Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 103 (2)

Chương 103 (2)

Tiện tay hái hoa, nàng thích không?

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

Trong lúc nói chuyện, từng hàng đèn đuốc trong đại điện sáng rực, đồng thời bóng dáng Giản Hành Chi đột nhiên biến mất. Đến khi xuất hiện lại, y đã đến trước mặt thiếu niên ngồi trên kim tọa đại điện, vung kiếm chém thẳng xuống!”

Động tác y quá nhanh, thiếu niên vốn chưa kịp nói câu nào đã bị y chém đứt lìa!

Sắc mặt thiếu niên bị chém thành hai khúc trên thượng tọa thản nhiên, cũng không chảy máu. Hắn ngẩng đầu lên, trượt nửa người xuống, ngồi yên mỉm cười, chỉ nói: “Bổn tọa không muốn ta tay.”

“Ta thấy ngươi không dám thì có.”

Dt li, nháy mt bóngdáng Gin HànhChi đã xuthin phía sauıhàng trưng đăng,íchém đt cthiếu niên đangÍthp đèn. Mưiũmy thiếu niênâging y đúcÍTôn gi Diu¹Ngôn tc khcxut hin trênIđi đin, thiếuniên không đudp tt đimsáng mt chiếcđèn, ging điuthn nhiên: “Ngươicó biết tavn không mungiết ngươi không?”ĺ

Dt li, thiếuĨniên không đuЇbiến mt tich, mưi myЇthiếu niên kiaĩđng lot rútkiếm. Gin HànhChi nhìn thyôch bc trênìngưi mưi mythiếu niên, lnhĩging m ming:ï“Hình nhân?”

Đángtiếc, sau nàyôta phát hinlý do khôngôth không giếtngươi.”

Mưi mythiếu niên kếtthành kiếm trn,ĺxông v phíaGin Hành Chi.ɨGin Hành Chinhún ngưi nhyilên, tránh nékiếm đu tiênkết trn caếbn h, ngheĩging nói caTôn gi DiuîNgôn truyn txung quanh ti:Nhưng hin tiɪta li phátóhin mt chuynrt thú v.”ï

Gin Hành Chivn đim tĩnh,°b v phíach bc trênngưi thiếu niên.Cùng lúc đó,tay y âmthm kết thànhmt pháp trntruy tìm, ngưngnhp thn thcca mình vàopháp trn.

B ngoàiôy qun thoİvi đám hìnhnhân, bên trongli s dngipháp trn truy[tìm tìm kiếmľngun gc thnũhn tương t.

Dưng°như đi phương[không nhn rahành đng ca³y, ch cmýkhái: “Ta vnluôn nghĩ vìsao không đĩthân th ngươiđi ti thếgii này, lyìcưng đ thnÍhn ca ngươi,thân th kiahn rt hoànm, rt hùngmnh đúng không?óNhưng vì saokhông trc tiếpti đây giếtéta, thay trihành đo?”

“Ngươibiết ta làai?”

Gin HànhíChi nghe liôhn nói, hi}ngưc li.

Trn truyĩtìm ta raébn phương támhưng, tìm kiếmùtng gian phòng,tng ngóc ngách.

Nhưng¸bây gi taļbiết ri.” Đi{phương vn khôngĭđáp li y,t hi tɨtr li: “Hayĩtht, ta rttò mò, nếu}ngươi biết nhngìchuyn này, ngươiìs như bnchúng nghĩ thtsao?”

Tiếng vadt, trn truyítìm đt nhiênĨrc sáng.

“Tìm đưcĮri!”

Gin HànhóChi xoay ngưiĩquét ngang mtɩkiếm, kiếm khíļphá m tngIlp vách tưng.Mt tiếng nâm, kiếmíca Gin Hành}Chi đã chĩa)trưc mt thiếuíniên trên kimta.

Khonh khc kiếmti, thiếu niênkinh ngc mto mt. GiâyЇphút mũi kiếm²ti ngay trưcmt hn, quttrên tay “kengfmt tiếng ngănÏcn kiếm caõGin Hành Chi.

“NgươiĮmnh hơn taátưng.” Thiếu niênnhưng mày, sauđó lnh mt:Ї“Có điu nếuâđã tìm tiđây ——

Tiếngva buông, quttrên tay thiếuniên biến thànhìtrưng kiếm, linhlc mnh mõđánh thng vphía Gin Hành,Chi.

Đng tác hnnhanh, đng tácca Gin HànhChi cũng ccļnhanh, có điuírõ ràng linhlc ca hnɨmnh hơn GinHành Chi nhiu.Sau khi quaíli my chcchiêu, Gin HànhýChi b hnđánhm mtìcái, bay đi.

“Tiêuîri, tiêu ri.”666 nhìn thyGin Hành Chiĩb đánh bay,ìla lên: “Hnémnh quá! Ngàiútiêu ri! Ngài}s chết tiíđây mt!”

GinìHành Chi khôngèlên tiếng. Trưngïkiếm trên tayĮthiếu niên giươnglên, mt taycm kiếm, mtıtay bm quyết,ĩlôi đình tpíhp trên buЇtri, thiếu niênļcong khóe môi:Vy ngươi li đây đi.”

Gin Hành Chiálau máu trên{khóe môi, chngngưi đng dy.Sau khi boj666 đang lahét trong đuim ming, yngưc mt nhìnîthiếu niên.

“Ngươi biếtkhác bit lnnht gia taìvà ngươi làgì không?”

Thiếuíniên nghiêng đu,òthy Gin HànhêChi nhếch mingcưi: “Ta cóíđo l, ngươikhông có.”

Khonhkhc tiếng vadt, sc mtthiếu niên chtbiến. Tia chpmang theo phápĩchú thưng gii,ïkhí thế khiếnngưi ta sáhãi giáng ttrên tri xung.įThiếu niên chém¹mt nhát vĮphía Gin Hành}Chi, Gin HànhıChi giơ kiếmngăn cn kiếmЇý đi phương,đng thi dùngthn thc truyļtìm nơi tiaíchp ti.

Bên ngoàiêvang lên tiếngbưc chân, gingNguyt Hà gp³gáp vang lên:“Tôn gi, chngài sao thế?”à

“Nguyt Hà!” Thiếuniên tc ginra lnh: “Giếthn!”

Dt li,İhn hóa thànhɪmt lung sáng,íb lôi đìnhtruy đui, trnĩmt dng.

Nguyt Hàưxoay đu, nhìnĩthy Gin HànhChi đã biếnthành dáng vîGin Chi Dinva mi gngĺgưng chng đïmt đòn cathiếu niên. TayđNguyt Hà bmèphù chú, đánhưv phía y.

GinHành Chi thhn hn, nghethy ging nóibình tĩnh caTn Uyn Uyn¸truyn đến bênĬtai: “Gin HànhìChi, m trndch chuyn.”

YĨkhông nói haiIli lp tcɨrút lui, nhyra ngoài caĮs, bay vútlên tri, tayìxoay chuyn mtĮcái, m trnâdch chuyn.

Khonh khctrn m, yãnhìn thy mtnhánh ngc lanÎva n, bèn)vươn tay ngtly, rơi vàoĩpháp trn.

Cũng ngayĮlúc đó, phápchú Nguyt Hàũđã đp vàongc Gin HànhjChi, y nônra mt búngmáu, rơi vàopháp trn, dchđchuyn sang đukhác ca trnépháp.

Gin Hành Chiva mi rơixung, Tn UynãUyn đã đïly, đút haiviên thuc vàoming y, bìnhìtĩnh nói: “Đi.”i

Nàng đ yôchy v phíaĮphòng mình. GinIHành Chi taòlên ngưi nàng,mm cưi xoayđu: “Trn dchchuyn này mũtht đúng lúc,]nàng biết taxy ra chuynsao?”

Lá bùasong sinh ngưiđt trong cơıth ta khôngphi đ chơi,ĩngưi b thương,ăta cũng cmgiác đưc… TnUyn Uyn nhìny cưi đcý, nghiến rngïnói: “Ngưi tínhtrưc ri đúngkhông?”

Tn UynUyn nói xong,ĩđá văng caphòng, đ ylên giưng nmɩxung, thm mng:¹Ln sau còn:liu lĩnh nhưthế, ta sľ

Li còn chưaЇdt, nàng nhìníthy thanh niênnm nghiêng trêngiưng đưa timt nhánh ngclan.

Tn Uyn Uynɩngây ngưi. GinãHành Chi ngngɩđu nhìn nàng,}cưi t đc:Đúng lúc thyúnó đp, tinļtay hái, nàngÍthích không?”

TnUyn Uyn nhtôthi nghn hng,không nói nênùli. Bên ngoàiİvang lên tiếngíbưc chân, TnUyn Uyn vivã th rèmgiưng xung da:theo kế hochìđã chun bõsn, ci giyleo lên, sauïđó bt đukéo qun áoĩGin Hành Chi.ô

Gin Hành Chi³hong hn btũly tay nàng,Ĭcăng thng hi:ô“Nàng làm gìđy?”

“M trndch chuyn sécó linh lcdao đng, chonên ta cɨý thiết lpti trung tâmòsân vin choákhách. Bn hs nhanh chóngÍlc soát đếnɨđây, ta vàngưi đu cnchng c vngmt.”

Tn UynìUyn nói ccnhanh. Tha dpéGin Hành Chingn ra, nàngđè lên ngưiÏy, r mt,gi v bìnhįtĩnh tháo thtĭlưng y, sauđó ci áokhoác ca mình,égiơ tay tháoĺtrâm cài.

Tóc đenđ xung như¹thác, Gin HànhíChi sng snhìn nàng. Tn(Uyn Uyn thyêy ngn ngơɨnhìn mình, rtcuc cũng chuhết ni, xoayjngưi chui vàoİchăn, bt ly]tay y. Trưckhi Gin HànhįChi kp phnàng, nàng chuynľtoàn b thươngtích ca yĩlên ngưi mình.

GinHành Chi phátīhin hành đngļca nàng đãkhông còn kp,òvi nói: “Nàngĩđng…

Không sao.”

Lúc y lêntiếng thì TnĺUyn Uyn đãɩx lý xongïxuôi, vi vàng:rút tay, vùingưi vào chăn,úp úng nói:ă“Ngưi ci yphc đi, trênÍgiưng có áongoài ta đãchun b, điÎlát na thayùri ra ngoài.”)

Gin Hành Chikhông nhìn vàojmt nàng. Nghethy ging nàngnói, cm giácđưc nàng ïbên cnh, cngưi y căngIthng, thp gingɩđáp: “.”

Bênngoài truyn đếntiếng lc soátphòng, th vôhùng h đpca: “Ra đây!ɩRa đây!”

GinHành Chi gitmình, vi vchīchăn lên, đưaÎlưng v phíaTn Uyn Uynĺci y phc,khoác áo ngoàinàng đã chunb sn.

Quần áo Tần Uyển Uyển chuẩn bị là một nội sam màu trắng, Giản Hành Chi vội vàng mặc vào, chợt bị Tần Uyển Uyển kéo lại.

Nguyệt Hà không thể cựa quậy, ai nấy im re không dám lên tiếng. Nguyệt Hà nghiến răng, giận dữ quát: “Giản Hành Chi! Ngươi đừng quá đáng!”

Tần Uyển Uyển còn vùi đầu trong chăn. Giản Hành Chi do dự chốc lát, sợ Tần Uyển Uyển làm ngộp chết mình, lúng túng vươn tay kéo chăn giúp nàng.

Y quay đầu, nhìn thấy Tần Uyển Uyển xõa tóc, chỉ mặc áo mỏng, vạch áo y, lộ ra mảng lớn lồng ngực. Sau đó ngay lúc Giản Hành Chi không kịp đề phòng, nàng chồm người tới, để lại vài vết đỏ lên ngực và cổ y, cuối cùng cắn lên môi, khiến sắc môi y trở nên sưng mọng.

Nguyệt Hà không nhúc nhích được, hắn thử mấy lần cũng không thể vùng vẫy dưới uy áp của Giản Hành Chi. Cảm nhận được sự chênh lệch lớn giữa đôi bênh, rốt cuộc hắn chịu thua: “Giản đạo quân hiểu lầm rồi, tối nay không phải ta cố ý quấy rầy, là do có thích khách hành thích lão tổ Tông ta. Tại hạ lần ra pháp trận thích khách dịch chuyển đến đây, không phải cố ý quấy rầy.”

Tóc nàng dài xõa sau lưng, chỉ mặc một chiếc áo trắng mỏng, làn da trắng ngần và áo mỏng gần như hòa làm một dưới ánh trăng, kết hợp với mái tóc đen toả ra sáng ngời.

Làm xong hết thảy, nàng gấp gáp rụt vào chăn, nhỏ giọng nói: “Đi đi.”

Nguyệt Hà không nói nên lời. Hắn đứng ngay cửa, tiến lùi đều khó. Giản Hành Chi lạnh lùng nhìn hắn, dáng vẻ giống như hắn dám đồng ý sẽ lập tức giết chết hắn. Nghĩ tới nghĩ lui hồi lâu, thích khách vừa rồi mặc trang phục nam giới, rốt cuộc Nguyệt Hà đưa ra quyết định, nghiến răng nói: “Ta tin Tần cô nương, quấy rầy các vị rồi!”

Uy áp kỳ Hóa Thần ùn ùn kéo tới, ép đến mức đầu gối người ngoài cửa nhũn ra. Giản Hành Chi lạnh mắt nhìn thị vệ đứng trước cửa lùn xuống một mẩu, rét lạnh hỏi: “Cái gì?”

Giản Hành Chi thất thần, tim đập cực nhanh, cho đến khi thị vệ ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa hung hăng: “Ra đây! Mau ra đây!”

Người bên cạnh thấy y bước ra từ phòng Tần Uyển Uyển, cả đám đều nhìn sang. Thấy y xõa tóc, y sam rối loạn, để lộ vết đỏ lốm đốm trên lồng ngực, bọn họ rùng mình, vội vàng xoay đầu.

Giản Hành Chi giật mình, nháy mắt hoảng loạn biến thành phẫn nộ, vọt tới trước cửa, mở cửa ra.

Y đứng ở cửa chốc lát để nhịp tim đập ổn định rồi mới bước về giường, ngồi xuống mép giường, lúng túng nói: “À ừ… Bọn chúng đi rồi.”

“Nửa đêm ta đang ngủ ngon, ngươi vô duyên vô cớ tới kiểm tra phòng, còn hỏi ta có dám hay không, ngươi nói ai quá đáng?”

Uy áp kỳ Hóa Thần ùn ùn kéo tới, ép đến mức đầu gối người ngoài cửa nhũn ra. Giản Hành Chi lạnh mắt nhìn thị vệ đứng trước cửa lùn xuống một mẩu, rét lạnh hỏi: “Cái gì?”

Người bên cạnh thấy y bước ra từ phòng Tần Uyển Uyển, cả đám đều nhìn sang. Thấy y xõa tóc, y sam rối loạn, để lộ vết đỏ lốm đốm trên lồng ngực, bọn họ rùng mình, vội vàng xoay đầu.

Nói xong, y quay đầu dẫn người khác rút lui: “Đi!”

Giản Hành Chi lạnh mắt nhìn chòng chọc thị vệ trước mặt. Dưới uy áp của y, thị vệ nói chẳng ra hơi. Một lát sau, Nguyệt Hà dẫn người bước vào viện, nhìn thấy tình trạng của Giản Hành Chi, cố gắng giữ bình tĩnh dưới uy áp của y: “Đệ tử trong môn cũng chỉ làm theo thông lệ, quấy rầy đạo quân, hi vọng Giản đạo quân thu lại uy áp, đừng so đo với tiểu bối.”

“Ta không so đo với hắn, vậy ta so đo với ngươi?”

“Ở đây.”

Giản Hành Chi lập tức chuyển hướng lên Nguyệt Hà, vẻ mặt Nguyệt Hà thản nhiên: “Nếu Giản đạo quân dám.”

Dứt lời, y chạy vào phòng, đóng cửa lại.

Lời vừa dứt, Nguyệt Hà cảm giác được luồng uy áp không biết rốt cuộc thuộc cảnh giới nào đè từ trên đầu xuống, ấn hắn đột ngột khuỵu gối, đập bể gạch đá xanh bên dưới.

“Thích lắm.”

Giản Hành Chi liếc xéo Nguyệt Hà, hờ hững hỏi: “Ta có gì không dám?”

“Ừm.”

Y quay đầu, nhìn thấy Tần Uyển Uyển xõa tóc, chỉ mặc áo mỏng, vạch áo y, lộ ra mảng lớn lồng ngực. Sau đó ngay lúc Giản Hành Chi không kịp đề phòng, nàng chồm người tới, để lại vài vết đỏ lên ngực và cổ y, cuối cùng cắn lên môi, khiến sắc môi y trở nên sưng mọng.

Nguyệt Hà không thể cựa quậy, ai nấy im re không dám lên tiếng. Nguyệt Hà nghiến răng, giận dữ quát: “Giản Hành Chi! Ngươi đừng quá đáng!”

“Nửa đêm ta đang ngủ ngon, ngươi vô duyên vô cớ tới kiểm tra phòng, còn hỏi ta có dám hay không, ngươi nói ai quá đáng?”

“Ngươi to gan!” Giản Hành Chi thấy hắn khăng khăng đòi gặp, lập tức giận dữ.

Giọng Giản Hành Chi lạnh lẽo: “Sân viện Lạc Hành Chu cách vách cũng không thấy ngươi lục soát như thế, chẳng qua là khinh chúng ta dễ bắt nạt mà thôi. Ngươi không nể mặt ta, còn muốn ta nể mặt ngươi?”

Nam Phong và Tạ Cô Đường nghe vậy cũng không nhịn được sáp tới gần.

Nguyệt Hà không nhúc nhích được, hắn thử mấy lần cũng không thể vùng vẫy dưới uy áp của Giản Hành Chi. Cảm nhận được sự chênh lệch lớn giữa đôi bênh, rốt cuộc hắn chịu thua: “Giản đạo quân hiểu lầm rồi, tối nay không phải ta cố ý quấy rầy, là do có thích khách hành thích lão tổ Tông ta. Tại hạ lần ra pháp trận thích khách dịch chuyển đến đây, không phải cố ý quấy rầy.”

“Ngươi nghi ngờ ta là thích khách?” Giản Hành Chi nhướng mày.

Giản Hành Chi suy nghĩ, chần chờ xoay người, khom lưng, ghé bên tai nàng, hồi hộp gọi: “Uyển Uyển.”

Giọng Nguyệt Hà điềm tĩnh: “Ai cũng có khả năng, không biết lúc nãy Giản đạo quân đã ở đâu?”

“Người nào có thể làm chứng?”

Đám người tại đó nghe thấy giọng nói này đều xấu hổ, Nguyệt Hà và người bên cạnh đưa mắt nhìn nhau, kính cẩn nói: “Không biết Tần cô nương có tiện ra ngoài không?”

“Ở đây.”

Tần Uyển Uyển ôm hoa, nhìn vách trong giường, thấp giọng đáp.

Quần áo Tần Uyển Uyển chuẩn bị là một nội sam màu trắng, Giản Hành Chi vội vàng mặc vào, chợt bị Tần Uyển Uyển kéo lại.

Giọng Nguyệt Hà điềm tĩnh: “Ai cũng có khả năng, không biết lúc nãy Giản đạo quân đã ở đâu?”

“Người nào có thể làm chứng?”

Giản Hành Chi hơi căng thẳng: “Ta… ta chưa từng tặng nàng cái gì đàng hoàng, đây xem như lễ vật ta tặng nàng, cho nên không nói trước cho nàng biết.”

Nghe nói thế, Giản Hành Chi bật cười, nghiêng người dựa vào cạnh cửa, cố ý để lộ vết đỏ trên ngực và cổ mình, hỏi ngược lại: “Nguyệt tông chủ, đây là phòng của ai?”

Giản Hành Chi thất thần, tim đập cực nhanh, cho đến khi thị vệ ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa hung hăng: “Ra đây! Mau ra đây!”

Nguyệt Hà hơi mù mờ, nghe người hầu bên cạnh ghé vào tai hắn thủ thỉ mấy câu, sắc mặt Nguyệt Hà khẽ biến. Hắn hơi lúng túng, chỉ hỏi: “Vậy… Tần cô nương đang ở đâu?”

“Ta biết.” Giọng Tần Uyển Uyển rất khẽ, giống như mèo cào, nhè nhẹ cào vào lòng y, khiến y không nhịn được nảy sinh dục vọng khác.

“Ngươi nghĩ ở đâu?” Giản Hành Chi đứng ngay cửa, hỏi ngược lại.

Giọng Giản Hành Chi lạnh lẽo: “Sân viện Lạc Hành Chu cách vách cũng không thấy ngươi lục soát như thế, chẳng qua là khinh chúng ta dễ bắt nạt mà thôi. Ngươi không nể mặt ta, còn muốn ta nể mặt ngươi?”

Nguyệt Hà suy nghĩ, cắn răng nói: “Vậy mời Tần cô nương ra gặp mặt. Tặc nhân trúng phải pháp quyết của ta bị thương, chỉ cần nhìn là biết.”

Tần Uyển Uyển đáp lời.

Hơi thở của y phả lên vành tai nàng. Giọng y rất nhỏ, tựa như làm sai chuyện gì, sợ người khác phát hiện: “Ta có thể hôn nàng không?”

“Ngươi to gan!” Giản Hành Chi thấy hắn khăng khăng đòi gặp, lập tức giận dữ.

Tần Uyển Uyển ở bên trong nghe thấy tiếng người tranh chấp, nàng ngẫm nghĩ, bèn khẽ hắng giọng một tiếng, bóp cổ họng, giả vờ yếu đuối: “Hành Chi, người để bọn họ vào đi.”

Đám người tại đó nghe thấy giọng nói này đều xấu hổ, Nguyệt Hà và người bên cạnh đưa mắt nhìn nhau, kính cẩn nói: “Không biết Tần cô nương có tiện ra ngoài không?”

“Cái này…” Thúy Lục quan sát cổ y chốc lát, xác nhận: “Cái này không phải véo ra đó chứ?”

Tần Uyển Uyển trầm mặc. Một lát sau, nàng chỉ có thể yếu ớt hỏi ngược lại như Giản Hành Chi: “Ngài nghĩ sao?”

Nguyệt Hà không nói nên lời. Hắn đứng ngay cửa, tiến lùi đều khó. Giản Hành Chi lạnh lùng nhìn hắn, dáng vẻ giống như hắn dám đồng ý sẽ lập tức giết chết hắn. Nghĩ tới nghĩ lui hồi lâu, thích khách vừa rồi mặc trang phục nam giới, rốt cuộc Nguyệt Hà đưa ra quyết định, nghiến răng nói: “Ta tin Tần cô nương, quấy rầy các vị rồi!”

Nói xong, y quay đầu dẫn người khác rút lui: “Đi!”

Giản Hành Chi kéo chặt quần áo hơn, căng thẳng nói: “Các người đi ngủ đi!”

Một đám người ồ ạt tới, tan tác đi.

Giản Hành Chi lạnh mắt nhìn chòng chọc thị vệ trước mặt. Dưới uy áp của y, thị vệ nói chẳng ra hơi. Một lát sau, Nguyệt Hà dẫn người bước vào viện, nhìn thấy tình trạng của Giản Hành Chi, cố gắng giữ bình tĩnh dưới uy áp của y: “Đệ tử trong môn cũng chỉ làm theo thông lệ, quấy rầy đạo quân, hi vọng Giản đạo quân thu lại uy áp, đừng so đo với tiểu bối.”

Giản Hành Chi lập tức chuyển hướng lên Nguyệt Hà, vẻ mặt Nguyệt Hà thản nhiên: “Nếu Giản đạo quân dám.”

Chờ sau khi bọn họ khuất bóng, Thúy Lục là người chạy đến trước tiên, định vươn tay sờ vết đỏ trên người Giản Hành Chi. Giản Hành Chi đẩy tay nàng ra, kéo quần áo, cảnh giác nói: “Đừng đụng ta.”

“Cái này…” Thúy Lục quan sát cổ y chốc lát, xác nhận: “Cái này không phải véo ra đó chứ?”

Tần Uyển Uyển ở bên trong nghe thấy tiếng người tranh chấp, nàng ngẫm nghĩ, bèn khẽ hắng giọng một tiếng, bóp cổ họng, giả vờ yếu đuối: “Hành Chi, người để bọn họ vào đi.”

Nam Phong và Tạ Cô Đường nghe vậy cũng không nhịn được sáp tới gần.

Giản Hành Chi kéo chặt quần áo hơn, căng thẳng nói: “Các người đi ngủ đi!”

Dứt lời, y chạy vào phòng, đóng cửa lại.

Y vì vậy xấu hổ trong lòng, không khỏi cúi đầu, lí nhí nói: “Hoa… hoa đó, nàng thích không?”

Y đứng ở cửa chốc lát để nhịp tim đập ổn định rồi mới bước về giường, ngồi xuống mép giường, lúng túng nói: “À ừ… Bọn chúng đi rồi.”

“Ngươi nghĩ ở đâu?” Giản Hành Chi đứng ngay cửa, hỏi ngược lại.

Tần Uyển Uyển còn vùi đầu trong chăn. Giản Hành Chi do dự chốc lát, sợ Tần Uyển Uyển làm ngộp chết mình, lúng túng vươn tay kéo chăn giúp nàng.

Chăn kéo ra, y nhìn thấy nô nương ôm một nhánh hoa ngọc lan trong lòng, đỏ mặt cuộn mình.

“Ngươi nghi ngờ ta là thích khách?” Giản Hành Chi nhướng mày.

Tóc nàng dài xõa sau lưng, chỉ mặc một chiếc áo trắng mỏng, làn da trắng ngần và áo mỏng gần như hòa làm một dưới ánh trăng, kết hợp với mái tóc đen toả ra sáng ngời.

Nghe nói thế, Giản Hành Chi bật cười, nghiêng người dựa vào cạnh cửa, cố ý để lộ vết đỏ trên ngực và cổ mình, hỏi ngược lại: “Nguyệt tông chủ, đây là phòng của ai?”

Giản Hành Chi nhìn mà ngẩn ngơ, cứng đờ tại chỗ. Tần Uyển Uyển rủ mắt, không nói lời nào.

Chờ sau khi bọn họ khuất bóng, Thúy Lục là người chạy đến trước tiên, định vươn tay sờ vết đỏ trên người Giản Hành Chi. Giản Hành Chi đẩy tay nàng ra, kéo quần áo, cảnh giác nói: “Đừng đụng ta.”

Thật lâu sau, Giản Hành Chi mới xoay người lại, ngồi ở mép giường, đưa lưng về phía nàng, giả vờ bình tĩnh lên tiếng: “À ừ… Ta đã tìm được vị trí cụ thể của phụ mẫu nàng rồi.”

“Ừm.”

Tần Uyển Uyển ôm hoa, nhìn vách trong giường, thấp giọng đáp.

Giản Hành Chi hơi căng thẳng: “Ta… ta chưa từng tặng nàng cái gì đàng hoàng, đây xem như lễ vật ta tặng nàng, cho nên không nói trước cho nàng biết.”

“Ta biết.” Giọng Tần Uyển Uyển rất khẽ, giống như mèo cào, nhè nhẹ cào vào lòng y, khiến y không nhịn được nảy sinh dục vọng khác.

Y vì vậy xấu hổ trong lòng, không khỏi cúi đầu, lí nhí nói: “Hoa… hoa đó, nàng thích không?”

“Thích lắm.”

Tần Uyển Uyển đáp lời.

Làm xong hết thảy, nàng gấp gáp rụt vào chăn, nhỏ giọng nói: “Đi đi.”

Giản Hành Chi suy nghĩ, chần chờ xoay người, khom lưng, ghé bên tai nàng, hồi hộp gọi: “Uyển Uyển.”

Hơi thở của y phả lên vành tai nàng. Giọng y rất nhỏ, tựa như làm sai chuyện gì, sợ người khác phát hiện: “Ta có thể hôn nàng không?”

5 6 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

7 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Azan0306
Azan0306
1 Năm Cách đây

Không phải còn 666 sao, mau nghĩ cách giúp anh đi

Azan0306
Azan0306
1 Năm Cách đây

Mới đầu còn không hiểu đạo lữ thì liên quan gì, sau hiểu rồi ?

Azan0306
Azan0306
1 Năm Cách đây

Đi đánh nhau còn rảnh hái hoa, chỉ có anh thôi đó!

Last edited 1 Năm Cách đây by Azan0306
Azan0306
Azan0306
1 Năm Cách đây

Cái gì ảnh cũng dám hết đó, đừng có thách ảnh giùm tui ?

Azan0306
Azan0306
1 Năm Cách đây

Có thể anh ơi, hơn nữa cũng được luôn anh ơi ????

Duy Nhiên
Duy Nhiên
1 Năm Cách đây

Đầu chap hồi hộp, cuối chap ăn cơm tró bù mà vẫn hồi hộp là sao nhỉ???

Chấy
Chấy
1 Năm Cách đây

Để lại cmt ở đây, đang rất nà xao xuyến xin mụ tác giả đừng để chương sau tụt mood. A di đà phật.

7
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!