Cá muối cứu thế – Chương 100

Chương 100

Nữ Thần Được Mùa

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

Thủ đô.

Qua một thời gian dài quan sát, Giới vẫn không phát hiện vấn đề ở Thiên Hành Kiện.

Dường như anh ta là một thầy giáo thể dục tiểu học nhiệt huyết, khá tùy tiện, không có đầu óc, mang đến cảm giác chính nghĩa cực mạnh.

Giới nán lại vài ngày, xác nhận Thiên Hành Kiện chỉ là một người chơi bình thường. Đúng lúc rời đi, ngài nhìn thấy Đặng Lan Lan đã từng uy hiếp Vân Thiển đang đi trên đường ở gần căn hộ.

Vì sao con người này lại ở đây…

Đúng lúc gn cănĩh Thiên HànhĩKin, cô taquen biết ThiênïHành Kin sao?

Mtlát sau, ĐngíLan Lan đi¹lưt qua cănh mà khôngbưc vào, xemíchng cô taích đi ngangínơi này.

Gii đi°theo sau lưngĐng Lan Lan,ìquan sát thtľk. Ngài nhn¹ra đúng làЇtình trng linhúhn Đng Lan²Lan có hơiơk l. Loàingưi do dcvng cu thành,mà dc vngăca Đng LanLan b lyđi phn ln,èch còn liÎham mun kimsoát còn nguyênvn.

Cách thc cak ly đidc vng caĐng Lan Lanrt l, khôngétưc hết dcïvng mt cáchếtrit đ, vìvy ngoi trĭham mun kimsoát thì Đng:Lan Lan cònsót li dcìvng khác.

Đây là]nguyên nhân côta quan tâmgia đình mình,ý thc đưcchuyn bn thânĨs tn thươngđến gia đình,nên đang nghĩıcách t cu.

Tìmđến Gii.

Suy nghĩ,ca cô takhông sai.

Đúng làch có thnılinh có thįly đi dcıvng ca conìngưi, hơn nacòn là thnýlinh thuc phái(dc vng milàm đưc chuynnày.

Nhưng cách thcca thn linhũtrưng phái dcĮvng mà ngàiĪbiết đu sèkhông cu thnhư vy. Đúnglà s cóthn linh pháidc vng ly³đi dc vngïca sinh linhĩđ tu luyn…

Nhưngkhông phi ngài.

Giiľtu luyn dcvng ca bnthân. Sau khiĩngài phân chiachúng thành nhngphân thân riêngêl, sâu bênýtrong cơ thbn th vngi li mtphn dc vngcc nh, nhmôphân bit vàíly li phânthân.

Chính vì nguyênĩnhân này màkhi cm xúcóphân thân daođng mnh sícó th nhìhưng đến ngài.

Hungìchi cách thcs dng dcįvng sinh linhıph tr tuluyn này đãábiến mt saukhi Thn đinÁnh Sáng btbuc loi b,²dưi tình hìnhɪs lưng thnlinh phái dcìvng đếm trênĩđu ngón tay,càng không aiìs dng cáchnày tu luyn.

Cònếmt kh năngíkhác chính là]Tà thn.

Tà thntu luyn chng)kiêng chay mn,ĩch cn làêphương thc tăngnhanh thc lc³thì đu dùngúhết, cưp đotdc vng là²mt trong sđó.

Tà thn đãɪmai danh nătích t lâu.

Trưckhi đo ngưc{thi gian, ngàiơc ý tora Tà thnnhm hy ditthế gii gc,Įđáng lý gãļcũng phi tanîbiến theo TáiÎhin hôm qua…

NếuêTà thn khôngìb Tái hin)hôm qua xóaìs thì sao?

Thế)gii Vân Thinsp biến thànhïthế gii tnthế, nhân tìtn thế caïnó là… Tàļthn sao?

Gii chtsn da c,[chy tr víThn gii.

Ngài cnphi khôi phc,thêm tht nhiuký c.

***

Thn đinThn Chiến Tranhìrng ln bthế, s lưng:thn bc rtînhiu. Gn đây,íThn Chiến TranhļDic đ caoìli sng xahoa hưng thòca loài ngưibên trong thnđin, hin đangíngâm mình dưiÏao nưc, thnbc phc võthn qu gtsn cho ngài.ľ

Qua mt lúc,ìThn Chiến TranhDic gii tánđthn bc, ngimt mình trongao nưc, gươngmt hơi bunýbã, mái tócngài ta ngnɪla rc cháyïlàm c mtÎnưc nhum lênmàu đ niêbt như máuloãng.

“S thích caïngươi tht biếnthái.”

Ging đànĮông đt nhiênèvang lên, khôngbiết Thn ChiếnTranh Dic lydao găm tđâu ra, phóngthng v nơiphát ra âmÍthanh.

Hai ngón taython dài kpíly thân dao,}Gii tháo mtn xung, đng:thi biến đimùi: “Nghe nóich ngươi ctơgi rt nhiuùsách, hãy chota vào xem.”

Thn Chiến TranhïDic: “Chúng taếthân lm à?Ngươi đang làm[chuyn gì màkhông mun ngưiưkhác biết, biếnđi dung mo,ăli còn giuĩmùi. Có baoìnhiêu ngưi cóòth phát hinhành tung caĩngươi, l nàoíngươi không munđ Thn Phɪyêu thương mìnhphát hin?”

Nhtíthi ni hngmà thôi.” Gii¸ném dao gămìxung đt, ngàihơi ht hàm:fĐ trao đi,ùta có th³nói cho ngươiìbiết nguyên nhânThn Hi Vuíkhông chu thath cho ngươi.”ơ

Mt Thn ChiếnTranh Dic phátĩsáng: “Làm saoíngươi biết đưc?!”

Gii: “Chính mingThn Hi Vuãnói.”

Thy vưmt thù đchèca Thn ChiếnTranh Dic, ngàiĨb sung: “VânĨThin tng giúpïđ cô ta.”ế

Thn Chiến TranhDic đng dykhi ao, áo°bào t đngĩhin lên, ngàiļnói: “Tính cáchnàng y ươngbưng nhưng luônlà ngưi cóíơn tt báo.”

Tiếp đó, ngàiãnhìn sang Gii:è“Ngươi mun xemsách v chđ gì?”

Giiènói: “Ta tЇtìm.”

Thn ChiếnĩTranh Dic nói:“Sách có đếnôhàng t cun,)không th nàoİdùng thn thutkim tra, chcó ch nhânlà ta đâyĩmi biết rõ¸v trí cácloi sách. Ngươiɪchc chn munt mình tìmúbng mt thưngĮch?”

“… Giiïngp ngng, nói:¹“Ta cn thn}thut liên quaníđến ký c.óKý c mtngưi bn ca¸ta có vnóđ, ta khôngĩhiu v mtnày lm. TtЇc thn thutphong n, xóaɪtrí nh, cito trí nh,…ɪđu cn.”

ThnÏChiến Tranh Dic:nhìn ngài: “Thìôra ký c¸ca ngươi b(ngưi ta đngvào.”

Gii bìnhtĩnh đáp: “Taįnói là bníca ta.”

ThnéChiến Tranh Dicònói mt cáchqu quyết: “Ngươi)không th cóbn!”

Gii: “…īTht mun giếtìquách tên này.

Tt c chiếnâli phm caìThn Chiến TranhÎđu nm trongmt không giancá nhân màÏngài m, sÎlưng sách trongįđó vô cùngkhng l. ThnÎChiến Tranh Dicíquen ca quenjno dn Giitìm ti mtfgiá sách.

“Ngươi cóth xem trưcnhng cun sáchЇ đây. Ngươihn không đếnàmc b chúngnó đ thương.”

Phn ln thnìthut đưc ghiíchép trên nhngcun sách đưcilàm t câyg đc bit.ïThn thut càng¸mnh, yêu cuýthn lc cathn linh đcnó phi càng°cao. Nếu nhưthn lc khôngưđ mà c¹đc, kết quthn lc s:b ri lonmt thi giandài, không thês dng thnílc.

Sau đó, Thn²Chiến Tranh Dicĩb Gii ¹đó, tiếp tcÎđi tìm thnèthut có liênîquan khác.

Giiíbt đu đcįcp tc.

Rất nhiều cuộn sách chỉ liếc mắt rồi ném sang một bên, thần thuật quá thấp không thể nào được sử dụng, chắc chắn không phải chúng.

Giới ngưng mắt nhìn cơ thể Thần Chiến Tranh vùi dưới đất, chỉ còn lại cái đầu ló bên trên đang cười gượng.

Thần Chiến Tranh cầm cuộn sách thần thuật mới về. Thời gian ngài rời đi cũng không lâu, nhưng nhìn cuộn sách chất đống cạnh chân Giới giống như bị đứa trẻ nghịch ngợm xé sách lung tung, miệng ngài hơi co rút.

Ngài thề thốt phủ nhận: “Ta chưa từng nói xấu sau lưng thần linh khác. Nếu thấy ai chướng mắt, ta sẽ trực tiếp đánh thẳng tới cửa.”

Thế giới nhỏ Tham lam ở có một cuốn sổ ám mùi của Thần Chiến Tranh, suýt nữa giết chết Tham lam.

Thần Chiến Tranh Diệc nhanh chóng nhận ra điều gì đó, ngài thả một đống cuộn sách thần thuật xuống, trầm giọng nói: “Nếu muốn tìm thần thuật mà thần tối cao sử dụng thì ngươi không tìm được ở đây đâu.”

Tình huống càng ngày càng phức tạp.

***

Động tác trên tay Giới khựng lại, miệng lẩm bẩm: “Nói vớ vẩn.”

Thần Chiến Tranh Diệc khó hiểu nói: “Vì sao thần bộc của ngươi muốn châm ngòi quan hệ giữa chúng ta, hình như chúng ta đâu có mâu thuẫn.”

Thần Chiến Tranh Diệc vui sướng khi người khác gặp họa: “Xem ra không cần ta nhắc nhở, ngươi cũng sẽ phát hiện phương pháp ngươi tu luyện có vấn đề, sơ sẩy một chút là sẽ biến thành Tà thần. Đến lúc đó, tất cả thần linh đều sẽ tới giết ngươi… Bị chính Thần Phụ mà mình kính trọng tin tưởng gài bẫy có cảm giác thế nào?”

“Sau khi trở thành thần linh, không thể cảm nhận được cảm giác cận kề cái chết, đó là một việc vô cùng buồn chán.” Thần Chiến Tranh Diệc lấy một bộ giáp bên cạnh kệ sách ra, bộ giáp màu đỏ đậm gần như màu đen. “Đây là áo giáp mà ta mặc trong trận chiến cuối cùng trước khi thành thần, nó vốn là giáp đen, bên trên đều là máu khô của kẻ địch.”

Mùi của Nữ Thần Được Mùa bay từ phía trước tới, Thần Chiến Tranh Diệc mở miệng nói: “Ngươi xem, quan hệ giữa các thần linh cấp cao với nhau là thế đấy, thăm hỏi nhau thôi mà cũng phải đích thân nghênh đón.”

“Được đấy, vẫn là thần linh nhỏ tuổi, ta rất thích trẻ con.” Nữ Thần Được Mùa mỉm cười móc một bình nước ra, giẫm lên cái đầu đang tính vùng dậy, tưới nước lên trên: “Trẻ ngoan không nên chơi với súc sinh, con biết chưa?”

Giới: “Ngươi muốn nói cái gì?”

Mà hiện tại thần linh có được Thần cách Giết chóc chính là Thần Chiến Tranh.

Thần Chiến Tranh Diệc: “Ta không thể nào cảm nhận được máu huyết sôi sục mà chiến đấu mang lại, vì vậy ta bắt đầu theo đuổi sức mạnh tối cao. Thời gian ngươi ra đời không lâu, thực lực tăng lên lại vượt xa tất cả thần linh, ta vẫn luôn tò mò về phương pháp tu luyện của ngươi.”

“Biết thế ta nên nghiêm túc đánh một trận với ngươi sớm hơn.” Thần Chiến Tranh Diệc sờ cằm: “Thần bộc của ngươi không nghe lời ngươi, xem chừng tín ngưỡng thật sự của ông ta cũng không phải ngươi. Thần Bóng Tối chướng mắt ta sao, muốn thông qua đứa con cưng là ngươi xử lý ta?”

Quả nhiên chuyện Thần Chiến Tranh biết rất nhiều, y còn phát hiện tai họa ngầm của phương pháp tu luyện nhanh hơn ngài. Giới bất đắc dĩ nói:

Giới hừ một tiếng: “Đây là lý do ngươi đặt bẫy trong thế giới nhỏ của ta sao? Biết phương thức tu luyện của ta, muốn hạ thấp thực lực ta, nhằm đánh bại ta.”

“Thần Chiến Tranh, không ngờ ngươi lại tới đây.”

Thế giới nhỏ Tham lam ở có một cuốn sổ ám mùi của Thần Chiến Tranh, suýt nữa giết chết Tham lam.

Thần Chiến Tranh Diệc: “Ta không thể nào cảm nhận được máu huyết sôi sục mà chiến đấu mang lại, vì vậy ta bắt đầu theo đuổi sức mạnh tối cao. Thời gian ngươi ra đời không lâu, thực lực tăng lên lại vượt xa tất cả thần linh, ta vẫn luôn tò mò về phương pháp tu luyện của ngươi.”

“Ngươi đã từng làm hại thế giới nhỏ của bà ta, bà ta phải ghi thù ngươi mới đúng. Ngươi tới bái phỏng như vậy không bị đuổi ra đấy chứ?”

Thần Chiến Tranh Diệc vỗ khôi giáp mắng: “Đồ rắm thối nhà ngươi, ta chưa bao giờ dùng cách bẩn thỉu như vậy, rõ ràng là ngươi nhiều lần khiêu khích ta trước, lại sai phân thân đi trộm bội kiếm của ta…”

“Ta chưa từng làm chuyện như vậy. Sau khi phân thân của ta được thả ra, chúng tự động đi về hướng thế giới nhỏ khác nhau, vốn không chịu sự khống chế của ta.” Giới bực bội nói: “Ta khiêu khích ngươi trước? Rõ ràng là ngươi dè bỉu ta xuất thân thấp kém trong các buổi tụ họp quan trọng, bảo ta là thần nhân tạo chẳng đáng một xu.”

Tiếng động dừng lại, Nữ Thần Được Mùa nhìn sang Giới, giọng nói dịu dàng như nước: “Đã lâu ta không gặp thần linh nhỏ tuổi, con bao lớn, được mấy trăm tuổi chưa?”

“Là ai?”

Thần Chiến Tranh Diệc: “?”

Thần Chiến Tranh Diệc nhanh chóng nhận ra điều gì đó, ngài thả một đống cuộn sách thần thuật xuống, trầm giọng nói: “Nếu muốn tìm thần thuật mà thần tối cao sử dụng thì ngươi không tìm được ở đây đâu.”

Ngài thề thốt phủ nhận: “Ta chưa từng nói xấu sau lưng thần linh khác. Nếu thấy ai chướng mắt, ta sẽ trực tiếp đánh thẳng tới cửa.”

Giới: “…”

“Nhưng thần bộc ta ——”

Tiếng giới im bặt, chuyện Thần Chiến Tranh nhục mạ ngài đều do Vương Lâm nói cho ngài biết, ngài chưa bao giờ chủ động đi chứng thực.

Giới hừ một tiếng: “Đây là lý do ngươi đặt bẫy trong thế giới nhỏ của ta sao? Biết phương thức tu luyện của ta, muốn hạ thấp thực lực ta, nhằm đánh bại ta.”

“Thần bộc của ngươi, ngươi chỉ có một thần bộc, lẽ nào là cái tên do Thần Bóng Tối đưa cho ngươi?”

Thần Chiến Tranh Diệc: “Lúc chuyện xảy ra, ngươi còn chưa ra đời… Rõ ràng tính tuổi tác thần linh thì vẫn chỉ là một đứa con nít, vậy mà thực lực đã ngang cơ với ta, đúng là khiến người tức chết.”

Thần Chiến Tranh Diệc khó hiểu nói: “Vì sao thần bộc của ngươi muốn châm ngòi quan hệ giữa chúng ta, hình như chúng ta đâu có mâu thuẫn.”

Thần Chiến Tranh Diệc cười nói: “Đã là chuyện của mấy vạn năm trước, tốt xấu gì cũng là một vị thần cấp cao, bà ta không đến mức lòng dạ hẹp hòi như vậy.”

Giới chưa từng gặp Nữ Thần Được Mùa, ngay cả buổi tiệc các vị thần mà bà  cũng không tham gia. Bà là thần linh mà chỉ có thần linh phái sinh mệnh mới thỉnh thoảng có cơ hội gặp mặt.

Giới dời mắt, nói: “Một trong những dục vọng phân thân của ta là Giết chóc, nếu muốn ngưng tụ Thần cách dục vọng, Giết chóc là không thể thiếu.”

Thừa dịp thần bộc đi thông báo Nữ Thần Được Mùa chuyện bọn họ tới bái phỏng, Thần Chiến Tranh Diệc nói: “Ta từng chinh chiến tại một thế giới nhỏ thuộc  sự cai quản của Nữ Thần Được Mùa, bà ta là thần linh duy nhất đích thân xuất hiện bảo vệ tín đồ và cảnh cáo ta. Nhưng Thần điện Ánh Sáng cần một Thần Chiến Tranh, bà ta vì lời kêu gọi của Thần Ánh Sáng mà không thể không buông bỏ thế giới nhỏ kia. Sau lần đó trở lại Thần giới, bà ta không bao giờ tham gia bất cứ hoạt động nào giữa các thần linh nữa.”

Dạy sinh linh trồng trọt, mang sức sống đến mặt đất, vừa có thể giúp lãnh thổ thế giới nhỏ mà mình cai quản phì nhiêu, thực vật tươi tốt, cũng có thể khiến mặt đất thế giới nhỏ khô héo, vạn vật điêu linh, ngoại trừ hai vị thần có địa vị cao nhất là thần tối cao, còn có Nữ Thần Được Mùa – thần linh có tín đồ đông đảo nhất.

Mà hiện tại thần linh có được Thần cách Giết chóc chính là Thần Chiến Tranh.

Giới mới phát hiện Thần Chiến Tranh nói nhảm nhiều thật, thảo nào Thần Hải Vu ghét y như vậy.

“Ngươi muốn là thần linh đầu tiên ngưng tụ được Thần cách dục vọng sao, đúng là rất hợp với ngươi.” Thần Chiến Tranh Diệc trầm mặc chốc lát: “Lời đồn nói ngươi có thể giết thần…”

“Ký ức của ta không hoàn chỉnh, không rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì, không thể nào bày ra phản ứng mà ngươi muốn.”

Giới đáp: “Không phải lời đồn.”

Thần Chiến Tranh Diệc cười to hai tiếng, ngưng cười nói: “Cảm giác bị một vị thần tối cao nhớ nhưng mà chẳng biết nguyên nhân thật khiến người ta khó chịu. Không chừng người kia có thể giải quyết vấn đề của ngươi, bà ta là một thần linh khá uyên bác.”

“Biết thế ta nên nghiêm túc đánh một trận với ngươi sớm hơn.” Thần Chiến Tranh Diệc sờ cằm: “Thần bộc của ngươi không nghe lời ngươi, xem chừng tín ngưỡng thật sự của ông ta cũng không phải ngươi. Thần Bóng Tối chướng mắt ta sao, muốn thông qua đứa con cưng là ngươi xử lý ta?”

Giới vẫn che giấu tướng mạo bản thân như cũ, ngài gật đầu: “Lần đầu tiên ta nghe thấy chuyện này.”

Rất nhiều cuộn sách chỉ liếc mắt rồi ném sang một bên, thần thuật quá thấp không thể nào được sử dụng, chắc chắn không phải chúng.

Tình huống càng ngày càng phức tạp.

Thần Chiến Tranh Diệc vui sướng khi người khác gặp họa: “Xem ra không cần ta nhắc nhở, ngươi cũng sẽ phát hiện phương pháp ngươi tu luyện có vấn đề, sơ sẩy một chút là sẽ biến thành Tà thần. Đến lúc đó, tất cả thần linh đều sẽ tới giết ngươi… Bị chính Thần Phụ mà mình kính trọng tin tưởng gài bẫy có cảm giác thế nào?”

Quả nhiên chuyện Thần Chiến Tranh biết rất nhiều, y còn phát hiện tai họa ngầm của phương pháp tu luyện nhanh hơn ngài. Giới bất đắc dĩ nói:

Thần Chiến Tranh Diệc vỗ khôi giáp mắng: “Đồ rắm thối nhà ngươi, ta chưa bao giờ dùng cách bẩn thỉu như vậy, rõ ràng là ngươi nhiều lần khiêu khích ta trước, lại sai phân thân đi trộm bội kiếm của ta…”

“Ký ức của ta không hoàn chỉnh, không rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì, không thể nào bày ra phản ứng mà ngươi muốn.”

Thần Chiến Tranh Diệc cười to hai tiếng, ngưng cười nói: “Cảm giác bị một vị thần tối cao nhớ nhưng mà chẳng biết nguyên nhân thật khiến người ta khó chịu. Không chừng người kia có thể giải quyết vấn đề của ngươi, bà ta là một thần linh khá uyên bác.”

“Là ai?”

“Ngươi muốn là thần linh đầu tiên ngưng tụ được Thần cách dục vọng sao, đúng là rất hợp với ngươi.” Thần Chiến Tranh Diệc trầm mặc chốc lát: “Lời đồn nói ngươi có thể giết thần…”

***

Giới dời mắt, nói: “Một trong những dục vọng phân thân của ta là Giết chóc, nếu muốn ngưng tụ Thần cách dục vọng, Giết chóc là không thể thiếu.”

“Thần bộc của ngươi, ngươi chỉ có một thần bộc, lẽ nào là cái tên do Thần Bóng Tối đưa cho ngươi?”

Dạy sinh linh trồng trọt, mang sức sống đến mặt đất, vừa có thể giúp lãnh thổ thế giới nhỏ mà mình cai quản phì nhiêu, thực vật tươi tốt, cũng có thể khiến mặt đất thế giới nhỏ khô héo, vạn vật điêu linh, ngoại trừ hai vị thần có địa vị cao nhất là thần tối cao, còn có Nữ Thần Được Mùa – thần linh có tín đồ đông đảo nhất.

Giới chưa từng gặp Nữ Thần Được Mùa, ngay cả buổi tiệc các vị thần mà bà  cũng không tham gia. Bà là thần linh mà chỉ có thần linh phái sinh mệnh mới thỉnh thoảng có cơ hội gặp mặt.

Giới đáp: “Không phải lời đồn.”

Thừa dịp thần bộc đi thông báo Nữ Thần Được Mùa chuyện bọn họ tới bái phỏng, Thần Chiến Tranh Diệc nói: “Ta từng chinh chiến tại một thế giới nhỏ thuộc  sự cai quản của Nữ Thần Được Mùa, bà ta là thần linh duy nhất đích thân xuất hiện bảo vệ tín đồ và cảnh cáo ta. Nhưng Thần điện Ánh Sáng cần một Thần Chiến Tranh, bà ta vì lời kêu gọi của Thần Ánh Sáng mà không thể không buông bỏ thế giới nhỏ kia. Sau lần đó trở lại Thần giới, bà ta không bao giờ tham gia bất cứ hoạt động nào giữa các thần linh nữa.”

Thần Chiến Tranh cầm cuộn sách thần thuật mới về. Thời gian ngài rời đi cũng không lâu, nhưng nhìn cuộn sách chất đống cạnh chân Giới giống như bị đứa trẻ nghịch ngợm xé sách lung tung, miệng ngài hơi co rút.

Giới vẫn che giấu tướng mạo bản thân như cũ, ngài gật đầu: “Lần đầu tiên ta nghe thấy chuyện này.”

Tiếng giới im bặt, chuyện Thần Chiến Tranh nhục mạ ngài đều do Vương Lâm nói cho ngài biết, ngài chưa bao giờ chủ động đi chứng thực.

Thần Chiến Tranh Diệc: “Lúc chuyện xảy ra, ngươi còn chưa ra đời… Rõ ràng tính tuổi tác thần linh thì vẫn chỉ là một đứa con nít, vậy mà thực lực đã ngang cơ với ta, đúng là khiến người tức chết.”

Giới mới phát hiện Thần Chiến Tranh nói nhảm nhiều thật, thảo nào Thần Hải Vu ghét y như vậy.

Nữ Thần Được Mùa cầm cành ô liu, vầng trán rộng, vẻ mặt trách trời thương dân, nhàn nhã bước tới trước mặt Thần Chiến Tranh. Bà bất ngờ móc cây cào ra, nhắm chính xác vào Thần Chiến Tranh, đập túi bụi một trận.

“Ngươi đã từng làm hại thế giới nhỏ của bà ta, bà ta phải ghi thù ngươi mới đúng. Ngươi tới bái phỏng như vậy không bị đuổi ra đấy chứ?”

Thần Chiến Tranh Diệc cười nói: “Đã là chuyện của mấy vạn năm trước, tốt xấu gì cũng là một vị thần cấp cao, bà ta không đến mức lòng dạ hẹp hòi như vậy.”

Giới: “Ngươi muốn nói cái gì?”

Mùi của Nữ Thần Được Mùa bay từ phía trước tới, Thần Chiến Tranh Diệc mở miệng nói: “Ngươi xem, quan hệ giữa các thần linh cấp cao với nhau là thế đấy, thăm hỏi nhau thôi mà cũng phải đích thân nghênh đón.”

“Thần Chiến Tranh, không ngờ ngươi lại tới đây.”

Nữ Thần Được Mùa cầm cành ô liu, vầng trán rộng, vẻ mặt trách trời thương dân, nhàn nhã bước tới trước mặt Thần Chiến Tranh. Bà bất ngờ móc cây cào ra, nhắm chính xác vào Thần Chiến Tranh, đập túi bụi một trận.

Tiếng động dừng lại, Nữ Thần Được Mùa nhìn sang Giới, giọng nói dịu dàng như nước: “Đã lâu ta không gặp thần linh nhỏ tuổi, con bao lớn, được mấy trăm tuổi chưa?”

Động tác trên tay Giới khựng lại, miệng lẩm bẩm: “Nói vớ vẩn.”

Giới ngưng mắt nhìn cơ thể Thần Chiến Tranh vùi dưới đất, chỉ còn lại cái đầu ló bên trên đang cười gượng.

Ngài nở nụ cười ngoan ngoãn kiểu Tống Hành Chỉ: “Chưa ạ.”

Ngài nở nụ cười ngoan ngoãn kiểu Tống Hành Chỉ: “Chưa ạ.”

“Được đấy, vẫn là thần linh nhỏ tuổi, ta rất thích trẻ con.” Nữ Thần Được Mùa mỉm cười móc một bình nước ra, giẫm lên cái đầu đang tính vùng dậy, tưới nước lên trên: “Trẻ ngoan không nên chơi với súc sinh, con biết chưa?”

Giới: “…”

5 9 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

6 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
My Tam
My Tam
2 Năm Cách đây

Ừ thì không ghi thù đâu, chỉ có gặp lúc nào là đánh cho bõ tức thôi????

Huong Zan
Huong Zan
2 Năm Cách đây

không tính toán, chỉ đập một trận thôi

Azan0306
Azan0306
1 Năm Cách đây

Thấy hai người làm bạn cũng được đó chứ.

Azan0306
Azan0306
1 Năm Cách đây

Rốt cuộc Thần Bóng Tối muốn làm gì dị chời.

Azan0306
Azan0306
1 Năm Cách đây

Ừa đâu có lòng dạ hẹp hòi đâu à ???

Linh
Linh
1 Năm Cách đây

Ừ thì tính cách rộng lượng, không ghi thù ai bao giờ chỉ quất cho trận thôi =))))
Đôi bạn này có vẻ hợp cạ, cứ ngố ngố y như nhau ???

6
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!