Chương 110 (2)
Đại kết cục: Tịch Sơn nữ quân muôn đời xanh tươi
Editor: Zens Zens
Đăng ký nhận chương mới: Link
Quy định đọc truyện trên Website: Link
Facebook Zens Zens: Link
***
Tay y vừa ấm áp vừa vững vàng, dẫn nàng bước lên thảm đỏ mềm mại, bước lên bậc thềm, đi vào đại sảnh nhà trúc.
Đại sảnh nhà trúc thắp nến đỏ, bọn họ đứng ở giữa, xoay người ra ngoài phòng. Giản Hành Chi mỉm cười, tự mình hô: “Nhất bái thiên địa.”
Tần Uyển Uyển và y cùng nhau cúi lạy.
Lại nghe y tự hô: “Nhị bái cao đường.”
Hai người cùng xoay người về phía cao tọa trống rỗng, liếc nhìn nhau. Tần Uyển Uyển bật cười: “Lúc nãy nên giữ phụ mẫu ta lại.”
“Buổi hôn lễ này…” GiảnįHành Chi nhìnồnàng, chỉ nói:í“Ta biết làỷđược rồi.”
TầnĺUyển Uyển không³nói nên lời.
Nàngḽchợt hiểu ýḻcủa y. ChuyếnĮnày y đi²không có ngàyívề, hôn lễĩnày là niềmìan ủi củaạy, y cũngḹkhông hi vọngÏđể lại vếtítích khác trongẵcuộc đời nàng.
Một²người sắp chếtıkhông cần để(lại bất cứļphiền não gìâcho người khác.
MắtầTần Uyển Uyểnãbất giác rưngởrưng, Giản HànhệChi giả vờầkhông phát hiện.àY mỉm cười,ĺcúi đầu với[nàng, giọng nóiữdịu dàng: “Phuịthê giao bái.”ợ
Tần Uyển Uyểnênhìn y cúiỉđầu, đau khổệnhắm mắt lại,¹chậm rãi cúiìđầu theo.
Hai ngườiἷlàm lễ xong,únàng nghe thấyìgiọng nói hơiêxấu hổ củaḻy: “Đưa vàoìđộng phòng.”
Haiẫngười cùng bướcỉvào phòng ngủ.
Buổiītối hôm đó,ĩnến đỏ là°y thắp, rèmἲlà y buông.
Nàngộnhớ đó làớrèm lụa mỏng,ếánh sáng nếnỵđỏ chiếu xuyênıvào trong, yídịu dàng hônỷlên trán nàng.
“UyểníUyển…” Giọng yârất khẽ: “Taùdạy nàng bàiẹhọc cuối cùng.”ị
Dứt lời, yļnhẹ nhàng ômìlấy nàng.
Trước giờ¹y là ngườiĬlỗ mãng, nhưngἵhôm đó lạiởdịu dàng lạḹthường, y vừaīcẩn thận vừaỉvụng về khe]khẽ gọi tênềnàng.
Y lướt nhẹ:qua tóc nàng,ἳmười ngón tayềđan nhau, ngưngỉmắt nhìn vàoImắt nàng, choỹđến khoảnh khắcĪcuối cùng.
Nàng nhìnìthấy sông núiẳnhật nguyệt, cảmênhận được linhïlực dồi dàoẳcủa y truyềnủtừ gân mạchọvào.
Nàng lập tứcínhận ra yἷđang làm gì,ἵvừa định vùngơvẫy đã bịĬy ôm chặtồlấy.
“Ta dùng thần,hồn khóa TàồThần, linh lựcîvô dụng vớiữta. Nàng vàừta song tu,èta độ hếtẽlinh lực choằnàng, nàng cóíthể lên thẳng¹Độ Kiếp.”
Yìôm ghì lấyἱnàng truyền linhâlực, giọng nóiđđiềm tĩnh cănầdặn: “Tâm trạng‹nàng bất ổn,ẳlúc này không¸nên đột pháĺĐộ Kiếp, chờểphụ mẫu nàngɩtới giúp nàngɨổn định.”
Nàngïkhông lên tiếng,jnước mắt rơióxuống.
Bỗng nhiên nàngềbiết dù choīlà hôn lễ¹cuối cùng nàyIthì y cũngἲkhông phải đangẩthỏa mãn chínhắmình.
Y muốn épákhô chút giá¹trị cuối cùngừcủa mình, mangịtất cả tuìvi cho nàng.ậNàng nghĩ rằngỏy muốn thỏaİmãn tâm nguyệnừcuối cùng củaặbản thân, nhưngđthời khắc này,Ĭnàng mới hiểu.
Nếuòkhông phải vìἵphần linh lựcịnày, có lẽɪy sẽ khôngjchịu để lạiìbất cứ vếtịtích nào trongịcuộc đời nàng.
“GiảníHành Chi…”
Nàngđôm chặt lấyêy, khóc nứcỳnở.
Nàng không nóiígì khác, chỉựcảm thấy tấtỵcả đều dồnĪnén tại ngực,icuộc đời nàng]chưa từng đau,khổ và bấtềlực đến thế.
Nàngạmuốn giữ ngườiànày, nhưng nàngĩkhông làm được.
Nàngègào khóc, kêuỉtên y từngừtiếng một.
Giản HànhèChi nghe thấy²mà khó chịu,ıgạt tóc nàng,ḷgiọng trầm khàn:ĩ“Uyển Uyển.”
Yỉtựa vào vaiınàng, truyền tấtfcả linh lựcĩmạnh mẽ vàoicơ thể nàng:ẵ“Nàng đừng sợ.ỷTương lai, nàngíchắc chắn sẽũsống thật tốt.”ầ
Nàng sẽ điòqua con đườngưmà ta chưaỉtừng đi, ngắmìphong cảnh màĭta chưa từngÏngắm, gặp ngườiầmà ta chưaètừng gặp, cóḽđược tình yêuịmà ta khôngícó được.
Uyển Uyển.
Khoảnhīkhắc Tố ĐànãÂm nở rộ(là thứ rựcỉrỡ và mỹẩlệ nhất mà]cuộc đời LậnớNgôn Chi từngĭthấy.
Mà tất cảìnhững gì Tần]Uyển Uyển traoìcho cũng làithứ tuyệt đẹpựxán lạn nhấtİmà cuộc đờiìGiản Hành Chiãtừng gặp.
“Hứa với]ta.”
Tần UyểnıUyển không nói‹nên lời, nướcũmắt không ngừngắtuôn rơi, linh°lực chảy vàoọgân mạch. Nàngìcảm giác ngườiónày chỉnh đốnịlinh lực củaẹnàng hết lầnởnày đến lầnắkhác, cả đầuốóc nàng chỉênghĩ ——
Nàng muốnỉgiữ y lại,ỉnàng làm thếÍnào mới cóằthể giữ yễlại?
Tính mạngìcủa y, kiếpõnạn của yjđều bắt nguồn]từ Lận NgônụChi.
Bởi vì yìlà một hồnỹbốn phách củaựLận Ngôn Chi,fcho nên khôngếai ý thứcĨđược y làľGiản Hành Chi,ýkhông ai xemïy như mộtứngười độc lập.
TấtÍcả mọi ngườiÏđều đang thựcỗhiện kế hoạch[trăm năm trướcícủa Lận NgônĩChi. Giản HànhịChi không phảiĨLận Ngôn Chi,¸y là mộtậphần của bánļthần duy nhất,ícũng là sinhấvật duy nhấtỡcó thể giamĨgiữ Tà Thần.
Bảnịthân Giản HànhỷChi hùng mạnhýcũng không cóìtác dụng.
Y khôngưthể vào tiểuIthế giới nàyỏlà vì hồnḽphách y khôngỉhoàn chỉnh, thânỵthể y sẽêbị Tà Thầnócướp đoạt. Thânìthể y càng²mạnh, biến sốằTà Thần càngílớn.
Nhưng nếu như…inếu như yặlà Giản HànhĭChi thì sao?
Trong²lúc linh khíỉbạo loạn, TầnịUyển Uyển chợtỷlóe lên mộtõý nghĩ.
Trong chớpìmắt đó, vôIsố quỹ đạoỹsao lấp lánhĮtrước mắt nàng,Idường như nàngửbắt được điềuấgì đó.
Nếu nhưẵy là GiảnjHành Chi, yɪlà Giản HànhɪChi nguyên vẹnữ——
Y không phảiɨmột hồn bốn{phách, y làẫba hồn bảyḷphách nguyên vẹn,êy sẽ khôngờbao giờ làổmột vật chứa,ìmột công cụỳnữa.
Y có kiếmặcủa chính mình,âcó đạo củaĩchính mình, yIcó đầy đủἳnăng lực vôốhạn cận kềĪvới thần!
Y cóựthể đi tớiíthế giới này,êy có thểɪlấy thân phậnícủa Giản HànhõChi kết thúcệtất cả nhânợquả!
Tinh tú rơiḹvào trong mắtinàng, vô sốảquỹ đạo sao³đan xen, dườngẩnhư nàng nhìnỉthấy một vììsao lao thẳngúvào một vìjsao khác, sauỡđó ầm ầmãnổ tung giữaắvũ trũ.
Khôngḹ——
Đây không phảijsố kiếp màếnàng muốn.
Nàng vươnẳtay về phíaăquỹ đạo sao.
Cũngíchính lúc này,Íxung quanh đất‹rung núi chuyển,ờtrời sao bênĩtrên đại loạn.
Tấtấcả mọi người°cùng ngẩng đầu,Īngửa mặt nhìnítrời, chấn kinhỳnhìn thiên tướngíquỷ dị này.
Nàngĩmuốn cứu một{người định sẵnúsẽ chết.
Trong mơòhồ, Tần UyểnợUyển ý thức,được mình đangýlàm gì.
Nhưng nàngỵkhông quan tâm,ãThiên Đạo thìỉsao, thiên mệnh³thì thế nào.
GiảnḽHành Chi từngểnói y khôngàcho phép nàngỉyêu người địnhỏmệnh mà ThiênòĐạo sắp đặt,ệy đã làmêđược.
Vậy hôm nay,ịnàng cũng khôngằcho phép yẫchết theo mệnhủtrời sắp đặt,ẵcớ sao lạiụkhông làm được?
Nàngỹmuốn tranh vớiưtrời, tranh vớiìmệnh, nàng muốnógiữ người nàyửlại!
Quỹ đạo saoẹlần lượt lướtẫqua mắt nàng,ềlần thứ nhất,ἴlần thứ hai,ợlần thứ ba…
Mỗiầmột lần đềuòđi vào tuyệtìlộ.
Tần Uyển Uyểnìdựa lưng vàoíGiản Hành Chi,íđược y ômítrong lòng. Yɨchỉnh đốn linhîlực cho nàng,ĭcăn bản khôngạnhận ra xungĨquanh xảy raầchuyện gì.
Lúc quỹởđạo sao rơièxuống lần nữa,ẳlời Giản HànhĩChi từng nóiĩchợt lướt quaềđầu nàng.
“Kiếm ýởchủ sinh làăkiếm ý gầnốvới thần nhất.”ἳ
Kiếm ý củaầnàng là chủịsinh.
Một kiếm củaềnàng có thểfban sinh cơớcho người khác,ɩcho Bạch Viễcơ hội sốngạlần nữa, vìùsao nàng khôngíthể cho GiảnἶHành Chi mộtữluồng sinh cơ?
Yốchỉ có mộtĺhồn bốn phách,Ĭnàng sẽ lại)cho y haiĪhồn ba phách.
Thiênỵđịa không cho,ɪnàng cho.
Tần UyểnỉUyển run rẩyīđưa tay, chậmũrãi rút kiếm.
Mỗi(một tấc rútúkiếm đều cựcỉkỳ gian nan,ýmáu từ lòngặbàn tay nàngứchảy xuống lưỡiİkiếm. Nàng dồn(tất cả linhàlực lên đó,ắcảm giác nhưĪcó ai trongýbóng tối giữừchặt kiếm nàng,ìra sức ngănľcản thanh kiếmɩnày rút ra.
Nhưng}nàng muốn rút,ĩnàng nhất địnhĩphải rút.
Nàng muốnἱtrao hai hồnệba phách choụGiản Hành Chi,ỉcho Giản HànhĩChi một luồngếsinh cơ. NàngImuốn khiến GiảnọHành Chi chỉúlà Giản HànhļChi.
Y không phảiļLận Ngôn Chi,ùy không cầnìgánh vác sốóphận của Lận}Ngôn Chi.
Lận NgônıChi không giếtấđược Tà Thần,đGiản Hành Chiêcó thể.
“Con ngườiẳkhông thể thay]đổi sinh tử.ĩHồn phách doỡtrời sinh, ngườiẫkhông thể cho,ἶtiên cũng khôngỹthể.”
Trong bóngìtối, dường nhưùcó ai đóíđang nói choẹnàng biết.
Tay TầnĩUyển Uyển cầmọkiếm run lậpÏcập, giọt máuẩnhỏ xuống. Nàngónhìn quỹ đạoẽsao rơi xuốngírồi nổ tungựlần nữa, hỏi:I“Người không thểỏcho, tiên không(thể cho, vậy…ἷthần thì sao?”ẹ
“Cô muốn thànhểthần?”
Giọng kia cười khẽ, Tần Uyển Uyển cảm giác từng tấc xương vỡ vụn, nàng gian nan ngẩng đầu nhìn quỹ đạo sao phía trước.
Hồn phách của Giản Hành Chi thuận theo ánh sáng trắng bay lên, Tần Uyển Uyển ngẩng đầu, nhìn Giản Hành Chi rời đi.
“2!”
“Ta…”
***
“Uyển Uyển…”
Nàng mở miệng, rốt cuộc tại khoảnh khắc quỹ đạo sao lao vô số lần về phía tuyệt lộ kia, ánh sáng bùng nổ, trước mắt nàng là bóng lưng Giản Hành Chi đi ở, nàng yếu ớt mỉm cười.
Hồn phách cấp tốc ngưng kết trong cơ thể Giản Hành Chi. Y sững sờ nhìn Tần Uyển Uyển, thấy nàng mặt mày tái nhợt quay đầu, chậm rãi mỉm cười: “Hiện giờ rốt cuộc ta đã hiểu, ta đến thế giới này bởi vì người chính là đường sinh cơ của ta.”
“Vậy con hỏi một câu cuối cùng…”
“Muốn cứu y.”
Bất luận thành thần hay thành tiên, bất luận chủ sinh hay chủ tử, bất luận nghịch thiên cải mệnh, nàng quyết phải cứu y!
Tần Uyển Uyển quay đầu, nhìn thấy thân thể Giản Chi Diễn ở đằng sau. Nàng rút kiếm, đẩy y ra.
Nàng có thể đến thế giới này, có thể cứu người tên Giản Hành Chi này…
“Nàng mới là thần.”
Vừa dứt lời, tấc kiếm cuối cùng bị nàng rút mạnh ra, kiếm ý hừng hực trút xuống ồ ạt. Nàng không hề lưỡng lự trở tay, đâm kiếm từ đằng trước xuyên qua cả hai người!
“Tiến độ mở đường liên thông hai giới 100%! Đếm ngược ba giây!”
Linh lực ào ào rót vào mũi kiếm, Giản Hành Chi chấn kinh mở to mắt. Y cảm giác có luồng sinh cơ mạnh mẽ xuyên qua cơ thể y, cùng lúc đó hồn phách của Tần Uyển Uyển bị chính nàng kiên quyết cắt ra.
“Con hỏi hai người ——”
(*) Hay còn gọi là vật lý lượng tử, lý thuyết trường lượng tử. Bài viết giải thích >>> https://www.noron.vn/post/vat-ly-luong-tu-quantum-physics-la-gi–tai-sao-chung-ta-nen-tim-hieu-ve-no-40ww2do91ugw
Tần Uyển Uyển nhìn quỹ đạo sao của Giản Hành Chi trước mặt rốt cuộc lệch khỏi quỹ đạo ban đầu, nàng âm thầm nhận ra chuyện gì, không khỏi mỉm cười.
Cơ thể Tần Uyển Uyển lún sâu xuống đất, hai người đều bị sét đánh cháy đen. Đám người Tịch Sơn sững sờ nhìn Giản Hành Chi. Giản Hành Chi lập tức hoàn hồn, vội vàng nhảy khỏi người Tần Uyển Uyển, gọi người bên cạnh: “Mau khiêng Nữ quân các người vào đi!”
“Ta vẫn luôn nghĩ…” Tần Uyển Uyển thở dốc, gian nan lên tiếng: “Rốt cuộc vì sao ta đến thế giới này ——”
(*) Câu gốc là 万古长青, nghĩa đen là mãi mãi xanh tươi như tùng như bách, nghĩa bóng là dùng để chỉ tinh thần cao cả hoặc tình hữu nghị sâu sắc không bao giờ biến mất, vĩnh viễn tồn tại, bất biến, trường tồn
“1!”
Vở kịch nhỏ
Hồn phách cấp tốc ngưng kết trong cơ thể Giản Hành Chi. Y sững sờ nhìn Tần Uyển Uyển, thấy nàng mặt mày tái nhợt quay đầu, chậm rãi mỉm cười: “Hiện giờ rốt cuộc ta đã hiểu, ta đến thế giới này bởi vì người chính là đường sinh cơ của ta.”
“Ta…”
“Đã nhận!”
“Uyển Uyển…”
“Nữ quân vô địch!!!”
Trong lúc nói chuyện, giọng 38 xúc động vang lên: “Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành 【Nhiệm vụ sáu: Đại hội Liên minh Tiên giới, tìm ra chân tướng cuối cùng】Điểm tích lũy +2000, tổng điểm 10530!!! Mở khóa toàn bộ quyền hạn cấp cao, tặng phần quà đủ điểm —— mở đường liên thông hai thế giới, đưa một người rời khỏi trước thời hạn!!! Ký chủ, người muốn đưa ai đi?!”
Quá tốt rồi.
“Tịch Sơn nữ quân muôn đời xanh tươi(*)!!!”
“Nói thừa! Đương nhiên là Giản Hành Chi!”
【
“Đã nhận!”
Giây phút mở mắt, y phát hiện sấm sét vừa mới đánh xong, y vẫn duy trì tư thế một tay giơ kiếm, một chân giẫm lên đầu Tần Uyển Uyển như lúc rời đi.
Linh lực ào ào rót vào mũi kiếm, Giản Hành Chi chấn kinh mở to mắt. Y cảm giác có luồng sinh cơ mạnh mẽ xuyên qua cơ thể y, cùng lúc đó hồn phách của Tần Uyển Uyển bị chính nàng kiên quyết cắt ra.
】
Giọng 38 vang dội, vui mừng thông báo: “Tiến độ mở đường liên thông 10%! 15%! 20%!”
“Giản Hành Chi.” Tần Uyển Uyển nhìn Giản Hành Chi dần dần nguyên vẹn hồn phách: “Nếu người không thành thần, nhát kiếm này của ta uống phí rồi!”
Nàng mở miệng, rốt cuộc tại khoảnh khắc quỹ đạo sao lao vô số lần về phía tuyệt lộ kia, ánh sáng bùng nổ, trước mắt nàng là bóng lưng Giản Hành Chi đi ở, nàng yếu ớt mỉm cười.
“Nữ quân tất thắng!!!”
“Tiến độ mở đường liên thông hai giới 100%! Đếm ngược ba giây!”
“Ta vẫn luôn nghĩ…” Tần Uyển Uyển thở dốc, gian nan lên tiếng: “Rốt cuộc vì sao ta đến thế giới này ——”
Đợi Giản Hành Chi hoàn toàn biến mất, xung quanh sóng yên biển lặng, nàng lập tức nghe thấy tiếng sấm rền vang trên cao.
“3!”
Tần Uyển Uyển nhìn quỹ đạo sao của Giản Hành Chi trước mặt rốt cuộc lệch khỏi quỹ đạo ban đầu, nàng âm thầm nhận ra chuyện gì, không khỏi mỉm cười.
“Bởi vì thiên mệnh đều dựa vào thời khắc này mà tính toán tương lai…” Thái Hằng kiên nhẫn giải thích: “Cho nên mỗi một biến số đều sẽ dẫn đến tất cả tính toán sai lệch. Chúng ta chỉ đành gia nhập vào biến số này, bản thân chúng ta cũng không biết cuối cùng biến số này sẽ thế nào.”
“Tần Uyển Uyển.” Nghe thấy thế, Giản Hành Chi mỉm cười.
Cùng lúc đó, Giản Hành Chi trên Tiên giới mở to mắt.
“2!”
“Vậy thì…” Tần Uyển Uyển ngẩng đầu nhìn lên bầu trời: “Hiện tại là thời điểm mà biến số ta đây chi phối kết quả!”
“Nàng ngốc à.”
“Thắng rồi!”
“1!”
“Tần Uyển Uyển.” Nghe thấy thế, Giản Hành Chi mỉm cười.
【Vở kịch nhỏ】
Tần Uyển Uyển cầm kiếm, thở dốc: “Rốt cuộc mục đích thật sự giao dịch mà hai người đã làm với hệ thống là gì?”
“Nàng mới là thần.”
Khoảnh khắc tiếng vừa dứt, một luồng sáng trắng ầm ầm chiếu từ trên trời xuống.
Hồn phách của Giản Hành Chi thuận theo ánh sáng trắng bay lên, Tần Uyển Uyển ngẩng đầu, nhìn Giản Hành Chi rời đi.
Bất luận thành thần hay thành tiên, bất luận chủ sinh hay chủ tử, bất luận nghịch thiên cải mệnh, nàng quyết phải cứu y!
Đợi Giản Hành Chi hoàn toàn biến mất, xung quanh sóng yên biển lặng, nàng lập tức nghe thấy tiếng sấm rền vang trên cao.
Tần Uyển Uyển quay đầu, nhìn thấy thân thể Giản Chi Diễn ở đằng sau. Nàng rút kiếm, đẩy y ra.
“Độ kiếp đi, đừng hỏi nhiều lời vô ích thế.” Thượng Tuế giống như bị giẫm chân đau, lạnh giọng không muốn đáp lời.
Lời vừa dứt, sấm sét nổ vang.
Có người hô to: “Tuế Hành đạo quân bị Nữ quân chúng ta đuổi chạy rồi!!!”
Tần Uyển Uyển giơ tay lên đổi y phục, cầm kiếm lảo đảo ra ngoài. Vừa ra khỏi nhà trúc, nàng đã nhìn thấy Thượng Tuế và Thái Hằng dẫn người canh giữ trước mặt nàng.
Không có ai trả lời, Tần Uyển Uyển truy hỏi: “Nếu như một trăm năm trước, Lận Ngôn Chi có thể trực tiếp đưa công đức cho con, khiến con sống sót. Vậy vì sao một trăm năm sau phải phí nhiều công sức, đưa con đến thế giới này làm gì?”
Hai nhóm người không nói, Thượng Tuế và Thái Hằng lẳng lặng nhìn nàng hồi lâu. Thượng Tuế rủ mắt, dường như biết hết mọi thứ, bình tĩnh mở miệng: “Chuẩn bị độ kiếp đi, chúng ta hộ pháp cho con.”
“Con hỏi hai người ——”
“Hiểu rồi.” Tần Uyển Uyển bật cười: “Cơ học lượng tử(*).”
Tần Uyển Uyển cầm kiếm, thở dốc: “Rốt cuộc mục đích thật sự giao dịch mà hai người đã làm với hệ thống là gì?”
Hai nhóm người không nói, Thượng Tuế và Thái Hằng lẳng lặng nhìn nàng hồi lâu. Thượng Tuế rủ mắt, dường như biết hết mọi thứ, bình tĩnh mở miệng: “Chuẩn bị độ kiếp đi, chúng ta hộ pháp cho con.”
“Xin lỗi.” Rốt cuộc Thái Hằng lên tiếng, ông rủ mắt: “Đây là biện pháp duy nhất giúp cả hai đều sống sót, cha không phải là một phụ thân tốt, cha…”
Không có ai trả lời, Tần Uyển Uyển truy hỏi: “Nếu như một trăm năm trước, Lận Ngôn Chi có thể trực tiếp đưa công đức cho con, khiến con sống sót. Vậy vì sao một trăm năm sau phải phí nhiều công sức, đưa con đến thế giới này làm gì?”
“Độ kiếp đi, đừng hỏi nhiều lời vô ích thế.” Thượng Tuế giống như bị giẫm chân đau, lạnh giọng không muốn đáp lời.
“Bởi vì con là sinh cơ của Giản Hành Chi.” Tần Uyển Uyển nhìn phản ứng của Thượng Tuế là biết suy đoán của mình đúng. Nàng bật cười, tự nói cho bọn họ biết đáp án: “Năm đó hai người tính toán trăm lần nghìn lần, Giản Hành Chi đều chỉ có con đường chết. Hai người muốn cứu y, cho nên để con đến thế giới này!”
“Nói thừa! Đương nhiên là Giản Hành Chi!”
“Xin lỗi.” Rốt cuộc Thái Hằng lên tiếng, ông rủ mắt: “Đây là biện pháp duy nhất giúp cả hai đều sống sót, cha không phải là một phụ thân tốt, cha…”
“Không có lỗi gì cả, cha, mẹ…” Tần Uyển Uyển nghe vậy, ánh mắt tràn đầy vui vẻ: “Con cảm thấy rất tốt.”
Trong lúc nói chuyện, giọng 38 xúc động vang lên: “Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành 【Nhiệm vụ sáu: Đại hội Liên minh Tiên giới, tìm ra chân tướng cuối cùng】Điểm tích lũy +2000, tổng điểm 10530!!! Mở khóa toàn bộ quyền hạn cấp cao, tặng phần quà đủ điểm —— mở đường liên thông hai thế giới, đưa một người rời khỏi trước thời hạn!!! Ký chủ, người muốn đưa ai đi?!”
Nàng có thể đến thế giới này, có thể cứu người tên Giản Hành Chi này…
万古长青
Quá tốt rồi.
nghĩa đen là mãi mãi xanh tươi như tùng như bách, nghĩa bóng là dùng để chỉ tinh thần cao cả hoặc tình hữu nghị sâu sắc không bao giờ biến mất, vĩnh viễn tồn tại, bất biến, trường tồn
“Vậy con hỏi một câu cuối cùng…”
“Sao con có nhiều câu hỏi vậy?” Thượng Tuế nhìn mây sấm tập hợp trên trời, Tần Uyển Uyển vẫn còn lải nhải dài dòng, không nhịn được hỏi ngược lại.
Tần Uyển Uyển mặc kệ: “Vì sao không nói trước?”
Vừa dứt lời, tấc kiếm cuối cùng bị nàng rút mạnh ra, kiếm ý hừng hực trút xuống ồ ạt. Nàng không hề lưỡng lự trở tay, đâm kiếm từ đằng trước xuyên qua cả hai người!
“Muốn cứu y.”
“Bởi vì thiên mệnh đều dựa vào thời khắc này mà tính toán tương lai…” Thái Hằng kiên nhẫn giải thích: “Cho nên mỗi một biến số đều sẽ dẫn đến tất cả tính toán sai lệch. Chúng ta chỉ đành gia nhập vào biến số này, bản thân chúng ta cũng không biết cuối cùng biến số này sẽ thế nào.”
“Hiểu rồi.” Tần Uyển Uyển bật cười: “Cơ học lượng tử(*).”
Tần Uyển Uyển giơ tay lên đổi y phục, cầm kiếm lảo đảo ra ngoài. Vừa ra khỏi nhà trúc, nàng đã nhìn thấy Thượng Tuế và Thái Hằng dẫn người canh giữ trước mặt nàng.
Dứt lời, y quay đầu ngự kiếm bỏ đi, bay vèo về phía Nam Thiên Môn.“Uyển Uyển…”(*) Hay còn gọi là vật lý lượng tử, lý thuyết trường lượng tử. Bài viết giải thích >>> Link
“Vậy thì…” Tần Uyển Uyển ngẩng đầu nhìn lên bầu trời: “Hiện tại là thời điểm mà biến số ta đây chi phối kết quả!”
Lời vừa dứt, sấm sét nổ vang.
Tần Uyển Uyển mặc kệ: “Vì sao không nói trước?”
Cùng lúc đó, Giản Hành Chi trên Tiên giới mở to mắt.
Giây phút mở mắt, y phát hiện sấm sét vừa mới đánh xong, y vẫn duy trì tư thế một tay giơ kiếm, một chân giẫm lên đầu Tần Uyển Uyển như lúc rời đi.
Cơ thể Tần Uyển Uyển lún sâu xuống đất, hai người đều bị sét đánh cháy đen. Đám người Tịch Sơn sững sờ nhìn Giản Hành Chi. Giản Hành Chi lập tức hoàn hồn, vội vàng nhảy khỏi người Tần Uyển Uyển, gọi người bên cạnh: “Mau khiêng Nữ quân các người vào đi!”
Dứt lời, y quay đầu ngự kiếm bỏ đi, bay vèo về phía Nam Thiên Môn.
Đám người Tịch Sơn ngớ ra một lúc, đột nhiên hoàn hồn.
“Thắng rồi!”
(*) Hay còn gọi là vật lý lượng tử, lý thuyết trường lượng tử. Bài viết giải thích >>> https://www.noron.vn/post/vat-ly-luong-tu-quantum-physics-la-gi–tai-sao-chung-ta-nen-tim-hieu-ve-no-40ww2do91ugw
Có người hô to: “Tuế Hành đạo quân bị Nữ quân chúng ta đuổi chạy rồi!!!”
“Nữ quân vô địch!!!”
“Nữ quân tất thắng!!!”
“Tịch Sơn nữ quân muôn đời xanh tươi(*)!!!”
, (*) Câu gốc là “Nữ quân vô địch!!!”万古长青“Vậy con hỏi một câu cuối cùng…”“Muốn cứu y.”, ***Có người hô to: “Tuế Hành đạo quân bị Nữ quân chúng ta đuổi chạy rồi!!!”nghĩa đen là mãi mãi xanh tươi như tùng như bách, nghĩa bóng là dùng để chỉ tinh thần cao cả hoặc tình hữu nghị sâu sắc không bao giờ biến mất, vĩnh viễn tồn tại, bất biến, trường tồn
“Giản Hành Chi.” Tần Uyển Uyển nhìn Giản Hành Chi dần dần nguyên vẹn hồn phách: “Nếu người không thành thần, nhát kiếm này của ta uống phí rồi!”
***
【Hai nhóm người không nói, Thượng Tuế và Thái Hằng lẳng lặng nhìn nàng hồi lâu. Thượng Tuế rủ mắt, dường như biết hết mọi thứ, bình tĩnh mở miệng: “Chuẩn bị độ kiếp đi, chúng ta hộ pháp cho con.”“Sao con có nhiều câu hỏi vậy?” Thượng Tuế nhìn mây sấm tập hợp trên trời, Tần Uyển Uyển vẫn còn lải nhải dài dòng, không nhịn được hỏi ngược lại.Vở kịch nhỏ“Ta…”】
38: “Ta đã nói mà, trở thành Đại nữ chính mới có tương lai tốt đẹp.”



Tên ngốc này, anh không được chêt, anh đừng chết mà
Hai người thành thần hết là vừa đẹp
Nghịch thiên cải mệnh để cứu anh, chị xịn quớ đi thôi! Hoan hô!!
Hiểu lầm cha mẹ nữ chính rồi, cũng tốt với anh quá mà
38 nói chuẩn lắm, tui tin 38 mà
Rồi kết cục của tui đâu? Ngơ ngác.