Cá muối cứu thế – Chương 54

Chương 54

Có gan dạy, có gan học

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận thông báo chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Vân Thiển ngây người bắn ra ánh mắt nghi ngờ đâm thẳng vào sâu trong linh hồn Ô Tề Hải.

Ô Tề Hải bước lên trước một bước, gần đến độ Vân Thiển có thể thấy rõ hành động của cậu.

Hai tay cậu đặt lên lưng quần, chuẩn bị chứng minh cậu không nói khoác.

Vân Thiển xác định hàm ý “đặc trường” của cậu, không phải đầu cô đầy chữ X mà là Ô Tề Hải thật sự có ẩn ý như vậy.

May mà người huấn luyện kịp thời chạy tới quan tâm Vân Thiển, không để cho mắt cô thấy thứ không nên thấy —— mặc dù cô không thấy gì cả.

Ô Tề Hải nhận ra sau khi cậu bày tỏ, Vân Thiển càng cách cậu xa hơn.

Cậu không hiểu, bèn nhờ Ô Đậu biết rõ tập tục tộc Người chỉ dạy.

Ô Đậu nghe Ô Tề Hải chuẩn bị phô bày vũ khí sinh sản hoành tráng của mình thì phụt nước miếng đầy mặt Ô Tề Hải: “Cháu làm vậy, chắc chắn bị cô ấy xem như biến thái rồi, thảo nào người ta cách xa cháu như vậy.”

Ô Tề Hải: “?”

Ô Đậu đỡ trán cạn lời: “Cháu không tham gia lớp học về tộc Người trước khi ra ngoài đúng không?”

Ô Tề Hải nói một cách đương nhiên: “Cháu đã rất lợi hại rồi, chỉ cần phô bày cơ thể bản thân là có thể khiến giống cái điên đảo…” Giọng nói trở nên nhỏ hơn: “Cháu cứ nghĩ mọi người tán tỉnh đều như vậy, cha cháu cũng dạy thế.”

Ô Đậu: “Mẹ cháu là người, sao cháu không hỏi thử ban đầu mẹ cháu cạn lời bất lực với cha cháu thế nào! Cháu và cha cậu giống y như đúc… Cháu xác định chọn cô ấy làm bạn đời sao?”

Ô Tề Hải gật đầu: “Cháu ngửi thấy mùi cô ấy là đã muốn ăn cô ấy, muốn giao phối với cô ấy.”

Ô Đậu: “…Tiểu Hải, nếu mục tiêu của cháu không phải Đại công chúa, chúng ta không cần kéo dài thời gian ở đây mạo hiểm. Chú dạy cháu vài chiêu, cháu mau tóm lấy cô ấy về làng.”

Ô Tề Hải dâng lên chút hứng thú: “Chú nói nghe thử.”

“So vi sc mnh bênngoài, tc Ngưicàng quan tâmıbiu hin bêntrong ca cháuĩvà quá trình[sng chung lâudài hơn. Cháu]không th chyđti ci quncho ngưi taóxem chim camình, đây làhành vi nhcnhã và btthưng tcNgưi.” Ô Đutruyn th kinh²nghim ca mình:ìCho nên chúngìta phi daãtheo cách caɪloài ngưi, trưc[tiên kín đáophô bày cơíth ca mình,ɨthnh thong lra cơ bpļbên dưi cơth khiến côy ny sinhīthin cm. ĐiĬthi cơ chínmui cũng tclà lúc côùy thích cháu,cháu li nóicho cô yİbiết thân phnca mình, bàyIra bn thɩmnh m!”

ÔT Hi đangļđnh gt đu,ɩÔ Đu nói)tiếp: “Đương nhiênãch có nhưívy thì mãiímãi không đ,áhành vi trưckia ca cháuĮđã khiến côy ny sinhhiu lm, cháuphi biu hinàra s quanâtâm ca mìnhĬđi vi côïy.”

Ô T¸Hi: “Bây giĩcháu đã rtquan tâm côĩy ri, lúcnào cũng mungiao phi viìcô y. Vyľcòn chưa đquan tâm sao?”ì

Ô Đu: “Đngătreo ch giaoãphi trên ming,įtc Ngưi khôngthích nghe mych này đâu.ìBn h munİlúc tình cmsâu đm miflàm chuyn lãngĩmn kia, cháuphi quan tâmĩcô y hiu)không, biu hins quan tâmòca mình ra,³ví d nhưbt c lúcnào cũng nhìncô y.”

ÔT Hi: “Ngayc lúc ngcũng phi nhìnsao?”

Ô Đudo d, chclà phi nh?

Vaiòvế ca cucao hơn ÔĮT Hi, nhưngtht ra tuicũng xp x,sp đến thiđim tìm bnđi nên sntin gánh cáidanh giám h:ri làng cùngĬÔ T Hi.K tìm bnca cu theoôthi gian bìnhthưng, Ô T[Hi là kĪtìm bn trưcthi hn. Nghe]nói sau khiïmơ gic mngĪxuân, cu đãtiến vào ktìm bn.

Ô Đuđáp mt cáchhùng hn: “Phi,lúc ng cũngìphi nhìn, nhưvy mi thhin s quantâm ca cháuvi cô y!”

Mt đa cóigan dy, mtíđa có ganÍhc.

Dưi s phècp kiến thcıca Ô Đu,ĬÔ T Hi:ln ri!

Bui ticùng ngày.

Vân Thinĩđang nm tng dưi. Na(đêm tnh gic,cô nhìn thyhai đim sángɩmàu vàng trôiīlơ lng giaăkhông trung. Trongếchp mt, đimsáng biến mt.

VânùThin cm thycó th gìíđó trong bóngĩti đang nhìnchòng chc mình.

Côĩly D minhôchâu mà miĭngưi đu có³ra làm đènêsoi, thò ngưiára, s thyécái gì đó.

Ánhsáng yếu tũca D minh:châu chiếu sángıkhuôn mt Ô³T Hi, chĩcó chính gia³khuôn mt đưc)chiếu sáng, gingnhư mt qulơ lng trongòđêm. Vân Thintiến ti gn…

ÔT Hi nh¹ging thu thào:ếCh gái, em³yêu ch.”

Chís tinh thnêtrên mt đngh cu thếìvt thng lênàcao ri rt[xung. Vân Thinmun chi by,nhưng cô kimïđưc ming, khôngíkim đưc tay.

Côêđp mnh Dĭminh châu lênmt Ô TĩHi.

Mt tiếng đngtrm đc.

Hôm sau,Ô Đu nhìn[thy màu xanhìđen ch hcmt Ô TıHi. Cu nghihoc hi: “Cháusao thế? Mimt đêm khôngâng mà qungmt thâm dìvy à?” Ô²Đu mm cưiĩvi Vân Thinva ri giưng:Chào bui sáng.”

Vân Thin thôngįqua mùi phânbit đưc đâylà Ô Đu,cô cũng cưili: “Chào buisáng.”

Ô TíHi tha dp:[Chào bui sáng.”ĩ

Vân Thin ngiĪthy mùi ÔóT Hi, mtfkhông cm xúcbưc nhanh riđi.

Sau lưng ÔìĐu cht lnh,cu cm thyímt lung sátđkhí.

Ô T Hi°âm u hi:Đu Đu, chúìmun giành bnĩđi vi cháuèsao?”

Ô Đu:“…

Ngưi hunluyn và cácdũng sĩ phát]hin chuyn kál, ngưi xưanay vn luônnhm vào VânļThin là ÔõT Hi gingĮnhư biến thànhmt ngưi khác,õbt đu đi{x ân cnvi cô.

VânThin cũng nhnra.

Lúc ăn cơm,Ô T Hichia phn tht:Hi thú mpımp nht caImình cho cô,mc dù nhngth đó đuİlà b phnVân Thin khôngăn đưc.

Lúc thayếphiên nhau tm,ũÔ T Hiĺs chiếm đotlưng nưc nóngvô cùng ít¹i trong phòngtm cho cô,đng thi mangêhếtvt dng tmra t phnùthưng hng nhtòlúc hun luynĩcho Vân Thin.

C h làļth Ô THi cho rngtt, cui cùng[đu rơi vàotay Vân Thin.

Lnnày đ ngccũng có thnhn ra ÔìT Hi thíchɨVân Thin, miĭngưi hết scbt ng. Bnýh vn tưngÔ T Hiévà Vân Thincó thù oán.

Chécn hành đnggia nhng dũng³sĩ không nhíhưng đến tpýhun đu s:không b qunlý nghiêm ngt.

VânThin vô cùngïđau đu. Ngưiũnày không nóiơđùa mà là¸đang nghiêm túctheo đui cô,Îmc dù côívn t chiìli bày tIca ngưi kiađnhư cũ, nhưngếthái đ chán¸ghét đã gimxung không ít.

Côkhông còn trưngãmt đen viįÔ T Hi,ľmà đi xnhư các dũngàsĩ khác.

Ô THi: Không ngýĐu Đu phếļvt, nhưng phươngpháp ch dyli hu dng.

Cunghĩ đã đếnİlúc phô bàyľcơ th camình.

Ch gái, chcó th bôióthuc giúp emkhông? Em bôisau lưng khôngïti.” Ging nóiâvà v ngoàiđcưng tráng caĬÔ T Hikhông hp nhauĩmy. Ging cuìthiên v ngtlm, mi lnįnói chuyn gingưnhư ngm mtíviên ko.

Vân Thin::Đu Đu đâu?”fCô biết ÔĭĐu và ÔT Hi làĨbn thân, tiľt mt đaİphương.

Ô Đậu ở cách đó không xa nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của Ô Tề Hải, cậu âm thầm chạy khỏi khoang thuyền.

Bệnh mệt ngủ một giấc là xong, còn bệnh kia mà phát lên sẽ không dễ giải quyết như vậy.

Cô giẫm lên chân đối phương.

Ô Tề Hải: “Đậu Đậu không ở đây.”

Quốc gia ở thế giới tận thế này là sự tồn tại gần như đất liền được tạo bởi thuyền, hạm đội có số lượng thuyền nhất định trở lên, thuyền càng ở giữa càng an toàn, địa vị người ở đó cũng càng cao.

Vân Thiển khịt mũi, rõ ràng ban nãy cô còn ngửi thấy mùi Ô Đậu. Nghe tiếng hô đau của Ô Tề Hải, đúng là tự mình bôi thuốc rất bất tiện.

Chỉ vì huấn luyện, số mạng của Vân Thiển đã mất ba mạng.

Vân Thiển khịt mũi, rõ ràng ban nãy cô còn ngửi thấy mùi Ô Đậu. Nghe tiếng hô đau của Ô Tề Hải, đúng là tự mình bôi thuốc rất bất tiện.

Vân Thiển nheo mắt áp sát, nhìn xuống. Tình trạng phần lưng Ô Tề Hải khá thê thảm, xước da và tím bầm từng mảng lớn.

(*) Một môn võ công trong tiểu thuyết Kim Dung, vừa làm bị thương đối thủ mà cũng làm bị thương chính mình

Cô định hóng gió biển trên boong, bỗng loáng thoáng nghe thấy tiếng “chị gái” từ xa.

Bột khai có thể che giấu mùi của cô, đồng thời cũng khiến cô hoàn toàn không ngửi thấy mùi người khác. Đúng là thuốc bột phiên bản Thất Thương Quyền(*).

Cường độ huấn luyện nơi này rất kinh khủng, gần như huấn luyện đến chết, giống như muốn cấp tốc bồi dưỡng ra một đội ngũ có thể lập tức lẻn vào tộc Biển.

Vân Thiển chửi bậy trong lòng, lập tức nhảy xa khỏi Ô Tề Hải, vội vã chạy thục mạng.

Thấy đủ hết sự ưu tú của cơ thể đối phương.

Vân Thiển: “Một tên theo đuổi điên cuồng, ông thì sao?”

Chỉ vì huấn luyện, số mạng của Vân Thiển đã mất ba mạng.

Nếu còn tiếp tục như vậy, cô sẽ phát bệnh mất.

May mà sau mỗi lần hồi sinh, sức bền của cơ thể sau khi huấn luyện vẫn giữ lại như cũ, nếu không Vân Thiển khóc chết mất. Mặt khác Vân Thiển phát hiện dường như Chúa cứu thế có ưu đãi đối với thân thể người chơi. So với người bản xứ, dưới khối lượng huấn luyện đồng dạng, cơ thể người bản xứ đạt được một, người chơi có thể đạt được hai rưỡi.

Thuốc trị thương do người huấn luyện phát cho, hiệu quả rất tốt. Dù vết thương có nặng, bôi thuốc đến ngày thứ hai đã bình phục bảy tám phần.

Từng đợt tiếng bước chân gấp gáp bên ngoài thùng rượu, tiếng binh khí va chạm, có người lớn tiếng báo không tìm được, rồi lại tiếng bước chân vội vã bảo đi tìm nơi khác.

“Khụ khụ khụ khụ khụ khụ ——” Tiếng ho tím mật tím gan. Vân Thiển do dự một lúc, sợ người này chết trong thùng rượu bèn dò dẫm trong bóng tối vuốt lưng giúp người nọ.

Vân Thiển đổ chút thuốc vào lòng bàn tay, xoa đều hai tay rồi bôi lên lưng Ô Tề Hải.

Xúc cảm làn da dưới tay láng mịn đến khó tin, cơ bắp cường tráng có tính đàn hồi, ấn xuống còn có độ nảy rất mạnh.

Vân Thiển lẩm bẩm Tĩnh tâm chú, thầm nói trong lòng: Tạm thời nơi này không phát hiện người chơi khác, muốn về nhà chỉ đành dựa vào chính mình, không thể lãng phí thời gian trên người đàn ông.

Vân Thiển lẩm bẩm Tĩnh tâm chú, thầm nói trong lòng: Tạm thời nơi này không phát hiện người chơi khác, muốn về nhà chỉ đành dựa vào chính mình, không thể lãng phí thời gian trên người đàn ông.

“Cảm ơn.” Người nọ đáp: “Cô đang trốn ai?”

Ô Tề Hải: “Chị gái, mạnh một chút, Tiểu Hải dễ chịu quá, ưm…” Âm cuối mềm nhũn cao vút, hòa lẫn với tiếng thở dốc kiềm nén, cơ thể cũng khẽ run.

Ô Tề Hải: “Đậu Đậu không ở đây.”

Người nọ: “Người ngăn cản ta đi cứu con ta.”

Tiếng gọi càng ngày càng gần, Ô Tề Hải sắp đi qua.

Vân Thiển chửi bậy trong lòng, lập tức nhảy xa khỏi Ô Tề Hải, vội vã chạy thục mạng.

Thứ quỷ này kêu cũng phóng đãng quá rồi đấy!

Thời điểm được chia đánh tay đôi với Ô Tề Hải, cô sẽ bị đối phương ép đánh vào một vài chỗ kỳ lạ của đối phương.

Trốn được hôm nay nhưng không trốn được mấy ngày kế tiếp.

Vân Thiển nghi ngờ Ô Tề Hải đang dùng sắc dụ dỗ cô.

Vân Thiển thoăn thoắt trên boong thuyền, những chiếc thang được bắc giữa các con thuyền. Hiện giờ, Vân Thiển và nhóm dũng sĩ có thể tự do đi lại giữa tàu trong và tàu ngoài.

Thời điểm được chia đánh tay đôi với Ô Tề Hải, cô sẽ bị đối phương ép đánh vào một vài chỗ kỳ lạ của đối phương.

Thuốc trị thương do người huấn luyện phát cho, hiệu quả rất tốt. Dù vết thương có nặng, bôi thuốc đến ngày thứ hai đã bình phục bảy tám phần.

Cô cũng bị ép biết Ô Tề Hải mặc quần áo trông gầy, nhưng thật ra cơ bắp tráng kiện, cơ ngực phát triển, cơ bụng không ít, cơ V-cut nổi rõ, còn có mông cong và hõm Venus…

“Khụ khụ.” Người nọ dằn tiếng ho, đáp: “Ngồi chung đi, ta cũng đang trốn người.”

Thấy đủ hết sự ưu tú của cơ thể cậu.

(*) Một môn võ công trong tiểu thuyết Kim Dung, vừa làm bị thương đối thủ mà cũng làm bị thương chính mình

Nói không động lòng là giả, quỷ háo sắc không thể nào không động lòng với cơ thể tuyệt đẹp đưa tới tận miệng.

Nếu còn tiếp tục như vậy, cô sẽ phát bệnh mất.

Vân Thiển: “…” Cô xoay đầu tìm chỗ ẩn núp.

Bệnh mệt ngủ một giấc là xong, còn bệnh kia mà phát lên sẽ không dễ giải quyết như vậy.

Nơi này không như thế giới tận thế lúc trước, có người chơi khác ở đây, cô có thể mặc sức sờ cá và tán tỉnh Văn Nhân Du. Ở thế giới này, cô phải nghiêm túc mới được… Trừ khi cô biết có người chơi khác có khả năng qua cửa.

Thứ quỷ này kêu cũng phóng đãng quá rồi đấy!

Vân Thiển né tránh Ô Tề Hải, nhưng cậu vẫn tìm được cô một cách chính xác trong giờ giải lao, hẳn là do mùi. Cô xin một ít bột khai che giấu mùi từ chỗ vài dũng sĩ, lại tìm một nơi ấn nấp trốn đến giờ tập luyện.

Bột khai có thể che giấu mùi của cô, đồng thời cũng khiến cô hoàn toàn không ngửi thấy mùi người khác. Đúng là thuốc bột phiên bản Thất Thương Quyền(*).

Nơi này không như thế giới tận thế lúc trước, có người chơi khác ở đây, cô có thể mặc sức sờ cá và tán tỉnh Văn Nhân Du. Ở thế giới này, cô phải nghiêm túc mới được… Trừ khi cô biết có người chơi khác có khả năng qua cửa.Cường độ huấn luyện nơi này rất kinh khủng, gần như huấn luyện đến chết, giống như muốn cấp tốc bồi dưỡng ra một đội ngũ có thể lập tức lẻn vào tộc Biển.(*) Một môn võ công trong tiểu thuyết Kim Dung, vừa làm bị thương đối thủ mà cũng làm bị thương chính mình(*) Một môn võ công trong tiểu thuyết Kim Dung, vừa làm bị thương đối thủ mà cũng làm bị thương chính mình

Cường độ huấn luyện nơi này rất kinh khủng, gần như huấn luyện đến chết, giống như muốn cấp tốc bồi dưỡng ra một đội ngũ có thể lập tức lẻn vào tộc Biển.

Vân Thiển thoăn thoắt trên boong thuyền, những chiếc thang được bắc giữa các con thuyền. Hiện giờ, Vân Thiển và nhóm dũng sĩ có thể tự do đi lại giữa tàu trong và tàu ngoài.

May mà sau mỗi lần hồi sinh, sức bền của cơ thể sau khi huấn luyện vẫn giữ lại như cũ, nếu không Vân Thiển khóc chết mất. Mặt khác Vân Thiển phát hiện dường như Chúa cứu thế có ưu đãi đối với thân thể người chơi. So với người bản xứ, dưới khối lượng huấn luyện đồng dạng, cơ thể người bản xứ đạt được một, người chơi có thể đạt được hai rưỡi.

Quốc gia ở thế giới tận thế này là sự tồn tại gần như đất liền được tạo bởi thuyền, hạm đội có số lượng thuyền nhất định trở lên, thuyền càng ở giữa càng an toàn, địa vị người ở đó cũng càng cao.

Bên ngoài tương đối nguy hiểm hơn, mỗi lần Hải thú tấn công đều là thuyền ngoài gặp nạn. Vân Thiển trèo qua vài cây thang, lên một chiếc thuyền vắng tanh, chỉ có vài người tuần tra.

Vân Thiển né tránh Ô Tề Hải, nhưng đối phương vẫn tìm được cô một cách chính xác trong giờ giải lao, hẳn là do mùi. Cô xin một ít bột khai che giấu mùi từ chỗ vài dũng sĩ, lại tìm một nơi ấn nấp trốn đến giờ tập luyện.

Cô định hóng gió biển trên boong, bỗng loáng thoáng nghe thấy tiếng “chị gái” từ xa.

Vân Thiển: “…” Cô xoay đầu tìm chỗ ẩn núp.

Tiếng gọi càng ngày càng gần, Ô Tề Hải sắp đi qua.

Không còn thời gian chạy khỏi khoang thuyền, Vân Thiển phát hiện một thùng rượu rỗng rất lớn, cô mở nắp nhảy thẳng vào trong, không ngờ bên trong còn chứa một người.

Cô giẫm lên chân người kia.

Nói không động lòng là giả, quỷ háo sắc không thể nào không động lòng với cơ thể tuyệt đẹp đưa tới tận miệng.

Thùng rượu này vừa lớn lại vừa sâu, lúc Vân Thiển nhảy vào không hề phát hiện có người. Cô áy náy nói: “Xin lỗi, tôi đang trốn người ta.”

“Khụ khụ.” Người nọ dằn tiếng ho, đáp: “Ngồi chung đi, ta cũng đang trốn người.”

Từng đợt tiếng bước chân gấp gáp bên ngoài thùng rượu, tiếng binh khí va chạm, có người lớn tiếng báo không tìm được, rồi lại tiếng bước chân vội vã bảo đi tìm nơi khác.

Không còn thời gian chạy khỏi khoang thuyền, Vân Thiển phát hiện một thùng rượu rỗng rất lớn, cô mở nắp nhảy thẳng vào trong, không ngờ bên trong còn chứa một người.

Không có bất cứ âm thanh gì khác, dường như Ô Tề Hải không đi về hướng này.

Thùng rượu này vừa lớn lại vừa sâu, lúc Vân Thiển nhảy vào không hề phát hiện có người. Cô áy náy nói: “Xin lỗi, tôi đang trốn người ta.”

“Khụ khụ khụ khụ khụ khụ ——” Tiếng ho tím mật tím gan. Vân Thiển do dự một lúc, sợ người này chết trong thùng rượu bèn dò dẫm trong bóng tối vuốt lưng giúp người nọ.

“Cảm ơn.” Người nọ đáp: “Cô đang trốn ai?”

Vân Thiển: “Một tên theo đuổi điên cuồng, ông thì sao?”

Người nọ: “Người ngăn cản ta đi cứu con ta.”

4.8 8 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

5 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
My Tam
My Tam
4 Năm Cách đây

Haha. Ô Đậu với Ô Tề Hải đúng là cái kiểu bạn mà hai đứa leo lên xe là một đứa dám chỉ, một đứa dám đi vậy.??? May mà có vẻ hữu dụng, Vân Thiển cũng liêu xiêu r đấy.

Huong Zan
Huong Zan
4 Năm Cách đây

theo đuổi kiểu này chắc chỉ áp dụng được với người đzai thôi, các anh zai khác đừng áp dụng vào thực tế nhé không an toàn lắm đâu

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Ai thế nhỉ, cha của cô công chúa hả?

Linh
Linh
3 Năm Cách đây

Đẹp trai không bằng chai mặt, kiểu gì Vân chó cũng trúng mỹ nam kế =))))))
Chạy trời không khỏi nắng đâu Vân chó ơi =))))))

keobonggonmauhong
keobonggonmauhong
3 Năm Cách đây

thì ra hõm venus là lúm đồng tiền ở mông :v

5
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!