Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 84 (1)

Chương 84 (1)

Xin hãy tha thứ cho chúng ta

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

“Y chạy nhanh thế làm gì?”

Thúy Lục kéo dây an toàn trên vai, nhìn Tần Uyển Uyển đối diện. Tần Uyển Uyển thở dài: “Ai mà biết? Kệ y đi.”

“Chủ nhân, sao dáng vẻ người mệt mỏi thế?” Nam Phong quay đầu quan sát Tần Uyển Uyển.

Tần Uyển Uyển nhắm mắt lại: “Ta mệt, chỉ muốn đi ngủ.”

Đánh nhau cả ngày, nhận sự chúc mừng và nói chuyện với công tử Vô Ưu, cuối cùng còn tốn sức đánh Giản Hành Chi, nàng đã sống gà bay chó nhảy quá rồi.

Mọi người thấy gương mặt Tần Uyển Uyển nhuốm vẻ mệt mỏi, không nói tiếp nữa. Nhân lúc Giản Hành Chi đánh xe ngựa, cả bọn bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.

Lúc Gin Hành Chi dnmi ngưi chynhư điên, ngakhông dng vó,công t VôƯu đang bìnhưtĩnh đi yĩ Lu Đăng)Nguyt.

Đi rt lâu,tri đã gnsáng mà vnkhông nhn đưctin tc caĬGin Hành Chi,âch thy chimĩsơn ca bayív Lu ĐăngNguyt, lnh gingénói: “Công t,ũGin Hành Chichy ri.”

ChyĬsao?” Công tđVô Ưu nhíuómày: “Ngươi chckhông?”

Lúc nãy,ìta đi đưatin… Chim sơníca miêu tk lưng: “Tađy ca vàonhưng đy khôngra. Ta bayvào xem, phátíhin c sânàvin đu làbánh nưng, trênchóp bánh nưngưđt mt phongľthư, viết làbn h quyêngóp vô điuìkin đng bánhĩnưng này chobách tính nghèoêkh Hoang Thành.ÍBn h cóvic, đi trưcri.”

Công tìVô Ưu nghevy trm mc.áHn cau mày,ĩchim sơn cahi tiếp: “Côngt, bây giúlàm sao đây?”ĩ

Đui theo.”

Côngt Vô Ưungng đu, mtlnh lên tiếng:ĨĐi v hưngHoa Thành, xácïđch hành tungĩca bn h,âđi phương án³khác.”

Chim sơnìca gt đu,ĩbiến thành dngĩchim bay raìngoài. Chưa tina canh gi,íchim sơn caítruyn âm v:ïCh nhân, tìmđưc ri.”

Côngìt Vô Ưuđng dy, hóa:thành mt lung[sáng, nháy mtxut hin tiīv trí chimsơn ca truynâm.

Chim sơn ca¹đng trên đnhínúi, ch xenga đang chytóe khói mùĨmt cách đókhông xa: “Chnhân, là chiếcđó.”

Công tVô Ưu ngmÍnghĩ, giơ tayİlên biến hóa,bn thân lptc biến thànhĮdáng v thương)tích chng cht.

Chnhân?” chim sơnòca không hiuàlm.

Công t VôīƯu bình tĩnhìgii thích: “Vaİgp đưc khu dng, khôngĩđến ni tb như thếch?”

Nói xong,ícông t VôĩƯu nhún mũiɨchân, đáp xungđưng ln bênjdưi, nm luôn²xung đt.

Gin HànhĩChi đánh xenga chy ccnhanh, t xađã thy mtòngưi nm dưiđt. Ngưi nЇtoàn thân đymáu, Gin HànhâChi vn đnhgim tc đ,Ĭcht nghe mttiếng “ting,īging nói máymóc vang lên:“T đng chnhúsa tình tiết,îxin hãy kpĭthi cu namchính! T đng)chnh sa tìnhtiết, xin hãykp thi cu²nam chính!”

Gin[Hành Chi vaĪnghe đã hiu,Ĭnhim v này,còn chưa tuyênb kết thúc,ĩqu nhiên bnôh đang nghĩcách nhét côngêt Vô ƯuÎvào! K nmphía trưc chcĺchn là côngt Vô Ưu!

Nghĩđến đim này,Gin Hành Chilp tc tăngtc.

666 hong hn:áKhông đâm đưcìđâu! Ch nhân,không th đâmìchết nam chính!”

Công t VôƯu nm dưiđt cũng cm]giác bt thưng,hn Gin HànhèChi đã thy(hn ri, saoâcòn tăng tcìch?

Hn nhíu mày,nhưng may làIngưi đã tnggp qua sóngõto gió ln,hn vn nmim dưi đtkhông nhúc nhích.

Mtthy xe ngaũcàng ngày càngÏnhanh, 666 hétlên: “Không đưc!”(

Tiếng thét vàítiếng xe nga}cùng vang lên,xe nga bGin Hành Chiđt ngt kéoïlên, phóng qua¹trưc mt côngЇt Vô Ưu.éSau khi vtɨqua, xe ngali đáp xungùđt ln na,Їgn gàng lưuloát, nghênh ngangfb đi.

Bi bayđy ngưi côngàt Vô Ưu.íChim sơn cavi vàng laoýxung, đ hn:“Công t? Ngàivn n ch?Ngài sao ri?”ì

Công t VôƯu đưc chimơsơn ca đdy, nhìn xeđnga xông vào¸màn đêm màđu cũng chngĬngonh li. Hnngm nghĩ, cégi th dinũnói: “Tri quáti, chc chnhn không thyta.” Nói xong,hn bình tĩnhli, lnh gingnói: “Đui theo,jphương án kếítiếp.”

Mc dùìđng tác đánhõxe ca GinÏHành Chi khád di, nhưngìy b tríkết gii nênìtrong xe libình yên vôs, mi ngưing say sưa.

TnáUyn Uyn ng(mt gic làba ngày, đilúc nàng thcÍdy đã làtrưa ngày thĺtư. Nàng liamt, thy ttìc mi ngưiínhìn sang. GiníHành Chi cònïđang đánh xeăbên ngoài, ngưitrong xe nga:đang ăn gìıđó. Bn hìcm bánh nưng,ɨchng biết tươngchm đt trênïbàn nh tlúc nào, trôngèăn rt vuiìv. Thy TnıUyn Uyn thcjdy, Thúy Lcđưa bánh nưngtrong tay choínàng: “Ăn bánhkhông?”

Không.”

TnUyn Uyn nhìnúbánh nưng cnЇd, ngi dy,xoa huyt TháiDương, li vénrèm xe nhìnra ngoài. Thytri thanh nngìm, sáng satrong lành, tâmĮtrng nàng cũngtt hơn.

Nàng điti ca xe,ļcun rèm lên,fhi Gin HànhļChi ngi bênjngoài lái xe:ɪĐến đâu ri?”,

“Còn ba ngàyÍna đến HoaİThành.” Gin HànhChi nghe thy,ging Tn UynUyn, quay đuănhìn nàng: “Nàngdy ri? Đóiơkhông? Trong xecó bánh nưng.”

Không đói.”

TnìUyn Uyn điìra, ngi âmép xe nga,èphơi nng mthi mi scnh: “Xy raĩchuyn gì à,ósao ngưi gpgáp ri khiIHoang Thành thế?”

À Gin HànhìChi mt dàynói láo: “Tanhn mt nhimĭv.”

Nhim v?ӓ

Tn Uyn Uynquay đu nhìny, Gin HànhChi gt đu:f, ta phichy ti HoaĪThành trong mưiéngày.”

“Mưi ngày…

Tn Uyn Uynïnhm tính, nghiêm}túc suy nghĩ:“H thng skhông t nhiênôsp đt nhimìv, mưi ngàyêhn có thâmý.”

666: “…,

Không phi nó,³nó không có.

Chúngta phi quanĩsát thêm: “TnUyn Uyn đưara quyết đnh:íChc chn mưingày này sīxy ra chuyn.”

Gin Hành Chiľkhông dám nóiìtiếp, gi vļbình tĩnh nhìnphía trưc.

Tn UynUyn suy nghĩ,cm thy nhcđu. Nàng khôngįmun suy nghĩđtiếp vn đquá nghiêm túc,bèn nhìn sangbên cnh, giìGin Hành Chi:īĐng trưc cócon sông, chúngïta dng tiđó ngh ngơiđi.”

.”

GinâHành Chi đánhânga ti gnđsông nh, dngxe li, cmÍtm thm tridưi bóng cây,gi Tn UynUyn và ThúyLc: “Các ngưiti đây ngiđi, ta đimúc nưc, btìcá cho cácóngưi.”

Dt li,áy ly mtcái chu ttrong túi CànKhôn ra riđi bt cá.T Cô Đưngvà Nam Phongbèn nhóm la¹nưng cá, miЇngưi ging nhưnu nưng dãngoi, bn rnïnhưng vui v.

Côngát Vô ƯuÍvà chim sơnca đng trongrng cách đókhông xa, nhìnânhóm ngưi cưióđùa trong rng,chim sơn canhc nh côngt Vô Ưu:ì“Công t, cơĩhi tt.”

Côngt Vô Ưuvn là bdng chng chtthương tích như,cũ. Hn gtđu, kh cưi:éTrôi theo dòngnưc cho tnhiên.”

Nói xong, y tao nhã ngã xuống nước, máu loan ra, xuôi theo con nước dập dềnh trôi xuống.

“Không có gì, gặp phải con ma nước.” Giản Hành Chi nhanh chóng gặm xong, nhìn mọi người: “Nghỉ ngơi xong chưa? Xong thì tiếp tục lên đường.”

Giản Hành Chi đang bắt cá kiểu chờ sung rụng, đặt thanh kiếm dưới nước, đợi các bơi qua đâm.

Lúc cả đám phong trần mệt mỏi đứng ở cổng thành, ngẩng đầu nhìn cổng thành của tiểu thành, suýt nữa chảy nước mắt xúc động.

Nói xong, y tao nhã ngã xuống nước, máu loan ra, xuôi theo con nước dập dềnh trôi xuống.

Rõ ràng đa số cá đều không ngốc như vậy, cứ thế y không có gì làm, bắt đầu quan sát vu vơ xung quanh.

“Chờ bọn họ vào thành, bảo người mai phục ở khách sạn đi.”

Chẳng bao lâu sau, đột nhiên y nghe thấy tiếng động kỳ lạ phát ra dưới nước. Y cúi đầu, nhìn bên dưới nổi lên một gương mặt, vươn tay kéo y, vẻ mặt cầu xin: “Cứu…”

Rõ ràng đa số cá đều không ngốc như vậy, cứ thế y không có gì làm, bắt đầu quan sát vu vơ xung quanh.

Giản Hành Chi vừa thấy gương mặt kia, y không hề do dự ấn đầu hắn xuống, giơ tay thi triển Chú chạy nhanh, trực tiếp tiễn thẳng công tử Vô Ưu về phía hạ du giống như bật máy gia tốc, nháy mắt chẳng thấy bóng người.

Thúy Lục cảm thán.

Cái hệ thống rách nát này, còn chưa xong nữa sao?

Đợi khi vào xe, Thúy Lục ngồi bên cạnh Tần Uyển Uyển, nhìn Giản Hành Chi lái xe bên ngoài, thấp giọng hỏi: “Muội không thấy Giản Hành Chi quái quái à?”

Bị công tử Vô Ưu quấy rầy, Giản Hành Chi cũng lười bắt cá. Y rút kiếm quay về, nhìn thấy Tần Uyển Uyển đang ngồi dưới bóng cây, gặm cá từng miếng nhỏ. Nàng chậm rãi nhai thịt cá rồi nuốt vào miệng, sau đó lên tiếng: “Vừa rồi xảy ra chuyện gì thế?”

Giản Hành Chi và Nam Phong vung tay tung hô theo Tần Uyển Uyển. Thúy Lục và Tạ Cô Đường nhìn về phía họ, ném ánh mắt lạnh nhạt “Ta không quen các người”.

“Hắn cố ý.” Công tử Vô Ưu lau nước trên mặt, đi lên khỏi dòng sông, tức đến run tay: “Chắc chắn hắn cố ý.”

Tần Uyển Uyển thấy Giản Hành Chi rút một con cá đã nướng xong cạnh đống lửa, bắt đầu gặm. Nàng quan sát y, giải thích vì sao mình hỏi câu này: “Ta cảm giác người vừa dùng linh lực.”

Tần Uyển Uyển tới gần Thúy Lục, nhỏ giọng đáp: “Y lúc nào chẳng quái.”

“Không có gì, gặp phải con ma nước.” Giản Hành Chi nhanh chóng gặm xong, nhìn mọi người: “Nghỉ ngơi xong chưa? Xong thì tiếp tục lên đường.”

Bị công tử Vô Ưu quấy rầy, Giản Hành Chi cũng lười bắt cá. Y rút kiếm quay về, nhìn thấy Tần Uyển Uyển đang ngồi dưới bóng cây, gặm cá từng miếng nhỏ. Nàng chậm rãi nhai thịt cá rồi nuốt vào miệng, sau đó lên tiếng: “Vừa rồi xảy ra chuyện gì thế?”

Mọi người nhìn nhau không nói gì nhiều, dọn dẹp đồ đạc rồi đứng dậy lên đường.

Tần Uyển Uyển thấy Giản Hành Chi rút một con cá đã nướng xong cạnh đống lửa, bắt đầu gặm. Nàng quan sát y, giải thích vì sao mình hỏi câu này: “Ta cảm giác người vừa dùng linh lực.”

Xe ngựa chạy băng băng về phía Hoa Thành. Dưới sông nhỏ cách đó không xa, công tử Vô Ưu hoá giải pháp chú của Giản Hành Chi, vùng dậy khỏi mặt nước.

Đợi khi vào xe, Thúy Lục ngồi bên cạnh Tần Uyển Uyển, nhìn Giản Hành Chi lái xe bên ngoài, thấp giọng hỏi: “Muội không thấy Giản Hành Chi quái quái à?”

Giản Hành Chi vừa thấy gương mặt kia, y không hề do dự ấn đầu hắn xuống, giơ tay thi triển Chú chạy nhanh, trực tiếp tiễn thẳng công tử Vô Ưu về phía hạ du giống như bật máy gia tốc, nháy mắt chẳng thấy bóng người.

Tần Uyển Uyển tới gần Thúy Lục, nhỏ giọng đáp: “Y lúc nào chẳng quái.”

“Ngươi là chim sơn ca, không phải quạ đen!” Công tử Vô Ưu trừng hắn.

“Cũng đúng.”

Chim sơn ca bay tới bên cạnh công tử Vô Ưu, vội hỏi: “Công tử, người không sao chứ?”

“Công tử.” Chim sơn ca khó xử: “Chuyện đó… mặc dù đầu óc Giản Hành Chi không dùng được, nhưng chúng ta thật sự không có người nào mai phục được hắn.”

Thúy Lục gật đầu, không nói thêm nữa. Tần Uyển Uyển nhìn Giản Hành Chi, dời mắt, giả vờ không biết gì, tán gẫu với Thúy Lục.

Thúy Lục gật đầu, không nói thêm nữa. Tần Uyển Uyển nhìn Giản Hành Chi, dời mắt, giả vờ không biết gì, tán gẫu với Thúy Lục.

Xe ngựa chạy băng băng về phía Hoa Thành. Dưới sông nhỏ cách đó không xa, công tử Vô Ưu hoá giải pháp chú của Giản Hành Chi, vùng dậy khỏi mặt nước.

“Cũng đúng.”

Chim sơn ca bay tới bên cạnh công tử Vô Ưu, vội hỏi: “Công tử, người không sao chứ?”

“Hắn cố ý.” Công tử Vô Ưu lau nước trên mặt, đi lên khỏi dòng sông, tức đến run tay: “Chắc chắn hắn cố ý.”

Mọi người nhìn nhau không nói gì nhiều, dọn dẹp đồ đạc rồi đứng dậy lên đường.

“Công tử, người chớ tức giận.” Chim sơn ca an ủi công tử Vô Ưu: “Đầu óc hắn không bình thường, ngài không nên so đo với loại người này, đại sự làm trọng.”

Công tử Vô Ưu không lên tiếng. Hắn đi lên bờ, nhìn chằm chằm phương hướng Giản Hành Chi rời đi, dâng tràn sát khí.

“Chờ bọn họ vào thành, bảo người mai phục ở khách sạn đi.”

“Công tử.” Chim sơn ca khó xử: “Chuyện đó… mặc dù đầu óc Giản Hành Chi không dùng được, nhưng chúng ta thật sự không có người nào mai phục được hắn.”

“Trong thành nhiều người, hắn không dám dùng linh lực lung tung.” Công tử Vô Ưu giải thích: “Hơn nữa, ta cũng chẳng trông chờ các người giết hắn.”

“Trong thành nhiều người, hắn không dám dùng linh lực lung tung.” Công tử Vô Ưu giải thích: “Hơn nữa, ta cũng chẳng trông chờ các người giết hắn.”

“Công tử, nếu vẫn không thành công thì sao?” Chim sơn ca hỏi tiếp.

“Công tử, nếu vẫn không thành công thì sao?” Chim sơn ca hỏi tiếp.

Tần Uyển Uyển hơi ngượng ngùng, khẽ ho một tiếng: “Đi thôi.”

“Ngươi là chim sơn ca, không phải quạ đen!” Công tử Vô Ưu trừng hắn.

Nhưng nhớ tới thất bại lúc trước, giọng hắn nhuốm lạnh: “Lần này, bổn tọa không cho phép thất bại.”

Chim sơn ca nghe vậy, lập tức quỳ xuống: “Thuộc hạ đã hiểu.”

Chim sơn ca nghe vậy, lập tức quỳ xuống: “Thuộc hạ đã hiểu.”

“Được!”

Công tử Vô Ưu không lên tiếng. Hắn đi lên bờ, nhìn chằm chằm phương hướng Giản Hành Chi rời đi, dâng tràn sát khí.

Tần Uyển Uyển và mọi người ăn bánh nướng hai ngày, rốt cuộc cũng đến một tiểu thành ngoài Hoa Thành.

Lúc cả đám phong trần mệt mỏi đứng ở cổng thành, ngẩng đầu nhìn cổng thành của tiểu thành, suýt nữa chảy nước mắt xúc động.

“Cuối cùng không cần ăn bánh nướng nữa rồi.”

Thúy Lục cảm thán.

Giản Hành Chi đang bắt cá kiểu chờ sung rụng, đặt thanh kiếm dưới nước, đợi các bơi qua đâm.

“Cuối cùng có thể tắm rồi.” Tần Uyển Uyển xúc động.

“Đi.” Tần Uyển Uyển nhấc tay, dẫn mọi người, ngẩng đầu sải bước vào cổng thành: “Chúng ta phải ở khách điếm sang trọng nhất, ăn đồ ăn ngon nhất!”

“Được!”

“Đi.” Tần Uyển Uyển nhấc tay, dẫn mọi người, ngẩng đầu sải bước vào cổng thành: “Chúng ta phải ở khách điếm sang trọng nhất, ăn đồ ăn ngon nhất!”

Giản Hành Chi và Nam Phong vung tay tung hô theo Tần Uyển Uyển. Thúy Lục và Tạ Cô Đường nhìn về phía họ, ném ánh mắt lạnh nhạt “Ta không quen các người”.

Tần Uyển Uyển hơi ngượng ngùng, khẽ ho một tiếng: “Đi thôi.”

Năm người cùng bước vào tiểu thành, tìm khách sạn tốt nhất, chia nhau tẩy rửa, rồi tìm một quán rượu nhỏ, quyết định uống ít rượu thả lỏng một chút.

 

5 8 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

3 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Hệ thống này là phá nam chính chứ dẫn nam chính đi theo gì ?

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Để người khác cứu đi, đừng đưa vô tay Giản Hành Chi nữa.

Via
Via
1 Năm Cách đây

thằng cha Vô Ưu này là Bách Tuế Ưu à :)))

3
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!