Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 64

Chương 64

Bán kết

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

Giải thích chỉ là một câu kéo dài thời gian.

Sau khi Giản Hành Chi nói xong lời này, Tần Uyển Uyển lẳng lặng nhìn y. Nàng không lên tiếng, y cũng bịa không nổi.

Tần Uyển Uyển kiềm chế cảm xúc, bình tĩnh giơ tay lên, lấy móc câu nhỏ vẫn còn móc trên miệng nàng, ngồi dậy.

“Ngồi dậy.”

Ging nàng vn êm áiįnhư thưng ngày,Înhưng Gin HànhiChi li cmnhn đưc mùiÎmưa gió spÎti.

Y lp tcùngi dy, lùiti ch chânigiưng cách TnUyn Uyn xanht.

Tn UynUyn quan sátmóc câu nàytrong bóng đêm,móc câu lángľbóng, mang theocm giác lànhîlnh, hn vaĪđưc ra qua.

GinHành Chi viīgii thích: “Tara móc câuЇnày ri.”

Ly đâu?”

TnUyn Uyn kimưchế phn n,īc gng khiếnơmình bình tĩnhmt chút. GinHành Chi khôngdám nói di,co rt mìnhĩtrong góc: “Mócftreo tht khôtrong bếp.”

“Cònɩchun b côngc nào kháckhông?”

Tn UynUyn tiếp tcĨhi, Gin HànhđChi lưng l.íTn Uyn Uyníthúc gic y:Ly ra đây!”

Gin Hành Chivi vàng lytúi Càn Khôn,dc hết côngâc ca mình}ra, đ xongđli co rttr v.

Ln trưctrm túi CànjKhôn chưa toiîkhiến y nghiênįcu k càngrt lâu. Yìtưng tưng hếttt c tìnhhung có thăgp phi, mangítheo đ công[c ăn trm.

Va)bao quát vaÎkhông gii hn:các loi móccâu, c lê,ébúa, dây km…

TnàUyn Uyn by chc tcĭquá hóa cưi.

Cáiîkhiến nàng tcígin nht khôngphi Gin HànhChi, mà làľrt cuc bnìthân b cáiùgì đm vàođu, thế nhưngÏlúc nãy liđoán y cókh năng hôn?

Phn¹n khiến nàngtnh táo. Tnhtáo ri, nàngva thn vaÍgin bn thân¸sn sinh raĩloi tưng tưngvin vông này,(cm thy khôngĨth tha th.

Nàngĩhơi nhc đu,ếbưng trán, khôngnói mt li.õGin Hành Chiõnhìn nàng, dèɨdt m ming:À … HayĨlà con ngɨtrưc đi, ta¹v phòng đây.”ì

Nói xong, GinHành Chi btđu thu dnĩđ đc trênêgiưng, va dnva cn thnnhìn Tn UynĩUyn.

Tn Uyn Uynngi xếp chântrên giưng, đɩtrán không nói.óGin Hành Chi(thu dn côngįc xong, nhyįxung giưng, cpótc chy trnĺkhi hin trưng.

Điđy đi ri,Įrt cuc 38lên tiếng: “Nchính, y chyìri.”

“Ta biết.”

“Cô đng gin.”ì38 khuyên nàng:ô“Mc dù lòngy nghĩ côórt xu, nhưng²cô ch tráchìy, dù saoy ngc cũngchng phi ngàyùmt ngày hai...”[

Chuyn ta tcınht không phiÎlà y.” TnUyn Uyn nghethy li 38,ɨđau kh phânĩtích: “Ta làľtc chính mình.”[

“Cô tc cáiľgì?” 38 khôngêhiu, Tn UynUyn b nóĬhi mà nghn,hng.

Nàng phi nóiĩthế nào, khôngìng nàng li:nghĩ Gin HànhıChi s hônnàng?

Quan trng nhtlà rõ ràng³nàng nghĩ yīs hôn nàngľmà còn nmim bt đng.²Kết qu ngưiĪkia hoàn toàn[không có ýnghĩ này, cmɪmóc câu mócnàng!

Đi vi mtưtiên n mànói, chuyn nàyítht quá mtЇmt.

Nàng không munìphân tích kloi tâm lýnày vi 38,¸ng đu nmĪxung giưng.

Đi sauákhi nm xong,ìnàng lăn quaīln li vn²không ng đưc.áNghĩ ti nghĩlui, nàng quyếtđnh ri.

Ti naynàng không ngÍđưc, tháng nàyôGin Hành Chicũng đng hòng:ng!

Đưa ra quyết(đnh trng đinày xong, nàngĨthoi mái trongĩlòng, đp chăn,ìnhm mt, ngtiếp.

Mà Gin HànhĭChi thm hiôm công cıchy thc mngv phòng, nghĩti tình hungĮban nãy mà¹rùng mình.

“Xong ri.”Y buông côngc, bt đuhi hn: “Ln¹này, nàng chc¹chn tăng cưngÎđ phòng.”

“Côây đi ngìch đâu phi(hôn mê, ngàicy ming ngưita lúc ngưifta đi ng,êđây chng phimun làm ngưita tnh sao?”đ

666 th dài:Ch nhân, hayngài t bđi, c đtbùa lin tâmch cô y,cũng đâu phichuyn gì lnÎlao.”

“Sao likhông phi chuynìln lao?”

Gin(Hành Chi nghethy li nàyįli không vui:[“Mng ca taĭmà không phiĮchuyn ln?”

“Cũngchưa chc côy s sdng lá bùaénày mà.” 666ľkhuyên y: “Ngài(nên có lòngtin đi viïbn thân ch.”ī

Gin Hành Chiĭkhông đáp.

Hôm nay,tình cm caĪy đi viTn Uyn Uynvô cùng phcìtp. Trên phươngĩdin, tình cm,y rt khóũchp nhn hc]trò nh camình là kiunhân vt tànânhn như Tch°Sơn n quân.

Nhưngôtrên phương dinálý trí, yɪtn mt nhìnthy Tn UynĺUyn đi xúvi Yên VôSong thế nào.Nghĩ đến TnĨUyn Uyn rõīràng là lãoĐi gi gàám, nh liìtrưc đây TnUyn Uyn lénĩlút đào h,c gng bány thế nào,y li cm]thy mình khôngìth gii quyếttheo cm tính.

Hailoi cm xúcènày nhy quaĩnhy li. Yhít sâu mthơi, quyết đnh:“Ngày mai tath nàng mtln.”

Th thếnào?”

666 tò]mò, Gin HànhãChi ngm nghĩ:“Hin gi nàngcòn chưa biếtta đã biếtɩthân phn thtïs ca nàng,nói chuyn khôngjh phòng bta. Ta đitìm hiu dếđnh ca nàng,íxem th nàngd đnh dùng(bùa lin tâmơthế nào.”

Khɨnăng hành đngca Gin HànhĪChi rt mnh,y lp tclên mt bnĩtho phng vnliên hoàn. Sánghôm sau, triïcòn chưa sáng,êy đã chyvào phòng TnUyn Uyn, kéoĩngưi dy, giúpra mt thayÎđ ging nhưthưng ngày.

Tn UynUyn đang ngmơ mơ màngĩmàng, nhìn thyGin Hành Chijthì hơi túcgin, li mtÏđến mc tcfchng ni. GinHành Chi vaīmc áo cho)nàng, va lenlén quan sát.

Kxo hi chuynɩlà phi btíđu t chuynkhông quan trng!

“UynUyn, ti quacon ng thếnào?”

Va nhcļti cái này,Tn Uyn Uynĺli tc. Nàngnâng mí mt,u xìu đáp:î.”

Ti quaÏng thế nào,ngưi không biết³sao?

Gin Hành Chijthy nàng khôngÎmy hng thú,kh ho: “Taxin li conchuyn ti qua,tht ra taįmun xin láîbùa lin tâmkia ca con…¸

.”

Tn Uyn)Uyn đã smđoán đưc.

Biết nàngİlà k thùđtrong tưng tưng,làm sao y°có th yênõtâm đ th]như bùa lintâm vào tayļnàng?

“Ta suy nghĩc đêm, bùaÏlin tâm cũngkhông phi không°th trongétay con.”

GinHành Chi kéoĩđai lưng chonàng, gưng cưi:Nhưng con cóth nói chota biết, đikhái đến khinào thì conmi dùng không?”

Lá bùa nàyđưa cho nàngòlà đ đđphòng lúc Mĩct trùng pháttác, y tnthương nàng.

Nếu nhưļTn Uyn Uynvì gi mng,y quyết đnh²b qua.

Nhưng đápÍán y mongđi không khôngh đến, TnĬUyn Uyn khcưi: “Lúc thi¹đim cn dùng.”

Ví d như?”]

Giản Hành Chi hơi thấp thỏm. Tần Uyển Uyển mỉm cười, không hề nhiều lời, rửa mặt xong bèn xoay đầu đi: “Đi thôi.”

Yên Vô Song trợn mắt, nhưng lại nghĩ Tần Uyển Uyển chắc chắn còn muốn hỏi, bèn giải thích: “Tiền thưởng Quân tử kiếm hậu hĩ, Sơn trang Cự Kiếm chúng ta  trông cậy vào cuộc thi này trở mình! Ta nói cho cô hay…” Yên Vô Song bày vẻ mặt cảnh cáo: “Cô đừng hòng tranh với chúng ta!”

Giản Hành Chi thấy Tần Uyển Uyển mềm cứng không ăn, y ngẫm nghĩ, quyết định áp dụng kỹ thuật sáo ngữ thứ hai.

Bốn người tới bên cạnh chỗ tuyển thủ dự thi ngồi, Thúy Lục cổ vũ Tần Uyển Uyển: “Hôm nay, muội cứ yên tâm mà đánh, đánh cho đã tay, đánh xảy ra chuyện thì Quỷ Thành gánh cho muội!”

“Đúng vậy!” Nam Phong bày ra khí thế: “Chủ nhân, người là giỏi nhất!”

Y gấp gáp đuổi theo Tần Uyển Uyển, cẩn thận suy nghĩ cách dùng từ: “Bắc Thành, thật ra ta còn một vấn đề không hiểu.”

***

“Đương nhiên là bởi vì có lợi.” Tần Uyển Uyển vừa nghe đã biết Giản Hành Chi đang hỏi cái gì. Nghĩ đến y thêu dệt về mình thế nào trong lòng, Tần Uyển Uyển vừa tức vừa buồn cười. Nàng nhìn Giản Hành Chi, cố ý nói: “Ví dụ như lén học tâm pháp của đối phương để ta trở thành đệ nhất thiên hạ, sau đó đánh bại y. Ví dụ như ta và người ——” Tần Uyển Uyển dừng bước, quay đầu nhìn y.

“Vấn đề gì?” Tần Uyển Uyển nhìn y. Thấy Giản Hành Chi cau mày, dường như đang suy tư, lòng Tần Uyển Uyển không khỏi thoải mái hơn nhiều.

Tổng cộng 32 người đấu bán kết, là những tuyển thủ thắng liền mười trận mấy ngày qua. Đấu bán kết xong chọn ra 4 tuyển thủ tiến vào vòng chung kết trong mười ngày tới.

Giản Hành Chi gian nan miêu tả: “Thì… ta nghĩ, nếu như có một ngày, con và kẻ thù của con cùng nhau gặp nạn, phải là tình huống thế nào thì con mới khom lưng cúi đầu với y?”

Tần Uyển Uyển mỉm cười: “Giả dụ người là kẻ thù của ta. Sư phụ, chờ ta có năng lực phi thăng, ta nhất định sẽ đại chiến với người ba trăm hiệp, đánh đến khi đạo tâm người vỡ nát, khiến người không thể để nhất thiên hạ nữa.”

Tần Uyển Uyển: “Aaaaa!!! Sao ta có thể nghĩ Giản Hành Chi hôn ta! Ta không thể tha thứ cho mình!!!”

“Đương nhiên là bởi vì có lợi.” Tần Uyển Uyển vừa nghe đã biết Giản Hành Chi đang hỏi cái gì. Nghĩ đến y thêu dệt về mình thế nào trong lòng, Tần Uyển Uyển vừa tức vừa buồn cười. Nàng nhìn Giản Hành Chi, cố ý nói: “Ví dụ như lén học tâm pháp của đối phương để ta trở thành đệ nhất thiên hạ, sau đó đánh bại y. Ví dụ như ta và người ——” Tần Uyển Uyển dừng bước, quay đầu nhìn y.

Tần Uyển Uyển chợt cạn lời. Giản Hành Chi đứng đằng xa nghe thấy bọn họ đối thoại, nhắm về phía đó rống to: “Tu vi của ông lùi một trăm năm cũng không thể lùi giống như ngươi đâu!”

Giản Hành Chi tức khắc thẳng sống lưng, y cảm thấy đây là ám thị.

“Tại sao ta không thể ở đây?”

Yên Vô Song hết sức chân thành, Kim Kiếm Đồng Tử lạnh lùng quay đầu, rút kiếm giữa thắt lưng cơ thể bảy tám tuổi của y: “Cứ đợi đấy, Sơn trang Cự Kiếm chúng ta chờ ta khôi phục!”

Tần Uyển Uyển mỉm cười: “Giả dụ người là kẻ thù của ta. Sư phụ, chờ ta có năng lực phi thăng, ta nhất định sẽ đại chiến với người ba trăm hiệp, đánh đến khi đạo tâm người vỡ nát, khiến người không thể để nhất thiên hạ nữa.”

Nghe nói thế, sắc mặt Giản Hành Chi tái mét. Tần Uyển Uyển nhìn y bị dọa mặt mày trắng bệch, giơ tay lên vỗ vai y.

Nghe nói thế, sắc mặt Giản Hành Chi tái mét. Tần Uyển Uyển nhìn y bị dọa mặt mày trắng bệch, giơ tay lên vỗ vai y.

“Hết cách.” Yên Vô Song quay đầu nhìn Kim Kiếm Đồng Tử: “Đồng Tử, chuyện có thể làm, sư huynh đều làm giúp đệ rồi. Chuyện còn lại, đệ cố lên.”

Tần Uyển Uyển nghe lời của Tạ Cô Đường, hoàn toàn yên tâm. Thấy Giản Hành Chi không nói, nàng quay đầu nhìn y: “Sư phụ?”

“Có điều sư phụ đừng sợ, người không phải loại người này.”

Không, ta phải.

Thúy Lục và Tạ Cô Đường đã đợi nàng ở cổng từ sớm, Tần Uyển Uyển bước lên chào hỏi mọi người. Chào hỏi xong, đoàn người đi theo Tần Uyển Uyển đến sàn đấu bán kết.

Giản Hành Chi biết rõ, loại hành vi này của y nếu đặt lên người thường, chắc chắn là kẻ thù!

Giản Hành Chi tức khắc thẳng sống lưng, y cảm thấy đây là ám thị.

Giản Hành Chi hơi thấp thỏm. Tần Uyển Uyển mỉm cười, không hề nhiều lời, rửa mặt xong bèn xoay đầu đi: “Đi thôi.”

Nhưng y không dám nói thêm. Vẻ mặt Tần Uyển Uyển nhìn y tín nhiệm, y căn bản không dám lên tiếng.

Thấy Giản Hành Chi bị dọa, Tần Uyển Uyển cảm giác mỹ mãn vỗ vai y, sải bước ra cửa.

Lời còn chưa dứt, Tần Uyển Uyển đi lướt qua người Yên Vô Song, không mang theo một áng mây(*).

Thúy Lục và Tạ Cô Đường đã đợi nàng ở cổng từ sớm, Tần Uyển Uyển bước lên chào hỏi mọi người. Chào hỏi xong, đoàn người đi theo Tần Uyển Uyển đến sàn đấu bán kết.

“Có điều sư phụ đừng sợ, người không phải loại người này.”

Tổng cộng 32 người đấu bán kết, là những tuyển thủ thắng liền mười trận mấy ngày qua. Đấu bán kết xong chọn ra 4 tuyển thủ tiến vào vòng chung kết trong mười ngày tới.

Bốn người tới bên cạnh chỗ tuyển thủ dự thi ngồi, Thúy Lục cổ vũ Tần Uyển Uyển: “Hôm nay, muội cứ yên tâm mà đánh, đánh cho đã tay, đánh xảy ra chuyện thì Quỷ Thành gánh cho muội!”

“Không phải…” Tần Uyển Uyển nhíu mày: “Chẳng phải bảo kiếm ý dưới Hóa Thần sao? Sao ngươi lại ở đây?”

38: “Vì sao không thể tha thứ cho mình?”

“Đúng vậy!” Nam Phong bày ra khí thế: “Chủ nhân, người là giỏi nhất!”

【Vở kịch nhỏ】

Kim Kiếm Đồng Tử nói một hồi muốn động thủ, Yên Vô Song vội ngăn y lại, nói đỡ: “Tính sư đệ ta nóng nảy, mong cô thứ lỗi. Ta và cô thương lượng, nhường nhau một chút, ta cho cô thêm tiền.”

“Không cần lo lắng quá.” Tạ Cô Đường rõ ràng là người đáng tin nhất trong đám, trấn an nàng: “Thiên tư muội rất tốt. Ta xem kiếm ý gần đây của muội không thành vấn đề.”

“Ta đã cố gắng lắm rồi, thậm chí còn bằng lòng chi tiền.”

Giản Hành Chi biết rõ, loại hành vi này của y nếu đặt lên người thường, chắc chắn là kẻ thù!

Tần Uyển Uyển nghe lời của Tạ Cô Đường, hoàn toàn yên tâm. Thấy Giản Hành Chi không nói, nàng quay đầu nhìn y: “Sư phụ?”

“Hả?” Giản Hành Chi chợt bừng tỉnh khỏi sự dọa dẫm của Tần Uyển Uyển. Nàng như cười như không nhìn y: “Người không nói chút gì đó à?”

Tần Uyển Uyển kính cẩn thi lễ, quay đầu nhìn tu sĩ mù đối diện, thành thạo giơ tay: “Vị đạo hữu đây, mời.”

Thấy Giản Hành Chi bị dọa, Tần Uyển Uyển cảm giác mỹ mãn vỗ vai y, sải bước ra cửa.

“Con…” Giản Hành Chi chần chờ, sau đó ngẩng đầu, tràn đầy tin tưởng nhìn nàng: “Ta tin con không thành vấn đề, chẳng qua chỉ là một buổi so tài mà thôi, đừng giết người, nếu không phi thăng sẽ bị trời phạt.”

Tần Uyển Uyển: “???”

“Con…” Giản Hành Chi chần chờ, sau đó ngẩng đầu, tràn đầy tin tưởng nhìn nàng: “Ta tin con không thành vấn đề, chẳng qua chỉ là một buổi so tài mà thôi, đừng giết người, nếu không phi thăng sẽ bị trời phạt.”

Tần Uyển Uyển vô cùng sửng sốt đối với hành vi Sơn trang Cự Kiếm cho nàng tiền. Nàng quan sát Yên Vô Song từ trên xuống dưới, khó tin hỏi: “Ngươi đang nói đùa hả?”

Tần Uyển Uyển nghe không hiểu Giản Hành Chi nói gì, nhân viên công tác đã gọi tên nàng, bảo nàng đến chỗ dự thi đợi.

Tần Uyển Uyển đi tới chỗ dự thi ngồi xuống, vừa ngồi đã gặp người quen.

Kim Kiếm Đồng Tử trừng mắt, Tần Uyển Uyển thở dài: “Ta cũng không muốn dánh trẻ con.”

Yên Vô Song cắn hạt dưa, Kim Kiếm Đồng Tử ngồi bên cạnh, Tần Uyển Uyển hơi kinh ngạc: “Sao ngươi lại ở đây?”

(*) Một câu trong bài thơ Tạm biệt khang kiều của Từ Chí Ma.

“Tại sao ta không thể ở đây?”

Yên Vô Song trợn mắt, nhưng lại nghĩ Tần Uyển Uyển chắc chắn còn muốn hỏi, bèn giải thích: “Tiền thưởng Quân tử kiếm hậu hĩ, Sơn trang Cự Kiếm chúng ta  trông cậy vào cuộc thi này trở mình! Ta nói cho cô hay…” Yên Vô Song bày vẻ mặt cảnh cáo: “Cô đừng hòng tranh với chúng ta!”

Tần Uyển Uyển đi tới chỗ dự thi ngồi xuống, vừa ngồi đã gặp người quen.

“Không phải…” Tần Uyển Uyển nhíu mày: “Chẳng phải bảo kiếm ý dưới Hóa Thần sao? Sao ngươi lại ở đây?”

“Bởi vì tu vi của ta thụt lùi quá nhanh!” Yên Vô Song đáp một cách chẳng biết xấu hổ, lại còn tự đắc: “Thế nào, ta có thể lùi đến nỗi tham gia Quân tử kiếm, sư phụ cô không thể, ta có bản lĩnh hơn y đúng không?”

Tần Uyển Uyển chợt cạn lời. Giản Hành Chi đứng đằng xa nghe thấy bọn họ đối thoại, nhắm về phía đó rống to: “Tu vi của ông lùi một trăm năm cũng không thể lùi giống như ngươi đâu!”

Vở kịch nhỏ

Yên Vô Song lè lưỡi với Giản Hành Chi, Tần Uyển Uyển bị đấu pháp gà tiểu học này làm câm nín, xoay đầu đi, không muốn đối diện với bọn họ nữa.

Cuộc thi chia thành bốn khu thi đấu, mỗi người sẽ trải qua ba trận tại mỗi khu thi. Tần Uyển Uyển được chia đến khu Chu Tước, Yên Vô Song chia đến khu Thanh Long. Sau khi thấy bảng phân khu, Yên Vô Song nhướng mày: “Ồ, ngươi cùng khu với Đồng Tử à?”

“Xui xẻo.”

“Sư huynh.” Kim Kiếm Đồng Tử mặt không cảm xúc: “Huynh chỉ khuyên cô ta thôi.”

Kim Kiếm Đồng Tử trừng mắt, Tần Uyển Uyển thở dài: “Ta cũng không muốn dánh trẻ con.”

“Không cần lo lắng quá.” Tạ Cô Đường rõ ràng là người đáng tin nhất trong đám, trấn an nàng: “Thiên tư muội rất tốt. Ta xem kiếm ý gần đây của muội không thành vấn đề.”

“Cô!”

Tần Uyển Uyển nghe không hiểu Giản Hành Chi nói gì, nhân viên công tác đã gọi tên nàng, bảo nàng đến chỗ dự thi đợi.

Kim Kiếm Đồng Tử nói một hồi muốn động thủ, Yên Vô Song vội ngăn y lại, nói đỡ: “Tính sư đệ ta nóng nảy, mong cô thứ lỗi. Ta và cô thương lượng, nhường nhau một chút, ta cho cô thêm tiền.”

Tần Uyển Uyển vô cùng sửng sốt đối với hành vi Sơn trang Cự Kiếm cho nàng tiền. Nàng quan sát Yên Vô Song từ trên xuống dưới, khó tin hỏi: “Ngươi đang nói đùa hả?”

“Cô!”

“Ta nói nghiêm chỉnh.” Yên Vô Song duy trì mỉm cười, vẫn là bộ dạng cà lơ phất phơ thường ngày, nhưng Tần Uyển Uyển loáng thoáng nhận ra chút nghiêm túc trong mắt y: “Chúng ta đã thua cuộc thi chèo thuyền, đồ ăn nửa năm sau của toàn bộ Sơn trang Cự Kiếm đều dựa vào đây. Tần đạo hữu, cô cũng biết Sơn trang Cự Kiếm ta trên có già, dưới có trẻ…”

Lời còn chưa dứt, Tần Uyển Uyển đi lướt qua người Yên Vô Song, không mang theo một áng mây(*).

Thúy Lục và Tạ Cô Đường đã đợi nàng ở cổng từ sớm, Tần Uyển Uyển bước lên chào hỏi mọi người. Chào hỏi xong, đoàn người đi theo Tần Uyển Uyển đến sàn đấu bán kết.(*) Một câu trong bài thơ Tạm biệt khang kiều của Từ Chí Ma.

Tần Uyển Uyển: “???”

Yên Vô Song kiên trì nói cho xong: “Ngay cả một con chó cũng dựa vào ta đó.”

Tần Uyển Uyển: “Người – chó khác biệt! Không thể chung đường!!!”

“Sư huynh.” Kim Kiếm Đồng Tử quay đầu nhìn y: “Người ta đi rồi.”

Giản Hành Chi gian nan miêu tả: “Thì… ta nghĩ, nếu như có một ngày, con và kẻ thù của con cùng nhau gặp nạn, phải là tình huống thế nào thì con mới khom lưng cúi đầu với y?”

“Hết cách.” Yên Vô Song quay đầu nhìn Kim Kiếm Đồng Tử: “Đồng Tử, chuyện có thể làm, sư huynh đều làm giúp đệ rồi. Chuyện còn lại, đệ cố lên.”

“Sư huynh.” Kim Kiếm Đồng Tử mặt không cảm xúc: “Huynh chỉ khuyên cô ta thôi.”

“Ta đã cố gắng lắm rồi, thậm chí còn bằng lòng chi tiền.”

Không, ta phải.

Yên Vô Song hết sức chân thành, Kim Kiếm Đồng Tử lạnh lùng quay đầu, rút kiếm giữa thắt lưng cơ thể bảy tám tuổi của y: “Cứ đợi đấy, Sơn trang Cự Kiếm chúng ta chờ ta khôi phục!”

Nói xong, sân thi đấu vang lên một trận hoan hô. Tần Uyển Uyển lộn mèo một cái, xinh đẹp đáp xuống sàn đấu. Nhóm người Giản Hành Chi ngồi bên trên xúc động vỗ tay, còn chưa đánh đã bắt đầu cuộn nắm đấm, kêu lên: “Hay! Đẹp lắm!”

Tần Uyển Uyển kính cẩn thi lễ, quay đầu nhìn tu sĩ mù đối diện, thành thạo giơ tay: “Vị đạo hữu đây, mời.”

“Xui xẻo.”

***

“Đương nhiên là bởi vì có lợi.” Tần Uyển Uyển vừa nghe đã biết Giản Hành Chi đang hỏi cái gì. Nghĩ đến y thêu dệt về mình thế nào trong lòng, Tần Uyển Uyển vừa tức vừa buồn cười. Nàng nhìn Giản Hành Chi, cố ý nói: “Ví dụ như lén học tâm pháp của đối phương để ta trở thành đệ nhất thiên hạ, sau đó đánh bại y. Ví dụ như ta và người ——” Tần Uyển Uyển dừng bước, quay đầu nhìn y.Yên Vô Song lè lưỡi với Giản Hành Chi, Tần Uyển Uyển bị đấu pháp gà tiểu học này làm câm nín, xoay đầu đi, không muốn đối diện với bọn họ nữa.“Cô!”Y gấp gáp đuổi theo Tần Uyển Uyển, cẩn thận suy nghĩ cách dùng từ: “Bắc Thành, thật ra ta còn một vấn đề không hiểu.”Vở kịch nhỏNhưng y không dám nói thêm. Vẻ mặt Tần Uyển Uyển nhìn y tín nhiệm, y căn bản không dám lên tiếng.Tần Uyển Uyển: “Aaaaa!!! Sao ta có thể nghĩ Giản Hành Chi hôn ta! Ta không thể tha thứ cho mình!!!”

Y gấp gáp đuổi theo Tần Uyển Uyển, cẩn thận suy nghĩ cách dùng từ: “Bắc Thành, thật ra ta còn một vấn đề không hiểu.”

Tần Uyển Uyển: “Aaaaa!!! Sao ta có thể nghĩ Giản Hành Chi hôn ta! Ta không thể tha thứ cho mình!!!”

38: “Vì sao không thể tha thứ cho mình?”

“Bởi vì tu vi của ta thụt lùi quá nhanh!” Yên Vô Song đáp một cách chẳng biết xấu hổ, lại còn tự đắc: “Thế nào, ta có thể lùi đến nỗi tham gia Quân tử kiếm, sư phụ cô không thể, ta có bản lĩnh hơn y đúng không?”

Tần Uyển Uyển: “Người – chó khác biệt! Không thể chung đường!!!”

5 5 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

1 Bình luận
Inline Feedbacks
View all comments
Azan0306
Azan0306
1 Năm Cách đây

Ảnh ngốc lắm, chị hù ảnh quài cũng tội nghiệp ảnh ?

1
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!