Chương 103 (2)
Tiện tay hái hoa, nàng thích không?
Editor: Zens Zens
Đăng ký nhận chương mới: Link
Quy định đọc truyện trên Website: Link
Facebook Zens Zens: Link
***
Trong lúc nói chuyện, từng hàng đèn đuốc trong đại điện sáng rực, đồng thời bóng dáng Giản Hành Chi đột nhiên biến mất. Đến khi xuất hiện lại, y đã đến trước mặt thiếu niên ngồi trên kim tọa đại điện, vung kiếm chém thẳng xuống!”
Động tác y quá nhanh, thiếu niên vốn chưa kịp nói câu nào đã bị y chém đứt lìa!
Sắc mặt thiếu niên bị chém thành hai khúc trên thượng tọa thản nhiên, cũng không chảy máu. Hắn ngẩng đầu lên, trượt nửa người xuống, ngồi yên mỉm cười, chỉ nói: “Bổn tọa không muốn ta tay.”
“Ta thấy ngươi không dám thì có.”
Dứt lời, nháy mắt bóngặdáng Giản HànhắChi đã xuấtốhiện phía sauıhàng trường đăng,íchém đứt cổἶthiếu niên đangÍthắp đèn. Mườiũmấy thiếu niênâgiống y đúcÍTôn giả Diệu¹Ngôn tức khắcỳxuất hiện trênIđại điện, thiếuảniên không đầuẹdập tắt điểmἷsáng một chiếcểđèn, giọng điệuọthản nhiên: “Ngươiḽcó biết taỉvốn không muốnỉgiết ngươi không?”ĺ
Dứt lời, thiếuĨniên không đầuЇbiến mất tạiửchỗ, mười mấyЇthiếu niên kiaĩđồng loạt rútỉkiếm. Giản HànhẻChi nhìn thấyôchỉ bạc trênìngười mười mấyḹthiếu niên, lạnhĩgiọng mở miệng:ï“Hình nhân?”
“Đángểtiếc, sau nàyôta phát hiệnẫlý do khôngôthể không giếtἰngươi.”
Mười mấyἶthiếu niên kếtἴthành kiếm trận,ĺxông về phíaịGiản Hành Chi.ɨGiản Hành Chiẩnhún người nhảyilên, tránh néỉkiếm đầu tiênἰkết trận củaếbọn họ, ngheĩgiọng nói củaợTôn giả DiệuîNgôn truyền từạxung quanh tới:ἳ“Nhưng hiện tạiɪta lại phátóhiện một chuyệnỉrất thú vị.”ï
Giản Hành Chiụvẫn điềm tĩnh,°bổ về phíaầchỉ bạc trênḻngười thiếu niên.ỹCùng lúc đó,ấtay y âmỡthầm kết thànhẳmột pháp trậnễtruy tìm, ngưngịnhập thần thứcịcủa mình vàoỉpháp trận.
Bề ngoàiôy quần thảoİvới đám hìnhịnhân, bên trongẹlại sử dụngipháp trận truy[tìm tìm kiếmľnguồn gốc thầnũhồn tương tự.
Dường°như đối phương[không nhận raỡhành động của³y, chỉ cảmýkhái: “Ta vốnụluôn nghĩ vìẹsao không đểĩthân thể ngươiἵđi tới thếẳgiới này, lấyìcường độ thầnÍhồn của ngươi,ổthân thể kiaởhẳn rất hoànữmỹ, rất hùngḹmạnh đúng không?óNhưng vì saoệkhông trực tiếpểtới đây giếtéta, thay trờiừhành đạo?”
“Ngươiỗbiết ta làờai?”
Giản HànhíChi nghe lờiôhắn nói, hỏi}ngược lại.
Trận truyĩtìm tỏa raébốn phương támịhướng, tìm kiếmùtừng gian phòng,ễtừng ngóc ngách.
“Nhưng¸bây giờ taļbiết rồi.” Đối{phương vốn khôngĭđáp lời y,ặtự hỏi tựɨtrả lời: “Hayĩthật, ta rấtẻtò mò, nếu}ngươi biết nhữngìchuyện này, ngươiìsẽ như bọnỉchúng nghĩ thậtẳsao?”
Tiếng vừaầdứt, trận truyítìm đột nhiênĨrực sáng.
“Tìm đượcĮrồi!”
Giản HànhóChi xoay ngườiĩquét ngang mộtɩkiếm, kiếm khíļphá mở từngIlớp vách tường.ấMột tiếng nổâ“ầm” , kiếmícủa Giản Hành}Chi đã chĩa)trước mặt thiếuíniên trên kimừtọa.
Khoảnh khắc kiếmỵtới, thiếu niênửkinh ngạc mởỉto mắt. GiâyЇphút mũi kiếm²tới ngay trướcỡmặt hắn, quạtḻtrên tay “keng”fmột tiếng ngănÏcản kiếm củaõGiản Hành Chi.
“NgươiĮmạnh hơn taátưởng.” Thiếu niênễnhướng mày, sauἵđó lạnh mắt:Ї“Có điều nếuâđã tìm tớiằđây ——”
Tiếngỉvừa buông, quạtἷtrên tay thiếuịniên biến thànhìtrường kiếm, linhịlực mạnh mẽõđánh thẳng vềỡphía Giản Hành,Chi.
Động tác hắnểnhanh, động tácỉcủa Giản HànhữChi cũng cựcļnhanh, có điềuírõ ràng linhởlực của hắnɨmạnh hơn GiảnệHành Chi nhiều.ểSau khi quaílại mấy chụcỉchiêu, Giản HànhýChi bị hắnỉđánh “ầm” mộtìcái, bay đi.
“Tiêuîrồi, tiêu rồi.”ủ666 nhìn thấyứGiản Hành Chiĩbị đánh bay,ìla lên: “Hắnémạnh quá! Ngàiútiêu rồi! Ngài}sẽ chết tạiíđây mất!”
GiảnìHành Chi khôngèlên tiếng. Trườngïkiếm trên tayĮthiếu niên giươngỏlên, một tayởcầm kiếm, mộtıtay bấm quyết,ĩlôi đình tậpíhợp trên bầuЇtrời, thiếu niênļcong khóe môi:ỷ“Vậy ngươi ởἲlại đây đi.”ỉ
Giản Hành Chiálau máu trên{khóe môi, chốngỡngười đứng dậy.ẻSau khi bảoj666 đang laἴhét trong đầuữim miệng, yẩngước mắt nhìnîthiếu niên.
“Ngươi biếtờkhác biệt lớnỉnhất giữa taìvà ngươi làἷgì không?”
Thiếuíniên nghiêng đầu,òthấy Giản HànhêChi nhếch miệngḽcười: “Ta cóíđạo lữ, ngươiựkhông có.”
Khoảnhỉkhắc tiếng vừaịdứt, sắc mặtỉthiếu niên chợtềbiến. Tia chớpỹmang theo phápĩchú thượng giới,ïkhí thế khiếnḽngười ta sợáhãi giáng từἲtrên trời xuống.įThiếu niên chém¹một nhát vềĮphía Giản Hành}Chi, Giản HànhıChi giơ kiếmẽngăn cản kiếmЇý đối phương,ạđồng thời dùngẽthần thức truyļtìm nơi tiaíchớp tới.
Bên ngoàiêvang lên tiếngἴbước chân, giọngởNguyệt Hà gấp³gáp vang lên:ộ“Tôn giả, chỗịngài sao thế?”à
“Nguyệt Hà!” Thiếuẳniên tức giậnặra lệnh: “Giếtỉhắn!”
Dứt lời,İhắn hóa thànhɪmột luồng sáng,íbị lôi đìnhạtruy đuổi, trốnĩmất dạng.
Nguyệt Hàưxoay đầu, nhìnĩthấy Giản HànhỹChi đã biếnḻthành dáng vẻîGiản Chi Diễnữvừa mới gắngĺgượng chống đỡïmột đòn củaἰthiếu niên. TayđNguyệt Hà bấmèphù chú, đánhưvề phía y.
GiảnởHành Chi thởỏhổn hển, ngheẳthấy giọng nóiểbình tĩnh củaịTần Uyển Uyển¸truyền đến bênĬtai: “Giản HànhìChi, mở trậnồdịch chuyển.”
YĨkhông nói haiIlời lập tứcɨrút lui, nhảyửra ngoài cửaĮsổ, bay vútἴlên trời, tayìxoay chuyển mộtĮcái, mở trậnâdịch chuyển.
Khoảnh khắcỉtrận mở, yãnhìn thấy mộtỉnhánh ngọc lanÎvừa nở, bèn)vươn tay ngắtịlấy, rơi vàoĩpháp trận.
Cũng ngayĮlúc đó, phápỡchú Nguyệt Hàũđã đập vàoổngực Giản HànhjChi, y nônỡra một búngỳmáu, rơi vàoẽpháp trận, dịchđchuyển sang đầuầkhác của trậnépháp.
Giản Hành Chiỉvừa mới rơiằxuống, Tần UyểnãUyển đã đỡïlấy, đút haiẫviên thuốc vàoỷmiệng y, bìnhìtĩnh nói: “Đi.”i
Nàng đỡ yôchạy về phíaĮphòng mình. GiảnIHành Chi tựaòlên người nàng,ḷmỉm cười xoayứđầu: “Trận dịchἶchuyển này mởũthật đúng lúc,]nàng biết taịxảy ra chuyệnủsao?”
“Lá bùaẻsong sinh ngườiịđặt trong cơıthể ta không‹phải để chơi,ĩngười bị thương,ăta cũng cảmẳgiác được…” TầnỉUyển Uyển nhìnẩy cười đắcỗý, nghiến rắngïnói: “Người tínhộtrước rồi đúngữkhông?”
Tần UyểnỏUyển nói xong,ĩđá văng cửaỷphòng, đỡ yἲlên giường nằmɩxuống, thầm mắng:¹“Lần sau còn:liều lĩnh nhướthế, ta sẽ…”ľ
Lời còn chưaЇdứt, nàng nhìníthấy thanh niênằnằm nghiêng trênảgiường đưa tớiựmột nhánh ngọcỉlan.
Tần Uyển Uyểnɩngây người. GiảnãHành Chi ngẩngɩđầu nhìn nàng,}cười tự đắc:ỵ“Đúng lúc thấyúnó đẹp, tiệnļtay hái, nàngÍthích không?”
TầnỵUyển Uyển nhấtôthời nghẹn họng,ửkhông nói nênùlời. Bên ngoàiİvang lên tiếngíbước chân, TầnỉUyển Uyển vộiḹvã thả rèmἵgiường xuống dựa:theo kế hoạchìđã chuẩn bịõsẵn, cởi giầyẹleo lên, sauïđó bắt đầuữkéo quần áoĩGiản Hành Chi.ô
Giản Hành Chi³hoảng hồn bắtũlấy tay nàng,Ĭcăng thẳng hỏi:ô“Nàng làm gìịđấy?”
“Mở trậnỏdịch chuyển sẽécó linh lựcḻdao động, choồnên ta cốɨý thiết lậpủtại trung tâmòsân viện choákhách. Bọn họọsẽ nhanh chóngÍlục soát đếnɨđây, ta vàẳngười đều cầnệchứng cứ vắngởmặt.”
Tần UyểnìUyển nói cựcẫnhanh. Thừa dịpéGiản Hành Chiừngẩn ra, nàngịđè lên ngườiÏy, rủ mắt,‹giả vờ bìnhįtĩnh tháo thắtĭlưng y, sauằđó cởi áoầkhoác của mình,égiơ tay tháoĺtrâm cài.
Tóc đenỷđổ xuống như¹thác, Giản HànhíChi sững sờệnhìn nàng. Tần(Uyển Uyển thấyêy ngẩn ngơɨnhìn mình, rốtễcuộc cũng chịuắhết nổi, xoayjngười chui vàoİchăn, bắt lấy]tay y. Trướcỏkhi Giản HànhįChi kịp phảnàứng, nàng chuyểnľtoàn bộ thươngẩtích của yĩlên người mình.
GiảnịHành Chi phátīhiện hành độngļcủa nàng đãồkhông còn kịp,òvội nói: “Nàngĩđừng…”
“Không sao.”ố
Lúc y lênỉtiếng thì TầnĺUyển Uyển đãɩxử lý xongïxuôi, vội vàng:rút tay, vùiỵngười vào chăn,úấp úng nói:ă“Người cởi yḷphục đi, trênÍgiường có áoẵngoài ta đãịchuẩn bị, đợiÎlát nữa thayùrồi ra ngoài.”)
Giản Hành Chiặkhông nhìn vàojmặt nàng. Ngheằthấy giọng nàngểnói, cảm giácịđược nàng ởïbên cạnh, cảấngười y căngIthẳng, thấp giọngɩđáp: “Ừ.”
Bênềngoài truyền đếnἲtiếng lục soátễphòng, thị vệôhùng hổ đậpἳcửa: “Ra đây!ɩRa đây!”
GiảnằHành Chi giậtḽmình, vội vạchīchăn lên, đưaÎlưng về phíaḹTần Uyển Uyểnĺcởi y phục,ủkhoác áo ngoàiồnàng đã chuẩnẩbị sẵn.
Quần áo Tần Uyển Uyển chuẩn bị là một nội sam màu trắng, Giản Hành Chi vội vàng mặc vào, chợt bị Tần Uyển Uyển kéo lại.
Nguyệt Hà không thể cựa quậy, ai nấy im re không dám lên tiếng. Nguyệt Hà nghiến răng, giận dữ quát: “Giản Hành Chi! Ngươi đừng quá đáng!”
Tần Uyển Uyển còn vùi đầu trong chăn. Giản Hành Chi do dự chốc lát, sợ Tần Uyển Uyển làm ngộp chết mình, lúng túng vươn tay kéo chăn giúp nàng.
Y quay đầu, nhìn thấy Tần Uyển Uyển xõa tóc, chỉ mặc áo mỏng, vạch áo y, lộ ra mảng lớn lồng ngực. Sau đó ngay lúc Giản Hành Chi không kịp đề phòng, nàng chồm người tới, để lại vài vết đỏ lên ngực và cổ y, cuối cùng cắn lên môi, khiến sắc môi y trở nên sưng mọng.
Nguyệt Hà không nhúc nhích được, hắn thử mấy lần cũng không thể vùng vẫy dưới uy áp của Giản Hành Chi. Cảm nhận được sự chênh lệch lớn giữa đôi bênh, rốt cuộc hắn chịu thua: “Giản đạo quân hiểu lầm rồi, tối nay không phải ta cố ý quấy rầy, là do có thích khách hành thích lão tổ Tông ta. Tại hạ lần ra pháp trận thích khách dịch chuyển đến đây, không phải cố ý quấy rầy.”
Tóc nàng dài xõa sau lưng, chỉ mặc một chiếc áo trắng mỏng, làn da trắng ngần và áo mỏng gần như hòa làm một dưới ánh trăng, kết hợp với mái tóc đen toả ra sáng ngời.
Làm xong hết thảy, nàng gấp gáp rụt vào chăn, nhỏ giọng nói: “Đi đi.”
Nguyệt Hà không nói nên lời. Hắn đứng ngay cửa, tiến lùi đều khó. Giản Hành Chi lạnh lùng nhìn hắn, dáng vẻ giống như hắn dám đồng ý sẽ lập tức giết chết hắn. Nghĩ tới nghĩ lui hồi lâu, thích khách vừa rồi mặc trang phục nam giới, rốt cuộc Nguyệt Hà đưa ra quyết định, nghiến răng nói: “Ta tin Tần cô nương, quấy rầy các vị rồi!”
Uy áp kỳ Hóa Thần ùn ùn kéo tới, ép đến mức đầu gối người ngoài cửa nhũn ra. Giản Hành Chi lạnh mắt nhìn thị vệ đứng trước cửa lùn xuống một mẩu, rét lạnh hỏi: “Cái gì?”
Giản Hành Chi thất thần, tim đập cực nhanh, cho đến khi thị vệ ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa hung hăng: “Ra đây! Mau ra đây!”
Người bên cạnh thấy y bước ra từ phòng Tần Uyển Uyển, cả đám đều nhìn sang. Thấy y xõa tóc, y sam rối loạn, để lộ vết đỏ lốm đốm trên lồng ngực, bọn họ rùng mình, vội vàng xoay đầu.
Giản Hành Chi giật mình, nháy mắt hoảng loạn biến thành phẫn nộ, vọt tới trước cửa, mở cửa ra.
Y đứng ở cửa chốc lát để nhịp tim đập ổn định rồi mới bước về giường, ngồi xuống mép giường, lúng túng nói: “À ừ… Bọn chúng đi rồi.”
“Nửa đêm ta đang ngủ ngon, ngươi vô duyên vô cớ tới kiểm tra phòng, còn hỏi ta có dám hay không, ngươi nói ai quá đáng?”
Uy áp kỳ Hóa Thần ùn ùn kéo tới, ép đến mức đầu gối người ngoài cửa nhũn ra. Giản Hành Chi lạnh mắt nhìn thị vệ đứng trước cửa lùn xuống một mẩu, rét lạnh hỏi: “Cái gì?”
Người bên cạnh thấy y bước ra từ phòng Tần Uyển Uyển, cả đám đều nhìn sang. Thấy y xõa tóc, y sam rối loạn, để lộ vết đỏ lốm đốm trên lồng ngực, bọn họ rùng mình, vội vàng xoay đầu.
Nói xong, y quay đầu dẫn người khác rút lui: “Đi!”
Giản Hành Chi lạnh mắt nhìn chòng chọc thị vệ trước mặt. Dưới uy áp của y, thị vệ nói chẳng ra hơi. Một lát sau, Nguyệt Hà dẫn người bước vào viện, nhìn thấy tình trạng của Giản Hành Chi, cố gắng giữ bình tĩnh dưới uy áp của y: “Đệ tử trong môn cũng chỉ làm theo thông lệ, quấy rầy đạo quân, hi vọng Giản đạo quân thu lại uy áp, đừng so đo với tiểu bối.”
“Ta không so đo với hắn, vậy ta so đo với ngươi?”
“Ở đây.”
Giản Hành Chi lập tức chuyển hướng lên Nguyệt Hà, vẻ mặt Nguyệt Hà thản nhiên: “Nếu Giản đạo quân dám.”
Dứt lời, y chạy vào phòng, đóng cửa lại.
Lời vừa dứt, Nguyệt Hà cảm giác được luồng uy áp không biết rốt cuộc thuộc cảnh giới nào đè từ trên đầu xuống, ấn hắn đột ngột khuỵu gối, đập bể gạch đá xanh bên dưới.
“Thích lắm.”
Giản Hành Chi liếc xéo Nguyệt Hà, hờ hững hỏi: “Ta có gì không dám?”
“Ừm.”
Y quay đầu, nhìn thấy Tần Uyển Uyển xõa tóc, chỉ mặc áo mỏng, vạch áo y, lộ ra mảng lớn lồng ngực. Sau đó ngay lúc Giản Hành Chi không kịp đề phòng, nàng chồm người tới, để lại vài vết đỏ lên ngực và cổ y, cuối cùng cắn lên môi, khiến sắc môi y trở nên sưng mọng.
Nguyệt Hà không thể cựa quậy, ai nấy im re không dám lên tiếng. Nguyệt Hà nghiến răng, giận dữ quát: “Giản Hành Chi! Ngươi đừng quá đáng!”
“Nửa đêm ta đang ngủ ngon, ngươi vô duyên vô cớ tới kiểm tra phòng, còn hỏi ta có dám hay không, ngươi nói ai quá đáng?”
“Ngươi to gan!” Giản Hành Chi thấy hắn khăng khăng đòi gặp, lập tức giận dữ.
Giọng Giản Hành Chi lạnh lẽo: “Sân viện Lạc Hành Chu cách vách cũng không thấy ngươi lục soát như thế, chẳng qua là khinh chúng ta dễ bắt nạt mà thôi. Ngươi không nể mặt ta, còn muốn ta nể mặt ngươi?”
Nam Phong và Tạ Cô Đường nghe vậy cũng không nhịn được sáp tới gần.
Nguyệt Hà không nhúc nhích được, hắn thử mấy lần cũng không thể vùng vẫy dưới uy áp của Giản Hành Chi. Cảm nhận được sự chênh lệch lớn giữa đôi bênh, rốt cuộc hắn chịu thua: “Giản đạo quân hiểu lầm rồi, tối nay không phải ta cố ý quấy rầy, là do có thích khách hành thích lão tổ Tông ta. Tại hạ lần ra pháp trận thích khách dịch chuyển đến đây, không phải cố ý quấy rầy.”
“Ngươi nghi ngờ ta là thích khách?” Giản Hành Chi nhướng mày.
Giản Hành Chi suy nghĩ, chần chờ xoay người, khom lưng, ghé bên tai nàng, hồi hộp gọi: “Uyển Uyển.”
Giọng Nguyệt Hà điềm tĩnh: “Ai cũng có khả năng, không biết lúc nãy Giản đạo quân đã ở đâu?”
“Người nào có thể làm chứng?”
Đám người tại đó nghe thấy giọng nói này đều xấu hổ, Nguyệt Hà và người bên cạnh đưa mắt nhìn nhau, kính cẩn nói: “Không biết Tần cô nương có tiện ra ngoài không?”
“Ở đây.”
Tần Uyển Uyển ôm hoa, nhìn vách trong giường, thấp giọng đáp.
Quần áo Tần Uyển Uyển chuẩn bị là một nội sam màu trắng, Giản Hành Chi vội vàng mặc vào, chợt bị Tần Uyển Uyển kéo lại.
Giọng Nguyệt Hà điềm tĩnh: “Ai cũng có khả năng, không biết lúc nãy Giản đạo quân đã ở đâu?”
“Người nào có thể làm chứng?”
Giản Hành Chi hơi căng thẳng: “Ta… ta chưa từng tặng nàng cái gì đàng hoàng, đây xem như lễ vật ta tặng nàng, cho nên không nói trước cho nàng biết.”
Nghe nói thế, Giản Hành Chi bật cười, nghiêng người dựa vào cạnh cửa, cố ý để lộ vết đỏ trên ngực và cổ mình, hỏi ngược lại: “Nguyệt tông chủ, đây là phòng của ai?”
Giản Hành Chi thất thần, tim đập cực nhanh, cho đến khi thị vệ ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa hung hăng: “Ra đây! Mau ra đây!”
Nguyệt Hà hơi mù mờ, nghe người hầu bên cạnh ghé vào tai hắn thủ thỉ mấy câu, sắc mặt Nguyệt Hà khẽ biến. Hắn hơi lúng túng, chỉ hỏi: “Vậy… Tần cô nương đang ở đâu?”
“Ta biết.” Giọng Tần Uyển Uyển rất khẽ, giống như mèo cào, nhè nhẹ cào vào lòng y, khiến y không nhịn được nảy sinh dục vọng khác.
“Ngươi nghĩ ở đâu?” Giản Hành Chi đứng ngay cửa, hỏi ngược lại.
Giọng Giản Hành Chi lạnh lẽo: “Sân viện Lạc Hành Chu cách vách cũng không thấy ngươi lục soát như thế, chẳng qua là khinh chúng ta dễ bắt nạt mà thôi. Ngươi không nể mặt ta, còn muốn ta nể mặt ngươi?”
Nguyệt Hà suy nghĩ, cắn răng nói: “Vậy mời Tần cô nương ra gặp mặt. Tặc nhân trúng phải pháp quyết của ta bị thương, chỉ cần nhìn là biết.”
Tần Uyển Uyển đáp lời.
Hơi thở của y phả lên vành tai nàng. Giọng y rất nhỏ, tựa như làm sai chuyện gì, sợ người khác phát hiện: “Ta có thể hôn nàng không?”
“Ngươi to gan!” Giản Hành Chi thấy hắn khăng khăng đòi gặp, lập tức giận dữ.
Tần Uyển Uyển ở bên trong nghe thấy tiếng người tranh chấp, nàng ngẫm nghĩ, bèn khẽ hắng giọng một tiếng, bóp cổ họng, giả vờ yếu đuối: “Hành Chi, người để bọn họ vào đi.”
Đám người tại đó nghe thấy giọng nói này đều xấu hổ, Nguyệt Hà và người bên cạnh đưa mắt nhìn nhau, kính cẩn nói: “Không biết Tần cô nương có tiện ra ngoài không?”
“Cái này…” Thúy Lục quan sát cổ y chốc lát, xác nhận: “Cái này không phải véo ra đó chứ?”
Tần Uyển Uyển trầm mặc. Một lát sau, nàng chỉ có thể yếu ớt hỏi ngược lại như Giản Hành Chi: “Ngài nghĩ sao?”
Nguyệt Hà không nói nên lời. Hắn đứng ngay cửa, tiến lùi đều khó. Giản Hành Chi lạnh lùng nhìn hắn, dáng vẻ giống như hắn dám đồng ý sẽ lập tức giết chết hắn. Nghĩ tới nghĩ lui hồi lâu, thích khách vừa rồi mặc trang phục nam giới, rốt cuộc Nguyệt Hà đưa ra quyết định, nghiến răng nói: “Ta tin Tần cô nương, quấy rầy các vị rồi!”
Nói xong, y quay đầu dẫn người khác rút lui: “Đi!”
Giản Hành Chi kéo chặt quần áo hơn, căng thẳng nói: “Các người đi ngủ đi!”
Một đám người ồ ạt tới, tan tác đi.
Giản Hành Chi lạnh mắt nhìn chòng chọc thị vệ trước mặt. Dưới uy áp của y, thị vệ nói chẳng ra hơi. Một lát sau, Nguyệt Hà dẫn người bước vào viện, nhìn thấy tình trạng của Giản Hành Chi, cố gắng giữ bình tĩnh dưới uy áp của y: “Đệ tử trong môn cũng chỉ làm theo thông lệ, quấy rầy đạo quân, hi vọng Giản đạo quân thu lại uy áp, đừng so đo với tiểu bối.”
Giản Hành Chi lập tức chuyển hướng lên Nguyệt Hà, vẻ mặt Nguyệt Hà thản nhiên: “Nếu Giản đạo quân dám.”
Chờ sau khi bọn họ khuất bóng, Thúy Lục là người chạy đến trước tiên, định vươn tay sờ vết đỏ trên người Giản Hành Chi. Giản Hành Chi đẩy tay nàng ra, kéo quần áo, cảnh giác nói: “Đừng đụng ta.”
“Cái này…” Thúy Lục quan sát cổ y chốc lát, xác nhận: “Cái này không phải véo ra đó chứ?”
Tần Uyển Uyển ở bên trong nghe thấy tiếng người tranh chấp, nàng ngẫm nghĩ, bèn khẽ hắng giọng một tiếng, bóp cổ họng, giả vờ yếu đuối: “Hành Chi, người để bọn họ vào đi.”
Nam Phong và Tạ Cô Đường nghe vậy cũng không nhịn được sáp tới gần.
Giản Hành Chi kéo chặt quần áo hơn, căng thẳng nói: “Các người đi ngủ đi!”
Dứt lời, y chạy vào phòng, đóng cửa lại.
Y vì vậy xấu hổ trong lòng, không khỏi cúi đầu, lí nhí nói: “Hoa… hoa đó, nàng thích không?”
Y đứng ở cửa chốc lát để nhịp tim đập ổn định rồi mới bước về giường, ngồi xuống mép giường, lúng túng nói: “À ừ… Bọn chúng đi rồi.”
“Ngươi nghĩ ở đâu?” Giản Hành Chi đứng ngay cửa, hỏi ngược lại.
Tần Uyển Uyển còn vùi đầu trong chăn. Giản Hành Chi do dự chốc lát, sợ Tần Uyển Uyển làm ngộp chết mình, lúng túng vươn tay kéo chăn giúp nàng.
Chăn kéo ra, y nhìn thấy nô nương ôm một nhánh hoa ngọc lan trong lòng, đỏ mặt cuộn mình.
“Ngươi nghi ngờ ta là thích khách?” Giản Hành Chi nhướng mày.
Tóc nàng dài xõa sau lưng, chỉ mặc một chiếc áo trắng mỏng, làn da trắng ngần và áo mỏng gần như hòa làm một dưới ánh trăng, kết hợp với mái tóc đen toả ra sáng ngời.
Nghe nói thế, Giản Hành Chi bật cười, nghiêng người dựa vào cạnh cửa, cố ý để lộ vết đỏ trên ngực và cổ mình, hỏi ngược lại: “Nguyệt tông chủ, đây là phòng của ai?”
Giản Hành Chi nhìn mà ngẩn ngơ, cứng đờ tại chỗ. Tần Uyển Uyển rủ mắt, không nói lời nào.
Chờ sau khi bọn họ khuất bóng, Thúy Lục là người chạy đến trước tiên, định vươn tay sờ vết đỏ trên người Giản Hành Chi. Giản Hành Chi đẩy tay nàng ra, kéo quần áo, cảnh giác nói: “Đừng đụng ta.”
Thật lâu sau, Giản Hành Chi mới xoay người lại, ngồi ở mép giường, đưa lưng về phía nàng, giả vờ bình tĩnh lên tiếng: “À ừ… Ta đã tìm được vị trí cụ thể của phụ mẫu nàng rồi.”
“Ừm.”
Tần Uyển Uyển ôm hoa, nhìn vách trong giường, thấp giọng đáp.
Giản Hành Chi hơi căng thẳng: “Ta… ta chưa từng tặng nàng cái gì đàng hoàng, đây xem như lễ vật ta tặng nàng, cho nên không nói trước cho nàng biết.”
“Ta biết.” Giọng Tần Uyển Uyển rất khẽ, giống như mèo cào, nhè nhẹ cào vào lòng y, khiến y không nhịn được nảy sinh dục vọng khác.
Y vì vậy xấu hổ trong lòng, không khỏi cúi đầu, lí nhí nói: “Hoa… hoa đó, nàng thích không?”
“Thích lắm.”
Tần Uyển Uyển đáp lời.
Làm xong hết thảy, nàng gấp gáp rụt vào chăn, nhỏ giọng nói: “Đi đi.”
Giản Hành Chi suy nghĩ, chần chờ xoay người, khom lưng, ghé bên tai nàng, hồi hộp gọi: “Uyển Uyển.”
Hơi thở của y phả lên vành tai nàng. Giọng y rất nhỏ, tựa như làm sai chuyện gì, sợ người khác phát hiện: “Ta có thể hôn nàng không?”



Không phải còn 666 sao, mau nghĩ cách giúp anh đi
Mới đầu còn không hiểu đạo lữ thì liên quan gì, sau hiểu rồi ?
Đi đánh nhau còn rảnh hái hoa, chỉ có anh thôi đó!
Cái gì ảnh cũng dám hết đó, đừng có thách ảnh giùm tui ?
Có thể anh ơi, hơn nữa cũng được luôn anh ơi ????
Đầu chap hồi hộp, cuối chap ăn cơm tró bù mà vẫn hồi hộp là sao nhỉ???
Để lại cmt ở đây, đang rất nà xao xuyến xin mụ tác giả đừng để chương sau tụt mood. A di đà phật.