Chương 64
Bán kết
Editor: Zens Zens
Đăng ký nhận chương mới: Link
Quy định đọc truyện trên Website: Link
Facebook Zens Zens: Link
***
Giải thích chỉ là một câu kéo dài thời gian.
Sau khi Giản Hành Chi nói xong lời này, Tần Uyển Uyển lẳng lặng nhìn y. Nàng không lên tiếng, y cũng bịa không nổi.
Tần Uyển Uyển kiềm chế cảm xúc, bình tĩnh giơ tay lên, lấy móc câu nhỏ vẫn còn móc trên miệng nàng, ngồi dậy.
“Ngồi dậy.”
Giọng nàng vẫn êm áiįnhư thường ngày,Înhưng Giản HànhiChi lại cảmẽnhận được mùiÎmưa gió sắpÎtới.
Y lập tứcùngồi dậy, lùiẻtới chỗ chânigiường cách TầnồUyển Uyển xaợnhất.
Tần UyểnẫUyển quan sátἶmóc câu nàyḻtrong bóng đêm,ậmóc câu lángľbóng, mang theoảcảm giác lànhîlạnh, hẳn vừaĪđược rửa qua.
GiảnỉHành Chi vộiīgiải thích: “Taἲrửa móc câuЇnày rồi.”
“Lấyựở đâu?”
TầnἷUyển Uyển kiềmưchế phẫn nộ,īcố gắng khiếnơmình bình tĩnhỉmột chút. GiảnảHành Chi khôngẻdám nói dối,ἳco rụt mìnhĩtrong góc: “Mócftreo thịt khôẹtrong bếp.”
“Cònɩchuẩn bị côngἵcụ nào khácựkhông?”
Tần UyểnἵUyển tiếp tụcĨhỏi, Giản HànhđChi lưỡng lự.íTần Uyển Uyểníthúc giục y:ự“Lấy ra đây!”ỉ
Giản Hành Chiẵvội vàng lấyẵtúi Càn Khôn,ủdốc hết côngâcụ của mình}ra, đổ xongđlại co rụtởtrở về.
Lần trướcỉtrộm túi CànjKhôn chưa toạiîkhiến y nghiênįcứu kỹ càngẵrất lâu. Yìtưởng tượng hếtảtất cả tìnhờhuống có thểăgặp phải, mangítheo đủ công[cụ ăn trộm.
Vừa)bao quát vừaÎkhông giới hạn:ộcác loại mócỏcâu, cờ lê,ébúa, dây kẽm…
TầnàUyển Uyển bịịy chọc tứcĭquá hóa cười.
Cáiîkhiến nàng tứcígiận nhất khôngộphải Giản HànhọChi, mà làľrốt cuộc bảnìthân bị cáiùgì đấm vàoựđầu, thế nhưngÏlúc nãy lạiậđoán y cóẳkhả năng hôn?
Phẫn¹nộ khiến nàngắtỉnh táo. Tỉnhịtáo rồi, nàngửvừa thẹn vừaÍgiận bản thân¸sản sinh raĩloại tưởng tượngảviển vông này,(cảm thấy khôngĨthể tha thứ.
Nàngĩhơi nhức đầu,ếbưng trán, khôngữnói một lời.õGiản Hành Chiõnhìn nàng, dèɨdặt mở miệng:ẳ“À ừ… HayĨlà con ngủɨtrước đi, ta¹về phòng đây.”ì
Nói xong, GiảnḻHành Chi bắtớđầu thu dọnĩđồ đạc trênêgiường, vừa dọnậvừa cẩn thậnỡnhìn Tần UyểnĩUyển.
Tần Uyển Uyểnḽngồi xếp chânẩtrên giưỡng, đỡɩtrán không nói.óGiản Hành Chi(thu dọn côngįcụ xong, nhảyįxuống giường, cấpótốc chạy trốnĺkhỏi hiện trường.
Đợiđy đi rồi,Įrốt cuộc 38‹lên tiếng: “Nữỏchính, y chạyìrồi.”
“Ta biết.”ị
“Cô đừng giận.”ì38 khuyên nàng:ô“Mặc dù lòngạy nghĩ côórất xấu, nhưng²cô chớ tráchìy, dù saoỏy ngốc cũngḻchẳng phải ngàyùmột ngày hai...”[
“Chuyện ta tứcınhất không phảiÎlà y.” TầnểUyển Uyển ngheệthấy lời 38,ɨđau khổ phânĩtích: “Ta làľtức chính mình.”[
“Cô tức cáiľgì?” 38 khôngêhiểu, Tần UyểnừUyển bị nóĬhỏi mà nghẹn,họng.
Nàng phải nóiĩthế nào, khôngìngờ nàng lại:nghĩ Giản HànhıChi sẽ hônḻnàng?
Quan trọng nhấtỉlà rõ ràng³nàng nghĩ yīsẽ hôn nàngľmà còn nằm‹im bất động.²Kết quả ngườiĪkia hoàn toàn[không có ýịnghĩ này, cầmɪmóc câu mócịnàng!
Đối với mộtưtiên nữ màằnói, chuyện nàyíthật quá mấtЇmặt.
Nàng không muốnìphân tích kỹạloại tâm lýẵnày với 38,¸ngả đầu nằmĪxuống giường.
Đợi sauákhi nằm xong,ìnàng lăn quaīlộn lại vẫn²không ngủ được.áNghĩ tới nghĩỉlui, nàng quyếtịđịnh rồi.
Tối nayỗnàng không ngủÍđược, tháng nàyôGiản Hành Chiắcũng đừng hòng:ngủ!
Đưa ra quyết(định trọng đạiỉnày xong, nàngĨthoải mái trongĩlòng, đắp chăn,ìnhắm mắt, ngủựtiếp.
Mà Giản HànhĭChi thảm hạiộôm công cụıchạy thục mạngớvề phòng, nghĩởtới tình huốngĮban nãy mà¹rùng mình.
“Xong rồi.”ἲY buông côngἰcụ, bắt đầuựhối hận: “Lần¹này, nàng chắc¹chắn tăng cườngÎđề phòng.”
“Côâấy đi ngủìchứ đâu phải(hôn mê, ngàiịcạy miệng ngườiọta lúc ngườifta đi ngủ,êđây chẳng phảiịmuốn làm ngườiắta tỉnh sao?”đ
666 thở dài:ổ“Chủ nhân, hayẽngài từ bỏỗđi, cứ đặtữbùa liền tâmἶchỗ cô ấy,ἷcũng đâu phảiạchuyện gì lớnÎlao.”
“Sao lạiễkhông phải chuyệnìlớn lao?”
Giản(Hành Chi ngheồthấy lời nàyįlại không vui:[“Mạng của taĭmà không phảiĮchuyện lớn?”
“Cũngớchưa chắc côἲấy sẽ sửḻdụng lá bùaénày mà.” 666ľkhuyên y: “Ngài(nên có lòngẵtin đối vớiïbản thân chứ.”ī
Giản Hành Chiĭkhông đáp.
Hôm nay,ễtình cảm củaĪy đối vớiộTần Uyển Uyểnậvô cùng phứcìtạp. Trên phươngĩdiện, tình cảm,ἰy rất khóũchấp nhận học]trò nhỏ củaỷmình là kiểuờnhân vật tànânhẫn như Tịch°Sơn nữ quân.
Nhưngôtrên phương diệnálý trí, yɪtận mắt nhìnḻthấy Tần UyểnĺUyển đối xửúvới Yên VôệSong thế nào.ứNghĩ đến TầnĨUyển Uyển rõīràng là lãoừĐại giả gàámờ, nhớ lạiìtrước đây TầnẳUyển Uyển lénĩlút đào hố,ỹcố gắng bánệy thế nào,ịy lại cảm]thấy mình khôngìthể giải quyếtἷtheo cảm tính.
Haiởloại cảm xúcènày nhảy quaĩnhảy lại. Yἷhít sâu mộtḻhơi, quyết định:ọ“Ngày mai taỵthử nàng mộtḻlần.”
“Thử thếẫnào?”
666 tò]mò, Giản HànhãChi ngẫm nghĩ:ẽ“Hiện giờ nàngửcòn chưa biếtịta đã biếtɩthân phận thậtïsự của nàng,ỗnói chuyện khôngjhề phòng bịἱta. Ta điịtìm hiểu dựếđịnh của nàng,íxem thử nàngểdự định dùng(bùa liền tâmơthế nào.”
Khảɨnăng hành độngỵcủa Giản HànhĪChi rất mạnh,ḹy lập tứcḷlên một bảnĩthảo phỏng vấnốliên hoàn. Sángἷhôm sau, trờiïcòn chưa sáng,êy đã chạyḷvào phòng TầnἴUyển Uyển, kéoĩngười dậy, giúpậrửa mặt thayÎđồ giống nhưừthường ngày.
Tần UyểnữUyển đang ngủậmơ mơ màngĩmàng, nhìn thấyấGiản Hành Chijthì hơi túcủgiận, lại mệtÏđến mức tứcfchẳng nổi. GiảnẵHành Chi vừaīmặc áo cho)nàng, vừa lenἶlén quan sát.
Kỹểxảo hỏi chuyệnɩlà phải bắtíđầu từ chuyệnἲkhông quan trọng!
“Uyển‹Uyển, tối quaἱcon ngủ thếữnào?”
Vừa nhắcļtới cái này,ỳTần Uyển Uyểnĺlại tức. Nàngỳnâng mí mắt,ἰỉu xìu đáp:î“Ừ.”
Tối quaÏngủ thế nào,ảngười không biết³sao?
Giản Hành Chijthấy nàng khôngÎmấy hứng thú,ằkhẽ ho: “Taạxin lỗi conẵchuyện tối qua,ớthật ra taįmuốn xin láîbùa liền tâmỹkia của con…”¸
“Ờ.”
Tần Uyển)Uyển đã sớmữđoán được.
Biết nàngİlà kẻ thùđtrong tưởng tượng,ảlàm sao y°có thể yênõtâm để thứ]như bùa liềnịtâm vào tayļnàng?
“Ta suy nghĩἲcả đêm, bùaÏliền tâm cũngἱkhông phải không°thể ở trongétay con.”
GiảnằHành Chi kéoĩđai lưng choỉnàng, gượng cười:ự“Nhưng con cóọthể nói choửta biết, đạiổkhái đến khiắnào thì conἶmới dùng không?”ἴ
Lá bùa nàyừđưa cho nàngòlà để đềđphòng lúc Mịĩcốt trùng phátộtác, y tổnẹthương nàng.
Nếu nhưļTần Uyển Uyểnỉvì giữ mạng,ịy quyết định²bỏ qua.
Nhưng đápÍán y mongἷđợi không khôngứhề đến, TầnĬUyển Uyển khẽỷcười: “Lúc thời¹điểm cần dùng.”ị
“Ví dụ như?”]
Giản Hành Chi hơi thấp thỏm. Tần Uyển Uyển mỉm cười, không hề nhiều lời, rửa mặt xong bèn xoay đầu đi: “Đi thôi.”
】
Yên Vô Song trợn mắt, nhưng lại nghĩ Tần Uyển Uyển chắc chắn còn muốn hỏi, bèn giải thích: “Tiền thưởng Quân tử kiếm hậu hĩ, Sơn trang Cự Kiếm chúng ta trông cậy vào cuộc thi này trở mình! Ta nói cho cô hay…” Yên Vô Song bày vẻ mặt cảnh cáo: “Cô đừng hòng tranh với chúng ta!”
Giản Hành Chi thấy Tần Uyển Uyển mềm cứng không ăn, y ngẫm nghĩ, quyết định áp dụng kỹ thuật sáo ngữ thứ hai.
Bốn người tới bên cạnh chỗ tuyển thủ dự thi ngồi, Thúy Lục cổ vũ Tần Uyển Uyển: “Hôm nay, muội cứ yên tâm mà đánh, đánh cho đã tay, đánh xảy ra chuyện thì Quỷ Thành gánh cho muội!”
“Đúng vậy!” Nam Phong bày ra khí thế: “Chủ nhân, người là giỏi nhất!”
Y gấp gáp đuổi theo Tần Uyển Uyển, cẩn thận suy nghĩ cách dùng từ: “Bắc Thành, thật ra ta còn một vấn đề không hiểu.”
***
“Đương nhiên là bởi vì có lợi.” Tần Uyển Uyển vừa nghe đã biết Giản Hành Chi đang hỏi cái gì. Nghĩ đến y thêu dệt về mình thế nào trong lòng, Tần Uyển Uyển vừa tức vừa buồn cười. Nàng nhìn Giản Hành Chi, cố ý nói: “Ví dụ như lén học tâm pháp của đối phương để ta trở thành đệ nhất thiên hạ, sau đó đánh bại y. Ví dụ như ta và người ——” Tần Uyển Uyển dừng bước, quay đầu nhìn y.
“Vấn đề gì?” Tần Uyển Uyển nhìn y. Thấy Giản Hành Chi cau mày, dường như đang suy tư, lòng Tần Uyển Uyển không khỏi thoải mái hơn nhiều.
Tổng cộng 32 người đấu bán kết, là những tuyển thủ thắng liền mười trận mấy ngày qua. Đấu bán kết xong chọn ra 4 tuyển thủ tiến vào vòng chung kết trong mười ngày tới.
Giản Hành Chi gian nan miêu tả: “Thì… ta nghĩ, nếu như có một ngày, con và kẻ thù của con cùng nhau gặp nạn, phải là tình huống thế nào thì con mới khom lưng cúi đầu với y?”
Tần Uyển Uyển mỉm cười: “Giả dụ người là kẻ thù của ta. Sư phụ, chờ ta có năng lực phi thăng, ta nhất định sẽ đại chiến với người ba trăm hiệp, đánh đến khi đạo tâm người vỡ nát, khiến người không thể để nhất thiên hạ nữa.”
Tần Uyển Uyển: “Aaaaa!!! Sao ta có thể nghĩ Giản Hành Chi hôn ta! Ta không thể tha thứ cho mình!!!”
“Đương nhiên là bởi vì có lợi.” Tần Uyển Uyển vừa nghe đã biết Giản Hành Chi đang hỏi cái gì. Nghĩ đến y thêu dệt về mình thế nào trong lòng, Tần Uyển Uyển vừa tức vừa buồn cười. Nàng nhìn Giản Hành Chi, cố ý nói: “Ví dụ như lén học tâm pháp của đối phương để ta trở thành đệ nhất thiên hạ, sau đó đánh bại y. Ví dụ như ta và người ——” Tần Uyển Uyển dừng bước, quay đầu nhìn y.
【
Tần Uyển Uyển chợt cạn lời. Giản Hành Chi đứng đằng xa nghe thấy bọn họ đối thoại, nhắm về phía đó rống to: “Tu vi của ông lùi một trăm năm cũng không thể lùi giống như ngươi đâu!”
Giản Hành Chi tức khắc thẳng sống lưng, y cảm thấy đây là ám thị.
“Tại sao ta không thể ở đây?”
Yên Vô Song hết sức chân thành, Kim Kiếm Đồng Tử lạnh lùng quay đầu, rút kiếm giữa thắt lưng cơ thể bảy tám tuổi của y: “Cứ đợi đấy, Sơn trang Cự Kiếm chúng ta chờ ta khôi phục!”
Tần Uyển Uyển mỉm cười: “Giả dụ người là kẻ thù của ta. Sư phụ, chờ ta có năng lực phi thăng, ta nhất định sẽ đại chiến với người ba trăm hiệp, đánh đến khi đạo tâm người vỡ nát, khiến người không thể để nhất thiên hạ nữa.”
Nghe nói thế, sắc mặt Giản Hành Chi tái mét. Tần Uyển Uyển nhìn y bị dọa mặt mày trắng bệch, giơ tay lên vỗ vai y.
Nghe nói thế, sắc mặt Giản Hành Chi tái mét. Tần Uyển Uyển nhìn y bị dọa mặt mày trắng bệch, giơ tay lên vỗ vai y.
“Hết cách.” Yên Vô Song quay đầu nhìn Kim Kiếm Đồng Tử: “Đồng Tử, chuyện có thể làm, sư huynh đều làm giúp đệ rồi. Chuyện còn lại, đệ cố lên.”
Tần Uyển Uyển nghe lời của Tạ Cô Đường, hoàn toàn yên tâm. Thấy Giản Hành Chi không nói, nàng quay đầu nhìn y: “Sư phụ?”
“Có điều sư phụ đừng sợ, người không phải loại người này.”
Không, ta phải.
Thúy Lục và Tạ Cô Đường đã đợi nàng ở cổng từ sớm, Tần Uyển Uyển bước lên chào hỏi mọi người. Chào hỏi xong, đoàn người đi theo Tần Uyển Uyển đến sàn đấu bán kết.
Giản Hành Chi biết rõ, loại hành vi này của y nếu đặt lên người thường, chắc chắn là kẻ thù!
Giản Hành Chi tức khắc thẳng sống lưng, y cảm thấy đây là ám thị.
Giản Hành Chi hơi thấp thỏm. Tần Uyển Uyển mỉm cười, không hề nhiều lời, rửa mặt xong bèn xoay đầu đi: “Đi thôi.”
Nhưng y không dám nói thêm. Vẻ mặt Tần Uyển Uyển nhìn y tín nhiệm, y căn bản không dám lên tiếng.
Thấy Giản Hành Chi bị dọa, Tần Uyển Uyển cảm giác mỹ mãn vỗ vai y, sải bước ra cửa.
Lời còn chưa dứt, Tần Uyển Uyển đi lướt qua người Yên Vô Song, không mang theo một áng mây(*).
Thúy Lục và Tạ Cô Đường đã đợi nàng ở cổng từ sớm, Tần Uyển Uyển bước lên chào hỏi mọi người. Chào hỏi xong, đoàn người đi theo Tần Uyển Uyển đến sàn đấu bán kết.
“Có điều sư phụ đừng sợ, người không phải loại người này.”
Tổng cộng 32 người đấu bán kết, là những tuyển thủ thắng liền mười trận mấy ngày qua. Đấu bán kết xong chọn ra 4 tuyển thủ tiến vào vòng chung kết trong mười ngày tới.
Bốn người tới bên cạnh chỗ tuyển thủ dự thi ngồi, Thúy Lục cổ vũ Tần Uyển Uyển: “Hôm nay, muội cứ yên tâm mà đánh, đánh cho đã tay, đánh xảy ra chuyện thì Quỷ Thành gánh cho muội!”
“Không phải…” Tần Uyển Uyển nhíu mày: “Chẳng phải bảo kiếm ý dưới Hóa Thần sao? Sao ngươi lại ở đây?”
38: “Vì sao không thể tha thứ cho mình?”
“Đúng vậy!” Nam Phong bày ra khí thế: “Chủ nhân, người là giỏi nhất!”
【Vở kịch nhỏ】
Kim Kiếm Đồng Tử nói một hồi muốn động thủ, Yên Vô Song vội ngăn y lại, nói đỡ: “Tính sư đệ ta nóng nảy, mong cô thứ lỗi. Ta và cô thương lượng, nhường nhau một chút, ta cho cô thêm tiền.”
“Không cần lo lắng quá.” Tạ Cô Đường rõ ràng là người đáng tin nhất trong đám, trấn an nàng: “Thiên tư muội rất tốt. Ta xem kiếm ý gần đây của muội không thành vấn đề.”
“Ta đã cố gắng lắm rồi, thậm chí còn bằng lòng chi tiền.”
Giản Hành Chi biết rõ, loại hành vi này của y nếu đặt lên người thường, chắc chắn là kẻ thù!
Tần Uyển Uyển nghe lời của Tạ Cô Đường, hoàn toàn yên tâm. Thấy Giản Hành Chi không nói, nàng quay đầu nhìn y: “Sư phụ?”
“Hả?” Giản Hành Chi chợt bừng tỉnh khỏi sự dọa dẫm của Tần Uyển Uyển. Nàng như cười như không nhìn y: “Người không nói chút gì đó à?”
Tần Uyển Uyển kính cẩn thi lễ, quay đầu nhìn tu sĩ mù đối diện, thành thạo giơ tay: “Vị đạo hữu đây, mời.”
Thấy Giản Hành Chi bị dọa, Tần Uyển Uyển cảm giác mỹ mãn vỗ vai y, sải bước ra cửa.
“Con…” Giản Hành Chi chần chờ, sau đó ngẩng đầu, tràn đầy tin tưởng nhìn nàng: “Ta tin con không thành vấn đề, chẳng qua chỉ là một buổi so tài mà thôi, đừng giết người, nếu không phi thăng sẽ bị trời phạt.”
Tần Uyển Uyển: “???”
“Con…” Giản Hành Chi chần chờ, sau đó ngẩng đầu, tràn đầy tin tưởng nhìn nàng: “Ta tin con không thành vấn đề, chẳng qua chỉ là một buổi so tài mà thôi, đừng giết người, nếu không phi thăng sẽ bị trời phạt.”
Tần Uyển Uyển vô cùng sửng sốt đối với hành vi Sơn trang Cự Kiếm cho nàng tiền. Nàng quan sát Yên Vô Song từ trên xuống dưới, khó tin hỏi: “Ngươi đang nói đùa hả?”
Tần Uyển Uyển nghe không hiểu Giản Hành Chi nói gì, nhân viên công tác đã gọi tên nàng, bảo nàng đến chỗ dự thi đợi.
Tần Uyển Uyển đi tới chỗ dự thi ngồi xuống, vừa ngồi đã gặp người quen.
Kim Kiếm Đồng Tử trừng mắt, Tần Uyển Uyển thở dài: “Ta cũng không muốn dánh trẻ con.”
Yên Vô Song cắn hạt dưa, Kim Kiếm Đồng Tử ngồi bên cạnh, Tần Uyển Uyển hơi kinh ngạc: “Sao ngươi lại ở đây?”
(*) Một câu trong bài thơ Tạm biệt khang kiều của Từ Chí Ma.
“Tại sao ta không thể ở đây?”
Yên Vô Song trợn mắt, nhưng lại nghĩ Tần Uyển Uyển chắc chắn còn muốn hỏi, bèn giải thích: “Tiền thưởng Quân tử kiếm hậu hĩ, Sơn trang Cự Kiếm chúng ta trông cậy vào cuộc thi này trở mình! Ta nói cho cô hay…” Yên Vô Song bày vẻ mặt cảnh cáo: “Cô đừng hòng tranh với chúng ta!”
Tần Uyển Uyển đi tới chỗ dự thi ngồi xuống, vừa ngồi đã gặp người quen.
“Không phải…” Tần Uyển Uyển nhíu mày: “Chẳng phải bảo kiếm ý dưới Hóa Thần sao? Sao ngươi lại ở đây?”
“Bởi vì tu vi của ta thụt lùi quá nhanh!” Yên Vô Song đáp một cách chẳng biết xấu hổ, lại còn tự đắc: “Thế nào, ta có thể lùi đến nỗi tham gia Quân tử kiếm, sư phụ cô không thể, ta có bản lĩnh hơn y đúng không?”
Tần Uyển Uyển chợt cạn lời. Giản Hành Chi đứng đằng xa nghe thấy bọn họ đối thoại, nhắm về phía đó rống to: “Tu vi của ông lùi một trăm năm cũng không thể lùi giống như ngươi đâu!”
Vở kịch nhỏ
Yên Vô Song lè lưỡi với Giản Hành Chi, Tần Uyển Uyển bị đấu pháp gà tiểu học này làm câm nín, xoay đầu đi, không muốn đối diện với bọn họ nữa.
Cuộc thi chia thành bốn khu thi đấu, mỗi người sẽ trải qua ba trận tại mỗi khu thi. Tần Uyển Uyển được chia đến khu Chu Tước, Yên Vô Song chia đến khu Thanh Long. Sau khi thấy bảng phân khu, Yên Vô Song nhướng mày: “Ồ, ngươi cùng khu với Đồng Tử à?”
“Xui xẻo.”
“Sư huynh.” Kim Kiếm Đồng Tử mặt không cảm xúc: “Huynh chỉ khuyên cô ta thôi.”
Kim Kiếm Đồng Tử trừng mắt, Tần Uyển Uyển thở dài: “Ta cũng không muốn dánh trẻ con.”
“Không cần lo lắng quá.” Tạ Cô Đường rõ ràng là người đáng tin nhất trong đám, trấn an nàng: “Thiên tư muội rất tốt. Ta xem kiếm ý gần đây của muội không thành vấn đề.”
“Cô!”
Tần Uyển Uyển nghe không hiểu Giản Hành Chi nói gì, nhân viên công tác đã gọi tên nàng, bảo nàng đến chỗ dự thi đợi.
Kim Kiếm Đồng Tử nói một hồi muốn động thủ, Yên Vô Song vội ngăn y lại, nói đỡ: “Tính sư đệ ta nóng nảy, mong cô thứ lỗi. Ta và cô thương lượng, nhường nhau một chút, ta cho cô thêm tiền.”
Tần Uyển Uyển vô cùng sửng sốt đối với hành vi Sơn trang Cự Kiếm cho nàng tiền. Nàng quan sát Yên Vô Song từ trên xuống dưới, khó tin hỏi: “Ngươi đang nói đùa hả?”
“Cô!”
“Ta nói nghiêm chỉnh.” Yên Vô Song duy trì mỉm cười, vẫn là bộ dạng cà lơ phất phơ thường ngày, nhưng Tần Uyển Uyển loáng thoáng nhận ra chút nghiêm túc trong mắt y: “Chúng ta đã thua cuộc thi chèo thuyền, đồ ăn nửa năm sau của toàn bộ Sơn trang Cự Kiếm đều dựa vào đây. Tần đạo hữu, cô cũng biết Sơn trang Cự Kiếm ta trên có già, dưới có trẻ…”
Lời còn chưa dứt, Tần Uyển Uyển đi lướt qua người Yên Vô Song, không mang theo một áng mây(*).
Thúy Lục và Tạ Cô Đường đã đợi nàng ở cổng từ sớm, Tần Uyển Uyển bước lên chào hỏi mọi người. Chào hỏi xong, đoàn người đi theo Tần Uyển Uyển đến sàn đấu bán kết.(*) Một câu trong bài thơ Tạm biệt khang kiều của Từ Chí Ma.
Tần Uyển Uyển: “???”
Yên Vô Song kiên trì nói cho xong: “Ngay cả một con chó cũng dựa vào ta đó.”
Tần Uyển Uyển: “Người – chó khác biệt! Không thể chung đường!!!”
“Sư huynh.” Kim Kiếm Đồng Tử quay đầu nhìn y: “Người ta đi rồi.”
Giản Hành Chi gian nan miêu tả: “Thì… ta nghĩ, nếu như có một ngày, con và kẻ thù của con cùng nhau gặp nạn, phải là tình huống thế nào thì con mới khom lưng cúi đầu với y?”
“Hết cách.” Yên Vô Song quay đầu nhìn Kim Kiếm Đồng Tử: “Đồng Tử, chuyện có thể làm, sư huynh đều làm giúp đệ rồi. Chuyện còn lại, đệ cố lên.”
“Sư huynh.” Kim Kiếm Đồng Tử mặt không cảm xúc: “Huynh chỉ khuyên cô ta thôi.”
“Ta đã cố gắng lắm rồi, thậm chí còn bằng lòng chi tiền.”
Không, ta phải.
Yên Vô Song hết sức chân thành, Kim Kiếm Đồng Tử lạnh lùng quay đầu, rút kiếm giữa thắt lưng cơ thể bảy tám tuổi của y: “Cứ đợi đấy, Sơn trang Cự Kiếm chúng ta chờ ta khôi phục!”
Nói xong, sân thi đấu vang lên một trận hoan hô. Tần Uyển Uyển lộn mèo một cái, xinh đẹp đáp xuống sàn đấu. Nhóm người Giản Hành Chi ngồi bên trên xúc động vỗ tay, còn chưa đánh đã bắt đầu cuộn nắm đấm, kêu lên: “Hay! Đẹp lắm!”
Tần Uyển Uyển kính cẩn thi lễ, quay đầu nhìn tu sĩ mù đối diện, thành thạo giơ tay: “Vị đạo hữu đây, mời.”
“Xui xẻo.”
***
“Đương nhiên là bởi vì có lợi.” Tần Uyển Uyển vừa nghe đã biết Giản Hành Chi đang hỏi cái gì. Nghĩ đến y thêu dệt về mình thế nào trong lòng, Tần Uyển Uyển vừa tức vừa buồn cười. Nàng nhìn Giản Hành Chi, cố ý nói: “Ví dụ như lén học tâm pháp của đối phương để ta trở thành đệ nhất thiên hạ, sau đó đánh bại y. Ví dụ như ta và người ——” Tần Uyển Uyển dừng bước, quay đầu nhìn y.Yên Vô Song lè lưỡi với Giản Hành Chi, Tần Uyển Uyển bị đấu pháp gà tiểu học này làm câm nín, xoay đầu đi, không muốn đối diện với bọn họ nữa.【“Cô!”Y gấp gáp đuổi theo Tần Uyển Uyển, cẩn thận suy nghĩ cách dùng từ: “Bắc Thành, thật ra ta còn một vấn đề không hiểu.”Vở kịch nhỏNhưng y không dám nói thêm. Vẻ mặt Tần Uyển Uyển nhìn y tín nhiệm, y căn bản không dám lên tiếng.Tần Uyển Uyển: “Aaaaa!!! Sao ta có thể nghĩ Giản Hành Chi hôn ta! Ta không thể tha thứ cho mình!!!”】
Y gấp gáp đuổi theo Tần Uyển Uyển, cẩn thận suy nghĩ cách dùng từ: “Bắc Thành, thật ra ta còn một vấn đề không hiểu.”
Tần Uyển Uyển: “Aaaaa!!! Sao ta có thể nghĩ Giản Hành Chi hôn ta! Ta không thể tha thứ cho mình!!!”
38: “Vì sao không thể tha thứ cho mình?”
“Bởi vì tu vi của ta thụt lùi quá nhanh!” Yên Vô Song đáp một cách chẳng biết xấu hổ, lại còn tự đắc: “Thế nào, ta có thể lùi đến nỗi tham gia Quân tử kiếm, sư phụ cô không thể, ta có bản lĩnh hơn y đúng không?”
Tần Uyển Uyển: “Người – chó khác biệt! Không thể chung đường!!!”



Ảnh ngốc lắm, chị hù ảnh quài cũng tội nghiệp ảnh ?