Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 111 (1)

Chương 111 (1)

Thần giáng

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

“Hộ pháp!”

Khoảnh khắc sấm sét đánh xuống, Thượng Tuế quát lớn một tiếng, nhóm Lạc Bất Phàm nghe vậy lập tức đáp xuống xung quanh Tần Uyển Uyển. Thượng Tuế vung tay một cái, vô số pháp bảo bay lên đầu Tần Uyển Uyển, pháp trận dưới chân nàng bay lên.

Đệ tử danh môn chính phái Độ Kiếp hầu hết do sư trưởng bảo vệ, pháp bảo giúp đỡ, nhưng từ khi Tần Uyển Uyển đến tiểu thế giới này thì chưa từng được hưởng đãi ngộ đó.

Giản Hành Chi ở tiểu thế giới này quá nghèo, trừ tấm thân thì chẳng có cái gì, mỗi lần mang nàng độ kiếp đều là cố sức chống đỡ. Hôm nay từ Hóa Thần thăng lên Độ Kiếp, nàng rốt cuộc cảm nhận được sức mạnh của tiền bạc.

Sm sét đì đùng, TnUyn Uyn đng{gia pháp trnìnhưng li chngãcm thy gì.Nàng xoay đu,xuyên qua pháptrn nhìn tiênn áo đla dài, chđng mm cưi,ôn hòa nói:“Cm ơn ngưi,ím.”

Thưng Tuếngây ra, hơi(mt t nhiênɩngonh đu đi.îTn Uyn Uynli di mtlên ngưi TháiHng, kh gimt tiếng: “Cha.”

Lo đ kiếp,đi.” Thái Hngcăn dn: “Chavà m con đây.”

“Sao:con nói nhiuthế? S smsét đánh khôngchết con à?”ìThưng Tuế thyTn Uyn Uynli nhi, linthúc gic: “Ngiïxếp bng xung,tay kết nhoa sen, linhìlc t thiênãlinh xung, cònĪnh pháp quyếtTch Sơn không?”

Nh.”

Tn UyníUyn da theohưng dn caībà ngi xếpbng xung. NgheTn Uyn Uynfnói nh, ThưngTuế n nđcưi không thnghe thy, mangôtheo đôi chútôkiêu hãnh nhưngkhông đ TnUyn Uyn biết,ch nói: “Vnêhành tâm phápĨTch Sơn, dnjlinh lc nhpvào luân xaĨtim(*)

(*) Haycòn gi làHeart Chakra, mtthut ng dùngtrong yoga. LuânĩXa đưc xemđlà ngun nănglưng trung tâmïca cơ thcon ngưi và[có liên quanđến các phnêng ca cơth, tình cmhay tâm lýúca mt ngưi.Luân xa timlà luân xaêliên quan đếnlòng t bi,tình yêu, sếcân bng, vàĨs hnh phúc;cơ quan nàyİcòn là mt]phn ca hmin dch, vàĬh ni tiết,sn xut raánhng tế bàoT chu tráchɩnhim đánh trbnh tt, vàâthưng b nhļhưng xu khiĪcăng thng.

Tn UynÍUyn nghe theoli Thưng Tuế,nhm mt li.đThái Hng ngixếp chân, ly¸mt c cmjra. Tiếng đàndu dương vanglên, mang theocông dng ngưngưthn thanh tâm.

GinHành Chi dùngphương thc songtu giúp linhlc đ liĩcho nàng truynĺvào cơ thsuôn s, TnUyn Uyn dnīdt linh lcgii ra gânèmch ln na,ăbình tĩnh nói¹vi 38: “Đếnìlúc này, ngươicó th nóicho ta biếtîrt cuc nămiđó xy ra¸chuyn gì riôch?”

“Cô đãly đưc quynĩhn ti cao,[hi đi.”

“Rtcuc năm đóãph mu taïđã thương lưngthế nào vicác ngưi?”

“Daávào tài liuímáy ch đưaĭcho chúng ta,ìnăm đó ph(mu cô điđti tiu thếgii này vnfch mun tìmóli thoát chocô, nhưng lingoài ý munphát hin sũtn ti cađTà Thn. Lúcònày, Gin HànhīChi là bánthn duy nhtéca tiu thếÎgii này, ynh ph muícô tr giúpy tiêu ditóTà Thn. Đtrao đi, ys tng hếtĩcông đc cuthế cho cô,giúp cô cócơ hi sngsót, nhưng côch có thįsng ch khôngth tu luyn.”í

“Có điu côbiết ri đy,íTà Thn mnhêhơn h nghĩ,kế hoch gcĩca h làLn Ngôn Chilàm vt cha}phong n, thôngìqua đ hóatiêu dit TàThn, nhưng hjphát hin mìnhkhông có thiĩgian chm rãiđ hóa TàóThn. Sau nhiuln tht bi,hn thin cònIli ca LnjNgôn Chi, phïmu cô, LcĪBt Phàm caɪThiên Kiếm Tông,,Thúy Lc cùngìnhau quyết đnhìkế hoch trămnăm sau này.)Bn h lyĺhn phách ca[Ln Ngôn Chiìlàm phong n,ìtrc tiếp đánhôchết Tà Thn.Ph thân cô²mang hn thinìca Ln NgônChi đến mt)tiu thế giiîkhác chuyn thếbi dưng, muthân cô ãli tiu thếgii này đuiĩgiết Tà Thnkhp nơi, truynkinh ging đo,Ĭkhông đ hnícó cơ himnh lên.”

Vsau thì sao?Vì sao htìm cu?”

Trongquá trình nuôidưng Gin Hành[Chi, ph thânìcô ny sinhtình cm, nguyênjvăn ph thâncô đã nói¸vi máy chíthế này ——ĩ

Trên màn hình}máy tính, TnUyn Uyn nhìnɩthy Thái Hngmt trăm nămtrưc, khi đóĩông vn cònЇmang dáng vtiên quân trongtrí nh nàng.

Phthân nàng mcũdù tính tìnhôn hòa nhưng¹li cc kmnh, khác hnvi dáng víyếu đui hômnay.

Ông đeo kiếmïca Gin HànhChi tng trênìtht lưng, ngngíđu đng trưc°mt màn hìnhĮcc ln.

“Ykhông phi LnNgôn Chi.” Thái³Hng nm chtếkiếm Gin HànhĮChi tng mình,ànói vi máych: “Y làđ đ cata, tính cáchİy và LnNgôn Chi hoàntoàn khác nhau,da vào đâumà y phi}chu chết vìýdi mnh caLn Ngôn Chi?”

Nhưng đây là(nhân qu caýy.” Âm thanhmáy móc phátĪra t máyích, hình nhèvô s qujđo sao vaíchm trên mànhình: “Chúng taàđã tính toántt c khùnăng, bt đut khi LnNgôn Chi phântách hn pháchìmình ra, thiếtđt pháp trnnht Tà Thnơtrong hn pháchca y, nhânqu ca yéđã gieo ri.Y ch làmt b phnĩca Ln NgônChi, y nhtđnh phi thcĩthi s phnmà Ln NgônóChi trao cho.)Bt lun ôngla chn giúp}y hay khônggiúp y, yđu s điv phía tl phong nTà Thn, điu²khác bit chlà y tõnguyn hay làĭb ba nghìnthế gii bcât.”

Không cònfcách nào khác¸sao?” Thái Hngénm cht trưng¸kiếm trên eo,ănhìn hình nhítinh tú lnálưt rơi xung,íkim chế cơnrun ca mình:“Bt k trĭgiá ln thếnào, không còncách nào khácsao?”

Màn hìnhxut hin rtĩnhiu ch schy liên tc,ìnhng ch snày c thhóa thành mtĮqu đo saotrên màn hìnhkhông gian. Sauìkhi va chm²nhiu ln, rtòcuc mt vìɩtinh tú đtngt bng sáng,đy qu đoĩsao ca GinļHành Chi lch,khi qu đoĩban đu, thayýthế Gin HànhĩChi va chmvào tinh túmà y phiìchm, sau đóİbùng phát ánhĩsáng chói mt,ĩnut chng tinhtú kia.

Thái Hngsng s nhìnkhung cnh này,cm nhn khítc quen thucca tinh túЇđó.

Đây là

“Conjgái ngài, TnïUyn Uyn.” Gingmáy ch bìnhútĩnh: “Thông quaôđo lưng tínhtoán, dn quìđo sao caĩcon gái ngàivào qu đoìsao ca GinHành Chi làícơ hi sngduy nht caàGin Hành Chi,đng thi con{gái ngài có70% t lthăng cp thànhïthn. Đây đãôlà kết ccĩtt nht.”

“Cáigiá.”

Thái Hngĺnhìn chm chm{hình nh haivì tinh túxoay tròn quanhnhau, kim chếicm xúc mongđi và hong²ht ca mình.

“Toànòb tu viîca ngài.”

Màn}hình xut hinmt ch sícc ln, máyĮch lnh lùngm ming: “Nhpêqu đo saoca con gáióngài vào quĮđo sao caGin Hành Chiícn năng lưngkhng l, cái¹ngài thay đikhông ch đơnùgin là thiênămnh, mà làvn mnh caïthn.”

“Uyn Uyn…ĮThái Hng khôngônhn đưc giơîtay lên, chmvào o nhétinh tú vaũdu dàng vajsáng ngi kia,Ĭkhàn ging hi:à“Uyn Uyn sĪcó nguy himgì không?”

“Côy s chuákh.” Máy chìbiến ra tngkhung cnh dúđoán: “Cô ychc chn schu kh ging[như ngài lúcįcòn tr, phiìtri qua trc]tr trên đi.õCô y phiìthu hiu rtnhiu tình cmĩ thế gian,²phi có cơth mnh m,ý chí kiênècưng và lòng,tin vng chc.”í

Ly tính cáchca cô yhin nay màtính toán, đâyđu là chuynìmà cô yrt khó hoàníthành. Mt khicô y không°th hoàn thành,không ch cái]giá ngài trЇs b hyïtrong phút chc,Gin Hành Chiés chết, màngay c bnɨthân cô ycũng s bɪcun vào nguyìhim. Ngài cóɩchc ——

Máyìch hi lnna: “Mun làmáthế không?”

TháiHng không đáp,īông nhìn TnUyn Uyn lmĩlem bùn đttrên màn hình,nhìn cô congái mà mìnhìnuông chiu tnh đến lnb đánh đếnľmáu me đyngưi, nm úpdưi đt.

Ôngli di mt³lên gương mt¸Gin Hành Chi,nhìn Gin HànhChi ngông nghênhbt kham, nhìnÏy cõng TnUyn Uyn đi[trong sa mc,nhìn y mtthân mt mìnhìb ngưi taàném vào Mtcnh.

Ông ngm nhìnhi lâu, rtĭcuc m ming:á“Các ngưi tínhsai ri.”

“Cáigì?” Máy chkhông hiu.

Thái Hngnhìn chăm chú[tinh tú caTn Uyn Uyn:Nhng th cácngưi nói, UynìUyn đu scó.”

Máy chtrm mc, ngưibình thưng đufs nhìn conɩcái mình qualp kính lcúcc ln, mcÍdù nó làĨvi tính nhưngnó hiu.

“Uyn Uynrt kiên cưng,rt dũng cm.ĮNó s munmnh hơn, cũngĩs mun hưngíth cm giácchiến thng. Khiĺthân hu thtЇbi, nó cũngs mun trnên hùng mnh¹đ bo vɨh, nó sếc gng vìjtt c nhngth nó mun,ĩchng qua nóâkhông biết nóăcó th tàigii đến mcnào thôi.”

“Nócàng gii hơnso vi cácīngưi tưng tưng.”Thái Hng mmãcưi: “Nó sĩtr thành thn.”

Cho nên sla chn cangài?”

“Ta bằng lòng đưa toàn bộ tu vi cho các người…” Thái Hằng ung dung mở miệng: “Cùng nhau thay đổi vận mệnh của chúng.”

“Ta hiểu rồi.”

“Được, chúng ta đã tiếp nhận ủy thác của ngài.” Ba bìa sách xuất hiện trên màn hình: “Dựa vào tính toán, tiểu thế giới này được mười tác giả lấy bối cảnh thiết lập tiểu thuyết khác nhau, trong đó có ba quyển có thể thỏa mãn yêu cầu quá trình  thành thần của cô ấy. Ba quyển này lần lượt là kịch bản trạch đấu, kịch bản làm ruộng, kịch bản phản kích Đại nữ chính. Xin hỏi ngài lựa chọn kịch bản nào cho con gái ngài?”

Vì để tiếp nhận biến số này, vị tiên quân tốn mười sáu năm khổ sở đắn đo.

“Phản kích Đại nữ chính!”

Cuối cùng cái đêm vớt thanh kiếm non nớt kia dưới hồ, ông đã đưa ra quyết định.

“Ta bảo Ninh Bất Ngôn, Lạc Hành Chu, Liễu Phi Sương dẫn người giải quyết bên ngoài.” Thúy Lục lạnh giọng giải thích: “Hiện tại các nơi đã hỗn loạn, đâu đâu cũng là thứ này. Toàn bộ ma chủng còn chưa thanh lý trong khu cách ly đều biến thành xác khô, ta đốt sạch cả rồi.”

Thái Hằng không hề lưỡng lự lựa chọn cho con gái, mặc dù ông không hiểu những thứ này là cái gì, nhưng con gái ông ta tuyệt đối không thể đi làm ruộng với trạch đấu, nhất định phải là vai nữ chính!

“Xong, ủy thác của ngài đã được tiếp nhận xử lý.”

Thái Hằng rút kiếm, nhưng khoảnh khắc chạm phải khí đen kia thì lập tức bị đánh bay!

Cảnh tượng trong đầu Tần Uyển Uyển dần dần biến mất , chỉ để lại giọng nói lạnh lùng của máy chủ: “Xin chờ đợi thứ tự xử lý, theo tính toán đo lường hiện tại, thời gian hợp nhất quỹ đạo sao thành công là: Chín mươi tám năm sau.”

Cảnh tượng trong đầu Tần Uyển Uyển dần dần biến mất , chỉ để lại giọng nói lạnh lùng của máy chủ: “Xin chờ đợi thứ tự xử lý, theo tính toán đo lường hiện tại, thời gian hợp nhất quỹ đạo sao thành công là: Chín mươi tám năm sau.”

Lạc Bất Phàm nhìn Thúy Lục chạy tới, gấp gáp hỏi: “Nhóm Hành Chu đâu?”

“Chín mươi tám năm này, phụ thân cô bắt đầu tu hành từ Luyện Khí.” 38 thở dài: “Mẫu thân cô ở lại tiểu thế giới này đuổi giết Tà Thần khắp nơi, nhưng Tà Thần không bao giờ giết sạch được. Bà ấy ở lại tiểu thế giới này càng lâu, sức mạnh càng giảm sút nhiều. Về sau, bà ấy bất đắc dĩ đành băng phong bản thân, tránh linh lực suy kiệt, mà phụ thân cô chỉ có thể canh giữ trong cấm chế bà ấy thiết lập. Rời khỏi mẫu thân cô, có lẽ ông ấy sẽ bị Tà Thần diệt trừ ngay lập tức. Họ vẫn luôn chờ đợi cô và Giản Hành Chi xuất hiện ở thế giới này, có lẽ người khác đợi là Lận Ngôn Chi, nhưng đối với phụ mẫu cô mà nói, người họ đợi là con gái họ và Giản Hành Chi.”

“Ta bằng lòng đưa toàn bộ tu vi cho các người…” Thái Hằng ung dung mở miệng: “Cùng nhau thay đổi vận mệnh của chúng.”

Giọng điệu 38 xúc động: “Bước vào Độ Kiếp, tức có thể sát thần!”

“Cho nên lúc họ ném Giản Hành Chi vào Mật cảnh, họ đã biết y sẽ không chết?”

Ánh mắt Thái Hằng lập tức rét lạnh, tiếng đàn trên tay vang dội hóa thành dao sắc. Lụa dài Thượng Tuế bay ra, bao bọc lấy khí đen.

“Không biết.” 38 lắc đầu: “Nhưng lúc trước máy chủ đo lường tính toán hết thảy đều dựa vào số liệu đã có. Một khi ông ấy tùy tiện thay đổi bất cứ hành động nào, tất cả số liệu sau khi quỹ đạo sao của hai người hợp nhất đều phải tính toán lại. Dù là họ chỉ dịu dàng với cô một chút, cô đều sẽ đánh mất ý chí thành thần của mình. Vì vậy, họ chỉ có thể dựa theo sắp xếp cô chưa từng xuất hiện để đi tiếp.”

“Bằng hữu, mặc dù cô thông minh nhưng cơ sở kiến thức thật thiếu thốn. Chuyện sinh tử vốn chỉ có thần mới có thể kiểm soát, từ khi cô rút kiếm chia hai hồn ba phách cho Giản Hành Chi, cô đã có thần tính rồi, chỉ thiếu một bước cuối cùng ——”

“Vậy là ta thành thần sao?”

“Biến Giản Hành Chi thành một người độc lập đã là biến số mà Thái Hằng không nên có.”

“Cho nên y không thể có thêm nhiều biến số nữa.”

Thái Hằng quay đầu nhìn Thượng Tuế, mỉm cười lắc đầu.

Vì để tiếp nhận biến số này, vị tiên quân tốn mười sáu năm khổ sở đắn đo.

Liễu Nguyệt Hoa ngẩng đầu, nhìn thấy Thúy Lục hóa từ dạng chim thành người, đáp xuống đất, lưỡi dao ánh sáng trên tay vung lên, nháy mắt đánh văng xác khô phía trước.

Cuối cùng cái đêm vớt thanh kiếm non nớt kia dưới hồ, ông đã đưa ra quyết định.

“Xong, ủy thác của ngài đã được tiếp nhận xử lý.”

Dốc hết tất cả tu vi, trao cho đứa trẻ định sẵn phải chết này một sợi sinh cơ.

“Phản kích Đại nữ chính!”

“Biến Giản Hành Chi thành một người độc lập đã là biến số mà Thái Hằng không nên có.”

“Cho nên y không thể có thêm nhiều biến số nữa.”

“Được, chúng ta đã tiếp nhận ủy thác của ngài.” Ba bìa sách xuất hiện trên màn hình: “Dựa vào tính toán, tiểu thế giới này được mười tác giả lấy bối cảnh thiết lập tiểu thuyết khác nhau, trong đó có ba quyển có thể thỏa mãn yêu cầu quá trình  thành thần của cô ấy. Ba quyển này lần lượt là kịch bản trạch đấu, kịch bản làm ruộng, kịch bản phản kích Đại nữ chính. Xin hỏi ngài lựa chọn kịch bản nào cho con gái ngài?”

“Vậy là ta thành thần sao?”

Khí đen bị tiếng đàn và dải lụa cùng bóp chết, tan biến giữa không trung. Thượng Tuế không dám lơ là cảnh giác, pháp ấn bay lượn trên tay. Thái Hằng cũng thu hồi cổ cầm, thay bằng trường kiếm, bảo hộ bên cạnh Thượng Tuế, nhìn chằm chằm bốn phía.

Liễu Nguyệt Hoa căng thẳng nhìn xung quanh, giơ tay lên bấm pháp quyết. Một lát sau, Tà Thần bật cười: “Hóa ra tu vi đã phế rồi.”

Tần Uyển Uyển không hiểu, 38 thở dài.

“Bằng hữu, mặc dù cô thông minh nhưng cơ sở kiến thức thật thiếu thốn. Chuyện sinh tử vốn chỉ có thần mới có thể kiểm soát, từ khi cô rút kiếm chia hai hồn ba phách cho Giản Hành Chi, cô đã có thần tính rồi, chỉ thiếu một bước cuối cùng ——”

Giọng điệu 38 xúc động: “Bước vào Độ Kiếp, tức có thể sát thần!”

Dốc hết tất cả tu vi, trao cho đứa trẻ định sẵn phải chết này một sợi sinh cơ.

“Ta hiểu rồi.”

Sấm sét điên cuồng đánh lên người Tần Uyển Uyển. Liễu Nguyệt Hoa hộ pháp cho nàng chống đỡ hết nổi trước tiên, nôn ra một búng máu. Một luồng khí đen đột nhiên bốc từ dưới đất lên, đánh thẳng về phía Tần Uyển Uyển!

“Thúy Lục? Nam Phong?”

Tần Uyển Uyển mở to mắt. Cũng chính lúc này, sấm sét đánh nứt pháp bảo trên đầu Tần Uyển Uyển, tia sét đầu tiên rốt cuộc đánh xuống người nàng.

Dứt lời, vô số cơ thể người bị hút sạch máu thịt gào thét lao từ trong rừng ra. Một bóng đen cực nhanh đánh về phía lưng Thái Hằng, Thượng Tuế bắt lấy Thái Hằng, pháp ấn đánh về phía khí đen trước mặt, nhưng khí đen lại chia làm hai, nhắm về phía Thái Hằng!

Tần Uyển Uyển mở to mắt. Cũng chính lúc này, sấm sét đánh nứt pháp bảo trên đầu Tần Uyển Uyển, tia sét đầu tiên rốt cuộc đánh xuống người nàng.

“Uyển Uyển!”

“Sao cô lại tới đây?”

Thượng Tuế theo bản năng muốn ngăn sấm sét nhưng bị Thái Hằng dùng tiếng đàn can ngăn, Thượng Tuế ngây người chốc lát, nhìn thiếu nữ ngồi giữa tia sét vẻ mặt bình tĩnh, thành thạo dẫn sét truyền đi toàn thân.

“Không biết.” 38 lắc đầu: “Nhưng lúc trước máy chủ đo lường tính toán hết thảy đều dựa vào số liệu đã có. Một khi ông ấy tùy tiện thay đổi bất cứ hành động nào, tất cả số liệu sau khi quỹ đạo sao của hai người hợp nhất đều phải tính toán lại. Dù là họ chỉ dịu dàng với cô một chút, cô đều sẽ đánh mất ý chí thành thần của mình. Vì vậy, họ chỉ có thể dựa theo sắp xếp cô chưa từng xuất hiện để đi tiếp.”

Thái Hằng quay đầu nhìn Thượng Tuế, mỉm cười lắc đầu.

Sấm sét điên cuồng đánh lên người Tần Uyển Uyển. Liễu Nguyệt Hoa hộ pháp cho nàng chống đỡ hết nổi trước tiên, nôn ra một búng máu. Một luồng khí đen đột nhiên bốc từ dưới đất lên, đánh thẳng về phía Tần Uyển Uyển!

Tần Uyển Uyển không hiểu, 38 thở dài.

Ánh mắt Thái Hằng lập tức rét lạnh, tiếng đàn trên tay vang dội hóa thành dao sắc. Lụa dài Thượng Tuế bay ra, bao bọc lấy khí đen.

Khí đen bị tiếng đàn và dải lụa cùng bóp chết, tan biến giữa không trung. Thượng Tuế không dám lơ là cảnh giác, pháp ấn bay lượn trên tay. Thái Hằng cũng thu hồi cổ cầm, thay bằng trường kiếm, bảo hộ bên cạnh Thượng Tuế, nhìn chằm chằm bốn phía.

Thượng Tuế theo bản năng muốn ngăn sấm sét nhưng bị Thái Hằng dùng tiếng đàn can ngăn, Thượng Tuế ngây người chốc lát, nhìn thiếu nữ ngồi giữa tia sét vẻ mặt bình tĩnh, thành thạo dẫn sét truyền đi toàn thân.

“Ta đã nói nhiều năm như vậy, thế mà Thái Hằng ông ngay cả đầu cũng không dám ló…” Giọng nói của Tà Thần tỏa ra từ bốn phương tám hướng, xung quanh rừng trúc bắt đầu có tiếng người.

Liễu Nguyệt Hoa căng thẳng nhìn xung quanh, giơ tay lên bấm pháp quyết. Một lát sau, Tà Thần bật cười: “Hóa ra tu vi đã phế rồi.”

Sau khi nàng ta đáp xuống đất, lần lượt hàng trăm tu sĩ cũng đáp xuống, quần thảo với đám xác khô kia.

Dứt lời, vô số cơ thể người bị hút sạch máu thịt gào thét lao từ trong rừng ra. Một bóng đen cực nhanh đánh về phía lưng Thái Hằng, Thượng Tuế bắt lấy Thái Hằng, pháp ấn đánh về phía khí đen trước mặt, nhưng khí đen lại chia làm hai, nhắm về phía Thái Hằng!

Thái Hằng không hề lưỡng lự lựa chọn cho con gái, mặc dù ông không hiểu những thứ này là cái gì, nhưng con gái ông ta tuyệt đối không thể đi làm ruộng với trạch đấu, nhất định phải là vai nữ chính!

Thái Hằng rút kiếm, nhưng khoảnh khắc chạm phải khí đen kia thì lập tức bị đánh bay!

“Thái Hằng!”

Pháp ấn của Thượng Tuế đánh tan khí đen, quay đầu định bắt lấy Thái Hằng, nhưng khí đen đã lách khỏi mũi kiếm của ông, hóa thành dao sắc chĩa vào ngực ông. Ngay lúc mũi kiếm cắm vào ngực, chợt nghe một tiếng chim hót, đốm lửa phóng từ trên trời xuống đốt cháy khí đen quấn quanh mũi kiếm Thái Hằng! Kế tiếp, một con kiến lớn bay từ trên trời xuống, ủi văng xác khô tấn công Tần Uyển Uyển, hung hổ ngăn cản trước mặt nàng.

“Thúy Lục? Nam Phong?”

“Uyển Uyển!”

Liễu Nguyệt Hoa ngẩng đầu, nhìn thấy Thúy Lục hóa từ dạng chim thành người, đáp xuống đất, lưỡi dao ánh sáng trên tay vung lên, nháy mắt đánh văng xác khô phía trước.

Sau khi nàng ta đáp xuống đất, lần lượt hàng trăm tu sĩ cũng đáp xuống, quần thảo với đám xác khô kia.

“Sao cô lại tới đây?”

“Ta đã nói nhiều năm như vậy, thế mà Thái Hằng ông ngay cả đầu cũng không dám ló…” Giọng nói của Tà Thần tỏa ra từ bốn phương tám hướng, xung quanh rừng trúc bắt đầu có tiếng người.

Lạc Bất Phàm nhìn Thúy Lục chạy tới, gấp gáp hỏi: “Nhóm Hành Chu đâu?”

“Ta bảo Ninh Bất Ngôn, Lạc Hành Chu, Liễu Phi Sương dẫn người giải quyết bên ngoài.” Thúy Lục lạnh giọng giải thích: “Hiện tại các nơi đã hỗn loạn, đâu đâu cũng là thứ này. Toàn bộ ma chủng còn chưa thanh lý trong khu cách ly đều biến thành xác khô, ta đốt sạch cả rồi.”

5 8 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

5 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Đi theo ảnh ảnh cũng đỡ Thiên kiếp cho chị mà, không tệ lắm đâu

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Tác giả biết cách tạo hiểu lầm ghê, xin lỗi vì lỡ chửi sư phụ anh hơi nhiều ?‍♀️

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Cha nữ chính thích kiếm của anh quá chừng luôn á

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Nghĩ tới cảnh đi làm ruộng hông biết sao, chắc vẫn là Giản Hành Chi đào đất rồi chị gieo trồng hả ?

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Iu quá, tới hết rồi, tui biết mọi người không bỏ hai bạn lại mà

5
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!