Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 110 (2)

Chương 110 (2)

Đại kết cục: Tịch Sơn nữ quân muôn đời xanh tươi

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

Tay y vừa ấm áp vừa vững vàng, dẫn nàng bước lên thảm đỏ mềm mại, bước lên bậc thềm, đi vào đại sảnh nhà trúc.

Đại sảnh nhà trúc thắp nến đỏ, bọn họ đứng ở giữa, xoay người ra ngoài phòng. Giản Hành Chi mỉm cười, tự mình hô: “Nhất bái thiên địa.”

Tần Uyển Uyển và y cùng nhau cúi lạy.

Lại nghe y tự hô: “Nhị bái cao đường.”

Hai người cùng xoay người về phía cao tọa trống rỗng, liếc nhìn nhau. Tần Uyển Uyển bật cười: “Lúc nãy nên giữ phụ mẫu ta lại.”

“Bui hôn l này… GinįHành Chi nhìnnàng, ch nói:í“Ta biết làđưc ri.”

TnĺUyn Uyn không³nói nên li.

Nàngcht hiu ýca y. ChuyếnĮnày y đi²không có ngàyív, hôn lĩnày là nimìan i cay, y cũngkhông hi vngÏđ li vếtítích khác trongcuc đi nàng.

Mt²ngưi sp chếtıkhông cn đ(li bt cļphin não gìâcho ngưi khác.

MtTn Uyn Uynãbt giác rưngrưng, Gin HànhChi gi vkhông phát hin.àY mm cưi,ĺcúi đu vi[nàng, ging nóidu dàng: “Phuthê giao bái.”

Tn Uyn Uynênhìn y cúiđu, đau khnhm mt li,¹chm rãi cúiìđu theo.

Hai ngưilàm l xong,únàng nghe thyìging nói hơiêxu h cay: “Đưa vàoìđng phòng.”

Haingưi cùng bưcvào phòng ng.

Buiīti hôm đó,ĩnến đ là°y thp, rèmlà y buông.

Nàngnh đó làrèm la mng,ếánh sáng nếnđ chiếu xuyênıvào trong, yídu dàng hônlên trán nàng.

“UyníUyn… Ging yârt kh: “Taùdy nàng bàihc cui cùng.”

Dt li, yļnh nhàng ômìly nàng.

Trưc gi¹y là ngưiĬl mãng, nhưnghôm đó lidu dàng lthưng, y vaīcn thn vavng v khe]kh gi tênnàng.

Y lưt nh:qua tóc nàng,mưi ngón tayđan nhau, ngưngmt nhìn vàoImt nàng, chođến khonh khcĪcui cùng.

Nàng nhìnìthy sông núinht nguyt, cmênhn đưc linhïlc di dàoca y truynt gân mchvào.

Nàng lp tcínhn ra yđang làm gì,va đnh vùngơvy đã bĬy ôm chtly.

“Ta dùng thn,hn khóa TàThn, linh lcîvô dng vita. Nàng vàta song tu,èta đ hếtlinh lc chonàng, nàng cóíth lên thng¹Đ Kiếp.”

Yìôm ghì lynàng truyn linhâlc, ging nóiđđim tĩnh căndn: “Tâm trngnàng bt n,lúc này không¸nên đt pháĺĐ Kiếp, chph mu nàngɩti giúp nàngɨn đnh.”

Nàngïkhông lên tiếng,jnưc mt rơióxung.

Bng nhiên nàngbiết dù choīlà hôn l¹cui cùng nàyIthì y cũngkhông phi đangtha mãn chínhmình.

Y mun épákhô chút giá¹tr cui cùngca mình, mangtt c tuìvi cho nàng.Nàng nghĩ rngy mun thaİmãn tâm nguyncui cùng cabn thân, nhưngđthi khc này,Ĭnàng mi hiu.

Nếuòkhông phi vìphn linh lcnày, có lɪy s khôngjchu đ liìbt c vếttích nào trongcuc đi nàng.

“GiníHành Chi…

Nàngđôm cht lyêy, khóc ncn.

Nàng không nóiígì khác, chcm thy ttc đu dnĪnén ti ngc,icuc đi nàng]chưa tng đau,kh và btlc đến thế.

Nàngmun gi ngưiànày, nhưng nàngĩkhông làm đưc.

Nàngègào khóc, kêutên y tngtiếng mt.

Gin HànhèChi nghe thy²mà khó chu,ıgt tóc nàng,ging trm khàn:ĩ“Uyn Uyn.”

Yta vào vaiınàng, truyn ttfc linh lcĩmnh m vàoicơ th nàng:“Nàng đng s.Tương lai, nàngíchc chn sũsng tht tt.”

Nàng s điòqua con đưngưmà ta chưatng đi, ngmìphong cnh màĭta chưa tngÏngm, gp ngưimà ta chưaètng gp, cóđưc tình yêumà ta khôngícó đưc.

Uyn Uyn.

Khonhīkhc T ĐànãÂm n r(là th rcr và ml nht mà]cuc đi LnNgôn Chi tngĭthy.

Mà tt cìnhng gì Tn]Uyn Uyn traoìcho cũng làith tuyt đpxán ln nhtİmà cuc điìGin Hành Chiãtng gp.

“Ha vi]ta.”

Tn UynıUyn không nóinên li, nưcũmt không ngngtuôn rơi, linh°lc chy vàogân mch. Nàngìcm giác ngưiónày chnh đnlinh lc canàng hết lnnày đến lnkhác, c đuóc nàng chênghĩ ——

Nàng mungi y li,nàng làm thếÍnào mi cóth gi yli?

Tính mngìca y, kiếpõnn ca yjđu bt ngun]t Ln NgônChi.

Bi vì yìlà mt hnbn phách caLn Ngôn Chi,fcho nên khôngếai ý thcĨđưc y làľGin Hành Chi,ýkhông ai xemïy như mtngưi đc lp.

TtÍc mi ngưiÏđu đang thchin kế hoch[trăm năm trưcíca Ln NgônĩChi. Gin HànhChi không phiĨLn Ngôn Chi,¸y là mtphn ca bánļthn duy nht,ícũng là sinhvt duy nhtcó th giamĨgi Tà Thn.

Bnthân Gin HànhChi hùng mnhýcũng không cóìtác dng.

Y khôngưth vào tiuIthế gii nàylà vì hnphách y khônghoàn chnh, thânth y sêb Tà Thnócưp đot. Thânìth y càng²mnh, biến sTà Thn càngíln.

Nhưng nếu nhưinếu như ylà Gin HànhĭChi thì sao?

Trong²lúc linh khíbo lon, TnUyn Uyn chtlóe lên mtõý nghĩ.

Trong chpìmt đó, vôIs qu đosao lp lánhĮtrưc mt nàng,Idưng như nàngbt đưc điugì đó.

Nếu nhưy là GinjHành Chi, yɪlà Gin HànhɪChi nguyên vn——

Y không phiɨmt hn bn{phách, y làba hn byphách nguyên vn,êy s khôngbao gi làmt vt cha,ìmt công cna.

Y có kiếmca chính mình,âcó đo caĩchính mình, yIcó đy đnăng lc vôhn cn kĪvi thn!

Y cóth đi tiíthế gii này,êy có thɪly thân phníca Gin HànhõChi kết thúctt c nhânqu!

Tinh tú rơivào trong mtinàng, vô squ đo sao³đan xen, dưngnhư nàng nhìnthy mt vììsao lao thngúvào mt vìjsao khác, sauđó m mãn tung giavũ trũ.

Không——

Đây không phijs kiếp màếnàng mun.

Nàng vươntay v phíaăqu đo sao.

Cũngíchính lúc này,Íxung quanh đtrung núi chuyn,tri sao bênĩtrên đi lon.

Ttc mi ngưi°cùng ngng đu,Īnga mt nhìnítri, chn kinhnhìn thiên tưngíqu d này.

Nàngĩmun cu mt{ngưi đnh snús chết.

Trong mơòh, Tn UynUyn ý thc,đưc mình đangýlàm gì.

Nhưng nàngkhông quan tâm,ãThiên Đo thìsao, thiên mnh³thì thế nào.

GinHành Chi tngnói y khôngàcho phép nàngyêu ngưi đnhmnh mà ThiênòĐo sp đt,y đã làmêđưc.

Vy hôm nay,nàng cũng khôngcho phép ychết theo mnhtri sp đt,c sao likhông làm đưc?

Nàngmun tranh viưtri, tranh viìmnh, nàng munógi ngưi nàyli!

Qu đo saoln lưt lưtqua mt nàng,ln th nht,ln th hai,ln th ba…

Mimt ln đuòđi vào tuytìl.

Tn Uyn Uynìda lưng vàoíGin Hành Chi,íđưc y ômítrong lòng. Yɨchnh đn linhîlc cho nàng,ĭcăn bn khôngnhn ra xungĨquanh xy rachuyn gì.

Lúc quđo sao rơièxung ln na,li Gin HànhĩChi tng nóiĩcht lưt quađu nàng.

Kiếm ých sinh làăkiếm ý gnvi thn nht.”

Kiếm ý canàng là chsinh.

Mt kiếm canàng có thfban sinh cơcho ngưi khác,ɩcho Bch Vicơ hi sngln na, vìùsao nàng khôngíth cho GinHành Chi mtlung sinh cơ?

Ych có mtĺhn bn phách,Ĭnàng s li)cho y haiĪhn ba phách.

Thiênđa không cho,ɪnàng cho.

Tn UynUyn run ryīđưa tay, chmũrãi rút kiếm.

Mi(mt tc rútúkiếm đu cck gian nan,ýmáu t lòngbàn tay nàngchy xung lưiİkiếm. Nàng dn(tt c linhàlc lên đó,cm giác nhưĪcó ai trongýbóng ti gicht kiếm nàng,ìra sc ngănľcn thanh kiếmɩnày rút ra.

Nhưng}nàng mun rút,ĩnàng nht đnhĩphi rút.

Nàng muntrao hai hnba phách choGin Hành Chi,cho Gin HànhĩChi mt lungếsinh cơ. NàngImun khiến GinHành Chi chúlà Gin HànhļChi.

Y không phiļLn Ngôn Chi,ùy không cnìgánh vác sóphn ca Ln}Ngôn Chi.

Ln NgônıChi không giếtđưc Tà Thn,đGin Hành Chiêcó th.

“Con ngưikhông th thay]đi sinh t.ĩHn phách dotri sinh, ngưikhông th cho,tiên cũng khôngth.”

Trong bóngìti, dưng nhưùcó ai đóíđang nói chonàng biết.

Tay TnĩUyn Uyn cmkiếm run lpÏcp, git máunh xung. Nàngónhìn qu đosao rơi xungíri n tungln na, hi:I“Ngưi không thcho, tiên không(th cho, vy…thn thì sao?”

“Cô mun thànhthn?”

Giọng kia cười khẽ, Tần Uyển Uyển cảm giác từng tấc xương vỡ vụn, nàng gian nan ngẩng đầu nhìn quỹ đạo sao phía trước.

Hồn phách của Giản Hành Chi thuận theo ánh sáng trắng bay lên, Tần Uyển Uyển ngẩng đầu, nhìn Giản Hành Chi rời đi.

“2!”

“Ta…”

***

“Uyển Uyển…”

Nàng mở miệng, rốt cuộc tại khoảnh khắc quỹ đạo sao lao vô số lần về phía tuyệt lộ kia, ánh sáng bùng nổ, trước mắt nàng là bóng lưng Giản Hành Chi đi ở, nàng yếu ớt mỉm cười.

Hồn phách cấp tốc ngưng kết trong cơ thể Giản Hành Chi. Y sững sờ nhìn Tần Uyển Uyển, thấy nàng mặt mày tái nhợt quay đầu, chậm rãi mỉm cười: “Hiện giờ rốt cuộc ta đã hiểu, ta đến thế giới này bởi vì người chính là đường sinh cơ của ta.”

“Vậy con hỏi một câu cuối cùng…”

“Muốn cứu y.”

Bất luận thành thần hay thành tiên, bất luận chủ sinh hay chủ tử, bất luận nghịch thiên cải mệnh, nàng quyết phải cứu y!

Tần Uyển Uyển quay đầu, nhìn thấy thân thể Giản Chi Diễn ở đằng sau. Nàng rút kiếm, đẩy y ra.

Nàng có thể đến thế giới này, có thể cứu người tên Giản Hành Chi này…

“Nàng mới là thần.”

Vừa dứt lời, tấc kiếm cuối cùng bị nàng rút mạnh ra, kiếm ý hừng hực trút xuống ồ ạt. Nàng không hề lưỡng lự trở tay, đâm kiếm từ đằng trước xuyên qua cả hai người!

“Tiến độ mở đường liên thông hai giới 100%! Đếm ngược ba giây!”

Linh lực ào ào rót vào mũi kiếm, Giản Hành Chi chấn kinh mở to mắt. Y cảm giác có luồng sinh cơ mạnh mẽ xuyên qua cơ thể y, cùng lúc đó hồn phách của Tần Uyển Uyển bị chính nàng kiên quyết cắt ra.

“Con hỏi hai người ——”

(*) Hay còn gọi là vật lý lượng tử, lý thuyết trường lượng tử. Bài viết giải thích >>> https://www.noron.vn/post/vat-ly-luong-tu-quantum-physics-la-gi–tai-sao-chung-ta-nen-tim-hieu-ve-no-40ww2do91ugw

Tần Uyển Uyển nhìn quỹ đạo sao của Giản Hành Chi trước mặt rốt cuộc lệch khỏi quỹ đạo ban đầu, nàng âm thầm nhận ra chuyện gì, không khỏi mỉm cười.

Cơ thể Tần Uyển Uyển lún sâu xuống đất, hai người đều bị sét đánh cháy đen. Đám người Tịch Sơn sững sờ nhìn Giản Hành Chi. Giản Hành Chi lập tức hoàn hồn, vội vàng nhảy khỏi người Tần Uyển Uyển, gọi người bên cạnh: “Mau khiêng Nữ quân các người vào đi!”

“Ta vẫn luôn nghĩ…” Tần Uyển Uyển thở dốc, gian nan lên tiếng: “Rốt cuộc vì sao ta đến thế giới này ——”

(*) Câu gốc là 万古长青, nghĩa đen là mãi mãi xanh tươi như tùng như bách, nghĩa bóng là dùng để chỉ tinh thần cao cả hoặc tình hữu nghị sâu sắc không bao giờ biến mất, vĩnh viễn tồn tại, bất biến, trường tồn

“1!”

Vở kịch nhỏ

Hồn phách cấp tốc ngưng kết trong cơ thể Giản Hành Chi. Y sững sờ nhìn Tần Uyển Uyển, thấy nàng mặt mày tái nhợt quay đầu, chậm rãi mỉm cười: “Hiện giờ rốt cuộc ta đã hiểu, ta đến thế giới này bởi vì người chính là đường sinh cơ của ta.”

“Ta…”

“Đã nhận!”

“Uyển Uyển…”

“Nữ quân vô địch!!!”

Trong lúc nói chuyện, giọng 38 xúc động vang lên: “Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành 【Nhiệm vụ sáu: Đại hội Liên minh Tiên giới, tìm ra chân tướng cuối cùng】Điểm tích lũy +2000, tổng điểm 10530!!! Mở khóa toàn bộ quyền hạn cấp cao, tặng phần quà đủ điểm —— mở đường liên thông hai thế giới, đưa một người rời khỏi trước thời hạn!!! Ký chủ, người muốn đưa ai đi?!”

Quá tốt rồi.

“Tịch Sơn nữ quân muôn đời xanh tươi(*)!!!”

“Nói thừa! Đương nhiên là Giản Hành Chi!”

“Đã nhận!”

Giây phút mở mắt, y phát hiện sấm sét vừa mới đánh xong, y vẫn duy trì tư thế một tay giơ kiếm, một chân giẫm lên đầu Tần Uyển Uyển như lúc rời đi.

Linh lực ào ào rót vào mũi kiếm, Giản Hành Chi chấn kinh mở to mắt. Y cảm giác có luồng sinh cơ mạnh mẽ xuyên qua cơ thể y, cùng lúc đó hồn phách của Tần Uyển Uyển bị chính nàng kiên quyết cắt ra.

Giọng 38 vang dội, vui mừng thông báo: “Tiến độ mở đường liên thông 10%! 15%! 20%!”

“Giản Hành Chi.” Tần Uyển Uyển nhìn Giản Hành Chi dần dần nguyên vẹn hồn phách: “Nếu người không thành thần, nhát kiếm này của ta uống phí rồi!”

Nàng mở miệng, rốt cuộc tại khoảnh khắc quỹ đạo sao lao vô số lần về phía tuyệt lộ kia, ánh sáng bùng nổ, trước mắt nàng là bóng lưng Giản Hành Chi đi ở, nàng yếu ớt mỉm cười.

“Nữ quân tất thắng!!!”

“Tiến độ mở đường liên thông hai giới 100%! Đếm ngược ba giây!”

“Ta vẫn luôn nghĩ…” Tần Uyển Uyển thở dốc, gian nan lên tiếng: “Rốt cuộc vì sao ta đến thế giới này ——”

Đợi Giản Hành Chi hoàn toàn biến mất, xung quanh sóng yên biển lặng, nàng lập tức nghe thấy tiếng sấm rền vang trên cao.

“3!”

Tần Uyển Uyển nhìn quỹ đạo sao của Giản Hành Chi trước mặt rốt cuộc lệch khỏi quỹ đạo ban đầu, nàng âm thầm nhận ra chuyện gì, không khỏi mỉm cười.

“Bởi vì thiên mệnh đều dựa vào thời khắc này mà tính toán tương lai…” Thái Hằng kiên nhẫn giải thích: “Cho nên mỗi một biến số đều sẽ dẫn đến tất cả tính toán sai lệch. Chúng ta chỉ đành gia nhập vào biến số này, bản thân chúng ta cũng không biết cuối cùng biến số này sẽ thế nào.”

“Tần Uyển Uyển.” Nghe thấy thế, Giản Hành Chi mỉm cười.

Cùng lúc đó, Giản Hành Chi trên Tiên giới mở to mắt.

“2!”

“Vậy thì…” Tần Uyển Uyển ngẩng đầu nhìn lên bầu trời: “Hiện tại là thời điểm mà biến số ta đây chi phối kết quả!”

“Nàng ngốc à.”

“Thắng rồi!”

“1!”

“Tần Uyển Uyển.” Nghe thấy thế, Giản Hành Chi mỉm cười.

【Vở kịch nhỏ】

Tần Uyển Uyển cầm kiếm, thở dốc: “Rốt cuộc mục đích thật sự giao dịch mà hai người đã làm với hệ thống là gì?”

“Nàng mới là thần.”

Khoảnh khắc tiếng vừa dứt, một luồng sáng trắng ầm ầm chiếu từ trên trời xuống.

Hồn phách của Giản Hành Chi thuận theo ánh sáng trắng bay lên, Tần Uyển Uyển ngẩng đầu, nhìn Giản Hành Chi rời đi.

Bất luận thành thần hay thành tiên, bất luận chủ sinh hay chủ tử, bất luận nghịch thiên cải mệnh, nàng quyết phải cứu y!

Đợi Giản Hành Chi hoàn toàn biến mất, xung quanh sóng yên biển lặng, nàng lập tức nghe thấy tiếng sấm rền vang trên cao.

Tần Uyển Uyển quay đầu, nhìn thấy thân thể Giản Chi Diễn ở đằng sau. Nàng rút kiếm, đẩy y ra.

“Độ kiếp đi, đừng hỏi nhiều lời vô ích thế.” Thượng Tuế giống như bị giẫm chân đau, lạnh giọng không muốn đáp lời.

Lời vừa dứt, sấm sét nổ vang.

Có người hô to: “Tuế Hành đạo quân bị Nữ quân chúng ta đuổi chạy rồi!!!”

Tần Uyển Uyển giơ tay lên đổi y phục, cầm kiếm lảo đảo ra ngoài. Vừa ra khỏi nhà trúc, nàng đã nhìn thấy Thượng Tuế và Thái Hằng dẫn người canh giữ trước mặt nàng.

Không có ai trả lời, Tần Uyển Uyển truy hỏi: “Nếu như một trăm năm trước, Lận Ngôn Chi có thể trực tiếp đưa công đức cho con, khiến con sống sót. Vậy vì sao một trăm năm sau phải phí nhiều công sức, đưa con đến thế giới này làm gì?”

Hai nhóm người không nói, Thượng Tuế và Thái Hằng lẳng lặng nhìn nàng hồi lâu. Thượng Tuế rủ mắt, dường như biết hết mọi thứ, bình tĩnh mở miệng: “Chuẩn bị độ kiếp đi, chúng ta hộ pháp cho con.”

“Con hỏi hai người ——”

“Hiểu rồi.” Tần Uyển Uyển bật cười: “Cơ học lượng tử(*).”

Tần Uyển Uyển cầm kiếm, thở dốc: “Rốt cuộc mục đích thật sự giao dịch mà hai người đã làm với hệ thống là gì?”

Hai nhóm người không nói, Thượng Tuế và Thái Hằng lẳng lặng nhìn nàng hồi lâu. Thượng Tuế rủ mắt, dường như biết hết mọi thứ, bình tĩnh mở miệng: “Chuẩn bị độ kiếp đi, chúng ta hộ pháp cho con.”

“Xin lỗi.” Rốt cuộc Thái Hằng lên tiếng, ông rủ mắt: “Đây là biện pháp duy nhất giúp cả hai đều sống sót, cha không phải là một phụ thân tốt, cha…”

Không có ai trả lời, Tần Uyển Uyển truy hỏi: “Nếu như một trăm năm trước, Lận Ngôn Chi có thể trực tiếp đưa công đức cho con, khiến con sống sót. Vậy vì sao một trăm năm sau phải phí nhiều công sức, đưa con đến thế giới này làm gì?”

“Độ kiếp đi, đừng hỏi nhiều lời vô ích thế.” Thượng Tuế giống như bị giẫm chân đau, lạnh giọng không muốn đáp lời.

“Bởi vì con là sinh cơ của Giản Hành Chi.” Tần Uyển Uyển nhìn phản ứng của Thượng Tuế là biết suy đoán của mình đúng. Nàng bật cười, tự nói cho bọn họ biết đáp án: “Năm đó hai người tính toán trăm lần nghìn lần, Giản Hành Chi đều chỉ có con đường chết. Hai người muốn cứu y, cho nên để con đến thế giới này!”

“Nói thừa! Đương nhiên là Giản Hành Chi!”

“Xin lỗi.” Rốt cuộc Thái Hằng lên tiếng, ông rủ mắt: “Đây là biện pháp duy nhất giúp cả hai đều sống sót, cha không phải là một phụ thân tốt, cha…”

“Không có lỗi gì cả, cha, mẹ…” Tần Uyển Uyển nghe vậy, ánh mắt tràn đầy vui vẻ: “Con cảm thấy rất tốt.”

Trong lúc nói chuyện, giọng 38 xúc động vang lên: “Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành 【Nhiệm vụ sáu: Đại hội Liên minh Tiên giới, tìm ra chân tướng cuối cùng】Điểm tích lũy +2000, tổng điểm 10530!!! Mở khóa toàn bộ quyền hạn cấp cao, tặng phần quà đủ điểm —— mở đường liên thông hai thế giới, đưa một người rời khỏi trước thời hạn!!! Ký chủ, người muốn đưa ai đi?!”

Nàng có thể đến thế giới này, có thể cứu người tên Giản Hành Chi này…

万古长青

Quá tốt rồi.

nghĩa đen là mãi mãi xanh tươi như tùng như bách, nghĩa bóng là dùng để chỉ tinh thần cao cả hoặc tình hữu nghị sâu sắc không bao giờ biến mất, vĩnh viễn tồn tại, bất biến, trường tồn

“Vậy con hỏi một câu cuối cùng…”

“Sao con có nhiều câu hỏi vậy?” Thượng Tuế nhìn mây sấm tập hợp trên trời, Tần Uyển Uyển vẫn còn lải nhải dài dòng, không nhịn được hỏi ngược lại.

Tần Uyển Uyển mặc kệ: “Vì sao không nói trước?”

Vừa dứt lời, tấc kiếm cuối cùng bị nàng rút mạnh ra, kiếm ý hừng hực trút xuống ồ ạt. Nàng không hề lưỡng lự trở tay, đâm kiếm từ đằng trước xuyên qua cả hai người!

“Muốn cứu y.”

“Bởi vì thiên mệnh đều dựa vào thời khắc này mà tính toán tương lai…” Thái Hằng kiên nhẫn giải thích: “Cho nên mỗi một biến số đều sẽ dẫn đến tất cả tính toán sai lệch. Chúng ta chỉ đành gia nhập vào biến số này, bản thân chúng ta cũng không biết cuối cùng biến số này sẽ thế nào.”

“Hiểu rồi.” Tần Uyển Uyển bật cười: “Cơ học lượng tử(*).”

Tần Uyển Uyển giơ tay lên đổi y phục, cầm kiếm lảo đảo ra ngoài. Vừa ra khỏi nhà trúc, nàng đã nhìn thấy Thượng Tuế và Thái Hằng dẫn người canh giữ trước mặt nàng.

Dứt lời, y quay đầu ngự kiếm bỏ đi, bay vèo về phía Nam Thiên Môn.“Uyển Uyển…”(*) Hay còn gọi là vật lý lượng tử, lý thuyết trường lượng tử. Bài viết giải thích >>> Link

“Vậy thì…” Tần Uyển Uyển ngẩng đầu nhìn lên bầu trời: “Hiện tại là thời điểm mà biến số ta đây chi phối kết quả!”

Lời vừa dứt, sấm sét nổ vang.

Tần Uyển Uyển mặc kệ: “Vì sao không nói trước?”

Cùng lúc đó, Giản Hành Chi trên Tiên giới mở to mắt.

Giây phút mở mắt, y phát hiện sấm sét vừa mới đánh xong, y vẫn duy trì tư thế một tay giơ kiếm, một chân giẫm lên đầu Tần Uyển Uyển như lúc rời đi.

Cơ thể Tần Uyển Uyển lún sâu xuống đất, hai người đều bị sét đánh cháy đen. Đám người Tịch Sơn sững sờ nhìn Giản Hành Chi. Giản Hành Chi lập tức hoàn hồn, vội vàng nhảy khỏi người Tần Uyển Uyển, gọi người bên cạnh: “Mau khiêng Nữ quân các người vào đi!”

Dứt lời, y quay đầu ngự kiếm bỏ đi, bay vèo về phía Nam Thiên Môn.

Đám người Tịch Sơn ngớ ra một lúc, đột nhiên hoàn hồn.

“Thắng rồi!”

(*) Hay còn gọi là vật lý lượng tử, lý thuyết trường lượng tử. Bài viết giải thích >>> https://www.noron.vn/post/vat-ly-luong-tu-quantum-physics-la-gi–tai-sao-chung-ta-nen-tim-hieu-ve-no-40ww2do91ugw

Có người hô to: “Tuế Hành đạo quân bị Nữ quân chúng ta đuổi chạy rồi!!!”

“Nữ quân vô địch!!!”

“Nữ quân tất thắng!!!”

“Tịch Sơn nữ quân muôn đời xanh tươi(*)!!!”

, (*) Câu gốc là “Nữ quân vô địch!!!”万古长青“Vậy con hỏi một câu cuối cùng…”“Muốn cứu y.”, ***Có người hô to: “Tuế Hành đạo quân bị Nữ quân chúng ta đuổi chạy rồi!!!”nghĩa đen là mãi mãi xanh tươi như tùng như bách, nghĩa bóng là dùng để chỉ tinh thần cao cả hoặc tình hữu nghị sâu sắc không bao giờ biến mất, vĩnh viễn tồn tại, bất biến, trường tồn

“Giản Hành Chi.” Tần Uyển Uyển nhìn Giản Hành Chi dần dần nguyên vẹn hồn phách: “Nếu người không thành thần, nhát kiếm này của ta uống phí rồi!”

***

Hai nhóm người không nói, Thượng Tuế và Thái Hằng lẳng lặng nhìn nàng hồi lâu. Thượng Tuế rủ mắt, dường như biết hết mọi thứ, bình tĩnh mở miệng: “Chuẩn bị độ kiếp đi, chúng ta hộ pháp cho con.”“Sao con có nhiều câu hỏi vậy?” Thượng Tuế nhìn mây sấm tập hợp trên trời, Tần Uyển Uyển vẫn còn lải nhải dài dòng, không nhịn được hỏi ngược lại.Vở kịch nhỏ“Ta…”

38: “Ta đã nói mà, trở thành Đại nữ chính mới có tương lai tốt đẹp.”

5 6 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

6 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Tên ngốc này, anh không được chêt, anh đừng chết mà

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Hai người thành thần hết là vừa đẹp

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Nghịch thiên cải mệnh để cứu anh, chị xịn quớ đi thôi! Hoan hô!!

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Hiểu lầm cha mẹ nữ chính rồi, cũng tốt với anh quá mà

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

38 nói chuẩn lắm, tui tin 38 mà

Duy Nhiên
Duy Nhiên
3 Năm Cách đây

Rồi kết cục của tui đâu? Ngơ ngác.

6
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!