Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 42

Chương 42

Sư phụ không sao, đừng hoảng

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

Giản Hành Chi đậy nắp quan nhưng vẫn muốn quan sát bên ngoài, bèn lặng lẽ đục một lỗ bên trong, nằm nghiêng nhìn về hướng Bách Tuế Ưu đứng.

Chỉ thấy Bách Tuế Ưu nhìn lướt xung quanh, khẽ cười: “Nhiều người tới thế à, vậy các người đánh đi, bổn tọa không tiếp.”

Lời vừa dứt, Giản Hành Chi nhìn thấy số 40 trên đầu người kia tức khắc tan biến. Y nghĩ hẳn tên Bách Tuế Ưu này chỉ bám thần thức lên cơ thể người kia, bản thân vốn không ở đây.

Bách Tuế Ưu va đi,ïdáng v thanhľniên kia biếnđi, dung moÍkhôi phc liinhư vn có,cơ th trnên lc lưnghơn.

Hn ging nhưmt tên mtđơ, chng cóâbt c biuĬcm gì, phytay mt cái,thanh đi đao:rơi xut hinìtrên tay hn.ĩHn bình tĩnhЇnhìn phía trưc,[ging điu khôngíh có chútcm xúc daoÍđng: “Các ngưi,đi bây gi,ìcó th sng.”á

Ăn nói nccưi.” Đu ngónìtay Liu PhiNh kp mt}lá bùa, liếcĩxéo thanh niênİcm đao: “Chda vào mtNguyên Anh nhưngươi cũng đòigiết chúng ta?”

Thanh niên không°đáp, hn cúióđu nhìn trnêpháp dưi chân:õĐúng lúc, cácïngưi… Hn ngưcÎmt, trưng đaotrên tay đtĩngt vung lên:“Hiến tế NgcõLinh Lung đi!”į

Trưng đao mangtheo khí thếđcung bo đánh)v phía Liu{Phi Nh, LiuPhi Nh nhanh]nhn tránh né.Mt dây leoímc hoa láxut hin trênЇtay Liu PhiNh, hn giơtay lên qunly thanh niênòcm đao, cùnglúc đó ThmTri Minh vàíNinh Bt Ngônliên th, kiếmý phá khôngìbay đến, tiêungc ca QuâníThù tu nhcdn dp. Bnngưi liên thÍvây đánh mtNguyên Anh, theolý mà nóihn không cóĩgì khó khăn,°nhưng ai ngquang đao cathanh niên cm]đao rc sáng,èlinh khí khngĺl t quangêđao đt ngtàbùng n, nháymt càn quétbn ngưi văngára!

Máu tươi tthân th bnìngưi chy xungđt. Pháp trndưi chân mcra vô sıxúc tu gingnhư có ýíthc, tn công,v phía cáctu sĩ cpcao.

Đám ngưi kinhįhãi, bt đuhong ht néãtránh, nhưng xúctu pháp trnbên dưi chngcht, vn khôngth đáp xung.ÍBn ngưi ch]đành chy trn]lon x giaɪkhông trung, đngîthi tìm cơâhi tn côngjthanh niên gia.

Tu vi thanhniên không cao,iđao pháp cũngkhông phi tuytđnh, nhưng k:l là linh}lc hn diídào. Mi lntn công, hnđu trc tiếps dng linhílc đi kháng.Sau vài ln,đám ngưi nhnơra bt thưng.

Linhlc không phiívô tn, ngưinày có thgng gưng nhnly đòn tn)công ca bn°h mt ln,hai ln, nhưngsao li gingànhư chng hhn gì, duy¹trì phát raloi cưng lcnày? Nếu thcĩlc ngưi nàylà như vytht, e rngtt c bnĮh đu phichôn thây tiíđây.

Tu sĩ tiếc¹mng, càng caocp li càngóthế.

C gng hơnĺnghìn năm, tngígp vô s{trân bo cơduyên, mc dùNgc Linh Lungquý báu nhưngkhông đến mc)khiến h liu{mng.

Bn ngưi tínhôtoán, Liu PhiNh lên tiếngĬtrưc tiên: “Thôi,ýbn quân khôngİcn Ngc LinhũLung na, hnàgp li.”

Dtđli, Thm TriiMinh lp tcgi Quân Thù:ùĐi.”

Ninh BtïNgôn th dài:“Gin tiu hu,ti h đãc hết sc,Îta phi điđây.”

Bn ngưiįti vi vàng,]đi cũng gpİgáp.

Có điu dưngnhư trn phápÍkhông h munĩbuông tha bnh, bn ngưiЇva chy, xúc,tu lp tcIxao đng, vôâs xúc tuéđui theo ra°ngoài. Còn chưati ca, cahang đt ngth xung, bnngưi ch chnch chc látmà đã bìxúc tu btli, kéo ngưcītr v!

Đãìhút máu ri…Thanh niên cmđao v mtthn nhiên: “Trnİpháp s khôngđ các ngưiɨđi. Vn dĩmun dùng báchýtính Qu Thànhĺhiến tế, triuhi Ngc LinhЇLung xut thế,[bây gi cóЇcác ngưi thìóchng cn na.”

Nói xong, thanhniên cm đaoìgiơ lên, linhĩlc di dàotràn tvào nhng xúcitu kia, btéđu bóp chếtbn ngưi b}trói ging nhưmãng xà khng:l.

Bn ngưi sdng linh lcĩngăn cn ssiết cht canhng mãng xàôkhng l kia,ïđôi bên gingco. Thanh niêncm đao điti cnh quanítài Gin Hành]Chi, giơ tayļchm lên npquan tài, ánhmt toát lênİs chế giu:(Không phi cácngưi nói ticu ngưi sao?ļSao li chyàri?”

Th chúngêta ra.”

GingúThm Tri Minhrt lnh: “Bnta có thètha cho ngươiıkhi chết.”

Đámnhân sĩ chínhđo các ngưic thích bàyúv thế à,đã lúc nàoÍri còn nóiĺtha hay khôngtha vi ta?ĬKhông phi cácngưi bo vGin tiu huónày sao, taăs giết chết°hn trưc mtcác ngưi.”

Thanhiniên cm đaom ming, lòng³Gin Hành ChiЇgit thót. Nhưngòy biết lúcnày bên ngoàiúcòn chưa đánhti sc cùngílc kit, yvn phi chnhóm ngưi nàyİđánh k chếtngưi sng richy ra truyđui mi tt.

Vì[thế, y tiếptc trn bênàtrong, tay ngưngkiếm quyết, chunòb đánh trìbt c lúcinào.

“Ta thích nghecác ngưi cuxin, nếu cácĬngưi bng lòngìnói ‘Ta xinngươi, ngưi này[có th khôngchết.”

Thanh niênĩcm đao đttrên quan tài,)lia mt sangãđám ngưi, ánhĭmt dng trênìmt Thm TriMinh: “Tông chĨVn Tâm Tông,ĪThm đo quân,âmt tiếng ‘Taâxin ngươi caÍông và tínhmng mt ngưi,ông chn cáinào?”

Phe Tiênĩgii tuyt đikhông cúi đu.”ĩThm Tri Minhùthn nhiên nóiÎbng v mtchính trc: “Gintiu hu bngĬlòng hi sinh.”ù

Li va dt,áđao đt ngtđâm vào quanòtài, Gin HànhĩChi b dalăn sang mtbên. Thanh niêncm đao ngưcmt nhìn ThmfTri Minh: “Ngươinói xem, đaoįnày có trúngkhông? Hn néđưc không?”

ThmTri Minh khôngđáp. Thanh niênrút đao ra,ĩri li cmíthêm nhát na.³Nhát đao nàyngay chính gia,İgóc đ hếtÏsc xo quyt,ɨGin Hành ChiĮlp tc nétránh.

Thanh niên nhíumày, không hàiïlòng vi hainhát đâm ht,hn bt đuÍcm đao thnùtc t các}góc đ khácúnhau. Gin HànhíChi nm trongquan tài o{qua o li,(c không choăhn đâm trúng.

Thanh(niên ni điên,)thp ging quát:ì“Ta không tin!”Ĭ

Dt li, quangđao loang loáng,tích tc đâm¹mt lưt mưiĩtám đao vàonhng v tríkhác nhau!

Đao vàoúđao ra, đaora đao vào,đâm ri liăđâm, nhát nhátitrí mng.

Đâm xongĩmưi tám đao,quan tài đãÎl ch khpnơi, nhưng bênútrong vn khôngíthy máu!

Thanh niênbt đu trmmê vào hotđng này, nhtthi quên mtIbn ngưi đang{b trói, mócếra mưi my³thanh đao trongtúi Càn Khôn,}la chn gócđ tt cm²tng nhát vào.

“Takhông tin takhông cm chếtngươi!”

Thanh niênging như biudin tp k,àbt đu cmĨdao vào trong.Nhưng gân ct,Gin Hành Chiưmm do đếnýkinh ngc, yvn vo cơĩth, phi hpvi v tríÍcm đao, giannan sinh tnĩgia khe h.

Mưiɩmy thanh đaoìln lưt cmvào, Gin HànhChi biết tiếpɩtc như thékhông n. Ydc túi CànKhôn, móc raĩtúi nưc cùngómt s mónɩcó th nhumįmàu, nhum nưcìthành màu đ,Irót dc theolưi đao.

Thanhiniên rt cucĮhài lòng thyĩmáu chy rat trong quantài, cưi to:í“Hn chết ri!íCui cùng Gintiu hu cacác ngưi chết}ri! Gin HànhìChi, hn chếtfri!!!”

Pháp trnìung máu bên}dưi không nhúcnhích, nhưng thanhơniên hoàn toànÍkhông nhn ra,¸hn đang trànĩđy nim vuithng li. BnĪngưi bên cnhnhìn hn, biuЇcm câm nín.

Nhưngơkhông đi bnh nghĩ nhiu,thanh niên giơtay lên xoaychuyn.

“Bây gi GingĪhn ta rétlnh: “Đến phiênícác ngưi!”

Dtíli, xúc tubt đu ra:sc siết cht,rt cuc đámngưi Thm TriếMinh tc gin,²bt ng rútkiếm bn mnh,chém mt nhátvào xúc tu,īquát ln: “Munchết!”

Mt đámđngưi đánh nhauĪvang di, qunòly không ri.è

Mà mt bênkhác, Tn UynïUyn đang kếtAnh đến thikhc quan trng,liên tc hpIthu linh khí.ìT xa ra]ngoài, linh khíôngày càng ít.àNàng không thsuy nghĩ chuyngì, mi hànhvi đu làhành đng theoĩbn năng.

Dưng nhưïnàng loáng thoángthy đưc cómt đa trtrong ngưi mình.ưNó màu trngítinh, dn dnêcó tay, có[chân…

Đa tr ngàyécàng rõ ràng,õngày càng tinh¸tế, linh khídi dào bênĨtrong cơ thônó, nhưng khôngĪbiết ti saoЇmãi không cóngũ quan.

Linh khíđng thi diíchuyn v mtăhưng. Mt đuɨlà hang đng,}chc là hưngmt trn, đuìkia là thânth nàng. Nàngcm giác đưc¸toàn b cơĩth đã đếnÏgii hn. Linhcăn cũng vy,ÎKim Đan cũngvy, chúng đuđã đến cchn.

Không có chnào trên ngưiăkhông đau, bivì quá đaumà tc đïhp thu linhíkhí chm li.ĩT Cô Đưng²nhíu mày, khôngÍnhn đưc lênɩtiếng: “Tn côònương, c gngômt chút, khonhơkhc cui cùngkết Anh làăbưc khó nht,Ĩchu đng quari, mi ths n.”

TnïUyn Uyn khôngnói nên li,ïđu óc nàng{đang bt đutìm vô sílý do dngli. Khp hàmnàng run ry,Ĭtoàn thân hoànétoàn không cósc lc.

Phương xaýtruyn đến tiếngđánh nhau, chưađưc mt lúcîthì li dng.ĮLát sau, TnĮUyn Uyn bngnhiên nghe thyămt tiếng cưiÍđiên cung.

“Hn chếtéri! Cui cùngGin tiu hu³ca các ngưiìchết ri! GinHành Chi, hníchết ri!!!”

Liɩnày va phát¹ra, T Cô]Đưng quay phtàđu li, TnUyn Uyn mchoàng mt.

Không thjnào, Gin HànhĩChi s chếtsao?!

Tần Uyển Uyển không tin, nhưng giây phút đó, linh lực toàn thân nàng rối loạn, sắp sửa nổ tung. Tạ Cô Đường vội vã giơ tay điểm lên người nàng, dẫn dắt linh lực trong cơ thể nàng.

“Ngọc Linh Lung đâu?”

Tần Uyển Uyển không tin, nhưng giây phút đó, linh lực toàn thân nàng rối loạn, sắp sửa nổ tung. Tạ Cô Đường vội vã giơ tay điểm lên người nàng, dẫn dắt linh lực trong cơ thể nàng.

“Tần Vãn Vãn!” Tạ Cô Đường quát lớn: “Tâm niệm hợp nhất, chớ làm bừa!”

“Chết…” Đầu óc Tần Uyển Uyển vẫn chưa bình tĩnh lại, đau đớn cùng với linh lực hợp lại, đầu óc nàng hỗn loạn. Nàng muốn nói gì đó, nhưng cảm giác có người đang kéo tay áo nàng.

Giản Hành Chi nghe tiếng nói, ngẩng phắt đầu lên.

Cả đám bò dậy, nhìn đằng xa, chỉ thấy một thanh niên áo tím và một nữ tử áo đỏ đứng ở chỗ hang động sụp gần đó.

“Bọn họ nói…” Tần Uyển Uyển nhìn chằm chằm Tạ Cô Đường, khớp hàm run run: “Sư phụ ta… chết rồi.”

Hôm nay, tu vi bốn người họ đều tổn hao nghiêm trọng. Nếu hắn không kết đồng minh với Ninh Bất Ngôn, e rằng không thể lấy được Ngọc Linh Lung dưới tình huống Thẩm Tri Minh và Quân Thù liên thủ.

“Nếu ngài ấy chết thật…” Vẻ mặt Tạ Cô Đường điềm tĩnh, trong tích tắc đó, Tần Uyển Uyển nhìn thấy bóng dáng Giản Hành Chi trên người y, điều này khiến nàng bình tâm một chút. Giọng Tạ Cô Đường giống như chuông lớn rơi vào tai nàng: “Cô phải báo thù cho ngài ấy.”

Thanh niên cầm đao vốn đánh ngang tay Thẩm Tri Minh và Ninh Bất Ngôn, linh lực của hắn cuồn cuộn không dứt, dù Thẩm Tri Minh và Ninh Bất Ngôn liên thủ cũng hơi tốn sức. Mắt thấy lại sắp một đao mang theo khí thế sấm sét đánh tới, ai ngờ lúc chém xuống, linh lực lại không đi theo, giống như một con cọp lớn hung mãnh chạy xộc tới, sau đó nhỏ giọng kêu “meo”.

Nữ tử cầm kiếm, váy dài toàn thân nhuốm máu, chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt như sói.

Nàng phải báo thù cho y.

Quân Thù giơ tay đánh về phía Liễu Phi Nhứ. Ninh Bất Ngôn và Thẩm Tri Minh cùng xông về phía Ngọc Linh Lung. Thanh niên cầm đao quát lớn: “Đừng hòng!”

Giản Hành Chi tiếp tục kéo tay áo nàng.

Tần Uyển Uyển siết chặt nắm đấm. Gần đó truyền đến tiếng đánh nhau kịch liệt, đất rung núi chuyển. Khoảnh khắc ấy, nàng mặc kệ tất cả đau đớn trên người, khẽ hừ một tiếng, không đối kháng bất cứ cái gì nữa, để mặc linh khí ùn ùn tràn vào.

Linh khí vốn chảy về hướng Giản Hành Chi đột nhiên quay đầu lao về phía nàng, nổ tung trên người nàng. Tạ Cô Đường bị đánh bật ra ngoài, đợi lúc y bò dậy, đã nhìn thấy những linh khí kia tạo thành một vòng xoáy cực đại như gió lốc, mà Tần Uyển Uyển ngồi ở giữa tâm bão, vẻ mặt điềm nhiên giống như pho tượng thần giữa dòng nước lũ cuồng phong.

“Nếu ngài ấy chết thật…” Vẻ mặt Tạ Cô Đường điềm tĩnh, trong tích tắc đó, Tần Uyển Uyển nhìn thấy bóng dáng Giản Hành Chi trên người y, điều này khiến nàng bình tâm một chút. Giọng Tạ Cô Đường giống như chuông lớn rơi vào tai nàng: “Cô phải báo thù cho ngài ấy.”

Đứa bé trong cơ thể nàng từ từ hình thành khuôn mặt, đúng lúc đó, máu trong trận pháp chảy đầy. Ngay khoảnh khắc nàng kết Anh, mấy chục tia sáng hội tụ tại quan tài gỗ của Giản Hành Chi.

Tần Uyển Uyển quay đầu, nhìn quan tài bị cắm mười mấy thanh kiếm, dâng lên đau lòng, nhất thời không dám mở quan.

“Ngọc Linh Lung!”

“Nhưng đó cũng là sư phụ ta!”

Nàng run rẩy đặt tay lên quan tài gỗ.

Quân Thù kích động la lên.

Quân Thù kích động la lên.

“Mặc dù sư phụ ta không được xem như người rất tốt…” Nàng khàn giọng: “Người ngang ngược, ích kỷ, thiếu thông minh, hay đánh ta, chưa bao giờ quan tâm ta nghĩ gì, cũng không để ý cảm nhận trong lòng ta, vì dạy tâm pháp mà đánh ta gãy xương, cũng không cho ta nghỉ ngơi, cõng ta đi, đến khi tỉnh lại lại đánh ta tiếp…”

Vừa dứt lời, hắn đã bị Liễu Phi Nhứ đánh ngã. Liễu Phi Nhứ quay đầu hô to với Ninh Bất Ngôn: “Ninh huynh, lấy Ngọc Linh Lung. Mảnh ngọc này thuộc về huynh, lần sau chúng ta cùng lấy, mảnh kế tiếp thuộc về ta.”

Quan tài đã bị tên ngốc cầm đao đâm thành cái sàng, âm thanh chui từ lỗ thủng vào. Giản Hành Chi nhìn xuyên qua lỗ thủng nhỏ hẹp thấy Tần Uyển Uyển đứng cách đó không xa.

Tay người kia rất ấm, mang theo vết chai mỏng hình thành do dùng kiếm thường xuyên.

Hôm nay, tu vi bốn người họ đều tổn hao nghiêm trọng. Nếu hắn không kết đồng minh với Ninh Bất Ngôn, e rằng không thể lấy được Ngọc Linh Lung dưới tình huống Thẩm Tri Minh và Quân Thù liên thủ.

“Đừng kéo nữa!”

“Cút!”

Giọng nàng rất lạnh. Rốt cuộc đám người bừng tỉnh, Liễu Phi Nhứ chỉ quan tài bên cạnh: “Y ở bên trong!”

Quân Thù giơ tay đánh về phía Liễu Phi Nhứ. Ninh Bất Ngôn và Thẩm Tri Minh cùng xông về phía Ngọc Linh Lung. Thanh niên cầm đao quát lớn: “Đừng hòng!”

Vừa nghĩ tới Giản Hành Chi bị người ta nhốt rương đâm chết giống như biểu diễn tạp kỹ tại tiểu thế giới này, nàng cảm thấy đau lòng.

Trong phút chốc, năm người bâu vào đánh nhau, khó mà tách ra. Giản Hành Chi len lén quan sát tình hình bên ngoài qua lỗ thủng, âm thầm kéo nắp quan, nhân lúc đám người lơ đãng mà ló đầu ra, tóm lấy Ngọc Linh Lung, sử dụng pháp quyết bỏ vào túi Càn Khôn rồi đậy nắp quan tài lại, nằm xuống.

Thanh niên cầm đao không hề chần chờ, quay đầu bỏ chạy. Kết quả hắn vừa quay đầu đã nhìn thấy chỗ quan tài Giản Hành Chi nằm, ánh sáng vẫn còn, quan tài vẫn còn, nhưng ——

Thanh niên cầm đao vốn đánh ngang tay Thẩm Tri Minh và Ninh Bất Ngôn, linh lực của hắn cuồn cuộn không dứt, dù Thẩm Tri Minh và Ninh Bất Ngôn liên thủ cũng hơi tốn sức. Mắt thấy lại sắp một đao mang theo khí thế sấm sét đánh tới, ai ngờ lúc chém xuống, linh lực lại không đi theo, giống như một con cọp lớn hung mãnh chạy xộc tới, sau đó nhỏ giọng kêu “meo”.

Nàng bực mình đẩy tay người nọ, kết quả người kia chẳng những không buông, còn thuận thế nắm lấy tay nàng.

Trong phút chốc, năm người bâu vào đánh nhau, khó mà tách ra. Giản Hành Chi len lén quan sát tình hình bên ngoài qua lỗ thủng, âm thầm kéo nắp quan, nhân lúc đám người lơ đãng mà ló đầu ra, tóm lấy Ngọc Linh Lung, sử dụng pháp quyết bỏ vào túi Càn Khôn rồi đậy nắp quan tài lại, nằm xuống.

Cả đời y si mê kiếm, cảm thấy hồng nhan trên đời tựa xương khô, dù xinh đẹp cũng đẹp chẳng bằng ánh sáng chói lóa lúc trường kiếm nhuốm máu.

Đao chém vào tâm kiếm hình chữ thập do Thẩm Tri Minh và Ninh Bất Ngôn tạo thành. Ba người nhìn nhau, Thẩm Tri Minh và Ninh Bất Ngôn không hề do dự vạch một nhát, cùng đâm vào bụng thanh niên. Thanh niên vội vàng thối lui, giơ tay lên bắt đầu triệu tập linh khí. Trận pháp trên đỉnh đầu xoèn xoẹt vang dội, linh khí lại chảy tới mũi đao hắn.

“Cái gì gọi là con tin hoàn mỹ?”

Linh khí vốn chảy về hướng Giản Hành Chi đột nhiên quay đầu lao về phía nàng, nổ tung trên người nàng. Tạ Cô Đường bị đánh bật ra ngoài, đợi lúc y bò dậy, đã nhìn thấy những linh khí kia tạo thành một vòng xoáy cực đại như gió lốc, mà Tần Uyển Uyển ngồi ở giữa tâm bão, vẻ mặt điềm nhiên giống như pho tượng thần giữa dòng nước lũ cuồng phong.

Tần Uyển Uyển siết chặt nắm đấm. Gần đó truyền đến tiếng đánh nhau kịch liệt, đất rung núi chuyển. Khoảnh khắc ấy, nàng mặc kệ tất cả đau đớn trên người, khẽ hừ một tiếng, không đối kháng bất cứ cái gì nữa, để mặc linh khí ùn ùn tràn vào.

Hắn bịt vết thương, cười điên cuồng: “Đi chết đi!”

“Tần Vãn Vãn!” Tạ Cô Đường quát lớn: “Tâm niệm hợp nhất, chớ làm bừa!”

Dứt lời, hắn chém mạnh một đao, cuồng phong nhắm về phía Thẩm Tri Minh và Ninh Bất Ngôn. Hai người bày ra dáng vẻ chuẩn bị tiếp chiêu, ai ngờ gió thổi đến trước mặt họ lại nhè nhẹ lướt qua tựa như gió xuân.

Ba người ngây ra, Thẩm Tri Minh cười khẩy, Ninh Bất Ngôn giơ kiếm.

【Nhấn mạnh! Nhấn mạnh! Điểm then chốt của Nhiệm vụ tám đã tới, xin chủ nhân tuân thủ nội dung quan trọng của vai diễn, làm một con tin hoàn mỹ! Nhường thời khắc vinh quang lại cho nữ chính!!!】

Thanh niên cầm đao không hề chần chờ, quay đầu bỏ chạy. Kết quả hắn vừa quay đầu đã nhìn thấy chỗ quan tài Giản Hành Chi nằm, ánh sáng vẫn còn, quan tài vẫn còn, nhưng ——

“Ngọc Linh Lung đâu?”

Thanh niên quát lớn, đám người rốt cuộc bừng tỉnh. Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, tất cả đều hoài nghi nhìn về phía đối phương. Cũng ngay lúc đó, một tiếng nổ ầm ầm, gió xen lẫn linh khí cuồn cuồn quét tới, đánh bay tất cả mọi người.

Cả đám bò dậy, nhìn đằng xa, chỉ thấy một thanh niên áo tím và một nữ tử áo đỏ đứng ở chỗ hang động sụp gần đó.

Nữ tử cầm kiếm, váy dài toàn thân nhuốm máu, chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt như sói.

“Ngọc Linh Lung!”

“Ai trong các người…” Giọng Tần Uyển Uyển lạnh lẽo: “Giết sư phụ ta?”

Thanh niên quát lớn, đám người rốt cuộc bừng tỉnh. Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, tất cả đều hoài nghi nhìn về phía đối phương. Cũng ngay lúc đó, một tiếng nổ ầm ầm, gió xen lẫn linh khí cuồn cuồn quét tới, đánh bay tất cả mọi người.

Giản Hành Chi nghe tiếng nói, ngẩng phắt đầu lên.

Tất cả ngây người nhìn Tần Uyển Uyển, hệ thống trong đầu Giản Hành Chi sáng rực:

Khuôn mặt nàng xinh đẹp, dáng vẻ toàn thân nhuốm máu tựa như một thanh đao sắc bén vừa tuốt vỏ.

Quan tài đã bị tên ngốc cầm đao đâm thành cái sàng, âm thanh chui từ lỗ thủng vào. Giản Hành Chi nhìn xuyên qua lỗ thủng nhỏ hẹp thấy Tần Uyển Uyển đứng cách đó không xa.

Hiện giờ, linh lực toàn thân nàng chạy tán loạn, mạch suy nghĩ căn bản không thể ổn định, rất khó suy nghĩ chuyện gì.

Liễu Phi Nhứ không nhịn được khuyên nàng: “Cô nương, kiểu sư phụ này, hay là quên đi.”

Khuôn mặt nàng xinh đẹp, dáng vẻ toàn thân nhuốm máu tựa như một thanh đao sắc bén vừa tuốt vỏ.

“Sư phụ ta đâu?”

Cả đời y si mê kiếm, cảm thấy hồng nhan trên đời tựa xương khô, dù xinh đẹp cũng đẹp chẳng bằng ánh sáng chói lóa lúc trường kiếm nhuốm máu.

“Ờ.”

Tạ Cô Đường khuyên Tần Uyển Uyển: “Tần cô nương, hay là mở quan xem thử trước, lỡ như Giản đạo hữu không chết thì sao?”

Nhưng giây phút ấy, lần đầu tiên y nhận ra có một người có thể đẹp giống hệt thanh đao sắc bén, bộc lộ mũi nhọn, kinh diễm tuyệt luân.

Tất cả ngây người nhìn Tần Uyển Uyển, hệ thống trong đầu Giản Hành Chi sáng rực:

【Nhấn mạnh! Nhấn mạnh! Điểm then chốt của Nhiệm vụ tám đã tới, xin chủ nhân tuân thủ nội dung quan trọng của vai diễn, làm một con tin hoàn mỹ! Nhường thời khắc vinh quang lại cho nữ chính!!!】

“Cái gì gọi là con tin hoàn mỹ?”

Giản Hành Chi mù mờ, 666 nhanh chóng nói cho y biết: “Thì… nằm im là được.”

“Ờ.”

Giản Hành Chi gật đầu, quan sát linh khí toàn thân Tần Uyển Uyển. Nhận ra linh lực của nàng đang bạo động, cần chỉnh đốn gấp, y nhíu mày. Khi đang suy nghĩ làm sao chỉnh đốn linh khí cho nàng, y nhìn thấy nàng cầm kiếm đi tới, dừng bên quan tài của mình.

Khoảnh khắc bàn tay nắm lấy, một luồng linh lực quen thuộc truyền từ chỗ bàn tay giao nhau. Linh lực kia dẫn dắt gột rửa linh lực cuồng bạo trong cơ thể nàng, đồng thời giọng nói của Giản Hành Chi rơi vào tai.

Tần Uyển Uyển đứng yên bất động, quát lớn: “Nếu người chết, cũng phải chết trong tay ta! Các người dựa vào đâu giết người! Hơn nữa, giết người thì thôi, sao có thể đặt người trong quan tài mà đâm như thế?!”

“Sư phụ ta đâu?”

Giọng nàng rất lạnh. Rốt cuộc đám người bừng tỉnh, Liễu Phi Nhứ chỉ quan tài bên cạnh: “Y ở bên trong!”

Tần Uyển Uyển quay đầu, nhìn quan tài bị cắm mười mấy thanh kiếm, dâng lên đau lòng, nhất thời không dám mở quan.

Vừa nghĩ tới Giản Hành Chi bị người ta nhốt rương đâm chết giống như biểu diễn tạp kỹ tại tiểu thế giới này, nàng cảm thấy đau lòng.

Tần Uyển Uyển bắt đầu liệt kê khuyết điểm của y, Giản Hành Chi càng nghe càng chột dạ, người khác nghe lại lộ vẻ thương hại.

Hiện giờ, linh lực toàn thân nàng chạy tán loạn, mạch suy nghĩ căn bản không thể ổn định, rất khó suy nghĩ chuyện gì.

Nàng run rẩy đặt tay lên quan tài gỗ.

Giản Hành Chi gật đầu, quan sát linh khí toàn thân Tần Uyển Uyển. Nhận ra linh lực của nàng đang bạo động, cần chỉnh đốn gấp, y nhíu mày. Khi đang suy nghĩ làm sao chỉnh đốn linh khí cho nàng, y nhìn thấy nàng cầm kiếm đi tới, dừng bên quan tài của mình.

“Mặc dù sư phụ ta không được xem như người rất tốt…” Nàng khàn giọng: “Người ngang ngược, ích kỷ, thiếu thông minh, hay đánh ta, chưa bao giờ quan tâm ta nghĩ gì, cũng không để ý cảm nhận trong lòng ta, vì dạy tâm pháp mà đánh ta gãy xương, cũng không cho ta nghỉ ngơi, cõng ta đi, đến khi tỉnh lại lại đánh ta tiếp…”

Tần Uyển Uyển bắt đầu liệt kê khuyết điểm của y, Giản Hành Chi càng nghe càng chột dạ, người khác nghe lại lộ vẻ thương hại.

Liễu Phi Nhứ không nhịn được khuyên nàng: “Cô nương, kiểu sư phụ này, hay là quên đi.”

Dứt lời, hắn chém mạnh một đao, cuồng phong nhắm về phía Thẩm Tri Minh và Ninh Bất Ngôn. Hai người bày ra dáng vẻ chuẩn bị tiếp chiêu, ai ngờ gió thổi đến trước mặt họ lại nhè nhẹ lướt qua tựa như gió xuân.

“Nhưng đó cũng là sư phụ ta!”

Hắn bịt vết thương, cười điên cuồng: “Đi chết đi!”

Nghe vậy, Giản Hành Chi hơi cảm động. Đột nhiên y cảm thấy dù không thể hoàn thành nhiệm vụ cũng không thể lừa nàng như thế. Người học trò này vừa mềm lòng vừa lương thiện, còn có chút hiếu thuận. Xem đi, hiện tại nàng đau lòng cỡ nào.

Nghe vậy, Giản Hành Chi hơi cảm động. Đột nhiên y cảm thấy dù không thể hoàn thành nhiệm vụ cũng không thể lừa nàng như thế. Người học trò này vừa mềm lòng vừa lương thiện, còn có chút hiếu thuận. Xem đi, hiện tại nàng đau lòng cỡ nào.

Vì thế y thò tay từ cái lỗ chọc thủng lúc nãy ra, giật tay áo nàng.

Tần Uyển Uyển đứng yên bất động, quát lớn: “Nếu người chết, cũng phải chết trong tay ta! Các người dựa vào đâu giết người! Hơn nữa, giết người thì thôi, sao có thể đặt người trong quan tài mà đâm như thế?!”

Giản Hành Chi tiếp tục kéo tay áo nàng.

“Cút!”

Tạ Cô Đường khuyên Tần Uyển Uyển: “Tần cô nương, hay là mở quan xem thử trước, lỡ như Giản đạo hữu không chết thì sao?”

“Chết…” Đầu óc Tần Uyển Uyển vẫn chưa bình tĩnh lại, đau đớn cùng với linh lực hợp lại, đầu óc nàng hỗn loạn. Nàng muốn nói gì đó, nhưng cảm giác có người đang kéo tay áo nàng.

“Đừng kéo nữa!”

Cơ thể của Giản Chi Diễn không có vết chai nào. Nhưng sau khi Giản Hành Chi tới, y mỗi ngày luyện kiếm đã nhanh chóng tạo nên vết chai.

Nàng bực mình đẩy tay người nọ, kết quả người kia chẳng những không buông, còn thuận thế nắm lấy tay nàng.

Nhưng giây phút ấy, lần đầu tiên y nhận ra có một người có thể đẹp giống hệt thanh đao sắc bén, bộc lộ mũi nhọn, kinh diễm tuyệt luân.

Tay người kia rất ấm, mang theo vết chai mỏng hình thành do dùng kiếm thường xuyên.

Cơ thể của Giản Chi Diễn không có vết chai nào. Nhưng sau khi Giản Hành Chi tới, y mỗi ngày luyện kiếm đã nhanh chóng tạo nên vết chai.

Khoảnh khắc bàn tay nắm lấy, một luồng linh lực quen thuộc truyền từ chỗ bàn tay giao nhau. Linh lực kia dẫn dắt gột rửa linh lực cuồng bạo trong cơ thể nàng, đồng thời giọng nói của Giản Hành Chi rơi vào tai.

“Linh khí con bạo động, chỉnh đốn trước đã. Sư phụ không sao, đừng hoảng.

5 11 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

10 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Bốn cái người này nói tới cứu người ta rõ ràng, người còn chưa cứu được đã chạy mất rồi?

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Ủa ghét mấy người đó thì đánh họ đi chứ đụng anh tui chi chời?

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Giản tiểu hữu giỏi quá nhỉ

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Không uổng công anh cưng đệ tử của mình quá chừng, lúc đầu còn muốn báo thù anh, mà giờ nghe tin anh chết thì lại muốn báo thù cho anh rồi.

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Này là trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi nè, Giản Hành Chi anh khôn dữ ?

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Giản Hành Chi mê chị tui rồi hahahahaha

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Hông để người ta cảm động được ha sao mà tấu hề mọi lúc dị nè.

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Nắm tay rồi kìa, tới luôn đi hai đứa ới~~~

Duy Nhiên
Duy Nhiên
3 Năm Cách đây

Trời ơi, khoảnh khắc chị Tần ngầu đét đã tới rồi.

Chanh
Chanh
1 Năm Cách đây

Ui ngầu đét luôn “ai giết sư phụ ta”

10
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!