Chương 57
Tần cô nương chạy rồi
Editor: Zens Zens
Đăng ký nhận chương mới: Link
Quy định đọc truyện trên Website: Link
Facebook Zens Zens: Link
***
“Biện pháp cụ thể, ngài không cần lo.” Quân Thù nhìn Tạ Cô Đường, quay đầu lại, tràn đầy lòng tin: “Ta trở về vạch kế hoạch một phen, chờ lên kế hoạch xong, tự nhiên sẽ tìm ngài. Ở tại chỗ này…” Quân Thù chỉ xuống đất: “Ta bắt chước chim cu cu kêu ba tiếng, ngài hãy tới gặp ta.”
“Được thôi.”
Giản Hành Chi gật đầu: “Ta chờ ông, có điều ta không hiểu tại sao ông muốn giúp ta?”
“Ta…” Quân Thù bị yĨhỏi khó, doļdự một lát,)tìm được mộtủcái cớ: “Ngàiắđã giúp ta,íta lấy giúpḻngười làm niềmởvui.”
Giản HànhìChi nghẹn lời.ưNhớ tới cúụđá Quân Thù[bay lên trờiókia, y bỗngḻhơi chột dạ.
QuânİThù vỗ bảĩvai y, lưuỉluyến nhìn TầnụUyển Uyển: “Ngàiđngồi tiếp đi,ỷta đi quétἵsân, ngày khácļgặp lại.”
Nóiỉxong, Quân Thùỉkhom lưng ômịchổi, âm thầmẹrời đi.
Sau khiĮQuân Thù đi,ũGiản Hành ChiÏngồi xổm sauĩbụi hoa mộtợlát, thấy TầnɨUyển Uyển vàữTạ Cô Đườngýđã thu kiếm,}Tần Uyển Uyểnἷnhìn sắc trờiợsực nhớ: “Trờiìsáng rồi, taÍđi gọi sưfphụ dậy ănỉsáng.”
Nghe thế,ằGiản Hành Chiɨcả kinh, theoíbản năng khôngýmuốn để TầnọUyển Uyển biếtīmình đã dậy.ẳThấy Tần Uyển°Uyển rẽ quaằhành lang, yầvội vàng chạyởnhư bay vềớphòng ngủ.
Quân Thùâđang quét sân,ãthấy bóng lưngỹchạy như điênỉmất dạng củaἳGiản Hành Chi,īlộ ra mộtọnụ cười ngoanậđộc.
Hắn nhất địnhìphải châm ngòiéđể Giản HànhôChi và TạãCô Đường tànợsát lẫn nhau.ỡHiện tại, GiảnĩHành Chi còníchưa đủ tànĺnhẫn, hắn phảiỡtạo thêm nhiềuïhiểu lầm, sauữđó khiến bọnịhọ lộ ra[mặt ghê tởmḷnhất trước mặtìTần Vãn. Đợiễsau khi TầnịVãn chết tâm,ùhắn lại tiêujsái xuất hiện,ẩôm mỹ nhânìvề.
Hai tên kiếmľtu thối, khôngicó vũ lựcἲthì đã sao,àhắn có đầuĺóc!
Nghĩ đến tương³lai, Quân Thùἱtràn trề hiÎvọng. Hắn cầmícây chổi, hoàiảniệm ngẩng đầuẩnhìn lên bầuằtrời.
Đã truyền âmềcho cha mấyἴngày rồi, saoἲcha hắn cònốchưa tới?
Lúc Quân{Thù đang thànhÏthật quét dọn]hành lang, GiảnặHành Chi chạyốnhanh về phòngủngủ, nhảy từ]cửa sổ vào,ícởi quần áoấnằm lên giườngìtrước khi TầnĩUyển Uyển gõ²cửa một khắc.
TầnảUyển Uyển gõįcửa: “Sư phụ.”ữ
Giản Hành Chiẽgiả vờ ngủ,ỉTần Uyển Uyểnựlại gõ cửa:Ī“Sư phụ, ngườièđã thức chưa?”ờ
Giản Hành Chiểkhông đáp. Y‹nhớ đến TầnľUyển Uyển lénļlút luyện kiếmặvới Tạ CôầĐường thì khôngâvui, vừa khôngĺmuốn để ý¹nàng, lại vừaἷmuốn để ýănàng, nghĩ tớiīnghĩ lui, tấtụcả đều đổẹlên đầu TạữCô Đường, bắtìđầu suy nghĩịlát nữa làmýsao nói vớiỏTần Uyển Uyểnàsau này luyệnìkiếm bắt buộcĩphải dẫn yỉtheo.
Tần Uyển Uyểnéthấy Giản HànhḻChi không nói,ĺlòng hơi loílắng, không khỏiỉbảo: “Sư phụ,íta vào đấy?”ã
Nói xong, nàng‹đẩy cửa vào,Ibước tới cạnhỉgiường Giản HànhấChi. Giản HànhļChi nhắm mắtἷlại theo bảnínăng, không hiểuḻbản thân đang:làm gì, yịmuốn mở mắtễnhưng lại thấyứvả mặt. GiữaÏlúc lưỡng lự,ἰy dứt khoátḷnằm giả chết.
TầnêUyển Uyển nhìnèlướt qua GiảnồHành Chi, thấyĩGiản Hành Chiễvẫn chưa thức,ếnghĩ thầm cóỗlẽ gần đâyĺquá mệt mỏiĬrồi. Đặc biệtĭlà hôm qua,áGiản Hành Chiịtự bẻ gãyítứ chi củaémình, e rằngítiêu hao sứcIlực quá mức.
GiảníHành Chi tuy:mạnh, nhưng dùìsao cũng đangịở tiểu thếởgiới, mọi hànhểđộng của yìđi ngược vớiỷThiên Đạo ởìthế giới này.,Có lẽ GiảnổHành Chi khôngịsợ hãi ThiênãĐạo một phương,ẻnhưng nơi nàyổlà sân nhàỵcủa Thiên Đạo,ḻchiến đấu trên°sân khách luônỉrất bất tiện.ùGiản Hành Chiíở nơi nàyờcàng lâu sẽẩcàng chịu hạn‹chế.
Tần Uyển Uyểnįngồi ở mépệgiường nhìn GiảnìHành Chi, bấtưgiác lo lắngắcho y.
Nàng sửıdụng thần thứcĪkiểm tra y‹một phen. Xácìnhận không cóỵthương tích gì,ẫnàng lại cầmẳtay y lên,ỏrủ mắt quanïsát.
Bàn tay cầmÎkiếm vô cùngἴxinh đẹp, trừẳvết chai trênítay, mu bànĩtay có thểïgọi là ngọcĩtrác thiên công(*),ĩcực kỳ xinhứđẹp. Sau khiựxác nhận xươngìgãy của yìđã khôi phụcἵtương đối, nàngĩlại không kiềmἵđược đặt }trong lòng bànİtay ngắm nghíaἰchốc lát.
(*) Ngọcĩđược mài giũa,ụthiên nhiên tạoịtác
Những động tácịnày đều rất)nhẹ. Thời điểmĩnàng làm, bỗngônhiên Giản HànhẳChi vừa cảmἵthấy hốt hoảng,ạvừa có chút¹vui vẻ không[thể lý giải.
Ừm,ặhọc trò quanìtâm y!
Thật hiếuỉthuận!
Y tham lamặlưu luyến cảmıgiác này, tiếpÍtục giả vờ]ngủ. Tần UyểnửUyển thấy yấngủ say, dứtỷkhoát đứng dậyỵvề phòng tắmạrửa. Đợi sau[khi nàng đi,ơGiản Hành Chiọmở to mắt,ạbất giác giơẻtay lên, bắtἴđầu quan sátẵtay mình.
Ban nãyìTần Uyển Uyểnỉkéo tay yìmột hồi đểịlàm gì? Hìnhínhư là nhìnἷngắm y?
Vì sao¹nhìn ngắm y?
Loἵngón tay y,gãy hết sao?ıVậy cũng đâuἴcần thời gian³dài như thế?
Hayḻlà vì…
Đột nhiênɨđầu y lướtĬqua tiếng thétẫcủa tiên nữỉtrước đây khiừnhìn thấy bànêtay y, chợtốnhận ra một]khả năng ——êlẽ nào vìïtay y quáỳđẹp?!
Giản Hành Chiỵngây người, lậpĭtức bảo bảnẻthân mình khôngếđược nghĩ lungụtung, vội vàngệđứng dậy, mặcÎquần áo tửἲtế, đứng ngoàiõcửa đợi TầnïUyển Uyển.
Tần UyểnữUyển tắm xongỡthì thấy GiảnɪHành Chi chờìở cửa. Thanhἲniên đứng dướiấánh mặt trờiỹtrong trẻo thanhíkhiết đang cúijđầu nhìn tay,mình, tựa nhưịngẩn người.
Tần UyểnẩUyển vui vẻἱcười: “Sư phụ.”ḷ
Giản Hành Chiĩquay đầu theoẳbản năng, nhìnἷthấy Tần UyểnợUyển mới xoayỹngười lại: “À,³con dậy rồi?”ï
“Đêm qua sưɪphụ ngủ rấtôsâu, thân thểúđã ổn chưa?”ằ
Tần Uyển Uyểnẹbước tới cạnh{Giản Hành Chi,ìGiản Hành Chiọgật đầu: “Ổn‹lắm rồi.”
Nóiýxong, y chắpửtay ra sauẵlưng, nhưng ngẫmẽnghĩ, lại bấtįgiác giơ lên,đối diện TầnįUyển Uyển giũùy sam, đểľlộ bàn tay°ra ngoài, giống‹như cố tìnhịkhoe khoang gìỳđó.
Tần Uyển Uyểnḹliếc mắt nhìnèbàn tay thonĬdài trắng trẻoọphát sáng dưới[nắng sớm, âmἰthầm dời mắt,ắsau đó thầyîtrò hai ngườiĨcùng đến nhàốăn. Năm ngườiĨăn cơm xong,àThúy Lục nhìnἱTần Uyển Uyển,ửdặn dò nàng:ì“Mười ngày sauẵlà trận chungũkết Quân tửıkiếm, cô cần³nghỉ ngơi choệtốt.”
“Ta biết.”ĬTần Uyển Uyểnḻgật đầu: “Nhưngítin tức vẫnìphải hỏi thăm,ịhôm nay phiềnếsư phụ, NamíPhong, đại nhânẻThúy Lục…” TầnἶUyển Uyển nhìnổlướt qua baộngười: “Ra ngoàiàhỏi thăm tìnhóhình một chútḷnhé?”
“Ừ.” ThúyỳLục móc mộtìdanh sách khỏiỉtay áo: “Đây²là người làmḽcũ ở Ninhİphủ hơn mộtἵtrăm năm trước,ủđa phần làịphàm nhân, khôngờmấy người cònɨsống, còn lạiïlà vài tênÍkỳ Trúc Cơ,óvẫn còn ởīNinh phủ, eïrằng không cạy²được miệng họ,jchỉ có thểờhỏi vài tánôtu đã rờiăkhỏi Ninh phủ.ìChúng ta chiađngười ra…” ThúyįLục nhìn GiảnľHành Chi, NamỉPhong, Tạ CôịĐường: “Hôm nayĩđi hỏi thămḽtin tức thử?”ả
“Mọi người điưđi.” Tần UyểnịUyển vừa ngheĭthấy lời này,ịlập tức lênÏtiếng: “Tạ CôứĐường không đi.”ý
“Vì sao yĩkhông đi?”
GiảnIHành Chi nhìnụngay về phíaἰTạ Cô Đường,ĭánh mắt yầrất có tínhÍáp bức, nụâcười của TạỏCô Đường gượngỉgạo: “Ta… bảoùvệ Uyển Uyển.”ẫ
“Vậy ta ởẽlại không phảiỉtốt hơn cậuớsao?”
Giản HànhỡChi cau mày,Їkhó hiểu. NamờPhong nhận raầbầu không khí]bất thường, cúiẩđầu cuộn mình.¸Thúy Lục nhìnἱlướt qua mặtũđám người, dườngọnhư đột nhiênfhiểu ra cáiágì, vội ngănọGiản Hành Chiɪlại: “Uyển Uyểnênói Tạ đạoẻquân thì làĭTạ đạo quân,ỉcậu không thểĮngang ngược nhươvậy, những tênýkia đều làêcây đinh cứng…”ỉThúy Lục giơýtay vỗ lênìdanh sách kiếmĩtu trước mặtắGiản Hành Chi:ỉ“Cậu đi đi.”ở
“Phải, phải.” Tần Uyển Uyển thấy Thúy Lục nói chuyện giúp nàng, vội lên tiếng: “Sư phụ, hôm nay người ra ngoài đi dạo một lát, có lợi cho sức khỏe.”
Tần Uyển Uyển & Tạ Cô Đường: “Chúng ta đuổi, Yên Vô Song chạy.”
Giản Hành Chi vừa nghe thấy lời này, lập tức quay đầu: “Làm sao một người có thể là của người khác chứ? Nó sẽ chỉ là chính mình.”
“Đúng đó, đúng đó…” Nam Phong thấy chủ nhân nói chuyện, vội hát đệm: “Đạo quân, cũng lâu rồi ngài không đi dạo phố, ra ngoài mua đường hồ lô đi.”
Y vừa đi, mọi người đưa mắt nhìn nhau. Nam Phong cầm lấy trang giấy ít tên nhất: “Vậy ta cũng đi đây…”
“Vậy đi bây giờ sao?”
“Tạ Cô Đường.” Giản Hành Chi thấy mọi người chung một chiến tuyến, mắt lạnh nhìn Tạ Cô Đường: “Cậu thấy sao?”
Giản Hành Chi sững người, lập tức sản sinh nôn nóng khó tả trong lòng. Y đã lần ra đại khái quy luật điểm số, bất kể Tần Uyển Uyển và người đàn ông khác có phát triển gì, hệ thống sẽ tặng ngay điểm tích lũy cho y.
Quân Thù: “Ta đuổi, Giản Hành Chi chạy.”
Tạ Cô Đường cố ra vẻ bình tĩnh uống nước, quay đầu nhìn cửa sổ: “Ta sao cũng được.”
Hiện tại bỗng dưng hệ thống này cộng điểm tích lũy…
Giản Hành Chi không nói, y nhìn nhóm người xung quanh, rốt cuộc quyết định hỏi hệ thống của mình: “666, cô nói đi, có phải ta bảo vệ Uyển Uyển tốt hơn Tạ Cô Đường không?”
Giản Hành Chi lượn một vòng bên ngoài phủ, xác nhận Tần Uyển Uyển không ra ngoài, rốt cuộc yên tâm hơn nhiều, cảm thấy Tần Uyển Uyển thật sự ở lại phủ dưỡng thương thì mới rời đi tìm người.
“Không có gì đâu…” Tần Uyển Uyển an ủi y: “Sư phụ chẳng thích ai cả.”
“Ơ…” 666 đắn đo, nhỏ giọng nhắc nhở: “Thật ra ta cảm thấy nữ chính không cần bảo vệ.”
Chạy được nửa đường, còn chưa vào phủ, y đã nghe thấy tiếng gọi kích động của Quân Thù: “Đạo quân!”
Ba cụm từ này chậm rãi nổ tung.
Cái nàng cần là tình yêu.
Giản Hành Chi hỏi thăm, kiếm tu nhớ lại: “Không nhớ rõ lắm, dù sao sau này cũng chẳng giải quyết được gì. Qua một thời gian thì nghe nói Yên Vô Song mang phu nhân y trở về, nhưng bệnh nặng không hết, chăm sóc mười năm thì ra đi rồi.”
Tay trong tay, tim liền tim, hẹn hò.
Nghe nói thế, Giản Hành Chi đau lòng rồi. Y có ảo giác bản thân chống lại cả thế giới, ngay cả hệ thống cũng không đứng về phía y.
Nói xong, kiếm tu bùi ngùi: “Y cũng là kẻ si tình.”
Nghe nói thế, Giản Hành Chi đau lòng rồi. Y có ảo giác bản thân chống lại cả thế giới, ngay cả hệ thống cũng không đứng về phía y.
Y tóm lấy danh sanh, đứng dậy: “Được, vậy ta đi điều tra, con nghỉ ngơi cho khoẻ đi.”
Cái nàng cần là tình yêu.
“Vậy hôm nay chúng ta đi tìm Yên Vô Song trước?”
Nói xong, y rời khỏi đại sảnh trước tiên.
Y vừa đi, mọi người đưa mắt nhìn nhau. Nam Phong cầm lấy trang giấy ít tên nhất: “Vậy ta cũng đi đây…”
Có điều đám kiếm tu này đều chỉ là hộ vệ ngoại viện trong Ninh phủ năm đó, vốn không biết thông tin quan trọng nào, chỉ miêu tả rằng: “Hơn một trăm năm trước cũng chẳng có chuyện gì lớn, lớn nhất có lẽ là… Yên Vô Song của Sơn trang Cự Kiếm đột nhiên xông vào Ninh phủ, nói lão tổ bắt thê tử của y. Nhưng làm sao có chuyện này được?”
Thúy Lục chậm rãi uống hớp trà: “Các người từ từ hưởng thụ niềm vui tuổi trẻ đi, ta đi làm việc.”
“Làm sao dụ?”
“Phải, phải.” Tần Uyển Uyển thấy Thúy Lục nói chuyện giúp nàng, vội lên tiếng: “Sư phụ, hôm nay người ra ngoài đi dạo một lát, có lợi cho sức khỏe.”
Nói xong, trong phòng chỉ còn lại Tần Uyển Uyển và Tạ Cô Đường. Tạ Cô Đường nhẹ nhõm hơn nhiều, lòng y hơi lo lắng: “Hình như tiền bối không thích ta.”
“Ừm.” Tần Uyển Uyển gật đầu: “Bên trong Hoang Thành cấm ẩu đả, chúng ta muốn bắt Yên Vô Song, tốt nhất phải dụ y ra ngoại thành. Hôm nay, chúng ta đi tìm y trước, dụ y ra đó.”
“Không có gì đâu…” Tần Uyển Uyển an ủi y: “Sư phụ chẳng thích ai cả.”
【 Vở kịch nhỏ 】
“Vậy hôm nay chúng ta đi tìm Yên Vô Song trước?”
Giản Hành Chi sững sờ nhìn Quân Thù, trong kích động của Quân Thù có hưng phấn, trong hưng phấn có phẫn nộ, giơ tay lên chỉ ra đường lớn: “Ban nãy, ta thấy Tạ đạo quân và Tần cô nương tay trong tay, tim liền tim, vui vẻ ra cửa hẹn hò rồi! Ngài mau đuổi theo đi!”
Thúy Lục chậm rãi uống hớp trà: “Các người từ từ hưởng thụ niềm vui tuổi trẻ đi, ta đi làm việc.”
“Ừm.” Tần Uyển Uyển gật đầu: “Bên trong Hoang Thành cấm ẩu đả, chúng ta muốn bắt Yên Vô Song, tốt nhất phải dụ y ra ngoại thành. Hôm nay, chúng ta đi tìm y trước, dụ y ra đó.”
Tạ Cô Đường cố ra vẻ bình tĩnh uống nước, quay đầu nhìn cửa sổ: “Ta sao cũng được.”
“Làm sao dụ?”
Kiếm tu bật cười: “Lúc trước, Yên Vô Song là đệ tử đứng đầu Sơn trang Cự Kiếm, sắp sửa kế vị chưởng môn kế nhiệm, phu nhân y cũng chẳng phải thiên tiên, có cần phải cướp không? Chắc chắn là hiểu lầm.”
“Tạm thời quan sát đã.”
Quân Thù thấy y ngẩn người, tiếp tục nói cho y biết tin tức hắn nghe lén rất lâu: “Đạo quân, hôm nay ta lau hành lang đến mười lần chỉ để nghe rõ hai người họ nói chuyện. Ta nghe rõ ràng hai người họ hiện giờ đến tiểu quán Thanh Việt uống rượu, uống xong, buổi tối còn muốn đến hội hoa đăng. Nếu ngài không nắm chắc thời cơ, sau này Tần cô nương sẽ là của Tạ đạo quân rồi!”
“Vậy đi bây giờ sao?”
Người Thúy Lục giao cho y toàn là kiếm tu, mặc dù nhân số nhiều nhưng đa phần đơn giản. Y vừa phóng uy áp, đám kiếm tu này lập tức khóc lóc như gặp được kiếm tiên, hỏi gì đáp nấy.
【 Chúc mừng, điểm tích lũy vào tài khoản +5. 】
Tạ Cô Đường hỏi vậy, Tần Uyển Uyển trầm mặc, nàng cố tỏ vẻ trấn tĩnh uống một hớp trà, cảm giác khí tức Giản Hành Chi vẫn chưa đi xa, mặt không cảm xúc đáp: “Đợi lát nữa đi, ta bảo Nam Phong đi tìm người trước, tìm được người rồi lại xuất phát.”
Quân Thù gật đầu, quăng cây chổi sang một bên, hùng hổ khí thế: “Ta tới đó với ngài!”
Giản Hành Chi lượn một vòng bên ngoài phủ, xác nhận Tần Uyển Uyển không ra ngoài, rốt cuộc yên tâm hơn nhiều, cảm thấy Tần Uyển Uyển thật sự ở lại phủ dưỡng thương thì mới rời đi tìm người.
“Đúng vậy.”
Vở kịch nhỏ
Người Thúy Lục giao cho y toàn là kiếm tu, mặc dù nhân số nhiều nhưng đa phần đơn giản. Y vừa phóng uy áp, đám kiếm tu này lập tức khóc lóc như gặp được kiếm tiên, hỏi gì đáp nấy.
Có điều đám kiếm tu này đều chỉ là hộ vệ ngoại viện trong Ninh phủ năm đó, vốn không biết thông tin quan trọng nào, chỉ miêu tả rằng: “Hơn một trăm năm trước cũng chẳng có chuyện gì lớn, lớn nhất có lẽ là… Yên Vô Song của Sơn trang Cự Kiếm đột nhiên xông vào Ninh phủ, nói lão tổ bắt thê tử của y. Nhưng làm sao có chuyện này được?”
Nói xong, trong phòng chỉ còn lại Tần Uyển Uyển và Tạ Cô Đường. Tạ Cô Đường nhẹ nhõm hơn nhiều, lòng y hơi lo lắng: “Hình như tiền bối không thích ta.”
Kiếm tu bật cười: “Lúc trước, Yên Vô Song là đệ tử đứng đầu Sơn trang Cự Kiếm, sắp sửa kế vị chưởng môn kế nhiệm, phu nhân y cũng chẳng phải thiên tiên, có cần phải cướp không? Chắc chắn là hiểu lầm.”
“Sau đó thì sao?”
Giản Hành Chi hỏi thăm, kiếm tu nhớ lại: “Không nhớ rõ lắm, dù sao sau này cũng chẳng giải quyết được gì. Qua một thời gian thì nghe nói Yên Vô Song mang phu nhân y trở về, nhưng bệnh nặng không hết, chăm sóc mười năm thì ra đi rồi.”
Y tóm lấy danh sanh, đứng dậy: “Được, vậy ta đi điều tra, con nghỉ ngơi cho khoẻ đi.”
Nói xong, kiếm tu bùi ngùi: “Y cũng là kẻ si tình.”
Giản Hành Chi gật đầu, ghi nhớ tin tức rồi lại tìm người khác.
Giản Hành Chi gật đầu, ghi nhớ tin tức rồi lại tìm người khác.
Quân Thù nghẹn họng, y cảm thấy Giản Hành Chi nghe không hiểu mình nói cái gì, cũng cảm thấy mình nghe không hiểu Giản Hành Chi nói cái gì. Nhưng điều này không quan trọng, y đổi cách giải thích: “Ngài mà không đi, sau này Tần cô nương và ngài sẽ không còn quan hệ gì nữa.”
Bận rộn hồi lâu, bỗng nhiên từng tiếng vang “leng keng” giòn tan đột ngột phát ra trong đầu Giản Hành Chi.
【 Chúc mừng, điểm tích lũy vào tài khoản +5. 】
Giản Hành Chi sững người, lập tức sản sinh nôn nóng khó tả trong lòng. Y đã lần ra đại khái quy luật điểm số, bất kể Tần Uyển Uyển và người đàn ông khác có phát triển gì, hệ thống sẽ tặng ngay điểm tích lũy cho y.
Giống như bù đắp vậy.
】
Giản Hành Chi không nói, y nhìn nhóm người xung quanh, rốt cuộc quyết định hỏi hệ thống của mình: “666, cô nói đi, có phải ta bảo vệ Uyển Uyển tốt hơn Tạ Cô Đường không?”
Hiện tại bỗng dưng hệ thống này cộng điểm tích lũy…
Giản Hành Chi suy nghĩ chốc lát, xoay người chạy như điên về Ninh phủ.
Chạy được nửa đường, còn chưa vào phủ, y đã nghe thấy tiếng gọi kích động của Quân Thù: “Đạo quân!”
“Tạm thời quan sát đã.”
Giống như bù đắp vậy.
Giản Hành Chi phanh lại, quay đầu. Quân Thù vội vã chạy lên đón: “Đạo quân, Tần cô nương chạy rồi!”
Giản Hành Chi sững sờ nhìn Quân Thù, trong kích động của Quân Thù có hưng phấn, trong hưng phấn có phẫn nộ, giơ tay lên chỉ ra đường lớn: “Ban nãy, ta thấy Tạ đạo quân và Tần cô nương tay trong tay, tim liền tim, vui vẻ ra cửa hẹn hò rồi! Ngài mau đuổi theo đi!”
Tay trong tay, tim liền tim, hẹn hò.
Ba cụm từ này chậm rãi nổ tung.
Giản Hành Chi không hiểu cảm giác này, nhưng trực giác khiến y cảm thấy hai người này không thể vứt bỏ y.
Chương này còn có tên: Bọ ngựa bắt ve, hoàng tước sau lưng.
Y lập tức quay đầu: “Tiểu quán Thanh Việt đúng không?”
Quân Thù thấy y ngẩn người, tiếp tục nói cho y biết tin tức hắn nghe lén rất lâu: “Đạo quân, hôm nay ta lau hành lang đến mười lần chỉ để nghe rõ hai người họ nói chuyện. Ta nghe rõ ràng hai người họ hiện giờ đến tiểu quán Thanh Việt uống rượu, uống xong, buổi tối còn muốn đến hội hoa đăng. Nếu ngài không nắm chắc thời cơ, sau này Tần cô nương sẽ là của Tạ đạo quân rồi!”
***
Giản Hành Chi không hiểu cảm giác này, nhưng trực giác khiến y cảm thấy hai người này không thể vứt bỏ y.
“Sao có thể được?”
“Tạ Cô Đường.” Giản Hành Chi thấy mọi người chung một chiến tuyến, mắt lạnh nhìn Tạ Cô Đường: “Cậu thấy sao?”
Giản Hành Chi vừa nghe thấy lời này, lập tức quay đầu: “Làm sao một người có thể là của người khác chứ? Nó sẽ chỉ là chính mình.”
Quân Thù nghẹn họng, y cảm thấy Giản Hành Chi nghe không hiểu mình nói cái gì, cũng cảm thấy mình nghe không hiểu Giản Hành Chi nói cái gì. Nhưng điều này không quan trọng, y đổi cách giải thích: “Ngài mà không đi, sau này Tần cô nương và ngài sẽ không còn quan hệ gì nữa.”
Nháy mắt mộng cảnh khóc lóc đứng cách Tạ Cô Đường dầm mưa với Tần Uyển Uyển thoáng hiện lên trong đầu, y nghe hiểu câu này.
Y lập tức quay đầu: “Tiểu quán Thanh Việt đúng không?”
“Đúng vậy.”
Quân Thù gật đầu, quăng cây chổi sang một bên, hùng hổ khí thế: “Ta tới đó với ngài!”
Yên Vô Song: “…Tha cho ta đi, đừng để ta thành mục tiêu cuối cùng của các người chứ.”
***
“Đúng đó, đúng đó…” Nam Phong thấy chủ nhân nói chuyện, vội hát đệm: “Đạo quân, cũng lâu rồi ngài không đi dạo phố, ra ngoài mua đường hồ lô đi.”Thúy Lục chậm rãi uống hớp trà: “Các người từ từ hưởng thụ niềm vui tuổi trẻ đi, ta đi làm việc.”【Nghe nói thế, Giản Hành Chi đau lòng rồi. Y có ảo giác bản thân chống lại cả thế giới, ngay cả hệ thống cũng không đứng về phía y. Vở kịch nhỏ “Phải, phải.” Tần Uyển Uyển thấy Thúy Lục nói chuyện giúp nàng, vội lên tiếng: “Sư phụ, hôm nay người ra ngoài đi dạo một lát, có lợi cho sức khỏe.”“Ơ…” 666 đắn đo, nhỏ giọng nhắc nhở: “Thật ra ta cảm thấy nữ chính không cần bảo vệ.”】
Quân Thù: “Ta đuổi, Giản Hành Chi chạy.”
Giản Hành Chi suy nghĩ chốc lát, xoay người chạy như điên về Ninh phủ.
Giản Hành Chi: “Ta đuổi, Tần Uyển Uyển chạy.”
Tần Uyển Uyển & Tạ Cô Đường: “Chúng ta đuổi, Yên Vô Song chạy.”
【
Yên Vô Song: “…Tha cho ta đi, đừng để ta thành mục tiêu cuối cùng của các người chứ.”
Giản Hành Chi phanh lại, quay đầu. Quân Thù vội vã chạy lên đón: “Đạo quân, Tần cô nương chạy rồi!”
Chương này còn có tên: Bọ ngựa bắt ve, hoàng tước sau lưng.



Tay anh đẹp thật mà, sự thật thôi, không phải anh nghĩ lung tung đâu.
Giản Hành Chi đừng buồn, còn có em, em đứng về phía anh nè
Có lẽ bệnh của lão tổ có liên quan tới phu nhân Yên Vô Song rồi đây.
Móa cái tên Quân Thù này sợ thiên hạ chưa đủ loạn ha sao.