Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 37 (1)

Chương 37 (1)

Nửa đêm con bò lên giường ta là để bảo ta học?

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

Ông chủ nhà sách không có tất cả thi tập, chỉ có vài thi tập văn tập được yêu thích bán chạy, nhưng cũng gần hơn nghìn bản. Tần Uyển Uyển mang hết linh thạch Giản Hành Chi bán thân ra mua sách, gom cả vào túi Càn Khôn. Túi Càn Khôn chứa không nổi, nàng lại bảo Nam Phong chở.

Lúc nàng vác hơn nghìn quyển sách về phủ Thành chủ, Giản Hành Chi và Tạ Cô Đường đang nghiên cứu địa hình Thành chủ. Tần Uyển Uyển hào hứng chạy vào, hô to: “Sư phụ! Ta mua sách về rồi!”

“Ờ.”

Gin Hành Chi th ơ:“Con đt đyIđi.”

“Sư ph,Ĩngưi đng tánígu vi Tđo quân na.”Tn Uyn Uynĺgi y: “Vicàquan trng nhthin gi làđc sách, taĮs không kp.”õ

Gin Hành Chiýnghe vy, nhíumày: “Ch my¹quyn…

Li cònchưa dt, yđã thy TnìUyn Uyn btđu đ sách.

TníUyn Uyn đ,ýNam Phong đng sau nhanhĮnhn chnh lý.My nghìn quynsách trút hết¸ra, nháy mtiđy p gianphòng.

Gin Hành ChiĬvà T CôĐưng đng ca tr mtnhìn núi sách.úTn Uyn UynĮbưc ti trưcĩmt Gin HànhìChi, tha thiếtnói: “Sư ph,Ïcăn c vàomc đ hiubiết ca taĺvà Nam Phongđi vi ngưi,ĩmun tr thànhngưi đàn ôngHoa Dung yêunht thì ítnht phi hcthuc hết đngjsách này. đây có bynghìn quyn, mt:ngày mt nghìnquyn, ta tinngưi chc chnĭlàm đưc.”

“Mtngày mt nghìn…ùT Cô Đưngkhó tin nói:“Hình như hơi¹quá sc thìphi?”

Không, Túđo quân.” TnUyn Uyn giiĮthích: “Ngài khôngbiết sư ph²ta là airi. Sư phta là đınht thiên h,)ch by nghìnquyn sách màthôi, chng quáĭsc chút nào!”

“Nếu như taênói… Gin Hành°Chi nut nưcbt: “Quá scthì sao?”

“Sưph.” Tn UynUyn quay đuìnhìn y: “Ngưi{nghĩ li đi,ta đã tnglà k yếuđui vô dngc nào. Dưis dy dđca ngưi, tahin gi đãcó th đánhngưi ti gãyxương, trên đinày có chuynígì là cĨgng mà khônglàm đưc? SưÍph, ngưi phiùly mình làmjgương, không thĩlúc dy tathì bo tacu tiến, têmình hc thìlưi biếng đưc.ĩHơn na, chngĩphi ch byũnghìn quyn sáchÏsao, ly cưngđ thn thcca ngưi, đngnói by ngày,ĭmt ngày làìcó th hcáthuc ri!”

TnîUyn Uyn chpítng chiếc mũưto đùng xung,ĩGin Hành Chikhông chng đ²ni, ch cófth gng gưnggt đu: “Mtngày vn hơiõquá sc, viisư s tnlc th xem.”Ī

“Sư ph.” TnìUyn Uyn nmítay y, ánh³mt ngp trànsùng bái: “Trênđi này khôngcó chuyn gìmà ngưi khôngìlàm đưc, ngưichc chn khônglàm ta thtàvng đúng không?”õ

“Con xem trngɨvi sư quáõri.”

Gin HànhChi run ryЇtrong lòng: “Thtra ta chïlà mt kiếmtu rt bìnhthưng.”

“Sư phých xem nhĺchính mình.” TnUyn Uyn giơtay lên btming Gin HànhChi: “Trong lòngta, ngưi làêgii nht. Chúngta có thЇtìm đưc NgcLinh Lung hayļkhông đu dafvào ngưi. Ngưiđc sách trưcơđi, ta vàíT đo quânđi ăn cơm.”

Dt li, TnìUyn Uyn hàoЇhng gi T,Cô Đưng: “Tįđo quân, chúngta đi ănÎdê nưng nguyênĺcon!”

Đi đãâ

Gin Hành Chikhông kp gibn h li,nhìn Tn Uyn(Uyn vui vkéo Nam Phongĩvà T CôôĐưng đi.

Y đngĩmt mình trưcıbin sách núisách thì thào:“Ta cũng muníăn dê nưng]nguyên con…

Vtdt li, hĩthng “ting mtĮtiếng:

【 Nam phãvà n chínhýtiếp xúc thân°mt, +5 đimtích lũy. Xinìký ch tiếptc c gng,įgóp mt viêngch đào hoacho n chính!¹

Giây phút nghethy âm thanhkia, không biếtÎti sao lòngáy càng bcbi.

Ngưi khác đangôyêu đương, đangjăn dê, chcó y vn{phi hc.

Nhưng cònÏcách nào ch?

TnUyn Uyn nóifđúng. Y làáthy nàng, khôngth lúc dy{nàng thì nghiêmĩkhc, t mìnhıhc li lưibiếng.

Gin Hành Chihít sâu mtİhơi, quay đuíbưc vào phòng,jđóng ca li.Y ngi xếpbng, giơ tayÍthu sách vàoîtúi Càn Khôntrưc, ch chaìli mt nghìnquyn hôm nayfphi hc.

Ngưi tu:tiên hc thucálòng khác vi:ngưi phàm, yđng thi đưaľthn thc thâmónhp vào mtènghìn quyn sách,bt đu ltúsách liên tc.,Sau đó, yĩcht phát hin,ch nào trênısách, y cũngïbiết, nhưng nhngch kia đuchng tiến vàođu.

Y tp trungļtinh thn munnhét đám chíkia vào, nhưngchng bao lâusau đã thyímt.

Y không có²thiên phú hc¸thi t, yđã biết chuynénày t lâu,nhưng y khôngĬth t b.

Yc gng hcti hc luitt c thiÎtp. Nhưng chưati mt lát,Įthn thc yıging như bcái gì đthương nng, ngayc tp trungcũng không làmòđưc, cm giácrã ri.

Y dcĮsc kiên trì.Ngay lúc đanghc đi hcli, na tnhína mê, ynghe thy tiếngTn Uyn Uynvà T CôũĐưng vui vítr v.

Ăndê nưng xongɨri?

Lòng y bngdâng lên chuaíxót, đt nhiênăcm thy hơiĨđau lòng.

Tên hctrò ng nghchánày, ăn dêïcũng không nhti thy.

Y vaêchua xót, vaɨnghe Tn UynUyn m ca.

Saukhi m ca,Tn Uyn Uynlén nhìn trmy, mun kimĪtra y cóĮlưi biếng hay)không.

Gin Hành Chilp tc xoayđu, h mttiếng.

Nghch đ, nếuíkhông d dành}ta, đng hòngĩta đ ýĩti con!

Tn UyníUyn xác nhny không lưiúbiếng, nh nhõmìlên giưng, kéoíchăn đi ng.Gin Hành Chiįch giây lát,thy Tn UynìUyn không đÎý mình, nht)thi càng tchơn, quay đu)hi nàng: “Conếkhông mang cơmcho ta sao?!”

“Sư phụ, ngoan ngoãn học đi.” Tần Uyển Uyển đưa lưng về phía y: “Đừng nghĩ tới cơm nữa.”

“Vậy người nói cho ta biết…” Tần Uyển Uyển cầm một quyển sách y vừa học xong, quay đầu nhìn: “Câu tiếp theo của Nắng rọi Hương Lô khói tía bay(*) là gì?”

Nàng lẳng lặng nhìn y một lát, quay đầu, leo lên giường.

“Dù gì cũng đã học rồi…” Tần Uyển Uyển nói một cách gian nan: “Sách mua năm mươi linh thạch đấy, không thể bỏ phí được.”

Lời này khiến y nghẹn họng, y xấu hổ quay đầu, tiếp tục học.

(2)

Mơ mơ màng màng học đến nửa đêm, lần đầu tiên trong đời, y cảm nhận được mệt mỏi là thế nào. Y cảm giác dường như mình học xong rồi, bèn bước đến giường như mộng du, ngã xuống, kéo chăn.

Mọi người không dám nói, ngay cả Tần Uyển Uyển cũng hơi sợ.

Giây phút đó, nàng chợt thoáng có cảm giác quen thuộc.

(1)Treo tóc trên xà: cột một sợi dây lên xà nhà, đầu còn lại cột vào tóc, như vậy khi ngủ gật thì sợi dây sẽ giật tóc, làm tỉnh ngủ.

Khoảnh khắc kia, y đã có được niềm hạnh phúc lớn lao vô bờ.

Đầu y ngây ngốc, hô hấp như dừng lại, cảm giác buồng tim bức bí đến đáng sợ, cả đầu đều là:

Tần Uyển Uyển đáp lời. Đi hai bước, nàng ngẫm nghĩ rồi quay đầu, nhìn thấy Giản Hành Chi nửa ngồi trên đầu mũi nhọn, tóc bị dây thừng kéo, hùng hổ thả thần thức vào đống sách.

Tần Uyển Uyển giới thiệu chiếc ghế: “Đến lúc đó, người đứng trung bình tấn bên trên, bên ta sẽ kiểm tra người có tập trung hay không. Một khi người mất tập trung, dây thừng bên trên sẽ giật tóc người, mũi nhọn phía dưới sẽ bay lên đâm mông người, bảo đảm người lập tức tỉnh táo, tập trung chú ý. Ta không có Tông môn ưu tú như sư phụ, không có tâm pháp lợi hại như Xuân Sinh, chỉ có thể tự mình cố gắng hiến dâng sức lực nhỏ nhoi cho sư phụ, hi vọng sư phụ vui lòng nhận cho!”

Giản Hành Chi nhắm mắt ngủ say. Chẳng biết bao lâu, y loáng thoáng cảm giác có người bên cạnh. Y mơ màng mở mắt, nhìn thấy Tần Uyển Uyển nằm cạnh mình. Bọn họ đối mặt nhau, hô hấp gần kề, gần đến nỗi Giản Hành Chi cứng ngắc cả người.

Mơ mơ màng màng học đến nửa đêm, lần đầu tiên trong đời, y cảm nhận được mệt mỏi là thế nào. Y cảm giác dường như mình học xong rồi, bèn bước đến giường như mộng du, ngã xuống, kéo chăn.

Tần Uyển Uyển vui vẻ gọi y, y nhớ đến bản thân dạy dỗ Tần Uyển Uyển thế nào, đành hít sâu một hơi, ngồi trung bình tấn lên cái ghế dựa theo hướng dẫn của Tần Uyển Uyển, để Tần Uyển Uyển buộc tóc y lên, cầm sách, hết sức khí thế kêu lên: “Được rồi! Học tiếp!”

Y tỉnh táo ngay tức khắc, trợn mắt nhìn Tần Uyển Uyển. Tần Uyển Uyển chầm chậm nhích tới, mặt càng ngày càng gần.

Nghe hỏi vậy, Giản Hành Chi đột ngột tỉnh ráo. Y ngồi bật dậy, chấn kinh nhìn Tần Uyển Uyển: “Nửa đêm con bò lên giường ta là vì bảo ta học?!”

(*) Trích từ bài

Hai người, một người học thơ, một người tu luyện. Tần Uyển Uyển tĩnh tọa còn đỡ, dù sao cũng là một phương thức nghỉ ngơi của tu sĩ, Giản Hành Chi lại sử dụng thần thức học cả đêm. Một đêm trôi qua, lúc Tạ Cô Đường đẩy cửa vào, nhìn thấy quầng đen dưới mắt và lưỡi dao dưới mông Giản Hành Chi, y hết cả hồn.

Đầu y ngây ngốc, hô hấp như dừng lại, cảm giác buồng tim bức bí đến đáng sợ, cả đầu đều là:

Giản Hành Chi cuống lên. Tần Uyển Uyển nghe thấy sự cường điệu quen thuộc, cảm nhận được khoái cảm trời đất đổi dời mang đến. Nàng kiềm chế sự sung sướng trong lòng, tha thiết nói: “Sư phụ, người phải có yêu cầu cao hơn với bản thân. Giống như lúc trước mỗi ngày ta chỉ cần hoàn thành 2334 điểm tích lũy, nhưng người lại bắt ta hoàn thành 3000, còn truyền thụ công pháp Xuân Sinh cho ta vì thế. Bởi có sư phụ nghiêm khắc như người, mới có ta của ngày hôm nay. Hôm nay, đồ đệ có qua có lại, không dám để sư phụ lơi lỏng, nửa đêm không ngủ, gấp gáp chế tạo một công cụ đọc sách, mời sư phụ dùng thử.”

Giản Hành Chi không đáp, y lặng lặng nhìn chiếc ghế. Giây phút đó, y bỗng dưng cảm nhận được sự tuyệt vọng bao phủ đỉnh đầu.

Nàng sắp làm gì? Nàng muốn làm gì?

Giản Hành Chi nhắm mắt ngủ say. Chẳng biết bao lâu, y loáng thoáng cảm giác có người bên cạnh. Y mơ màng mở mắt, nhìn thấy Tần Uyển Uyển nằm cạnh mình. Bọn họ đối mặt nhau, hô hấp gần kề, gần đến nỗi Giản Hành Chi cứng ngắc cả người.

Giản Hành Chi không kịp phản ứng, một giây trước khi Tần Uyển Uyển sắp hôn, y nghe thấy Tần Uyển Uyển điềm tĩnh hỏi: “Sư phụ, tỉnh chưa?”

Giản Hành Chi nuốt nước bọt, căng thẳng trả lời: “Tỉnh… tỉnh rồi.”

“Vậy người nói cho ta biết…” Tần Uyển Uyển cầm một quyển sách y vừa học xong, quay đầu nhìn: “Câu tiếp theo của Nắng rọi Hương Lô khói tía bay(*) là gì?”

Giản Hành Chi sợ hãi, vừa nghĩ tới đuôi số 4 của điểm tích lũy mà Tần Uyển Uyển cũng nhớ được, y đã biết tình hình không ổn.

Giản Hành Chi mở to mắt nhìn hai người, cười thê lương.“Chào.” Dứt lời, y dời mắt về lại sách: “Đừng quấy rầy ta, các người tu luyện trước đi, ta học tiếp.”Mơ mơ màng màng học đến nửa đêm, lần đầu tiên trong đời, y cảm nhận được mệt mỏi là thế nào. Y cảm giác dường như mình học xong rồi, bèn bước đến giường như mộng du, ngã xuống, kéo chăn.(*) Trích từ bài Nhưng may nàng còn nhớ mục đích ban đầu của mình, vội vàng kéo hai người kia, chạy ra ngoài.“Nhưng hôm nay, ta đã học xong một nghìn quyển rồi!”“Dù gì cũng đã học rồi…” Tần Uyển Uyển nói một cách gian nan: “Sách mua năm mươi linh thạch đấy, không thể bỏ phí được.”Xa ngắm thác núi LưNàng sắp làm gì? Nàng muốn làm gì?Giây phút đó, nàng chợt thoáng có cảm giác quen thuộc.Lấy dùi đâm đùi của Lý Bạch, Tương Tư dịch.

Nàng sắp làm gì? Nàng muốn làm gì?

Lấy dùi đâm đùi

Nghe hỏi vậy, Giản Hành Chi đột ngột tỉnh ráo. Y ngồi bật dậy, chấn kinh nhìn Tần Uyển Uyển: “Nửa đêm con bò lên giường ta là vì bảo ta học?!”

“Sư phụ, nếu ta để ý giường hay không…” Tần Uyển Uyển thản nhiên ngồi dậy, vẻ mặt điềm tĩnh: “Làm sao ta xứng làm đồ đệ người? Ta phải bất chấp thủ đoạn đốc thúc người, đào tạo người, khiến người trở thành một vị sư phụ có học thức nhất, không kéo chân sau đội chúng ta, không bị người trong thiên hạ nhạo bán một đại kiếm tiên không có học thức. Nỗi khổ của đồ nhi, người có cảm nhận được không?”

Nghĩ đến năm mươi linh thạch, mọi người đều trầm mặc, quyết định để Giản Hành Chi cố gắng một chút.

Khoảnh khắc kia, y đã có được niềm hạnh phúc lớn lao vô bờ.

“Nhưng hôm nay, ta đã học xong một nghìn quyển rồi!”

Giản Hành Chi nghiêm túc gật đầu với nàng: “Con đi đi, nhớ dậy sớm luyện kiếm, đừng nên lười biếng!”

Giản Hành Chi cuống lên. Tần Uyển Uyển nghe thấy sự cường điệu quen thuộc, cảm nhận được khoái cảm trời đất đổi dời mang đến. Nàng kiềm chế sự sung sướng trong lòng, tha thiết nói: “Sư phụ, người phải có yêu cầu cao hơn với bản thân. Giống như lúc trước mỗi ngày ta chỉ cần hoàn thành 2334 điểm tích lũy, nhưng người lại bắt ta hoàn thành 3000, còn truyền thụ công pháp Xuân Sinh cho ta vì thế. Bởi có sư phụ nghiêm khắc như người, mới có ta của ngày hôm nay. Hôm nay, đồ đệ có qua có lại, không dám để sư phụ lơi lỏng, nửa đêm không ngủ, gấp gáp chế tạo một công cụ đọc sách, mời sư phụ dùng thử.”

(2)Lấy dùi đâm đùi: lấy dùi đâm vào đùi để tỉnh ngủ, tránh ngủ gật

“Công… công cụ gì?”

Tần Uyển Uyển nhảy xuống giường, kéo rèm ra. Giản Hành Chi nhìn thấy một khung ghế, mặt ngồi của khung ghế bị rút sạch, bên dưới dựng một hàng mũi nhọn, bên trên treo mấy sợi dây, trông giống như dụng cụ tra tấn.

Giản Hành Chi sợ hãi, vừa nghĩ tới đuôi số 4 của điểm tích lũy mà Tần Uyển Uyển cũng nhớ được, y đã biết tình hình không ổn.

Tần Uyển Uyển nhảy xuống giường, kéo rèm ra. Giản Hành Chi nhìn thấy một khung ghế, mặt ngồi của khung ghế bị rút sạch, bên dưới dựng một hàng mũi nhọn, bên trên treo mấy sợi dây, trông giống như dụng cụ tra tấn.

“Chào.” Dứt lời, y dời mắt về lại sách: “Đừng quấy rầy ta, các người tu luyện trước đi, ta học tiếp.”

“Người tri thức ở trần gian treo tóc trên xà(1), lấy dùi đâm đùi(2), khắc khổ học tập. Ta lấy đó làm linh cảm, cố ý cải tiến kỹ thuật. Bọn họ chủ động đâm đùi, chúng ta tự động đâm mông, chỉ cần kiểm tra thấy người mất tập trung mệt mỏi, tóm lại chỉ cần không học, nó sẽ phát huy tác dụng.”

của Lý Bạch, Tương Tư dịch.

“Người tri thức ở trần gian treo tóc trên xà(1), lấy dùi đâm đùi(2), khắc khổ học tập. Ta lấy đó làm linh cảm, cố ý cải tiến kỹ thuật. Bọn họ chủ động đâm đùi, chúng ta tự động đâm mông, chỉ cần kiểm tra thấy người mất tập trung mệt mỏi, tóm lại chỉ cần không học, nó sẽ phát huy tác dụng.”(1)Treo tóc trên xà: cột một sợi dây lên xà nhà, đầu còn lại cột vào tóc, như vậy khi ngủ gật thì sợi dây sẽ giật tóc, làm tỉnh ngủ.

Nàng lẳng lặng nhìn y một lát, quay đầu, leo lên giường.(2)Lấy dùi đâm đùi“Tiền… tiền bối…”: lấy dùi đâm vào đùi để tỉnh ngủ, tránh ngủ gật

“Sư phụ, ngoan ngoãn học đi.” Tần Uyển Uyển đưa lưng về phía y: “Đừng nghĩ tới cơm nữa.”

Tần Uyển Uyển giới thiệu chiếc ghế: “Đến lúc đó, người đứng trung bình tấn bên trên, bên ta sẽ kiểm tra người có tập trung hay không. Một khi người mất tập trung, dây thừng bên trên sẽ giật tóc người, mũi nhọn phía dưới sẽ bay lên đâm mông người, bảo đảm người lập tức tỉnh táo, tập trung chú ý. Ta không có Tông môn ưu tú như sư phụ, không có tâm pháp lợi hại như Xuân Sinh, chỉ có thể tự mình cố gắng hiến dâng sức lực nhỏ nhoi cho sư phụ, hi vọng sư phụ vui lòng nhận cho!”

Sau khi ba người ra ngoài, Nam Phong vỗ ngực, chưa hết rùng mình: “Chủ nhân, bộ dạng của Giản đạo quân đáng sợ quá, cảm thấy giống như tẩu hỏa nhập ma ấy.”

Giản Hành Chi không đáp, y lặng lặng nhìn chiếc ghế. Giây phút đó, y bỗng dưng cảm nhận được sự tuyệt vọng bao phủ đỉnh đầu.

Tần Uyển Uyển vui vẻ gọi y, y nhớ đến bản thân dạy dỗ Tần Uyển Uyển thế nào, đành hít sâu một hơi, ngồi trung bình tấn lên cái ghế dựa theo hướng dẫn của Tần Uyển Uyển, để Tần Uyển Uyển buộc tóc y lên, cầm sách, hết sức khí thế kêu lên: “Được rồi! Học tiếp!”

Tần Uyển Uyển buộc tóc cho Giản Hành Chi xong, vẫy tay với y: “Vậy Sư phụ, ta đi ngủ đây. Người là sư phụ giỏi nhất, cố lên!”

Giản Hành Chi không kịp phản ứng, một giây trước khi Tần Uyển Uyển sắp hôn, y nghe thấy Tần Uyển Uyển điềm tĩnh hỏi: “Sư phụ, tỉnh chưa?”

Giản Hành Chi nghiêm túc gật đầu với nàng: “Con đi đi, nhớ dậy sớm luyện kiếm, đừng nên lười biếng!”

“Người tri thức ở trần gian treo tóc trên xà(1), lấy dùi đâm đùi(2), khắc khổ học tập. Ta lấy đó làm linh cảm, cố ý cải tiến kỹ thuật. Bọn họ chủ động đâm đùi, chúng ta tự động đâm mông, chỉ cần kiểm tra thấy người mất tập trung mệt mỏi, tóm lại chỉ cần không học, nó sẽ phát huy tác dụng.”

“Vâng.”

Tần Uyển Uyển buộc tóc cho Giản Hành Chi xong, vẫy tay với y: “Vậy Sư phụ, ta đi ngủ đây. Người là sư phụ giỏi nhất, cố lên!”

Tần Uyển Uyển đáp lời. Đi hai bước, nàng ngẫm nghĩ rồi quay đầu, nhìn thấy Giản Hành Chi nửa ngồi trên đầu mũi nhọn, tóc bị dây thừng kéo, hùng hổ thả thần thức vào đống sách.

“Sư phụ, nếu ta để ý giường hay không…” Tần Uyển Uyển thản nhiên ngồi dậy, vẻ mặt điềm tĩnh: “Làm sao ta xứng làm đồ đệ người? Ta phải bất chấp thủ đoạn đốc thúc người, đào tạo người, khiến người trở thành một vị sư phụ có học thức nhất, không kéo chân sau đội chúng ta, không bị người trong thiên hạ nhạo bán một đại kiếm tiên không có học thức. Nỗi khổ của đồ nhi, người có cảm nhận được không?”

Nhưng may nàng còn nhớ mục đích ban đầu của mình, vội vàng kéo hai người kia, chạy ra ngoài.

Nàng lẳng lặng nhìn y một lát, quay đầu, leo lên giường.

Nằm lên giường rồi, Tần Uyển Uyển lén lút quan sát Giản Hành Chi. Thấy bộ dạng cố gắng phấn đấu của y, nàng bỗng chột dạ, đưa lưng về phía y ngủ. Nhưng lăn qua lăn lại đến nửa đêm, nàng vẫn không ngủ được, rốt cuộc ngồi dậy, xếp chân ngồi trên giường, chống cằm nhìn Giản Hành Chi: “Sư phụ.”

Y tỉnh táo ngay tức khắc, trợn mắt nhìn Tần Uyển Uyển. Tần Uyển Uyển chầm chậm nhích tới, mặt càng ngày càng gần.

Giây phút đó, nàng chợt thoáng có cảm giác quen thuộc.

Thật giống như tại phòng ký túc xá cấp ba, thấy rèm giường bên cạnh mở đèn, bản thân cũng không nhịn được bò dậy, bật đèn nhỏ, lật giở sách bài tập…

Hai người, một người học thơ, một người tu luyện. Tần Uyển Uyển tĩnh tọa còn đỡ, dù sao cũng là một phương thức nghỉ ngơi của tu sĩ, Giản Hành Chi lại sử dụng thần thức học cả đêm. Một đêm trôi qua, lúc Tạ Cô Đường đẩy cửa vào, nhìn thấy quầng đen dưới mắt và lưỡi dao dưới mông Giản Hành Chi, y hết cả hồn.

Giản Hành Chi nuốt nước bọt, căng thẳng trả lời: “Tỉnh… tỉnh rồi.”

“Công… công cụ gì?”

“Tiền… tiền bối…”

“Vâng.”

“Thật… thật tàn nhẫn!” Nam Phong che miệng, lùi một bước.

Giản Hành Chi mở to mắt nhìn hai người, cười thê lương.

“Không sao, không sao.” Tần Uyển Uyển khoát tay, trấn an bản thân: “Trạng thái của y rất tốt, ngươi đừng sợ.”

(*) Trích từ bài “Xa ngắm thác núi Lư” của Lý Bạch, Tương Tư dịch.

“Chào.” Dứt lời, y dời mắt về lại sách: “Đừng quấy rầy ta, các người tu luyện trước đi, ta học tiếp.”

Mọi người không dám nói, ngay cả Tần Uyển Uyển cũng hơi sợ.

: lấy dùi đâm vào đùi để tỉnh ngủ, tránh ngủ gật

Nhưng may nàng còn nhớ mục đích ban đầu của mình, vội vàng kéo hai người kia, chạy ra ngoài.

Lời này khiến y nghẹn họng, y xấu hổ quay đầu, tiếp tục học.

Sau khi ba người ra ngoài, Nam Phong vỗ ngực, chưa hết rùng mình: “Chủ nhân, bộ dạng của Giản đạo quân đáng sợ quá, cảm thấy giống như tẩu hỏa nhập ma ấy.”

“Không sao, không sao.” Tần Uyển Uyển khoát tay, trấn an bản thân: “Trạng thái của y rất tốt, ngươi đừng sợ.”

“Tiền… tiền bối…”

“Nhưng ta cảm thấy dáng vẻ của tiền bối không bình thường lắm.” Tạ Cô Đường nhăn mày: “Hay là đừng học nữa, chúng ta nghĩ cách khác?”

“Dù gì cũng đã học rồi…” Tần Uyển Uyển nói một cách gian nan: “Sách mua năm mươi linh thạch đấy, không thể bỏ phí được.”

Nằm lên giường rồi, Tần Uyển Uyển lén lút quan sát Giản Hành Chi. Thấy bộ dạng cố gắng phấn đấu của y, nàng bỗng chột dạ, đưa lưng về phía y ngủ. Nhưng lăn qua lăn lại đến nửa đêm, nàng vẫn không ngủ được, rốt cuộc ngồi dậy, xếp chân ngồi trên giường, chống cằm nhìn Giản Hành Chi: “Sư phụ.”

Nghĩ đến năm mươi linh thạch, mọi người đều trầm mặc, quyết định để Giản Hành Chi cố gắng một chút.

4.9 11 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

6 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Phen này Giản Hành Chi khóc không ra nước mắt thật rồi ?

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Anh chỉ giỏi đánh nhau thôi, kêu anh học là làm khó anh rồi haha

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Nhìn anh tủi thân mà thấy tội nghiệp quá vậy nè

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Giản Hành Chi hwaiting!!!

bánh trôi
bánh trôi
3 Năm Cách đây

tự dưng thấy thương anh ghê

Khunglong
Khunglong
2 Năm Cách đây

??mẹ ơi câu bà Uyển nói y hệt bố tôi nói luôn ?? cái gì mà người ta học quên ăn, rồi treo tóc lên trần nhà để giữ tỉnh táo không ngủ gật, rồi còn lấy bút chọc vào đùi, lấy tay cấu đùi

6
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!