Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 97

Chương 97

Buổi tối gặp lại

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

Tần Uyển Uyển nhìn vẻ mặt của Giản Hành Chi biết ngay y vừa nhận nhiệm vụ mình thích, nàng tò mò hỏi: “Người nhận nhiệm vụ gì?”

“Nhiệm vụ tốt cho nàng.”

Giản Hành Chi xua tay: “Được rồi, nàng nghỉ ngơi đi, ta về phòng tĩnh tọa.”

Nói xong, Giản Hành Chi chủ động xuống giường, nhanh nhẹn nhảy ra ngoài cửa sổ. Tần Uyển Uyển không nghĩ y chạy nhanh như thế, hơi ngẩn người, chợt thấy y thò nửa người vào: “À ừ… Ta xác nhận lần cuối, sau này ta sẽ là tình lang của nàng đúng không?”

Tần Uyển Uyển không ngờ y hỏi thẳng như thế, xấu hổ quay đầu đi: “Người mau về ngủ đi.”

“Nàng cho ta mt câutr li chcchn. Ta thíchínàng, nàng cũngthích ta, đúngkhông?”

Tn UynĬUyn: “…

Cáiônày bo nàngìphi đáp thếếnào?

Nàng không mìming, Gin HànhChi hiếm khihiu chuyn, vuiếv nói: “Nàngkhông nói, taxem như nàngngm tha nhn,ísau này nàngchính là vhôn thê caíta. Ta điđây!”

Đi…

TnUyn Uyn cònêchưa nói hết,ôy đã chyЇbiến, trưc khichy còn tintay đóng caìs cho nàngđ th hin(s quan tâmísăn sóc ca°mình.

“Ai… Tn UynUyn hơi khôngcam lòng: “Ailà v hônthê ca ngưich?”

Nói xong,ïnàng lm bm:ĭChng phi cònchưa đính hônsao?”

Suy nghĩìmt hi, nàng¸ng xung giưng,mt lát sauli không nhnđưc lăn mtĩvòng, dùng chănbc ly chínhmình, cưi khúckhích.

Gin Hành Chichy v phòngngi trên đmùb đoàn tvui v mtlúc, cht ngheìthy tiếng TíCô Đưng truynt ngoài vào:“Tin bi?”

“Hm,T Cô Đưng?”IGin Hành Chi[lên tiếng: “Chuyngì?”

Lúc nãy,đLiu Phi Nht n nguyên²thn, Cô Đưngkhông yên tâm,mun hi thbây gi tinbi thế nào?”[

À, ta khôngÏsao.” Gin HànhưChi đui y:Không cn lo,ếta tĩnh tamt lát làîkhe.”

Vâng.”

TCô Đưng xácìnhn Gin HànhChi không sao)thì cũng khôngquy ry na,Ixoay ngưi riđi.

Đi T CôĩĐưng đi ri,ıGin Hành Chiĭvn chn rnɩtrong lòng, ngi]trên đm bđoàn nghĩ Đôngưnghĩ Tây. 666ơđi hi lâu,ľrt cuc khôngnhn đưc lêntiếng: “Ch nhân,ngài nên trãthương đi, đngÎnghĩ na.”

Chútĭtn thương cncon, không đángĬnhc ti.” GinéHành Chi giơõtay ngăn li:Đ ta nghĩív Uyn Uynéthêm chút na.”,

666 nhìn linhĺlc y riĩmt nùi, cnli.

Gin Hành Chichng cm suy°nghĩ đến hơnna đêm, cui{cùng mi bìnhtĩnh li, tĩnhta ngh ngơidưi s thúcgic ca 666.Đi thân thôhi phc, mĩmt ra thììtri đã sáng,úGin Hành Chira khi cafvào bui trưa.ĩNam Phong thyy đi ra,vi chào hi:“Gin đo quân,ngài dy ri?Hôm nay, Liugia ch thmvn đng đngîca Liu PhiâNh. Nhóm chínhân đu đếnđi snh, chènhân bo taíđi đến trưaíhn gi ngài,ĭkhông ng ngàiįđã dy trưcĩri.”

Nghe nói(thế, Gin HànhChi gt đu:, đ taóđến đó.”

Nói{xong, Gin Hành¹Chi dn NamPhong đi vphía đi snh.íTt c miĪngưi đu ngiɪ đây, LiuNguyt Hoa ngiĩtrên cao, LiuPhi Sương đngưsau lưng bà,Lc Hành Chuvà T CôĐưng ngi mtbên, Thúy Lcìvà Tn UynàUyn ngi mtbên. Gin HànhâChi bưc vào,tt c miếngưi cùng nhìnv phía y.ôY nhìn TnjUyn Uyn, thybên cnh nàngkhông còn ch}trng, đành ngi[bên cnh ThúyLc, cách TnĪUyn Uyn mtngưi.

“Gin đo quâncũng đã tiãri.” Liu NguytHoa nhìn thy[Gin Hành ChiĬbưc vào, cưiĭnói: “Hôm quaìGin đo quânchu đng đònphát n nguyênõthn ca LiuõPhi Nh, khôngЇbiết còn khó)chu không? Nếukhông đ ý,êngài có thbo y tuèxem th, cnjthuc hay gìc m ming,ìLiu th sdc hết khnăng.”

Đu làļchuyn nh, chngúcó gì toítát.” Gin HànhiChi giơ tayĭlên thi l:Liu gia chkhông cn lojlng.”

Vy thìmay quá.” LiujNguyt Hoa gtíđu, gii thích:Va ri chúngta đã thm:vn đng đngliên quan đếnLiu Phi Nh.ĩBn chúng thaınhn mình đumang ma chngtrên ngưi, LiuPhi Nh lyĬma chng uyíhiếp, li hacho li ích,ìkhiến bn chúngĩbán mng choòcô ta. CóЇđiu hiu biếtếca chúng điĩvi Liu PhiNh không sâu,dưng như đêmïqua đo quânâđã s dng(thut sưu thn,không biết nhìnthy gì trongthc hi LiuPhi Nh?”

“Cũngíchng có gìGin Hành Chi¸h hng giiĩthích: “Mi vicfcô ta làm,đa phn miïngưi đu biết¹ri. T thcĩhi ca cô°ta mà xem,[hn là mtĭtrăm năm trưcĩLiu Phi Nhđã b LiuơY Y cưpIxác hoàn hn.”ĭ

“Cưp xác hoànĨhn?” Liu NguytHoa nhíu mày.IGin Hành Chigt đu: “Nămđó, lúc LiuY Y tháTà Thn đãĮb gieo machng. Sau khiquay li Liugia, cô tab pht nng,nhưng Bch Vicm thy Liuth x phtɪchưa đ, tica quy, điɩchiến vi Liuth, cui cùnggiết chét LiuĮY Y. Nhưngsau khi LiufY Y chết,thn hn chưatan, cô tabiết Bch Viìs đui giếtchuyn thế ca¹mình, dt khoátïcưp xác hoànįhn Liu PhiNh lúc đó]ch là KimĐan, t đóónm vùng êLiu gia.”

Vyıvì sao côta mun hicon ta?”

LiuăNguyt Hoa nghiếnrăng, Gin HànhChi gii thích:ĩLiu Y Yìvn nghĩ BchìVi giết chết{chuyn thế cacô ta mtln, có lùs ri khiÍLiu th. Côĩta c ýgài by baìcô gái, khiếnũcho Bch Vitưng rng bn)h là chuynthế ca mình,kết qu BchVi giết hếtđi này đến{đi khác, giếtĩmãi không ngng.IThn hn caįcô ta mang[theo li nguynca Bch Vi,vn không dáml din, choīđến khi LiuPhi Sương rađi. Liu YY phát hinth cht LiuPhi Sương đcbit, làm vtìdn nguyn raIthì không cònógì tt hơn.:Cô ta nghĩĩcách chuyn liĺnguyn lên ngưiLiu Phi Sương,khiến Bch Vinhm tưng LiuíPhi Sương làchuyn thế cacô ta, rtàcuc có thquang minh chínhìđi xut hintrưc chúng nhân.”đ

Đúng vy.” LiuNguyt Hoa nhìli: “Đúng làsau khi PhiSương ra đi,ùLiu Phi Nhĩmi xut quanv nhà, chĮđng giúp taĩx lý chuynni gia.”

“Saukhi Ngc LinhưLung xut thế,Liu Y YÍhi vng lyđưc Ngc LinhLung phi thăng.įLúc trưc, côta đến QuThành giành NgcàLinh Lung không}có kết qu,ísau khi trv thì phátÏhin Bch Viếcó đưc NgcÎLinh Lung, bènc ý gtbà, nói bàcó th thông³qua Thy linhóchâu triu hiıNgc Linh Lung,¹đ bà thúc{gic Liu PhiĩSương và LcЇHành Chu thànhhôn. Cô taĬmun thông quahôn s dn[d Bch Vi,khiến mi ngưijdit tr BchơVi, ly NgcLinh Lung, còn¹cô ta cóìth b ngabt ve, chimìs chc sn.Có điu côta không ng——

Gin HànhChi h thpĩging, Liu NguytHoa đã hoàntoàn đm chìmvào s miêut ca y,Ïnghiêm túc hi:Là gì?”

GinHành Chi đibà dò hi.Liu Nguyt Hoahi xong, vmt y nghiêmîtúc nhn mnhàtng ch: “Taquá mnh.”

TnUyn Uyn nghe{thếpht mtngm trà ra.Ánh mt LiuâNguyt Hoa nhìnGin Hành Chiīphc tp.

Li ngưinày nói làɪtht. Đi này,bà chưa tnggp ngưi nào gn HóaếThn t phátìn xong cònsng phây phây,ưnhưng không biếtjvì sao GinâHành Chi nghiêmtúc khen ngi)mình như vy,ļbà chng sinhra ni chútkính s nào.

Thmchí còn phn[nghch đến chngĩmun tiếp li.

Àm… Vì đngăn quá mtmt, Tn UynĩUyn vi chuynđ tài: “Ngàyómai, Lc đohu và Liutiu thư thành²hôn ri nh?Mi ngưi cócn giúp đgì không?”

Nhcɩti đ tài¹này, Liu NguytùHoa lp tcmm cưi, quayđu bàn bcĭhôn s viưLc Hành Chu.

Nhcđến hôn sngày mai, buékhông khí trongsnh lp tcĩhòa hp hơn.Mi ngưi nóihết câu nàyđến câu kia,Gin Hành Chicũng không xenļming vào đưc.

Trước nay, y không để tâm đến những tục sự này, nhưng thấy Tần Uyển Uyển nói chuyện vui vẻ, y cũng kiên nhẫn ngồi tại chỗ, thỉnh thoảng quay đầu cách Thúy Lục nhìn Tần Uyển Uyển.

Nói xong lời này, Giản Hành Chi bỗng thấy hơi chột dạ, cảm giác giống như mình không chịu trách nhiệm. Y khẽ ho một tiếng, cố gắng cứu vãn hình tượng: “Chủ yếu là sợ trễ nãi chuyện phụ mẫu nàng.”

“Mấy ngày thôi mà, không trễ nãi.” Tần Uyển Uyển kiên trì lắc đầu. Giản Hành Chi suy nghĩ, đột nhiên bừng tỉnh: “Có phải nàng lo lắng cho ta không?”

Tần Uyển Uyển và Liễu Nguyệt Hoa bàn bạc chuyện tham gia hôn lễ, không để ý tới ánh mắt của Giản Hành Chi. Ngược lại, Thúy Lục ở bên cạnh lại ngẩn người, nhanh chóng phát hiện hình như Giản Hành Chi… đang nhìn nàng ta?

Kế tiếp, nàng bị Thúy Lục kéo đi. Thúy Lục kéo nàng đến chỗ tối, kích động nói: “Uyển Uyển, ta cho muội biết một chuyện.”

Giản Hành Chi bất mãn nhìn nàng, bỗng nhiên hơi tủi thân: “Tối qua mới nói ta là tình lang của nàng, hôm nay cả chỗ ngồi cũng không giữ cho ta!”

Thúy Lục hơi hốt hoảng, vội cúi đầu uống trà. Uống xong vài ly, Tần Uyển Uyển bảo với Liễu Nguyệt Hoa sẽ tham gia hôn lễ của Lạc Hành Chu rồi đi sau, cuối cùng nói: “Liễu gia chủ còn phải chuẩn bị hôn lễ, chúng ta không quấy rầy nữa, tạm thời đi trước.”

“Hửm?” Tần Uyển Uyển tò mò, nghe Thúy Lục mặt mày nghiêm túc nói: “Ta cảm thấy Giản Hành Chi bất thường.”

“Chư vị nghỉ ngơi nhiều thêm…” Liễu Nguyệt Hoa cười: “Ta không tiện khách sáo nữa.”

“Chư vị nghỉ ngơi nhiều thêm…” Liễu Nguyệt Hoa cười: “Ta không tiện khách sáo nữa.”

Thúy Lục nghiêm túc gật đầu: “Ta sẽ cẩn thận cân nhắc ý của Liễu gia chủ.”

Tần Uyển Uyển đứng dậy tạm biệt Liễu Nguyệt Hoa, tất cả mọi người cùng đứng dậy, trước khi đi đột nhiên Liễu Nguyệt Hoa lên tiếng gọi: “Hành Chu.”

“Thương tích trên người người tốt nhất nghỉ ngơi thêm vài ngày, vì vậy ta muốn ở lại đây tham gia hôn lễ của Lạc Hành Chu, đợi tin tức Đại hội Liên minh Tiên giới xuất hiện thì chúng ta lại xuất phát. Người cảm thấy thế nào?”

“Hả?” Tần Uyển Uyển nghệch ra. Thúy Lục nhìn xung quanh, ghé vào tài Tần Uyển Uyển, nhỏ giọng nói: “Hôm nay, y cứ nhìn trộm ta hoài.”

Lạc Hành Chu quay đầu, nhìn thấy Liễu Nguyệt Hoa suy nghĩ rồi nói: “Chuyện ở Liễu thị lần này phiền cậu nói lại với phụ thân cậu một tiếng. Hôm nay Hoa Thành, Hoang Thành đều liên tục phát hiện ma chủng, hãy hỏi ý của phụ thân cậu thử xem, nếu cần thiết…”

Trước nay, y không để tâm đến những tục sự này, nhưng thấy Tần Uyển Uyển nói chuyện vui vẻ, y cũng kiên nhẫn ngồi tại chỗ, thỉnh thoảng quay đầu cách Thúy Lục nhìn Tần Uyển Uyển.

“Không có việc thì không thể tìm nàng à?”

Vẻ mặt Liễu Nguyệt Hoa rét lạnh: “Có lẽ chuyện săn ma phải lặp lại lần nữa.”

Tần Uyển Uyển cắt đuôi Thúy Lục, một mình bước vào sân vườn. Chẳng bao lâu sau, nàng cảm giác một người đi từ đằng sau lên, chóp mũi ngửi được mùi hương thanh mát quen thuộc. Nàng chắp hai tay sau lưng, đi phía trước, mỉm cười, biết rõ còn hỏi: “Tìm ta có chuyện gì?”

Nghe nói thế, vẻ mặt Lạc Hành Chu nghiêm túc: “Hành chu hiểu.”

Nói xong, Tần Uyển Uyển vỗ vai nàng: “Hết chuyện rồi, ta đi đây.”

Lời này vừa nói ra, vẻ mặt những người tại đó biểu hiện khác nhau. Giản Hành Chi và Tần Uyển Uyển nhìn nhau, nghe Liễu Nguyệt Hoa nhìn Thúy Lục nói: “Nghe bảo hiện giờ đại nhân Thúy Lục đại diện Thành chủ Quỷ Thành, đại nhân Thúy Lục không ngại quay về suy nghĩ lời đề nghị này của ta một chút.”

Thúy Lục đứng tại chỗ, lẩm bẩm: “Hóa ra không phải một mình ta thích hồng ngọc. Ừm, biết thưởng thức!”

Thúy Lục nghiêm túc gật đầu: “Ta sẽ cẩn thận cân nhắc ý của Liễu gia chủ.”

Giản Hành Chi nghe lời Tần Uyển Uyển nói, hờ hững đáp.

Tần Uyển Uyển nghẹn lời. Giản Hành Chi lập tức vui vẻ, khẽ ho một tiếng, khoanh hai tay, có chút kiêu ngạo: “Nàng lo lắng cho ta như thế, vậy chờ ngày mai chúng ta tham gia hôn lễ Lạc Hành Chu xong rồi lại đi.”

“Phi Sương.” Liễu Nguyệt Hoa thấy đã truyền lời xong, giơ tay lên để Liễu Phi Sương đỡ mình đứng dậy: “Bảo người tiễn các vị khách nhân, ta về nghỉ ngơi trước.”

Tần Uyển Uyển và Liễu Nguyệt Hoa bàn bạc chuyện tham gia hôn lễ, không để ý tới ánh mắt của Giản Hành Chi. Ngược lại, Thúy Lục ở bên cạnh lại ngẩn người, nhanh chóng phát hiện hình như Giản Hành Chi… đang nhìn nàng ta?

Liễu Phi Sương đáp lời, sai người tiễn mọi người ra ngoài. Giản Hành Chi và Tần Uyển Uyển cùng đi ra, Giản Hành Chi đang định nói gì đó, Thúy Lục đã kéo Tần Uyển Uyển, cuống quít nói: “Muội tới đây với ta một chút.”

Giản Hành Chi nghẹn lời, Tần Uyển Uyển quay đầu nhìn y, ra hiệu mắt bảo y đợi một lát rồi tới.

“Hồng ngọc?”

Kế tiếp, nàng bị Thúy Lục kéo đi. Thúy Lục kéo nàng đến chỗ tối, kích động nói: “Uyển Uyển, ta cho muội biết một chuyện.”

Thúy Lục hơi hốt hoảng, vội cúi đầu uống trà. Uống xong vài ly, Tần Uyển Uyển bảo với Liễu Nguyệt Hoa sẽ tham gia hôn lễ của Lạc Hành Chu rồi đi sau, cuối cùng nói: “Liễu gia chủ còn phải chuẩn bị hôn lễ, chúng ta không quấy rầy nữa, tạm thời đi trước.”

Tần Uyển Uyển giật thót, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại: “Không… không phải vậy chứ?”

“Hửm?” Tần Uyển Uyển tò mò, nghe Thúy Lục mặt mày nghiêm túc nói: “Ta cảm thấy Giản Hành Chi bất thường.”

“Thật đấy.” Vẻ mặt Thúy Lục nghiêm túc: “Ánh mắt y cứ lượn tới lượn lui theo ta. Muội nói xem rốt cuộc y có ý gì?”

“Hả?” Tần Uyển Uyển nghệch ra. Thúy Lục nhìn xung quanh, ghé vào tài Tần Uyển Uyển, nhỏ giọng nói: “Hôm nay, y cứ nhìn trộm ta hoài.”

Vẻ mặt Liễu Nguyệt Hoa rét lạnh: “Có lẽ chuyện săn ma phải lặp lại lần nữa.”

Giản Hành Chi nghẹn lời, Tần Uyển Uyển quay đầu nhìn y, ra hiệu mắt bảo y đợi một lát rồi tới.

Tần Uyển Uyển giật thót, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại: “Không… không phải vậy chứ?”

“Thật đấy.” Vẻ mặt Thúy Lục nghiêm túc: “Ánh mắt y cứ lượn tới lượn lui theo ta. Muội nói xem rốt cuộc y có ý gì?”

Nghe thấy lời Thúy Lục, Tần Uyển Uyển nhớ tới vị trí ngồi lúc nãy của bọn họ, đột nhiên nhận ra rốt cuộc Giản Hành Chi đang nhìn ai. Nàng khẽ ho một tiếng: “Tỷ đừng nghĩ nhiều, y không nghĩ cái gì đâu.”

Nghe thấy lời Thúy Lục, Tần Uyển Uyển nhớ tới vị trí ngồi lúc nãy của bọn họ, đột nhiên nhận ra rốt cuộc Giản Hành Chi đang nhìn ai. Nàng khẽ ho một tiếng: “Tỷ đừng nghĩ nhiều, y không nghĩ cái gì đâu.”

“Lẽ nào…” Thúy Lục giơ tay lên, sờ trâm cài trên đầu mình: “Y phát hiện ta cài trâm mới?”

Nói xong, nàng xoay người đi về phía phòng cho khách, vẫy tay: “Buổi tối gặp lại.”

Lời này vừa nói ra, vẻ mặt những người tại đó biểu hiện khác nhau. Giản Hành Chi và Tần Uyển Uyển nhìn nhau, nghe Liễu Nguyệt Hoa nhìn Thúy Lục nói: “Nghe bảo hiện giờ đại nhân Thúy Lục đại diện Thành chủ Quỷ Thành, đại nhân Thúy Lục không ngại quay về suy nghĩ lời đề nghị này của ta một chút.”

“Chắc vậy.” Tần Uyển Uyển nhìn trâm cài khảm hồng ngọc trên đầu Thúy Lục: “Đẹp lắm, chắc là hồng ngọc hấp dẫn y chứ chẳng có ý gì đâu, tỷ đừng nghĩ nhiều.”

Nói xong, Tần Uyển Uyển vỗ vai nàng: “Hết chuyện rồi, ta đi đây.”

“Hồng ngọc?”

Thúy Lục đứng tại chỗ, lẩm bẩm: “Hóa ra không phải một mình ta thích hồng ngọc. Ừm, biết thưởng thức!”

Tần Uyển Uyển cắt đuôi Thúy Lục, một mình bước vào sân vườn. Chẳng bao lâu sau, nàng cảm giác một người đi từ đằng sau lên, chóp mũi ngửi được mùi hương thanh mát quen thuộc. Nàng chắp hai tay sau lưng, đi phía trước, mỉm cười, biết rõ còn hỏi: “Tìm ta có chuyện gì?”

“Không có việc thì không thể tìm nàng à?”

“Vậy tối nay…” Giản Hành Chi xoay đầu, hơi ngượng ngùng: “Ta muốn mời nàng ăn hoành thánh, nàng có thời gian không?”

Giản Hành Chi bất mãn nhìn nàng, bỗng nhiên hơi tủi thân: “Tối qua mới nói ta là tình lang của nàng, hôm nay cả chỗ ngồi cũng không giữ cho ta!”

“Không nghĩ người sẽ tới.” Tần Uyển Uyển dạo bước cùng y trên đường nhỏ, chậm rãi nói: “Nhiệm vụ mới của ta là đến Đại hội Liên minh Tiên giới ở Vô Tương Tông, nhưng hiện giờ chưa có tin tức của đại hội. Hôm nay nghe thấy Liễu Nguyệt Hoa đề xướng muốn lặp lại hành động săn ma, ta đoán chuyện này có liên quan đến Đại hội Liên minh Tiên giới.”

“Không nghĩ người sẽ tới.” Tần Uyển Uyển dạo bước cùng y trên đường nhỏ, chậm rãi nói: “Nhiệm vụ mới của ta là đến Đại hội Liên minh Tiên giới ở Vô Tương Tông, nhưng hiện giờ chưa có tin tức của đại hội. Hôm nay nghe thấy Liễu Nguyệt Hoa đề xướng muốn lặp lại hành động săn ma, ta đoán chuyện này có liên quan đến Đại hội Liên minh Tiên giới.”

“Lẽ nào…” Thúy Lục giơ tay lên, sờ trâm cài trên đầu mình: “Y phát hiện ta cài trâm mới?”

“Ừ.”

Giản Hành Chi nghe lời Tần Uyển Uyển nói, hờ hững đáp.

“Ừ.”

“Thương tích trên người người tốt nhất nghỉ ngơi thêm vài ngày, vì vậy ta muốn ở lại đây tham gia hôn lễ của Lạc Hành Chu, đợi tin tức Đại hội Liên minh Tiên giới xuất hiện thì chúng ta lại xuất phát. Người cảm thấy thế nào?”

Tần Uyển Uyển đứng dậy tạm biệt Liễu Nguyệt Hoa, tất cả mọi người cùng đứng dậy, trước khi đi đột nhiên Liễu Nguyệt Hoa lên tiếng gọi: “Hành Chu.”

“Vết thương của ta không sao.” Giản Hành Chi suy nghĩ: “Chuyện phụ mẫu nàng vẫn nên giải quyết sớm. Chúng ta xuất phát đến Vô Tương Tông trước, ta nghỉ ngơi trên đường, đợi đến Vô Tương Tông thì dừng lại dò xét tin tức Đại hội Liên minh Tiên giới.”

“Không cần gấp gáp như thế…”

Tần Uyển Uyển suy nghĩ: “Người bôn ba trên đường, ta sợ để lại di chứng…”

“Để lại di chứng cũng chẳng phải của ta.” Giản Hành Chi thờ ơ nói: “Thân thể ở Tiên giới của ta rất khỏe mạnh!”

“Để lại di chứng cũng chẳng phải của ta.” Giản Hành Chi thờ ơ nói: “Thân thể ở Tiên giới của ta rất khỏe mạnh!”

Nói xong lời này, Giản Hành Chi bỗng thấy hơi chột dạ, cảm giác giống như mình không chịu trách nhiệm. Y khẽ ho một tiếng, cố gắng cứu vãn hình tượng: “Chủ yếu là sợ trễ nãi chuyện phụ mẫu nàng.”

“Mấy ngày thôi mà, không trễ nãi.” Tần Uyển Uyển kiên trì lắc đầu. Giản Hành Chi suy nghĩ, đột nhiên bừng tỉnh: “Có phải nàng lo lắng cho ta không?”

“Không cần gấp gáp như thế…”

Tần Uyển Uyển nghẹn lời. Giản Hành Chi lập tức vui vẻ, khẽ ho một tiếng, khoanh hai tay, có chút kiêu ngạo: “Nàng lo lắng cho ta như thế, vậy chờ ngày mai chúng ta tham gia hôn lễ Lạc Hành Chu xong rồi lại đi.”

“Vậy tối nay…” Giản Hành Chi xoay đầu, hơi ngượng ngùng: “Ta muốn mời nàng ăn hoành thánh, nàng có thời gian không?”

“Ta không muốn ăn hoành thánh.”

Tần Uyển Uyển dứt khoát từ chối. Giản Hành Chi ngây người, kinh ngạc quay đầu, lập tức nghe Tần Uyển Uyển nói: “Ăn bánh trôi.”

“Ta không muốn ăn hoành thánh.”

Nói xong, nàng xoay người đi về phía phòng cho khách, vẫy tay: “Buổi tối gặp lại.”

 

5 7 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

6 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Bái đường luôn rồi còn đính hôn gì nữa cô nương?

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Anh mạnh thật, nhưng mà anh nói ra vậy nó hơi khoe khoang á anh ơi

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Thúy Lục được một phen tưởng bở rồi ?

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Cho anh mượn xác xài mà anh dị đó

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Đi hẹn hò thôi nào~~

Chấy
Chấy
2 Năm Cách đây

Lại đến bà Thuý Lục nữa :)))

6
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!