Chương 97
Buổi tối gặp lại
Editor: Zens Zens
Đăng ký nhận chương mới: Link
Quy định đọc truyện trên Website: Link
Facebook Zens Zens: Link
***
Tần Uyển Uyển nhìn vẻ mặt của Giản Hành Chi biết ngay y vừa nhận nhiệm vụ mình thích, nàng tò mò hỏi: “Người nhận nhiệm vụ gì?”
“Nhiệm vụ tốt cho nàng.”
Giản Hành Chi xua tay: “Được rồi, nàng nghỉ ngơi đi, ta về phòng tĩnh tọa.”
Nói xong, Giản Hành Chi chủ động xuống giường, nhanh nhẹn nhảy ra ngoài cửa sổ. Tần Uyển Uyển không nghĩ y chạy nhanh như thế, hơi ngẩn người, chợt thấy y thò nửa người vào: “À ừ… Ta xác nhận lần cuối, sau này ta sẽ là tình lang của nàng đúng không?”
Tần Uyển Uyển không ngờ y hỏi thẳng như thế, xấu hổ quay đầu đi: “Người mau về ngủ đi.”
“Nàng cho ta một câuịtrả lời chắcậchắn. Ta thíchínàng, nàng cũngịthích ta, đúngệkhông?”
Tần UyểnĬUyển: “…”
Cáiônày bảo nàngìphải đáp thếếnào?
Nàng không mởìmiệng, Giản HànhỗChi hiếm khiỉhiểu chuyện, vuiếvẻ nói: “Nàngỹkhông nói, taḹxem như nàngỵngầm thừa nhận,ísau này nàngἳchính là vịớhôn thê củaíta. Ta điẵđây!”
“Đợi…”
TầnạUyển Uyển cònêchưa nói hết,ôy đã chạyЇbiến, trước khiẩchạy còn tiệnởtay đóng cửaìsổ cho nàngịđể thể hiện(sự quan tâmísăn sóc của°mình.
“Ai…” Tần UyểnẵUyển hơi khôngἶcam lòng: “Aiḻlà vị hônἴthê của ngườiầchứ?”
Nói xong,ïnàng lẩm bẩm:ĭ“Chẳng phải cònἱchưa đính hônἰsao?”
Suy nghĩìmột hồi, nàng¸ngả xuống giường,ụmột lát sauἳlại không nhịnỉđược lăn mộtĩvòng, dùng chănἶbọc lấy chínhẹmình, cười khúcồkhích.
Giản Hành Chiạchạy về phòngἲngồi trên đệmùbồ đoàn tựẻvui vẻ mộtỵlúc, chợt ngheìthấy tiếng TạíCô Đường truyềnịtừ ngoài vào:ị“Tiền bối?”
“Hửm,ḽTạ Cô Đường?”IGiản Hành Chi[lên tiếng: “Chuyệnệgì?”
“Lúc nãy,đLiễu Phi Nhứỵtự nổ nguyên²thần, Cô Đườngịkhông yên tâm,ờmuốn hỏi thửịbây giờ tiềnἷbối thế nào?”[
“À, ta khôngÏsao.” Giản HànhưChi đuổi y:ỉ“Không cần lo,ếta tĩnh tọaỡmột lát làîkhỏe.”
“Vâng.”
TạἳCô Đường xácìnhận Giản HànhụChi không sao)thì cũng khôngẻquấy rầy nữa,Ixoay người rờiἴđi.
Đợi Tạ CôĩĐường đi rồi,ıGiản Hành Chiĭvẫn chộn rộnɩtrong lòng, ngồi]trên đệm bồḽđoàn nghĩ Đôngưnghĩ Tây. 666ơđợi hồi lâu,ľrốt cuộc khôngớnhịn được lênồtiếng: “Chủ nhân,ọngài nên trịãthương đi, đừngÎnghĩ nữa.”
“Chútĭtổn thương cỏnḹcon, không đángĬnhắc tới.” GiảnéHành Chi giơõtay ngăn lại:ả“Để ta nghĩívề Uyển Uyểnéthêm chút nữa.”,
666 nhìn linhĺlực y rốiĩmột nùi, cạnἵlời.
Giản Hành Chiậchống cằm suy°nghĩ đến hơnắnửa đêm, cuối{cùng mới bìnhἰtĩnh lại, tĩnhừtọa nghỉ ngơiủdưới sự thúcịgiục của 666.ỉĐợi thân thểôhồi phục, mởĩmắt ra thììtrời đã sáng,úGiản Hành Chiἳra khỏi cửafvào buổi trưa.ĩNam Phong thấyḻy đi ra,ịvội chào hỏi:ứ“Giản đạo quân,ịngài dậy rồi?ắHôm nay, Liễuḹgia chủ thẩmấvấn đồng đảngîcủa Liễu PhiâNhứ. Nhóm chủínhân đều đếnờđại sảnh, chủènhân bảo taíđợi đến trưaíhẳn gọi ngài,ĭkhông ngờ ngàiįđã dậy trướcĩrồi.”
Nghe nói(thế, Giản HànhẽChi gật đầu:ẽ“Ừ, để taóđến đó.”
Nói{xong, Giản Hành¹Chi dẫn NamỉPhong đi vềỏphía đại sảnh.íTất cả mọiĪngười đều ngồiɪở đây, LiễuἵNguyệt Hoa ngồiĩtrên cao, LiễuệPhi Sương đứngưsau lưng bà,ạLạc Hành Chuữvà Tạ CôἳĐường ngồi mộtởbên, Thúy Lụcìvà Tần UyểnàUyển ngồi mộtọbên. Giản HànhâChi bước vào,ồtất cả mọiếngười cùng nhìnἱvề phía y.ôY nhìn TầnjUyển Uyển, thấyựbên cạnh nàngặkhông còn chỗ}trống, đành ngồi[bên cạnh ThúyỉLục, cách TầnĪUyển Uyển mộtợngười.
“Giản đạo quânḽcũng đã tớiãrồi.” Liễu NguyệtỗHoa nhìn thấy[Giản Hành ChiĬbước vào, cườiĭnói: “Hôm quaìGiản đạo quânắchịu đựng đònủphát nổ nguyênõthần của LiễuõPhi Nhứ, khôngЇbiết còn khó)chịu không? Nếuềkhông để ý,êngài có thểḹbảo y tuèxem thử, cầnjthuốc hay gìổcứ mở miệng,ìLiễu thị sẽẵdốc hết khảỵnăng.”
“Đều làļchuyện nhỏ, chẳngúcó gì toítát.” Giản HànhiChi giơ tayĭlên thi lễ:ỉ“Liễu gia chủẳkhông cần lojlắng.”
“Vậy thìểmay quá.” LiễujNguyệt Hoa gậtíđầu, giải thích:ờ“Vừa rồi chúngỗta đã thẩm:vấn đồng đảngἲliên quan đếnừLiễu Phi Nhứ.ĩBọn chúng thừaınhận mình đềuữmang ma chủngỳtrên người, LiễuặPhi Nhứ lấyĬma chủng uyíhiếp, lại hứaắcho lợi ích,ìkhiến bọn chúngĩbán mạng choòcô ta. CóЇđiều hiểu biếtếcủa chúng đốiĩvới Liễu PhiỉNhứ không sâu,ềdường như đêmïqua đạo quânâđã sử dụng(thuật sưu thần,ἵkhông biết nhìnịthấy gì trongỷthức hải LiễuḻPhi Nhứ?”
“Cũngíchẳng có gì…”ọGiản Hành Chi¸hờ hững giảiĩthích: “Mọi việcfcô ta làm,ủđa phần mọiïngười đều biết¹rồi. Từ thứcĩhải của cô°ta mà xem,[hẳn là mộtĭtrăm năm trướcĩLiễu Phi Nhứộđã bị LiễuơY Y cướpIxác hoàn hồn.”ĭ
“Cướp xác hoànĨhồn?” Liễu NguyệtỷHoa nhíu mày.IGiản Hành Chiốgật đầu: “Nămẵđó, lúc LiễuỉY Y thảáTà Thần đãĮbị gieo maệchủng. Sau khiịquay lại Liễuẫgia, cô taớbị phạt nặng,ỷnhưng Bạch Viạcảm thấy Liễuỳthị xử phạtɪchưa đủ, tớiịcửa quậy, đạiɩchiến với Liễu‹thị, cuối cùngỳgiết chét LiễuĮY Y. Nhưngỏsau khi LiễufY Y chết,ỉthần hồn chưaởtan, cô taἲbiết Bạch Viìsẽ đuổi giếtẽchuyển thế của¹mình, dứt khoátïcướp xác hoànįhồn Liễu PhiỳNhứ lúc đó]chỉ là KimἱĐan, từ đóónằm vùng ởêLiễu gia.”
“Vậyıvì sao côốta muốn hạiἵcon ta?”
LiễuăNguyệt Hoa nghiếnặrăng, Giản HànhẩChi giải thích:ĩ“Liễu Y Yìvốn nghĩ BạchìVi giết chết{chuyển thế củaộcô ta mộtỉlần, có lẽùsẽ rời khỏiÍLiễu thị. Côĩta cố ýớgài bẫy baìcô gái, khiếnũcho Bạch Viỗtưởng rằng bọn)họ là chuyểnấthế của mình,ợkết quả BạchḻVi giết hếtờđời này đến{đời khác, giếtĩmãi không ngừng.IThần hồn củaįcô ta mang[theo lời nguyềnộcủa Bạch Vi,ễvốn không dámủlộ diện, choīđến khi LiễuềPhi Sương raỉđời. Liễu YịY phát hiệnỉthể chất LiễuỷPhi Sương đặcựbiệt, làm vậtìdẫn nguyền rủaIthì không cònógì tốt hơn.:Cô ta nghĩĩcách chuyển lờiĺnguyền lên ngườiỉLiễu Phi Sương,ằkhiến Bạch Viỉnhầm tưởng LiễuíPhi Sương làọchuyển thế củaểcô ta, rốtàcuộc có thểịquang minh chínhìđại xuất hiệnớtrước chúng nhân.”đ
“Đúng vậy.” LiễuἳNguyệt Hoa nhớìlại: “Đúng làἵsau khi PhiửSương ra đời,ùLiễu Phi Nhứĩmới xuất quanịvề nhà, chủĮđộng giúp taĩxử lý chuyệnớnội gia.”
“Sauẹkhi Ngọc LinhưLung xuất thế,ỉLiễu Y YÍhi vọng lấyậđược Ngọc LinhềLung phi thăng.įLúc trước, côậta đến QuỷỉThành giành NgọcàLinh Lung không}có kết quả,ísau khi trởḽvề thì phátÏhiện Bạch Viếcó được NgọcÎLinh Lung, bènἷcố ý gạtựbà, nói bàấcó thể thông³qua Thủy linhóchâu triệu hồiıNgọc Linh Lung,¹để bà thúc{giục Liễu PhiĩSương và LạcЇHành Chu thànhồhôn. Cô taĬmuốn thông quaỉhôn sự dẫn[dụ Bạch Vi,ỉkhiến mọi ngườijdiệt trừ BạchơVi, lấy NgọcἱLinh Lung, còn¹cô ta cóìthể bọ ngựaẩbắt ve, chimìsẻ chực sẵn.ắCó điều côḷta không ngờạ——”
Giản HànhỉChi hạ thấpĩgiọng, Liễu NguyệtἷHoa đã hoànỉtoàn đắm chìmồvào sự miêuẳtả của y,Ïnghiêm túc hỏi:ỉ“Là gì?”
GiảnữHành Chi đợiỉbà dò hỏi.ởLiễu Nguyệt Hoaỡhỏi xong, vẻộmặt y nghiêmîtúc nhấn mạnhàtừng chữ: “Taễquá mạnh.”
TầnẽUyển Uyển nghe{thế “phụt” mộtổngụm trà ra.ḽÁnh mắt LiễuâNguyệt Hoa nhìnỳGiản Hành Chiīphức tạp.
Lời ngườiọnày nói làɪthật. Đời này,ἵbà chưa từngốgặp người nàoổở gần HóaếThần tự phátìnổ xong cònẫsống phây phây,ưnhưng không biếtjvì sao GiảnâHành Chi nghiêmỵtúc khen ngợi)mình như vậy,ļbà chẳng sinhỉra nổi chútịkính sợ nào.
Thậmỉchí còn phản[nghịch đến chẳngĩmuốn tiếp lời.
“Àựừm…” Vì đểửngăn quá mấtḻmặt, Tần UyểnĩUyển vội chuyểnẫđề tài: “Ngàyómai, Lạc đạoịhữu và Liễuấtiểu thư thành²hôn rồi nhỉ?ỉMọi người cóḷcần giúp đỡỵgì không?”
Nhắcɩtới đề tài¹này, Liễu NguyệtùHoa lập tứcấmỉm cười, quayợđầu bàn bạcĭhôn sự vớiưLạc Hành Chu.
Nhắcỏđến hôn sựựngày mai, bầuékhông khí trongịsảnh lập tứcĩhòa hợp hơn.ẵMọi người nóiẳhết câu nàyḽđến câu kia,ịGiản Hành Chiửcũng không xenļmiệng vào được.
Trước nay, y không để tâm đến những tục sự này, nhưng thấy Tần Uyển Uyển nói chuyện vui vẻ, y cũng kiên nhẫn ngồi tại chỗ, thỉnh thoảng quay đầu cách Thúy Lục nhìn Tần Uyển Uyển.
Nói xong lời này, Giản Hành Chi bỗng thấy hơi chột dạ, cảm giác giống như mình không chịu trách nhiệm. Y khẽ ho một tiếng, cố gắng cứu vãn hình tượng: “Chủ yếu là sợ trễ nãi chuyện phụ mẫu nàng.”
“Mấy ngày thôi mà, không trễ nãi.” Tần Uyển Uyển kiên trì lắc đầu. Giản Hành Chi suy nghĩ, đột nhiên bừng tỉnh: “Có phải nàng lo lắng cho ta không?”
Tần Uyển Uyển và Liễu Nguyệt Hoa bàn bạc chuyện tham gia hôn lễ, không để ý tới ánh mắt của Giản Hành Chi. Ngược lại, Thúy Lục ở bên cạnh lại ngẩn người, nhanh chóng phát hiện hình như Giản Hành Chi… đang nhìn nàng ta?
Kế tiếp, nàng bị Thúy Lục kéo đi. Thúy Lục kéo nàng đến chỗ tối, kích động nói: “Uyển Uyển, ta cho muội biết một chuyện.”
Giản Hành Chi bất mãn nhìn nàng, bỗng nhiên hơi tủi thân: “Tối qua mới nói ta là tình lang của nàng, hôm nay cả chỗ ngồi cũng không giữ cho ta!”
Thúy Lục hơi hốt hoảng, vội cúi đầu uống trà. Uống xong vài ly, Tần Uyển Uyển bảo với Liễu Nguyệt Hoa sẽ tham gia hôn lễ của Lạc Hành Chu rồi đi sau, cuối cùng nói: “Liễu gia chủ còn phải chuẩn bị hôn lễ, chúng ta không quấy rầy nữa, tạm thời đi trước.”
“Hửm?” Tần Uyển Uyển tò mò, nghe Thúy Lục mặt mày nghiêm túc nói: “Ta cảm thấy Giản Hành Chi bất thường.”
“Chư vị nghỉ ngơi nhiều thêm…” Liễu Nguyệt Hoa cười: “Ta không tiện khách sáo nữa.”
“Chư vị nghỉ ngơi nhiều thêm…” Liễu Nguyệt Hoa cười: “Ta không tiện khách sáo nữa.”
Thúy Lục nghiêm túc gật đầu: “Ta sẽ cẩn thận cân nhắc ý của Liễu gia chủ.”
Tần Uyển Uyển đứng dậy tạm biệt Liễu Nguyệt Hoa, tất cả mọi người cùng đứng dậy, trước khi đi đột nhiên Liễu Nguyệt Hoa lên tiếng gọi: “Hành Chu.”
“Thương tích trên người người tốt nhất nghỉ ngơi thêm vài ngày, vì vậy ta muốn ở lại đây tham gia hôn lễ của Lạc Hành Chu, đợi tin tức Đại hội Liên minh Tiên giới xuất hiện thì chúng ta lại xuất phát. Người cảm thấy thế nào?”
“Hả?” Tần Uyển Uyển nghệch ra. Thúy Lục nhìn xung quanh, ghé vào tài Tần Uyển Uyển, nhỏ giọng nói: “Hôm nay, y cứ nhìn trộm ta hoài.”
Lạc Hành Chu quay đầu, nhìn thấy Liễu Nguyệt Hoa suy nghĩ rồi nói: “Chuyện ở Liễu thị lần này phiền cậu nói lại với phụ thân cậu một tiếng. Hôm nay Hoa Thành, Hoang Thành đều liên tục phát hiện ma chủng, hãy hỏi ý của phụ thân cậu thử xem, nếu cần thiết…”
Trước nay, y không để tâm đến những tục sự này, nhưng thấy Tần Uyển Uyển nói chuyện vui vẻ, y cũng kiên nhẫn ngồi tại chỗ, thỉnh thoảng quay đầu cách Thúy Lục nhìn Tần Uyển Uyển.
“Không có việc thì không thể tìm nàng à?”
Vẻ mặt Liễu Nguyệt Hoa rét lạnh: “Có lẽ chuyện săn ma phải lặp lại lần nữa.”
Tần Uyển Uyển cắt đuôi Thúy Lục, một mình bước vào sân vườn. Chẳng bao lâu sau, nàng cảm giác một người đi từ đằng sau lên, chóp mũi ngửi được mùi hương thanh mát quen thuộc. Nàng chắp hai tay sau lưng, đi phía trước, mỉm cười, biết rõ còn hỏi: “Tìm ta có chuyện gì?”
Nghe nói thế, vẻ mặt Lạc Hành Chu nghiêm túc: “Hành chu hiểu.”
Nói xong, Tần Uyển Uyển vỗ vai nàng: “Hết chuyện rồi, ta đi đây.”
Lời này vừa nói ra, vẻ mặt những người tại đó biểu hiện khác nhau. Giản Hành Chi và Tần Uyển Uyển nhìn nhau, nghe Liễu Nguyệt Hoa nhìn Thúy Lục nói: “Nghe bảo hiện giờ đại nhân Thúy Lục đại diện Thành chủ Quỷ Thành, đại nhân Thúy Lục không ngại quay về suy nghĩ lời đề nghị này của ta một chút.”
Thúy Lục đứng tại chỗ, lẩm bẩm: “Hóa ra không phải một mình ta thích hồng ngọc. Ừm, biết thưởng thức!”
Thúy Lục nghiêm túc gật đầu: “Ta sẽ cẩn thận cân nhắc ý của Liễu gia chủ.”
Giản Hành Chi nghe lời Tần Uyển Uyển nói, hờ hững đáp.
Tần Uyển Uyển nghẹn lời. Giản Hành Chi lập tức vui vẻ, khẽ ho một tiếng, khoanh hai tay, có chút kiêu ngạo: “Nàng lo lắng cho ta như thế, vậy chờ ngày mai chúng ta tham gia hôn lễ Lạc Hành Chu xong rồi lại đi.”
“Phi Sương.” Liễu Nguyệt Hoa thấy đã truyền lời xong, giơ tay lên để Liễu Phi Sương đỡ mình đứng dậy: “Bảo người tiễn các vị khách nhân, ta về nghỉ ngơi trước.”
Tần Uyển Uyển và Liễu Nguyệt Hoa bàn bạc chuyện tham gia hôn lễ, không để ý tới ánh mắt của Giản Hành Chi. Ngược lại, Thúy Lục ở bên cạnh lại ngẩn người, nhanh chóng phát hiện hình như Giản Hành Chi… đang nhìn nàng ta?
Liễu Phi Sương đáp lời, sai người tiễn mọi người ra ngoài. Giản Hành Chi và Tần Uyển Uyển cùng đi ra, Giản Hành Chi đang định nói gì đó, Thúy Lục đã kéo Tần Uyển Uyển, cuống quít nói: “Muội tới đây với ta một chút.”
Giản Hành Chi nghẹn lời, Tần Uyển Uyển quay đầu nhìn y, ra hiệu mắt bảo y đợi một lát rồi tới.
“Hồng ngọc?”
Kế tiếp, nàng bị Thúy Lục kéo đi. Thúy Lục kéo nàng đến chỗ tối, kích động nói: “Uyển Uyển, ta cho muội biết một chuyện.”
Thúy Lục hơi hốt hoảng, vội cúi đầu uống trà. Uống xong vài ly, Tần Uyển Uyển bảo với Liễu Nguyệt Hoa sẽ tham gia hôn lễ của Lạc Hành Chu rồi đi sau, cuối cùng nói: “Liễu gia chủ còn phải chuẩn bị hôn lễ, chúng ta không quấy rầy nữa, tạm thời đi trước.”
Tần Uyển Uyển giật thót, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại: “Không… không phải vậy chứ?”
“Hửm?” Tần Uyển Uyển tò mò, nghe Thúy Lục mặt mày nghiêm túc nói: “Ta cảm thấy Giản Hành Chi bất thường.”
“Thật đấy.” Vẻ mặt Thúy Lục nghiêm túc: “Ánh mắt y cứ lượn tới lượn lui theo ta. Muội nói xem rốt cuộc y có ý gì?”
“Hả?” Tần Uyển Uyển nghệch ra. Thúy Lục nhìn xung quanh, ghé vào tài Tần Uyển Uyển, nhỏ giọng nói: “Hôm nay, y cứ nhìn trộm ta hoài.”
Vẻ mặt Liễu Nguyệt Hoa rét lạnh: “Có lẽ chuyện săn ma phải lặp lại lần nữa.”
Giản Hành Chi nghẹn lời, Tần Uyển Uyển quay đầu nhìn y, ra hiệu mắt bảo y đợi một lát rồi tới.
Tần Uyển Uyển giật thót, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại: “Không… không phải vậy chứ?”
“Thật đấy.” Vẻ mặt Thúy Lục nghiêm túc: “Ánh mắt y cứ lượn tới lượn lui theo ta. Muội nói xem rốt cuộc y có ý gì?”
Nghe thấy lời Thúy Lục, Tần Uyển Uyển nhớ tới vị trí ngồi lúc nãy của bọn họ, đột nhiên nhận ra rốt cuộc Giản Hành Chi đang nhìn ai. Nàng khẽ ho một tiếng: “Tỷ đừng nghĩ nhiều, y không nghĩ cái gì đâu.”
Nghe thấy lời Thúy Lục, Tần Uyển Uyển nhớ tới vị trí ngồi lúc nãy của bọn họ, đột nhiên nhận ra rốt cuộc Giản Hành Chi đang nhìn ai. Nàng khẽ ho một tiếng: “Tỷ đừng nghĩ nhiều, y không nghĩ cái gì đâu.”
“Lẽ nào…” Thúy Lục giơ tay lên, sờ trâm cài trên đầu mình: “Y phát hiện ta cài trâm mới?”
Nói xong, nàng xoay người đi về phía phòng cho khách, vẫy tay: “Buổi tối gặp lại.”
Lời này vừa nói ra, vẻ mặt những người tại đó biểu hiện khác nhau. Giản Hành Chi và Tần Uyển Uyển nhìn nhau, nghe Liễu Nguyệt Hoa nhìn Thúy Lục nói: “Nghe bảo hiện giờ đại nhân Thúy Lục đại diện Thành chủ Quỷ Thành, đại nhân Thúy Lục không ngại quay về suy nghĩ lời đề nghị này của ta một chút.”
“Chắc vậy.” Tần Uyển Uyển nhìn trâm cài khảm hồng ngọc trên đầu Thúy Lục: “Đẹp lắm, chắc là hồng ngọc hấp dẫn y chứ chẳng có ý gì đâu, tỷ đừng nghĩ nhiều.”
Nói xong, Tần Uyển Uyển vỗ vai nàng: “Hết chuyện rồi, ta đi đây.”
“Hồng ngọc?”
Thúy Lục đứng tại chỗ, lẩm bẩm: “Hóa ra không phải một mình ta thích hồng ngọc. Ừm, biết thưởng thức!”
Tần Uyển Uyển cắt đuôi Thúy Lục, một mình bước vào sân vườn. Chẳng bao lâu sau, nàng cảm giác một người đi từ đằng sau lên, chóp mũi ngửi được mùi hương thanh mát quen thuộc. Nàng chắp hai tay sau lưng, đi phía trước, mỉm cười, biết rõ còn hỏi: “Tìm ta có chuyện gì?”
“Không có việc thì không thể tìm nàng à?”
“Vậy tối nay…” Giản Hành Chi xoay đầu, hơi ngượng ngùng: “Ta muốn mời nàng ăn hoành thánh, nàng có thời gian không?”
Giản Hành Chi bất mãn nhìn nàng, bỗng nhiên hơi tủi thân: “Tối qua mới nói ta là tình lang của nàng, hôm nay cả chỗ ngồi cũng không giữ cho ta!”
“Không nghĩ người sẽ tới.” Tần Uyển Uyển dạo bước cùng y trên đường nhỏ, chậm rãi nói: “Nhiệm vụ mới của ta là đến Đại hội Liên minh Tiên giới ở Vô Tương Tông, nhưng hiện giờ chưa có tin tức của đại hội. Hôm nay nghe thấy Liễu Nguyệt Hoa đề xướng muốn lặp lại hành động săn ma, ta đoán chuyện này có liên quan đến Đại hội Liên minh Tiên giới.”
“Không nghĩ người sẽ tới.” Tần Uyển Uyển dạo bước cùng y trên đường nhỏ, chậm rãi nói: “Nhiệm vụ mới của ta là đến Đại hội Liên minh Tiên giới ở Vô Tương Tông, nhưng hiện giờ chưa có tin tức của đại hội. Hôm nay nghe thấy Liễu Nguyệt Hoa đề xướng muốn lặp lại hành động săn ma, ta đoán chuyện này có liên quan đến Đại hội Liên minh Tiên giới.”
“Lẽ nào…” Thúy Lục giơ tay lên, sờ trâm cài trên đầu mình: “Y phát hiện ta cài trâm mới?”
“Ừ.”
Giản Hành Chi nghe lời Tần Uyển Uyển nói, hờ hững đáp.
“Ừ.”
“Thương tích trên người người tốt nhất nghỉ ngơi thêm vài ngày, vì vậy ta muốn ở lại đây tham gia hôn lễ của Lạc Hành Chu, đợi tin tức Đại hội Liên minh Tiên giới xuất hiện thì chúng ta lại xuất phát. Người cảm thấy thế nào?”
Tần Uyển Uyển đứng dậy tạm biệt Liễu Nguyệt Hoa, tất cả mọi người cùng đứng dậy, trước khi đi đột nhiên Liễu Nguyệt Hoa lên tiếng gọi: “Hành Chu.”
“Vết thương của ta không sao.” Giản Hành Chi suy nghĩ: “Chuyện phụ mẫu nàng vẫn nên giải quyết sớm. Chúng ta xuất phát đến Vô Tương Tông trước, ta nghỉ ngơi trên đường, đợi đến Vô Tương Tông thì dừng lại dò xét tin tức Đại hội Liên minh Tiên giới.”
“Không cần gấp gáp như thế…”
Tần Uyển Uyển suy nghĩ: “Người bôn ba trên đường, ta sợ để lại di chứng…”
“Để lại di chứng cũng chẳng phải của ta.” Giản Hành Chi thờ ơ nói: “Thân thể ở Tiên giới của ta rất khỏe mạnh!”
“Để lại di chứng cũng chẳng phải của ta.” Giản Hành Chi thờ ơ nói: “Thân thể ở Tiên giới của ta rất khỏe mạnh!”
Nói xong lời này, Giản Hành Chi bỗng thấy hơi chột dạ, cảm giác giống như mình không chịu trách nhiệm. Y khẽ ho một tiếng, cố gắng cứu vãn hình tượng: “Chủ yếu là sợ trễ nãi chuyện phụ mẫu nàng.”
“Mấy ngày thôi mà, không trễ nãi.” Tần Uyển Uyển kiên trì lắc đầu. Giản Hành Chi suy nghĩ, đột nhiên bừng tỉnh: “Có phải nàng lo lắng cho ta không?”
“Không cần gấp gáp như thế…”
Tần Uyển Uyển nghẹn lời. Giản Hành Chi lập tức vui vẻ, khẽ ho một tiếng, khoanh hai tay, có chút kiêu ngạo: “Nàng lo lắng cho ta như thế, vậy chờ ngày mai chúng ta tham gia hôn lễ Lạc Hành Chu xong rồi lại đi.”
“Vậy tối nay…” Giản Hành Chi xoay đầu, hơi ngượng ngùng: “Ta muốn mời nàng ăn hoành thánh, nàng có thời gian không?”
“Ta không muốn ăn hoành thánh.”
Tần Uyển Uyển dứt khoát từ chối. Giản Hành Chi ngây người, kinh ngạc quay đầu, lập tức nghe Tần Uyển Uyển nói: “Ăn bánh trôi.”
“Ta không muốn ăn hoành thánh.”
Nói xong, nàng xoay người đi về phía phòng cho khách, vẫy tay: “Buổi tối gặp lại.”



Bái đường luôn rồi còn đính hôn gì nữa cô nương?
Anh mạnh thật, nhưng mà anh nói ra vậy nó hơi khoe khoang á anh ơi
Thúy Lục được một phen tưởng bở rồi ?
Cho anh mượn xác xài mà anh dị đó
Đi hẹn hò thôi nào~~
Lại đến bà Thuý Lục nữa :)))