Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 17

Chương 17

Hoá ra đây là một câu chuyện ngọt ngào đôi bên giả ngu thầm mến

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

“Nó…” Tần Uyển Uyển khó tin hỏi: “Nó chết rồi?”

Giản Hành Chi không để ý đến nàng, trực tiếp rút kiếm, thở hồng hộc quay lại trước mặt Kiến vua. Sau khi chọc Kiến vua nằm dưới đất, y ngẩng đầu nhìn Tần Uyển Uyển: “Xỉu rồi.”

Tần Uyển Uyển nghe vậy bèn xoay người lảo đảo chạy ra ngoài: “Đi nhanh lên.”

“Cô quay lại.” Giản Hành Chi gọi nàng: “Mau cắt râu nó xuống.”

“Ngưi ta đã làm gìĩh Tn Uyn°Uyn th hnhn quay đu:¹Đang yên đanglành trongЇrng, nếu tact râu nó,ĩvy không phiítàn nhn lmsao?”

Va nghĩti đim này,ùTn Uyn Uynéngm li bn}thân. Ta như,nàng vy, đangyên đang lànhăn no ungếsay trên TchĨSơn, cái tênGin Hành Chikia li đánhđến ca núi,chém nàng mtnhát ti đây.ĩNàng đã làmếgì sai? Nhưɩvy không phitàn nhn lm[sao?

Gin Hành Chinghe thế, ngménghĩ, rt cucvn nói: “Mcɪk thế nào,cô phi mangcái râu nàyđi.”

Đưc ri,¹s c chpôca NPC.

Tn UynīUyn đã hiu.Nàng hít sâumt hơi, quayĨli trưc mtïKiến mê hoc,jdùng dây tróiđtiên trói nóli, xong quayjđu nhìn vphía Gin HànhɨChi: “Đánh thc.”ì

Gin Hành Chiđp mt cú,Kiến vua bngôtnh, hong htínhìn xung quanh.

“Ai?îLàm gì vy?Làm gì vy?”Í

Tn Uyn Uynkhông lên tiếng.Nàng giơ tayúv mt cái,trn pháp bênídưi Kiến vuaïsáng rc, baìsi ch máumng manh chmchm tri lêntrên ngưi Kiếnvua.

Trên ngưi ngươigánh ba siìoán nghit.” TnUyn Uyn xếpòbng ngi dưiĮđt, mt miìkhiến nàng vôcùng nóng ny,]ging điu mtkiên nhn: “Ta}cho ngươi cơhi nói rõĩràng.”

“Nếu taõkhông nói thìÎsao?”

Không nóiItc là munĩchết.” Hai ngưiđng thanh mming, cùng lúc(đó hai dòngôuy áp mnhm đè xungKiến vua.

Kiến vuatc khc bìđè bp dưiđt.

“Ta nói!”

Uyíáp va hin,ĬKiến vua lptc biết mìnhèđã trêu phingưi nào. Nóİging như bngútnh, ào àocung khai: “Tatng do mtjđôi tân langɩtân nương, ngưinam đy ngưiên cho taìri b chy.ĩTa th ngưiv, sau đóĩngưi n gcho k khác.³Ngưi nam kiati ca cưpdâu, trên đưngâđi thì téĩsông chết ri.”

“Ta tng doêmt đa tr,đđa nhóc nàyđi tiu timing hang cata. T saukhi ta doènó, thng nhócrơi mt hnĩti ch ta,ľnghe nói bâygi ngu ri.”

“Ta tng domt lão tiênísinh, ông tađng chchúng ta đcsách. Chng nhng)vy, ông tacòn mang hcùtrò đến đâysưu tm dân¹ca. Ta chuhết ni, nhyra do mtécái… Ông taïcũng rơi mthn ch ta,bây gi miĬngày nhàđu nói vingưi ta rngïđâu đâu cũngícó con kiếnįln…

Kiến vua,khóc lóc thmīthiết: “Đo quân,ơta sai ri,ta hi hnlm. Sau này,ta không bao,gi do ngưina.”

“Ngươi chưatng giết ngưi?”

Tn Uyn Uynl v hoàinghi, Kiến vuaýgt đu: “Chưa,ùta mi xutĬđo… Nó cưiánnh nt: “Khôngphi đang chunb giết thìgp ngưi sao?”

Tn Uyn Uynkhông nói chuyn.éKiếm trên tay:Gin Hành Chiĩhuơ mt đưng:Đưc ri, đuâlà gây nghit,cái này đta ly giúpcô.”

Khoan đã!”Ī

Kiến vua nhìn:thanh kiếm dichuyn đến gncp râu, hétìtoáng lên: “Ngưimang ta điàđi!”

Gin HànhChi khng li,Kiến vua giơhàng chân trưcIlên hai cngírâu đao thép:ĩ“Hai v đoquân, nếu haingưi đã vaý cp râunày, chi bngímang c tađi đi. Tabng lòng làmtrâu làm nga,īlàm linh thú,làm ngưi hutrung thành nhtĩcho hai ngưi!îHai ngưi khôngbiết đâu… Kiếnvua sp khócùđến nơi: “Cp,râu này đưcìta c ýõci to, tn}không ít linhīthch, cc khlm đó.”

GinHành Chi không[đáp, y nhìnv phía TnUyn Uyn. Kiếnvua vi quxung đt dp{đu vi TnĩUyn Uyn: “Đoļquân, ta cóth đánh, cóìth đi kháng,còn biết làmcơm, biết cahát nhy múa,ũbiết chc conógái vui, cònìbiết làm mýchăn. Ngưi thunhn ta đi!”ê

m chăn cáigì?” Gin HànhChi trng nó:î“Bt truyn bámy th byéb cho cô{ta đi.”

“Xinùli, xin li.”Kiến vua dpơđu vi GinĩHành Chi: “Chănngài m, tiuìnhân không dámgiành.”

Gin HànhChi chng nóiĪchng rng, lpìtc giơ kiếmlên. Tn UynìUyn th dài,đ trán: “Thôiíthôi, thu đi.”ơ

Dt li, tayTn Uyn Uyníkết n, vươntay đt lênìtrán Kiến vua.ɪSau khi đli n linhthú trên đuKiến vua, nàngvung tay, dâytrói tiên biến¸mt. Kiến vuaıhoá thành hìnhngưi qu gidưi đt, Tn,Uyn Uyn nhìn¹nó, mt miếhi: “Tên gì?”

“Tiu nhân NamìPhong.”

“Mang trli hn pháchb rơi chýngươi đi, sauđó đến kháchđiếm Duyt Laiɨtrn Tm Tiên(tìm ta.”

Vâng.”Nam Phong đáp)li ri biếnmt ti ch.Tn Uyn Uynïquay sang nhìnÍGin Hành Chi,Îchán chưng: “Vnhé?”

“Cô vÍđi, ta còncó vic.”

Dtĺli, Gin HànhChi xoay ngưiɩđi vào rng.Tn Uyn Uynl v loílng: “Ngươi điơmt mình khôngsao ch?”

“Côit lo chomình là đưc.”Ĭ

Gin Hành Chipht tay b°đi. Tn UynUyn nhìn yri khi tmmt, vi vàngĬđng lên chyýra ngoài, vachy va nóiòvi 38: “CànKhôn trong tayìcó c thiên(h, ln nàyta b chyõtht xa, yâlàm công nhân[viên chc caíy, ta v¹Tiên gii ca{ta. T nayv sau, haingưi chúng taľkhông còn dínhlíu!”

Dt li,ĩTn Uyn Uynİlin cm giác³đưc cuc sngsng khoái caêmình sau khiùphi thăng. Ngmnghĩ chc lát,nàng li nhĩti túi CànĺKhôn, quyết đnhíkim tra xemЇ“Gin Chi Dinũcó xài lungtung tin ca)nàng không.

Có điuùva m ra,ìnàng đã cmíthy sc nngêkhông đúng. TnUyn Uyn runɪlên, chiếc túi{ln như thếêmà ch bayra mt tɨgiy.

“Ta bo quntin bc giúpîcô, hn gpì khách điếm.”

Tn Uyn Uyníchết trân tich. Mt látsau, nàng suyĩsp gào thét:“Gin Chi Din!!!Ta phi giết,ngươi!!!”

Gin HànhíChi không ngheđưc tiếng hétca Tn Uyn¸Uyn.

Y cht cây,ílàm thành bngjhiu xong, cmkiếm khc thng²xung bn chÎKhách điếm DuytếLai, rivác v thành.

Saugiây phút niıđiên ngn ngi,ɪTn Uyn Uynbình tĩnh li.

Nàngèbt buc phichm dt. Ngàymai, mc k¸Gin Hành Chiïcó bng lòngĩhay không, nàngđu phi tin:y đi!

Sau khisuy nghĩ cnìthn, Tn UynUyn hùng hquay v thành.

Haiïngưi đng thiúvào cng tihai hưng ĐôngTây khác nhau,đng thi oangia ngõ hpĩgp ti kháchĬsn.

Gin Hành Chimt tay cmíkiếm, mt tay¸vác bng hiu,ưmt lnh nhìnTn Uyn Uyn.

Thtïlưng Tn UynUyn đeo baoýkiếm, sng lưngìthng tp, khíɨthế nhìn chmļchm Gin HànhChi.

Hai người tựa như hai cao thủ quyết phân cao thấp.

Tối nay, nàng phải chuốc say y, ngày mai tiễn y lên xe.

Có người hô to, ông chủ khách sạn hung hăng chạy ra trước: “Ngươi còn dám trở về? Ta…”

“Trương Tam về rồi!”

Giản Hành Chi không nhận ra sự bất thường của nó, chỉ nghĩ tới chuyện của mình: “Còn chuyện này nữa, ngươi phải nhớ.”

Tối nay, y phải chuốc say nàng, khiến nàng nói ra câu “Bảo vệ y đến phi thăng”, hoàn thành nhiệm vụ.

Có người hô to, ông chủ khách sạn hung hăng chạy ra trước: “Ngươi còn dám trở về? Ta…”

Hai người tựa như hai cao thủ quyết phân cao thấp.

Giản Hành Chi nhìn Nam Phong làm việc, bèn thu tay mặc kệ. Nam Phong nhìn vò rượu dưới đất: “Đạo quân, hai người có thể uống nhiều vậy sao?”

Lời còn chưa dứt, Giản Hành Chi đã ném bảng hiệu đang vác lên đầu khách sạn trống không. Bảng hiệu vững vàng đặt lên, trong chớp mắt, kiếm ý từ trong mỗi con chữ bắn ra bốn phía, kiếm tu tại đó quỳ “lịch bịch” một mảng.

“A!” Trong đám người vang lên tiếng hoảng hốt: “Ta ngộ rồi, ta Trúc Cơ rồi!”

Giây phút kia, Nam Phong cảm thấy nó hiểu rồi.

“Tối nay ta muốn mời ngươi uống rượu.”

Nam Phong gật đầu: “Chủ nhân, Nam Phong hiểu rồi.”

Lúc Nam Phong trở về, nhìn thấy ngoài cửa quỳ một đống kiếm tu, luôn miệng tán dương không ngớt.

Tần Uyển Uyển hất cằm: “Ngươi uống không?”

Giản Hành Chi nghe vậy bèn cười: “Trên đời này còn chưa có chuyện ta không dám làm.”

Tối nay, nàng phải chuốc say y, ngày mai tiễn y lên xe.

“Y họ Giản, tên Chi Diễn, sau này ngươi có thể gọi y là Giản đạo quân.” Tần Uyển Uyển giới thiệu cho Nam Phong: “Ta họ Tần, tên… Tần Vãn, có điều giới thiệu mấy thứ này cũng chẳng ích gì…” Tần Uyển Uyển xoay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thở dài: “Sau ngày mai, mọi người sẽ không gặp lại nhau nữa. Nhưng trước lúc đó, ngươi phải nhớ không được tiết lộ thực lực của ta nửa phần, kể cả Giản đạo quân.”

Giản Hành Chi nghe vậy bèn cười: “Trên đời này còn chưa có chuyện ta không dám làm.”

Hai người một tung một hứng, hoà thuận đứng đó. Tần Uyển Uyển kéo tay y: “Ái chà, Chi Diễn, sao bây giờ ngươi mới về, ta lo chết đi được. Đi thôi, đi thôi, vào bên trong, chúng ta uống một chén.”

Tối nay, y phải chuốc say nàng, khiến nàng nói ra câu “Bảo vệ y đến phi thăng”, hoàn thành nhiệm vụ.

Hai người một tung một hứng, hoà thuận đứng đó. Tần Uyển Uyển kéo tay y: “Ái chà, Chi Diễn, sao bây giờ ngươi mới về, ta lo chết đi được. Đi thôi, đi thôi, vào bên trong, chúng ta uống một chén.”

Lời còn chưa dứt, Giản Hành Chi đã ném bảng hiệu đang vác lên đầu khách sạn trống không. Bảng hiệu vững vàng đặt lên, trong chớp mắt, kiếm ý từ trong mỗi con chữ bắn ra bốn phía, kiếm tu tại đó quỳ “lịch bịch” một mảng.

“Vào trong….” Giản Hành Chi phụ hoạ: “Tối nay chúng ta không say không về!”

Giản Hành Chi ngẫm nghĩ, động tác Nam Phong khựng lại, trong đầu nó hiện lên các tác phẩm hương diễm mà mình từng xem. Nó ngây người ngẩng đầu nhìn Giản Hành Chi.

Nó hít sâu một hơi khí tức của Giản Hành Chi, phấn khởi đi vào hậu viện khách sạn Duyệt Lai, cảm ứng vị trí Tần Uyển Uyển rồi vào phòng. Sau khi vào, nó nhìn thấy Tần Uyển Uyển đang ngồi ở cạnh bàn, tay ôm một cái hộp.

Dứt lời, hai người đi thẳng ra hậu viện.

Lúc Nam Phong trở về, nhìn thấy ngoài cửa quỳ một đống kiếm tu, luôn miệng tán dương không ngớt.

“Tối nay ta muốn mời ngươi uống rượu.”

“Chủ nhân.” Nam Phong vui vẻ cười hỏi: “Chủ nhân kia đâu rồi?”

“Vâng.”

“Kiếm ý này đúng là âm thanh Tiên giới, lần đầu nghe thấy.”

“Kiếm ý này đúng là âm thanh Tiên giới, lần đầu nghe thấy.”

“E rằng kiếm ý lão tổ khai sơn Thiên Kiếm Tông cũng chỉ thế thôi…”

Nam Phong sững sờ. Giây phút đó, một chiếc xe ngựa xa hoa chạy ngang đầu nó. Nó giả vờ bình tĩnh gật đầu, xuống lầu tìm Giản Hành Chi.

“A!” Trong đám người vang lên tiếng hoảng hốt: “Ta ngộ rồi, ta Trúc Cơ rồi!”

“Sư phụ!” Có người dứt khoát khấu đầu với bảng hiệu, gián tiếp bái sư: “Hãy nhận của đồ nhi một lạy!”

“E rằng kiếm ý lão tổ khai sơn Thiên Kiếm Tông cũng chỉ thế thôi…”

Nam Phong nghe vậy bèn ngẩng đầu nhìn bảng hiệu. Khí tức quen thuộc phả vào mặt, nó cảm thấy hết sức tự hào, người đàn ông của chủ nhân thật lợi hại!

Dứt lời, hai người đi thẳng ra hậu viện.

Nó hít sâu một hơi khí tức của Giản Hành Chi, phấn khởi đi vào hậu viện khách sạn Duyệt Lai, cảm ứng vị trí Tần Uyển Uyển rồi vào phòng. Sau khi vào, nó nhìn thấy Tần Uyển Uyển đang ngồi ở cạnh bàn, tay ôm một cái hộp.

“Chủ nhân.” Nam Phong vui vẻ cười hỏi: “Chủ nhân kia đâu rồi?”

“Trương Tam về rồi!”

“Y họ Giản, tên Chi Diễn, sau này ngươi có thể gọi y là Giản đạo quân.” Tần Uyển Uyển giới thiệu cho Nam Phong: “Ta họ Tần, tên… Tần Vãn, có điều giới thiệu mấy thứ này cũng chẳng ích gì…” Tần Uyển Uyển xoay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thở dài: “Sau ngày mai, mọi người sẽ không gặp lại nhau nữa. Nhưng trước lúc đó, ngươi phải nhớ không được tiết lộ thực lực của ta nửa phần, kể cả Giản đạo quân.”

“Sư phụ!” Có người dứt khoát khấu đầu với bảng hiệu, gián tiếp bái sư: “Hãy nhận của đồ nhi một lạy!”

Nam Phong gật đầu: “Chủ nhân, Nam Phong hiểu rồi.”

“Đạo quân cứ căn dặn.”

“Y đi lấy rượu và điểm tâm rồi, tối nay chúng ta muốn uống một chầu ở hậu viện. Ngươi đi giúp y lấy đồ đi.”

“Vâng.”

“Lấy nhiều rượu một chút.” Tần Uyển Uyển căn dặn riêng: “Phải đảm bảo đủ số lượng chuốc y say khướt.”

Nam Phong sững sờ. Giây phút đó, một chiếc xe ngựa xa hoa chạy ngang đầu nó. Nó giả vờ bình tĩnh gật đầu, xuống lầu tìm Giản Hành Chi.

Giản Hành Chi bưng rượu, đang bày bố trong sân. Nam Phong bước tới: “Giản đạo quân, ta tới giúp ngài bày biện!”

Hoá ra đây là một câu chuyện ngọt ngào đôi bên giả ngu thầm mến!

Giản Hành Chi nhìn Nam Phong làm việc, bèn thu tay mặc kệ. Nam Phong nhìn vò rượu dưới đất: “Đạo quân, hai người có thể uống nhiều vậy sao?”

“Muốn chuốc một người say bí tỉ phải chuẩn bị nhiều một chút.”

“Muốn chuốc một người say bí tỉ phải chuẩn bị nhiều một chút.”

Giản Hành Chi ngẫm nghĩ, động tác Nam Phong khựng lại, trong đầu nó hiện lên các tác phẩm hương diễm mà mình từng xem. Nó ngây người ngẩng đầu nhìn Giản Hành Chi.

Giản Hành Chi không nhận ra sự bất thường của nó, chỉ nghĩ tới chuyện của mình: “Còn chuyện này nữa, ngươi phải nhớ.”

“Đạo quân cứ căn dặn.”

Giản Hành Chi bưng rượu, đang bày bố trong sân. Nam Phong bước tới: “Giản đạo quân, ta tới giúp ngài bày biện!”

“Ngươi không được tiết lộ thực lực của ta với bất cứ ai.” Dứt lời, Giản Hành Chi nhấn mạnh thêm: “Kể cả chủ nhân ngươi.”

“Lấy nhiều rượu một chút.” Tần Uyển Uyển căn dặn riêng: “Phải đảm bảo đủ số lượng chuốc y say khướt.”

Nam Phong: “…”

Tần Uyển Uyển hất cằm: “Ngươi uống không?”

Giây phút kia, Nam Phong cảm thấy nó hiểu rồi.

“Ngươi không được tiết lộ thực lực của ta với bất cứ ai.” Dứt lời, Giản Hành Chi nhấn mạnh thêm: “Kể cả chủ nhân ngươi.”

Hoá ra đây là một câu chuyện ngọt ngào đôi bên giả ngu thầm mến!

***

Câu hỏi gợi ý pass Chương 18: Giản Hành Chi đứng trước cửa hang Kiến vua, đọc bài thơ nào? (Pass 3 chữ, viết thường, viết liền nhau, không dấu)

4.9 15 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

14 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Ngọc Anh
Ngọc Anh
4 Năm Cách đây

Công nhận là ở truyện nào cũng có khách sạn duyệt lai. Chỉ cần muốn hóng chuyện hãy ghé qua đây. Loại chuyện gì cũng có???

linhtrane72
linhtrane72
4 Năm Cách đây

Tui chết cười với ông Kiến vua này mất thôi, “ngài thu nhận ta đi, ta có thể làm ấm chăn” ?, mất hết phong thái luôn rồi

quýt đường
quýt đường
4 Năm Cách đây

Hai người này thấy bệnh bệnh sao ấy, người thì muốn chuốc say người ta, người thì muốn người ta nói bảo vệ hắn đến phi thăng, haha

Long Hưng Vương
Long Hưng Vương
4 Năm Cách đây

Hai anh chị cứ nhây vậy Hoài rồi chừng nào mới xong nhiệm vụ

Thanh Hà
Thanh Hà
4 Năm Cách đây

Kiến ta đúng là chỉ được cái khéo tưởng tượng ????

My Tam
My Tam
4 Năm Cách đây

Tư tưởng lớn gặp nhau, để xem anh chị bên nào gục trước đây??

Amy Le
Amy Le
4 Năm Cách đây

Yêu quái cũng có yêu quái this yêu quái that 😀

Thu Hương
Thu Hương
4 Năm Cách đây

Nam Phong à, sợ rằng ngươi nhầm rồi. Hai người họ chưa phát triển đến trình độ đối ẩm ngắm trăng đâu, trong tâm vẫn còn oan gia lắm

Nnad358
Nnad358
4 Năm Cách đây

Thiệt sự đọc tiêu đề chương cứ tưởng lật bài rồi cơ=)))

Huyền Huyền
Huyền Huyền
4 Năm Cách đây

Kiến hôi thích dọa người =))) toàn đi dọa trẻ con người già không piết nhux

14
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!