Chương 110 (1)
Đại kết cục: Tịch Sơn nữ quân muôn đời xanh tươi
Editor: Zens Zens
Đăng ký nhận chương mới: Link
Quy định đọc truyện trên Website: Link
Facebook Zens Zens: Link
***
Lạc Bất Phàm không nói nên lời. Ông sững sờ nhìn Tạ Cô Đường, lúc này ông mới nhận ra Tạ Cô Đường đã đến kỳ Hóa Thần.
Vấn Tâm Kiếm không như tu luyện bình thường, đến kỳ Hóa Thần đã có đủ sức đánh với kỳ Độ Kiếp một trận. Và cũng chỉ khi đến kỳ Hóa Thần, Vấn Tâm Kiếm mới có tư cách trở thành người bảo vệ Ranh giới sinh tử.
“Sư huynh…” Lạc Hành Chu nghe thấy lời của Tạ Cô Đường, lo lắng nói: “Cho dù huynh bổ khuyết mình vào kết giới, đời đời kiếp kiếp không nhập luân hồi, huynh cũng không đóng nổi Ranh giới sinh tử!”
“Ta có thể.”
“Huynh…”
“Y có thể.” Lời của³Thượng Tuế truyềnļtừ trên caoİxuống.
Tất cả mọi°người ngẩng đầu,ạchỉ thấy ThượngỉTuế và TháiẫHằng tiêu sáiỉbay từ trênịxuống. Lạc BấtợPhàm dẫn ngườiÏquỳ gối: “Tiênốquân, Giản HànhưChi…”
Thượng Tuế)không nói lờiínào, bà giơỹtay lên, ngừngẳlời Lạc BấtửPhàm: “Tà ThầnIvẫn còn.”
TấtĨcả ngây người,ıLạc Bất Phàmɩlập tức quátẩlớn: “Bày trận!”ị
Chúng đệ tửốtức khắc quyívị, bày trậnĩchờ địch. ThượngìTuế và TháiļHằng đứng trênἶcao nhìn chằm{chằm pháp trậnjtrung tâm. Mộtļluồng khí xanhἰchậm rãi bayẩlên giữa phápưtrận, thiếu niênẫáo trắng cầmựquạt xếp xuấtḻhiện.
“Thượng Tuế, TháiἷHằng…” Đối phương]quan sát bọnãhọ một lượt,ắbùi ngùi: “Đãệlâu không gặp,ẹsao các ngườiữyếu dữ vậy?”ấ
“Dù yếu, maiùtáng ngươi mườiìnăm cũng khôngậthành vấn đề.”ỉ
Thượng Tuế giơĩtay lên, sấmởsét ầm ầmíđánh xuống ngườiỏở giữa. Nhữngắngười bên cạnhýlập tức kếtứtrận, mấy trămIthanh quang kiếm³cùng nhắm vềũphía người trongửpháp trận.
Tà Thầnôlạnh nhạt nhìnἱbốn phía, mỉmἰcười phe phẩyũquạt: “Thân xácùnày mặc dùảtốt, nhưng ta:cũng không tham,ìtặng cho cácḹngười làm lễĬra mắt vậy!”ễ
Dứt lời, sấmữsét và quangɩtrận cùng nhauĩđánh xuống, thânúthể giữa pháp]trận tan thành(tro bụi, mộtỉluồng sáng xanhâbay xa. LạcẹBất Phàm dẫnắđệ tử cầmạkiếm đuổi theo,òThượng Tuế gọiÍbọn họ lại:ẵ“Đừng đuổi nữa.”ớ
Lạc Bất PhàmĪdừng bước. ThượngốTuế lạnh mắtốnhìn phương hướngiTà Thần rờiụđi, nhắc nhở:Í“Đuổi theo chỉẳchịu chết thôi.”ế
Vẻ mặt mọiĩngười mang theoịchút không camỡlòng, nhưng cũngỷkhông dám nói°nhiều. Thượng Tuếâxoay đầu nhìnỗTạ Cô Đườngớquỳ gối dướiἲđất.
Cơ thể Tạ¸Cô Đường mangìtheo lớp phápũquang mà ngườiâthường không thểἱthấy, bà ngưngĩmắt quan sátởTạ Cô Đường,ờnhìn thấy quỹồđạo sao trên]đầu y đãĬdịch chuyển khỏiừquỹ đạo ban[đầu, mở miệngỉkhẳng định: “Cậuéthăng cấp rồi.”]
“Phải.”
“Tự nhìnɩtrộm Thiên Đạo?”ũ
“Phải.”
“Nếu khôngïcanh giữ nổiïRanh giới sinh¸tử, Tà Thầnẳcũng không chết,ổcậu bằng lòngọkhông vào luân:hồi, lấy mạngỉra đổi, bổĨsung kết giớiïRanh giới sinhÎtử?”
“Bằng lòng.”ệ
“Cậu có biếtụbước thêm mộtĩbước nữa…” ThượngẵTuế quan sátỉkỹ y: “VấnềTâm Kiếm đạiĬthành, cậu cóđthể phi thăngἰthượng giới, vĩnhýthưởng tiên niên?”ẳ
“Ta biết.”
“Không²hối hận?”
“Khôngἵhối hận.”
“Được.”¹
Thượng Tuế giơẵtay, một pháp]ấn rơi xuốngītrán Tạ CôἵĐường: “Cậu trởôvề Ranh giớiẽsinh tử thayộsư phụ cậu.ĩMột khi xảy¸ra chuyện, cậu,kích hoạt phápìấn này, nóợsẽ dùng thần²hồn của cậuỉlàm chất dinh[dưỡng, bổ khuyếtưkết giới Ranh(giới sinh tử.ỵCòn về GiảnợHành Chi ——”ý
Tạ Cô Đườngīngẩng đầu nhìnơThượng Tuế, ThượngằTuế xoay người::“Ta sẽ khôngồtruy đuổi nữa.”¸
“Đa tạ Tiênếquân.”
Tất cảẹmọi người cungḻkính tiễn Thái°Hằng và ThượngĺTuế rời đi.ứBọn họ vừaắđi, Lạc HànhỉChu đã chạyĩlên, y nhìnįTạ Cô Đường,ếmuốn nói gìĩđó nhưng lạiưnói không nênắlời. Tạ CôIĐường lẳng lặngỉnhìn y, thậtỉlâu sau TạĬCô Đường vươnọtay xoa đầuɨLạc Hành Chu.
LạcİHành Chu khôngἶngờ Tạ Cô,Đường sẽ làmứhành động này,ềy ngây ngốcḹnhìn Tạ CôĩĐường. Tạ CôĩĐường nhắc nhởĪy: “Lúc đệ‹và Phi Sươngἶrơi vào tayỳLiễu Phi Nhứ,ụGiản Hành ChiЇkhông hề từầbỏ hai người.”ἵ
“Sư huynh…” Yưhiểu Tạ CôồĐường nói cáifgì, nhưng yɪkhông nói nênílời.
“Cái này…” TạíCô Đường mởĪlòng bàn tay,ílấy một lá{bùa vẽ trậnẵdịch chuyển bịɩkết giới ngănốcách ra chuyển[cho Lạc Hành,Chu: “Thay taừgiao cho GiảnĩHành Chi.”
“Đâyìlà gì?”
“Y²biết.”
“Sư huynh…”ḹLạc Hành Chu,nhìn phù chú,ἱchậm rãi bìnhἳtĩnh lại. Yīđau lòng, khàn]giọng nói: “Huynhũở Ranh giớiĩsinh tử… bảoĨtrọng.”
“Ừ.”
TạấCô Đường đápɪlời. Qua hồiứlâu, y gượngúgạo vươn tayíôm tiểu sưễđệ mà yọtrông nom từīnhỏ đến lớn.
LạcịHành Chu ngâyẵngười, đợi yíhoàn hồn thìĩTạ Cô Đườngắđã ngự kiếmĨrời đi.
Lúc Vô²Tương Tông rốiἰloạn, Giản HànhἵChi ôm Tần(Uyển Uyển chạyἲmột mạch trongỉrừng rậm.
Chạy mộtừhồi, y phỏngỵchừng đã thoátịkhỏi nguy hiểm,jôm Tần UyểnįUyển đáp xuốngòcánh rừng.
Toàn thânởTần Uyển Uyểnéđều là máu,}y ôm nàngởvào lòng, dùngìlinh lực vậnἰhành Xuân Sinhĩđể hai ngườiịkhôi phục, cuốiἵcùng cũng đượcĨtạm nghỉ.
Y giơïtay lên sờỉtúi, chợt cứngïđờ.
“Cẩu tặc.”
“Saoìthế?”
Tần Uyển[Uyển ngước mắtĨnhìn y, GiảnἱHành Chi giậnĬdữ quát: “NgọcἰLinh Lung bịĨhắn thó mấtỵrồi!”
“Ta cònĨtưởng chuyện gì.”ľ
Tần Uyển Uyểnổthở chậm lại,ãsau đó sựcἳtỉnh: “Ngọc LinhḷLung bị lấyẻmất sao?! Mấyâmảnh?”
“Hai…” GiảnἳHành Chi lắpốbắp đáp: “Haiɩmảnh.”
Năm mảnhẽNgọc Linh Lung,)mảnh ở ThiêníKiếm Tông bịứTà Thần lấyôđi, mảnh ởèQuỷ Thành chỗằGiản Hành Chi,Ímảnh ở HoangổThành trong tayĬTần Uyển Uyển,ỉmảnh ở HoaáThành trong tayệTà Thần, hiệnîgiới chẳng nhữngĩkhông lấy đượcìmảnh cuối cùng,úmà mảnh của³Giản Hành Chiịcũng bị TàἱThần trộm mất.
Nămậmảnh Ngọc LinhỉLung chỉ cònốlại một mảnh³trong tay TầniUyển Uyển.
Hai ngườiạtrầm mặc chốcãlát, Tần UyểnựUyển xua tay:ị“Thôi, không quan¸trọng nữa, dùĩsao chúng taἰcũng không quayỗvề, nhiệm vụềnày cũng chẳngícần làm nữa.”ĺ
“Không…” Giản HànhỳChi nghe khôngẫhiểu lắm: “Không(trở về sao?”ī
“Đã thế này:rồi…” Tần UyểnĺUyển đau lòng,ĩcuộn tròn người,úôm lấy chínhémình: “Còn quay³về làm gì?ἳDẫn người vềặchịu chết à?íHay dẫn ngườiỉvề ăn mắng?”ậ
Giản Hành Chiḹhiểu ý TầnỷUyển Uyển, chắcĩchắn cha mẹựnàng không đồngḷý nàng tớiīcứu mình. Bâyẻgiờ, nàng kiênɨtrì tới đây,ẵchắc là đãıtrở mặt vớiàcha mẹ.
Y ngẫmìnghĩ rồi dòĩhỏi: “Vậy… vậyỷcó coi nhưfnàng bỏ nhàỹtheo trai không?”ờ
Tần Uyển Uyểnụđờ người, dởîkhóc dở cười:ἲ“Đã lúc nàoírồi mà ngườiấcòn nghĩ cáiínày?”
“Cái nàyýrất quan trọng.”ḹVẻ Giản HànhiChi nghiêm túc:]“Ta phải chịuîtrách nhiệm vớiịnàng, nàng đốiItốt với ta,]ta đều ghiítạc trong lòng.”j
“Vậy người nhớîkhông hết đâu.”ừTần Uyển Uyểnỵtrừng y, lạiívùi vào đầuỷgối mình, buồnẳbực nói: “Người}nợ ta nhiềuĩlắm.”
Giản HànhɩChi không lênıtiếng. Tần UyểnẻUyển thấy y‹hồi lâu khôngấđáp, quay đầuĭnhìn y, chỉòthấy Giản HànhữChi lẳng lặngínhìn nàng.
Tần UyểnổUyển ngây người,ặGiản Hành Chiúthấp giọng nói:ỵ“Nàng nói đúng,ἳta nợ nàngấquá nhiều.”
TầnĩUyển Uyển trầmἷmặc một lát,ỷdo dự rấtệlâu, cuối cùngúmở miệng: “Ngườiếkhông nợ taỉcái gì. Thật[ra… thật raốlà ta nợ³người mới đúng,ỗphụ thân taèlà sư phụĩcủa người…”
“Taìbiết.”
Giản HànhıChi cắt lờiếnàng, Tần UyểnãUyển ngơ ngác.ỳGiản Hành ChiĨkéo tay nàng,ílướt nhẹ quaịvết sẹo doịbị chấn độngưnứt toác, mềmĩgiọng hơn nhiều:ằ“Lúc mọi ngườiònói chuyện trongỏtuyết sơn, TàíThần đều choỷta thấy hết.ịTa nhận ra,ἶphụ thân nàng)là sư phụ)ta.”
Y đãắthấy.
Tần Uyển Uyểnỏnghe vậy, lòngửnàng đau nhói.
“Xinἶlỗi…” Nàng khànỉgiọng lên tiếng:ỗ“Họ…”
“Thật raįcũng không cóếlỗi gì vớiỗta…” Giọng GiảnãHành Chi rấtἲkhẽ: “Khi cònîbé, sư phụfđối xử vớiẽta rất tốt,èmặc dù ôngỗấy nghiêm khắcἵvà cũng rấtɩít gặp ta,ộnhưng ông ấyĨcũng sẽ lénḹlút bôi thuốcἲcho ta, độngộviên ta. TrướcĮđây ta thíchÎgây chuyện ởầTông môn, đánhẹnhau khắp nơi,ảchỉ cần biết(ta gây sự,êông ấy đềuɨsẽ bao che.³Nàng nghĩ taĭngang ngược nhưívậy…” Giản HànhằChi nhướng mày,àhơi kiêu hãnh:ẻ“Là do đâuỉmà ra?”
TầnľUyển Uyển nghẹn¸lời, nhớ đếnĭchuyện y đánhínhau tới nỗi²Tiên giới gàểbay chó nhảy,ἷai nấy bất¹an, lại thươngổhại không nổi.
“Nếu‹nói họ cóẵlỗi với ta,fvậy chỉ cóĭmột chuyện…” GiọngɪGiản Hành Chiộrất lạnh nhạt:Ї“Họ nên nóiìtrước với ta.ẫLận Ngôn Chiἵđồng ý vớiĨhọ chịu chết,õnhưng ta thìĩkhông.”
“Cho nênịkhông đi chịuľchết nữa.”
TầnỷUyển Uyển mỉmỉcười, nắm lấyftay y, ngướcĩmắt lên, ánhịmắt tràn đầyýnghiêm túc: “Chúngἲta đừng quanồtâm nữa, ngủjmột giấc thật:ngon, ngày maiạrời khỏi khuἱrừng, tìm mộtựthị trấn rồiĮở lại đâyứthôi.”
“Ừ.”
GiảnĨHành Chi giơưtay lên huơɪmột cái, dướiỳđất bốc lênÏđống lửa, cỏởkhô cùng bayãđến, trải thànhįmột chiếc giường¹mềm. Y vỗỷlên giường: “Ngủẫđi.”
Tần UyểnóUyển nghe lời¹y ngồi lênỳgiường cỏ khô,ìlưỡng lự mộtổlát rồi nhìnậGiản Hành Chi:ĩ“Người không ngủἰsao?”
“Ta tĩnhậtọa gác đêm.”ἴ
Giản Hành ChiĪngồi trước mặtĩnàng, rút mộtĩtấm chăn trongĩtúi Càn Khônâra đắp lênÏngười nàng, cúiằnửa người giống:như dỗ trẻícon: “Nàng ngủìmột giấc thậtĩngon đi, ngoanịnào.”
“Ta không°phải trẻ con.”İ
Giọng Tần UyểnĩUyển buồn bực,ľnàng nhìn ánhưmắt sáng ngờiếcủa Giản HànhữChi ghé tớiἷtrước mặt mình,ĺdo dự mộtĮlát rồi nhẹḽnhàng nắm lấyẽtay y.
“Giản HànhởChi.”
“Hửm?”
“Ngườiḹđừng đau lòng.”ļ
Giản Hành Chi nghe thấy lời nàng nói, vẻ mặt dịu dàng. Hồi lâu sau, y đưa tay kia sửa lại sợi tóc rủ xuống của nàng: “Ta đi đến cuối con đường, nhìn thấy nàng và Tạ Cô Đường ở đó, ta không đau lòng nữa.”
“Năm đó, Lận Ngôn Chi phong ấn một pháp trận trong ký ức của y, chỉ cần dung hợp hồn phách, ký ức của y sẽ tự mở ra, pháp trận tự động có hiệu lực. Bất luận cậu là thần hay là ma…” Thượng Tuế điềm tĩnh giải thích: “Chỉ cần hồn phách dung hợp, khoảnh khắc đó cũng sẽ bị pháp trận của y phong ấn. Sở dĩ chúng ta không giết được Tà Thần là vì Tà Thần không có thực thể, chỉ cần pháp lực của Lận Ngôn Chi có hiệu lực, hắn bị hồn phách Lận Ngôn Chi phong tỏa, chúng ta có thể giết hắn.”
Giản Hành Chi nghe thấy lời nàng nói, vẻ mặt dịu dàng. Hồi lâu sau, y đưa tay kia sửa lại sợi tóc rủ xuống của nàng: “Ta đi đến cuối con đường, nhìn thấy nàng và Tạ Cô Đường ở đó, ta không đau lòng nữa.”
Dứt lời, Giản Hành Chi cúi đầu hôn lên trán nàng: “Ngủ đi.”
“Ừm.”
Giản Hành Chi đã thay hỉ bào, nàng cúi đầu phát hiện trên người mình cũng mặc áo cưới.
Trong lúc Giản Hành Chi nói chuyện, một luồng pháp quang rơi xuống trán Tần Uyển Uyển, nàng bất giác nhắm mắt lại.
Cả thế giới tựa như chỉ có hai người bọn họ, lại tựa như không phải. Bóng lá xào xạc xung quanh, gió thổi rừng vang, dường như đất trời đang dự lễ vỗ tay, nhìn đôi cô dâu chú rể cùng bước về trước.
Nghe vậy, Giản Hành Chi chợt hiểu: “Bởi vì Lận Ngôn Chi là bán thần duy nhất ở thế giới này, cho nên y là người duy nhất có khả năng dùng hồn phách giam giữ tà thần?”
Nhận ra kiểu ngủ bất thường này, Tần Uyển Uyển vội vàng hô lên: “38!”
“Cậu nhận nhầm người rồi.” Thái Hằng điềm tĩnh lên tiếng.
Trong lúc Giản Hành Chi nói chuyện, một luồng pháp quang rơi xuống trán Tần Uyển Uyển, nàng bất giác nhắm mắt lại.
“Sao sao?”
Dứt lời, bà xoay người, dẫn Thái Hằng rời đi.
Giản Hành Chi hài lòng, phất tay: “Đi đi.”
Giản Hành Chi nhìn đống lửa thật lâu, chậm rãi lên tiếng: “Uyển Uyển.”
38 bị dọa giật nảy, Tần Uyển Uyển hét to: “Duy trì tỉnh tảo!”
Nàng cách rèm châu nhìn Giản Hành Chi, Giản Hành Chi vươn tay về phía nàng. Tần Uyển Uyển run run, nhẹ nhàng đặt tay lên tay Giản Hành Chi.
“Đã nhận, 5 điểm tích lũy!”
Vừa trừ 5 điểm tích lũy, Tần Uyển Uyển lập tức bước vào trạng thái ngủ giả. Nàng nằm dưới đất, chờ một lát, bỗng nhìn thấy Giản Hành Chi giơ tay thả một con chim bồ câu đưa thư về phương xa.
“Cậu không thể có ký ức.” Thái Hằng thở gấp: “Lúc dung hợp hồn phách, Tà Thần sẽ chia sẻ ký ức, tình cảm với cậu. Nếu cậu biết chúng ta làm gì, Tà Thần sẽ không dung hợp hồn phách với cậu.”
“Nếu ta thật sự nhập ma thì sao? Lận Ngôn Chi năm đó cũng từng nhập ma, y không sợ sao?”
Bồ câu đưa tin vỗ cánh bay đi. Giản Hành Chi ngồi bên đống lửa, quay đầu nhìn Tần Uyển Uyển. Ngẫm nghĩ một lúc, y cười khẽ, nắn bóp mặt nàng.
“Tà Thần là thần, chỉ có thần thể mới có thể làm vật chứa của hắn, cũng chỉ có thần mới có thể giết hắn.”
Hai người đợi đến nửa đêm, Tần Uyển Uyển nghe thấy có tiếng người đáp xuống lá khô.
“Cậu gọi chúng ta đến đây làm gì?”
“Cậu gọi chúng ta đến đây làm gì?”
Hai người đợi đến nửa đêm, Tần Uyển Uyển nghe thấy có tiếng người đáp xuống lá khô.
Thượng Tuế và Thái Hằng đều không lên tiếng. Giản Hành Chi biết đáp án, thở dài nói: “Vậy cũng chỉ còn cách này thôi, hắn không muốn ăn ta…” Y nhướng mày: “Vậy ta ăn hắn là được.”
Giọng Thượng Tuế vang lên, Tần Uyển Uyển đưa lưng về phía họ, bất giác nắm chặt y sam.
“Được.”
“Hỏi vài câu, lại nói vài chuyện.”
“Sao sao?”
Giọng Giản Hành Chi rất lãnh đạm. Thượng Tuế nhìn Tần Uyển Uyển, xác nhận nàng không sao, bà mới lạnh lùng lên tiếng: “Hỏi đi.”
“Không sai.”
“Vì sao không nói kế hoạch của các người cho ta biết?”
Cách gì…
Lúc y nói chuyện, ánh mắt dừng lại bên người Thái Hằng. Thượng Tuế đang định lên tiếng, Giản Hành Chi cắt lời bà: “Ta đang hỏi ngài ấy, sư phụ của ta.”
Nàng nhắm mắt, lông mi khẽ run.
Bồ câu đưa tin vỗ cánh bay đi. Giản Hành Chi ngồi bên đống lửa, quay đầu nhìn Tần Uyển Uyển. Ngẫm nghĩ một lúc, y cười khẽ, nắn bóp mặt nàng.
Bỗng nhiên nàng rất oán hận, hận chính mình trong quá khứ, hận chính mình vô dụng.
Thái Hằng rủ mắt, giả vờ nghe không hiểu. Giản Hành Chi dời mắt xuống thắt lưng trống rỗng của ông: “Ngài tới gặp ta, ngay cả kiếm cũng không dám đeo. Lúc trước, ngài không dùng gương mặt thật sự là để hôm nay phủi sạch quan hệ với ta sao? Ngài sợ cái gì? Sợ ta đau lòng à?”
“Năng lực xuyên qua hai tiểu thế giới còn có, làm sao ngài không về được?” Giản Hành Chi cau mày, khó tin hỏi.
“Cậu nhận nhầm người rồi.” Thái Hằng điềm tĩnh lên tiếng.
Cách gì… mới có thể cứu được Giản Hành Chi?
Hai người không lên tiếng. Giản Hành Chi cau mày: “Hai người còn lưỡng lự cái gì?”
Giản Hành Chi chẳng nói chẳng rằng lập tức rút kiếm, Thượng Tuế vốn không kịp ngăn cản, nhìn Giản Hành Chi chém một kiếm đánh bay Thái Hằng. Thái Hằng đập mạnh lên cây, phun ra một ngụm máu. Giản Hành Chi sững sờ, kinh ngạc hỏi: “Sao ngài yếu đến vậy?”
Hai người rời đi, Giản Hành Chi thở dài, ngồi về chỗ, ngây ngốc nhìn đống lửa một lúc rồi xoay đầu dịch chăn cho Tần Uyển Uyển.
“Thiên Đạo tiểu thế giới có hạn chế đối với chúng ta.” Thượng Tuế siết chặt nắm tay, kiềm chế kích động muốn đỡ Thái Hằng, nhìn ông tự đứng lên, giải thích với Giản Hành Chi: “Thời gian chờ đợi càng dài, sức mạnh càng bị suy yếu.”
Vừa trừ 5 điểm tích lũy, Tần Uyển Uyển lập tức bước vào trạng thái ngủ giả. Nàng nằm dưới đất, chờ một lát, bỗng nhìn thấy Giản Hành Chi giơ tay thả một con chim bồ câu đưa thư về phương xa.
“Vậy sao các người không trở về Tiên giới sớm hơn?”
Tần Uyển Uyển cảm giác được động tác của Giản Hành Chi, đưa lưng về phía y, cắn chặt môi dưới.
“Ngài tưởng hắn ta không biết?” Giản Hành Chi cười nhạo: “Hắn đã biết lâu rồi, cho nên hắn muốn khiến ta cũng nhập ma. Hôm nay nếu không phải Uyển Uyển đến, ta không biết mình có thể kiên trì đến bao lâu.”
Giản Hành Chi lấy làm lạ, Thái Hằng chống người dậy, thở dốc: “Về không được.”
Giản Hành Chi chẳng nói chẳng rằng lập tức rút kiếm, Thượng Tuế vốn không kịp ngăn cản, nhìn Giản Hành Chi chém một kiếm đánh bay Thái Hằng. Thái Hằng đập mạnh lên cây, phun ra một ngụm máu. Giản Hành Chi sững sờ, kinh ngạc hỏi: “Sao ngài yếu đến vậy?”
Tần Uyển Uyển khàn giọng đáp.
“Năng lực xuyên qua hai tiểu thế giới còn có, làm sao ngài không về được?” Giản Hành Chi cau mày, khó tin hỏi.
“Hỏi vài câu, lại nói vài chuyện.”
Thượng Tuế nghe hết nổi, chỉ nói: “Rốt cuộc cậu gọi chúng ta đến đây để làm gì?”
Giọng Thượng Tuế vang lên, Tần Uyển Uyển đưa lưng về phía họ, bất giác nắm chặt y sam.
“Không tiến hành kế hoạch sao?” Giản Hành Chi dời mắt nhìn sang Thượng Tuế: “Các người không bắt ta về à?”
Giản Hành Chi mỉm cười, y ngẩng đầu nhìn về phía ánh trăng, ngẫm nghĩ rồi giơ tay lên, cảnh tượng xung quanh chậm rãi biến hóa thành một cánh rừng trúc.
“Cậu không thể có ký ức.” Thái Hằng thở gấp: “Lúc dung hợp hồn phách, Tà Thần sẽ chia sẻ ký ức, tình cảm với cậu. Nếu cậu biết chúng ta làm gì, Tà Thần sẽ không dung hợp hồn phách với cậu.”
Tần Uyển Uyển ngồi dậy, ngoảnh đầu nhìn thấy phía trước là nhà trúc đèn đuốc sáng trưng, giăng đèn kết hoa.
Thượng Tuế nghe hết nổi, chỉ nói: “Rốt cuộc cậu gọi chúng ta đến đây để làm gì?”
“Ngài tưởng hắn ta không biết?” Giản Hành Chi cười nhạo: “Hắn đã biết lâu rồi, cho nên hắn muốn khiến ta cũng nhập ma. Hôm nay nếu không phải Uyển Uyển đến, ta không biết mình có thể kiên trì đến bao lâu.”
Giọng Giản Hành Chi rất lãnh đạm. Thượng Tuế nhìn Tần Uyển Uyển, xác nhận nàng không sao, bà mới lạnh lùng lên tiếng: “Hỏi đi.”
Thái Hằng và Thượng Tuế nghe nói thế cũng không bất ngờ, chỉ bảo: “Vậy trừ khi cậu thật sự nhập ma, nếu không hắn sẽ không dung hợp với cậu.”
“Không tiến hành kế hoạch sao?” Giản Hành Chi dời mắt nhìn sang Thượng Tuế: “Các người không bắt ta về à?”
“Nếu ta thật sự nhập ma thì sao? Lận Ngôn Chi năm đó cũng từng nhập ma, y không sợ sao?”
Thái Hằng rủ mắt, giả vờ nghe không hiểu. Giản Hành Chi dời mắt xuống thắt lưng trống rỗng của ông: “Ngài tới gặp ta, ngay cả kiếm cũng không dám đeo. Lúc trước, ngài không dùng gương mặt thật sự là để hôm nay phủi sạch quan hệ với ta sao? Ngài sợ cái gì? Sợ ta đau lòng à?”
“Năm đó, Lận Ngôn Chi phong ấn một pháp trận trong ký ức của y, chỉ cần dung hợp hồn phách, ký ức của y sẽ tự mở ra, pháp trận tự động có hiệu lực. Bất luận cậu là thần hay là ma…” Thượng Tuế điềm tĩnh giải thích: “Chỉ cần hồn phách dung hợp, khoảnh khắc đó cũng sẽ bị pháp trận của y phong ấn. Sở dĩ chúng ta không giết được Tà Thần là vì Tà Thần không có thực thể, chỉ cần pháp lực của Lận Ngôn Chi có hiệu lực, hắn bị hồn phách Lận Ngôn Chi phong tỏa, chúng ta có thể giết hắn.”
“Vậy hiện giờ ta vô dụng rồi, các người định làm sao đây?” Giản Hành Chi nghe vậy, tò mò hỏi: “Đẩy một người khác ra làm vật chứa phong ấn hắn?”
“Tà Thần là thần, chỉ có thần thể mới có thể làm vật chứa của hắn, cũng chỉ có thần mới có thể giết hắn.”
Nghe vậy, Giản Hành Chi chợt hiểu: “Bởi vì Lận Ngôn Chi là bán thần duy nhất ở thế giới này, cho nên y là người duy nhất có khả năng dùng hồn phách giam giữ tà thần?”
Lúc y nói chuyện, ánh mắt dừng lại bên người Thái Hằng. Thượng Tuế đang định lên tiếng, Giản Hành Chi cắt lời bà: “Ta đang hỏi ngài ấy, sư phụ của ta.”
“Không sai.”
Hai bên rơi vào im lặng. Giản Hành Chi cười hỏi: “Ta giết Tà Thần, Uyển Uyển có thể lấy được công đức cứu thế, sau này sẽ khỏe mạnh an khang, vĩnh hưởng tiên niên, đúng không?”
Thượng Tuế và Thái Hằng đều không lên tiếng. Giản Hành Chi biết đáp án, thở dài nói: “Vậy cũng chỉ còn cách này thôi, hắn không muốn ăn ta…” Y nhướng mày: “Vậy ta ăn hắn là được.”
Thượng Tuế và Thái Hằng ngây người, Giản Hành Chi bình tĩnh căn dặn: “Tối nay, hai người hãy nghỉ ngơi cho tốt, chuẩn bị sẵn sàng. Sáng sớm mai hãy đến đón Uyển Uyển, sau đó đánh ta bị thương, rồi truyền tin tức ta nhập ma ra ngoài. Hắn sẽ tới tìm ta.”
“Đợi đã.” Giản Hành Chi đột nhiên gọi họ lại, hai người quay đầu, thấy Giản Hành Chi giơ tay chỉ lên thắt lưng Thái Hằng: “Đeo kiếm lên.”
“Chỉ cần hắn tới tìm ta…” Giản Hành Chi ngước mắt nhìn họ: “Ta sẽ cố gắng dung hợp hồn phách với hắn.”
Thượng Tuế và Thái Hằng ngây người, Giản Hành Chi bình tĩnh căn dặn: “Tối nay, hai người hãy nghỉ ngơi cho tốt, chuẩn bị sẵn sàng. Sáng sớm mai hãy đến đón Uyển Uyển, sau đó đánh ta bị thương, rồi truyền tin tức ta nhập ma ra ngoài. Hắn sẽ tới tìm ta.”
Hai người không lên tiếng. Giản Hành Chi cau mày: “Hai người còn lưỡng lự cái gì?”
“Được.”
Rốt cuộc Thượng Tuế lên tiếng: “Ngày mai, ta đến đón Uyển Uyển.”
Dứt lời, bà xoay người, dẫn Thái Hằng rời đi.
“Vậy sao các người không trở về Tiên giới sớm hơn?”
“Đợi đã.” Giản Hành Chi đột nhiên gọi họ lại, hai người quay đầu, thấy Giản Hành Chi giơ tay chỉ lên thắt lưng Thái Hằng: “Đeo kiếm lên.”
Rốt cuộc Thượng Tuế lên tiếng: “Ngày mai, ta đến đón Uyển Uyển.”
Thái Hằng chần chờ chốc lát, lấy kiếm Giản Hành Chi tặng ông ra, treo lên thắt lưng.
Giản Hành Chi hài lòng, phất tay: “Đi đi.”
Hai người rời đi, Giản Hành Chi thở dài, ngồi về chỗ, ngây ngốc nhìn đống lửa một lúc rồi xoay đầu dịch chăn cho Tần Uyển Uyển.
“Đã nhận, 5 điểm tích lũy!”
Tần Uyển Uyển cảm giác được động tác của Giản Hành Chi, đưa lưng về phía y, cắn chặt môi dưới.
Bỗng nhiên nàng rất oán hận, hận chính mình trong quá khứ, hận chính mình vô dụng.
Nếu như nàng mạnh một chút, có lẽ không khiến người nàng yêu thương rơi vào hoàn cảnh như vậy.
Nhận ra kiểu ngủ bất thường này, Tần Uyển Uyển vội vàng hô lên: “38!”
Nếu như năm đó nàng cố gắng một chút, thông minh một chút, dốc hết sức lực, vậy giờ phút này có lẽ nàng đã không nuối tiếc như vậy.
Cách gì…
38 bị dọa giật nảy, Tần Uyển Uyển hét to: “Duy trì tỉnh tảo!”
Nàng nhắm mắt, lông mi khẽ run.
Cách gì… mới có thể cứu được Giản Hành Chi?
Nàng cố sức tìm tất cả phương án giải quyết trong đầu.
Giản Hành Chi nhìn đống lửa thật lâu, chậm rãi lên tiếng: “Uyển Uyển.”
Tần Uyển Uyển không đáp lời, giọng Giản Hành Chi bình tĩnh: “Lần trước ở Hoa Thành, hai chúng ta thành thân giả. Ta vốn định đợi sau này nhưng ngày mai ta phải đi rồi, ta còn có thể cưới nàng không?”
“Ừm.”
“Thiên Đạo tiểu thế giới có hạn chế đối với chúng ta.” Thượng Tuế siết chặt nắm tay, kiềm chế kích động muốn đỡ Thái Hằng, nhìn ông tự đứng lên, giải thích với Giản Hành Chi: “Thời gian chờ đợi càng dài, sức mạnh càng bị suy yếu.”
Tần Uyển Uyển khàn giọng đáp.
Tần Uyển Uyển không đáp lời, giọng Giản Hành Chi bình tĩnh: “Lần trước ở Hoa Thành, hai chúng ta thành thân giả. Ta vốn định đợi sau này nhưng ngày mai ta phải đi rồi, ta còn có thể cưới nàng không?”
Giản Hành Chi mỉm cười, y ngẩng đầu nhìn về phía ánh trăng, ngẫm nghĩ rồi giơ tay lên, cảnh tượng xung quanh chậm rãi biến hóa thành một cánh rừng trúc.
Tần Uyển Uyển ngồi dậy, ngoảnh đầu nhìn thấy phía trước là nhà trúc đèn đuốc sáng trưng, giăng đèn kết hoa.
“Vì sao không nói kế hoạch của các người cho ta biết?”
Nếu như nàng mạnh một chút, có lẽ không khiến người nàng yêu thương rơi vào hoàn cảnh như vậy.
Giản Hành Chi đã thay hỉ bào, nàng cúi đầu phát hiện trên người mình cũng mặc áo cưới.
Nàng cách rèm châu nhìn Giản Hành Chi, Giản Hành Chi vươn tay về phía nàng. Tần Uyển Uyển run run, nhẹ nhàng đặt tay lên tay Giản Hành Chi.
Cả thế giới tựa như chỉ có hai người bọn họ, lại tựa như không phải. Bóng lá xào xạc xung quanh, gió thổi rừng vang, dường như đất trời đang dự lễ vỗ tay, nhìn đôi cô dâu chú rể cùng bước về trước.



Bỏ nhà theo trai? Lúc nào rồi anh còn nghĩ được vậy, mới ngầu được chút xíu xiu
Tự nhiên nghĩ quà của hệ thống có lẽ cứu được hai người á, ráng được một vạn đi
Đã nói không đi chịu chết rồi mà.
Không thích hôn lễ kiểu này tí nào, Giản Hành Chi anh đừng chết!
mé ơi khóc quá huhuhu
Cứ vui rồi buồn ngang vậy nè.