Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 110 (1)

Chương 110 (1)

Đại kết cục: Tịch Sơn nữ quân muôn đời xanh tươi

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

Lạc Bất Phàm không nói nên lời. Ông sững sờ nhìn Tạ Cô Đường, lúc này ông mới nhận ra Tạ Cô Đường đã đến kỳ Hóa Thần.

Vấn Tâm Kiếm không như tu luyện bình thường, đến kỳ Hóa Thần đã có đủ sức đánh với kỳ Độ Kiếp một trận. Và cũng chỉ khi đến kỳ Hóa Thần, Vấn Tâm Kiếm mới có tư cách trở thành người bảo vệ Ranh giới sinh tử.

“Sư huynh…” Lạc Hành Chu nghe thấy lời của Tạ Cô Đường, lo lắng nói: “Cho dù huynh bổ khuyết mình vào kết giới, đời đời kiếp kiếp không nhập luân hồi, huynh cũng không đóng nổi Ranh giới sinh tử!”

“Ta có thể.”

“Huynh…”

“Y có th.” Li ca³Thưng Tuế truynļt trên caoİxung.

Tt c mi°ngưi ngng đu,ch thy ThưngTuế và TháiHng tiêu sáibay t trênxung. Lc BtPhàm dn ngưiÏqu gi: “Tiênquân, Gin HànhưChi…

Thưng Tuế)không nói liínào, bà giơtay lên, ngngli Lc BtPhàm: “Tà ThnIvn còn.”

TtĨc ngây ngưi,ıLc Bt Phàmɩlp tc quátln: “Bày trn!”

Chúng đ ttc khc quyív, bày trnĩch đch. ThưngìTuế và TháiļHng đng trêncao nhìn chm{chm pháp trnjtrung tâm. Mtļlung khí xanhchm rãi baylên gia phápưtrn, thiếu niênáo trng cmqut xếp xuthin.

Thưng Tuế, TháiHng… Đi phương]quan sát bnãh mt lưt,bùi ngùi: “Đãlâu không gp,sao các ngưiyếu d vy?”

“Dù yếu, maiùtáng ngươi mưiìnăm cũng khôngthành vn đ.”

Thưng Tuế giơĩtay lên, smsét m míđánh xung ngưi gia. Nhngngưi bên cnhýlp tc kếttrn, my trămIthanh quang kiếm³cùng nhm vũphía ngưi trongpháp trn.

Tà Thnôlnh nht nhìnbn phía, mmcưi phe phyũqut: “Thân xácùnày mc dùtt, nhưng ta:cũng không tham,ìtng cho cácngưi làm lĬra mt vy!”

Dt li, smsét và quangɩtrn cùng nhauĩđánh xung, thânúth gia pháp]trn tan thành(tro bi, mtlung sáng xanhâbay xa. LcBt Phàm dnđ t cmkiếm đui theo,òThưng Tuế giÍbn h li:Đng đui na.”

Lc Bt PhàmĪdng bưc. ThưngTuế lnh mtnhìn phương hưngiTà Thn riđi, nhc nh:ÍĐui theo chchu chết thôi.”ế

V mt miĩngưi mang theochút không camlòng, nhưng cũngkhông dám nói°nhiu. Thưng Tuếâxoay đu nhìnT Cô Đưngqu gi dưiđt.

Cơ th T¸Cô Đưng mangìtheo lp phápũquang mà ngưiâthưng không ththy, bà ngưngĩmt quan sátT Cô Đưng,nhìn thy quđo sao trên]đu y đãĬdch chuyn khiqu đo ban[đu, m mingkhng đnh: “Cuéthăng cp ri.”]

Phi.”

“T nhìnɩtrm Thiên Đo?”ũ

Phi.”

“Nếu khôngïcanh gi niïRanh gii sinh¸t, Tà Thncũng không chết,cu bng lòngkhông vào luân:hi, ly mngra đi, bĨsung kết giiïRanh gii sinhÎt?”

“Bng lòng.”

“Cu có biếtbưc thêm mtĩbưc na… ThưngTuế quan sátk y: “VnTâm Kiếm điĬthành, cu cóđth phi thăngthưng gii, vĩnhýthưng tiên niên?”

“Ta biết.”

Không²hi hn?”

Khônghi hn.”

Đưc.”¹

Thưng Tuế giơtay, mt pháp]n rơi xungītrán T CôĐưng: “Cu trôv Ranh giisinh t thaysư ph cu.ĩMt khi xy¸ra chuyn, cu,kích hot phápìn này, nós dùng thn²hn ca culàm cht dinh[dưng, b khuyếtưkết gii Ranh(gii sinh t.Còn v GinHành Chi ——ý

T Cô Đưngīngng đu nhìnơThưng Tuế, ThưngTuế xoay ngưi::“Ta s khôngtruy đui na.”¸

Đa t Tiênếquân.”

Tt cmi ngưi cungkính tin Thái°Hng và ThưngĺTuế ri đi.Bn h vađi, Lc HànhChu đã chyĩlên, y nhìnįT Cô Đưng,ếmun nói gìĩđó nhưng liưnói không nênli. T CôIĐưng lng lngnhìn y, thtlâu sau TĬCô Đưng vươntay xoa đuɨLc Hành Chu.

LcİHành Chu khôngng T Cô,Đưng s làmhành đng này,y ngây ngcnhìn T CôĩĐưng. T CôĩĐưng nhc nhĪy: “Lúc đvà Phi Sươngrơi vào tayLiu Phi Nh,Gin Hành ChiЇkhông h tb hai ngưi.”

“Sư huynh Yưhiu T CôĐưng nói cáifgì, nhưng yɪkhông nói nêníli.

“Cái này… TíCô Đưng mĪlòng bàn tay,íly mt lá{bùa v trndch chuyn bɩkết gii ngăncách ra chuyn[cho Lc Hành,Chu: “Thay tagiao cho GinĩHành Chi.”

Đâyìlà gì?”

“Y²biết.”

“Sư huynhLc Hành Chu,nhìn phù chú,chm rãi bìnhtĩnh li. Yīđau lòng, khàn]ging nói: “Huynhũ Ranh giiĩsinh t… boĨtrng.”

.”

TCô Đưng đápɪli. Qua hilâu, y gưngúgo vươn tayíôm tiu sưđ mà ytrông nom tīnh đến ln.

LcHành Chu ngâyngưi, đi yíhoàn hn thìĩT Cô Đưngđã ng kiếmĨri đi.

Lúc Vô²Tương Tông rilon, Gin HànhChi ôm Tn(Uyn Uyn chymt mch trongrng rm.

Chy mthi, y phngchng đã thoátkhi nguy him,jôm Tn UynįUyn đáp xungòcánh rng.

Toàn thânTn Uyn Uynéđu là máu,}y ôm nàngvào lòng, dùngìlinh lc vnhành Xuân Sinhĩđ hai ngưikhôi phc, cuicùng cũng đưcĨtm ngh.

Y giơïtay lên stúi, cht cngïđ.

“Cu tc.”

“Saoìthế?”

Tn Uyn[Uyn ngưc mtĨnhìn y, GinHành Chi ginĬd quát: “NgcLinh Lung bĨhn thó mtri!”

“Ta cònĨtưng chuyn gì.”ľ

Tn Uyn Uynth chm li,ãsau đó sctnh: “Ngc LinhLung b lymt sao?! Myâmnh?”

“Hai… GinHành Chi lpbp đáp: “Haiɩmnh.”

Năm mnhNgc Linh Lung,)mnh ThiêníKiếm Tông bTà Thn lyôđi, mnh èQu Thành chGin Hành Chi,Ímnh HoangThành trong tayĬTn Uyn Uyn,mnh HoaáThành trong tayTà Thn, hinîgii chng nhngĩkhông ly đưcìmnh cui cùng,úmà mnh ca³Gin Hành Chicũng b TàThn trm mt.

Nămmnh Ngc LinhLung ch cònli mt mnh³trong tay TniUyn Uyn.

Hai ngưitrm mc chcãlát, Tn UynUyn xua tay:Thôi, không quan¸trng na, dùĩsao chúng tacũng không quayv, nhim vnày cũng chngícn làm na.”ĺ

Không… Gin HànhChi nghe khônghiu lm: “Không(tr v sao?”ī

Đã thế này:ri… Tn UynĺUyn đau lòng,ĩcun tròn ngưi,úôm ly chínhémình: “Còn quay³v làm gì?Dn ngưi vchu chết à?íHay dn ngưiv ăn mng?”

Gin Hành Chihiu ý TnUyn Uyn, chcĩchn cha mnàng không đngý nàng tiīcu mình. Bâygi, nàng kiênɨtrì ti đây,chc là đãıtr mt viàcha m.

Y ngmìnghĩ ri dòĩhi: “Vy… vycó coi nhưfnàng b nhàtheo trai không?”

Tn Uyn Uynđ ngưi, dîkhóc d cưi:Đã lúc nàoíri mà ngưicòn nghĩ cáiínày?”

“Cái nàyýrt quan trng.”V Gin HànhiChi nghiêm túc:]“Ta phi chuîtrách nhim vinàng, nàng điItt vi ta,]ta đu ghiítc trong lòng.”j

Vy ngưi nhîkhông hết đâu.”Tn Uyn Uyntrng y, liívùi vào đugi mình, bunbc nói: “Ngưi}n ta nhiuĩlm.”

Gin HànhɩChi không lênıtiếng. Tn UynUyn thy yhi lâu khôngđáp, quay đuĭnhìn y, chòthy Gin HànhChi lng lngínhìn nàng.

Tn UynUyn ngây ngưi,Gin Hành Chiúthp ging nói:“Nàng nói đúng,ta n nàngquá nhiu.”

TnĩUyn Uyn trmmc mt lát,do d rtlâu, cui cùngúm ming: “Ngưiếkhông n tacái gì. Tht[ra… tht ralà ta n³ngưi mi đúng,ph thân taèlà sư phĩca ngưi…

“Taìbiết.”

Gin HànhıChi ct liếnàng, Tn UynãUyn ngơ ngác.Gin Hành ChiĨkéo tay nàng,ílưt nh quavết so dob chn đngưnt toác, mmĩging hơn nhiu:Lúc mi ngưiònói chuyn trongtuyết sơn, TàíThn đu chota thy hết.Ta nhn ra,ph thân nàng)là sư ph)ta.”

Y đãthy.

Tn Uyn Uynnghe vy, lòngnàng đau nhói.

“Xinli… Nàng khànging lên tiếng:“H

Tht raįcũng không cóếli gì vita… Ging GinãHành Chi rtkh: “Khi cònîbé, sư phfđi x vita rt tt,èmc dù ôngy nghiêm khcvà cũng rtɩít gp ta,nhưng ông yĨcũng s lénlút bôi thuccho ta, đngviên ta. TrưcĮđây ta thíchÎgây chuyn Tông môn, đánhnhau khp nơi,ch cn biết(ta gây s,êông y đuɨs bao che.³Nàng nghĩ taĭngang ngưc nhưívy… Gin HànhChi nhưng mày,àhơi kiêu hãnh:Là do đâumà ra?”

TnľUyn Uyn nghn¸li, nh đếnĭchuyn y đánhínhau ti ni²Tiên gii gàbay chó nhy,ai ny bt¹an, li thươnghi không ni.

“Nếunói h cóli vi ta,fvy ch cóĭmt chuyn… GingɪGin Hành Chirt lnh nht:Ї“H nên nóiìtrưc vi ta.Ln Ngôn Chiđng ý viĨh chu chết,õnhưng ta thìĩkhông.”

Cho nênkhông đi chuľchết na.”

TnUyn Uyn mmcưi, nm lyftay y, ngưcĩmt lên, ánhmt tràn đyýnghiêm túc: “Chúngta đng quantâm na, ngjmt gic tht:ngon, ngày mairi khi khurng, tìm mtth trn riĮ li đâythôi.”

.”

GinĨHành Chi giơưtay lên huơɪmt cái, dưiđt bc lênÏđng la, ckhô cùng bayãđến, tri thànhįmt chiếc giưng¹mm. Y vlên giưng: “Ngđi.”

Tn UynóUyn nghe li¹y ngi lêngiưng c khô,ìlưng l mtlát ri nhìnGin Hành Chi:ĩ“Ngưi không ngsao?”

“Ta tĩnhta gác đêm.”

Gin Hành ChiĪngi trưc mtĩnàng, rút mtĩtm chăn trongĩtúi Càn Khônâra đp lênÏngưi nàng, cúina ngưi ging:như d trícon: “Nàng ngìmt gic thtĩngon đi, ngoannào.”

“Ta không°phi tr con.”İ

Ging Tn UynĩUyn bun bc,ľnàng nhìn ánhưmt sáng ngiếca Gin HànhChi ghé titrưc mt mình,ĺdo d mtĮlát ri nhnhàng nm lytay y.

“Gin HànhChi.”

“Hm?”

“Ngưiđng đau lòng.”ļ

Giản Hành Chi nghe thấy lời nàng nói, vẻ mặt dịu dàng. Hồi lâu sau, y đưa tay kia sửa lại sợi tóc rủ xuống của nàng: “Ta đi đến cuối con đường, nhìn thấy nàng và Tạ Cô Đường ở đó, ta không đau lòng nữa.”

“Năm đó, Lận Ngôn Chi phong ấn một pháp trận trong ký ức của y, chỉ cần dung hợp hồn phách, ký ức của y sẽ tự mở ra, pháp trận tự động có hiệu lực. Bất luận cậu là thần hay là ma…” Thượng Tuế điềm tĩnh giải thích: “Chỉ cần hồn phách dung hợp, khoảnh khắc đó cũng sẽ bị pháp trận của y phong ấn. Sở dĩ chúng ta không giết được Tà Thần là vì Tà Thần không có thực thể, chỉ cần pháp lực của Lận Ngôn Chi có hiệu lực, hắn bị hồn phách Lận Ngôn Chi phong tỏa, chúng ta có thể giết hắn.”

Giản Hành Chi nghe thấy lời nàng nói, vẻ mặt dịu dàng. Hồi lâu sau, y đưa tay kia sửa lại sợi tóc rủ xuống của nàng: “Ta đi đến cuối con đường, nhìn thấy nàng và Tạ Cô Đường ở đó, ta không đau lòng nữa.”

Dứt lời, Giản Hành Chi cúi đầu hôn lên trán nàng: “Ngủ đi.”

“Ừm.”

Giản Hành Chi đã thay hỉ bào, nàng cúi đầu phát hiện trên người mình cũng mặc áo cưới.

Trong lúc Giản Hành Chi nói chuyện, một luồng pháp quang rơi xuống trán Tần Uyển Uyển, nàng bất giác nhắm mắt lại.

Cả thế giới tựa như chỉ có hai người bọn họ, lại tựa như không phải. Bóng lá xào xạc xung quanh, gió thổi rừng vang, dường như đất trời đang dự lễ vỗ tay, nhìn đôi cô dâu chú rể cùng bước về trước.

Nghe vậy, Giản Hành Chi chợt hiểu: “Bởi vì Lận Ngôn Chi là bán thần duy nhất ở thế giới này, cho nên y là người duy nhất có khả năng dùng hồn phách giam giữ tà thần?”

Nhận ra kiểu ngủ bất thường này, Tần Uyển Uyển vội vàng hô lên: “38!”

“Cậu nhận nhầm người rồi.” Thái Hằng điềm tĩnh lên tiếng.

Trong lúc Giản Hành Chi nói chuyện, một luồng pháp quang rơi xuống trán Tần Uyển Uyển, nàng bất giác nhắm mắt lại.

“Sao sao?”

Dứt lời, bà xoay người, dẫn Thái Hằng rời đi.

Giản Hành Chi hài lòng, phất tay: “Đi đi.”

Giản Hành Chi nhìn đống lửa thật lâu, chậm rãi lên tiếng: “Uyển Uyển.”

38 bị dọa giật nảy, Tần Uyển Uyển hét to: “Duy trì tỉnh tảo!”

Nàng cách rèm châu nhìn Giản Hành Chi, Giản Hành Chi vươn tay về phía nàng. Tần Uyển Uyển run run, nhẹ nhàng đặt tay lên tay Giản Hành Chi.

“Đã nhận, 5 điểm tích lũy!”

Vừa trừ 5 điểm tích lũy, Tần Uyển Uyển lập tức bước vào trạng thái ngủ giả. Nàng nằm dưới đất, chờ một lát, bỗng nhìn thấy Giản Hành Chi giơ tay thả một con chim bồ câu đưa thư về phương xa.

“Cậu không thể có ký ức.” Thái Hằng thở gấp: “Lúc dung hợp hồn phách, Tà Thần sẽ chia sẻ ký ức, tình cảm với cậu. Nếu cậu biết chúng ta làm gì, Tà Thần sẽ không dung hợp hồn phách với cậu.”

“Nếu ta thật sự nhập ma thì sao? Lận Ngôn Chi năm đó cũng từng nhập ma, y không sợ sao?”

Bồ câu đưa tin vỗ cánh bay đi. Giản Hành Chi ngồi bên đống lửa, quay đầu nhìn Tần Uyển Uyển. Ngẫm nghĩ một lúc, y cười khẽ, nắn bóp mặt nàng.

“Tà Thần là thần, chỉ có thần thể mới có thể làm vật chứa của hắn, cũng chỉ có thần mới có thể giết hắn.”

Hai người đợi đến nửa đêm, Tần Uyển Uyển nghe thấy có tiếng người đáp xuống lá khô.

“Cậu gọi chúng ta đến đây làm gì?”

“Cậu gọi chúng ta đến đây làm gì?”

Hai người đợi đến nửa đêm, Tần Uyển Uyển nghe thấy có tiếng người đáp xuống lá khô.

Thượng Tuế và Thái Hằng đều không lên tiếng. Giản Hành Chi biết đáp án, thở dài nói: “Vậy cũng chỉ còn cách này thôi, hắn không muốn ăn ta…” Y nhướng mày: “Vậy ta ăn hắn là được.”

Giọng Thượng Tuế vang lên, Tần Uyển Uyển đưa lưng về phía họ, bất giác nắm chặt y sam.

“Được.”

“Hỏi vài câu, lại nói vài chuyện.”

“Sao sao?”

Giọng Giản Hành Chi rất lãnh đạm. Thượng Tuế nhìn Tần Uyển Uyển, xác nhận nàng không sao, bà mới lạnh lùng lên tiếng: “Hỏi đi.”

“Không sai.”

“Vì sao không nói kế hoạch của các người cho ta biết?”

Cách gì…

Lúc y nói chuyện, ánh mắt dừng lại bên người Thái Hằng. Thượng Tuế đang định lên tiếng, Giản Hành Chi cắt lời bà: “Ta đang hỏi ngài ấy, sư phụ của ta.”

Nàng nhắm mắt, lông mi khẽ run.

Bồ câu đưa tin vỗ cánh bay đi. Giản Hành Chi ngồi bên đống lửa, quay đầu nhìn Tần Uyển Uyển. Ngẫm nghĩ một lúc, y cười khẽ, nắn bóp mặt nàng.

Bỗng nhiên nàng rất oán hận, hận chính mình trong quá khứ, hận chính mình vô dụng.

Thái Hằng rủ mắt, giả vờ nghe không hiểu. Giản Hành Chi dời mắt xuống thắt lưng trống rỗng của ông: “Ngài tới gặp ta, ngay cả kiếm cũng không dám đeo. Lúc trước, ngài không dùng gương mặt thật sự là để hôm nay phủi sạch quan hệ với ta sao? Ngài sợ cái gì? Sợ ta đau lòng à?”

“Năng lực xuyên qua hai tiểu thế giới còn có, làm sao ngài không về được?” Giản Hành Chi cau mày, khó tin hỏi.

“Cậu nhận nhầm người rồi.” Thái Hằng điềm tĩnh lên tiếng.

Cách gì… mới có thể cứu được Giản Hành Chi?

Hai người không lên tiếng. Giản Hành Chi cau mày: “Hai người còn lưỡng lự cái gì?”

Giản Hành Chi chẳng nói chẳng rằng lập tức rút kiếm, Thượng Tuế vốn không kịp ngăn cản, nhìn Giản Hành Chi chém một kiếm đánh bay Thái Hằng. Thái Hằng đập mạnh lên cây, phun ra một ngụm máu. Giản Hành Chi sững sờ, kinh ngạc hỏi: “Sao ngài yếu đến vậy?”

Hai người rời đi, Giản Hành Chi thở dài, ngồi về chỗ, ngây ngốc nhìn đống lửa một lúc rồi xoay đầu dịch chăn cho Tần Uyển Uyển.

“Thiên Đạo tiểu thế giới có hạn chế đối với chúng ta.” Thượng Tuế siết chặt nắm tay, kiềm chế kích động muốn đỡ Thái Hằng, nhìn ông tự đứng lên, giải thích với Giản Hành Chi: “Thời gian chờ đợi càng dài, sức mạnh càng bị suy yếu.”

Vừa trừ 5 điểm tích lũy, Tần Uyển Uyển lập tức bước vào trạng thái ngủ giả. Nàng nằm dưới đất, chờ một lát, bỗng nhìn thấy Giản Hành Chi giơ tay thả một con chim bồ câu đưa thư về phương xa.

“Vậy sao các người không trở về Tiên giới sớm hơn?”

Tần Uyển Uyển cảm giác được động tác của Giản Hành Chi, đưa lưng về phía y, cắn chặt môi dưới.

“Ngài tưởng hắn ta không biết?” Giản Hành Chi cười nhạo: “Hắn đã biết lâu rồi, cho nên hắn muốn khiến ta cũng nhập ma. Hôm nay nếu không phải Uyển Uyển đến, ta không biết mình có thể kiên trì đến bao lâu.”

Giản Hành Chi lấy làm lạ, Thái Hằng chống người dậy, thở dốc: “Về không được.”

Giản Hành Chi chẳng nói chẳng rằng lập tức rút kiếm, Thượng Tuế vốn không kịp ngăn cản, nhìn Giản Hành Chi chém một kiếm đánh bay Thái Hằng. Thái Hằng đập mạnh lên cây, phun ra một ngụm máu. Giản Hành Chi sững sờ, kinh ngạc hỏi: “Sao ngài yếu đến vậy?”

Tần Uyển Uyển khàn giọng đáp.

“Năng lực xuyên qua hai tiểu thế giới còn có, làm sao ngài không về được?” Giản Hành Chi cau mày, khó tin hỏi.

“Hỏi vài câu, lại nói vài chuyện.”

Thượng Tuế nghe hết nổi, chỉ nói: “Rốt cuộc cậu gọi chúng ta đến đây để làm gì?”

Giọng Thượng Tuế vang lên, Tần Uyển Uyển đưa lưng về phía họ, bất giác nắm chặt y sam.

“Không tiến hành kế hoạch sao?” Giản Hành Chi dời mắt nhìn sang Thượng Tuế: “Các người không bắt ta về à?”

Giản Hành Chi mỉm cười, y ngẩng đầu nhìn về phía ánh trăng, ngẫm nghĩ rồi giơ tay lên, cảnh tượng xung quanh chậm rãi biến hóa thành một cánh rừng trúc.

“Cậu không thể có ký ức.” Thái Hằng thở gấp: “Lúc dung hợp hồn phách, Tà Thần sẽ chia sẻ ký ức, tình cảm với cậu. Nếu cậu biết chúng ta làm gì, Tà Thần sẽ không dung hợp hồn phách với cậu.”

Tần Uyển Uyển ngồi dậy, ngoảnh đầu nhìn thấy phía trước là nhà trúc đèn đuốc sáng trưng, giăng đèn kết hoa.

Thượng Tuế nghe hết nổi, chỉ nói: “Rốt cuộc cậu gọi chúng ta đến đây để làm gì?”

“Ngài tưởng hắn ta không biết?” Giản Hành Chi cười nhạo: “Hắn đã biết lâu rồi, cho nên hắn muốn khiến ta cũng nhập ma. Hôm nay nếu không phải Uyển Uyển đến, ta không biết mình có thể kiên trì đến bao lâu.”

Giọng Giản Hành Chi rất lãnh đạm. Thượng Tuế nhìn Tần Uyển Uyển, xác nhận nàng không sao, bà mới lạnh lùng lên tiếng: “Hỏi đi.”

Thái Hằng và Thượng Tuế nghe nói thế cũng không bất ngờ, chỉ bảo: “Vậy trừ khi cậu thật sự nhập ma, nếu không hắn sẽ không dung hợp với cậu.”

“Không tiến hành kế hoạch sao?” Giản Hành Chi dời mắt nhìn sang Thượng Tuế: “Các người không bắt ta về à?”

“Nếu ta thật sự nhập ma thì sao? Lận Ngôn Chi năm đó cũng từng nhập ma, y không sợ sao?”

Thái Hằng rủ mắt, giả vờ nghe không hiểu. Giản Hành Chi dời mắt xuống thắt lưng trống rỗng của ông: “Ngài tới gặp ta, ngay cả kiếm cũng không dám đeo. Lúc trước, ngài không dùng gương mặt thật sự là để hôm nay phủi sạch quan hệ với ta sao? Ngài sợ cái gì? Sợ ta đau lòng à?”

“Năm đó, Lận Ngôn Chi phong ấn một pháp trận trong ký ức của y, chỉ cần dung hợp hồn phách, ký ức của y sẽ tự mở ra, pháp trận tự động có hiệu lực. Bất luận cậu là thần hay là ma…” Thượng Tuế điềm tĩnh giải thích: “Chỉ cần hồn phách dung hợp, khoảnh khắc đó cũng sẽ bị pháp trận của y phong ấn. Sở dĩ chúng ta không giết được Tà Thần là vì Tà Thần không có thực thể, chỉ cần pháp lực của Lận Ngôn Chi có hiệu lực, hắn bị hồn phách Lận Ngôn Chi phong tỏa, chúng ta có thể giết hắn.”

“Vậy hiện giờ ta vô dụng rồi, các người định làm sao đây?” Giản Hành Chi nghe vậy, tò mò hỏi: “Đẩy một người khác ra làm vật chứa phong ấn hắn?”

“Tà Thần là thần, chỉ có thần thể mới có thể làm vật chứa của hắn, cũng chỉ có thần mới có thể giết hắn.”

Nghe vậy, Giản Hành Chi chợt hiểu: “Bởi vì Lận Ngôn Chi là bán thần duy nhất ở thế giới này, cho nên y là người duy nhất có khả năng dùng hồn phách giam giữ tà thần?”

Lúc y nói chuyện, ánh mắt dừng lại bên người Thái Hằng. Thượng Tuế đang định lên tiếng, Giản Hành Chi cắt lời bà: “Ta đang hỏi ngài ấy, sư phụ của ta.”

“Không sai.”

Hai bên rơi vào im lặng. Giản Hành Chi cười hỏi: “Ta giết Tà Thần, Uyển Uyển có thể lấy được công đức cứu thế, sau này sẽ khỏe mạnh an khang, vĩnh hưởng tiên niên, đúng không?”

Thượng Tuế và Thái Hằng đều không lên tiếng. Giản Hành Chi biết đáp án, thở dài nói: “Vậy cũng chỉ còn cách này thôi, hắn không muốn ăn ta…” Y nhướng mày: “Vậy ta ăn hắn là được.”

Thượng Tuế và Thái Hằng ngây người, Giản Hành Chi bình tĩnh căn dặn: “Tối nay, hai người hãy nghỉ ngơi cho tốt, chuẩn bị sẵn sàng. Sáng sớm mai hãy đến đón Uyển Uyển, sau đó đánh ta bị thương, rồi truyền tin tức ta nhập ma ra ngoài. Hắn sẽ tới tìm ta.”

“Đợi đã.” Giản Hành Chi đột nhiên gọi họ lại, hai người quay đầu, thấy Giản Hành Chi giơ tay chỉ lên thắt lưng Thái Hằng: “Đeo kiếm lên.”

“Chỉ cần hắn tới tìm ta…” Giản Hành Chi ngước mắt nhìn họ: “Ta sẽ cố gắng dung hợp hồn phách với hắn.”

Thượng Tuế và Thái Hằng ngây người, Giản Hành Chi bình tĩnh căn dặn: “Tối nay, hai người hãy nghỉ ngơi cho tốt, chuẩn bị sẵn sàng. Sáng sớm mai hãy đến đón Uyển Uyển, sau đó đánh ta bị thương, rồi truyền tin tức ta nhập ma ra ngoài. Hắn sẽ tới tìm ta.”

Hai người không lên tiếng. Giản Hành Chi cau mày: “Hai người còn lưỡng lự cái gì?”

“Được.”

Rốt cuộc Thượng Tuế lên tiếng: “Ngày mai, ta đến đón Uyển Uyển.”

Dứt lời, bà xoay người, dẫn Thái Hằng rời đi.

“Vậy sao các người không trở về Tiên giới sớm hơn?”

“Đợi đã.” Giản Hành Chi đột nhiên gọi họ lại, hai người quay đầu, thấy Giản Hành Chi giơ tay chỉ lên thắt lưng Thái Hằng: “Đeo kiếm lên.”

Rốt cuộc Thượng Tuế lên tiếng: “Ngày mai, ta đến đón Uyển Uyển.”

Thái Hằng chần chờ chốc lát, lấy kiếm Giản Hành Chi tặng ông ra, treo lên thắt lưng.

Giản Hành Chi hài lòng, phất tay: “Đi đi.”

Hai người rời đi, Giản Hành Chi thở dài, ngồi về chỗ, ngây ngốc nhìn đống lửa một lúc rồi xoay đầu dịch chăn cho Tần Uyển Uyển.

“Đã nhận, 5 điểm tích lũy!”

Tần Uyển Uyển cảm giác được động tác của Giản Hành Chi, đưa lưng về phía y, cắn chặt môi dưới.

Bỗng nhiên nàng rất oán hận, hận chính mình trong quá khứ, hận chính mình vô dụng.

Nếu như nàng mạnh một chút, có lẽ không khiến người nàng yêu thương rơi vào hoàn cảnh như vậy.

Nhận ra kiểu ngủ bất thường này, Tần Uyển Uyển vội vàng hô lên: “38!”

Nếu như năm đó nàng cố gắng một chút, thông minh một chút, dốc hết sức lực, vậy giờ phút này có lẽ nàng đã không nuối tiếc như vậy.

Cách gì…

38 bị dọa giật nảy, Tần Uyển Uyển hét to: “Duy trì tỉnh tảo!”

Nàng nhắm mắt, lông mi khẽ run.

Cách gì… mới có thể cứu được Giản Hành Chi?

Nàng cố sức tìm tất cả phương án giải quyết trong đầu.

Giản Hành Chi nhìn đống lửa thật lâu, chậm rãi lên tiếng: “Uyển Uyển.”

Tần Uyển Uyển không đáp lời, giọng Giản Hành Chi bình tĩnh: “Lần trước ở Hoa Thành, hai chúng ta thành thân giả. Ta vốn định đợi sau này nhưng ngày mai ta phải đi rồi, ta còn có thể cưới nàng không?”

“Ừm.”

“Thiên Đạo tiểu thế giới có hạn chế đối với chúng ta.” Thượng Tuế siết chặt nắm tay, kiềm chế kích động muốn đỡ Thái Hằng, nhìn ông tự đứng lên, giải thích với Giản Hành Chi: “Thời gian chờ đợi càng dài, sức mạnh càng bị suy yếu.”

Tần Uyển Uyển khàn giọng đáp.

Tần Uyển Uyển không đáp lời, giọng Giản Hành Chi bình tĩnh: “Lần trước ở Hoa Thành, hai chúng ta thành thân giả. Ta vốn định đợi sau này nhưng ngày mai ta phải đi rồi, ta còn có thể cưới nàng không?”

Giản Hành Chi mỉm cười, y ngẩng đầu nhìn về phía ánh trăng, ngẫm nghĩ rồi giơ tay lên, cảnh tượng xung quanh chậm rãi biến hóa thành một cánh rừng trúc.

Tần Uyển Uyển ngồi dậy, ngoảnh đầu nhìn thấy phía trước là nhà trúc đèn đuốc sáng trưng, giăng đèn kết hoa.

“Vì sao không nói kế hoạch của các người cho ta biết?”

Nếu như nàng mạnh một chút, có lẽ không khiến người nàng yêu thương rơi vào hoàn cảnh như vậy.

Giản Hành Chi đã thay hỉ bào, nàng cúi đầu phát hiện trên người mình cũng mặc áo cưới.

Nàng cách rèm châu nhìn Giản Hành Chi, Giản Hành Chi vươn tay về phía nàng. Tần Uyển Uyển run run, nhẹ nhàng đặt tay lên tay Giản Hành Chi.

Cả thế giới tựa như chỉ có hai người bọn họ, lại tựa như không phải. Bóng lá xào xạc xung quanh, gió thổi rừng vang, dường như đất trời đang dự lễ vỗ tay, nhìn đôi cô dâu chú rể cùng bước về trước.

5 7 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

6 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Bỏ nhà theo trai? Lúc nào rồi anh còn nghĩ được vậy, mới ngầu được chút xíu xiu

Last edited 3 Năm Cách đây by Azan0306
Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Tự nhiên nghĩ quà của hệ thống có lẽ cứu được hai người á, ráng được một vạn đi

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Đã nói không đi chịu chết rồi mà.

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Không thích hôn lễ kiểu này tí nào, Giản Hành Chi anh đừng chết!

An Linh
An Linh
3 Năm Cách đây

mé ơi khóc quá huhuhu

Duy Nhiên
Duy Nhiên
2 Năm Cách đây

Cứ vui rồi buồn ngang vậy nè.

6
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!