Chương 35
Không cần, kiếm của y không cần nhanh hơn nữa đâu
Editor: Zens Zens
Đăng ký nhận chương mới: Link
Quy định đọc truyện trên Website: Link
Facebook Zens Zens: Link
***
Mấy cái khác không biết nói, nhưng lời mở màng đánh lộn thì y biết.
Yêu cầu của Tần Uyển Uyển cũng đơn giản, chỉ cần đọc lời kịch nàng đưa bằng giọng điệu mở màn đánh lộn là được.
Y đọc lời kịch xong, mắt lạnh nhìn Thúy Lục. Thúy Lục sững sờ nhìn y. Một lát sau, máu mũi nhỏ từ lỗ mũi xuống, rốt cuộc Thúy Lục bừng tỉnh, hít mũi, giơ tay lau máu, cố tỏ vẻ bình tĩnh: “Được, ta sẽ đi nói với Thành chủ.”
“Hồ tắm nữ do taếđào sụp.” GiảnịHành Chi tiếp³tục hỏi: “CôĪmuốn bồi thườngùthế nào.”
“Cậuêđào đi.” ThúyớLục cúi đầu,ỉkhông dám nhìnẳy: “Còn hồἲtắm nam nữa,ịcậu muốn đàoЇluôn cũng được.”j
“Ta muốn ởЇgần Tạ đạoẩquân, không thànhÎvấn đề chứ?”ĭ
“Được.” Thúy Lụcỉgật đầu: “Taệsắp xếp ngay{gian phòng choỉcậu, còn đồἳđệ của cậuỹthì sao? Dựàđịnh ở đâu?”Ї
“Nó và taờở cùng nhau...”ἰGiọng Giản HànhḹChi hờ hững:ữ“Được không?”
“Được,ĭta bảo ngườiīkê thêm giường.íCậu nghỉ ngơi‹cho tốt, taỳđi bẩm báoạlại Thành chủ.”ử
Dứt lời, ThúyíLục cúi mình,ịdẫn người nhanhìchóng rời đi.
Sau}khi đám ngườiềbỏ đi, TầnīUyển Uyển độtɩngột xốc chănửlên, thở hồngĩhộc từng hơi.
“Dọaăchết ta rồi.”:
Tần Uyển Uyểnẵvỗ ngực, GiảnịHành Chi cũngậngồi dậy, giơἳtay kéo yîphục. Kéo xong}chỉnh tề, yĮđứng thẳng ngườiịdậy, lạnh lùngơtrừng nàng. TầnếUyển Uyển ngẩnựngười.
Vốn dĩ tướng¹mạo Giản HànhìChi cực kỳЇtuấn tú thanhỉthuần, mắt phượngἴmày kiếm, gócỷcạnh rõ ràng.ïVì vậy, chỉýcần y tuỳ{ý nhìn aiïđó cũng lộụra nét lãnhảđạm cùng cực.
Thậtỹra nếu không(mở miệng, khôngằđánh lộn, GiảníHành Chi lààkiểu kiếm tuẹlạnh lùng cấmídục mà TầnôUyển Uyển thíchínhất. Chính vìívậy vừa liếcỏnhìn thôi, không[biết do bị:đánh đến ám[ảnh, hay doɩvẻ ngoài yầthật sự quáọđẹp, khiến timínàng đập nhanhẵmấy phần.
Chẳngɨtrách Thúy Lụcủnhìn thấy chânïthân đã nộpỉvũ khí đầu,hàng. Có điềuīngười này rõờràng có thểừdựa vào mặtïkiếm ăn, nhưngílại cứ muốnâdựa vào nắmЇđấm.
Tần Uyển Uyểnĩthầm lấy làm)tiếc trong lòng,ẫđang định nóiḹgì đó khenĩngợi để yệduy trì dángừvẻ cao ngạoīlạnh lùng này,ìbỗng nàng nghe²Giản Hành Chiἴmở miệng: “Côờta có bệnhĪà? Nói sớmınhư thế chẳngýphải xong rồiởsao?”
Không, sư°phụ, kẻ cóľbệnh là ngườiũđó.
Sớm lấy mặtụthật giành hoaỉkhôi, đừng cóữbiểu diễn đậpḽđá là chúng²ta đã vàoỵphủ lâu rồi.
TầnịUyển Uyển thầmïmắng trong lòng.ềDường như GiảnúHành Chi nhậnĩra chút tâmítư của nàng,ἰquay đầu trừng:ầ“Mau ngồi dậyơbàn bạc đi,ưđừng nằm ìítrên giường dưỡngõlão nữa.”
“Ngườiịnói xem, mặtĨngười đẹp nhưứvậy…” Tần UyểnùUyển nghe vậy,{hít sâu mộtīhơi, lật chănénhảy xuống giường,ìnhìn gương mặtêGiản Hành Chiĩmà tiếc rẻ:ï“Sao không phảiİngười câm nhỉ?”ổ
“Im miệng, chẳng(có bộ dạngếcủa đồ đệơgì cả!”
GiảnἵHành Chi quátìnàng. Nói xong,ạy quay đầu¸nhìn Tạ CôľĐường, trái lạiïđàng hoàng hơn.
“Cậuỉcố ý chạy[từ Thiên KiếmớTông tới?”
GiảnòHành Chi vừaἰhỏi, ngẩng đầuẹlên đã nhìnịthấy số “40”ỉchói lọi trênìđầu Tạ CôẩĐường. Động tácĺy khựng lại,ỉquay đầu nhìnḹra ngoài cửaĨsổ, mắt khôngἴthấy, lòng khôngḹphiền.
“Vâng.” Tạ CôầĐường biết GiảnἴHành Chi muốnớhỏi gì, kínhĺcẩn đáp: “Taầđược Chưởng mônđđồng ý, cốítình đến đâyíbảo vệ Tầnăcô nương.”
“Nóỗcó gì cầnībảo vệ chứ?”,
Giản Hành Chiừchâm trà choũmình: “Tự nóẽcó thể bảoẫvệ mình.”
“Tiềnἰbối chưa biết…”ốTạ Cô Đường¸lắc đầu: “Mấyĩngày trước cóỉngười phát hiệnăhài cốt Thanh:long trong Mậtícảnh, Long đanjbị lấy đi.ìCon Thanh longữnày được ngườiờnuôi nhốt, mụcổđích là đểẹthay đổi thểễchất, chuẩn bịụmở Đăng TiênIMôn. Nếu taờđoán không sai,(viên Long đanảtrong cơ thểĩcô nương hẳnịcó được từìđây.”
“Đúng vậy.”ịTần Uyển Uyểnḻkhông phủ nhận,ịgật đầu: “Làẳta.”
“Người cóừthể nuôi ThanhễLong sẽ khôngïphải loại ngườiļtầm thường. Thờiẩgian nuôi Thanhịlong rất dài,ữhôm nay cô[nương lấy được,ļngười nuôi Thanhừlong há chịuếđể yên?
Tần Uyển¸Uyển không lênītiếng. Nàng mímửmôi, hiểu rõậlời Tạ CôưĐường nói không¸phải vô lý.
GiảnồHành Chi nhìnónàng, Tạ CôÍĐường lại nóiổtiếp: “Hơn nữaéLong đan cóổthể thay đổióthể chất, thậmļchí số kiếpfcon người, rấtànhiều người trongóTu chân giớiễthèm muốn Longóđan. Thật raịmột đêm trướcḹĐại hội đấuớkiếm, Thiên KiếmếTông nhận đượcîtin tức NgọcỹLinh Lung sắpỡxuất thế, cóἴmột người mangủLong đan bướcầvào Mật cảnh,ửđồng thời nhữngổTông môn khácïcử cao thủụcùng vào, choḷnên Tông mônôphái ta lẻnìvào Đại hộiἰđấu kiếm. Nếuìtin tức chínhïxác, ngài lệnhīta phải giànhơđược Ngọc LinhãLung, đồng thờiĩbảo vệ anỵnguy người mangĨLong đan. ThiênạKiếm Tông nhận[được tin, đươngfnhiên những Tôngựmôn khác cũng[sẽ nhận được,ìcho nên hômùnay Tần côứnương mang Longỵđan trong ngườiịlà đang ởệtrong hiểm cảnh.”[
“Vậy vì saoẹcậu tới giúpĩđỡ? Nó vàỉcậu có quanìhệ gì?”
Giản)Hành Chi nhướngịmày, không dễộdàng tin lờiùTạ Cô Đường.ḷGiọng Tạ CôúĐường điềm tĩnh:ì“Người mang Longổđan trong mìnhửsẽ có cảmÎứng nhất địnhĩvới Ngọc Linh¸Lung. Hẳn Tầnôcô nương làângười có thểìtìm thấy NgọcìLinh Lung sớmănhất. Ta bảoơvệ cô nương,ḷgiúp cô tìméđươc Ngọc LinhịLung, mở ĐăngЇTiên Môn. Saujkhi tiêu haoïnăng lượng NgọcờLinh Lung, taỉlại hủy diệtúnó triệt để,ừtránh những kẻíkhông được phi:thăng có vọngīniệm khác.”
Lờijnày, Tần UyểnòUyển nghe hiểu.úTạ Cô Đườngămuốn nhờ nàngòtìm Ngọc LinhỉLung. Đến lúc)đó, nàng phiáthăng, y hủyằngọc, cả làngḽđều vui.
Có điềuịTần Uyển Uyểnἱvẫn không hiểu:ī“Nếu Ngọc LinhổLung đã chiaÏthành năm, chẳngỹphải ngài cứfphá hủy mộtừmảnh trong đóἳlà xong rồiỉsao?”
“Chuyện nàyẹkhông thể được.”ẻTạ Cô Đườngọcười: “Bản thânĪNgọc Linh Lungìcũng chẳng phảiềngọc, nó chỉỉlà năng lượngỉkhổng lồ ký¸gửi lên khối¹đá tên NgọcậLinh Lung. Taàphá hủy mộtímảnh, chỉ cần]những mảnh kia:vẫn còn, nó{có thể táiἳtạo mảnh vỡįmới lần nữa.‹Muốn tiêu diệtựNgọc Linh Lung,ỏchỉ có sauíkhi nó mởờĐăng Tiên Môn,Ĭthời điểm nóïyếu nhất, mớiựcó thể pháïhủy hoàn toàn.”ù
Rốt cuộc lầnảnày Tần UyểnắUyển đã hiểu,°Giản Hành Chiỹnhìn chằm chằmḽTạ Cô Đường,ạvẫn không hiểu:ụ“Vậy vì saoĩbảo cậu tới?”ì
Tạ Cô Đường cứng đờ, Tần Uyển Uyển thấy Tạ Cô Đường lúng túng, vội giảng hòa: “Ai tới chẳng được? Chắc là vì tu vi Tạ đạo quân cao thâm…”
“Đẹp chứ.” Giản Hành Chi bình tĩnh thản nhiên thừa nhận, sau đó nhắc nhở Tần Uyển Uyển: “Cho nên bình thường con phải soi gương nhiều hơn, tập nhìn người đẹp, lúc đánh nhau mới không phân tâm. Trước đây, ta chưa bao giờ gặp người đẹp hơn ta, nhất thời kinh ngạc. Nếu tập quen sớm hơn, ta lúc đó còn có thể xuất kiếm nhanh hơn nữa!”
“Mặc kệ đi.”
“Bởi vì ta nuốt lời với cô nương.”
Giản Hành Chi thấy nàng nói chuyện dịu xuống, nhíu mày: “Nói chuyện mà lắp bắp là sao?”
Tạ Cô Đường đáp, ngẩng đầu nhìn về phía Tần Uyển Uyển, nghiêm túc nói: “Đã nói bảo vệ cô, nhưng cuối cùng vẫn để cô nương bị tặc nhân đả thương, đây là lỗi của ta.”
Giản Hành Chi nhìn sang, Tần Uyển Uyển giơ tay vỗ nhẹ cổ tay y, chân thành nói: “Độc mình câm đi, bảo đảm đừng mở miệng.”
Tạ Cô Đường đáp, ngẩng đầu nhìn về phía Tần Uyển Uyển, nghiêm túc nói: “Đã nói bảo vệ cô, nhưng cuối cùng vẫn để cô nương bị tặc nhân đả thương, đây là lỗi của ta.”
“Có thể để Tần cô nương và Long đan cảm ứng nhiều hơn.” Tạ Cô Đường trả lời đâu ra đấy: “Long đan sẽ cảm nhận được sự tồn tại của Ngọc Linh Lung. Trước tiên, chúng ta xác nhận vị trí Ngọc Linh Lung rồi lại tính bước tiếp theo.”
Tần Uyển Uyển nghe vậy, bất giác hơi đỏ mặt.
“Đó là do người khác tốt với ta.” Tần Uyển Uyển đáp một cách thản nhiên: “Còn người chỉ biết đánh ta.”
Giản Hành Chi nói xong, bên ngoài vang lên tiếng của thị nữ. Nàng ta kính cẩn đứng ngoài cửa, hành lễ với Giản Hành Chi: “Công tử, gian phòng của ngài đã sắp xếp xong rồi.”
Nàng vội xua tay: “Không phải, chuyện này không thể đổ lên người Tạ đạo quân được.”
“Tu luyện!”
Giản Hành Chi nhìn hai người tương tác, xì một tiếng, cắt ngang cả hai: “Được rồi, sau này cậu cứ đi theo nó. Kế tiếp thế nào? Chúng ta làm gì đây?”
“Có thể để Tần cô nương và Long đan cảm ứng nhiều hơn.” Tạ Cô Đường trả lời đâu ra đấy: “Long đan sẽ cảm nhận được sự tồn tại của Ngọc Linh Lung. Trước tiên, chúng ta xác nhận vị trí Ngọc Linh Lung rồi lại tính bước tiếp theo.”
“Cái này…” Giản Hành Chi nhớ tới thất bại trước đó, hoài nghi bản thân: “Có lẽ hơi khó…”
Giản Hành Chi gật đầu, khoát tay với Tạ Cô Đường, gọi Tần Uyển Uyển: “Bắc Thành, đi thôi.”
“Được rồi.” Giản Hành Chi khoanh tay gật đầu, nhìn sang Tạ Cô Đường: “Vậy chúng ta thì sao?”
Giản Hành Chi nhìn Tần Uyển Uyển, ngập ngừng chốc lát, đôn đốc nàng: “Tập trung tu luyện!”
“Cút.”
“Hai người…” Tần Uyển Uyển nhìn phải nhìn trái: “Dựa theo kế hoạch đã định, trở thành người đàn ông Hoa Dung yêu nhất.”
Giản Hành Chi khoát tay: “Tạm thời ai dưỡng thương thì dưỡng thương, ai nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi. Thương thế của cậu chưa lành à?”
Nghe thế, Tạ Cô Đường nghệch ra, Giản Hành Chi trầm mặc.
Giản Hành Chi gật đầu. Nhất thời không kịp đề phòng, y đột ngột sáp tới, tiếp cận Tần Uyển Uyển. Nàng bị y dọa đến lui về sau, dán lên tường. Nhìn gương mặt Giản Hành Chi gần trong gang tấc, bất giác nhớ tới chuyện y cắn tối qua, tim nàng đập nhanh hơn, miệng cũng thấy đau.
“Cái này…” Giản Hành Chi nhớ tới thất bại trước đó, hoài nghi bản thân: “Có lẽ hơi khó…”
Tần Uyển Uyển nghe vậy, bất giác hơi đỏ mặt.
Lấy mặt lừa gạt nhất thời thì dễ, lừa gạt lâu dài mới khó.
“Sư phụ.” Tần Uyển Uyển nhìn Giản Hành Chi, biết y lo lắng cái gì. Nàng nhìn y, vô cùng nghiêm túc: “Thật ra người muốn lấy được vị trí này rất dễ.”
Giản Hành Chi nhìn sang, Tần Uyển Uyển giơ tay vỗ nhẹ cổ tay y, chân thành nói: “Độc mình câm đi, bảo đảm đừng mở miệng.”
Tần Uyển Uyển đứng lên, hành lễ với Tạ Cô Đường: “Tạ đạo quân, ta và sư phụ cáo từ trước.”
“Con sao thế?”
“Cút.”
“Người…” Tần Uyển Uyển bị y làm cho tâm trạng lúc lên lúc xuống. Nàng ngập ngừng: “Người cảm thấy… Tần Uyển Uyển xinh đẹp à?”
Lấy mặt lừa gạt nhất thời thì dễ, lừa gạt lâu dài mới khó.
Giản Hành Chi vào phòng tìm bồ đoàn, ngồi sau lưng nàng, giơ tay lên tĩnh tọa: “May mà có thù hận chống đỡ, nếu không ta cũng chẳng dám nhìn gương mặt này của con.”
Giản Hành Chi hất tay nàng ra: “Con đừng hòng.”
“Ồ, ta biết rồi.”
Tần Uyển Uyển lắc đầu, ra vẻ tiếc nuối, bất lực thở dài.
Tần Uyển Uyển vừa nói vừa nhìn sang mặt y, bỗng nhiên cảm giác nói không ra, liền sửa giọng: “Ai như người chứ?”
“Mặc kệ đi.”
Tần Uyển Uyển không dám nhúc nhích, cơ thể cứng đờ giống như một con mèo xù lông. Giản Hành Chi nhìn chằm chằm nàng chốc lát, đột nhiên bật cười. Tiếng cười kia như tắm mình trong gió xuân, khuôn mặt lạnh lùng tuấn lãng mang theo vẻ trẻ con: “Có phải cảm thấy ta rất đẹp cho nên nói lắp đúng không?”
Nàng vội xua tay: “Không phải, chuyện này không thể đổ lên người Tạ đạo quân được.”
Giản Hành Chi khoát tay: “Tạm thời ai dưỡng thương thì dưỡng thương, ai nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi. Thương thế của cậu chưa lành à?”
Giản Hành Chi quay đầu nhìn Tạ Cô Đường bên cạnh. Tạ Cô Đường được Giản Hành Chi hỏi thăm, bèn cười: “Đa tạ tiền bối quan tâm, vẫn cần một khoảng thời gian nữa.”
“Đúng lúc.” Giản Hành Chi gật đầu: “Vậy ta tranh sủng, cậu dưỡng thương, con…”
Giản Hành Chi quay đầu nhìn Tạ Cô Đường bên cạnh. Tạ Cô Đường được Giản Hành Chi hỏi thăm, bèn cười: “Đa tạ tiền bối quan tâm, vẫn cần một khoảng thời gian nữa.”
Giản Hành Chi nhìn Tần Uyển Uyển, ngập ngừng chốc lát, đôn đốc nàng: “Tập trung tu luyện!”
Tần Uyển Uyển chạy vào phòng rửa tay để bản thân bình tĩnh hơn. Giản Hành Chi thong thả bước vào phòng, đứng sau lưng nàng: “Mới đầu nhìn thấy Tịch Sơn nữ quân, do lúc đó đang đánh nhau, nếu không đánh nhau, ta cũng nói lắp.”
Tạ Cô Đường cứng đờ, Tần Uyển Uyển thấy Tạ Cô Đường lúng túng, vội giảng hòa: “Ai tới chẳng được? Chắc là vì tu vi Tạ đạo quân cao thâm…”
“Vậy ta thì sao?”
Nam Phong thò đầu ra, hào hứng hỏi: “Nhiệm vụ của ta là gì?”
“Vậy ta thì sao?”
“Sư phụ.” Tần Uyển Uyển nhìn Giản Hành Chi, biết y lo lắng cái gì. Nàng nhìn y, vô cùng nghiêm túc: “Thật ra người muốn lấy được vị trí này rất dễ.”
“Tu luyện!”
Có lẽ là con người thì đều thích được người khác khen, nàng cũng thế.
Giản Hành Chi nói xong, bên ngoài vang lên tiếng của thị nữ. Nàng ta kính cẩn đứng ngoài cửa, hành lễ với Giản Hành Chi: “Công tử, gian phòng của ngài đã sắp xếp xong rồi.”
Nam Phong thò đầu ra, hào hứng hỏi: “Nhiệm vụ của ta là gì?”
“Bởi vì ta nuốt lời với cô nương.”
Tần Uyển Uyển vừa nghe, ớn lạnh trong lòng.
Giản Hành Chi gật đầu, khoát tay với Tạ Cô Đường, gọi Tần Uyển Uyển: “Bắc Thành, đi thôi.”
Tạ Cô Đường đáp lễ Tần Uyển Uyển, nàng đứng dậy đi tới bên Giản Hành Chi. Giản Hành Chi liếc xéo nàng: “Đối với người khác đều tri thức nho nhã, sao đối với ta lại ngang ngược như thế?”
Tần Uyển Uyển đứng lên, hành lễ với Tạ Cô Đường: “Tạ đạo quân, ta và sư phụ cáo từ trước.”
Tạ Cô Đường đáp lễ Tần Uyển Uyển, nàng đứng dậy đi tới bên Giản Hành Chi. Giản Hành Chi liếc xéo nàng: “Đối với người khác đều tri thức nho nhã, sao đối với ta lại ngang ngược như thế?”
“Đó là do người khác tốt với ta.” Tần Uyển Uyển đáp một cách thản nhiên: “Còn người chỉ biết đánh ta.”
Tần Uyển Uyển nghe vậy lập tức xấu hổ, đẩy mạnh y ra, vội đi về trước. Giản Hành Chi khoanh tay đứng sau lưng nàng cười: “Không có gì, chuyện thường của con người, ta cũng vậy.”
Giản Hành Chi bị lời này làm nghẹn họng, gấp gáp giải thích: “Đó chẳng phải vì dạy con sao?”
“Đúng lúc.” Giản Hành Chi gật đầu: “Vậy ta tranh sủng, cậu dưỡng thương, con…”
“Nhưng ta cũng đau mà.” Tần Uyển Uyển trừng y: “Ai như người…”
“Được rồi.” Giản Hành Chi khoanh tay gật đầu, nhìn sang Tạ Cô Đường: “Vậy chúng ta thì sao?”
Tần Uyển Uyển vừa nói vừa nhìn sang mặt y, bỗng nhiên cảm giác nói không ra, liền sửa giọng: “Ai như người chứ?”
“Con sao thế?”
Nghe thế, Tạ Cô Đường nghệch ra, Giản Hành Chi trầm mặc.
Giản Hành Chi thấy nàng nói chuyện dịu xuống, nhíu mày: “Nói chuyện mà lắp bắp là sao?”
“Nhưng ta cũng đau mà.” Tần Uyển Uyển trừng y: “Ai như người…”
Tần Uyển Uyển dời mắt, không nhìn mặt y, rốt cuộc mới bình thường lại: “ta lắp bắp kệ ta, ai cần người lo?”
“Ồ, ta biết rồi.”
“Người có bệnh à?!”
Giản Hành Chi gật đầu. Nhất thời không kịp đề phòng, y đột ngột sáp tới, tiếp cận Tần Uyển Uyển. Nàng bị y dọa đến lui về sau, dán lên tường. Nhìn gương mặt Giản Hành Chi gần trong gang tấc, bất giác nhớ tới chuyện y cắn tối qua, tim nàng đập nhanh hơn, miệng cũng thấy đau.
Giản Hành Chi nhìn hai người tương tác, xì một tiếng, cắt ngang cả hai: “Được rồi, sau này cậu cứ đi theo nó. Kế tiếp thế nào? Chúng ta làm gì đây?”
Tần Uyển Uyển không dám nhúc nhích, cơ thể cứng đờ giống như một con mèo xù lông. Giản Hành Chi nhìn chằm chằm nàng chốc lát, đột nhiên bật cười. Tiếng cười kia như tắm mình trong gió xuân, khuôn mặt lạnh lùng tuấn lãng mang theo vẻ trẻ con: “Có phải cảm thấy ta rất đẹp cho nên nói lắp đúng không?”
“Người có bệnh à?!”
Tần Uyển Uyển lắc đầu, ra vẻ tiếc nuối, bất lực thở dài.
Tần Uyển Uyển nghe vậy lập tức xấu hổ, đẩy mạnh y ra, vội đi về trước. Giản Hành Chi khoanh tay đứng sau lưng nàng cười: “Không có gì, chuyện thường của con người, ta cũng vậy.”
“Người vậy cái gì mà vậy?”
Tần Uyển Uyển chạy vào phòng rửa tay để bản thân bình tĩnh hơn. Giản Hành Chi thong thả bước vào phòng, đứng sau lưng nàng: “Mới đầu nhìn thấy Tịch Sơn nữ quân, do lúc đó đang đánh nhau, nếu không đánh nhau, ta cũng nói lắp.”
Động tác Tần Uyển Uyển khựng lại. Không biết vì sao cơn tức đột nhiên tiêu tan rất nhiều.
Có lẽ là con người thì đều thích được người khác khen, nàng cũng thế.
Giản Hành Chi vào phòng tìm bồ đoàn, ngồi sau lưng nàng, giơ tay lên tĩnh tọa: “May mà có thù hận chống đỡ, nếu không ta cũng chẳng dám nhìn gương mặt này của con.”
“Người…” Tần Uyển Uyển bị y làm cho tâm trạng lúc lên lúc xuống. Nàng ngập ngừng: “Người cảm thấy… Tần Uyển Uyển xinh đẹp à?”
“Đẹp chứ.” Giản Hành Chi bình tĩnh thản nhiên thừa nhận, sau đó nhắc nhở Tần Uyển Uyển: “Cho nên bình thường con phải soi gương nhiều hơn, tập nhìn người đẹp, lúc đánh nhau mới không phân tâm. Trước đây, ta chưa bao giờ gặp người đẹp hơn ta, nhất thời kinh ngạc. Nếu tập quen sớm hơn, ta lúc đó còn có thể xuất kiếm nhanh hơn nữa!”
Nàng thật muốn nói với Giản Hành Chi, được rồi, kiếm của y không cần nhanh hơn nữa đâu.
Không cần đâu.
Tần Uyển Uyển vừa nghe, ớn lạnh trong lòng.
Nàng thật muốn nói với Giản Hành Chi, được rồi, kiếm của y không cần nhanh hơn nữa đâu.



Có phải thành chủ là người xuyên không, đặc biệt thích Giản Hành Chi nên mới tìm người giống anh ấy không?
Rốt cuộc Giản Hành Chi đẹp trai tới mức nào hả~~~
Sao anh không nhìn được độ thiện cảm của anh ha, chắc giờ cũng hơn 40 rồi ấy chứ.
Anh cuối cùng cũng chấp nhận đi tranh sủng rồi à.
Hai vị thần tiên biết cách tâng bốc nhau ghê
Đúng là phụ nữ sẽ ảnh hưởng tốc độ rút kiếm của anh mà.
Theo câu nói cuối thì Uyển Uyển đẹp hơn cả anh Giản rồi! Mà anh nói chuyện thản nhiên thật đấy!
tự dưng thấy soft qué :))
úi trùi khen vợ xinh trá hình à :>
Biến thái=))))))