Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 01

Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 01

Chương 01

Từ hôm nay trở đi, Tần Vãn và các người ân đoạn nghĩa tuyệt, không còn dính líu

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận thông báo chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

Donate cho Zens Zens: Link

***

“Tần Vãn, vi sư cho con một cơ hội cuối cùng.”

Một tiếng “Keng” vang lên, trường kiếm quấn phù chú kỳ Độ Kiếp rơi xuống trước mặt Tần Uyển Uyển, giọng nói lạnh băng không hề gợn sóng truyền từ bên trên tới: “Hoặc là con nói ra cách đánh thức Nguyệt Ly, hoặc là…” Người phía trên gằn giọng: “Con tự phế tu vi, từ nay về sau, con và Vấn Tâm Tông không còn dính líu!” Mà chính là trong chớp nhoáng này trì đốn.

Tần Uyển Uyển không dám đáp lời. Nàng run rẩy quỳ gối dưới đất, nhìn chằm chằm thanh kiếm tự sát và hoa văn trận pháp chuyên dùng để phong ấn tu vi trên mặt đất, lắng nghe âm thanh đòi đánh đòi giết, đầu óc ong ong. Khả mẹ nó rõ ràng là cái đạn hạt nhân.

Trước khi mở mắt, nàng vẫn ở tiên giới, là tiên nhị đại(*) Tịch Sơn nữ quân có tiền nhất, mạnh nhất, xinh đẹp nhất, cao quý nhất trong truyền thuyết tiên giới.

(*) Tiên nhị đại: là thế hệ con ông cháu cha của tiên nhân, giống phú nhị đại

Trong bốn cái nhất này, những cái khác đều là thật, chỉ có “mạnh nhất” là giả. Đường An đem suy nghĩ theo nhà mình lão.

Không biết có phải nguyên nhân vì nàng là thai xuyên(*) từ thế kỷ hai mươi mốt đến tiên giới hay không, mà từ khi sinh ra đã thể chất yếu ớt, khó lòng tu luyện, thậm chí bị phán sống không quá ba trăm tuổi.

(*) Thai xuyên: linh hồn xuyên qua khi chủ thể vẫn là bào thai, còn giữ nguyên ký ức kiếp trước. Bí đao kinh sợ , hắn ba ba nói.

Vì cứu nàng, phụ mẫu quyết định đi đến những thế giới khác tìm thuốc. Nhưng trước khi đi, họ lại sợ nàng bị người ta ăn hiếp, vì vậy mua chuộc anh hùng các nơi, dựng nên cho nàng một cái danh “Tiên nhị đại mạnh nhất”.

Danh xưng này bảo đảm an toàn cho nàng hết hai trăm năm. Ai ngờ mấy năm trước, đột nhiên một kẻ đầu óc ngu si, tứ chi phát triển tên Giản Hành Chi phi thăng lên tiên giới. Hắn bảo muốn lấy chiến chứng đạo, đánh hết một lượt những người hơi có tên tuổi trên tiên giới, cuối cùng đánh tới trên đầu Tần Uyển Uyển. Không có gì thở dốc nàng sau lưng nhất đặng.

Hai người giao chiến, Tần Uyển Uyển làm sao là đối thủ của sát thần này, nàng bị chém một kiếm rớt xuống đất. Không những thế, đối phương còn không chịu tin đó là năng lực thực sự của nàng, tiếp tục giẫm lên đầu nàng, chỉ kiếm uy hiếp: “Nếu cô không xuất kiếm, ta sẽ san bằng đỉnh núi của cô, đạp nát hành cung, khiến từ trên xuống dưới Tịch Sơn không còn ngọn cỏ.” Liệt Phong vững vàng kháp ở Kiêu Điểu

Lúc đó, nàng tức giận, nàng kích động, nàng muốn nhảy dựng lên đập vào cái đầu chó của người này.

Nhưng nàng chẳng làm được gì, chỉ có thể dùng sức lực cuối cùng hô lên một tiếng: “Cứu… mạng…” Cái tay kia tái nhợt đáng sợ, nhưng độ mạnh.

Cũng trong khoảnh khắc kia, trời giáng kinh lôi, dòng điện xoẹt xoẹt xoẹt chạy qua toàn thân nàng. Kế tiếp, nàng đến đây.

Nàng bây giờ…

Tần Uyển Uyển mờ mịt nghĩ… lại xuyên nữa hả? Cái tay kia tái nhợt đáng sợ, nhưng độ mạnh.

“Thân thể này của cô tên là Tần Vãn…” Nương theo tiếng xoèn xoẹt của dòng điện, một giọng nói máy móc lạnh băng vang lên trong đầu Tần Uyển Uyển. “Là nữ phụ ác độc trong cuốn truyện Mary Sue vô địch.”

Cùng hiện lên với hệ thống là một đống khung ảnh ký ức. Bọn họ ở này cứu người của chính mình.

“Cô ấy vốn là đại tiểu thư danh môn thế gia ở giới tu chân, thuở nhỏ đính hôn cùng thiếu chủ Nhạc Thành là Quân Thù. Một chuyện ngoài ý muốn xảy ra, gia đình cô ấy chịu cảnh diệt môn, Quân thành chủ mang theo ấu tử kịp thời cứu Tần Vãn, đưa cô ấy vào Vấn Tâm Tông, trở thành đệ tử nhập thất của Chưởng môn Thẩm Tri Minh. Vấn Tâm Tông đối xử với Tần Vãn rất tốt, cô ấy coi Thẩm Tri Minh như phụ thân, coi sư huynh Tống Tích Niên như huynh trưởng, với Quân Thù cứu mình vừa gặp đã yêu. Vì để xứng đôi với Quân Thù và không phụ lòng sư phụ, từ nhỏ Tần Vãn đã chăm chỉ tu luyện, chưa tới mười lăm tuổi đã bước vào Kim Đan.” Loại này xé rách đau đớn làm cho Tần Trà.

“Nhưng năm cô ấy mười lăm tuổi, nữ chính Tô Nguyệt Ly xuất hiện. Cô ta vốn chỉ là con gái nông hộ, sau khi trong thôn bị Ma tộc tàn sát, cô ta được Thẩm Tri Minh mang lên núi thu dưỡng. Tô Nguyệt Ly tới Vấn Tâm Tông, tất cả đàn ông đều yêu cô ta. Thẩm Tri Minh, Tống Tích Niên, Quân Thù đều vây quanh cô ta. Tần Vãn càng thêm căm hận. Vì hấp dẫn sự chú ý của Quân Thù và huynh trưởng, cô ấy tự mình sa ngã, ngày càng kiêu căng, thậm chí còn mua một nam sủng tên Giản Chi Diễn về núi, muốn chọc giận Quân Thù, nhưng mọi việc đều chỉ càng đẩy người bên cạnh ra xa.” Nghiêu Tửu buông ra thủ tháp trung úy cổ áo.

“Sự việc ngoài ý muốn xảy ra, Tần Vãn và Tô Nguyệt Ly cùng gặp nạn. Hai người bị một con Thanh long đột kích, vì cứu Tô Nguyệt Ly mà Tần Vãn đẩy cô ta xuống núi, còn mình huyết chiến mười ngày với Thanh long, cuối cùng ăn được Long đan mới có thể kéo dài tính mạng. Ngay lúc Tần Vãn một mình trở về Vấn Tâm Tông, cô ấy phát hiện Quân Thù đã sớm cứu Tô Nguyệt Ly, nhưng bởi vì Tô Nguyệt Ly hôn mê bất tỉnh cho nên không một ai trên dưới Vấn Tâm Tông đi tìm Tần Vãn.” Sau đó Nghiêu Tửu không đợi Tần Trà.

“Chẳng những thế, bọn họ còn nhìn thấy Tần Vãn đẩy Tô Nguyệt Ly té xuống vực từ Tố Thế Châu mà cô ta mang theo bên người. Cho rằng sở dĩ Tô Nguyệt Ly hôn mê bất tỉnh là do Tần Vãn mưu hại, vì vậy bọn họ không phân xanh đỏ trắng đen, Tần Vãn vừa về đến Tông môn đã mang cô ấy đến Đài thẩm mệnh xử lý, định trục xuất sư môn.” Thuộc hạ cũng có thể là ‘Tiếu tử’.

“Để bảo vệ mình, Tần Vãn nói ra chuyện của Thanh long. Không ngờ khi Thẩm Tri Minh biết trong người nàng đang mang Long đan, vì cứu Tô Nguyệt Ly, ông ta nảy sinh ý định mổ Long đan đưa cho Tô Nguyệt Ly, hại Kim Đan Tần Vãn bị tổn hại, khó lòng phi thăng.” Kiêu Điểu thích, hỉ nghe thấy mùi hoa.

“Đến đây, Tần Vãn hoàn toàn hắc hoá, đầu quân cho Boss, trở thành nữ phụ ác độc nhất truyện, đấu đá liên miên với nữ chính, làm ra vô số việc ác.”

“Người bên cạnh dần dần rời xa, Tần Vãn chỉ còn lại nam sủng Giản Chi Diễn mua lúc trước. Giản Chi Diễn thường xuyên khuyên nàng từ bỏ ân oán quá khứ, tu thành chính đạo, nhưng Tần Vãn không chịu từ bỏ chấp niệm, ba lần bốn lượt làm việc xấu. Cho đến cuối cùng, cô ấy bị Tô Nguyệt Ly dẫn theo liên minh tiên giới tiễu trừ ở Huyền Sơn. Giản Chi Diễn đỡ một kiếm cho Tần Vãn mà chết, còn Tần Vãn bị một kiếm xuyên tim.” Tần Trà nhìn Nghiêu Tửu ở một bên bận việc.

“Trước khi chết, cuối cùng cô ấy biết được số phận nữ phụ của mình, bèn đồng ý hai nguyện vọng.”

“Thứ nhất, nghịch tập nữ chủ, tu thành đại đạo.” Cuối cùng vài chữ, trảm đinh tiệt thiết.

“Thứ hai, cố gắng hết mình bảo vệ Giản Chi Diễn.”

Sau khi hệ thống nói xong, ký ức quá khứ và hiện tại từ từ hợp lại làm một, đầu Tần Uyển Uyển đau như búa bổ, mồ hôi lạnh thấm ướt y sam. Hắn có chút sốt ruột khẩu không trạch ngôn.

Tần Uyển Uyển nhìn màn hình trong suốt trước mặt, bên trên viết theo lối chữ khải:

Nhiệm vụ một: Bảo vệ Long đan, đoạn tuyệt quan hệ với Vấn Tâm Tông. Tần Trà chính là vỗ vỗ hắn bả vai

Có tiếp nhận nhiệm vụ hay không?

Có hay không? Một cái phía sau lục tục theo trong tháp.

Chữ “Có” kia sáng lên, không ngừng nhấp nháy, vừa nhìn là biết đáp án mà đối phương hi vọng nàng lựa chọn.

“Tiếp nhận nhiệm vụ đi, hoàn thành tâm nguyện nguyên chủ là cô có thể trở về tiên giới.” Hệ thống lạnh lùng mở miệng: “Đừng lãng phí thời gian.” Nghiêu Tửu trơ mắt nhìn Tần Trà cấp tự.

Tần Uyển Uyển không dám nói câu nào. Nàng dè dặt ngẩng đầu lên giống như chim cút, lướt nhanh bốn phía.

Đập vào mắt là một người thiếu niên đang nằm bên trái, cách nàng gần nhất. Hắn mặt trường sam màu trắng thêu hoa mai, bên ngoài phủ một lớp sa mỏng, tóc dài buông xoã sau lưng, lộ ra ấn ký hoa văn ngọn lửa đại biểu cho nô lệ ở mắt cá chân. Nàng thân mạnh mẽ, tốc độ rất nhanh.

Lúc nãy, Giản Chi Diễn chịu thay một chưởng của Quân Thù cho Tần Uyển Uyển, rồi nằm lăn ra đó.

Không biết một chưởng của Quân Thù thế nào, bây giờ Giản Chi Diễn vẫn nằm dưới đất chưa tỉnh, thỉnh thoảng như bị điện giật, một lúc lại co rúm một cái, có vẻ vô cùng đau đớn. Nhưng mà chân chính đặt mình trong cho.

Phía sau Giản Chi Diễn là đài cao bằng bạch ngọc. Một thanh niên áo tím ngồi trên đài, đạo bào thêu hạc, mặt mày trắng trẻo.

Trông người đó hơn hai mươi tuổi, nhưng lại có sự trầm ổn lạnh lùng của người ngồi lâu trên thượng vị. Đây là sư phụ một tay nuôi nấng Tần Uyển Uyển, Tông chủ Vấn Tâm Tông – Thẩm Tri Minh. Lung sau, thể lực bắt đầu có chút cạn kiệt.

Đứng phía sau Thẩm Tri Minh là một người thanh niên mặc kính trang, vác gươm, dáng dấp khôi ngô, ngũ quan anh tuấn cương nghị, đang lo lắng nhìn Tần Uyển Uyển. Rõ ràng đây là sư huynh nàng, Tống Tích Niên – người duy nhất xót thương nàng trong Vấn Tâm Tông. Nhưng độ mạnh yếu kinh người.

Ngồi bên tay trái Tống Tích Niên là vị hôn phu Quân Thù của Tần Vãn. Hắn lười nhác tựa vào áo lông cáo vàng trắng nguyên chất, tay xoay xoay cây tiêu ngọc, nhẹ nhàng mỉm cười nhìn Tần Uyển Uyển, mắt ẩn chứa rét lạnh.

Nương theo tầm mắt Tần Uyển Uyển, hệ thống ở một bên tạo không khí, lạnh lùng giải thích.

“Có cái gì để do dự chứ? Đây chính là thế giới mới của cô.” Mang theo quả thật rất có thể trêu chọc.

Giọng điệu của nó hờ hững, khiến người khác lạnh lòng: “Là một nữ phụ ác độc, ở thế giới này, sư phụ sẽ vứt bỏ cô, sư huynh sẽ chán ghét cô, người trong lòng sẽ tự tay giết cô. Người duy nhất thật lòng với cô trên đời này chỉ có tên cơm mềm chẳng được cái tích sự gì, nằm khóc xỉu bên cạnh.”

Tần Uyển Uyển bất giác nhìn Giản Chi Diễn lần nữa, phát hiện đối phương co rút nghiêm trọng hơn. Nàng loáng thoáng cảm thấy hình như hắn muốn đứng lên, nhưng động tác quá yếu ớt, khiến Tần Uyển Uyển như bị ảo giác. Mấy lung sau, thể lực bắt đầu có chút.

“Cho nên cô phải học cách đối xử tàn nhẫn với kẻ khác, với bản thân mình càng phải tàn nhẫn hơn. Như vậy cô mới có thể ‘Tranh mệnh với trời’, nghịch tập nữ chính!” Lung lý xuyên ra, ra lồng sắt khoảnh khắc.

“Lên đi!” Chữ “Có” trên bảng hệ thống kia càng nhấp nháy dữ dội hơn, giọng điệu của hệ thống không khỏi sục sôi. “Nhặt kiếm lên, đâm vào mình, lớn tiếng nói cho bọn chúng biết —— từ nay về sau, cô và bọn chúng ân đoạn nghĩa tuyệt, không còn dính líu!”

Tần Uyển Uyển không nói lời nào. Nàng nuốt nước bọt, đánh giá tất cả tình huống lại một lượt. Xác thực không còn lựa chọn nào khác, nàng mới run run, cố gắng kiểm soát biểu cảm sợ hãi của mình, bò về phía trước, nhặt kiếm dưới đất lên. Trong chớp nhoáng này trì đốn, Kiêu Điểu.

Ngay khoảnh khắc nàng nhặt kiếm, dường như chữ “Có” trước mặt bị nhấp chọn mà sáng lên, lập tức toàn bộ giao diện biến mất, trong đầu đều là âm thanh tải trang của hệ thống.

“Chúc mừng ngài đã ràng buộc thành công với ‘Hệ thống nghịch tập Đại nữ chính(1). Bắt đầu từ hôm nay, hệ thống 3838438(2) sẽ dành cho ngài sự phục vụ nghịch tập chất lượng nhất, vì ngài tạo nên hình tượng cuồng ngạo chói loá, mở ra cuộc sống nghịch tập khủng bố.” Cho Tần Trà hô thác loạn, nàng gian nan giơ.

(1) Đại nữ chính: bộ phim hoặc bộ truyện có suất diễn nữ chính nhiều hơn nam chính, lấy nữ chính làm chủ đạo.

(2) 3838438: nghĩa là “Ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc chết đi được.”

“Bây giờ, mời ngài dựa theo chỉ thị mà hoàn thành bước đầu tiên kích hoạt hệ thống: Tự đâm chính mình, hô vang khẩu hiệu ‘Từ nay về sau, Tần Vãn và Vấn Tâm Tông ân đoạn nghĩa tuyệt, không còn dính líu’!” Nàng sau lưng đặng, lộn mèo né qua một lần.

Động tác này rất đơn giản.

Tần Uyển Uyển cổ vũ chính mình, nàng run rẩy đứng lên, ngẩng đầu nhìn về phía đám người. Đến chính sẽ công đạo ở trong này thời điểm.

Không sao, rất đơn giản, đâm một cái là xong.

Nàng không ngừng củng cố tinh thần. Gió thổi qua, y sam dính máu bay phần phật trong gió. Một người một kiếm đứng giữa Đài thẩm mệnh, trông tựa cô hạc(*) nhuốm máu, vừa cao ngạo vừa xinh đẹp.

(*) Cô hạc: con hạc cô độc

Tiếng kêu giết của đệ tử xung quanh bỗng chốc ngưng bặt, mọi người đều sững sờ nhìn Tần Vãn trên đài. Chiều dài dài nhất chùm tia sáng mặt trên.

Ai nấy đều biết Vấn Tâm Tông là nhà của Tần Vãn. Trái tim nàng luôn đặt lên ba người là Thẩm Tri Minh, Quân Thù, Tống Tích Niên. Trước nay, nàng vẫn thà chết cũng không rời Vấn Tâm Tông. Hôm nay, Thẩm Tri Minh lấy hình phạt tự phế tu vi, trục xuất sư môn bức ép, lẽ nào Tần Vãn thà trở thành người rời khỏi Vấn Tâm Tông cũng không muốn cứu Tô Nguyệt Ly? Toàn bộ thái dương chùm tia sáng.

Đây rốt cuộc là không muốn cứu thật, hay là không thể cứu?

Có thật là Tần Vãn hại Tô Nguyệt Ly hôn mê bất tỉnh không?

Trong nhất thời, tất cả đều có một thoáng dao động. Nhưng nếu là huy trong lời nói, liền.

Mà trong lòng Tần Uyển Uyển vẫn tiếp tục cổ vũ chính mình:

Không sao, nâng kiếm lên, lấy ra can đảm tiêm vắc-xin năm đó, nàng rất dũng cảm! Rất kiên cường! Tần Trà cái trạc nghiên cứu một hồi lâu nhi.

Nghĩ thế, nàng run rẩy giơ kiếm, chỉ mũi kiếm vào mình.

Người xung quanh đều nhìn chằm chằm vào nàng. Thẩm Tri Minh nhíu mày, Tống Tích Niên mặt mày lo lắng, Quân Thù hứng thú nhìn Tần Uyển Uyển, mà biên độ co giật của Giản Chi Diễn nằm bên cạnh dần nhỏ lại. Nàng quản hạt khu vực là ở thành nam.

“Đâm đi!” Hệ thống nhìn nàng chậm chạp không ra tay, bèn khuyến khích: “Không cần sợ! Đao kiếm xuyên qua ruột, hệ thống ở trong tim! Có ta ở đây, đừng sợ!” Trương tứ, nam, ba mươi chín tuổi.

“Thế…”

Tần Uyển Uyển nhớ đến lúc trước vượt qua nhát kiếm của Giản Hành Chi, đau đến nỗi tứ chi bây giờ vẫn còn ảo giác. Nàng nhìn chằm chằm trường kiếm mang theo chú thuật kỳ Độ Kiếp, rốt cuộc không nhịn được hỏi bóng gió hệ thống: “Ta đâm vào có đau không?” Hạ phụ hắn kể lại gia đình bối cảnh nhân.

“Cô hỏi gì kỳ vậy?” Hệ thống rất không hiểu câu hỏi của nàng: “Ai bị đâm mà không đau?”

“Ngươi…” Tần Uyển Uyển thấy hệ thống không tiếp chiêu, chỉ có thể đi thẳng vào vấn đề: “Ngươi không có chức năng đặc biệt gì đó, ví dụ như ngăn cảm giác đau à?” Dựa theo của nàng kinh nghiệm cùng đủ loại.

“Một người nghịch tập Đại nữ chính như cô ngăn cảm giác đau làm gì?” Giọng nói hệ thống 38 tràn đầy khinh bỉ, sau đó mở miệng: “Tiến lên, đâm đi, đâm thật tàn nhẫn cho chúng thấy!”

Xem ra không những hệ thống này không có ngăn cảm giác đau, mà còn muốn đốc thúc nàng tạo nên một hình tượng Đại nữ chính. Khả đặt ra nếu không hợp lý, thế giới này.

Tần Uyển Uyển có ảo giác lên nhầm thuyền giặc. Nàng nhìn chăm chú mũi kiếm, hô hấp dồn dập. Thật lâu sau, cuối cùng nàng dồn hết can đảm, giơ tay lên đâm về phía chính mình. Nhưng cũng ngay lúc đó, nàng bỗng nghe thấy một tiếng hô to: “Khoan đã!”

Nghe tiếng hô, Tần Uyển Uyển lập tức dừng tay. Nàng mừng rỡ ngẩng đầu, nhìn thấy người lên tiếng trên cao đang mỉm cười trong trẻo nhìn nàng. Nhị, bệnh nhân ở thái dương dưới không.

“Vãn Nhi à.” Ngọc tiêu trong tay Quân Thù ngồi trên kim toạ xoay một vòng, thong thả ung dung đứng lên.

Tần Uyển Uyển ngơ ngác nhìn hắn. Công tử bạch y bước xuống bậc, đi từng bước về phía nàng. Miệng vừa mở đã lấy giọng điệu dịu dàng miêu tả một cảnh tượng cực kỳ tàn nhẫn: “Không ngờ, muội thà chịu nỗi đau ruột thủng bụng nát cũng không bằng lòng cứu Nguyệt Ly.” Điều thứ nhất rất phí trí nhớ

Cái từ “Ruột thủng bụng nát” này vừa vang lên, Tần Uyển Uyển cứng đờ.

Hệ thống nhanh nhẹn an ủi: “Cô đừng nghe hắn nói bậy. Cô chỉ cần nhắm mắt đâm một cái, chả đau chút nào.” Tần Trà tắt ngọn nến mới ra môn.

“Trên kiếm này mang chú thuật của Thông Chân đạo quân, muội vừa đâm vào, những chú văn kia sẽ lập tức theo miệng vết thương chui vào kỳ kinh bát mạch giống như côn trùng. Dọc đường đi, bọn chúng sẽ hút sạch tu vi, đau tựa gãy xương, hơn cả xé xác.”

Quân Thù vừa nói, vừa chầm chậm đi tới bên cạnh Tần Uyển Uyển. Tần Uyển Uyển nghe thấy lời này, tưởng tượng đến cảnh tượng đó, trong phút chốc mồ hôi lạnh túa ra. Thanh âm của đối phương dồn dập, nghe.

Hệ thống không nhịn được mắng chửi: “Sao cái tên này phiền phức vậy, nói lung ta lung tung.”

“Hơn nữa, đây không phải đau đớn nhất thời. Dù cho tu vi kỳ Kim Đan như Vãn Nhi thì chú văn này cũng phải kéo dài ba đến năm ngày. Trong ba đến năm ngày này, vết thương không lành, máu chảy liên tục, chú văn chạy theo gân mạch bò thẳng lên lục phủ ngũ tạng…” Nghiêu sĩ quan ở trung ương tháp Ánh Sáng.

Tần Uyển Uyển trợn tròn mắt. Nàng cầm kiếm, bàn chân nhũn ra, quỳ “bịch” xuống đất. Quân Thù khẽ mỉm cười, kề sát bên tai Tần Uyển Uyển: “Đến lúc đó ruột thủng bụng nát, ngũ tạng chảy mủ…” Đối phương ước chừng ở nàng một thước.

“Sư phụ!”

Tần Uyển Uyển đột nhiên nghĩ thông. Cái gì mà hệ thống, cái gì mà nghịch tập nữ chính chó má, người thành đại sự biết co biết duỗi, đường nào cũng về La Mã, vì sao nàng phải chịu tội như thế? Kiêu Điểu nàng nhưng thật ra có nhất định.

Người sống vui vẻ là quan trọng nhất. Tay mổ Long đan đau, kiếm này đâm xuống lại càng đau, lẽ nào không có biện pháp vẹn cả đôi đường?

Chắc chắn có!

Tốc độ xoay chuyển trong đầu nàng vượt cả khả năng vận hành cao nhất cả hai kiếp, hệ thống cũng bị nàng làm sững sờ: “Cô… cô tính làm gì…” Nàng ngay sau đó lại đối một cái người ta nói.

“Đồ nhi biết sai rồi.” Nàng giơ kiếm lên, chân thành nhìn Thẩm Tri Minh ngồi ở trên cao: “Hãy cho con một cơ hội làm lại từ đầu, con sẽ không…”

Lời còn chưa dứt, Tần Uyển Uyển chỉ thấy bóng trắng vụt qua trước mặt, lập tức có người kéo mình lên, nửa ôm vào lòng, nắm chặt tay, vững vàng vạch ra một ánh kiếm. Nhân còn tại trung ương tháp Ánh Sáng.

Trên kiếm còn mang theo chú thuật của Thẩm Tri Minh. Nhát kiếm vừa chém ra đã trực tiếp bức lui Quân Thù ba trượng. Tần Uyển Uyển thậm chí còn chưa kịp hiểu mô tê gì đã cảm giác mũi kiếm kia xoay một vòng, không hề do dự, quả quyết dứt khoát, hung hăng tàn nhẫn —— đâm vào người nàng!

Hai đầu gối Tần Uyển Uyển mềm nhũn, quỳ xuống đất lần nữa. Nơi này trang trọng mà lại tráng lệ.

Nàng ngây ngốc cúi đầu nhìn chuôi kiếm trước bụng mình. Một bàn tay với khớp xương rõ ràng cầm lấy tay nàng đặt trên chuôi kiếm, máu chảy ra từ bụng nàng dần nhuộm lấy hai bàn tay giao nhau, sau đó thuận theo mũi kiếm mà nhỏ xuống tay áo màu trắng nửa rũ dưới đất, nổi bật rực rỡ cùng với hoa mai trên tay áo.

Lưỡi kiếm xuyên qua hai người. Người thiếu niên ôm hờ nàng từ đằng sau, tóc đen rủ xuống hai bên tựa như tấm rèm vạch ra một mảng thiên địa vì nàng, bảo vệ nàng trong lòng. Nghiêu Tửu là cái hai mươi lăm 6 tuổi.

“Không phiền Đạo quân phí tâm.” Giọng nói người nam tử mang theo sự trong trẻo đặc hữu của thiếu niên, lại mang nét lạnh lùng trầm ổn sau khi cửu chiến sa trường mới có được. Hắn nói rõ ràng từng chữ lời kịch mà nàng chưa kịp nói: “Từ hôm nay trở đi, Tần Vãn và các người ân đoạn nghĩa tuyệt, không còn dính líu!”

5 2 votes
Article Rating
guest
9 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Nhi
Nhi
1 Tháng Cách đây

Hay quá hóng ghê :)))

Ngọc Anh
Ngọc Anh
1 Tháng Cách đây

Hệ thống 3838438 giống trong nhân vật phản diện tôi nuôi đều nghoẻo nè

Quyên Tear
Quyên Tear
1 Tháng Cách đây

rồi xong, anh đâm chị lần 2 à =))))

azurelamlam
azurelamlam
1 Tháng Cách đây

Lâu ngày gặp lại thì 38 vẫn hết sức tấu hài, gu tìm ký chủ cũng mặn mòi lắm

An Yên
An Yên
1 Tháng Cách đây

xem ra nhiệm vụ không dễ với chị gòi

linhtrane72
linhtrane72
1 Tháng Cách đây

Cố dặn lòng là đợi Zens edit hòm hòm để đọc cho khỏi thèm thuồng nhưng cái tính tò mò của tui lại trỗi dậy nên thôi tui sẽ đu từng chương để cổ vũ Zens luôn. Mong là lần này Mặc sẽ sửa ít thôi, lại được gặp lại Ba Tám và 666 rồi 😆

Hangkim
Hangkim
1 Tháng Cách đây

Truyện quá hay đọc phấn khích ngay từ chương đầu. Cam ơn bạn đã edit truyện này

ArabicCat
ArabicCat
10 Ngày Cách đây

Hi, mình từ CVHP qua đọc ủng hộ nhà bạn ♡(ӦvӦ。)♡(ӦvӦ。)

Nguyễn Duyên
Nguyễn Duyên
5 Ngày Cách đây

Nhảy hố ngay và luôn ❤️❤️❤️

9
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!