Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 85

Chương 85

Nam chính là sẽ mất trí nhớ

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

Nghe thấy Tần Uyển Uyển gọi, Nam Phong và Tạ Cô Đường vội vàng chạy lên. Nhóm người rầm rộ đưa công tử Vô Ưu tới phòng khám.

Chim sơn ca trốn trong tối quan sát. Hắn vốn định cứu người, nhưng thấy Tần Uyển Uyển ra tay cứu người, ngẫm nghĩ rồi vẫn hóa thành dạng chim, gọi tu sĩ áo đen mau chóng rời đi.

Thương tích mà Công tử Vô Ưu chịu đều là tổn thương ngoài da, sau khi xác nhận không có chuyện gì lớn thì băng bó lại. Hắn vẫn hôn mê bất tỉnh, Tần Uyển Uyển chỉ đành bảo Tạ Cô Đường cõng hắn về khách sạn, sắp xếp chỗ ở.

Đợi xử lý xong hết thảy, công tử Vô Ưu nằm ngủ yên tĩnh trên giường, rốt cuộc Thúy Lục hỏi một câu: “Hắn từ đâu tới?”

“Không biết.” Tần Uyển Uyển quay đầu nhìn công tử Vô Ưu. Thấy gương mặt tuấn tú kia chẳng có chút màu máu, nàng không khỏi thương cảm: “Trông có vẻ như tới cứu chúng ta.”

“Ngưi bên cnh hn đâu?”ľThúy Lc nhíumày: “Con chim)sơn ca kia,ɪcòn có vàingưi hu na,âsao chng thytên nào?”

Khôngbiết.” Tn UynUyn lc đu.

Vy…ùThúy Lc dod: “Vy lìhn c mãiăbt tnh thìįsao?”

Tt cmi ngưi trmɨmc. Gin Hành)Chi cht ýơthc đưc síphát sinh chuyngì, y vinói: “Làm gìđến mc y,°tt xu gìİcũng là tuīsĩ, b đpâmt cái thìĩcó chuyn gìĨln ch? Chúngta đưa ôngɪch mt ítlinh thch, đɪhn đây,ľthuc h cahn s đếntìm hn.”

“Hnlà pháp tu,khác vi kiếmâtu, không cótôi th.” TnUyn Uyn nghe²thy li GinHành Chi nói,ìnhc nh thưngthc cho y:“Nếu hn khôngdùng pháp thutúngăn cn, mtcây xà nhàIrơi xung, cònísng là mayri.”

Vy ýÎca Uyn Uyn…ìT Cô Đưngnghe ra: “Nếuİngày mai côngt Vô Ưukhông tnh, chúngíta mang hntheo?”

“Ta đngý.”

“Ta khôngđng ý.”

ThúyĩLc và GinīHành Chi cùngm ming. Haingưi nhìn nhau,Gin Hành Chilp tc nói:,“Ngưi này khôngírõ gc rác,l như hnlà k hichúng ta thì¹sao?”

“Nếu nhưvì hi chúngIta mà dinĺv kch nhưthế Thúy Lccau mày: “Hisinh hơi lnri đy.”

GinìHành Chi bõli này làmĩnghn hng. Nhíđến cnh tưngxu h lúc¹chiu, hn cũngÎcm thy cáiİnày hi sinhhơi ln.

“C thếĩđi.” Tn UyníUyn quyết đnh:í“Dù sao ngưi²là b GinơHành Chi làmb thương thành,lúc trưc hnétng giúp chúngĭta, hôm naytrưc tiên tìmngưi hu cahn. Nếu nhưkhông tìm đưc,vy… vy thìch, đi hntnh ri nóiítiếp.”

Gin Hành[Chi nghe thế,bc bi tronglòng, nhưng cũngđbiết Tn UynUyn đã nhưng¸b, đúng làbn h khôngļth ném côngt Vô Ưuhôn mê bttnh liĨđây tht.

Y nhìnchm chm ngưitrên giưng, nghnmt hi, rtcuc nói: “Đưcri, vy điíhn tnh, mck tìm thyhay không thyngưi hu caļhn, lp tctng đi!”

Nghevy, ngón tayìcông t VôƯu trên giưngľgin git.

Thế NamPhong nhíu mày:îL như hnītnh li nhưngmt trí nhthì sao?”

“Mttrí nh?”

GinHành Chi ngâyêngưi. Nam Phongchp mt, vìmt vô ti:Trong sách đuviết thế mà,ngưi b đpơđu đu sìmt trí nh.”à

Không th nào.”Gin Hành Chiđáp dt khoát:Li chng phiĭthoi bn, làmgì d mtîtrí nh vy?”(

Có điu nóixong, y bngsc nh.

Hình nhưÍtiu thế giimà bn h đúng làmt cun tiuthuyết.

Mà đúng lúcũcông t Vô[Ưu li vaidin d mtĩtrí nh nhttrong tiu thuyếtvai namchính.

Gin Hành Chi[trm mc. TnâUyn Uyn thybn h nìào, m mingIkhuyên gii: “Tmɪthi đng mìĩ na, mingưi đu mtri, ngh ngơitrưc đi. Cóchuyn gì, chúngíta ch ngàymai công tVô Ưu tnh

Li còn chưadt, Tn UynUyn bng ngheīthy ngưi sauĮlưng kh kêuımt tiếng: “Nưc…

“Công t VôĺƯu!”

Tn UynɩUyn nghe thyɪging nói, viòvàng quay đu,mng r reoílên: “Ngài tnhri?”

Công tVô Ưu chmìrãi m đôiĩmt tun túİra. Nam PhongÏbên cnh vibưng nưc ti,ĩđ công tVô Ưu dy:[“Công t, ngàiùung nưc đi!”

Công t VôƯu đưc NamPhong đ dy,Inhn ly ccInưc, tao nhãòung hai ngm.îHn ngng đulên, nhìn ngưiÍc phòng đangĬcăng thng nhìnhn.

Công t VôɨƯu l v:mt hoang mang,Tn Uyn UynIdè dt hi:“Công t VôƯu, ngài vnɩn ch?”

“Nàng…ìCông t VôĪƯu nhíu mày::“Nàng là ai?”Ĭ

Li này vaĭnói ra, mtòtiếng “ting vangĩlên trong đuɩGin Hành Chi.ÎH thng hnĩh tuyên b:âChúc mng kýých hoàn thành°trn vn 【Nhimv mưi hai:Mi trà xanh.éĐim tích lũy+1500, tng đim6535】Mi ký chtiếp tc cĺgng, kiếm đimtích lũy, mĩkhóa quyn hnɩcao nht!”

GinHành Chi lptc trng tođmt, vươn tayôchp ly bìnhtrà xông ti,ınm ly c¸áo công tVô Ưu, giơ:bình trà lên)uy hiếp: “Ngươicòn gi vÍmt trí nh?!”

“Bình tĩnh, bìnhtĩnh.” Tn UynâUyn kéo tayĩcm bình tràca Gin HànhÎChi, quay đu,nhìn T CôįĐưng: “T đica, mau, giđi phu.”

Côngıt Vô Ưugp nguy khôngľlon, th ơļnhìn Gin HànhChi, tiếp tchi: “Ngươi lilà ai?”

“GinɪHành Chi.” TnīUyn Uyn gily bình trà,kéo y sangmt bên, táchy và công²t Vô Ưura, nh gingãcnh cáo: “Ngưiìđã đánh ngưiïta ri, đngílàm lon na!”ó

Gin Hành Chicũng biết mìnhĪkích đng. Yhít sâu mthơi, xoay đukhông nói.

Tn UynUyn thy ybình tĩnh li,ĩquay đu đnh,chăm sóc côngđt Vô Ưu.Gin Hành Chiĩgi ly nàng,Ibc bi nói:]Không cho nàngđqua đó.”

Nóiíxong, y ngưcmt nhìn ThúyLc: “Cô ngi¹ đó làm{gì? Không phiãcô thích côngt Vô Ưuínht sao? Chămìsóc ngưi taơđi.”

Chng phita to cơhi cho UynUyn à?”

ThúyèLc xí mttiếng: “Cháu caĪta đu đãcó chim ri,ïkhông ham myicơ hi thếnày. Uyn Uyncòn chưa cómi đy.”

“Cô

Gin Hành ChiÏđang đnh lênĩtiếng, Tn Uyn¸Uyn thy haingưi li mĩ, vi ctɨli h: “NamÎPhong chăm sóc,ơcó Nam Phong đây, chúngóta không cnphí công lolng.”

Đúng, đúng,đúng.” Nam Phongļgiúp công tVô Ưu đt°cái cc, vièlên tiếng: “Cóɪta đây.”,

Công t VôƯu nhìn mingưi, kh taéđu vào giưng,không nói mtêli.

C gian phòngyên tĩnh kl. Tn Uyn¹Uyn không dámlên tiếng, ThúyúLc lưi nóiĬchuyn, Gin HànhChi cũng chng(mun nói.

Đi mtílát, T CôĐưng dn thy)thuc vào ca.ÏTn Uyn Uynjbưc lên đón:ĩĐi phu, ôngmau xem xem.”

Thy thuc gtđu, đến cnhăcông t Vô}Ưu, chn đoánImt phen. Saukhi xác nhnăkhông có chuyngì ln, ôngêbt đu hi.

“Cucòn nh tênīmình không?”

“Tiɪh Mai TuếéHàn.”

Công tVô Ưu mmcưi đáp.”

“Cufbiết cu làai không?”

Thythuc hi tiếp,công t Vô²Ưu lc đu.

“CuÏchng nh chútìgì sao?”

Thyũthuc tò mò,ơcông t VôĩƯu ngp ngng.Mt lát sau,ĩy xoay đu,¸nhìn sang Tn{Uyn Uyn: “Ta°nh v cônương này chínhÏlà ngưi trongđnh mnh caùta.”

“Ta chongươi…

Gin HànhChi li munõchp bình nưc,İTn Uyn Uyn[vi kéo y,nhìn công tơVô Ưu, gpgáp hi: “Còngì na? Ngài°nh đưc ngưi(nhà không? Biếtilàm sao trĩv không?”

Côngùt Vô Ưuâlc đu: “Khôngõnh.”

“Hn mun lì li)đây mà!” GinHành Chi kếtjlun.

Công t VôƯu nhìn vphía Gin HànhChi, nghiêm túcɩnói: “ bêncnh ngưi đnhmnh, đây làý tri.”

“Takhông tin tri.”

Gin Hành Chilnh ging nói,ícông t Vô]Ưu duy trìn cưi: “Nhưngưta tin.”

Haiĺngưi ging co.Tn Uyn Uynêngm nghĩ, likéo thy thucĩđi ra, thpjging hi: “Điãphu, rt cucɪhn mt trí(nh tht haygi v?”

“Cáinày khó nói.”đ

Thy thuc rirm: “Cu tava mi búđp vào đu.įNếu như trưclúc b đpİxy ra chuynìgì quá kíchthích, khiến hn}không mun nhra, có khnăng vì đÍtrn tránh màmt trí nhkhông chng.”

TnɨUyn Uyn nghnĪli. Nh đến,hin trưng xuìh mun đnth lúc chiu,Înàng áy náytrong lòng.

Là nàng,ănàng cũng munmt trí nh.

Hungìchi công tɪVô Ưu nàyīrõ ràng làngưi ly vickhoe m làmīkiếp sng.

Nàng suyľnghĩ, ch đnhhi li: “VyЇmt trí nhơnày có th]khôi phc không?”è

“Cái này… khóļnói.”

Thy thucchn ch: “Hayıcô đến HoaThành đi, xemth có điíphu nào giiīhơn không.”

TnīUyn Uyn nghevy, gt đu,tr tin thucthang cho thythuc ri xoayàngưi v phòng.

VaÍtr v, nàngđã nhìn thyàcông t VôĺƯu xoay đunhìn sang, mmêcưi hi: “Côİnương tri đnhca ta, xinếhi tên nàng?”]

Tn Uyn Uyn:“…

“Ném đi.”

Gin Hành Chidt khoát lêntiếng, hi ýkiến Tn Uyn¹Uyn: “Loi tìnhjtrng này mangìtheo cũng ch]là gánh nng.”â

“Sao có thể?” Công tử Vô Ưu quay đầu nhìn Giản Hành Chi: “Cái gọi là người định mệnh, nghĩa là hai người có duyên phận trời định, ở bên nhau tăng cường vận khí, vạn sự thuận hòa, không như ngươi. Quỹ đạo sao của ngươi ở bên cạnh nàng, thông thường mà nói gọi là ——”

Ông lão hành lễ vào phòng, ngẫm nghĩ, dứt khoát nói: “Lão hủ là tổng quản Liễu thị Hoa Thành, tên là Liễu Trung. Không sợ các vị chê cười, mọi người đều đã thấy, lần này ta ra ngoài là vì tìm kiếm Đại tiểu thư Liễu Phi Sương bỏ nhà trốn đi của nhà ta. Hôm nay không dễ gì mới tìm gặp, chúng ta bèn bố trí mai phục, nhưng lại gặp phải kẻ xấu ám sát, may nhờ các vị trợ giúp, tiểu thư mới thoát được một nạn. Lão hủ trước đa tạ chư vị tại đây.”

Công tử Vô Ưu nhả chữ chậm nhất có thể, nhấn từng chữ một: “Bát – tự – tương – khắc.”

“Hả?”

“Hồng dây, nguyệt quý, trân châu mai, vũ y thảo…” Tần Uyển Uyển lẩm bẩm: “Đều là họ hoa hồng mà.”

“Ta…”

“Sao có thể?” Công tử Vô Ưu quay đầu nhìn Giản Hành Chi: “Cái gọi là người định mệnh, nghĩa là hai người có duyên phận trời định, ở bên nhau tăng cường vận khí, vạn sự thuận hòa, không như ngươi. Quỹ đạo sao của ngươi ở bên cạnh nàng, thông thường mà nói gọi là ——”

Tần Uyển Uyển kinh ngạc quay đầu, Giản Hành Chi chỉ để lại một câu: “Uyển Uyển, nàng ngủ sớm đi, ta đi tìm người.”

Giản Hành Chi đứng bật dậy, định đánh người. Tần Uyển Uyển và Tạ Cô Đường, Nam Phong cuống cuồng bước lên ngăn y lại.

“Vậy thì tốt quá.” Tần Uyển Uyển vui vẻ, quay đầu nhìn công tử Vô Ưu: “Làm phiền ngài.”

Tần Uyển Uyển và Tạ Cô Đường kéo tay trái tay phải, Nam Phong quỳ gối ôm chân, rốt cuộc mới miễn cưỡng giữ được y.

Vẻ mặt Liễu Trung lo lắng: “Ta đã bảo người đi tìm xung quanh, nhưng thật sự không còn cách nào khác. Thấy các vị đều là người tài giỏi, mới muốn cầu xin các vị giúp đỡ, xem thử có cách nào khác không.”

Công tử Vô Ưu bình tĩnh nhìn Giản Hành Chi, tiếp tục nhắc nhở: “Ngươi đánh ta sẽ tổn hại vận khí.”

Ông ta nhanh chóng hoàn hồn, hành lễ, gấp gáp nói: “Buổi chiều trông thấy chư vị anh hùng thân thủ bất phàm, lão hủ đột nhiên có việc gấp, có một thỉnh cầu. Nếu chư vị anh hùng có thể ra tay tương trợ, Liễu thị Hoa Thành tất sẽ trọng thưởng.”

“Đừng giận, đừng giận.” Tần Uyển Uyển trấn an Giản Hành Chi: “Hắn đụng đầu, người đừng tính toán với hắn.”

“Cách gì?”

Nói xong, công tử Vô Ưu định ngồi dậy. Y bị thương chưa lành, vừa cửa động đã lảo đảo. Tần Uyển Uyển vội bước lên đỡ: “Công tử cẩn thận.”

“Chủ nhân, ngài đừng kích động. Hắn nói không sai…” 666 cũng khuyên Giản Hành Chi: “Ngài đánh hắn tổn hại vận khí hay không thì ta không biết, nhưng tổn hại điểm tích lũy đó!”

“Tiền bối, đây là pháp tu, không thể đánh. Buổi chiều đã đánh rồi, ngài đánh nữa sẽ chết người đấy!” Tạ Cô Đường cũng vội vàng ngăn Giản Hành Chi.

“Cô ấy mang theo cái gì, để lại cái gì?”

Công tử Vô Ưu trên giường lên tiếng, cười nói: “Ta có một cách có thể tìm người về.”

Giản Hành Chi được khuyên can một phen, chẳng những không cảm thấy muốn từ bỏ, ngược lại càng muốn đánh người hơn.

“Đúng đấy.” Thúy Lục thúc giục: “Giản Hành Chi đang làm mình làm mẩy, y đi tìm cũng chẳng biết tìm bao lâu. Muội và y đồng thời tìm kiếm cũng chẳng sao cả.”

Thúy Lục ngồi một bên uống trà xem kịch. Công tử Vô Ưu tựa đầu vào giường, ánh mắt điềm tĩnh. Người trong phòng cãi nhau một hồi, đột nhiên bên ngoài vang lên giọng nói gấp gáp của một ông lão: “Quấy rầy chư vị anh hùng, xin hỏi các vị đã ngủ chưa?”

Công tử Vô Ưu nhả chữ chậm nhất có thể, nhấn từng chữ một: “Bát – tự – tương – khắc.”

“Không phiền.” công tử Vô Ưu nói, nhắc nhở Tần Uyển Uyển: “Nàng gọi ta Tuế Hàn là được rồi.”

Thúy Lục ngồi một bên uống trà xem kịch. Công tử Vô Ưu tựa đầu vào giường, ánh mắt điềm tĩnh. Người trong phòng cãi nhau một hồi, đột nhiên bên ngoài vang lên giọng nói gấp gáp của một ông lão: “Quấy rầy chư vị anh hùng, xin hỏi các vị đã ngủ chưa?”

Lời này rõ ràng là đã nghe thấy âm thanh ồn ào bên trong, khẳng định mọi người đều chưa ngủ.

“Sao?”

Nhóm người sững lại. Một lát sau, Tần Uyển Uyển ra hiệu bằng mắt cho Nam Phong: “Mở cửa đi.”

Tất cả mọi ngừi nhìn sang, phát hiện Tần Uyển Uyển còn mặc áo khoác của Liễu Phi Sương.

Giản Hành Chi không nghe rõ, Tần Uyển Uyển nhỏ giọng nói: “Lát nữa giải thích với người.”

Nam Phong nhanh chóng đứng dậy. Lúc mở cửa, mọi người đã ai ngồi chỗ nấy, trông hết sức trầm ổn.”

Ông lão đứng ngoài cửa ngây người. Mọi người cùng nhìn qua, chỉ thấy ông lão kể chuyện buổi chiều.

Lời này rõ ràng là đã nghe thấy âm thanh ồn ào bên trong, khẳng định mọi người đều chưa ngủ.

Ông ta nhanh chóng hoàn hồn, hành lễ, gấp gáp nói: “Buổi chiều trông thấy chư vị anh hùng thân thủ bất phàm, lão hủ đột nhiên có việc gấp, có một thỉnh cầu. Nếu chư vị anh hùng có thể ra tay tương trợ, Liễu thị Hoa Thành tất sẽ trọng thưởng.”

“Ông nói thẳng đi.” Giản Hành Chi lười khách sáo với ông ta, chỉ nói: “Hôm nay lại tìm chúng ta làm gì?”

Dứt lời, Giản Hành Chi lập tức nhảy ra cửa sổ, biến mất tại chỗ.

Liễu thị Hoa Thành.

“Không gạt các vị, thật ra từ nhỏ trong người tiểu thư đã mang một lời nguyền.” Gương mặt Liễu Trung lo lắng, giải thích: “Từ nhỏ, chỉ cần gặp phải các loại thực vật như hồng dây, nguyệt quý(*), trân châu mai, vũ y thảo, v.v… sẽ lập tức bị tấn công. Gia chủ đã nghĩ rất nhiều biện pháp, cuối cùng mới có thể khiến tiểu thư tránh bị những thực vật này tấn công vào ban ngày dương khí thịnh vượng. Nhiều năm qua, trong phủ không trồng loại thực vật này, tiểu thư cũng không thể tự do xuất phủ, cô ấy vốn không biết nguy hiểm. Hiện giờ lén trốn ra ngoài, bên ngoài là rừng rậm, nếu tiểu thư đi vào rừng, gặp phải loại thực vật này, e là…”

Tần Uyển Uyển và Giản Hành Chi nhìn nhau. Tần Uyển Uyển đứng dậy gọi ông lão tiến vào: “Tiền bối vào trong nói chuyện.”

“Vậy thì dễ rồi.”

Nhóm người sững lại. Một lát sau, Tần Uyển Uyển ra hiệu bằng mắt cho Nam Phong: “Mở cửa đi.”

Ông lão hành lễ vào phòng, ngẫm nghĩ, dứt khoát nói: “Lão hủ là tổng quản Liễu thị Hoa Thành, tên là Liễu Trung. Không sợ các vị chê cười, mọi người đều đã thấy, lần này ta ra ngoài là vì tìm kiếm Đại tiểu thư Liễu Phi Sương bỏ nhà trốn đi của nhà ta. Hôm nay không dễ gì mới tìm gặp, chúng ta bèn bố trí mai phục, nhưng lại gặp phải kẻ xấu ám sát, may nhờ các vị trợ giúp, tiểu thư mới thoát được một nạn. Lão hủ trước đa tạ chư vị tại đây.”

Nói xong, Mai Tuế Hàn quay đầu nhìn Tần Uyển Uyển: “Cô nương nghĩ thế nào?”

“Ông nói thẳng đi.” Giản Hành Chi lười khách sáo với ông ta, chỉ nói: “Hôm nay lại tìm chúng ta làm gì?”

Ông lão trầm mặc, hít sâu một hơi: “Bất kể là đi thế nào, hiện giờ là đêm khuya, tiểu thư không thể rời thành. Chúng ta phải tìm tiểu thư trở về nhanh nhất có thể.”

“Đúng vậy.”

“Tối nay vốn dĩ muốn để tiểu thư nghỉ ngơi một lúc rồi đi, không ngờ vừa ra khỏi tửu quán, tiểu thư đột nhiên chẳng thấy đâu.”

“Không có gì.” Công tử Vô Ưu, nói cho đúng thì là Mai Tuế Hàn.

“Không thấy sao?” Thúy Lục bật cười: “Lại chạy nữa à?”

(*) Hay còn gọi là hồng Trung Quốc

Ông lão trầm mặc, hít sâu một hơi: “Bất kể là đi thế nào, hiện giờ là đêm khuya, tiểu thư không thể rời thành. Chúng ta phải tìm tiểu thư trở về nhanh nhất có thể.”

“Không thể rời thành?”

“Đừng giận, đừng giận.” Tần Uyển Uyển trấn an Giản Hành Chi: “Hắn đụng đầu, người đừng tính toán với hắn.”

Tần Uyển Uyển tò mò: “Vì sao?”

“Không thấy sao?” Thúy Lục bật cười: “Lại chạy nữa à?”

“Không gạt các vị, thật ra từ nhỏ trong người tiểu thư đã mang một lời nguyền.” Gương mặt Liễu Trung lo lắng, giải thích: “Từ nhỏ, chỉ cần gặp phải các loại thực vật như hồng dây, nguyệt quý(*), trân châu mai, vũ y thảo, v.v… sẽ lập tức bị tấn công. Gia chủ đã nghĩ rất nhiều biện pháp, cuối cùng mới có thể khiến tiểu thư tránh bị những thực vật này tấn công vào ban ngày dương khí thịnh vượng. Nhiều năm qua, trong phủ không trồng loại thực vật này, tiểu thư cũng không thể tự do xuất phủ, cô ấy vốn không biết nguy hiểm. Hiện giờ lén trốn ra ngoài, bên ngoài là rừng rậm, nếu tiểu thư đi vào rừng, gặp phải loại thực vật này, e là…”

“Được rồi.”

Nam Phong nhanh chóng đứng dậy. Lúc mở cửa, mọi người đã ai ngồi chỗ nấy, trông hết sức trầm ổn.”“Tối nay vốn dĩ muốn để tiểu thư nghỉ ngơi một lúc rồi đi, không ngờ vừa ra khỏi tửu quán, tiểu thư đột nhiên chẳng thấy đâu.”(*) Hay còn gọi là hồng Trung Quốc

Giản Hành Chi đứng bật dậy, định đánh người. Tần Uyển Uyển và Tạ Cô Đường, Nam Phong cuống cuồng bước lên ngăn y lại.

“Hồng dây, nguyệt quý, trân châu mai, vũ y thảo…” Tần Uyển Uyển lẩm bẩm: “Đều là họ hoa hồng mà.”

Tần Uyển Uyển và Tạ Cô Đường kéo tay trái tay phải, Nam Phong quỳ gối ôm chân, rốt cuộc mới miễn cưỡng giữ được y.

“Sao?”

“Không thể rời thành?”

Giản Hành Chi không nghe rõ, Tần Uyển Uyển nhỏ giọng nói: “Lát nữa giải thích với người.”

“Lấy một bộ y phục của tiểu thư, tại hạ có thể trực tiếp đổi vị trí hai cô nương ngay lúc tìm thấy cô ấy.”

Nói xong, Tần Uyển Uyển ngẩng đầu nhìn sang Liễu Trung: “Liễu tiền bối, không biết tiểu thư đã mất tích bao lâu?”

“Không cần.”

“Hai canh giờ.”

Vẻ mặt Liễu Trung lo lắng: “Ta đã bảo người đi tìm xung quanh, nhưng thật sự không còn cách nào khác. Thấy các vị đều là người tài giỏi, mới muốn cầu xin các vị giúp đỡ, xem thử có cách nào khác không.”

“Hai canh giờ…”

Tần Uyển Uyển suy nghĩ, nhắm mắt lại, dùng thần thức dò xét một vòng.

“Cô nương dùng thần thức e là không tra được tiểu thư nhà ta.” Thấy Tần Uyển Uyển đang làm gì, Liễu Trung lên tiếng nhắc nhở: “Tiểu thư nhà ta mang theo pháp bảo đặc biệt để ngăn chặn thần thức truy tìm, chúng ta chỉ đành lần theo dấu vết tìm kiếm.”

“Ngươi nằm lại đi.” Giản Hành Chi lạnh nhạt nói: “Nghỉ ngơi cho tốt, không cần ngươi giúp.”

“Cô nương dùng thần thức e là không tra được tiểu thư nhà ta.” Thấy Tần Uyển Uyển đang làm gì, Liễu Trung lên tiếng nhắc nhở: “Tiểu thư nhà ta mang theo pháp bảo đặc biệt để ngăn chặn thần thức truy tìm, chúng ta chỉ đành lần theo dấu vết tìm kiếm.”

Nàng đáp ứng, quay đầu nhìn Mai Tuế Hàn: “Vậy làm phiền công tử.”

“Vậy cô ấy biến mất lần cuối ở đâu?”

Giản Hành Chi hỏi, Liễu Trung đáp: “Con hẻm tiệm bán bánh gạo bên ngoài tửu quán.”

“Hai canh giờ.”

Nam Phong nhanh chóng đứng dậy. Lúc mở cửa, mọi người đã ai ngồi chỗ nấy, trông hết sức trầm ổn.”

“Cô ấy mang theo cái gì, để lại cái gì?”

Tần Uyển Uyển nghe vậy, ngẫm nghĩ, rốt cuộc gật đầu.

“Tiểu thư đi gấp gáp, dáng vẻ giống như lần cuối mọi người nhìn thấy ở tửu quán.” Liễu Trung nói xong, sực nhớ: “À, bộ y phục trên người tiểu thư là y phục của vị cô nương này.”

Tất cả mọi ngừi nhìn sang, phát hiện Tần Uyển Uyển còn mặc áo khoác của Liễu Phi Sương.

“Vậy thì dễ rồi.”

Liễu thị Hoa Thành.

Ông lão đứng ngoài cửa ngây người. Mọi người cùng nhìn qua, chỉ thấy ông lão kể chuyện buổi chiều.

Công tử Vô Ưu trên giường lên tiếng, cười nói: “Ta có một cách có thể tìm người về.”

“Vậy thì tốt quá.” Tần Uyển Uyển vui vẻ, quay đầu nhìn công tử Vô Ưu: “Làm phiền ngài.”

“Tiểu thư đi gấp gáp, dáng vẻ giống như lần cuối mọi người nhìn thấy ở tửu quán.” Liễu Trung nói xong, sực nhớ: “À, bộ y phục trên người tiểu thư là y phục của vị cô nương này.”

“Không phiền.” công tử Vô Ưu nói, nhắc nhở Tần Uyển Uyển: “Nàng gọi ta Tuế Hàn là được rồi.”

Nói xong, công tử Vô Ưu định ngồi dậy. Y bị thương chưa lành, vừa cửa động đã lảo đảo. Tần Uyển Uyển vội bước lên đỡ: “Công tử cẩn thận.”

“Không có gì.” Công tử Vô Ưu, nói cho đúng thì là Mai Tuế Hàn.

Hắn ngẩng đầu mỉm cười với Tần Uyển Uyển, dịu dàng nói: “Chút tổn thương này, ngày mai là ổn thôi.”

Công tử Vô Ưu bình tĩnh nhìn Giản Hành Chi, tiếp tục nhắc nhở: “Ngươi đánh ta sẽ tổn hại vận khí.”

“Lúc này còn phiền công tử giúp chúng ta, đúng là áy náy.” Tần Uyển Uyển nghe thấy lời hắn nói, vô cùng áy náy: “Có điều tình huống khẩn cấp…”

“Nếu cô nương cảm thấy áy náy…” Mai Tuế Hàn mỉm cười nhìn nàng: “Ta giúp cô nương, để báo đáp, cô nương nói cho ta biết phương danh, thế nào?”

“Không cần.”

“Chủ nhân, ngài đừng kích động. Hắn nói không sai…” 666 cũng khuyên Giản Hành Chi: “Ngài đánh hắn tổn hại vận khí hay không thì ta không biết, nhưng tổn hại điểm tích lũy đó!”

Giản Hành Chi thờ ơ đứng bên cạnh nhìn hồi lâu, rốt cuộc lên tiếng.

Giản Hành Chi được khuyên can một phen, chẳng những không cảm thấy muốn từ bỏ, ngược lại càng muốn đánh người hơn.

“Ngươi nằm lại đi.” Giản Hành Chi lạnh nhạt nói: “Nghỉ ngơi cho tốt, không cần ngươi giúp.”

“Hả?”

Hắn ngẩng đầu mỉm cười với Tần Uyển Uyển, dịu dàng nói: “Chút tổn thương này, ngày mai là ổn thôi.”

Tần Uyển Uyển kinh ngạc quay đầu, Giản Hành Chi chỉ để lại một câu: “Uyển Uyển, nàng ngủ sớm đi, ta đi tìm người.”

“Tối nay vốn dĩ muốn để tiểu thư nghỉ ngơi một lúc rồi đi, không ngờ vừa ra khỏi tửu quán, tiểu thư đột nhiên chẳng thấy đâu.”

Dứt lời, Giản Hành Chi lập tức nhảy ra cửa sổ, biến mất tại chỗ.

“Nếu cô nương cảm thấy áy náy…” Mai Tuế Hàn mỉm cười nhìn nàng: “Ta giúp cô nương, để báo đáp, cô nương nói cho ta biết phương danh, thế nào?”

Giản Hành Chi vừa đi, người trong phòng rơi vào thế giằng co, không biết rốt cuộc có nên nhờ Mai Tuế Hàn giúp đỡ hay không.

Tần Uyển Uyển do dự, đang muốn bảo Mai Tuế Hàn nằm lại, chợt nghe Liễu Trung lên tiếng: “Vị công tử này biết thuật bói toán sao?”

“Đúng vậy.”

Mai Tuế Hàn gật đầu: “Có điều dùng kỹ thuật bói toán để biết vị trí cụ thể của tiểu thư, e rằng hơi phiền phức. Đúng lúc cô ấy vẫn mặc y phục của cô nương này, vậy tại hạ có một cách đơn giản hơn.”

“Tiền bối, đây là pháp tu, không thể đánh. Buổi chiều đã đánh rồi, ngài đánh nữa sẽ chết người đấy!” Tạ Cô Đường cũng vội vàng ngăn Giản Hành Chi.

“Cách gì?”

“Lấy một bộ y phục của tiểu thư, tại hạ có thể trực tiếp đổi vị trí hai cô nương ngay lúc tìm thấy cô ấy.”

Nói xong, Mai Tuế Hàn quay đầu nhìn Tần Uyển Uyển: “Cô nương nghĩ thế nào?”

“Giản Hành Chi… đã đi tìm người rồi.” Tần Uyển Uyển do dự, nhưng còn chưa nói hết, Liễu Trung đã gấp gáp mở lời: “Cô nương, tiểu thư nhà ta thể chất đặc biệt, ở bên ngoài thêm một khắc cũng là nguy hiểm. Nếu có thể cứu sớm hơn một khắc, không chừng sẽ cứu cô ấy một mạng. Thực vật chủ động tấn công cô ấy, nhưng sẽ không tấn công cô nương. Cô và cô ấy đổi vị trí cũng không nguy ngại. Chỉ cần cô nương bằng lòng, Liễu thị sẽ không xử tệ với cô!”

Tần Uyển Uyển tò mò: “Vì sao?”

“Đúng đấy.” Thúy Lục thúc giục: “Giản Hành Chi đang làm mình làm mẩy, y đi tìm cũng chẳng biết tìm bao lâu. Muội và y đồng thời tìm kiếm cũng chẳng sao cả.”

Tần Uyển Uyển nghe vậy, ngẫm nghĩ, rốt cuộc gật đầu.

“Được rồi.”

Nàng đáp ứng, quay đầu nhìn Mai Tuế Hàn: “Vậy làm phiền công tử.”

 

5 7 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

4 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Azan0306
Azan0306
2 Năm Cách đây

Tên khốn này giả bộ mất trí nhớ chắc luôn

Azan0306
Azan0306
2 Năm Cách đây

Móa tính ra ảnh toàn phá không mà cũng hoàn thành nhiệm vụ á hả.

Azan0306
Azan0306
2 Năm Cách đây

Thấy đổi vậy cũng được mà, xài Mai Tuế Hàn được thì xài đi, kiểu gì cũng phải dắt anh này theo thôi.

Duy Nhiên
Duy Nhiên
1 Năm Cách đây

Cái cách cứu người này cũng nguy hiểm à nha. Lỡ bà tiểu thư kia đang bị bắt hay ám toán gì thì sao. Uyển Uyển lãnh đủ à?

4
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!