Chương 54
Có gan dạy, có gan học
Editor: Zens Zens
Đăng ký nhận thông báo chương mới: Link
Quy định đọc truyện trên website: Link
Facebook Zens Zens: Link
***
Vân Thiển ngây người bắn ra ánh mắt nghi ngờ đâm thẳng vào sâu trong linh hồn Ô Tề Hải.
Ô Tề Hải bước lên trước một bước, gần đến độ Vân Thiển có thể thấy rõ hành động của cậu.
Hai tay cậu đặt lên lưng quần, chuẩn bị chứng minh cậu không nói khoác.
Vân Thiển xác định hàm ý “đặc trường” của cậu, không phải đầu cô đầy chữ X mà là Ô Tề Hải thật sự có ẩn ý như vậy.
May mà người huấn luyện kịp thời chạy tới quan tâm Vân Thiển, không để cho mắt cô thấy thứ không nên thấy —— mặc dù cô không thấy gì cả.
Ô Tề Hải nhận ra sau khi cậu bày tỏ, Vân Thiển càng cách cậu xa hơn.
Cậu không hiểu, bèn nhờ Ô Đậu biết rõ tập tục tộc Người chỉ dạy.
Ô Đậu nghe Ô Tề Hải chuẩn bị phô bày vũ khí sinh sản hoành tráng của mình thì phụt nước miếng đầy mặt Ô Tề Hải: “Cháu làm vậy, chắc chắn bị cô ấy xem như biến thái rồi, thảo nào người ta cách xa cháu như vậy.”
Ô Tề Hải: “?”
Ô Đậu đỡ trán cạn lời: “Cháu không tham gia lớp học về tộc Người trước khi ra ngoài đúng không?”
Ô Tề Hải nói một cách đương nhiên: “Cháu đã rất lợi hại rồi, chỉ cần phô bày cơ thể bản thân là có thể khiến giống cái điên đảo…” Giọng nói trở nên nhỏ hơn: “Cháu cứ nghĩ mọi người tán tỉnh đều như vậy, cha cháu cũng dạy thế.”
Ô Đậu: “Mẹ cháu là người, sao cháu không hỏi thử ban đầu mẹ cháu cạn lời bất lực với cha cháu thế nào! Cháu và cha cậu giống y như đúc… Cháu xác định chọn cô ấy làm bạn đời sao?”
Ô Tề Hải gật đầu: “Cháu ngửi thấy mùi cô ấy là đã muốn ăn cô ấy, muốn giao phối với cô ấy.”
Ô Đậu: “…Tiểu Hải, nếu mục tiêu của cháu không phải Đại công chúa, chúng ta không cần kéo dài thời gian ở đây mạo hiểm. Chú dạy cháu vài chiêu, cháu mau tóm lấy cô ấy về làng.”
Ô Tề Hải dâng lên chút hứng thú: “Chú nói nghe thử.”
“So với sức mạnh bênỉngoài, tộc Ngườiứcàng quan tâmıbiểu hiện bênằtrong của cháuĩvà quá trình[sống chung lâuửdài hơn. Cháu]không thể chạyđtới cởi quầnọcho người taóxem chim củaềmình, đây làảhành vi nhụcửnhã và bấtἷthường ở tộcἰNgười.” Ô Đậuụtruyền thụ kinh²nghiệm của mình:ì“Cho nên chúngìta phải dựaãtheo cách củaɪloài người, trước[tiên kín đáoễphô bày cơíthể của mình,ɨthỉnh thoảng lộặra cơ bắpļbên dưới cơểthể khiến côẫấy nảy sinhīthiện cảm. ĐợiĬthời cơ chínἴmuồi cũng tứcẻlà lúc côùấy thích cháu,ọcháu lại nóiḹcho cô ấyİbiết thân phậnấcủa mình, bàyIra bản thểɩmạnh mẽ!”
ÔẽTề Hải đangļđịnh gật đầu,ɩÔ Đậu nói)tiếp: “Đương nhiênãchỉ có nhưívậy thì mãiímãi không đủ,áhành vi trướcỷkia của cháuĮđã khiến côỳấy nảy sinhἰhiểu lầm, cháuểphải biểu hiệnàra sự quanâtâm của mìnhĬđối với côïấy.”
Ô Tề¸Hải: “Bây giờĩcháu đã rấtủquan tâm côĩấy rồi, lúcắnào cũng muốnồgiao phối vớiìcô ấy. Vậyľcòn chưa đủịquan tâm sao?”ì
Ô Đậu: “Đừngătreo chữ giaoãphối trên miệng,įtộc Người khôngỉthích nghe mấyịchữ này đâu.ìBọn họ muốnİlúc tình cảmọsâu đậm mớiflàm chuyện lãngĩmạn kia, cháuịphải quan tâmĩcô ấy hiểu)không, biểu hiệnẫsự quan tâmòcủa mình ra,³ví dụ nhưịbất cứ lúcἱnào cũng nhìnẵcô ấy.”
ÔẳTề Hải: “Ngay‹cả lúc ngủốcũng phải nhìnẹsao?”
Ô Đậuỡdo dự, chắcầlà phải nhỉ?
Vaiòvế của cậuἳcao hơn ÔĮTề Hải, nhưngằthật ra tuổiịcũng xấp xỉ,ớsắp đến thờiựđiểm tìm bạnứđời nên sẵnửtiện gánh cáiớdanh giám hộ:rời làng cùngĬÔ Tề Hải.ịKỳ tìm bạnỹcủa cậu theoôthời gian bìnhịthường, Ô Tề[Hải là kỳĪtìm bạn trướcẹthời hạn. Nghe]nói sau khiïmơ giấc mộngĪxuân, cậu đãỡtiến vào kỳằtìm bạn.
Ô Đậuἵđáp một cáchịhùng hồn: “Phải,ộlúc ngủ cũngìphải nhìn, nhưịvậy mới thểỏhiện sự quanữtâm của cháuẳvới cô ấy!”ỳ
Một đứa cóigan dạy, mộtíđứa có ganÍhọc.
Dưới sự phổècập kiến thứcıcủa Ô Đậu,ĬÔ Tề Hải:lớn rồi!
Buổi tối‹cùng ngày.
Vân Thiểnĩđang nằm ởḻtầng dưới. Nửa(đêm tỉnh giấc,ḽcô nhìn thấyẹhai điểm sángɩmàu vàng trôiīlơ lửng giữaăkhông trung. Trongếchớp mắt, điểmửsáng biến mất.
VânùThiển cảm thấyḷcó thứ gìíđó trong bóngĩtối đang nhìnểchòng chọc mình.
Côĩlấy Dạ minhôchâu mà mỗiĭngười đều có³ra làm đènêsoi, thò ngườiára, sờ thấyécái gì đó.
Ánhọsáng yếu ớtũcủa Dạ minh:châu chiếu sángıkhuôn mặt Ô³Tề Hải, chỉĩcó chính giữa³khuôn mặt được)chiếu sáng, giốngỡnhư mặt quỷỉlơ lửng trongòđêm. Vân Thiểnẻtiến tới gần…
ÔằTề Hải nhỏ¹giọng thều thào:ế“Chị gái, em³yêu chị.”
Chỉísố tinh thầnêtrên mặt đồngổhồ cứu thếìvọt thẳng lênàcao rồi rớt[xuống. Vân Thiển‹muốn chửi bậy,ẩnhưng cô kiềmïđược miệng, khôngíkiềm được tay.
Côêđập mạnh Dạĭminh châu lênἴmặt Ô TềĩHải.
Một tiếng độngἳtrầm đục.
Hôm sau,ỉÔ Đậu nhìn[thấy màu xanhìđen chỗ hốcἱmắt Ô TềıHải. Cậu nghiịhoặc hỏi: “Cháuốsao thế? Mớiỗmột đêm khôngângủ mà quầngốmắt thâm dữìvậy à?” Ô²Đậu mỉm cườiĩvới Vân Thiểnỉvừa rời giường:ị“Chào buổi sáng.”ἲ
Vân Thiển thôngįqua mùi phânễbiệt được đâyἶlà Ô Đậu,ịcô cũng cườiểlại: “Chào buổiởsáng.”
Ô TềíHải thừa dịp:[“Chào buổi sáng.”ĩ
Vân Thiển ngửiĪthấy mùi ÔóTề Hải, mặtfkhông cảm xúcἲbước nhanh rờiỉđi.
Sau lưng ÔìĐậu chợt lạnh,ấcậu cảm thấyímột luồng sátđkhí.
Ô Tề Hải°âm u hỏi:‹“Đậu Đậu, chúìmuốn giành bạnĩđời với cháuèsao?”
Ô Đậu:ờ“…”
Người huấnạluyện và cácẫdũng sĩ phát]hiện chuyện kỳálạ, người xưaảnay vẫn luônἰnhắm vào VânļThiển là ÔõTề Hải giốngĮnhư biến thànhểmột người khác,õbắt đầu đối{xử ân cầnềvới cô.
Vân‹Thiển cũng nhậnủra.
Lúc ăn cơm,ổÔ Tề Hảiỏchia phần thịt:Hải thú mậpımạp nhất củaImình cho cô,ặmặc dù nhữngứthứ đó đềuİlà bộ phậnỉVân Thiển khôngọăn được.
Lúc thayếphiên nhau tắm,ũÔ Tề Hảiĺsẽ chiếm đoạtẫlượng nước nóngịvô cùng ít¹ỏi trong phòngḽtắm cho cô,ụđồng thời mangêhếtvật dụng tắmểrửa từ phầnùthưởng hạng nhấtòlúc huấn luyệnĩcho Vân Thiểnḽ.
Cứ hễ làļthứ Ô TềἶHải cho rằngἷtốt, cuối cùng[đều rơi vàoỳtay Vân Thiển.
Lầnừnày đồ ngốcởcũng có thểἶnhận ra ÔìTề Hải thíchɨVân Thiển, mọiĭngười hết sứcữbất ngờ. Bọnýhọ vốn tưởngấÔ Tề Hảiévà Vân Thiểnốcó thù oán.
Chỉécần hành độngằgiữa những dũng³sĩ không ảnhíhưởng đến tậpýhuấn đều sẽ:không bị quảnẵlý nghiêm ngặt.
VânốThiển vô cùngïđau đầu. Ngườiũnày không nóiơđùa mà là¸đang nghiêm túcỉtheo đuổi cô,Îmặc dù côívẫn từ chốiìlời bày tỏIcủa người kiađnhư cũ, nhưngếthái độ chán¸ghét đã giảmἰxuống không ít.
Côἲkhông còn trưngãmặt đen vớiįÔ Tề Hải,ľmà đối xửἳnhư các dũngàsĩ khác.
Ô TềắHải: Không ngờýĐậu Đậu phếļvật, nhưng phươngứpháp chỉ dạyỉlại hữu dụng.
Cậuầnghĩ đã đếnİlúc phô bàyľcơ thể củaḽmình.
“Chị gái, chịởcó thể bôióthuốc giúp emộkhông? Em bôiỹsau lưng khôngïtới.” Giọng nóiâvà vẻ ngoàiđcường tráng củaĬÔ Tề Hảiỉkhông hợp nhauĩmấy. Giọng cậuìthiên về ngọtểlịm, mỗi lầnįnói chuyện giốngưnhư ngậm mộtíviên kẹo.
Vân Thiển::“Đậu Đậu đâu?”fCô biết ÔĭĐậu và ÔẳTề Hải làĨbạn thân, tớiľtừ một địaİphương.
Ô Đậu ở cách đó không xa nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của Ô Tề Hải, cậu âm thầm chạy khỏi khoang thuyền.
Bệnh mệt ngủ một giấc là xong, còn bệnh kia mà phát lên sẽ không dễ giải quyết như vậy.
Cô giẫm lên chân đối phương.
Ô Tề Hải: “Đậu Đậu không ở đây.”
Quốc gia ở thế giới tận thế này là sự tồn tại gần như đất liền được tạo bởi thuyền, hạm đội có số lượng thuyền nhất định trở lên, thuyền càng ở giữa càng an toàn, địa vị người ở đó cũng càng cao.
Vân Thiển khịt mũi, rõ ràng ban nãy cô còn ngửi thấy mùi Ô Đậu. Nghe tiếng hô đau của Ô Tề Hải, đúng là tự mình bôi thuốc rất bất tiện.
Chỉ vì huấn luyện, số mạng của Vân Thiển đã mất ba mạng.
Vân Thiển khịt mũi, rõ ràng ban nãy cô còn ngửi thấy mùi Ô Đậu. Nghe tiếng hô đau của Ô Tề Hải, đúng là tự mình bôi thuốc rất bất tiện.
Vân Thiển nheo mắt áp sát, nhìn xuống. Tình trạng phần lưng Ô Tề Hải khá thê thảm, xước da và tím bầm từng mảng lớn.
(*) Một môn võ công trong tiểu thuyết Kim Dung, vừa làm bị thương đối thủ mà cũng làm bị thương chính mình
Cô định hóng gió biển trên boong, bỗng loáng thoáng nghe thấy tiếng “chị gái” từ xa.
Bột khai có thể che giấu mùi của cô, đồng thời cũng khiến cô hoàn toàn không ngửi thấy mùi người khác. Đúng là thuốc bột phiên bản Thất Thương Quyền(*).
Cường độ huấn luyện nơi này rất kinh khủng, gần như huấn luyện đến chết, giống như muốn cấp tốc bồi dưỡng ra một đội ngũ có thể lập tức lẻn vào tộc Biển.
Vân Thiển chửi bậy trong lòng, lập tức nhảy xa khỏi Ô Tề Hải, vội vã chạy thục mạng.
Thấy đủ hết sự ưu tú của cơ thể đối phương.
Vân Thiển: “Một tên theo đuổi điên cuồng, ông thì sao?”
Chỉ vì huấn luyện, số mạng của Vân Thiển đã mất ba mạng.
Nếu còn tiếp tục như vậy, cô sẽ phát bệnh mất.
May mà sau mỗi lần hồi sinh, sức bền của cơ thể sau khi huấn luyện vẫn giữ lại như cũ, nếu không Vân Thiển khóc chết mất. Mặt khác Vân Thiển phát hiện dường như Chúa cứu thế có ưu đãi đối với thân thể người chơi. So với người bản xứ, dưới khối lượng huấn luyện đồng dạng, cơ thể người bản xứ đạt được một, người chơi có thể đạt được hai rưỡi.
Thuốc trị thương do người huấn luyện phát cho, hiệu quả rất tốt. Dù vết thương có nặng, bôi thuốc đến ngày thứ hai đã bình phục bảy tám phần.
Từng đợt tiếng bước chân gấp gáp bên ngoài thùng rượu, tiếng binh khí va chạm, có người lớn tiếng báo không tìm được, rồi lại tiếng bước chân vội vã bảo đi tìm nơi khác.
“Khụ khụ khụ khụ khụ khụ ——” Tiếng ho tím mật tím gan. Vân Thiển do dự một lúc, sợ người này chết trong thùng rượu bèn dò dẫm trong bóng tối vuốt lưng giúp người nọ.
Vân Thiển đổ chút thuốc vào lòng bàn tay, xoa đều hai tay rồi bôi lên lưng Ô Tề Hải.
Xúc cảm làn da dưới tay láng mịn đến khó tin, cơ bắp cường tráng có tính đàn hồi, ấn xuống còn có độ nảy rất mạnh.
Vân Thiển lẩm bẩm Tĩnh tâm chú, thầm nói trong lòng: Tạm thời nơi này không phát hiện người chơi khác, muốn về nhà chỉ đành dựa vào chính mình, không thể lãng phí thời gian trên người đàn ông.
Vân Thiển lẩm bẩm Tĩnh tâm chú, thầm nói trong lòng: Tạm thời nơi này không phát hiện người chơi khác, muốn về nhà chỉ đành dựa vào chính mình, không thể lãng phí thời gian trên người đàn ông.
“Cảm ơn.” Người nọ đáp: “Cô đang trốn ai?”
Ô Tề Hải: “Chị gái, mạnh một chút, Tiểu Hải dễ chịu quá, ưm…” Âm cuối mềm nhũn cao vút, hòa lẫn với tiếng thở dốc kiềm nén, cơ thể cũng khẽ run.
Ô Tề Hải: “Đậu Đậu không ở đây.”
Người nọ: “Người ngăn cản ta đi cứu con ta.”
Tiếng gọi càng ngày càng gần, Ô Tề Hải sắp đi qua.
Vân Thiển chửi bậy trong lòng, lập tức nhảy xa khỏi Ô Tề Hải, vội vã chạy thục mạng.
Thứ quỷ này kêu cũng phóng đãng quá rồi đấy!
Thời điểm được chia đánh tay đôi với Ô Tề Hải, cô sẽ bị đối phương ép đánh vào một vài chỗ kỳ lạ của đối phương.
Trốn được hôm nay nhưng không trốn được mấy ngày kế tiếp.
Vân Thiển nghi ngờ Ô Tề Hải đang dùng sắc dụ dỗ cô.
Vân Thiển thoăn thoắt trên boong thuyền, những chiếc thang được bắc giữa các con thuyền. Hiện giờ, Vân Thiển và nhóm dũng sĩ có thể tự do đi lại giữa tàu trong và tàu ngoài.
Thời điểm được chia đánh tay đôi với Ô Tề Hải, cô sẽ bị đối phương ép đánh vào một vài chỗ kỳ lạ của đối phương.
Thuốc trị thương do người huấn luyện phát cho, hiệu quả rất tốt. Dù vết thương có nặng, bôi thuốc đến ngày thứ hai đã bình phục bảy tám phần.
Cô cũng bị ép biết Ô Tề Hải mặc quần áo trông gầy, nhưng thật ra cơ bắp tráng kiện, cơ ngực phát triển, cơ bụng không ít, cơ V-cut nổi rõ, còn có mông cong và hõm Venus…
“Khụ khụ.” Người nọ dằn tiếng ho, đáp: “Ngồi chung đi, ta cũng đang trốn người.”
Thấy đủ hết sự ưu tú của cơ thể cậu.
(*) Một môn võ công trong tiểu thuyết Kim Dung, vừa làm bị thương đối thủ mà cũng làm bị thương chính mình
Nói không động lòng là giả, quỷ háo sắc không thể nào không động lòng với cơ thể tuyệt đẹp đưa tới tận miệng.
Nếu còn tiếp tục như vậy, cô sẽ phát bệnh mất.
Vân Thiển: “…” Cô xoay đầu tìm chỗ ẩn núp.
Bệnh mệt ngủ một giấc là xong, còn bệnh kia mà phát lên sẽ không dễ giải quyết như vậy.
Nơi này không như thế giới tận thế lúc trước, có người chơi khác ở đây, cô có thể mặc sức sờ cá và tán tỉnh Văn Nhân Du. Ở thế giới này, cô phải nghiêm túc mới được… Trừ khi cô biết có người chơi khác có khả năng qua cửa.
Thứ quỷ này kêu cũng phóng đãng quá rồi đấy!
Vân Thiển né tránh Ô Tề Hải, nhưng cậu vẫn tìm được cô một cách chính xác trong giờ giải lao, hẳn là do mùi. Cô xin một ít bột khai che giấu mùi từ chỗ vài dũng sĩ, lại tìm một nơi ấn nấp trốn đến giờ tập luyện.
Bột khai có thể che giấu mùi của cô, đồng thời cũng khiến cô hoàn toàn không ngửi thấy mùi người khác. Đúng là thuốc bột phiên bản Thất Thương Quyền(*).
Nơi này không như thế giới tận thế lúc trước, có người chơi khác ở đây, cô có thể mặc sức sờ cá và tán tỉnh Văn Nhân Du. Ở thế giới này, cô phải nghiêm túc mới được… Trừ khi cô biết có người chơi khác có khả năng qua cửa.Cường độ huấn luyện nơi này rất kinh khủng, gần như huấn luyện đến chết, giống như muốn cấp tốc bồi dưỡng ra một đội ngũ có thể lập tức lẻn vào tộc Biển.(*) Một môn võ công trong tiểu thuyết Kim Dung, vừa làm bị thương đối thủ mà cũng làm bị thương chính mình(*) Một môn võ công trong tiểu thuyết Kim Dung, vừa làm bị thương đối thủ mà cũng làm bị thương chính mình
Cường độ huấn luyện nơi này rất kinh khủng, gần như huấn luyện đến chết, giống như muốn cấp tốc bồi dưỡng ra một đội ngũ có thể lập tức lẻn vào tộc Biển.
Vân Thiển thoăn thoắt trên boong thuyền, những chiếc thang được bắc giữa các con thuyền. Hiện giờ, Vân Thiển và nhóm dũng sĩ có thể tự do đi lại giữa tàu trong và tàu ngoài.
May mà sau mỗi lần hồi sinh, sức bền của cơ thể sau khi huấn luyện vẫn giữ lại như cũ, nếu không Vân Thiển khóc chết mất. Mặt khác Vân Thiển phát hiện dường như Chúa cứu thế có ưu đãi đối với thân thể người chơi. So với người bản xứ, dưới khối lượng huấn luyện đồng dạng, cơ thể người bản xứ đạt được một, người chơi có thể đạt được hai rưỡi.
Quốc gia ở thế giới tận thế này là sự tồn tại gần như đất liền được tạo bởi thuyền, hạm đội có số lượng thuyền nhất định trở lên, thuyền càng ở giữa càng an toàn, địa vị người ở đó cũng càng cao.
Bên ngoài tương đối nguy hiểm hơn, mỗi lần Hải thú tấn công đều là thuyền ngoài gặp nạn. Vân Thiển trèo qua vài cây thang, lên một chiếc thuyền vắng tanh, chỉ có vài người tuần tra.
Vân Thiển né tránh Ô Tề Hải, nhưng đối phương vẫn tìm được cô một cách chính xác trong giờ giải lao, hẳn là do mùi. Cô xin một ít bột khai che giấu mùi từ chỗ vài dũng sĩ, lại tìm một nơi ấn nấp trốn đến giờ tập luyện.
Cô định hóng gió biển trên boong, bỗng loáng thoáng nghe thấy tiếng “chị gái” từ xa.
Vân Thiển: “…” Cô xoay đầu tìm chỗ ẩn núp.
Tiếng gọi càng ngày càng gần, Ô Tề Hải sắp đi qua.
Không còn thời gian chạy khỏi khoang thuyền, Vân Thiển phát hiện một thùng rượu rỗng rất lớn, cô mở nắp nhảy thẳng vào trong, không ngờ bên trong còn chứa một người.
Cô giẫm lên chân người kia.
Nói không động lòng là giả, quỷ háo sắc không thể nào không động lòng với cơ thể tuyệt đẹp đưa tới tận miệng.
Thùng rượu này vừa lớn lại vừa sâu, lúc Vân Thiển nhảy vào không hề phát hiện có người. Cô áy náy nói: “Xin lỗi, tôi đang trốn người ta.”
“Khụ khụ.” Người nọ dằn tiếng ho, đáp: “Ngồi chung đi, ta cũng đang trốn người.”
Từng đợt tiếng bước chân gấp gáp bên ngoài thùng rượu, tiếng binh khí va chạm, có người lớn tiếng báo không tìm được, rồi lại tiếng bước chân vội vã bảo đi tìm nơi khác.
Không còn thời gian chạy khỏi khoang thuyền, Vân Thiển phát hiện một thùng rượu rỗng rất lớn, cô mở nắp nhảy thẳng vào trong, không ngờ bên trong còn chứa một người.
Không có bất cứ âm thanh gì khác, dường như Ô Tề Hải không đi về hướng này.
Thùng rượu này vừa lớn lại vừa sâu, lúc Vân Thiển nhảy vào không hề phát hiện có người. Cô áy náy nói: “Xin lỗi, tôi đang trốn người ta.”
“Khụ khụ khụ khụ khụ khụ ——” Tiếng ho tím mật tím gan. Vân Thiển do dự một lúc, sợ người này chết trong thùng rượu bèn dò dẫm trong bóng tối vuốt lưng giúp người nọ.
“Cảm ơn.” Người nọ đáp: “Cô đang trốn ai?”
Vân Thiển: “Một tên theo đuổi điên cuồng, ông thì sao?”
Người nọ: “Người ngăn cản ta đi cứu con ta.”



Haha. Ô Đậu với Ô Tề Hải đúng là cái kiểu bạn mà hai đứa leo lên xe là một đứa dám chỉ, một đứa dám đi vậy.??? May mà có vẻ hữu dụng, Vân Thiển cũng liêu xiêu r đấy.
theo đuổi kiểu này chắc chỉ áp dụng được với người đzai thôi, các anh zai khác đừng áp dụng vào thực tế nhé không an toàn lắm đâu
Ai thế nhỉ, cha của cô công chúa hả?
Đẹp trai không bằng chai mặt, kiểu gì Vân chó cũng trúng mỹ nam kế =))))))
Chạy trời không khỏi nắng đâu Vân chó ơi =))))))
thì ra hõm venus là lúm đồng tiền ở mông :v