Chương 98 (2)
Mở, cuộc chiến săn ma
Editor: Zens Zens
Đăng ký nhận chương mới: Link
Quy định đọc truyện trên Website: Link
Facebook Zens Zens: Link
***
Thuyền nhỏ trôi theo dòng chảy, lướt qua hồ sen. Nhóm người ăn uống no say xong thì gom lại tán gẫu, Lạc Hành Chu nói nhiều, kể với mọi người chuyện lý thú ở Thiên Kiếm Tông.
“Vào Tông môn chúng ta trước tiên phải xem tâm tính, dựa vào tâm tính mà chia ra Vấn Tâm Tông và Đa Tình Kiếm. Lúc sư huynh của ta còn nhỏ không biết cười, đối xử với mọi người đều vô cảm. Ta còn nhớ trước đây huynh ấy vừa vào Tông môn trông rất dễ thương, ta và muội muội ta, đúng, là đại mỹ nhân đệ nhất thiên hạ Tô Chẩm Tuyết!” Lạc Hành Chu kiêu hãnh: “Giải thích một chút, muội muội ta theo họ mẫu thân. Khi đó, chúng ta thường xuyên tìm huynh ấy chơi, mỗi ngày đưa đồ ăn cho huynh ấy, rốt cuộc có một ngày chúng ta lén lút chạy đến hậu sơn chơi. Trưởng lão Hình Phạt Đường vừa đến hỏi huynh ấy, huynh ấy đã kể sạch sành sanh, chẳng chịu bao che chút nào. Phụ thân ta vừa nhìn đã biết hạt giống tốt Vấn Tâm Kiếm!”
Lạc Hành Chu vỗ tay:ì“Lãnh tâm lãnhïtình, đại đạoĩchí công.” Yứgiơ ngón tayἵlên với TạЇCô Đường: “Ngườiĩbảo vệ Ranhỷgiới sinh tửḷtốt nhất, sưõhuynh ta –ẩTạ Cô Đường!”ἷ
Nghe thấy vậy,)Tần Uyển Uyểnľvà Giản Hành¹Chi không khỏiĩnhìn Tạ CôẻĐường lâu hơn.íVẻ mặt TạãCô Đường điềm²tĩnh uống rượu,ẻThúy Lục ngheọvậy hơi ngạcınhiên: “Trông TạêCô Đường khôngịgiống loại ngườiấnày lắm?”
“Côỉkhông hiểu huynhùấy.” Lạc HànhĪChu xua tay:Ï“Vấn Tâm Kiếmílà thế nào,[Tông môn chúng]ta rõ nhất.ĩThật ra sưặhuynh của tairất tốt…” LạcἶHành Chu hơiÍđau lòng: “Nhưngímọi người khôngïdám tiếp cậnïhuynh ấy, quanờhệ quá sâu,ìsau này huynhĨấy đến Ranhằgiới sinh tửĪcanh giữ mấyỉtrăm năm, nghĩôtới là đau:lòng.”
“Ranh giớiísinh tử.” GiảníHành Chi nghe¹vậy, lấy làmđlạ: “Rốt cuộcĬlà chỗ nào?”ị
“Ranh giới sinhãtử là nơiửtà địa màủThiên Kiếm Tôngïtrấn áp, phongĮấn vô sốỳyêu ma bênótrong, hiện thế[có thể gâyúra đại loạnóthiên hạ. VìĪđể ra ngoài,ἶđám yêu maựnày không ngừng°thả tà khíỉở chỗ phongİấn, quấy nhiễuİtâm trí conúngười. Người bìnhÎthường không thểỉchống lại, choỉnên mỗi thế(hệ người canh¸giữ đều làãVấn Tâm Kiếm,ólãnh tâm lãnhẽtình, không bịũtà ma quấyìnhiễu. Thế nhưngĩyêu cầu đốiïvới người tuầluyện Vấn TâmửKiếm vô cùngļhà khắc, choínên khi ngườiibảo vệ Ranhộgiới sinh tửĪbước vào bênıtrong, y nhấtİđịnh phải đợiịngười bảo vệơkế tiếp đếnýnơi, một lầnịđợi là trămọnăm hoặc nghìnểnăm, có khi[là cả đờiởkhông ra.”
TạɪCô Đường giảiЇthích với GiảnầHành Chi, TầnİUyển Uyển đãḷhiểu: “Vậy mộtệngày nào đó,ửhuynh phải trởẹvề?”
“Hôm nayầta chưa thànhơđạo...” Tạ CôìĐường mỉm cười:ỉ“Còn chưa cóẫtư cách bướcắvào Ranh giớiĩsinh tử.”
“Tôngòmôn các ngườiàkhá thú vị.”iGiản Hành Chiĩnghe trong ýỉcủa Tạ CôẳĐường, suy nghĩ:ἲ“Tình cảm giữaísư huynh đệịvẫn rất sâu:đậm.”
“Là taíđơn phương sâuỉđậm.” Lạc HànhíChu đau lòngỏtức giận, TạĩCô Đường lạnhịnhạt nhìn yïkhông nói.
“Vậy ngườiốthì sao?” TầnịUyển Uyển ngheïthấy Giản Hành:Chi nhắc đếnĩTông môn, quayĩđầu nhìn y:ḷ“Người sống chungẩvới người cùngờTông thế nào?”ẳ
“Sống chung?”
GiảnơHành Chi nhớâlại, lắc đầu:(“Chưa từng ởỡchung, ta raḽđời đã làểKim Đan, được{một tay sưÍphụ dạy dỗ.âTông môn chúngđta lấy chiếnỡluyện đạo, dựaἷvào đánh nhau,ỉtừ khi taựghi nhớ sựẵviệc thì hễẽthấy người cùngỉTông là đánhỉnhau.”
“Hung tànẽthế à?” LạcfHành Chu khóìtin: “Vậy cũngĩkhông thể cứЇluôn đánh nhau?IĐánh xong thì:sao? Các ngườiỏkhông cùng điớăn một bữaícơm, chơi đùa°một chút à?”à
“Đánh xong thì)tĩnh tọa.” GiảnỵHành Chi suyınghĩ: “Ta raíđời đã tịchĭcốc, cũng khôngắcần ăn uống,Īthường ngày tu¸luyện ở đạoôcung của sưịphụ. Sư phụỳhiếm khi gặpìta, từ khiáta nhớ việc}đã bắt đầu(đưa ta raîngoài đánh nhau.”ἶ
“Vậy…” Liễu Phi°Sương sững sờĩnhìn Giản HànhἲChi: “Chẳng lẽôngười chưa từngïcó bằng hữu?”ḻ
Nghe nói thế,¹Giản Hành Chiľngây người, bỗngđnhiên hơi xấuữhổ: “Ta… ta…”ἵ
“Y có.” TầníUyển Uyển cắtìlời Giản Hành}Chi, nhìn mọiạngười: “Mọi ngườiákhông phải sao?”ɩ
Nói xong, TầnổUyển Uyển bắtửđầu đếm ngónἷtay: “Tạ đạiẩca, Thúy Lụcɪtỷ tỷ, NamợPhong, Lạc đạoЇquân, Liễu tiểujthư…” Tần UyểnɪUyển ngẩng đầu,ệnhìn lướt quaằmọi người: “Đềuĩlà bằng hữuểcủa y.”
“Đúng!”ồ
Nam Phong uốngἷhơi ngà say‹đập bàn bòịra, giơ chén:lên: “Ta làĬbằng hữu củaỉGiản đạo quân.ịGiản đạo quân,‹cạn!”
Nghe thấyílời Nam Phong,[Giản Hành Chiἴcười giễu, nhưngềvẫn giơ chénừlên cụng vớiíNam Phong: “Cạn.”[
“Không sai!” LạcɩHành Chu đậpjcây quạt lênïbàn: “Có duyênĩnghìn dặm cũngẩgặp nhau, hômínay các vịḹngồi tại đâyfđều là bằngįhữu!”
“Ai làébằng hữu vớiἶcác người?” ThúyấLục không tìnhạnguyện, Liễu PhiữSương khoác tayơlên vai ThúyīLục: “Thúy Lụcótỷ tỷ đừngîmạnh miệng nữa,ồnào, cạn mộtủchén.”
“Cạn chén!”ầ
Mọi người cùngḷreo hò, cụngḷly với nhau.
Thuyềnẫnhỏ đi tớiìnơi nước sâuẫcủa hồ sen,ímặt hồ lốmếđốm ánh sao.ẳGiản Hành Chiïbình tĩnh nhìnἴmọi người ồnầào náo nhiệt,ềnhất thời cảmîthấy đời ngườiồbiến hóa khônậlường.
Thúy Lục đangốkhóc lóc thảmơthiết mắng đámụngười hại LậnãNgôn Chi, LạcĩHành Chu vàùLiễu Phi Sươngọmắng chung vớiḹnàng ta.
Giản HànhãChi cảm thấyỡồn ào, cầmừrượu đứng lên,³chạy ra đuôiıthuyền giải rượu.ỉChẳng bao lâuỉsau, y ngheithấy tiếng bướcfchân truyền từļđằng sau tới,ἳy quay đầu,°nhìn thấy TầnệUyển Uyển đứngĩbên trên. Nàngĩngồi xuống cạnhữy, chống cằmữnhìn: “Một mìnhốngồi giải rượuỹà?”
“Bọn họἵầm ĩ quá.”ẵGiản Hành Chiìnhìn mũi thuyềnứghét bỏ, sauừđó oán trách:ị“Sao nàng lạiĪmuốn đi cùngĩbọn họ?”
“Chẳngîphải do taịthấy người muốnḻđi chung sao?”ẽ
Tần Uyển Uyểnơcười, Giản HànhủChi lập tứcềphủ nhận: “Aiđmuốn đi cùngòbọn họ?”
TầnổUyển Uyển mỉmủcười, không vạchứtrần y. Nàngẵcầm lấy bìnhịrượu trên tayἱy uống mộtĮngụm, cúi đầuĮđùa nghịch ánhởsao dưới nước.
GiảnêHành Chi cóắcảm giác chộtîdạ vì bịĩnhìn thấu, nóiĩthêm: “Chúng taêxem người ta]là bằng hữu,ưchưa chắc ngườiẫta xem chúngịta là bằngểhữu đâu. Hiệnἶgiờ đã làmầrõ Lận NgônõChi chết nhưĪthế nào, LongĮđan trong ngườiínàng cũng biếnịmất, Tạ CôồĐường không cầnìở bên cạnhĩbảo vệ nàng²nữa. Đoạn đườngọtiếp theo, ngườiổta có điľcùng chúng taàhay không cònờchưa biết.”
“Vậy ta và người đánh cược.” Tần Uyển Uyển quay đầu: “Tạ Cô Đường và Thúy Lục đều sẽ tiếp tục đi cùng chúng ta.”
“Ma chủng hiện thế, Tà Thần tái xuất, loạn thế đến gần, Vô Tương Tông tiếp nhận ý chỉ Thiên Đạo, mời thiên hạ anh hào tham dự Đại hội Liên minh Tiên giới tại Vô Tương Tông, xây dựng lại Liên minh Tiên giới. Mở, cuộc chiến săn ma.”
Lần này là thành hôn chính thức, đám đông vô cùng vui vẻ. Mọi người nhìn cô dâu chú rể lạy thiên địa, lạy cha mẹ, phu thê giao bái, cả hai đứng đấy nở nụ cười trong veo.
Nghe nói thế, Giản Hành Chi không lên tiếng, Tần Uyển Uyển hỏi tiếp: “Đánh cược không?”
“Ta và nàng đánh cược đấy mà.” Giản Hành Chi bước tới mép bàn, nhét Thúy Lục vào tay áo, ôm Nam Phong vào lòng, bưng rượu ngồi bên cạnh Tạ Cô Đường.
“Được thôi.” Giản Hành Chi lười nhác mở miệng: “Nếu như họ đi cùng chúng ta đến Vô Tương Tông, vậy chờ họ phi thăng ——” Giản Hành Chi cười: “Ta sẽ mời Tạ Cô Đường làm phù rể, Thúy Lục làm phù dâu cho nàng.”
Tạ Cô Đường ngây người, lá sen bên bờ ngăn che ánh trăng, Giản Hành Chi ngẩng đầu nhìn lá sen: “Ta và Uyển Uyển nói nếu các người chịu đi, chờ các người phi thăng, ta mời cậu làm phù rể, Thúy Lục làm phù dâu.”
“Ngài…” Tạ Cô Đường nghe vậy, bất giác nắm chặt chén: “Hành Chu đã nói…”
“Người!”
“Nghe nói Vô Tương Tông có một lão tổ thiếu niên?”
“Ta không tin.” Giản Hành Chi quay đầu nhìn y: “Ta sẽ chỉ tin thứ mắt ta thấy, tai ta nghe. Dù sao trong lòng ta, cậu là bằng hữu của ta.” Giản Hành Chi trêu chọc y: “Cho nên chuyện phi thăng này, ta khuyên cậu nên làm nhanh lên, đã mấy trăm tuổi rồi còn không phi thăng, cậu không mất mặt sao?”
Tần Uyển Uyển trừng mắt, giơ tay véo y: “Người nói bậy…”
“Ngủ đi.” Giản Hành Chi trấn an Lạc Hành Chu: “Động đất thì cũng đã động xong rồi.”
“Đứng véo ta.” Giản Hành Chi nhảy lên, tránh né Tần Uyển Uyển, chạy về hướng mũi thuyền: “Véo ta, ta không để ý nàng nữa.”
Tạ Cô Đường nghe vậy liền cười: “Đại sự như thế…” Y giơ bình rượu lên: “Cô Đường không thể chối từ.”
Tần Uyển Uyển bị Giản Hành Chi chọc tức quá hóa cười. Giản Hành Chi nhảy nhót tới mũi thuyền, nhìn thấy Lạc Hành Chu và Liễu Phi Sương đang ngồi tựa nhau đếm sao, Thúy Lục biến thành dạng chim và Nam Phong biến thành thú bông kiến lớn nằm dán lên bàn, dường như uống xỉn rồi.
Tạ Cô Đường ngồi ở mép thuyền uống rượu một mình, thấy Giản Hành Chi tới, y mỉm cười quay đầu: “Uyển Uyển đang tức giận gì à?”
Vừa dứt lời, mặt hồ đột nhiên rúng động. Lạc Hành Chu đột ngột bị đánh thức: “Sao thế? Động đất à?”
“Ta và nàng đánh cược đấy mà.” Giản Hành Chi bước tới mép bàn, nhét Thúy Lục vào tay áo, ôm Nam Phong vào lòng, bưng rượu ngồi bên cạnh Tạ Cô Đường.
Nghe nói thế, Giản Hành Chi không lên tiếng, Tần Uyển Uyển hỏi tiếp: “Đánh cược không?”
“Đánh cược gì?” Tạ Cô Đường tò mò. Giản Hành Chi uống một ngụm rượu, quay đầu nhìn y: “Đánh cược cậu và Thúy Lục có đi cùng chúng ta đến Vô Tương Tông hay không.”
Giản Hành Chi thấy y hiểu ra, gật đầu: “Không sai, cho nên chúng ta phải đi phạt ác giương thiện, trừ ma vệ đạo. Cậu đi không?”
Tần Uyển Uyển bị Giản Hành Chi chọc tức quá hóa cười. Giản Hành Chi nhảy nhót tới mũi thuyền, nhìn thấy Lạc Hành Chu và Liễu Phi Sương đang ngồi tựa nhau đếm sao, Thúy Lục biến thành dạng chim và Nam Phong biến thành thú bông kiến lớn nằm dán lên bàn, dường như uống xỉn rồi.
Tạ Cô Đường ngây người, lá sen bên bờ ngăn che ánh trăng, Giản Hành Chi ngẩng đầu nhìn lá sen: “Ta và Uyển Uyển nói nếu các người chịu đi, chờ các người phi thăng, ta mời cậu làm phù rể, Thúy Lục làm phù dâu.”
Đoàn người chơi đến nửa đêm, đợi đến ngày hôm sau, cả bọn vội vã chạy về Liễu thị. Dưới sự trách mắng của Liễu Nguyệt Hoa, Lạc Hành Chu và Liễu Phi Sương thay đồ cưới, dựa theo quy trình bắt đầu chuẩn bị đón dâu bái đường.
“Ngài…” Tạ Cô Đường nghe vậy, bất giác nắm chặt chén: “Hành Chu đã nói…”
“Ta không tin.” Giản Hành Chi quay đầu nhìn y: “Ta sẽ chỉ tin thứ mắt ta thấy, tai ta nghe. Dù sao trong lòng ta, cậu là bằng hữu của ta.” Giản Hành Chi trêu chọc y: “Cho nên chuyện phi thăng này, ta khuyên cậu nên làm nhanh lên, đã mấy trăm tuổi rồi còn không phi thăng, cậu không mất mặt sao?”
Tạ Cô Đường nói hết chuyện mình biết, đột nhiên nhận ra: “Các người đoán có thể hắn liên quan đến Tà Thần?”
Tạ Cô Đường không lên tiếng, y bình tĩnh nhìn Giản Hành Chi. Thật lâu sau, y ung dung mỉm cười: “Phi thăng vốn không phải chuyện dễ dàng, mấy trăm năm phi thăng đã gọi là tuổi trẻ tài cao rồi.”
“Nhưng có vài người ưu tú, không tới một trăm năm đã phi thăng rồi.”
“Nhưng có vài người ưu tú, không tới một trăm năm đã phi thăng rồi.”
Giản Hành Chi cảm khái: “Cậu còn phải cố lên.”
Tạ Cô Đường bóp chén rượu, duy trì nụ cười. Một lát sau, y nói sang chuyện khác: “Hai người đến Vô Tương Tông làm gì?”
“Đứng véo ta.” Giản Hành Chi nhảy lên, tránh né Tần Uyển Uyển, chạy về hướng mũi thuyền: “Véo ta, ta không để ý nàng nữa.”
“Nghe nói Vô Tương Tông có một lão tổ thiếu niên?”
“Đúng vậy.” Tạ Cô Đường gật đầu: “Vô Tương Tông lấy thuật bói quẻ vang danh thiên hạ, vô cùng thần bí, không ai biết vị trí thật sự của Tông môn bọn họ, bách tính vùng đất bọn họ cai quản đều chỉ có thể thông qua đốt hương cầu khấn để liên hệ với Tông môn. Ta nghe nói người này có đôi đồng tử trời sinh, mặc dù tu vi chỉ Trúc cơ nhưng có một cặp mắt nhìn lén thiên mệnh, tiếc là tuổi thọ người này không dài. Một nghìn năm trước, khi ở bên bờ vực sắp chết, hắn tính ra bản thân chín trăm năm sau có một luồng sinh cơ, vì thế hắn bảo người khác đóng băng mình lại. Một trăm năm trước, đột nhiên hắn phục sinh, sau đó kết xuất ra một viên Kim Đan cấp chín bậc Thiên. Mấy trăm năm nay, Kim Đan cấp chín bậc Thiên chỉ có ta, Thẩm Tri Minh, Quân Thù và vị lão tổ thiếu niên này kết thành. Lúc kết Đan, lôi kiếp kinh động ba Tông bốn Thành mới khiến người khác biết được sự phục sinh của hắn, nhưng sau lần đó hắn lại không xuất hiện. Nghe nói hắn mang dáng dấp thiếu niên, lúc đóng băng cũng chỉ mười sáu tuổi, không biết tên họ, mọi người chỉ gọi là ‘Lão tổ thiếu niên’.”
“Đánh cược gì?” Tạ Cô Đường tò mò. Giản Hành Chi uống một ngụm rượu, quay đầu nhìn y: “Đánh cược cậu và Thúy Lục có đi cùng chúng ta đến Vô Tương Tông hay không.”
Tạ Cô Đường nói hết chuyện mình biết, đột nhiên nhận ra: “Các người đoán có thể hắn liên quan đến Tà Thần?”
Một trăm năm trước chết rồi phục sinh, mà Tà Thần lại không có thân xác…
Giản Hành Chi thấy y hiểu ra, gật đầu: “Không sai, cho nên chúng ta phải đi phạt ác giương thiện, trừ ma vệ đạo. Cậu đi không?”
Tạ Cô Đường nghe vậy liền cười: “Đại sự như thế…” Y giơ bình rượu lên: “Cô Đường không thể chối từ.”
Ngay khoảnh khắc mọi người hô lên “Đưa vào động phòng ——”, một pháp quyết giống như thiên thạch giáng từ trên trời xuống, Liễu Nguyệt Hoa lập tức ra tay, nhưng Giản Hành Chi đã chém một kiếm trước. Mọi người nhìn thấy pháp quyết bị Giản Hành Chi chém đứt, một hàng chữ vàng xuất hiện giữa không trung, giọng nói kỳ ảo của một thiếu niên vang vọng khắp bầu trời.
Vừa dứt lời, mặt hồ đột nhiên rúng động. Lạc Hành Chu đột ngột bị đánh thức: “Sao thế? Động đất à?”
“Ngủ đi.” Giản Hành Chi trấn an Lạc Hành Chu: “Động đất thì cũng đã động xong rồi.”
Giản Hành Chi bỗng dưng bị kéo đi đón dâu với Lạc Hành Chu. Mọi người náo nhiệt cả ngày, đón cô dâu đến đại sảnh. Nhóm Giản Hành Chi đứng lẫn trong đám đông, nhìn Lạc Hành Chu và Liễu Phi Sương hành lễ.
Một trăm năm trước chết rồi phục sinh, mà Tà Thần lại không có thân xác…
Dứt lời, Giản Hành Chi quay đầu nhìn Tạ Cô Đường: “Nào, uống rượu đi.”
Đoàn người chơi đến nửa đêm, đợi đến ngày hôm sau, cả bọn vội vã chạy về Liễu thị. Dưới sự trách mắng của Liễu Nguyệt Hoa, Lạc Hành Chu và Liễu Phi Sương thay đồ cưới, dựa theo quy trình bắt đầu chuẩn bị đón dâu bái đường.
Giản Hành Chi bỗng dưng bị kéo đi đón dâu với Lạc Hành Chu. Mọi người náo nhiệt cả ngày, đón cô dâu đến đại sảnh. Nhóm Giản Hành Chi đứng lẫn trong đám đông, nhìn Lạc Hành Chu và Liễu Phi Sương hành lễ.
“Vậy ta và người đánh cược.” Tần Uyển Uyển quay đầu: “Tạ Cô Đường và Thúy Lục đều sẽ tiếp tục đi cùng chúng ta.”
Lần này là thành hôn chính thức, đám đông vô cùng vui vẻ. Mọi người nhìn cô dâu chú rể lạy thiên địa, lạy cha mẹ, phu thê giao bái, cả hai đứng đấy nở nụ cười trong veo.
Tần Uyển Uyển trừng mắt, giơ tay véo y: “Người nói bậy…”
Ngay khoảnh khắc mọi người hô lên “Đưa vào động phòng ——”, một pháp quyết giống như thiên thạch giáng từ trên trời xuống, Liễu Nguyệt Hoa lập tức ra tay, nhưng Giản Hành Chi đã chém một kiếm trước. Mọi người nhìn thấy pháp quyết bị Giản Hành Chi chém đứt, một hàng chữ vàng xuất hiện giữa không trung, giọng nói kỳ ảo của một thiếu niên vang vọng khắp bầu trời.
“Ma chủng hiện thế, Tà Thần tái xuất, loạn thế đến gần, Vô Tương Tông tiếp nhận ý chỉ Thiên Đạo, mời thiên hạ anh hào tham dự Đại hội Liên minh Tiên giới tại Vô Tương Tông, xây dựng lại Liên minh Tiên giới. Mở, cuộc chiến săn ma.”



Tại đi chung với mọi người nên Tạ Cô Đường mới không đứng đắn nữa í, tại cái tên Giản Hành Chi nè chứ đâu ?
Thiên Kiếm Tông xịn lắm ó~~~
Tính ra xuyên không vậy mà tốt cho Giản Hành Chi ha, ảnh sẽ có bạn, có tình cảm, chứ ở Tiên giới ngoài đánh đấm ra thì ảnh chẳng có gì hết.
Anh chứ ai, cái tên thích náo nhiệt này
Sẽ đi cùng đó, lập team đi thỉnh kinh rồi, bỏ ai cũng đâu được.
Có anh tư chất hơn người mới phi thăng sớm vậy thôi đó.
Lão tổ thiếu niên là Mai Tuế Hàn hả, biết bói toán các kiểu nè
Phó bản cuối rồi đây, tới nào.
Bạn Giản tính ra vẫn là trẻ con đấy chứ. Muốn có bạn mà ngoài lạnh trong nóng. Moe không chịu được :)))