Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 35

Chương 35

Không cần, kiếm của y không cần nhanh hơn nữa đâu

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

Mấy cái khác không biết nói, nhưng lời mở màng đánh lộn thì y biết.

Yêu cầu của Tần Uyển Uyển cũng đơn giản, chỉ cần đọc lời kịch nàng đưa bằng giọng điệu mở màn đánh lộn là được.

Y đọc lời kịch xong, mắt lạnh nhìn Thúy Lục. Thúy Lục sững sờ nhìn y. Một lát sau, máu mũi nhỏ từ lỗ mũi xuống, rốt cuộc Thúy Lục bừng tỉnh, hít mũi, giơ tay lau máu, cố tỏ vẻ bình tĩnh: “Được, ta sẽ đi nói với Thành chủ.”

“H tm n do taếđào sp.” GinHành Chi tiếp³tc hi: “CôĪmun bi thưngùthế nào.”

“Cuêđào đi.” ThúyLc cúi đu,không dám nhìny: “Còn htm nam na,cu mun đàoЇluôn cũng đưc.”j

“Ta mun Їgn T đoquân, không thànhÎvn đ ch?”ĭ

Đưc.” Thúy Lcgt đu: “Tasp xếp ngay{gian phòng chocu, còn đđ ca cuthì sao? Dàđnh đâu?”Ї

“Nó và ta cùng nhau...”Ging Gin HànhChi h hng:Đưc không?”

Đưc,ĭta bo ngưiīkê thêm giưng.íCu ngh ngơicho tt, tađi bm báoli Thành ch.”

Dt li, ThúyíLc cúi mình,dn ngưi nhanhìchóng ri đi.

Sau}khi đám ngưib đi, TnīUyn Uyn đtɩngt xc chănlên, th hngĩhc tng hơi.

“Daăchết ta ri.”:

Tn Uyn Uynv ngc, GinHành Chi cũngngi dy, giơtay kéo yîphc. Kéo xong}chnh t, yĮđng thng ngưidy, lnh lùngơtrng nàng. TnếUyn Uyn ngnngưi.

Vn dĩ tưng¹mo Gin HànhìChi cc kЇtun tú thanhthun, mt phưngmày kiếm, góccnh rõ ràng.ïVì vy, chýcn y tu{ý nhìn aiïđó cũng lra nét lãnhđm cùng cc.

Thtra nếu không(m ming, khôngđánh ln, GiníHành Chi lààkiu kiếm tulnh lùng cmídc mà TnôUyn Uyn thíchínht. Chính vìívy va liếcnhìn thôi, không[biết do b:đánh đến ám[nh, hay doɩv ngoài ytht s quáđp, khiến timínàng đp nhanhmy phn.

Chngɨtrách Thúy Lcnhìn thy chânïthân đã npvũ khí đu,hàng. Có điuīngưi này rõràng có thda vào mtïkiếm ăn, nhưngíli c munâda vào nmЇđm.

Tn Uyn Uynĩthm ly làm)tiếc trong lòng,đang đnh nóigì đó khenĩngi đ yduy trì dángv cao ngoīlnh lùng này,ìbng nàng nghe²Gin Hành Chim ming: “Côta có bnhĪà? Nói smınhư thế chngýphi xong risao?”

Không, sư°ph, k cóľbnh là ngưiũđó.

Sm ly mttht giành hoakhôi, đng cóbiu din đpđá là chúng²ta đã vàoph lâu ri.

TnUyn Uyn thmïmng trong lòng.Dưng như GinúHành Chi nhnĩra chút tâmítư ca nàng,quay đu trng:“Mau ngi dyơbàn bc đi,ưđng nm ìítrên giưng dưngõlão na.”

“Ngưinói xem, mtĨngưi đp nhưvy… Tn UynùUyn nghe vy,{hít sâu mtīhơi, lt chănénhy xung giưng,ìnhìn gương mtêGin Hành Chiĩmà tiếc r:ï“Sao không phiİngưi câm nh?”

“Im ming, chng(có b dngếca đ đơgì c!”

GinHành Chi quátìnàng. Nói xong,y quay đu¸nhìn T CôľĐưng, trái liïđàng hoàng hơn.

“Cuc ý chy[t Thiên KiếmTông ti?”

GinòHành Chi vahi, ngng đulên đã nhìnthy s “40chói li trênìđu T CôĐưng. Đng tácĺy khng li,quay đu nhìnra ngoài caĨs, mt khôngthy, lòng khôngphin.

Vâng.” T CôĐưng biết GinHành Chi munhi gì, kínhĺcn đáp: “Tađưc Chưng mônđđng ý, cítình đến đâyíbo v Tnăcô nương.”

“Nócó gì cnībo v ch?”,

Gin Hành Chichâm trà choũmình: “T nócó th bov mình.”

“Tinbi chưa biết…T Cô Đưng¸lc đu: “Myĩngày trưc cóngưi phát hinăhài ct Thanh:long trong Mtícnh, Long đanjb ly đi.ìCon Thanh longnày đưc ngưinuôi nht, mcđích là đthay đi thcht, chun bm Đăng TiênIMôn. Nếu tađoán không sai,(viên Long đantrong cơ thĩcô nương hncó đưc tìđây.”

Đúng vy.”Tn Uyn Uynkhông ph nhn,gt đu: “Làta.”

“Ngưi cóth nuôi ThanhLong s khôngïphi loi ngưiļtm thưng. Thigian nuôi Thanhlong rt dài,hôm nay cô[nương ly đưc,ļngưi nuôi Thanhlong há chuếđ yên?

Tn Uyn¸Uyn không lênītiếng. Nàng mímmôi, hiu rõli T CôưĐưng nói không¸phi vô lý.

GinHành Chi nhìnónàng, T CôÍĐưng li nóitiếp: “Hơn naéLong đan cóth thay đióth cht, thmļchí s kiếpfcon ngưi, rtànhiu ngưi trongóTu chân giithèm mun Longóđan. Tht ramt đêm trưcĐi hi đukiếm, Thiên KiếmếTông nhn đưcîtin tc NgcLinh Lung spxut thế, cómt ngưi mangLong đan bưcvào Mt cnh,đng thi nhngTông môn khácïc cao thcùng vào, chonên Tông mônôphái ta lnìvào Đi hiđu kiếm. Nếuìtin tc chínhïxác, ngài lnhīta phi giànhơđưc Ngc LinhãLung, đng thiĩbo v annguy ngưi mangĨLong đan. ThiênKiếm Tông nhn[đưc tin, đươngfnhiên nhng Tôngmôn khác cũng[s nhn đưc,ìcho nên hômùnay Tn cônương mang Longđan trong ngưilà đang trong him cnh.”[

Vy vì saocu ti giúpĩđ? Nó vàcu có quanìh gì?”

Gin)Hành Chi nhưngmày, không ddàng tin liùT Cô Đưng.Ging T CôúĐưng đim tĩnh:ì“Ngưi mang Longđan trong mìnhs có cmÎng nht đnhĩvi Ngc Linh¸Lung. Hn Tnôcô nương làângưi có thìtìm thy NgcìLinh Lung smănht. Ta boơv cô nương,giúp cô tìméđươc Ngc LinhLung, m ĐăngЇTiên Môn. Saujkhi tiêu haoïnăng lưng NgcLinh Lung, tali hy ditúnó trit đ,tránh nhng kíkhông đưc phi:thăng có vngīnim khác.”

Lijnày, Tn UynòUyn nghe hiu.úT Cô Đưngămun nh nàngòtìm Ngc LinhLung. Đến lúc)đó, nàng phiáthăng, y hyngc, c làngđu vui.

Có điuTn Uyn Uynvn không hiu:ī“Nếu Ngc LinhLung đã chiaÏthành năm, chngphi ngài cfphá hy mtmnh trong đólà xong risao?”

Chuyn nàykhông th đưc.”T Cô Đưngcưi: “Bn thânĪNgc Linh Lungìcũng chng phingc, nó chlà năng lưngkhng l ký¸gi lên khi¹đá tên NgcLinh Lung. Taàphá hy mtímnh, ch cn]nhng mnh kia:vn còn, nó{có th táito mnh vįmi ln na.Mun tiêu ditNgc Linh Lung,ch có sauíkhi nó mĐăng Tiên Môn,Ĭthi đim nóïyếu nht, micó th pháïhy hoàn toàn.”ù

Rt cuc lnnày Tn UynUyn đã hiu,°Gin Hành Chinhìn chm chmT Cô Đưng,vn không hiu:Vy vì saoĩbo cu ti?”ì

Tạ Cô Đường cứng đờ, Tần Uyển Uyển thấy Tạ Cô Đường lúng túng, vội giảng hòa: “Ai tới chẳng được? Chắc là vì tu vi Tạ đạo quân cao thâm…”

“Đẹp chứ.” Giản Hành Chi bình tĩnh thản nhiên thừa nhận, sau đó nhắc nhở Tần Uyển Uyển: “Cho nên bình thường con phải soi gương nhiều hơn, tập nhìn người đẹp, lúc đánh nhau mới không phân tâm. Trước đây, ta chưa bao giờ gặp người đẹp hơn ta, nhất thời kinh ngạc. Nếu tập quen sớm hơn, ta lúc đó còn có thể xuất kiếm nhanh hơn nữa!”

“Mặc kệ đi.”

“Bởi vì ta nuốt lời với cô nương.”

Giản Hành Chi thấy nàng nói chuyện dịu xuống, nhíu mày: “Nói chuyện mà lắp bắp là sao?”

Tạ Cô Đường đáp, ngẩng đầu nhìn về phía Tần Uyển Uyển, nghiêm túc nói: “Đã nói bảo vệ cô, nhưng cuối cùng vẫn để cô nương bị tặc nhân đả thương, đây là lỗi của ta.”

Giản Hành Chi nhìn sang, Tần Uyển Uyển giơ tay vỗ nhẹ cổ tay y, chân thành nói: “Độc mình câm đi, bảo đảm đừng mở miệng.”

Tạ Cô Đường đáp, ngẩng đầu nhìn về phía Tần Uyển Uyển, nghiêm túc nói: “Đã nói bảo vệ cô, nhưng cuối cùng vẫn để cô nương bị tặc nhân đả thương, đây là lỗi của ta.”

“Có thể để Tần cô nương và Long đan cảm ứng nhiều hơn.” Tạ Cô Đường trả lời đâu ra đấy: “Long đan sẽ cảm nhận được sự tồn tại của Ngọc Linh Lung. Trước tiên, chúng ta xác nhận vị trí Ngọc Linh Lung rồi lại tính bước tiếp theo.”

Tần Uyển Uyển nghe vậy, bất giác hơi đỏ mặt.

“Đó là do người khác tốt với ta.” Tần Uyển Uyển đáp một cách thản nhiên: “Còn người chỉ biết đánh ta.”

Giản Hành Chi nói xong, bên ngoài vang lên tiếng của thị nữ. Nàng ta kính cẩn đứng ngoài cửa, hành lễ với Giản Hành Chi: “Công tử, gian phòng của ngài đã sắp xếp xong rồi.”

Nàng vội xua tay: “Không phải, chuyện này không thể đổ lên người Tạ đạo quân được.”

“Tu luyện!”

Giản Hành Chi nhìn hai người tương tác, xì một tiếng, cắt ngang cả hai: “Được rồi, sau này cậu cứ đi theo nó. Kế tiếp thế nào? Chúng ta làm gì đây?”

“Có thể để Tần cô nương và Long đan cảm ứng nhiều hơn.” Tạ Cô Đường trả lời đâu ra đấy: “Long đan sẽ cảm nhận được sự tồn tại của Ngọc Linh Lung. Trước tiên, chúng ta xác nhận vị trí Ngọc Linh Lung rồi lại tính bước tiếp theo.”

“Cái này…” Giản Hành Chi nhớ tới thất bại trước đó, hoài nghi bản thân: “Có lẽ hơi khó…”

Giản Hành Chi gật đầu, khoát tay với Tạ Cô Đường, gọi Tần Uyển Uyển: “Bắc Thành, đi thôi.”

“Được rồi.” Giản Hành Chi khoanh tay gật đầu, nhìn sang Tạ Cô Đường: “Vậy chúng ta thì sao?”

Giản Hành Chi nhìn Tần Uyển Uyển, ngập ngừng chốc lát, đôn đốc nàng: “Tập trung tu luyện!”

“Cút.”

“Hai người…” Tần Uyển Uyển nhìn phải nhìn trái: “Dựa theo kế hoạch đã định, trở thành người đàn ông Hoa Dung yêu nhất.”

Giản Hành Chi khoát tay: “Tạm thời ai dưỡng thương thì dưỡng thương, ai nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi. Thương thế của cậu chưa lành à?”

Nghe thế, Tạ Cô Đường nghệch ra, Giản Hành Chi trầm mặc.

Giản Hành Chi gật đầu. Nhất thời không kịp đề phòng, y đột ngột sáp tới, tiếp cận Tần Uyển Uyển. Nàng bị y dọa đến lui về sau, dán lên tường. Nhìn gương mặt Giản Hành Chi gần trong gang tấc, bất giác nhớ tới chuyện y cắn tối qua, tim nàng đập nhanh hơn, miệng cũng thấy đau.

“Cái này…” Giản Hành Chi nhớ tới thất bại trước đó, hoài nghi bản thân: “Có lẽ hơi khó…”

Tần Uyển Uyển nghe vậy, bất giác hơi đỏ mặt.

Lấy mặt lừa gạt nhất thời thì dễ, lừa gạt lâu dài mới khó.

“Sư phụ.” Tần Uyển Uyển nhìn Giản Hành Chi, biết y lo lắng cái gì. Nàng nhìn y, vô cùng nghiêm túc: “Thật ra người muốn lấy được vị trí này rất dễ.”

Giản Hành Chi nhìn sang, Tần Uyển Uyển giơ tay vỗ nhẹ cổ tay y, chân thành nói: “Độc mình câm đi, bảo đảm đừng mở miệng.”

Tần Uyển Uyển đứng lên, hành lễ với Tạ Cô Đường: “Tạ đạo quân, ta và sư phụ cáo từ trước.”

“Con sao thế?”

“Cút.”

“Người…” Tần Uyển Uyển bị y làm cho tâm trạng lúc lên lúc xuống. Nàng ngập ngừng: “Người cảm thấy… Tần Uyển Uyển xinh đẹp à?”

Lấy mặt lừa gạt nhất thời thì dễ, lừa gạt lâu dài mới khó.

Giản Hành Chi vào phòng tìm bồ đoàn, ngồi sau lưng nàng, giơ tay lên tĩnh tọa: “May mà có thù hận chống đỡ, nếu không ta cũng chẳng dám nhìn gương mặt này của con.”

Giản Hành Chi hất tay nàng ra: “Con đừng hòng.”

“Ồ, ta biết rồi.”

Tần Uyển Uyển lắc đầu, ra vẻ tiếc nuối, bất lực thở dài.

Tần Uyển Uyển vừa nói vừa nhìn sang mặt y, bỗng nhiên cảm giác nói không ra, liền sửa giọng: “Ai như người chứ?”

“Mặc kệ đi.”

Tần Uyển Uyển không dám nhúc nhích, cơ thể cứng đờ giống như một con mèo xù lông. Giản Hành Chi nhìn chằm chằm nàng chốc lát, đột nhiên bật cười. Tiếng cười kia như tắm mình trong gió xuân, khuôn mặt lạnh lùng tuấn lãng mang theo vẻ trẻ con: “Có phải cảm thấy ta rất đẹp cho nên nói lắp đúng không?”

Nàng vội xua tay: “Không phải, chuyện này không thể đổ lên người Tạ đạo quân được.”

Giản Hành Chi khoát tay: “Tạm thời ai dưỡng thương thì dưỡng thương, ai nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi. Thương thế của cậu chưa lành à?”

Giản Hành Chi quay đầu nhìn Tạ Cô Đường bên cạnh. Tạ Cô Đường được Giản Hành Chi hỏi thăm, bèn cười: “Đa tạ tiền bối quan tâm, vẫn cần một khoảng thời gian nữa.”

“Đúng lúc.” Giản Hành Chi gật đầu: “Vậy ta tranh sủng, cậu dưỡng thương, con…”

Giản Hành Chi quay đầu nhìn Tạ Cô Đường bên cạnh. Tạ Cô Đường được Giản Hành Chi hỏi thăm, bèn cười: “Đa tạ tiền bối quan tâm, vẫn cần một khoảng thời gian nữa.”

Giản Hành Chi nhìn Tần Uyển Uyển, ngập ngừng chốc lát, đôn đốc nàng: “Tập trung tu luyện!”

Tần Uyển Uyển chạy vào phòng rửa tay để bản thân bình tĩnh hơn. Giản Hành Chi thong thả bước vào phòng, đứng sau lưng nàng: “Mới đầu nhìn thấy Tịch Sơn nữ quân, do lúc đó đang đánh nhau, nếu không đánh nhau, ta cũng nói lắp.”

Tạ Cô Đường cứng đờ, Tần Uyển Uyển thấy Tạ Cô Đường lúng túng, vội giảng hòa: “Ai tới chẳng được? Chắc là vì tu vi Tạ đạo quân cao thâm…”

“Vậy ta thì sao?”

Nam Phong thò đầu ra, hào hứng hỏi: “Nhiệm vụ của ta là gì?”

“Vậy ta thì sao?”

“Sư phụ.” Tần Uyển Uyển nhìn Giản Hành Chi, biết y lo lắng cái gì. Nàng nhìn y, vô cùng nghiêm túc: “Thật ra người muốn lấy được vị trí này rất dễ.”

“Tu luyện!”

Có lẽ là con người thì đều thích được người khác khen, nàng cũng thế.

Giản Hành Chi nói xong, bên ngoài vang lên tiếng của thị nữ. Nàng ta kính cẩn đứng ngoài cửa, hành lễ với Giản Hành Chi: “Công tử, gian phòng của ngài đã sắp xếp xong rồi.”

Nam Phong thò đầu ra, hào hứng hỏi: “Nhiệm vụ của ta là gì?”

“Bởi vì ta nuốt lời với cô nương.”

Tần Uyển Uyển vừa nghe, ớn lạnh trong lòng.

Giản Hành Chi gật đầu, khoát tay với Tạ Cô Đường, gọi Tần Uyển Uyển: “Bắc Thành, đi thôi.”

Tạ Cô Đường đáp lễ Tần Uyển Uyển, nàng đứng dậy đi tới bên Giản Hành Chi. Giản Hành Chi liếc xéo nàng: “Đối với người khác đều tri thức nho nhã, sao đối với ta lại ngang ngược như thế?”

Tần Uyển Uyển đứng lên, hành lễ với Tạ Cô Đường: “Tạ đạo quân, ta và sư phụ cáo từ trước.”

Tạ Cô Đường đáp lễ Tần Uyển Uyển, nàng đứng dậy đi tới bên Giản Hành Chi. Giản Hành Chi liếc xéo nàng: “Đối với người khác đều tri thức nho nhã, sao đối với ta lại ngang ngược như thế?”

“Đó là do người khác tốt với ta.” Tần Uyển Uyển đáp một cách thản nhiên: “Còn người chỉ biết đánh ta.”

Tần Uyển Uyển nghe vậy lập tức xấu hổ, đẩy mạnh y ra, vội đi về trước. Giản Hành Chi khoanh tay đứng sau lưng nàng cười: “Không có gì, chuyện thường của con người, ta cũng vậy.”

Giản Hành Chi bị lời này làm nghẹn họng, gấp gáp giải thích: “Đó chẳng phải vì dạy con sao?”

“Đúng lúc.” Giản Hành Chi gật đầu: “Vậy ta tranh sủng, cậu dưỡng thương, con…”

“Nhưng ta cũng đau mà.” Tần Uyển Uyển trừng y: “Ai như người…”

“Được rồi.” Giản Hành Chi khoanh tay gật đầu, nhìn sang Tạ Cô Đường: “Vậy chúng ta thì sao?”

Tần Uyển Uyển vừa nói vừa nhìn sang mặt y, bỗng nhiên cảm giác nói không ra, liền sửa giọng: “Ai như người chứ?”

“Con sao thế?”

Nghe thế, Tạ Cô Đường nghệch ra, Giản Hành Chi trầm mặc.

Giản Hành Chi thấy nàng nói chuyện dịu xuống, nhíu mày: “Nói chuyện mà lắp bắp là sao?”

“Nhưng ta cũng đau mà.” Tần Uyển Uyển trừng y: “Ai như người…”

Tần Uyển Uyển dời mắt, không nhìn mặt y, rốt cuộc mới bình thường lại: “ta lắp bắp kệ ta, ai cần người lo?”

“Ồ, ta biết rồi.”

“Người có bệnh à?!”

Giản Hành Chi gật đầu. Nhất thời không kịp đề phòng, y đột ngột sáp tới, tiếp cận Tần Uyển Uyển. Nàng bị y dọa đến lui về sau, dán lên tường. Nhìn gương mặt Giản Hành Chi gần trong gang tấc, bất giác nhớ tới chuyện y cắn tối qua, tim nàng đập nhanh hơn, miệng cũng thấy đau.

Giản Hành Chi nhìn hai người tương tác, xì một tiếng, cắt ngang cả hai: “Được rồi, sau này cậu cứ đi theo nó. Kế tiếp thế nào? Chúng ta làm gì đây?”

Tần Uyển Uyển không dám nhúc nhích, cơ thể cứng đờ giống như một con mèo xù lông. Giản Hành Chi nhìn chằm chằm nàng chốc lát, đột nhiên bật cười. Tiếng cười kia như tắm mình trong gió xuân, khuôn mặt lạnh lùng tuấn lãng mang theo vẻ trẻ con: “Có phải cảm thấy ta rất đẹp cho nên nói lắp đúng không?”

“Người có bệnh à?!”

Tần Uyển Uyển lắc đầu, ra vẻ tiếc nuối, bất lực thở dài.

Tần Uyển Uyển nghe vậy lập tức xấu hổ, đẩy mạnh y ra, vội đi về trước. Giản Hành Chi khoanh tay đứng sau lưng nàng cười: “Không có gì, chuyện thường của con người, ta cũng vậy.”

“Người vậy cái gì mà vậy?”

Tần Uyển Uyển chạy vào phòng rửa tay để bản thân bình tĩnh hơn. Giản Hành Chi thong thả bước vào phòng, đứng sau lưng nàng: “Mới đầu nhìn thấy Tịch Sơn nữ quân, do lúc đó đang đánh nhau, nếu không đánh nhau, ta cũng nói lắp.”

Động tác Tần Uyển Uyển khựng lại. Không biết vì sao cơn tức đột nhiên tiêu tan rất nhiều.

Có lẽ là con người thì đều thích được người khác khen, nàng cũng thế.

Giản Hành Chi vào phòng tìm bồ đoàn, ngồi sau lưng nàng, giơ tay lên tĩnh tọa: “May mà có thù hận chống đỡ, nếu không ta cũng chẳng dám nhìn gương mặt này của con.”

“Người…” Tần Uyển Uyển bị y làm cho tâm trạng lúc lên lúc xuống. Nàng ngập ngừng: “Người cảm thấy… Tần Uyển Uyển xinh đẹp à?”

“Đẹp chứ.” Giản Hành Chi bình tĩnh thản nhiên thừa nhận, sau đó nhắc nhở Tần Uyển Uyển: “Cho nên bình thường con phải soi gương nhiều hơn, tập nhìn người đẹp, lúc đánh nhau mới không phân tâm. Trước đây, ta chưa bao giờ gặp người đẹp hơn ta, nhất thời kinh ngạc. Nếu tập quen sớm hơn, ta lúc đó còn có thể xuất kiếm nhanh hơn nữa!”

Nàng thật muốn nói với Giản Hành Chi, được rồi, kiếm của y không cần nhanh hơn nữa đâu.

Không cần đâu.

Tần Uyển Uyển vừa nghe, ớn lạnh trong lòng.

Nàng thật muốn nói với Giản Hành Chi, được rồi, kiếm của y không cần nhanh hơn nữa đâu.

5 11 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

10 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Có phải thành chủ là người xuyên không, đặc biệt thích Giản Hành Chi nên mới tìm người giống anh ấy không?

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Rốt cuộc Giản Hành Chi đẹp trai tới mức nào hả~~~

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Sao anh không nhìn được độ thiện cảm của anh ha, chắc giờ cũng hơn 40 rồi ấy chứ.

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Anh cuối cùng cũng chấp nhận đi tranh sủng rồi à.

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Hai vị thần tiên biết cách tâng bốc nhau ghê

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Đúng là phụ nữ sẽ ảnh hưởng tốc độ rút kiếm của anh mà.

tranngocmai0912
tranngocmai0912
3 Năm Cách đây

Theo câu nói cuối thì Uyển Uyển đẹp hơn cả anh Giản rồi! Mà anh nói chuyện thản nhiên thật đấy!

An Linh
An Linh
3 Năm Cách đây

tự dưng thấy soft qué :))

thuhi2
thuhi2
3 Năm Cách đây

úi trùi khen vợ xinh trá hình à :>

Khunglong
Khunglong
2 Năm Cách đây

Biến thái=))))))

10
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!