Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Ngoại truyện 05 (5)

Ngoại truyện 05 (5)

Thượng Tuế & Thái Hằng

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

Quy quản gia đáp lời rời đi. Thái Hằng đẩy cửa vào, nhìn thấy Thượng Tuế ngồi bên cửa sổ.

Nàng nhìn mưa đêm, vẻ mặt hơi nhợt nhạt, dường như thoắt chốc trưởng thành, ánh mắt trầm tĩnh hơn nhiều.

“Tuế Tuế.”

Thái Hằng dịu giọng gọi tên nàng.

Thượng Tuế ngắm mưa, giọng điềm tĩnh: “Chàng trở lại rồi? Không sao chứ?”

“Ta không sao.” Thái Hằng đặt linh thảo trên tay xuống, đáp: “Phụ thân thế nào?”

“Bây giờ ổn định rồi.”

Lời chưa nói hết, nàng bỗng nhìn thấy linh thảo trên bàn. Cảm nhận linh lực bất phàm của linh thảo, nàng kinh ngạc hỏi: “Đây là?”

Giọng Thượng Tuế khàn khàn. Thái Hằng bước tới sau lưng nàng, thuận theo tầm mắt nàng nhìn ra ngoài, chẳng nói gì cả.

Nghe vậy, Thái Hằng bật cười.

Thái Hằng lên tiếng, đương nhiên nàng phải chừa mặt mũi cho Thái Hằng. Thượng Tuế nhanh nhẹn cưỡi Kỳ lân chạy qua, hùng hổ đứng bên cạnh Thái Hằng, hất cằm, tỏ vẻ kiêu ngạo.

Tác giả có lời muốn nói:

“Trước đây ta luôn cho rằng mình rất mạnh.”

Nghe thế, Thượng Tuế đang định châm chọc tiếp bỗng dưng nhận ra bất thường. Hai trăm tuổi Thiên giới, nhưng trên trời một ngày bằng dưới đất một năm, vậy y đã ở Tu chân giới…

“Chàng hạ giới sao?” Thượng Tuế sửng sốt, khó tin hỏi: “Sao chàng xuống được?”

Nam Di nghe không hiểu, kế tiếp nhìn thấy Thái Hằng bước lên trước, tiếng nói lạnh băng vang vọng giữa thiên cung: “Thượng Hạo, ra đây gặp ta.”

Thượng Tuế chậm chạp lên tiếng: “Phụ thân hay nói với ta quá cứng dễ gãy, bảo ta khiêm tốn, ta không tin. Ta chưa từng thua, ta nghĩ cả đời này đều sẽ không thua.”

Thượng Tuế nằm trên giường ngẩn ngơ. Nàng cảm thấy mệt mỏi, nghĩ đến Thái Hằng đã trở lại, bèn nhắm mắt, cuối cùng cũng thiếp đi.

“Không có ai chiến thắng mãi mãi.”

Nam Di sững người, biến sắc, hoảng hốt nói: “Thái Hằng, huynh không muốn sống nữa sao? Tên họ của Thiên Đế…”

“Ta thua rồi.”

Cuối cùng quát lên: “Thượng Hạo, ra đây!”

Giọng Thượng Tuế điềm tĩnh: “Phụ thân nói đúng, ta phải chống đỡ Tịch Sơn, không thể chỉ dựa vào sự lỗ mãng của mình.”

Có điều ngủ chưa được bao lâu, nàng bỗng nghe Quy quản gia hoảng hốt gõ cửa: “Thiếu chủ, không hay rồi, Thái Hằng tiên quân lại đi rồi!”

Thái Hằng không đáp. Thượng Tuế mỉm cười, quay đầu nhìn sang Thái Hằng: “Chàng đi đâu vậy, chẳng nói một tiếng đã đi, ta rất lo lắng…”

Giọng Thượng Tuế khàn khàn. Thái Hằng bước tới sau lưng nàng, thuận theo tầm mắt nàng nhìn ra ngoài, chẳng nói gì cả.

Lời chưa nói hết, nàng bỗng nhìn thấy linh thảo trên bàn. Cảm nhận linh lực bất phàm của linh thảo, nàng kinh ngạc hỏi: “Đây là?”

“Hai trăm…”

“Thảo dược ta từng thấy ở Tu chân giới, ta nghĩ có ích cho phụ thân.

Tên ở rể vô dụng dựa vào mỹ mạo chinh phục Nữ quân đây sao?

“Thảo dược ta từng thấy ở Tu chân giới, ta nghĩ có ích cho phụ thân.

“Chàng hạ giới sao?” Thượng Tuế sửng sốt, khó tin hỏi: “Sao chàng xuống được?”

Dứt lời, Thái Hằng quay đầu nhìn Thượng Tuế nãy giờ ngồi bên cạnh làm linh vật, dịu dàng hỏi: “Tuế Tuế, có thể đánh cược không?”

Thiên Đế nhìn Thái Hằng, chìm vào suy tư. Y bắt đầu hoài nghi rốt cuộc Tịch Sơn tẩm bổ Thái Hằng thế nào mà mới mấy năm không gặp đã mạnh như vậy?

“Chém đứt kết giới thì xuống thôi.”

Thái Hằng nói với Thượng Tuế xong, quay đầu nhìn Thiên Đế đợi đã lâu: “Tại hạ là trượng phu của Tịch Sơn nữ quân – Thái Hằng, chắc Thiên Đế đã quên.”

Thái Hằng nói một cách nhẹ nhàng. Thượng Tuế không tin, hỏi lại: “Ai chém giúp chàng?”

Lời còn chưa dứt, Thái Hằng đã giữ lấy tay y, hòa nhã nói: “Nam Di, ta khuyên huynh dẫn huynh đệ mình tránh đường đi.”

Nói xong, y ôm ngang Thượng Tuế, đặt lên giường, nhẹ giọng nói: “Nàng ngủ một giấc đi, ta cho phụ thân dùng thuốc.”

Thái Hằng mỉm cười không đáp, kéo tay nàng, đặt lên mạch đập, giọng dịu dàng: “Tuế Tuế, chỉ cần đủ mạnh, lỗ mãng thì đã sao?”

“Trưa ngày mai, bảo tộc Tước chuẩn bị sẵn sàng…” Thái Hằng không cho Thiên Đế cơ hội từ chối: “Thái Hằng Tịch Sơn muốn tới cửa đánh một trận. Nếu thắng, ta sẽ mang linh mạch của tộc Tước đi. Nếu thua, bọn chúng tự đến Tịch Sơn ta rước linh mạch.”

Thượng Tuế sững sờ nhìn Thái Hằng. Sau khi xác nhận Thượng Tuế không sao, y bình tĩnh nói: “Nàng chỉ không đủ mạnh mà thôi.”

Y nhớ đây là cái người ở rể năm đó dựa vào mỹ mạo mà chinh phục Tịch Sơn nữ quân, đổi lấy hòa bình giữa Thiên giới và Tịch Sơn trong truyền thuyết.

“Như Nữ quân mong muốn.”

Nói xong, y ôm ngang Thượng Tuế, đặt lên giường, nhẹ giọng nói: “Nàng ngủ một giấc đi, ta cho phụ thân dùng thuốc.”

“Vậy… Nữ quân muốn thế nào?”

Giọng Thượng Tuế điềm tĩnh: “Phụ thân nói đúng, ta phải chống đỡ Tịch Sơn, không thể chỉ dựa vào sự lỗ mãng của mình.”

Ngay đêm đó, lệnh vừa ban đã chấn động toàn bộ tộc Tước, khiến chúng chạy tới Tịch Sơn xin lỗi.

Y không để Thượng Tuế có cơ hội từ chối, đứng dậy cầm linh thảo rồi ra ngoài.

Thượng Hạo bị chém một nhát nứt thiên cung, không dám đắc tội tộc Tước, lại càng không dám đắc tội Thái Hằng.

Thượng Tuế nằm trên giường ngẩn ngơ. Nàng cảm thấy mệt mỏi, nghĩ đến Thái Hằng đã trở lại, bèn nhắm mắt, cuối cùng cũng thiếp đi.

Thái Hằng biết Thượng Tuế làm bộ làm tịch, bèn thuận theo nàng hỏi. Thượng Tuế khẽ ho một tiếng, tràn trề hi vọng với tương lai: “Cùng ta xây dựng Tịch Sơn, tuyệt đối không quy thuận thiên đình, trở thành bá chủ Tiên giới, thế nào?”

“Chàng bưng vững chậu nước cho ta!”

Có điều ngủ chưa được bao lâu, nàng bỗng nghe Quy quản gia hoảng hốt gõ cửa: “Thiếu chủ, không hay rồi, Thái Hằng tiên quân lại đi rồi!”

“Bây giờ ổn định rồi.”

Nghe thấy lời này, Thượng Tuế ngồi bật dậy, sửng sốt hỏi: “Chàng đi đâu?”

Nghe thấy lời này, Thượng Tuế ngồi bật dậy, sửng sốt hỏi: “Chàng đi đâu?”

“Thiên đình…”

Không biết Quy quản gia phấn khích hay lo lắng, lớn tiếng nói: “Ngài ấy bảo đến thiên đình đòi công bằng cho người!”

“Là…” Nói đến nước này, Thái Hằng cũng không dám dối gạt nữa, chỉ đành đáp: “Là hai trăm tuổi Thiên giới…”

“Không có ai chiến thắng mãi mãi.”

“Đúng là xằng bậy!”

Y ngự kiếm dừng trước Nam Thiên Môn. Nam Di đang canh cổng, hôm nay y đã là một tiểu quan. Nhìn thấy Thái Hằng, y vui vẻ bước lên định câu vai bá cổ: “Thái Hằng? Sao hôm nay huynh tới đây? Huynh…”

Thượng Tuế nghe thế lập tức gọi thần thú, chạy thẳng tới thiên đình.

“Nghe nói vài ngày trước, tộc Tước đòi linh mạch Tịch Sơn, tìm Thiên Đế chủ trì, ép Tuế Tuế nhà ta đứng ra ứng chiến, có chuyện này không?”

Nhưng tốc độ của nàng không bằng tốc độ ngự kiếm của Thái Hằng.

Thái Hằng nói một cách nhẹ nhàng. Thượng Tuế không tin, hỏi lại: “Ai chém giúp chàng?”

Thái Hằng ngự kiếm chạy thẳng tới Nam Thiên Môn. Tay Thái Hằng đặt trên kiếm, đã lâu rồi y không rút kiếm.

“Chàng hơn bảy vạn tuổi?!”

Từ khi lên thiên đình gặp Thượng Tuế đến nay, y đã tìm được chuyện thú vị hơn kiếm, nhưng điều này không có nghĩa là y quên cách rút kiếm.

Cảm nhận được kiếm khí hùng mạnh kia, nàng bỗng cảm thấy hình như mình chẳng cần phải tới. Nàng nuốt nước bọt, định mở đường hồi phủ, chợt nghe Thái Hằng gọi: “Tuế Tuế, qua đây.”

Y chưa bao giờ cảm thấy phẫn nộ như vậy. Khoảnh khắc nhìn thấy Thượng Tuế mặt mày tái nhợt ngóng nhìn đêm mưa, y bỗng nhận ra ý nghĩa tu kiếm thật sự của mình.

Lúc Thượng Tuế đuổi đến, nhìn thấy kỳ quan thiên cung nứt làm đôi, nàng nằm trên Kỳ lân ngây ngốc nhìn Thái Hằng cầm kiếm đứng đó, chấn kinh không nói nên lời.

Y chưa bao giờ cảm thấy phẫn nộ như vậy. Khoảnh khắc nhìn thấy Thượng Tuế mặt mày tái nhợt ngóng nhìn đêm mưa, y bỗng nhận ra ý nghĩa tu kiếm thật sự của mình.

Y ngự kiếm dừng trước Nam Thiên Môn. Nam Di đang canh cổng, hôm nay y đã là một tiểu quan. Nhìn thấy Thái Hằng, y vui vẻ bước lên định câu vai bá cổ: “Thái Hằng? Sao hôm nay huynh tới đây? Huynh…”

Thượng Tuế nghe thấy giọng Thái Hằng thì bừng tỉnh, vỗ tay: “Có thể! Đương nhiên có thể!”

Y bị thiên binh vây ở giữa, mười vạn thiên bình đồng loạt xếp hàng trên cao, mà bên dưới chỉ nghe tiếng nứt “răng rắc”. Sau đó, đám đông trông thấy thiên cung nứt làm đôi, sụp sang hai bên.

Lời còn chưa dứt, Thái Hằng đã giữ lấy tay y, hòa nhã nói: “Nam Di, ta khuyên huynh dẫn huynh đệ mình tránh đường đi.”

“Hả?”

“Phu nhân nghe ta nói…”

“Hả?”

Lời này là thật, đúng là Thiên Đế quên rồi. Nhưng nhắc tới trượng phu Tịch Sơn nữ quân, y lập tức nhớ ra.

Thượng Tuế nhanh chóng tính ra, vẻ mặt chấn kinh.

Nam Di nghe không hiểu, kế tiếp nhìn thấy Thái Hằng bước lên trước, tiếng nói lạnh băng vang vọng giữa thiên cung: “Thượng Hạo, ra đây gặp ta.”

Thượng Tuế thấy y kích động đến chậu nước cũng lắc lư, lập tức nghiêm giọng quát. Thái Hằng vội vàng dừng hành động, bưng chậu ổn định tâm trạng, không dám nói nhiều.

Nam Di sững người, biến sắc, hoảng hốt nói: “Thái Hằng, huynh không muốn sống nữa sao? Tên họ của Thiên Đế…”

“Thượng Hạo!” Thái Hằng gọi lại lần nữa: “Ra đây gặp ta!”

“Nàng còn bị thương, ngồi trên Kỳ lân nghe chúng ta nói chuyện là được.”

Đương nhiên Thiên Đế sẽ không ra gặp y, chỉ có thiên binh cấp tốc tập hợp trước Nam Thiên Môn. Nam Di không dám lên tiếng, y nhìn sang Thái Hằng, lại nhìn sang thiên binh thiên tướng, thức thời lui xuống.

Quyết đấu với kiếm tu đánh nứt thiên cung trong một nhát, bộ muốn chết sao?

Thái Hằng nhìn thiên binh tuôn ra, khinh miệt cười một tiếng.

Ngày hôm sau, Thái Hằng quỳ đội chậu nước cả đêm cầm kiếm xuống núi cướp linh mạch.

Cuối cùng quát lên: “Thượng Hạo, ra đây!”

***

Nói là chuyển lời, nhưng thực chất là bảo Thượng Hạo làm trọng tài cho tộc Tước và Tịch Sơn, ban lệnh tiếp tục làm trọng tài, xác nhận tính hợp pháp của lần quyết đấu này.

Vừa dứt lời, một nhát kiếm mang theo khí thế khai thiên lập địa đánh thẳng về trước!

Kiếm khí kia hung hãn, chúng nhân căn bản không dám chống lại. Ai nhanh chân thì may mắn thoát nạn, ai chậm chân thì trực tiếp bị kiếm khí đánh văng. Kiếm khí nhắm thẳng tới thiên cung, lên tận chỗ Thiên Đế ở. Ánh sáng bùng lên, kế tiếp lập tức nghe thấy tiếng Thiên Đế vang lên: “Không biết vị Tiên quân nào giá lâm, không thể tiếp đón từ xa.”

Nhưng dù sao Thiên Đế cũng là Thiên Đế, cho dù tò mò nhưng y nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, khẽ ho: “Không biết Chân quân đến thiên đình có cần gì chăng?

Thái Hằng không lên tiếng, y bay lên trên cao, nhìn quầng sáng đối diện, hình dáng Thượng Hạo dần dần hiện ra.

Thái Hằng không lên tiếng, y bay lên trên cao, nhìn quầng sáng đối diện, hình dáng Thượng Hạo dần dần hiện ra.

Y bị thiên binh vây ở giữa, mười vạn thiên bình đồng loạt xếp hàng trên cao, mà bên dưới chỉ nghe tiếng nứt “răng rắc”. Sau đó, đám đông trông thấy thiên cung nứt làm đôi, sụp sang hai bên.

Cười một lát lại cảm thấy mất mặt, nàng khẽ ho, nói: “Lần đầu gặp mặt chàng đã gạt ta, hôm nay lại gạt ta, ta không thể dễ dàng bỏ qua.”

Lúc Thượng Tuế đuổi đến, nhìn thấy kỳ quan thiên cung nứt làm đôi, nàng nằm trên Kỳ lân ngây ngốc nhìn Thái Hằng cầm kiếm đứng đó, chấn kinh không nói nên lời.

Kiếm khí kia hung hãn, chúng nhân căn bản không dám chống lại. Ai nhanh chân thì may mắn thoát nạn, ai chậm chân thì trực tiếp bị kiếm khí đánh văng. Kiếm khí nhắm thẳng tới thiên cung, lên tận chỗ Thiên Đế ở. Ánh sáng bùng lên, kế tiếp lập tức nghe thấy tiếng Thiên Đế vang lên: “Không biết vị Tiên quân nào giá lâm, không thể tiếp đón từ xa.”

Cảm nhận được kiếm khí hùng mạnh kia, nàng bỗng cảm thấy hình như mình chẳng cần phải tới. Nàng nuốt nước bọt, định mở đường hồi phủ, chợt nghe Thái Hằng gọi: “Tuế Tuế, qua đây.”

Thái Hằng lên tiếng, đương nhiên nàng phải chừa mặt mũi cho Thái Hằng. Thượng Tuế nhanh nhẹn cưỡi Kỳ lân chạy qua, hùng hổ đứng bên cạnh Thái Hằng, hất cằm, tỏ vẻ kiêu ngạo.

Thái Hằng gấp gáp giải thích, Thượng Tuế tức giận quát: “Chàng hơn bảy vạn tuổi mà còn gạt ta hơn một trăm tuổi, gọi ta tỷ tỷ, chàng có biết xấu hổ không vậy? Thái Hằng chàng già như thế, không chừng còn già hơn phụ thân ta nữa?”

Tần Uyển Uyển: “Tiêu chuẩn bắt buộc ở rể Tịch Sơn chúng ta là mạnh nhất Tiên giới.”

“Nàng còn bị thương, ngồi trên Kỳ lân nghe chúng ta nói chuyện là được.”

Thái Hằng ngự kiếm chạy thẳng tới Nam Thiên Môn. Tay Thái Hằng đặt trên kiếm, đã lâu rồi y không rút kiếm.

Giọng Thái Hằng ôn hòa, Thượng Tuế vội gật đầu.

Thái Hằng nói với Thượng Tuế xong, quay đầu nhìn Thiên Đế đợi đã lâu: “Tại hạ là trượng phu của Tịch Sơn nữ quân – Thái Hằng, chắc Thiên Đế đã quên.”

“Chuyện này…”

Lời này là thật, đúng là Thiên Đế quên rồi. Nhưng nhắc tới trượng phu Tịch Sơn nữ quân, y lập tức nhớ ra.

Vừa dứt lời, một nhát kiếm mang theo khí thế khai thiên lập địa đánh thẳng về trước!

Y nhớ đây là cái người ở rể năm đó dựa vào mỹ mạo mà chinh phục Tịch Sơn nữ quân, đổi lấy hòa bình giữa Thiên giới và Tịch Sơn trong truyền thuyết.

Thiên Đế nhìn Thái Hằng, chìm vào suy tư. Y bắt đầu hoài nghi rốt cuộc Tịch Sơn tẩm bổ Thái Hằng thế nào mà mới mấy năm không gặp đã mạnh như vậy?

Tên ở rể vô dụng dựa vào mỹ mạo chinh phục Nữ quân đây sao?

Thái Hằng nhìn thiên binh tuôn ra, khinh miệt cười một tiếng.

Nhưng dù sao Thiên Đế cũng là Thiên Đế, cho dù tò mò nhưng y nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, khẽ ho: “Không biết Chân quân đến thiên đình có cần gì chăng?

“Nghe nói vài ngày trước, tộc Tước đòi linh mạch Tịch Sơn, tìm Thiên Đế chủ trì, ép Tuế Tuế nhà ta đứng ra ứng chiến, có chuyện này không?”

Hai người yên lặng một lúc. Thượng Tuế bình tĩnh lại, mở miệng hỏi: “Vì sao gạt ta?”

“Hai trăm?” Thượng Tuế thấy y vẫn không chịu nói thật, tức giận quát: “Nếu chàng vẫn xem ta như tên ngốc mà không chịu nói thật, Tịch Sơn ta không hầu nổi tôn đại Phật như chàng, thôi chàng đi đi.”

Nghe thấy lời này, Thiên Đế sáng tỏ, đáp lại: “Thái Hằng chân quân, chuyện này là do tộc Tước đề cập, ta cũng chỉ là người truyền lời…”

“Vậy được rồi, phiền ngài chuyển lời với bọn chúng…” Thái Hằng cười khẽ: “Chuyện đánh nhau này không tới lượt Tịch Sơn nữ quân chúng ta làm. Ta là trượng phu nàng, để ta ra mặt mới đúng. Nếu thắng thì có thể lấy linh mạch, không biết tộc Tước có mấy dòng linh mạch, có muốn đánh cược một phen?”

Giọng Thái Hằng ôn hòa, Thượng Tuế vội gật đầu.

Nhưng tốc độ của nàng không bằng tốc độ ngự kiếm của Thái Hằng.

“Chuyện này…”

“Trưa ngày mai, bảo tộc Tước chuẩn bị sẵn sàng…” Thái Hằng không cho Thiên Đế cơ hội từ chối: “Thái Hằng Tịch Sơn muốn tới cửa đánh một trận. Nếu thắng, ta sẽ mang linh mạch của tộc Tước đi. Nếu thua, bọn chúng tự đến Tịch Sơn ta rước linh mạch.”

Không biết Quy quản gia phấn khích hay lo lắng, lớn tiếng nói: “Ngài ấy bảo đến thiên đình đòi công bằng cho người!”

Dứt lời, Thái Hằng quay đầu nhìn Thượng Tuế nãy giờ ngồi bên cạnh làm linh vật, dịu dàng hỏi: “Tuế Tuế, có thể đánh cược không?”

Thượng Tuế nghe thấy giọng Thái Hằng thì bừng tỉnh, vỗ tay: “Có thể! Đương nhiên có thể!”

Nàng mỉm cười quay đầu: “Thượng Hạo, phiền ngươi chuyển lời nhé?”

Nói là chuyển lời, nhưng thực chất là bảo Thượng Hạo làm trọng tài cho tộc Tước và Tịch Sơn, ban lệnh tiếp tục làm trọng tài, xác nhận tính hợp pháp của lần quyết đấu này.

Thượng Hạo bị chém một nhát nứt thiên cung, không dám đắc tội tộc Tước, lại càng không dám đắc tội Thái Hằng.

Ngay đêm đó, lệnh vừa ban đã chấn động toàn bộ tộc Tước, khiến chúng chạy tới Tịch Sơn xin lỗi.

Quyết đấu với kiếm tu đánh nứt thiên cung trong một nhát, bộ muốn chết sao?

“Thiên đình…”

Nhưng cửa núi Tịch Sơn đóng chặt không ra. Lúc này, Thượng Tuế ngồi trên giường nhìn Thái Hằng đội chậu nước quỳ dưới đất, lạnh mặt hỏi: “Rốt cuộc chàng bao nhiêu tuổi?”

“Hai trăm…”

“Trước đây ta luôn cho rằng mình rất mạnh.”

“Hai trăm?” Thượng Tuế thấy y vẫn không chịu nói thật, tức giận quát: “Nếu chàng vẫn xem ta như tên ngốc mà không chịu nói thật, Tịch Sơn ta không hầu nổi tôn đại Phật như chàng, thôi chàng đi đi.”

Nàng mỉm cười quay đầu: “Thượng Hạo, phiền ngươi chuyển lời nhé?”

“Là…” Nói đến nước này, Thái Hằng cũng không dám dối gạt nữa, chỉ đành đáp: “Là hai trăm tuổi Thiên giới…”

Nghe thế, Thượng Tuế đang định châm chọc tiếp bỗng dưng nhận ra bất thường. Hai trăm tuổi Thiên giới, nhưng trên trời một ngày bằng dưới đất một năm, vậy y đã ở Tu chân giới…

“Chàng hơn bảy vạn tuổi?!”

Thái Hằng mỉm cười không đáp, kéo tay nàng, đặt lên mạch đập, giọng dịu dàng: “Tuế Tuế, chỉ cần đủ mạnh, lỗ mãng thì đã sao?”

Thượng Tuế nhanh chóng tính ra, vẻ mặt chấn kinh.

Nghe thấy lời này, Thượng Tuế không nhịn được phì cười.

“Phu nhân nghe ta nói…”

Thái Hằng gấp gáp giải thích, Thượng Tuế tức giận quát: “Chàng hơn bảy vạn tuổi mà còn gạt ta hơn một trăm tuổi, gọi ta tỷ tỷ, chàng có biết xấu hổ không vậy? Thái Hằng chàng già như thế, không chừng còn già hơn phụ thân ta nữa?”

“Không phải…” Thái Hằng vội lắc đầu: “Ta chỉ được tính là hai trăm tuổi Thiên giới, nàng sáu trăm tuổi, ta gọi nàng tỷ tỷ là đương nhiên. Phụ thân đã sống gần mười vạn năm, ta chắc chắn không lớn hơn…”

“Chàng bưng vững chậu nước cho ta!”

Thượng Tuế thấy y kích động đến chậu nước cũng lắc lư, lập tức nghiêm giọng quát. Thái Hằng vội vàng dừng hành động, bưng chậu ổn định tâm trạng, không dám nói nhiều.

Hai người yên lặng một lúc. Thượng Tuế bình tĩnh lại, mở miệng hỏi: “Vì sao gạt ta?”

“Bởi vì…” Thái Hằng nghẹn nửa ngày, nhớ đến tính tình Thượng Tuế, rốt cuộc nặn ra một câu: “Muốn Nữ quân sủng ái.”

Nghe thấy lời này, Thượng Tuế không nhịn được phì cười.

Cười một lát lại cảm thấy mất mặt, nàng khẽ ho, nói: “Lần đầu gặp mặt chàng đã gạt ta, hôm nay lại gạt ta, ta không thể dễ dàng bỏ qua.”

“Đúng là xằng bậy!”

“Vậy… Nữ quân muốn thế nào?”

“Thượng Hạo!” Thái Hằng gọi lại lần nữa: “Ra đây gặp ta!”

Thái Hằng biết Thượng Tuế làm bộ làm tịch, bèn thuận theo nàng hỏi. Thượng Tuế khẽ ho một tiếng, tràn trề hi vọng với tương lai: “Cùng ta xây dựng Tịch Sơn, tuyệt đối không quy thuận thiên đình, trở thành bá chủ Tiên giới, thế nào?”

Nghe vậy, Thái Hằng bật cười.

“Vậy được rồi, phiền ngài chuyển lời với bọn chúng…” Thái Hằng cười khẽ: “Chuyện đánh nhau này không tới lượt Tịch Sơn nữ quân chúng ta làm. Ta là trượng phu nàng, để ta ra mặt mới đúng. Nếu thắng thì có thể lấy linh mạch, không biết tộc Tước có mấy dòng linh mạch, có muốn đánh cược một phen?”

“Như Nữ quân mong muốn.”

Ngày hôm sau, Thái Hằng quỳ đội chậu nước cả đêm cầm kiếm xuống núi cướp linh mạch.

Trong một ngày đã ép tộc Tước di dời, uy danh Tịch Sơn đại chấn. Từ đó nhắc tới Thái Hằng, chuyện đầu tiên mọi người nghĩ đến không phải là người ở rể Tịch Sơn, mà là ——

“Không phải…” Thái Hằng vội lắc đầu: “Ta chỉ được tính là hai trăm tuổi Thiên giới, nàng sáu trăm tuổi, ta gọi nàng tỷ tỷ là đương nhiên. Phụ thân đã sống gần mười vạn năm, ta chắc chắn không lớn hơn…”

Người ở rể mạnh nhất Tiên giới chém một nhát nứt thiên cung, một mình huyết chiến một tộc, tu đạo hơn bảy vạn năm qua ba nghìn thế giới – Thái Hằng chân quân.

***

Tác giả có lời muốn nói:

Tần Uyển Uyển: “Tiêu chuẩn bắt buộc ở rể Tịch Sơn chúng ta là mạnh nhất Tiên giới.”

***

Truyện đến đây là hết rồi nhé! Hẹn gặp mọi người ở bộ truyện tiếp theo, hoặc mọi người có thể đọc tiếp các truyện đã edit hoàn của nhà mình theo đường link này >>> https://zenszens.com/truyen-da-hoan-tat/

Thật ra còn hai ngoại truyện của Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên. Một là ngoại truyện về Tạ Cô Đường, hai là ngoại truyện kể lại khoảng thời gian Thái Hằng mang hồn phách Lận Ngôn Chi đi tái sinh thành Giản Hành Chi, nhưng mình không thích lắm nên không làm (thật ra là do mình lười :v), ai thích thì có thể đọc convert nhé.


5 8 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

12 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Phieu
Phieu
1 Năm Cách đây

Đúng là con rể giống cha vợ, hai người ngang ngược y chang nhau. Cảm ơn Zens đã edit truyện nháaa❣️

Lyan1302
Lyan1302
7 Tháng Cách đây

Cảm mơn chủ nhà đã nhắc là còn phiên ngoại của Tạ Cô Đường. Tui là tui mê ổng lắm, để tui đi tìm đọc. Cảm mơn chủ nhà rất nhiềuuu ? Truyện hài ói ẻ, hay lắm ạ ❤️

12
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!