Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 111 (4)

Chương 111 (4)

Thần giáng

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

Kiếm nhập vào thân, ánh sáng xanh bừng lên, cơ thể những người kia bị ánh sáng xanh chiếu trong suốt, có thể thấy rõ ma chủng trong cơ thể bọn họ từ từ bung nở, sau đó vỡ tan.

Nháy mắt ma chủng Tu chân giới bị quét dọn sạch sẽ, Tà Thần trợn mắt, mặc kệ Tần Uyển Uyển, quay đầu định bay lên trời. Thế nhưng ngay lúc hắn xoay đi, quang kiếm trong tay Tần Uyển Uyển bừng sáng, đột ngột đâm vào cơ thể hắn, động tác Tà Thần ngưng trệ. Quầng sáng vàng kim trên không ầm một tiếng, phóng xuống người Tà Thần!

“Nàng…” Tà Thần từ từ vỡ vụn dưới sự gột rửa của ánh sáng vàng trong cơ thể, hắn chấn kinh nhìn Tần Uyển Uyển cầm kiếm trước mặt mình: “Vậy mà nàng…”

“Nếu như năm đó ta tuyết sơn…jTn Uyn Uynbiết hn munùhi gì, nhưngánàng không tr)li vn đ{không quan trng,ngưc li ngưcmt nhìn hn:â“Ta s quayli đi ngươi.”

Tà Thn ngâyũngưi. Khonh khcđó, thi gianhóa đá trêntuyết sơn, ngàyngày ch điđng bn trli tái hintrưc mt hn.

HnÍbt cưi: “Nàngɩtưng các ngưicó th giếtĩta?”

“Hôm nayèta biến mt,ìch cn sauĩnày nhân giancó ác, ttjs có ta.”ĺ

Nhưng đng dng…,Gin Hành Chiđt ngt xuthin sau lưnghn, đâm mtЇnhát xuyên thân.ļÁnh mt yxuyên qua vaihn, nhìn TnõUyn Uyn đidin, n nìcưi: “Ch cnÍnhân gian cóthin, tt sïcó chúng ta.”

Ánh sáng tìhai thanh kiếmúbng sáng, TàľThn đau đnla hét: “Nhưngîkhông ti! Nàngkhông ti! Khôngai trong cácngưi ti c!”

Cơ th hnv vn, hóathành khói đeníbay lên, nhưngánh sáng trngbn phía libao bc lyãtt c, tinhâlc, cui cùnghóa thành làn¸gió mát, trôiõgit t phương.

ĐiïTà Thn ígia hai ngưihoàn toàn biếnîmt, nàng vàêy đng trênkhông trung, ngìtay áo mtÍtrng mt lamĩtung bay, chai yên lngnhìn nhau tanhư tái ngİsau nghìn vn}năm.

Khp ngưi TnUyn Uyn đuũlà thương tích,ưnàng mm cưi,įnhc nh GinHành Chi: “Chuynìcòn chưa xongđâu.”

Gin HànhìChi gt đu,ìgiơ tay nlên trán TnfUyn Uyn. Mtlung linh lcĺchy dc toànthân nàng, vếtthương trên ngưinàng biến mt.õGin Hành Chiáquay đu nhìnЇbn phía, ngmhiu căn dn:ĩNhư cũ.”

“Taàcu ngưi.” TnĬUyn Uyn mmīcưi.

“Ta giết ngưi.”

Gin Hành Chiıkhông nói thêmna, ng kiếmơbay đi.

Thp phươngtru tà, vnkiếm nghe lnh.”ú

Bu tri vanglên tiếng caGin Hành Chi,âkiếm ca toànb thế giiđng lot baylên bày trn.

“Giết!”ĩ

Tiếng va dt,ãphi kiếm cácnơi chém thngũv phía xáckhô đang cn}ngưi.

Nơi Gin HànhChi đi, mtkiếm chém qua,tà m cunsch.

T xa, TCô Đưng đãínghe ging GinЇHành Chi, yngng đu lên,ïnhìn thy bóngdáng áo lamécm kiếm quétũqua không trung.ĨGin Hành Chiĭnhưng mày cưimt tiếng viy: “Trông cuâkhông đưc ri,fđ ta giúpmt tay!”

Dtíli, y chémm lên dungnham, pháp trnbên trên cptc khôi phc,kim kiếm treocao vn đangìyếu t lpòtc vt sáng.

“TèCô Đưng.” GinôHành Chi bayv nơi xa,íđ li câunói: “Mau phi{thăng đi, Thiênĩgii ch cu!”

Dt li, bóng²dáng Gin HànhChi đã khôngăthy đâu, TCô Đưng cmúkiếm cưi kh.

.”

Gin Hành Chitr tà khpnơi. Tn UynïUyn xoay đu{li, chy tiĩtrưc mt ThưngTuế và TháiđHng tr thươngcho bn hıtrưc. Thưng Tuếfvà Thái Hngíb thương khánh, sau khin đnh mtchút lin chyđi cu nhng)ngưi khác.

Tn UynĩUyn bưc tiɨtrưc mt NamPhong và ThúyLc. Nam PhongĮch còn licái v, nónm trong vũngımáu, kh thdc: “Ch nhân…áNó ngưc mtlên: “Ta… tacòn có thphi thăng không?”

“Có ta vàãGin Hành ChiĨ đây.”

TnUyn Uyn ômiNam Phong vàoĮlòng, ánh sángèbao ph lênİngưi Nam Phong,hơi th nóõn đnh linhiu. Tn UynàUyn an i:“Ai không choíngươi phi thăng,:Gin Hành Chiăđánh hn.”

“Ttõquá Nam Phongthu thào: “Ta…ta cũng cóth phi thăngũri. Ch nhân…ĺta… ta đauđquá… Ta munăng mt gic.”ĭ

“Ng đi.”

TnUyn Uyn duĮdàng nói: “ĐếnTiên gii, taíto cơ thĭli cho ngươi.”ũ

Tn Uyn Uyn²nói xong, ngngơđu nhìn sangThúy Lc cngưi đy máuóbên cnh.

“Yêu đanca t hyЇri.”

Nàng bìnhítĩnh lên tiếng.ļThúy Lc thgp: “Bà đâyīvn là mtîcon chim xinhđp.”

Thúy Lct t TnáUyn Uyn mmcưi nhìn nàng:ЇChúng ta hngp Tiêngii.”

Dt li,ưnàng đng dy,giơ tay lênīchém mt kiếm.Quang kiếm quétqua cơ thThúy Lc, mingÍvết thương trênngưi nàng tabiến mt, ánh)mt di chuyntheo mũi kiếmĩca Tn UynóUyn. Tn UynũUyn xoay ngưi.

Nàngĩbưc ti méptế đàn, nhìnxung c thếìgii. Quan sátĬhi lâu, nànggiơ tay vungmt kiếm vphía thế giibên dưi.

Chém mtnhát, thc vtýtái sinh, cmc chim bay,mây đen tanĩbiến, vn vtbng bng scsng.

Tn UynUyn ngm nhìn²thế gii sngli, trông thyTiên quân áoïlam ng kiếmbay v.

Gin HànháChi va đápxung đt, btãđu oán trách:ĩVa ri cóĩcon chim suýtđng vào ta,lông chim vhết lên mt.”é

Tn Uyn Uyn³bt cưi, gălông chim trêntrán y xung:“Ngưi đi đâuìthế? Sao lâuĪvy?”

Chng phiíta ha choNinh Huy Hà°mt cơ thsao?”

Gin HànhľChi cưi: “Vaľđi gp YêníVô Song vàÏNinh Huy Hà,:tin tay nnÏmt cơ th,cho h.”

Dt}li, y nhìnĩthy Tn UynUyn ôm NamíPhong trong lòng,nhíu mày hi:á“Nó sao thế?”

V Tiên giit t dưngáthương.”

Tn UynUyn nhìn GinĭHành Chi đau,lòng, an iy: “Cơ thìnó hng ri,}đúng lúc cito cho nómt cơ thkhác.”

.” GinHành Chi ômNam Phong, ngưcìmt: “Mi chuynsp xếp nĩtha chưa?”

Dtɪli, y quayđu nhìn xung]quanh, thy ThưngɨTuế và TháiĨHng đng bêncnh, dưng nhưđã đi bnɩh rt lâu.

“Nếu cậu không đi, với bộ dạng này của cậu…” Thấy Giản Hành Chi nhìn sang, Thượng Tuế lạnh nhạt liếc y: “Tiểu thế giới này sắp sụp đến nơi rồi.”

Giản Hành Chi ngước mắt nhìn Thúy Lục, Thúy Lục xoay đầu đi không nhìn y.

“Vậy…” Tần Uyển Uyển nghe thấy lời nó, chần chờ chốc lát. Ngày này đến đúng dự liệu, nhưng lại có chút đột ngột. Nàng lưỡng lự hồi lâu, lúc nhìn màn hình đếm ngược, rốt cuộc mở miệng: “Tạm biệt.”

Giản Hành Chi nghe vậy định phản bác theo bản năng, nhưng nhớ tới thân phận của Thượng Tuế, y cố nhịn xuống, nặn ra một câu: “Người nói phải.”

Giản Hành Chi được 38 đưa về, không biết y trở lại bằng cách nào nhưng nhìn bộ dạng thì không giống con đường bình thường.

“Haiz…” 38 thở dài: “Phụ nữ các cô sao đều thế vậy? Thôi đi, sau này ta ngậm kẹo que.”

“Vậy…” Tần Uyển Uyển do dự chốc lát, dè dặt nhìn sang Thượng Tuế: “Chúng ta làm sao trở về?”

Dứt lời, Thượng Tuế bước tới vòng tròn do bốn mảnh Ngọc Linh Lung kết thành, giơ tay lên, vòng tròn lập tức biến thành vòng tròn khép kín.

Dứt lời, điểm sáng trong đầu nàng chậm rãi biến mất.

Giản Hành Chi được 38 đưa về, không biết y trở lại bằng cách nào nhưng nhìn bộ dạng thì không giống con đường bình thường.

“Bây giờ cô đi à?”

Giản Hành Chi nghe vậy định phản bác theo bản năng, nhưng nhớ tới thân phận của Thượng Tuế, y cố nhịn xuống, nặn ra một câu: “Người nói phải.”

Thượng Tuế nghe thấy câu hỏi của Tần Uyển Uyển, bất lực trừng nàng, trực tiếp đoạt lấy Ngọc Linh Lung trên thắt lưng: “Lúc còn bé thông minh biết mấy, sao bây giờ lại ngốc như vậy?”

Hai người lần lượt nhận diện: Tạ Cô Đường không ở đây, Thúy Lục, Lạc Hành Chu, Liễu Phi Sương, Ninh Bất Ngôn, Ninh Xương Hà, Yên Vô Song, Ninh Huy Hà, Kim Kiếm Đồng Tử…

Dứt lời, Thượng Tuế bước tới vòng tròn do bốn mảnh Ngọc Linh Lung kết thành, giơ tay lên, vòng tròn lập tức biến thành vòng tròn khép kín.

Thái Hằng nghe vậy, quay đầu nhìn nhóm người Lạc Bất Phàm sau lưng, giơ tay thi lễ, ôn hòa nói: “Trăm năm nay được chư vị chiếu cố, cầu chúc chư vị tu thành đại đạo, ngày sau gặp lại trên Tiên giới, có thể đến Tịch Sơn uống chung rượu nhạt.”

Đường lên trời trải thẳng tới đỉnh. Thượng Tuế chắp tay sau lưng, bước lên trước dẫn đường: “Đi thôi.”

“Khụ…” Giản Hành Chi hoàn toàn không muốn để người ta biết đoạn quá khứ này, khẽ ho một tiếng, nhanh chóng lấp liếm đề tài câu chuyện: “Biết rồi, đừng nói nữa.”

Thái Hằng nghe vậy, quay đầu nhìn nhóm người Lạc Bất Phàm sau lưng, giơ tay thi lễ, ôn hòa nói: “Trăm năm nay được chư vị chiếu cố, cầu chúc chư vị tu thành đại đạo, ngày sau gặp lại trên Tiên giới, có thể đến Tịch Sơn uống chung rượu nhạt.”

“Cậu gọi ai chim mập?!”

“Lời cảm tạ này phải để chúng ta nói.” Lạc Bất Phàm thở dài: “Hai vị Tiên quân vì bổn giới mà hi sinh rất nhiều, chúng ta không thể báo đáp, thẹn ở trong lòng. Ngày sau chúng ta sẽ tạo kim thân, xây chùa miếu vì các vị Tiên quân, cung phụng hương khói, tỏ chút tâm ý.”

“Sau này đừng hút thuốc nữa.”

666 nghe vậy, im lặng một hồi. Nó nhìn ba giây đếm ngược, vươn cánh tay nhỏ bên trong ra, nhẹ nhàng ôm lấy y: “Ngài cũng rất tốt, tương lai hạnh phúc nhé, Giản Hành Chi.”

Bọn họ mặc quần áo tu sĩ, thấy Giản Hành Chi nhìn qua, bèn xúc động nói: “Tiên quân, Thành chủ Thúy Lục cố ý dùng trận dịch chuyển đón chúng ta tới đây! Nghe nói hai người sắp đi, chúng ta đến đây đưa tiễn. Bây giờ chúng ta đổi nghề rồi, trở thành sát thủ, không cần sống như trước đây nữa…”

“Đa tạ.”

“Á.” Lạc Hành Chu đột ngột sực nhớ, chạy ra khỏi đám đông, đưa cho Giản Hành Chi một lá bùa: “Quên mất, đây là đồ sư huynh bảo ta đưa ngài.”

Thái Hằng và nhóm người lịch sự cảm tạ xong cũng bước lên thang trời, xoay người dặn dò Tần Uyển Uyển và Giản Hành Chi: “Hai đứa tạm biệt nhanh lên, tiểu thế giới này không chịu nổi linh lực của Giản Hành Chi đâu.”

“Nếu cậu không đi, với bộ dạng này của cậu…” Thấy Giản Hành Chi nhìn sang, Thượng Tuế lạnh nhạt liếc y: “Tiểu thế giới này sắp sụp đến nơi rồi.”

“Lời cảm tạ này phải để chúng ta nói.” Lạc Bất Phàm thở dài: “Hai vị Tiên quân vì bổn giới mà hi sinh rất nhiều, chúng ta không thể báo đáp, thẹn ở trong lòng. Ngày sau chúng ta sẽ tạo kim thân, xây chùa miếu vì các vị Tiên quân, cung phụng hương khói, tỏ chút tâm ý.”

Dứt lời, Thái Hằng đuổi theo Thượng Tuế, bước lên trên cao.

“Đi đây.”

Giản Hành Chi nhìn lá bùa ngây người. Lạc Hành Chu gãi đầu, nhớ lại: “Sư huynh nói ngài nhìn thứ này là biết cái gì, không cần nhiều lời.”

Tần Uyển Uyển và Giản Hành Chi nhìn nhau, xoay đầu lại, phát hiện rất nhiều người tới tế đàn.

Hai người lần lượt nhận diện: Tạ Cô Đường không ở đây, Thúy Lục, Lạc Hành Chu, Liễu Phi Sương, Ninh Bất Ngôn, Ninh Xương Hà, Yên Vô Song, Ninh Huy Hà, Kim Kiếm Đồng Tử…

Thậm chí còn có một đám người kỹ nam quán tại Quỷ Thành lúc trước Giản Hành Chi ở.

“Hở?”

Bốn người bước lên thang trời. Thượng Tuế và Thái Hằng đi phía trước, hai tiểu bối đi phía sau.

Bọn họ mặc quần áo tu sĩ, thấy Giản Hành Chi nhìn qua, bèn xúc động nói: “Tiên quân, Thành chủ Thúy Lục cố ý dùng trận dịch chuyển đón chúng ta tới đây! Nghe nói hai người sắp đi, chúng ta đến đây đưa tiễn. Bây giờ chúng ta đổi nghề rồi, trở thành sát thủ, không cần sống như trước đây nữa…”

Lúc trước y tưởng Tạ Cô Đường và Thúy Lục đã hủy lá bùa này rồi, nhưng hiện tại phát hiện hoá ra bọn họ vẫn không nhẫn tâm.

“Khụ…” Giản Hành Chi hoàn toàn không muốn để người ta biết đoạn quá khứ này, khẽ ho một tiếng, nhanh chóng lấp liếm đề tài câu chuyện: “Biết rồi, đừng nói nữa.”

“Chúng ta không thể ở đây lâu, không nói nhiều nữa…” Tần Uyển Uyển mỉm cười, giơ tay lên tạm biệt mọi người: “Núi xanh không đổi, nước biếc còn dài, hẹn ngày gặp lại.”

“Đúng vậy.” 38 thở dài: “Nhiệm vụ kế tiếp, chủ nhân kế tiếp, cảm ơn sự chiếu cố của cô.”

“Á.” Lạc Hành Chu đột ngột sực nhớ, chạy ra khỏi đám đông, đưa cho Giản Hành Chi một lá bùa: “Quên mất, đây là đồ sư huynh bảo ta đưa ngài.”

Giản Hành Chi nhìn lá bùa ngây người. Lạc Hành Chu gãi đầu, nhớ lại: “Sư huynh nói ngài nhìn thứ này là biết cái gì, không cần nhiều lời.”

Giản Hành Chi không lên tiếng, y nhìn lá bùa bố trí kết giới.

Lúc trước y tưởng Tạ Cô Đường và Thúy Lục đã hủy lá bùa này rồi, nhưng hiện tại phát hiện hoá ra bọn họ vẫn không nhẫn tâm.

Mà lúc này 666 cũng bắt đầu gỡ cài đặt rời đi.

Giản Hành Chi ngước mắt nhìn Thúy Lục, Thúy Lục xoay đầu đi không nhìn y.

Thậm chí còn có một đám người kỹ nam quán tại Quỷ Thành lúc trước Giản Hành Chi ở.

Giản Hành Chi cười một tiếng: “Được rồi, chim mập già, ta không tính toán với cô nữa.”

“Xin lỗi.”

“Cậu gọi ai chim mập?!”

Tần Uyển Uyển và Giản Hành Chi nhìn nhau, xoay đầu lại, phát hiện rất nhiều người tới tế đàn.

Thúy Lục lập tức quay đầu, mở miệng định mắng.

Nghe vậy, Giản Hành Chi trầm mặc chốc lát.

Tần Uyển Uyển kéo tay áo Giản Hành Chi, quay đầu nhìn Thúy Lục: “Thúy Lục tỷ tỷ, Tiên giới gặp lại.”

“Đi đây.”

“Hả?” Tần Uyển Uyển kinh ngạc: “38, cậu phải đi sao?

Thái Hằng và nhóm người lịch sự cảm tạ xong cũng bước lên thang trời, xoay người dặn dò Tần Uyển Uyển và Giản Hành Chi: “Hai đứa tạm biệt nhanh lên, tiểu thế giới này không chịu nổi linh lực của Giản Hành Chi đâu.”

Giản Hành Chi vẫy tay, ôm Nam Phong cùng xoay người với Tần Uyển Uyển, đạp thang trời, bước lên trên cao.

Giản Hành Chi không lên tiếng, y nhìn lá bùa bố trí kết giới.

Khoảnh khắc bước lên thang trời, tiếng máy móc gỡ cài đặt đồng thời vang lên trong đầu hai người, kèm theo tiếng thông báo cứng nhắc: “Nhiệm vụ ủy thác đã hoàn thành trọn vẹn, AI sắp tách khỏi ký chủ.”

“Tạm biệt.”

“Hả?” Tần Uyển Uyển kinh ngạc: “38, cậu phải đi sao?

“Đúng vậy.” 38 thở dài: “Nhiệm vụ kế tiếp, chủ nhân kế tiếp, cảm ơn sự chiếu cố của cô.”

“Vậy…” Tần Uyển Uyển do dự chốc lát, dè dặt nhìn sang Thượng Tuế: “Chúng ta làm sao trở về?”

“Vậy…” Tần Uyển Uyển nghe thấy lời nó, chần chờ chốc lát. Ngày này đến đúng dự liệu, nhưng lại có chút đột ngột. Nàng lưỡng lự hồi lâu, lúc nhìn màn hình đếm ngược, rốt cuộc mở miệng: “Tạm biệt.”

“Tạm biệt.”

Giản Hành Chi thấy 666 bắt đầu biến mất, giọng điệu hoảng hốt. 666 hừ một tiếng: “Nếu không thì sao? Ở lại để ngài mắng ta à?”

“Sau này đừng hút thuốc nữa.”

“Đa tạ.”

“Haiz…” 38 thở dài: “Phụ nữ các cô sao đều thế vậy? Thôi đi, sau này ta ngậm kẹo que.”

Dứt lời, điểm sáng trong đầu nàng chậm rãi biến mất.

Mà lúc này 666 cũng bắt đầu gỡ cài đặt rời đi.

“Chúng ta không thể ở đây lâu, không nói nhiều nữa…” Tần Uyển Uyển mỉm cười, giơ tay lên tạm biệt mọi người: “Núi xanh không đổi, nước biếc còn dài, hẹn ngày gặp lại.”

“Bây giờ cô đi à?”

Giản Hành Chi thấy 666 bắt đầu biến mất, giọng điệu hoảng hốt. 666 hừ một tiếng: “Nếu không thì sao? Ở lại để ngài mắng ta à?”

Nghe vậy, Giản Hành Chi trầm mặc chốc lát.

“Xin lỗi.”

Dứt lời, Thái Hằng đuổi theo Thượng Tuế, bước lên trên cao.

“Hở?”

666 kinh ngạc quay đầu, Giản Hành Chi mỉm cười: “Thật ra cô là hệ thống rất giỏi, đa tạ cô đã chiếu cố.”

666 nghe vậy, im lặng một hồi. Nó nhìn ba giây đếm ngược, vươn cánh tay nhỏ bên trong ra, nhẹ nhàng ôm lấy y: “Ngài cũng rất tốt, tương lai hạnh phúc nhé, Giản Hành Chi.”

 666 biến mất trong thức hải Giản Hành Chi, y và Tần Uyển Uyển đồng thời cảm nhận được, cả hai nhìn nhau không khỏi bật cười.

Tần Uyển Uyển kéo tay áo Giản Hành Chi, quay đầu nhìn Thúy Lục: “Thúy Lục tỷ tỷ, Tiên giới gặp lại.”

Bốn người bước lên thang trời. Thượng Tuế và Thái Hằng đi phía trước, hai tiểu bối đi phía sau.

4.8 9 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

6 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Ừa mau phi thăng đi, còn phải làm phù rể nữa chứ

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Đồ ngốc anh không nhận ra là Thúy Lục à, bạn của anh đó

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Vãi chim mập già, một câu thôi mà sát thương cực lớn ?

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Tương lai hạnh phúc nhé, Giản Hành Chi.

Soleil
Soleil
3 Năm Cách đây

38 với 666 dễ thương quá, luôn cố gắng trợ giúp ký chủ hết sức có thể

Duy Nhiên
Duy Nhiên
3 Năm Cách đây

Kết cục rồi. Vui quá đi mất.

6
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!