Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 94 (1)

Chương 94 (1)

Sư đệ, đệ an nghỉ đi

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

Lời này vừa buông ra, Tạ Cô Đường và Tần Uyển Uyển cùng nhìn về phía y.

Giản Hành Chi bị nhìn đến mất tự nhiên, gắng gượng nói: “Hai người… hai người nhìn ta làm gì?”

“Hành Chu còn ở đó.” Tạ Cô Đường nghiêm túc nhắc nhở.

“Còn Thúy Lục nữa.” Tần Uyển Uyển bổ sung thêm.

Giản Hành Chi nghẹn họng, vội bổ sung: “Ta chỉ nói đùa thôi, bây giờ làm sao đây?”

Ba người chìm vào suy tư, Tạ Cô Đường khó hiểu: “Sao Liễu Phi Nhứ lại đột nhiên trói người như thế?”

“Cái này ta biết.” TnUyn Uyn phântích cho ynghe: “Trưc lúcti Hoa Thành,échúng ta đã{phát hin ThmũTri Minh, Quân{Thù, Ninh BtđTu đu mangima chng. Biếvì mt vàinguyên do, chúngta suy đoáncó kh nănghai ngưi còndư li làLiu Phi NhIvà v lãoít thiếu niên{ca Vô TươngTông cũng mang,ma chng. Hômnay xét lihn trên ngưiLiu Phi Nh)tht s cóma chng.

“Mt vàinguyên nhân?” TïCô Đưng lyılàm l, nhưngìli cm thykhông nên hiľnhiu, bèn rưđ tài: “Hncó ma chng,sau đó thìísao?”

Liu PhiNh mang machng trên ngưi,ɩkhông th phithăng, cho nênmi thu gomNgc Linh Lung,thông qua ĐăngTiên Môn phiđthăng. Gin HànhïChi nh li¹tt c thôngtin HoaThành: “Hn làcháu ca LiuNguyt Hoa, bàíta vô cùngtin tưng hn.đHn cũng rtıtích cc đivi hôn sca Liu PhiSương, cho nênïcó kh năngìhn biết NgcĩLinh Lung trongtay Bch Vi,{c ý nóiÎcho Liu Nguyt}Hoa dùng Thyɨlinh châu triuЇhi Ngc LinhĩLung đi phóBch Vi, thúcgic Liu PhiđSương thành hôn,¹t đó dBch Vi hiníthân. Hn ch²chúng ta cưpđưc Ngc LinhLung trong tayBch Vi, liùdùng Thúy Lcīvà Lc HànhıChu trao điīvi chúng ta.”ũ

L nào hnchưa tng nghĩchúng ta khôngly đưc sao?”T Cô Đưngếcau mày.

Tn UynUyn nhc nhT Cô Đưng:Cho dù khôngly đưc, trongtay chúng ta}còn có haiìmnh ngc Qu Thành vàHoang Thành.”

Vy…ùT Cô Đưngngp ngng: “Rtcuc thc lchn thế nàomà có thbt đng thiLiu Nguyt HoaĬvà Thúy Lc?”â

“Hn vn kjHóa Thn điviên mãn, hinăti đã gieo³ma chng, thcĩlc sâu khônglưng đưc. LiuNguyt Hoa không³đ phòng hn,ÍThúy Lc li²b thương trongjpháp trn caBch Vi, bhn bt sngcũng là bìnhthưng.”

Gin HànhChi hiu ýĺca T CôĐưng, phân tích:â“Nếu như cu]mun bn hĩt gii vây,s là khôngımy kh thi.”ê

Nghe thy linày, mt TCô Đưng lɪv đau kh:Chúng ta tht²s không còncách nào khácïsao?”

Gin HànhChi r mt,suy nghĩ: “Hinĩti xem raЇchúng ta khôngv đưc, bnéh li khôngìcu đưc chínhImình, qu tht…

Li còn chưađdt, Gin HànhİChi cht nghethy ging nóiľva trnh trngva đau xótca T CôĐưng vang lênĪt bên cnh:ĩ“Sư đ, đêhãy yên nghéđi! Sư huynhànht đnh sĮbáo thù choĺđ!”

Gin HànhChi kinh ngcĩngng đu nhìnT Cô Đưngđã qu giĩcách đó khôngxa, tay cmĩba nén nhang,ìcúi ly vĩhưng Tây.

Không phich Gin HànhâChi ôm NamPhong hong htjla lên: “Cuìt b sm¸quá vy?”

Đúngáđy.” Tn UynïUyn hoàn hn,vi bưc lênđ T CôĐưng: “T đi(ca, huynh khoanhãy t b.Chúng ta nghĩĺcách khác, chcèchn có cách!”,

“Còn có cáchĮgì?”

T CôêĐưng đưc Tn[Uyn Uyn đÍdy li bcЇcháy hi vng.[Ba ngưi ngi:chm li, vâyíquanh Bch Viche dù, btíđu suy nghĩ.

“Haylà chúng ta¹c trc tiếpõbay đi?”

TnýUyn Uyn thĨđ xut mtĩphương án, GinHành Chi lcЇđu: “Không đưc,Їta dùng thnéthc thăm dòơri, trong phmvi nghìn dmđu là sơncc này. Chúngɩta chng biếtíbay đi đâu,nói không chngcòn bay xaâhơn.”

Va dtli, Gin HànhChi và TnUyn Uyn ngheôthy tiếng nưcrót xung đt.

Haingưi quay đu,ènhìn T CôõĐưng li quùgi, đ rưucho ba nénnhang dưi đt,ôtrông càng đaulòng hơn: “Sưľđ, đ hãyíyên ngh đi!ıSư huynh nhtđnh

Không đếnìmc đy!”

TnUyn Uyn viđ T CôĐưng, an iy: “Chúng tach ph đnhômt phương ánthôi. Còn! Chcchn còn phươngán khác!”

TCô Đưng khôngnói, lng lngnhìn Tn UynũUyn. Tn UynáUyn c gngra hiu bngmt cho GinHành Chi, GinHành Chi nghĩ]ti nghĩ lui,đt nhiên nghĩra: “A, taếcó mt cách!”°

Tn Uyn Uynvà T CôìĐưng cùng nhìnsang, Gin HànhChi tràn đyt tin mming: “Ta vàkiếm linh M kiếm ThiênKiếm Tông luôncó cm ng,ơta có thm trn dchchuyn, ti ThiênKiếm Tông trưc.”ĺ

“Sau đó thìsao?” T CôľĐưng nhíu mày.

GinìHành Chi kiêntrì nói: “Chúngta chy tũThiên Kiếm Tôngîv Hoa Thành.”[

T Thiên KiếmTông đến HoaIThành, dù cholà k ĐɩKiếp súc đathành thn(*) cũngĩphi mt mtĩngày tri.

(*) Nghĩaílà “Co rútĺđt li thànhìmt tc,ĭchiêu thc dùngđ thu nh)đa hình, diâchuyn trong khongİcách xa

T Cô(Đưng nghe thyýli ca GináHành Chi, khôngh lưng lquay đu qutiếp: “Sư đ

“Huynh phi tinìtưng y!”

TnUyn Uyn ngănT Cô Đưng:“Gn đây ylà ngưi sánglp k tích,íđ chúng taľđến Thiên KiếmTông sáng lpk tích! Chúngta có th{làm đưc!”

Đúngvy!”

Gin HànhChi va ngheİTn Uyn Uynìlên tiếng, lptc nói: “Ngɨkiếm bay, khóɪnht đâu?ıChính là tcđ kiếm linhĮs cn kit!¹Ta mang hếtkiếm ca ThiênÍKiếm Tông ti,đm bo tcêđ mi mtîkhc đu lànhanh nht. Trưcítrưa mai… GinHành Chi hahn son st:Chúng ta sĩc hết scđui kp.”

Thtúkhông?” T CôĐưng tràn đyếmong đi nhìn}Gin Hành Chi,èGin Hành Chiɨgt đu: “Tht!”ì

T Cô Đưngĩth phào, hànhįl vi haiľngưi: “Vy CôâĐưng đa thai v.” Dtli, y đngòdy thúc gic:íChúng ta đi¸bây gi ch?”ê

Nhìn T Cô,Đưng mt màyĪtrn tĩnh bàyámưu lp kế,Tn Uyn Uynvà Gin HànhĩChi c cmthy sai saich nào. TnUyn Uyn ghéïvào Gin HànhïChi, nh gingóhi: “Có phiĮlúc nãy y,din vi chúngýta không?”

“Cmgiác ging lm.”f

Mc dù biếtcó kh năngùT Cô Đưngíđang din vibn h, nhưngGin Hành Chicũng không đíbng, kh homt tiếng: “Vyɪtrưc tiên cuĩchun b phápitrn dch chuynv Thiên KiếmTông, ta giúpUyn Uyn kimtra tình hung.”)

T Cô Đưngơcó th liênÍlc vi ThiênùKiếm Tông, khôngkhó đ tìmÏtrưng bi vɪmt pháp trntr v. Yįbiết Gin HànhĮChi và TnãUyn Uyn vaĨtri qua thiênìkiếp, cn thi}gian điu chnhkhí tc, bèngt đu đngý.

Lúc Tạ Cô Đường vẽ pháp trận dịch chuyển, Giản Hành Chi đặt Nam Phong xuống, quay đầu gọi Tần Uyển Uyển ngồi.

Lúc Tạ Cô Đường vẽ pháp trận dịch chuyển, Giản Hành Chi đặt Nam Phong xuống, quay đầu gọi Tần Uyển Uyển ngồi.

Nghe nói thế, Tần Uyển Uyển hơi buồn cười, nhưng nhớ tới chuyện lúc trước của y, nàng lại nén cười, chỉ nói: “Người nhớ là được.”

Tần Uyển Uyển nghi hoặc ngồi đối diện y. Thấy y vươn tay đặt luôn lên bụng mình, Tần Uyển Uyển định đẩy tay y theo bản năng, nhưng bị y giữ lấy: “Đừng lộn xộn, để ta xem.”

“Biết rồiiiii ——”

Nghe thấy lời y, Tần Uyển Uyển nhận ra linh lực đang chạy trong người nàng, biết Giản Hành Chi đang kiểm tra tình trạng của mình nên không vùng vẫy nữa. Một lát sau, y thở phào: “Mặc dù Long đan biến mất nhưng nguyên thần không sao. Nàng có thể yên tâm dẫn linh lực vào cơ thể.”

Nhưng suy nghĩ này vừa mới hiện lên, Tạ Cô Đường dường như cảm nhận được, y hô to: “Sư đệ ——”

Nói xong, Tạ Cô Đường lên tiếng báo cho bọn họ: “Trận dịch chuyển vẽ xong rồi.”

Các đại cảnh giới của Tu chân giới gồm Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Độ Kiếp.

Giản Hành Chi ngây người chốc lát, khẽ nói: “Ngươi rất có cá tính.”

Dẫn khí vào cơ thể, mở cánh cửa tu tiên, đó là Luyện Khí.

Nguyên Anh tiến thêm một bước, nguyên thần có thể rời cơ thể, đó là Hóa Thần.

Lần đầu tiên Giản Hành Chi gặp phải kiếm linh phản kháng mạnh mẽ như thế, y nhất thời ngây ngốc. Hầu như chỉ có lúc kiếm linh nhận chủ, người và kiếm ở trong khu vực tương giao mới có thể đối thoại với con người, tuy bình thường cảm ứng được nhưng rất khó lý giải cụ thể, mặc dù Giản Hành Chi không biết nó nói gì nhưng rất rõ nó đang phẫn nộ.

Thanh trừ tạp chất trong người, trở thành thân thể tu chân, đó là Trúc Cơ.

Nói xong, y tiếp tục thúc giục kiếm linh: “Nhanh, nhanh, nhanh!”

Dẫn linh khí trời đất, kết ra viên đan tôi luyện linh lực, đó là Kim Đan.

Chưa từng có kiếm nào hung hăng như thế với y.

“Đừng nói nữa.” Tần Uyển Uyển thúc giục Giản Hành Chi: “Đi nhanh lên.”

Kim Đan vỡ, kết ra đứa trẻ trong người, đó là Nguyên Anh.

—— “Đừng giục nữa, càng giục càng chậm, giục nữa thì tự nổ mất thôi!”

Nguyên Anh tiến thêm một bước, nguyên thần có thể rời cơ thể, đó là Hóa Thần.

Giản Hành Chi mím môi, lưỡng lự, rốt cuộc mở miệng: “Ta… ta không nên để nàng thăng cấp dưới tình huống nguy hiểm như vậy. Đợi sau này về Tiên giới, ta nhất định sẽ bảo vệ nàng thật tốt.”

Sau Hóa Thần, lĩnh ngộ Thiên Đạo, đạo pháp hợp nhất, cách phi thăng còn một bước, đó là Độ Kiếp.

Tần Uyển Uyển nhăn mặt, cảm giác tựa như dao thép đang xẹt qua mặt mình.

Long đan của Tần Uyển Uyển vốn dính liền với Kim Đan, sau khi Kim Đan vỡ thì hình thành Nguyên Anh, Long đan cứ thế treo trên đầu Nguyên Anh. Mai Tuế Hàn mạnh tay cướp Long đan, theo lý Nguyên Anh sẽ tổn thương, nhưng giờ phút này Nguyên Anh của nàng thăng cấp thành công, nguyên thần vô ngại, Giản Hành Chi yên tâm không ít.

Giết con tin đi, nàng không muốn cứu người nữa.

“Vốn dĩ bây giờ nên dạy nàng làm sao vận hành linh lực kỳ Hóa Thần, nhưng hôm nay không đủ thời gian, không thể dạy nàng đàng hoàng. Đợi lát nữa trên đường đi, nàng nắm tay ta đừng buông, ta dẫn nàng vận hành vài vòng, tự mình lĩnh hội.

Tạ Cô Đường hâm mộ nhìn kiếm linh cả núi, lại nhìn Giản Hành Chi kéo Tần Uyển Uyển nhảy lên thanh kiếm đầu tiên, quay đầu nhìn Tạ Cô Đường: “Đi thôi.”

Nói xong, giọng điệu Giản Hành Chi hơi ân hận.

Nàng trốn sau lưng Giản Hành Chi, bị Giản Hành Chi kéo lên kéo xuống, vận hành linh lực theo y, đột nhiên nàng cảm thấy Giản Hành Chi nói đúng.

Tần Uyển Uyển gật đầu, không nói gì nhiều. Giản Hành Chi do dự chốc lát, rốt cuộc vẫn lên tiếng: “Uyển Uyển, xin lỗi.”

“Ừ.”

“Hửm?” Tần Uyển Uyển ngẩng đầu nhìn y, không hiểu vì sao Giản Hành Chi đột nhiên xin lỗi.

“Đi.”

Giản Hành Chi mím môi, lưỡng lự, rốt cuộc mở miệng: “Ta… ta không nên để nàng thăng cấp dưới tình huống nguy hiểm như vậy. Đợi sau này về Tiên giới, ta nhất định sẽ bảo vệ nàng thật tốt.”

Thanh trừ tạp chất trong người, trở thành thân thể tu chân, đó là Trúc Cơ.

Nghe nói thế, Tần Uyển Uyển hơi buồn cười, nhưng nhớ tới chuyện lúc trước của y, nàng lại nén cười, chỉ nói: “Người nhớ là được.”

Cuồng phong ập vào mặt, Tần Uyển Uyển cảm giác bản thân suýt nữa bị gió thổi bay, may mà Giản Hành Chi giữ chặt nàng lại, giải thích: “Tốc độ này, kết giới vô dụng, nàng cố chịu đựng!”

“Không sao.” Vẻ mặt Tạ Cô Đường điềm tĩnh. Giản Hành Chi đang định khen ngợi Thiên Kiếm Tông rộng rãi, chợt nghe Tạ Cô Đường lãnh đạm nói: “Ta quay về lĩnh phạt.”

Nói xong, Tạ Cô Đường lên tiếng báo cho bọn họ: “Trận dịch chuyển vẽ xong rồi.”

Dẫn khí vào cơ thể, mở cánh cửa tu tiên, đó là Luyện Khí.

Kiếm linh thay phiên chở người gia tăng tốc độ bay, thấy Giản Hành Chi còn thúc giục, Uyên Ngưng chịu hết nổi, cả thanh kiếm rung chấn dữ dội, dùng rung chấn biểu đạt sự phẫn nộ của mình.

“Đi.”

Kiếm không động đậy, giống như không muốn nói chuyện. Giản Hành Chi chỉ nhướng mày: “Ai không muốn đi, cứ ở lại núi.”

Giản Hành Chi đứng dậy, một tay ôm Nam Phong, một tay kéo Tần Uyển Uyển đi theo Tạ Cô Đường, lần lượt nhảy vào trận dịch chuyển.

Lúc rơi xuống trận dịch chuyển, ba người phát hiện đã trở lại Mộ kiếm. Tạ Cô Đường quay đầu nhìn Giản Hành Chi, cố ý giải thích: “Ta tìm tiền bối canh giữ Mộ kiếm mở trận dịch chuyển, sợ lãng phí thời gian.”

“À này…” Giản Hành Chi nghe nói thế, hơi ngượng ngùng: “Ta mang hết kiếm trong Mộ kiếm đi, không sao chứ?”

“Không sao.” Vẻ mặt Tạ Cô Đường điềm tĩnh. Giản Hành Chi đang định khen ngợi Thiên Kiếm Tông rộng rãi, chợt nghe Tạ Cô Đường lãnh đạm nói: “Ta quay về lĩnh phạt.”

Vì thế Giản Hành Chi đổi ý, quay đầu khen Tạ Cô Đường: “Cậu thật rộng rãi.”

Một tay Giản Hành Chi kéo Tần Uyển Uyển, một tay rút Lạc Thủy, ngước mắt nhìn kiếm linh khắp núi: “Ta muốn đi giết một người, sợ rằng không kịp, phiền các người giúp đỡ đi xa một chuyến.”

“Đừng nói nữa.” Tần Uyển Uyển thúc giục Giản Hành Chi: “Đi nhanh lên.”

Giản Hành Chi gật đầu, giao Nam Phong cho Tần Uyển Uyển ôm. Tần Uyển Uyển nhìn Nam Phong vẫn còn ngủ, dứt khoát thu nhỏ nó đặt vào túi, treo trên eo.

Một tay Giản Hành Chi kéo Tần Uyển Uyển, một tay rút Lạc Thủy, ngước mắt nhìn kiếm linh khắp núi: “Ta muốn đi giết một người, sợ rằng không kịp, phiền các người giúp đỡ đi xa một chuyến.”

Kiếm không động đậy, giống như không muốn nói chuyện. Giản Hành Chi chỉ nhướng mày: “Ai không muốn đi, cứ ở lại núi.”

Nghe thấy lời y, Tần Uyển Uyển nhận ra linh lực đang chạy trong người nàng, biết Giản Hành Chi đang kiểm tra tình trạng của mình nên không vùng vẫy nữa. Một lát sau, y thở phào: “Mặc dù Long đan biến mất nhưng nguyên thần không sao. Nàng có thể yên tâm dẫn linh lực vào cơ thể.”

Nghe nói thế, vạn kiếm đồng loạt rời núi bay lên không trung, hóa thành một con Kiếm long.

Giản Hành Chi gật đầu, giao Nam Phong cho Tần Uyển Uyển ôm. Tần Uyển Uyển nhìn Nam Phong vẫn còn ngủ, dứt khoát thu nhỏ nó đặt vào túi, treo trên eo.

Tạ Cô Đường hâm mộ nhìn kiếm linh cả núi, lại nhìn Giản Hành Chi kéo Tần Uyển Uyển nhảy lên thanh kiếm đầu tiên, quay đầu nhìn Tạ Cô Đường: “Đi thôi.”

Tạ Cô Đường xin lỗi kiếm linh, đi theo sau lưng Giản Hành Chi. Giản Hành Chi hô lên một tiếng: “Đi.”

Giản Hành Chi bước lên trước, chắn nàng sau lưng, cuồng phong tức khắc giảm đi nhiều. Giản Hành Chi nắm lấy tay nàng: “Vận hành linh lực theo ta, mặc kệ những thứ khác.”

Uyên Ngưng: “…”

Dứt lời, y giẫm lên Kiếm long, hóa thành luồng sáng bay đi.

Cuồng phong ập vào mặt, Tần Uyển Uyển cảm giác bản thân suýt nữa bị gió thổi bay, may mà Giản Hành Chi giữ chặt nàng lại, giải thích: “Tốc độ này, kết giới vô dụng, nàng cố chịu đựng!”

Long đan của Tần Uyển Uyển vốn dính liền với Kim Đan, sau khi Kim Đan vỡ thì hình thành Nguyên Anh, Long đan cứ thế treo trên đầu Nguyên Anh. Mai Tuế Hàn mạnh tay cướp Long đan, theo lý Nguyên Anh sẽ tổn thương, nhưng giờ phút này Nguyên Anh của nàng thăng cấp thành công, nguyên thần vô ngại, Giản Hành Chi yên tâm không ít.

“Ừ.”

Tần Uyển Uyển nhăn mặt, cảm giác tựa như dao thép đang xẹt qua mặt mình.

Giản Hành Chi bước lên trước, chắn nàng sau lưng, cuồng phong tức khắc giảm đi nhiều. Giản Hành Chi nắm lấy tay nàng: “Vận hành linh lực theo ta, mặc kệ những thứ khác.”

“Biết rồiiiii ——”

Tần Uyển Uyển gật đầu, không nói gì nhiều. Giản Hành Chi do dự chốc lát, rốt cuộc vẫn lên tiếng: “Uyển Uyển, xin lỗi.”

Tần Uyển Uyển hét to trong gió, cảm giác Kiếm long xuyên qua tầng mây, mưa to xối tới trước mặt, tiếp theo lại cảm giác mưa đá ùn ùn kéo đến. Quang kiếm của Giản Hành Chi chém mưa đá, dẫn Kiếm long lao xuống.

Giây phút đó, Tần Uyển Uyển cảm giác không phải mình đang ngự kiếm, mà là đang ngồi trên một chiếc máy bay chiến đấu siêu thanh, vừa tròng trành vừa máu lửa.

Nàng trốn sau lưng Giản Hành Chi, bị Giản Hành Chi kéo lên kéo xuống, vận hành linh lực theo y, đột nhiên nàng cảm thấy Giản Hành Chi nói đúng.

Kim Đan vỡ, kết ra đứa trẻ trong người, đó là Nguyên Anh.

Nghe nói thế, vạn kiếm đồng loạt rời núi bay lên không trung, hóa thành một con Kiếm long.

Giết con tin đi, nàng không muốn cứu người nữa.

Nhưng suy nghĩ này vừa mới hiện lên, Tạ Cô Đường dường như cảm nhận được, y hô to: “Sư đệ ——”

“À này…” Giản Hành Chi nghe nói thế, hơi ngượng ngùng: “Ta mang hết kiếm trong Mộ kiếm đi, không sao chứ?”

“Không sao!” Giản Hành Chi vừa nghe đã lập tức chặn đầu Tạ Cô Đường: “Chúng ta có thể tới kịp!”

Giản Hành Chi đứng dậy, một tay ôm Nam Phong, một tay kéo Tần Uyển Uyển đi theo Tạ Cô Đường, lần lượt nhảy vào trận dịch chuyển.

Nói xong, y tiếp tục thúc giục kiếm linh: “Nhanh, nhanh, nhanh!”

“Vốn dĩ bây giờ nên dạy nàng làm sao vận hành linh lực kỳ Hóa Thần, nhưng hôm nay không đủ thời gian, không thể dạy nàng đàng hoàng. Đợi lát nữa trên đường đi, nàng nắm tay ta đừng buông, ta dẫn nàng vận hành vài vòng, tự mình lĩnh hội.

Kiếm linh thay phiên chở người gia tăng tốc độ bay, thấy Giản Hành Chi còn thúc giục, Uyên Ngưng chịu hết nổi, cả thanh kiếm rung chấn dữ dội, dùng rung chấn biểu đạt sự phẫn nộ của mình.

“Không sao!” Giản Hành Chi vừa nghe đã lập tức chặn đầu Tạ Cô Đường: “Chúng ta có thể tới kịp!”

Các đại cảnh giới của Tu chân giới gồm Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Độ Kiếp.

—— “Đừng giục nữa, càng giục càng chậm, giục nữa thì tự nổ mất thôi!”

Lần đầu tiên Giản Hành Chi gặp phải kiếm linh phản kháng mạnh mẽ như thế, y nhất thời ngây ngốc. Hầu như chỉ có lúc kiếm linh nhận chủ, người và kiếm ở trong khu vực tương giao mới có thể đối thoại với con người, tuy bình thường cảm ứng được nhưng rất khó lý giải cụ thể, mặc dù Giản Hành Chi không biết nó nói gì nhưng rất rõ nó đang phẫn nộ.

Tạ Cô Đường xin lỗi kiếm linh, đi theo sau lưng Giản Hành Chi. Giản Hành Chi hô lên một tiếng: “Đi.”

Giản Hành Chi ngây người chốc lát, khẽ nói: “Ngươi rất có cá tính.”

Chưa từng có kiếm nào hung hăng như thế với y.

Uyên Ngưng: “…”

 

5 10 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

13 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
tranngocmai0912
tranngocmai0912
3 Năm Cách đây

Tạ Cô Đường là người thú vị thật đấy! Bậc thầy diễn xuất trong lòng em, thoạt nhìn thì giống kiểu người coi trọng mặt mũi, nhưng thực chất thì bỏ mặt mũi nhanh lắm

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Tạ Cô Đường hiểu chuyện thật sự, chẳng bao giờ hỏi nhiều luôn á, nam phụ mà tui siêu ưng~

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Người ta chưa chết mà anh kêu người ta yên nghỉ rồi sao?

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Đổ rượu rồi ba nén nhang nữa, riết rồi biệt đội đi thỉnh kinh này hông còn ai bình thường nữa sao?

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Ước gì có Tu chân giới thật ha, cũng muốn thử cảm giác nữa.

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Sao người ta có thể nghĩ ra Tu chân giới thật ha? Một thứ không hề tồn tại mà có thể tượng tượng một cách chi tiết tới như vậy.

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Anh đừng “sư đệ” nữa, em nghe đủ rồi, nghe đủ rồi anh à

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Kiếm của anh đấy, vật cũng như người, tính lóng như kem

Thuhi2
Thuhi2
3 Năm Cách đây

Tròi tròi kiếm cũng cute zị saooo ? phẫn nộ anh nhà chỉ biết bắt nạt mấy bé kiếm yếu đuốii ?

Soleil
Soleil
3 Năm Cách đây

Tạ Cô Đường đúng là lù đù vác lu chạy, bình thường thì im lặng nghiêm túc tới lúc cần thì diễn xuất như thần

13
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!