Chương 17
Hoá ra đây là một câu chuyện ngọt ngào đôi bên giả ngu thầm mến
Editor: Zens Zens
Đăng ký nhận chương mới: Link
Quy định đọc truyện trên Website: Link
Facebook Zens Zens: Link
***
“Nó…” Tần Uyển Uyển khó tin hỏi: “Nó chết rồi?”
Giản Hành Chi không để ý đến nàng, trực tiếp rút kiếm, thở hồng hộc quay lại trước mặt Kiến vua. Sau khi chọc Kiến vua nằm dưới đất, y ngẩng đầu nhìn Tần Uyển Uyển: “Xỉu rồi.”
Tần Uyển Uyển nghe vậy bèn xoay người lảo đảo chạy ra ngoài: “Đi nhanh lên.”
“Cô quay lại.” Giản Hành Chi gọi nàng: “Mau cắt râu nó xuống.”
“Người ta đã làm gìĩhả…” Tần Uyển°Uyển thở hổnịhển quay đầu:¹“Đang yên đang‹lành ở trongЇrừng, nếu taỉcắt râu nó,ĩvậy không phảiítàn nhẫn lắmịsao?”
Vừa nghĩậtới điểm này,ùTần Uyển Uyểnéngẫm lại bản}thân. Tựa như,nàng vậy, đangḷyên đang lànhỵăn no uốngếsay trên TịchĨSơn, cái tênịGiản Hành Chiầkia lại đánhẻđến cửa núi,ḷchém nàng mộtủnhát tới đây.ĩNàng đã làmếgì sai? Nhưɩvậy không phảiễtàn nhẫn lắm[sao?
Giản Hành Chiỡnghe thế, ngẫménghĩ, rốt cuộcẽvẫn nói: “Mặcɪkệ thế nào,ịcô phải mangặcái râu nàyẻđi.”
Được rồi,¹sự cố chấpôcủa NPC.
Tần UyểnīUyển đã hiểu.ừNàng hít sâuỉmột hơi, quayĨlại trước mặtïKiến mê hoặc,jdùng dây tróiđtiên trói nóἰlại, xong quayjđầu nhìn vềờphía Giản HànhɨChi: “Đánh thức.”ì
Giản Hành Chiứđạp một cú,ỳKiến vua bừngôtỉnh, hoảng hốtínhìn xung quanh.
“Ai?îLàm gì vậy?ẽLàm gì vậy?”Í
Tần Uyển Uyểnỷkhông lên tiếng.ịNàng giơ tayúvẽ một cái,ẵtrận pháp bênídưới Kiến vuaïsáng rực, baìsợi chỉ máuỏmỏng manh chầmẫchậm trồi lênἴtrên người Kiếnḷvua.
“Trên người ngươiồgánh ba sợiìoán nghiệt.” TầnẳUyển Uyển xếpòbằng ngồi dướiĮđất, mệt mỏiìkhiến nàng vôịcùng nóng nảy,]giọng điệu mấtẳkiên nhẫn: “Ta}cho ngươi cơữhội nói rõĩràng.”
“Nếu taõkhông nói thìÎsao?”
“Không nóiItức là muốnĩchết.” Hai ngườiềđồng thanh mởỡmiệng, cùng lúc(đó hai dòngôuy áp mạnhἳmẽ đè xuốngủKiến vua.
Kiến vuaủtức khắc bịìđè bẹp dướiợđất.
“Ta nói!”
Uyíáp vừa hiện,ĬKiến vua lậpộtức biết mìnhèđã trêu phảiụngười nào. Nóİgiống như bừngútỉnh, ào àoἳcung khai: “Taặtừng doạ mộtjđôi tân langɩtân nương, ngườiằnam đẩy ngườiênữ cho taìrồi bỏ chạy.ĩTa thả ngườiậvề, sau đóĩngười nữ gảịcho kẻ khác.³Người nam kiaἶtới cửa cướpệdâu, trên đườngâđi thì téĩsông chết rồi.”ἷ
“Ta từng doạêmột đứa trẻ,đđứa nhóc nàyịđi tiểu tạiợmiệng hang củaỉta. Từ sauịkhi ta doạènó, thằng nhócứrơi một hồnĩtại chỗ ta,ľnghe nói bâyởgiờ ngu rồi.”ẳ
“Ta từng doạỉmột lão tiênísinh, ông taỡđứng ở chỗỹchúng ta đọcờsách. Chẳng những)vậy, ông taửcòn mang họcùtrò đến đâyấsưu tầm dân¹ca. Ta chịuạhết nổi, nhảyễra doạ mộtécái… Ông taïcũng rơi mộtạhồn chỗ ta,ỉbây giờ mỗiĬngày ở nhàắđều nói vớiỷngười ta rằngïđâu đâu cũngícó con kiếnįlớn…”
Kiến vua,khóc lóc thảmīthiết: “Đạo quân,ơta sai rồi,ỷta hối hậnỉlắm. Sau này,ḷta không bao,giờ doạ ngườiằnữa.”
“Ngươi chưaịtừng giết người?”ẫ
Tần Uyển Uyểnḷlộ vẻ hoàiữnghi, Kiến vuaýgật đầu: “Chưa,ùta mới xuấtĬđạo…” Nó cườiánịnh nọt: “Khôngἰphải đang chuẩnỉbị giết thìẽgặp người sao?”ệ
Tần Uyển Uyểnểkhông nói chuyện.éKiếm trên tay:Giản Hành Chiĩhuơ một đường:ἲ“Được rồi, đềuâlà gây nghiệt,ổcái này đểỡta lấy giúpằcô.”
“Khoan đã!”Ī
Kiến vua nhìn:thanh kiếm diờchuyển đến gầnồcặp râu, hétìtoáng lên: “Ngườiặmang ta điàđi!”
Giản HànhỉChi khựng lại,ữKiến vua giơỉhàng chân trướcIlên hai cọngírâu đao thép:ĩ“Hai vị đạoởquân, nếu haiấngười đã vừaỏý cặp râuềnày, chi bằngímang cả taἴđi đi. Taẫbằng lòng làmờtrâu làm ngựa,īlàm linh thú,ểlàm người hầuợtrung thành nhấtĩcho hai người!îHai người khôngặbiết đâu…” Kiếnẻvua sắp khócùđến nơi: “Cặp,râu này đượcìta cố ýõcải tạo, tốn}không ít linhīthạch, cực khổἶlắm đó.”
GiảnỵHành Chi không[đáp, y nhìnḻvề phía TầnỹUyển Uyển. Kiếnồvua vội quỳịxuống đất dập{đầu với TầnĩUyển Uyển: “Đạoļquân, ta cóỉthể đánh, cóìthể đối kháng,ịcòn biết làmỷcơm, biết caịhát nhảy múa,ũbiết chọc conógái vui, cònìbiết làm ấmýchăn. Người thuọnhận ta đi!”ê
“Ấm chăn cáiἱgì?” Giản HànhἵChi trừng nó:î“Bớt truyền báỉmấy thứ bậyébạ cho cô{ta đi.”
“Xinùlỗi, xin lỗi.”ỉKiến vua dậpơđầu với GiảnĩHành Chi: “Chănịngài ấm, tiểuìnhân không dámịgiành.”
Giản HànhἲChi chẳng nóiĪchẳng rằng, lậpìtức giơ kiếmἴlên. Tần UyểnìUyển thở dài,ἱđỡ trán: “Thôiíthôi, thu đi.”ơ
Dứt lời, tayỉTần Uyển Uyểníkết ấn, vươnἷtay đặt lênìtrán Kiến vua.ɪSau khi đểẫlại Ấn linhộthú trên đầuạKiến vua, nàngἵvung tay, dâyểtrói tiên biến¸mất. Kiến vuaıhoá thành hìnhảngười quỳ gốiẫdưới đất, Tần,Uyển Uyển nhìn¹nó, mệt mỏiếhỏi: “Tên gì?”ẳ
“Tiểu nhân NamìPhong.”
“Mang trảồlại hồn pháchỉbị rơi chỗýngươi đi, sauἷđó đến kháchỹđiếm Duyệt Laiɨtrấn Tầm Tiên(tìm ta.”
“Vâng.”ỡNam Phong đáp)lời rồi biếnợmất tại chỗ.ịTần Uyển Uyểnïquay sang nhìnÍGiản Hành Chi,Îchán chường: “Vềẩnhé?”
“Cô vềÍđi, ta cònỡcó việc.”
Dứtĺlời, Giản HànhầChi xoay ngườiɩđi vào rừng.ậTần Uyển Uyểnḷlộ vẻ loílắng: “Ngươi điơmột mình khôngḹsao chứ?”
“Côitự lo choẵmình là được.”Ĭ
Giản Hành Chiẻphất tay bỏ°đi. Tần UyểnụUyển nhìn yẵrời khỏi tầmọmắt, vội vàngĬđứng lên chạyýra ngoài, vừaἰchạy vừa nóiòvới 38: “CànἶKhôn trong tayìcó cả thiên(hạ, lần nàyỉta bỏ chạyõthật xa, yâlàm công nhân[viên chức củaíy, ta về¹Tiên giới của{ta. Từ nayảvề sau, haiủngười chúng taľkhông còn dínhộlíu!”
Dứt lời,ĩTần Uyển Uyểnİliền cảm giác³được cuộc sốngềsảng khoái củaêmình sau khiùphi thăng. Ngẫmểnghĩ chốc lát,ἶnàng lại nhớĩtới túi CànĺKhôn, quyết địnhíkiểm tra xemЇ“Giản Chi Diễn”ũcó xài lungẽtung tiền của)nàng không.
Có điềuùvừa mở ra,ìnàng đã cảmíthấy sức nặngêkhông đúng. TầnḽUyển Uyển runɪlên, chiếc túi{lớn như thếêmà chỉ bayỉra một tờɨgiấy.
“Ta bảo quảnứtiền bạc giúpîcô, hẹn gặpìở khách điếm.”ằ
Tần Uyển Uyểníchết trân tạiỉchỗ. Một látỉsau, nàng suyĩsụp gào thét:ἲ“Giản Chi Diễn!!!ẽTa phải giết,ngươi!!!”
Giản HànhíChi không ngheảđược tiếng hétầcủa Tần Uyển¸Uyển.
Y chặt cây,ílàm thành bảngjhiệu xong, cầmẫkiếm khắc thẳng²xuống bốn chữΓKhách điếm DuyệtếLai” , rồiỹvác về thành.
Sauựgiây phút nổiıđiên ngắn ngủi,ɪTần Uyển Uyểnấbình tĩnh lại.
Nàngèbắt buộc phảiừchấm dứt. Ngàyịmai, mặc kệ¸Giản Hành Chiïcó bằng lòngĩhay không, nàngỵđều phải tiễn:y đi!
Sau khiềsuy nghĩ cẩnìthận, Tần UyểnằUyển hùng hổịquay về thành.
Haiïngười đồng thờiúvào cổng từihai hướng ĐôngẻTây khác nhau,ịđồng thời oanἷgia ngõ hẹpĩgặp tại kháchĬsạn.
Giản Hành Chiằmột tay cầmíkiếm, một tay¸vác bảng hiệu,ưmắt lạnh nhìn‹Tần Uyển Uyển.
Thắtïlưng Tần UyểnỏUyển đeo baoýkiếm, sống lưngìthẳng tắp, khíɨthế nhìn chằmļchằm Giản HànhịChi.
Hai người tựa như hai cao thủ quyết phân cao thấp.
Tối nay, nàng phải chuốc say y, ngày mai tiễn y lên xe.
Có người hô to, ông chủ khách sạn hung hăng chạy ra trước: “Ngươi còn dám trở về? Ta…”
“Trương Tam về rồi!”
Giản Hành Chi không nhận ra sự bất thường của nó, chỉ nghĩ tới chuyện của mình: “Còn chuyện này nữa, ngươi phải nhớ.”
Tối nay, y phải chuốc say nàng, khiến nàng nói ra câu “Bảo vệ y đến phi thăng”, hoàn thành nhiệm vụ.
Có người hô to, ông chủ khách sạn hung hăng chạy ra trước: “Ngươi còn dám trở về? Ta…”
Hai người tựa như hai cao thủ quyết phân cao thấp.
Giản Hành Chi nhìn Nam Phong làm việc, bèn thu tay mặc kệ. Nam Phong nhìn vò rượu dưới đất: “Đạo quân, hai người có thể uống nhiều vậy sao?”
Lời còn chưa dứt, Giản Hành Chi đã ném bảng hiệu đang vác lên đầu khách sạn trống không. Bảng hiệu vững vàng đặt lên, trong chớp mắt, kiếm ý từ trong mỗi con chữ bắn ra bốn phía, kiếm tu tại đó quỳ “lịch bịch” một mảng.
“A!” Trong đám người vang lên tiếng hoảng hốt: “Ta ngộ rồi, ta Trúc Cơ rồi!”
Giây phút kia, Nam Phong cảm thấy nó hiểu rồi.
“Tối nay ta muốn mời ngươi uống rượu.”
Nam Phong gật đầu: “Chủ nhân, Nam Phong hiểu rồi.”
Lúc Nam Phong trở về, nhìn thấy ngoài cửa quỳ một đống kiếm tu, luôn miệng tán dương không ngớt.
Tần Uyển Uyển hất cằm: “Ngươi uống không?”
Giản Hành Chi nghe vậy bèn cười: “Trên đời này còn chưa có chuyện ta không dám làm.”
Tối nay, nàng phải chuốc say y, ngày mai tiễn y lên xe.
“Y họ Giản, tên Chi Diễn, sau này ngươi có thể gọi y là Giản đạo quân.” Tần Uyển Uyển giới thiệu cho Nam Phong: “Ta họ Tần, tên… Tần Vãn, có điều giới thiệu mấy thứ này cũng chẳng ích gì…” Tần Uyển Uyển xoay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thở dài: “Sau ngày mai, mọi người sẽ không gặp lại nhau nữa. Nhưng trước lúc đó, ngươi phải nhớ không được tiết lộ thực lực của ta nửa phần, kể cả Giản đạo quân.”
Giản Hành Chi nghe vậy bèn cười: “Trên đời này còn chưa có chuyện ta không dám làm.”
Hai người một tung một hứng, hoà thuận đứng đó. Tần Uyển Uyển kéo tay y: “Ái chà, Chi Diễn, sao bây giờ ngươi mới về, ta lo chết đi được. Đi thôi, đi thôi, vào bên trong, chúng ta uống một chén.”
Tối nay, y phải chuốc say nàng, khiến nàng nói ra câu “Bảo vệ y đến phi thăng”, hoàn thành nhiệm vụ.
Hai người một tung một hứng, hoà thuận đứng đó. Tần Uyển Uyển kéo tay y: “Ái chà, Chi Diễn, sao bây giờ ngươi mới về, ta lo chết đi được. Đi thôi, đi thôi, vào bên trong, chúng ta uống một chén.”
Lời còn chưa dứt, Giản Hành Chi đã ném bảng hiệu đang vác lên đầu khách sạn trống không. Bảng hiệu vững vàng đặt lên, trong chớp mắt, kiếm ý từ trong mỗi con chữ bắn ra bốn phía, kiếm tu tại đó quỳ “lịch bịch” một mảng.
“Vào trong….” Giản Hành Chi phụ hoạ: “Tối nay chúng ta không say không về!”
Giản Hành Chi ngẫm nghĩ, động tác Nam Phong khựng lại, trong đầu nó hiện lên các tác phẩm hương diễm mà mình từng xem. Nó ngây người ngẩng đầu nhìn Giản Hành Chi.
Nó hít sâu một hơi khí tức của Giản Hành Chi, phấn khởi đi vào hậu viện khách sạn Duyệt Lai, cảm ứng vị trí Tần Uyển Uyển rồi vào phòng. Sau khi vào, nó nhìn thấy Tần Uyển Uyển đang ngồi ở cạnh bàn, tay ôm một cái hộp.
Dứt lời, hai người đi thẳng ra hậu viện.
Lúc Nam Phong trở về, nhìn thấy ngoài cửa quỳ một đống kiếm tu, luôn miệng tán dương không ngớt.
“Tối nay ta muốn mời ngươi uống rượu.”
“Chủ nhân.” Nam Phong vui vẻ cười hỏi: “Chủ nhân kia đâu rồi?”
“Vâng.”
“Kiếm ý này đúng là âm thanh Tiên giới, lần đầu nghe thấy.”
“Kiếm ý này đúng là âm thanh Tiên giới, lần đầu nghe thấy.”
“E rằng kiếm ý lão tổ khai sơn Thiên Kiếm Tông cũng chỉ thế thôi…”
Nam Phong sững sờ. Giây phút đó, một chiếc xe ngựa xa hoa chạy ngang đầu nó. Nó giả vờ bình tĩnh gật đầu, xuống lầu tìm Giản Hành Chi.
“A!” Trong đám người vang lên tiếng hoảng hốt: “Ta ngộ rồi, ta Trúc Cơ rồi!”
“Sư phụ!” Có người dứt khoát khấu đầu với bảng hiệu, gián tiếp bái sư: “Hãy nhận của đồ nhi một lạy!”
“E rằng kiếm ý lão tổ khai sơn Thiên Kiếm Tông cũng chỉ thế thôi…”
Nam Phong nghe vậy bèn ngẩng đầu nhìn bảng hiệu. Khí tức quen thuộc phả vào mặt, nó cảm thấy hết sức tự hào, người đàn ông của chủ nhân thật lợi hại!
Dứt lời, hai người đi thẳng ra hậu viện.
Nó hít sâu một hơi khí tức của Giản Hành Chi, phấn khởi đi vào hậu viện khách sạn Duyệt Lai, cảm ứng vị trí Tần Uyển Uyển rồi vào phòng. Sau khi vào, nó nhìn thấy Tần Uyển Uyển đang ngồi ở cạnh bàn, tay ôm một cái hộp.
“Chủ nhân.” Nam Phong vui vẻ cười hỏi: “Chủ nhân kia đâu rồi?”
“Trương Tam về rồi!”
“Y họ Giản, tên Chi Diễn, sau này ngươi có thể gọi y là Giản đạo quân.” Tần Uyển Uyển giới thiệu cho Nam Phong: “Ta họ Tần, tên… Tần Vãn, có điều giới thiệu mấy thứ này cũng chẳng ích gì…” Tần Uyển Uyển xoay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thở dài: “Sau ngày mai, mọi người sẽ không gặp lại nhau nữa. Nhưng trước lúc đó, ngươi phải nhớ không được tiết lộ thực lực của ta nửa phần, kể cả Giản đạo quân.”
“Sư phụ!” Có người dứt khoát khấu đầu với bảng hiệu, gián tiếp bái sư: “Hãy nhận của đồ nhi một lạy!”
Nam Phong gật đầu: “Chủ nhân, Nam Phong hiểu rồi.”
“Đạo quân cứ căn dặn.”
“Y đi lấy rượu và điểm tâm rồi, tối nay chúng ta muốn uống một chầu ở hậu viện. Ngươi đi giúp y lấy đồ đi.”
“Vâng.”
“Lấy nhiều rượu một chút.” Tần Uyển Uyển căn dặn riêng: “Phải đảm bảo đủ số lượng chuốc y say khướt.”
Nam Phong sững sờ. Giây phút đó, một chiếc xe ngựa xa hoa chạy ngang đầu nó. Nó giả vờ bình tĩnh gật đầu, xuống lầu tìm Giản Hành Chi.
Giản Hành Chi bưng rượu, đang bày bố trong sân. Nam Phong bước tới: “Giản đạo quân, ta tới giúp ngài bày biện!”
Hoá ra đây là một câu chuyện ngọt ngào đôi bên giả ngu thầm mến!
Giản Hành Chi nhìn Nam Phong làm việc, bèn thu tay mặc kệ. Nam Phong nhìn vò rượu dưới đất: “Đạo quân, hai người có thể uống nhiều vậy sao?”
“Muốn chuốc một người say bí tỉ phải chuẩn bị nhiều một chút.”
“Muốn chuốc một người say bí tỉ phải chuẩn bị nhiều một chút.”
Giản Hành Chi ngẫm nghĩ, động tác Nam Phong khựng lại, trong đầu nó hiện lên các tác phẩm hương diễm mà mình từng xem. Nó ngây người ngẩng đầu nhìn Giản Hành Chi.
Giản Hành Chi không nhận ra sự bất thường của nó, chỉ nghĩ tới chuyện của mình: “Còn chuyện này nữa, ngươi phải nhớ.”
“Đạo quân cứ căn dặn.”
Giản Hành Chi bưng rượu, đang bày bố trong sân. Nam Phong bước tới: “Giản đạo quân, ta tới giúp ngài bày biện!”
“Ngươi không được tiết lộ thực lực của ta với bất cứ ai.” Dứt lời, Giản Hành Chi nhấn mạnh thêm: “Kể cả chủ nhân ngươi.”
“Lấy nhiều rượu một chút.” Tần Uyển Uyển căn dặn riêng: “Phải đảm bảo đủ số lượng chuốc y say khướt.”
Nam Phong: “…”
Tần Uyển Uyển hất cằm: “Ngươi uống không?”
Giây phút kia, Nam Phong cảm thấy nó hiểu rồi.
“Ngươi không được tiết lộ thực lực của ta với bất cứ ai.” Dứt lời, Giản Hành Chi nhấn mạnh thêm: “Kể cả chủ nhân ngươi.”
Hoá ra đây là một câu chuyện ngọt ngào đôi bên giả ngu thầm mến!
***
Câu hỏi gợi ý pass Chương 18: Giản Hành Chi đứng trước cửa hang Kiến vua, đọc bài thơ nào? (Pass 3 chữ, viết thường, viết liền nhau, không dấu)



Biết ngay dễ gì lấy được tiền trong tay anh.
Nam Phong hiểu thật rồi sao?
Lừa, quá lừa!
Anh Giản cứ gian trá thế này chị Uyển em sao đỡ được?
Kiến Vua chắc đọc nhiều ngôn tình lắm =)))