Vi phu đã từng là Long Ngạo Thiên – Chương 67 (2)

Chương 67 (2)

Tính kế nàng? Giản Hành Chi còn chưa đủ tư cách

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

Tần Uyển Uyển rửa mặt đơn giản một phen, gọi Nam Phong tới, bảo y quan sát kỹ hành tung người trong Ninh phủ có thể tiếp xúc với Giản Hành Chi gần đây, lại thăm dò rõ ràng thời gian, địa điểm những người này xuất phủ.

Nam Phong điu tra mtngày, nhanh chóng]phát hin QuânThù b ngưiôkhác bt gplén lút nóichuyn vi GinéHành Chi trongĺsân. Nam Phongthun theo QuânơThù điu tra,tìm đưc thiЇgian y xutéph, sau đó(ln theo ngưiđi đưng hithăm, phát hinõQuân Thù tiámt ngôi miếuđ nát khuívc hoang vu.

NamĩPhong xoay lòng{vòng ngoài ngôimiếu. Miếu hoangįnày rt ln,Įnhìn chính đinrách nát, nhưnghu vin li,ngăn np, rõÍràng có ngưiísng đây.

NamÎPhong lén lútleo lên tưng,èbò vào trongsân, cn thn¹quan sát bnphía, nhìn thy¸ni nưc sôitrong phòng bếp,thùng đã múc³nưc cnh giếngļtrong sân, cnhtưng rõ ràngïlà phi cóngưi nhưng liïchng thy ai.

Lòng³Nam Phong hơiếs, cm giácìgió lnh xungquanh lùa tngIcơn. Nó khomlưng, thăm dòtng gian phòng.

NamĭPhong không phátõhin mưi myđ t Sơn{trang C Kiếmđã sm đi³theo đng sauîmình, khom ngưi,úđi sau lưngÏnó quan sátging như ănơtrm.

“Rt cuc yti làm gì?”¹

Kim Kiếm ĐngúT nhìn NamPhong lén lénlút lút, khôngĩnhn đưc truynâm hi YênVô Song.

Yên VôSong căng thng:Chc là trmđ?”

Vy chúngta không ngănà?”

Trưc tiênquan sát.”

NamPhong tìm mt{vòng trong sân,írt cuc mòíti phòng YênļVô Song. Nóýquan sát xungquanh mt vòng,nhìn thy mtíthanh kiếm cóbao kiếm màuĨđen treo trongùphòng, bên trêníviết hai chìVô Song.

Nam}Phong sng ngưi,ưsau đó xoayjđu, ch thymt bc haìph n treotrên tưng, dưiìbc ha chúthích tên hasĩ —— YênVô Song.

Nam Phongđlp tc hiu]ra đây làínơi nào. Nóİging như gp³ma nhy khica s, biếnàthành mt conkiến ln, phútichc biến mtjtrưc mt đámngưi!

Thm chí YênéVô Song cònchưa kp ra}tay, ngưi đãchng thy đâu.²Tt c đơĩngưi, Kim KiếmĐng T caumày: “Y ănưtrm như thếà?”

Yên VôSong không lênītiếng. Y suyùnghĩ chc lát,đt nhiên nhra: “Tên này…ĩcó phi cáiùtên gì đóbên ngưi TnUyn Uyn không…?”í

Linh thú!”

KimKiếm Đng Távà Yên Vô)Song sng stìnhìn nhau. KimúKiếm Đng Tĩphn ng rtìnhanh, cưi nho:ĭ“Ha, ngay c°hang màíngưi ta cũngđã mò ti,e rng kếhoch ca huynh[tiêu tùng ri.”í

Không đưc!” YênìVô Song vaânghe đã đauĩlòng đt rut:İThuc kia đtlm! Không thìlãng phí!”

Nóiĩxong, Yên VôSong suy nghĩîtrong lòng: “Tađến Ninh ph,xem th, khôngïđưc thì tađích thân bĩthuc!”

“Cái nàyhình như moìhim quá ri?”Kim Kiếm ĐngT kinh ngcnhìn y: “Khôngphi huynh thìs không tiNinh ph naìsao?”

Lúc nàyếkhông ging lúcxua, vì đăăn na nămăsau, sư huynhùbng lòng hi[sinh.”

Yên VôıSong nói mt{cách qu quyết:“Ta đi ngtuyn ngưi quétĺrác cho bnchúng.”

Yên VôfSong nói đưcīlàm đưc. Ti°hôm đó, yĩthông qua mnglưi rng lnca mình liên:h vi ngưiNinh ph, thànhưcông có đưccông vic quétếrác, cùng đêmìđó bưc vàoếNinh ph.

Mà NamPhong chy thngĮmt mch vNinh ph, viãvàng tìm TnUyn Uyn, báo[cáo: “Ch nhân,ơta tra rari. Gn đây,İlão già VôĩDanh xut ph,gp mt YênVô Song, sauïđó li tiếp³xúc vi GinĬđo quân, chcchn thuc nàylà Yên Vô]Song đưa choGin đo quânthông qua Vô]Danh!

“Yên Vô Song…

Tn Uyn Uynícau mày, khôngìhiu lm. Ti,sao Gin HànhíChi li liênīquan đến haingưi này.

Nhưng nếuIYến Vô Songļđưa thuc, t(hn có mưuđ. Nàng khôngùcn suy nghĩânhiu, chuyn quantrng nht làɪtùy thi hànhđng.

Tn Uyn Uynchun b sntâm lý, YênVô Song cũngôm bc hànhlý ti Ninhĩph.

“Này, đây chínhlà ch ngươiò.”

Qun sđưa y tiômt căn phòngđt rách nát,ơy ôm bchành lý vàophòng, nhìn thyõQuân Thù đangngi trên giưngívn công.

Hai ngưióbn mt nhìnnhau. Mt látsau, Yên VôĪSong cưi nói:â, là ông?”ĩ

“Sao ngươi tiĮđây?” Quân Thùđthy hn, nhíu(mày.

“Ta ti xemth tình hìnhIbên ông.” YênVô Song đóngãca li, némbc hành lýlên giưng, ngixung: “Ông cóđm bo héthuc hôm thiíđu không?”

Không(thành vn đ.”ì

Quân Thù nóimt cách chcĩchn: “Ngươi yêntâm.”

Ánh mtɩYên Vô Songjkh nhúc nhích,ìy đáp: “Đưc,Ívy ta chtin tc caIông.”

Hai ngưinói chuyn khônghp, na câucũng ngi phin.ľQuân Thù khôngcó thói quentĩnh ta trưc,mt Yên VôìSong, quay đuìthi đèn du,õnm xung đing.

Ng đến naìđêm, Yên VôSong đang mơ,màng cht ngheļthy tiếng QuânThù st sotèđng dy, yògi v ng.ÍĐi Quân Thùùnh chân nhtay đy caĩri đi, ylp tc mĩmt, khom lưngđui theo.

Quân Thùlén lút lnmò đến bitđvin Tn UynUyn , dngļcách đó khôngɩxa bên ngoài²ca s GinHành Chi. Hnngng khí tc,[ngi xm xungùđt, quan sátìGin Hành Chi.

Tácdng ca thucếđã th xong,Gin Hành Chixác nhn khôngcó bt ctác dng xunào. Vy tiènay, y phiĩdùng thuc lênthân ngưi cnıdùng.

Nhưng làm sao¹khiến Tn UynôUyn ung thucnày?

Y suy nghĩ,nh đến thóiêquen na đêm{dy ung nưc³ca Tn UynUyn, y nghĩ]ra cách, quyếtđnh b thucvào m tràca nàng!

Như vyna đêm TnIUyn Uyn dyrót nưc, tfnhiên s ungthôi.

Gin Hành Chiơnghĩ đến cáchĨnày, vui vđến siết chtínm đm. QuânĩThù nhìn ynhy t cas ra, lnývào phòng TnUyn Uyn.

QuânThù thy GinýHành Chi nađêm đt nhp)vào phòng TnļUyn Uyn, lpïtc cun cht°nm tay.

Đ háoísc, khn kiếp,h lưu, vôs!

Đu Quân Thùİcha đy tĺng mng chi.Vì bo vTn Uyn Uyn,hn vi vàngìchy theo, lngànghe bên caĩs Tn UynîUyn, thông quakhe h màáquan sát cnhtưng bên trong.

PhòngTn Uyn Uynư là phòng bìa, haimt có caİs. Yên VôSong không nhìnàthy cnh tưngbên trong, ysuy nghĩ, bènògiu đi khíįtc, đi đếnmt mt tưngĩkhác, m mtīkhe ca s,²lén lút nhìnvào trong.

Ch thyɩGin Hành Chiįnh chân nhĩtay đến mépïbàn, liếc nhìníTn Uyn Uyn,sau đó lybình thuc Yên)Vô Song đưaòcho Quân Thù,m np bìnhđtrà, đ mtphn năm vàoòbên trong.

Yên VôăSong nhíu mày,rt không hàiìlòng.

Ti sao lidùng vào lúcínày? Thi đucòn đến vàiôngày mà!

Hơn na,ɩđã dùng rithì sao ch(dng 1/5? Ngïthêm my ngàyđã sao?

Nhưng YênĩVô Song lptc vui mng,)may mà yđích thân ti,trên ngưi yicòn mt bìnhthuc. Đi látna, y đhết thuc vàoưbình trà, tăngliu lưng, bođm Tn UynUyn ng mtógic qua luôntrn chung kết.

Nghĩ đến kếtĩqu này, YênàVô Song khôngíkhi kiêu ngovì s cơĩtrí ca mình.

YênİVô Song chcm thy lưngthuc không đ,mà bênkhác, Quân Thùtc gin ttcùng.

Hn đưa thucïcho Gin HànhChi không philà đ GinHành Chi đưaTn Uyn Uynáung, là choéT Cô Đưngung!

Nhưng ngm y,y nhanh chóngínghĩ ra phươngãán.

Mc đích thts ca yĪchính là đèGin Hành Chiýsát hi TìCô Đưng, ditĭtr cái đinhT Cô Đưngnày, đng thikhiến Tn Uyn(Uyn oán hn(Gin Hành Chi.

Vậy Tạ Cô Đường chết, Tần Uyển Uyển cảm thấy do Giản Hành Chi giết là được, còn rốt cuộc Giản Hành Chi có giết hay không, không quan trọng đúng không?

Bẫy nàng?

Hai tay Tần Uyển Uyển chắp sau lưng, ngẩng đầu nhìn ánh trăng, nét cười trên mặt có phần không dằn nổi.

Đợi lát nữa hắn đổi thuốc này đến chỗ Tạ Cô Đường. Chỉ cần Tạ Cô Đường uống rồi hôn mê, hắn sẽ giết y. Thuốc này do Giản Hành Chi bỏ, sớm muộn gì cũng tra ra y!

Nghe Tần Uyển Uyển chịu uống nước, Giản Hành Chi thở phào. Y ở bên cạnh Tần Uyển Uyển liền lo lắng, bèn nói: “Ta đi ngủ trước.”

Quân Thù và Yên Vô Song từng người ôm trong lòng ý định, cả hai âm thầm nhìn Giản Hành Chi hài lòng thỏa dạ nhảy cửa sổ ra ngoài.

Gần như mỗi một câu, Giản Hành Chi đều bại lộ chính mình. Tần Uyển Uyển giả vờ không phát hiện khác thường, chỉ bảo: “Vâng, có điều ta vừa thức, hơi ngủ không được. Sư phụ, người ngủ trước đi, ta ngắm trăng, đợi lát nữa quay vào uống nước.”

Quân Thù và Yên Vô Song từng người ôm trong lòng ý định, cả hai âm thầm nhìn Giản Hành Chi hài lòng thỏa dạ nhảy cửa sổ ra ngoài.

Giản Hành Chi vui vẻ, quyết định đi bộ một vòng trong sân viện ngắm trăng, đợi lát nữa quay về, không chừng Tần Uyển Uyển đã ngủ say như chết.

Hắn nhảy ra ngoài cửa sổ, đợi Tần Uyển Uyển uống nước. Nhưng còn chưa đợi được Tần Uyển Uyển dậy, y đã nhìn thấy Giản Hành Chi ngâm nga tiểu khúc, rảnh rỗi dạo ngang qua.

“Ta…” Yên Vô Song không dám nói dối: “Ta tới xem Tần Uyển Uyển ngủ ngon không.”

Có điều phút trước y vừa đi, phút sau Quân Thù đã nhảy vào.

Quân Thù mượn pháp bảo che giấu khí tức, cầm bình trà, cấp tốc nhảy vào phòng Tạ Cô Đường. Bình trà cho khách của Ninh phủ đều cùng một kiểu, hắn dứt khoát bưng luôn ấm trà trên bàn đi, sau đó nhảy ra khỏi phòng, đợi Tạ Cô Đường uống nước, sau đó vào giết y!

“Đêm qua, tổ phụ ta bị người ta giết bằng thuốc độc.”

Có điều hắn chờ chưa được bao lâu, bỗng nghe sau lưng truyền đến tiếng gọi của Yên Vô Song: “Vô Danh.”

“Làm sao ta biết?”

Giản Hành Chi không lên tiếng, y nhìn độ thiện cảm 5 điểm trên đầu Yên Vô Song.

Thầm nghĩ trong chốc lát hẳn Tạ Cô Đường không thức dậy uống nước, Quân Thù cắn răng nói: “Được rồi, ta về ngay.”

Quân Thù quay đầu, vẻ mặt Yên Vô Song hấp tấp: “Sao ông lại ở đây? Quản sự đang ở trong phòng chờ ông, chờ lâu rồi, mau đi đi!”

Yên Vô Song vội vàng đứng dậy, thấy Giản Hành Chi không định tiếp tục truy cứu, chắp tay nói: “Cáo từ.”

Lát sau, một tiếng trầm đục của người té xuống đất vang lên.

“Ông…” Quân Thù hoảng hốt: “Ông ta tìm ta làm gì?”

Giản Hành Chi thấy Tần Uyển Uyển vẫn bình thường, lòng chợt căng thẳng, theo bản năng hỏi: “Sao con còn tỉnh?”

“Làm sao ta biết?”

“Ngươi nói đúng, ta đây hối lỗi nhận sai.”

Yên Vô Song tò mò nhìn y: “Ông đang làm gì đấy?”

Tần Uyển Uyển giật thót trong lòng, sau đó nhìn Ninh Bất Ngôn ngẩng đầu, ánh mắt mang theo vẻ cảnh cáo: “Tần Uyển Uyển, cô và sư phụ cô cùng đi một chuyến đi.”

Ninh Bất Ngôn khẽ ho khan, giải thích: “Trên bình trà hạ độc có dấu vân tay và khí tức của sư phụ cô.”

Tần Uyển Uyển vẫy tay về phía chỗ tối. Nam Phong xuất hiện, chạy vào phòng chuyển Giản Hành Chi lên giường.

Quân Thù nghe Yên Vô Song hỏi, lập tức căng thẳng. Hắn không thể để Yên Vô Song biết hắn đưa thuốc cho Tạ Cô Đường uống.

Trở lại phòng, y đóng cử sổ, vuốt ngực.

“Sư phụ nói cái gì?”

Thầm nghĩ trong chốc lát hẳn Tạ Cô Đường không thức dậy uống nước, Quân Thù cắn răng nói: “Được rồi, ta về ngay.”

Đợi lát nữa hắn đổi thuốc này đến chỗ Tạ Cô Đường. Chỉ cần Tạ Cô Đường uống rồi hôn mê, hắn sẽ giết y. Thuốc này do Giản Hành Chi bỏ, sớm muộn gì cũng tra ra y!

Nói xong, Quân Thù đi như chạy rời khỏi. Yên Vô Song thấy bình trà trên bàn Tạ Cô Đường, ẩn giấu khí tức nhảy ào phòng, lại mang bình trà của Tạ Cô Đường đi, tăng thêm liều, đặt về lại bàn Tần Uyển Uyển.

“Ta biết nửa đêm con thích uống nước, con nên uống nhiều một chút.”

Nói xong thì nhảy vào phòng mình.

Giản Hành Chi còn chưa đủ tư cách.

Hắn nhảy ra ngoài cửa sổ, đợi Tần Uyển Uyển uống nước. Nhưng còn chưa đợi được Tần Uyển Uyển dậy, y đã nhìn thấy Giản Hành Chi ngâm nga tiểu khúc, rảnh rỗi dạo ngang qua.

Vẻ mặt một lời khó nói hết của Yên Vô Song khiến Giản Hành Chi nhận ra mình hơi mất phong phạm, y thu kiếm lại, lạnh lùng dạy dỗ y: “So kiếm thì đường đường chính chính mà so, tính ra nàng là vãn bối của ngươi, ngươi còn sợ nàng cái gì.”

Yên Vô Song ngừng hô hấp, ẩn núp trên cây. Giản Hành Chi vui vẻ đi ngang dưới tán cây. Vừa mới đi chưa tới hai bước, y đột nhiên nhận ra cái gì, quay phắt đầu lại, giơ tay lên chém một kiếm về phía Yên Vô Song!

Công phu ẩn giấu của Yên Vô Song vốn là nhất lưu, y không ngờ Giản Hành Chi lại nhạy bén như thế, ở khoảnh cách trên dưới cây mà lại nhận ra sự hiện diện của y.

Quân Thù quay đầu, vẻ mặt Yên Vô Song hấp tấp: “Sao ông lại ở đây? Quản sự đang ở trong phòng chờ ông, chờ lâu rồi, mau đi đi!”

Yên Vô Song vội vã rút lui, Giản Hành Chi đuổi sát theo sau. Hai người kẻ đuổi người chạy trên mái hiên, thị vệ Ninh phủ quát lên: “Ai!”

Quân Thù nghe Yên Vô Song hỏi, lập tức căng thẳng. Hắn không thể để Yên Vô Song biết hắn đưa thuốc cho Tạ Cô Đường uống.

Giản Hành Chi lười để ý đám thị vệ kia, giơ tay lên hóa kiếm trước ngực, hơn mười thanh phi kiếm phóng thẳng về phía Yên Vô Song. Yên Vô Song lộn nhào trên không trung, nhìn thấy trường kiếm của Giản Hành Chi đâm thẳng tới!

Tần Uyển Uyển ra vẻ nghi hoặc: “Ta không nên tỉnh à?”

Trong nháy mắt, hai người so nhau mười mấy chiêu. Kiếm ý Giản Hành Chi mạnh mẽ, “ầm” một cái đã đánh người bay thật xa.

Vậy Tạ Cô Đường chết, Tần Uyển Uyển cảm thấy do Giản Hành Chi giết là được, còn rốt cuộc Giản Hành Chi có giết hay không, không quan trọng đúng không?

Yên Vô Song phun một ngụm máu ứ đọng, xoay người rơi xuống đất. Giản Hành Chi cầm kiếm chĩa vào hắn: “Nửa đêm lén lén lút lút tới đây làm gì?!”

Có điều phút trước y vừa đi, phút sau Quân Thù đã nhảy vào.

“Ta…” Yên Vô Song không dám nói dối: “Ta tới xem Tần Uyển Uyển ngủ ngon không.”

Hù chết y, suýt nữa lúc nãy tưởng Tần Uyển Uyển biết rồi.

Yên Vô Song phun một ngụm máu ứ đọng, xoay người rơi xuống đất. Giản Hành Chi cầm kiếm chĩa vào hắn: “Nửa đêm lén lén lút lút tới đây làm gì?!”

Giản Hành Chi không lên tiếng, y nhìn độ thiện cảm 5 điểm trên đầu Yên Vô Song.

Quân Thù mượn pháp bảo che giấu khí tức, cầm bình trà, cấp tốc nhảy vào phòng Tạ Cô Đường. Bình trà cho khách của Ninh phủ đều cùng một kiểu, hắn dứt khoát bưng luôn ấm trà trên bàn đi, sau đó nhảy ra khỏi phòng, đợi Tạ Cô Đường uống nước, sau đó vào giết y!

“Độ thiện cảm thế này mà muốn lừa người?”

Giản Hành Chi cười nhạo: “Ngươi vốn không thích nàng!”

Kết quả sáng hôm sau, nàng còn chưa thức đã nghe thấy cửa phòng bị người ta mở bung. Nàng bừng tỉnh cầm kiếm, lập tức thấy Ninh Bất Ngôn dẫn người chặn ở cửa. Tần Uyển Uyển quét thần thức, phát hiện mỗi cửa sổ ngoài phòng đều bị một tu sĩ kỳ Hóa Thần chặn đứng, khí thế hừng hực.

“Nói nhảm!” Yên Vô Song bị mạch suy nghĩ của Giản Hành Chi làm chấn kinh, ngẩng phắt đầu lên: “Sao ta có thể thích cô ta! Cô ta là đối thủ tiếp theo của ta, ta thăm dò tình hình quân địch, ngươi đang nghĩ cái gì vậy?!”

Tần Uyển Uyển hài lòng tự về phòng đánh một giấc, nghĩ Giản Hành Chi yên tĩnh rồi, nàng lại có thêm mấy ngày thanh nhàn.

Yên Vô Song: “Ta thề ta không thích thê tử ngươi.”

“Tại sao ngươi không thích nàng?”

Có điều hắn chờ chưa được bao lâu, bỗng nghe sau lưng truyền đến tiếng gọi của Yên Vô Song: “Vô Danh.”

Nghe thấy Yên Vô Song nói xấu Tần Uyển Uyển, Giản Hành Chi lại không vui, y cau mày: “Trước mặt các người, nàng không đẹp sao, không đáng yêu sao?”

Yên Vô Song: “…”

“Yên Vô Song.” Giản Hành Chi quay đầu nhìn sau lưng, lại nghĩ đến Tần Uyển Uyển: “Con uống nước chưa?”

Mợ nó, đồ thiểu năng.

“Ấy, không phải.” Giản Hành Chi vội lắc đầu: “Ta tưởng con ngủ rồi.”

Vẻ mặt một lời khó nói hết của Yên Vô Song khiến Giản Hành Chi nhận ra mình hơi mất phong phạm, y thu kiếm lại, lạnh lùng dạy dỗ y: “So kiếm thì đường đường chính chính mà so, tính ra nàng là vãn bối của ngươi, ngươi còn sợ nàng cái gì.”

***

Giản Hành Chi: “Ngươi thích thê tử ta, ta muốn giết ngươi.”

“Ngươi nói đúng, ta đây hối lỗi nhận sai.”

【Vở kịch nhỏ】

Yên Vô Song vội vàng đứng dậy, thấy Giản Hành Chi không định tiếp tục truy cứu, chắp tay nói: “Cáo từ.”

Y vội vàng chạy như bay về phòng. Đợi đến khi trở lại, y nhìn thấy Tần Uyển Uyển đã dậy, nàng đứng ở cửa, chắp hai tay sau lưng, nở nụ cười trong trẻo nhìn Giản Hành Chi trở về.

Tần Uyển Uyển mỉm cười: “Ai thế?”

Nói xong, Yên Vô Song lập tức biến mất trước mặt Giản Hành Chi.

“Độ thiện cảm thế này mà muốn lừa người?”

Giản Hành Chi suy nghĩ, sực nhớ, ủa, y phải đi ngồi canh Tần Uyển Uyển!

Mợ nó, đồ thiểu năng.

Y vội vàng chạy như bay về phòng. Đợi đến khi trở lại, y nhìn thấy Tần Uyển Uyển đã dậy, nàng đứng ở cửa, chắp hai tay sau lưng, nở nụ cười trong trẻo nhìn Giản Hành Chi trở về.

Tần Uyển Uyển mỉm cười trong veo: “Đa tạ sư phụ quan tâm, ta không khát.”

Giản Hành Chi: “Không ngờ ngươi lại không thích thê tử ta? Ta muốn giết ngươi.”

Giản Hành Chi thấy Tần Uyển Uyển vẫn bình thường, lòng chợt căng thẳng, theo bản năng hỏi: “Sao con còn tỉnh?”

Nói xong, Quân Thù đi như chạy rời khỏi. Yên Vô Song thấy bình trà trên bàn Tạ Cô Đường, ẩn giấu khí tức nhảy ào phòng, lại mang bình trà của Tạ Cô Đường đi, tăng thêm liều, đặt về lại bàn Tần Uyển Uyển.

“Sư phụ nói cái gì?”

Tần Uyển Uyển ra vẻ nghi hoặc: “Ta không nên tỉnh à?”

“Tại sao ngươi không thích nàng?”

“Ấy, không phải.” Giản Hành Chi vội lắc đầu: “Ta tưởng con ngủ rồi.”

“Mới nghe tiếng đánh nhau, ta đã thức rồi.”

Yên Vô Song tò mò nhìn y: “Ông đang làm gì đấy?”

Vậy con mau uống nước, thấm giọng đi.” Giản Hành Chi thúc giục.

Tần Uyển Uyển mỉm cười: “Ai thế?”

Yên Vô Song: “…”

“Yên Vô Song.” Giản Hành Chi quay đầu nhìn sau lưng, lại nghĩ đến Tần Uyển Uyển: “Con uống nước chưa?”

“Vẫn chưa.”

Vậy con mau uống nước, thấm giọng đi.” Giản Hành Chi thúc giục.

Tần Uyển Uyển mỉm cười trong veo: “Đa tạ sư phụ quan tâm, ta không khát.”

“Ta biết nửa đêm con thích uống nước, con nên uống nhiều một chút.”

Gần như mỗi một câu, Giản Hành Chi đều bại lộ chính mình. Tần Uyển Uyển giả vờ không phát hiện khác thường, chỉ bảo: “Vâng, có điều ta vừa thức, hơi ngủ không được. Sư phụ, người ngủ trước đi, ta ngắm trăng, đợi lát nữa quay vào uống nước.”

Nghe Tần Uyển Uyển chịu uống nước, Giản Hành Chi thở phào. Y ở bên cạnh Tần Uyển Uyển liền lo lắng, bèn nói: “Ta đi ngủ trước.”

Nói xong, Yên Vô Song lập tức biến mất trước mặt Giản Hành Chi.

Yên Vô Song ngừng hô hấp, ẩn núp trên cây. Giản Hành Chi vui vẻ đi ngang dưới tán cây. Vừa mới đi chưa tới hai bước, y đột nhiên nhận ra cái gì, quay phắt đầu lại, giơ tay lên chém một kiếm về phía Yên Vô Song!

Nói xong thì nhảy vào phòng mình.

Công phu ẩn giấu của Yên Vô Song vốn là nhất lưu, y không ngờ Giản Hành Chi lại nhạy bén như thế, ở khoảnh cách trên dưới cây mà lại nhận ra sự hiện diện của y.

Giản Hành Chi suy nghĩ, sực nhớ, ủa, y phải đi ngồi canh Tần Uyển Uyển!

Trở lại phòng, y đóng cử sổ, vuốt ngực.

Hù chết y, suýt nữa lúc nãy tưởng Tần Uyển Uyển biết rồi.

Vì để trấn an cơn hốt hoảng, Giản Hành Chi tự rót mình cốc nước, uống ừng ực.

Lát sau, một tiếng trầm đục của người té xuống đất vang lên.

Hai tay Tần Uyển Uyển chắp sau lưng, ngẩng đầu nhìn ánh trăng, nét cười trên mặt có phần không dằn nổi.

Nếu như nàng có cái đuôi, đại khái giờ phút này đang kiêu hãnh giương lên.

Bẫy nàng?

Giản Hành Chi còn chưa đủ tư cách.

Giản Hành Chi cười nhạo: “Ngươi vốn không thích nàng!”

Tần Uyển Uyển vẫy tay về phía chỗ tối. Nam Phong xuất hiện, chạy vào phòng chuyển Giản Hành Chi lên giường.

Tần Uyển Uyển hài lòng tự về phòng đánh một giấc, nghĩ Giản Hành Chi yên tĩnh rồi, nàng lại có thêm mấy ngày thanh nhàn.

“Ông…” Quân Thù hoảng hốt: “Ông ta tìm ta làm gì?”

Vì để trấn an cơn hốt hoảng, Giản Hành Chi tự rót mình cốc nước, uống ừng ực.

Kết quả sáng hôm sau, nàng còn chưa thức đã nghe thấy cửa phòng bị người ta mở bung. Nàng bừng tỉnh cầm kiếm, lập tức thấy Ninh Bất Ngôn dẫn người chặn ở cửa. Tần Uyển Uyển quét thần thức, phát hiện mỗi cửa sổ ngoài phòng đều bị một tu sĩ kỳ Hóa Thần chặn đứng, khí thế hừng hực.

“Đêm qua, tổ phụ ta bị người ta giết bằng thuốc độc.”

Ninh Bất Ngôn khẽ ho khan, giải thích: “Trên bình trà hạ độc có dấu vân tay và khí tức của sư phụ cô.”

Giản Hành Chi vui vẻ, quyết định đi bộ một vòng trong sân viện ngắm trăng, đợi lát nữa quay về, không chừng Tần Uyển Uyển đã ngủ say như chết.

Tần Uyển Uyển giật thót trong lòng, sau đó nhìn Ninh Bất Ngôn ngẩng đầu, ánh mắt mang theo vẻ cảnh cáo: “Tần Uyển Uyển, cô và sư phụ cô cùng đi một chuyến đi.”

Nghe thấy Yên Vô Song nói xấu Tần Uyển Uyển, Giản Hành Chi lại không vui, y cau mày: “Trước mặt các người, nàng không đẹp sao, không đáng yêu sao?”

***

Yên Vô Song phun một ngụm máu ứ đọng, xoay người rơi xuống đất. Giản Hành Chi cầm kiếm chĩa vào hắn: “Nửa đêm lén lén lút lút tới đây làm gì?!”“Độ thiện cảm thế này mà muốn lừa người?”Giản Hành Chi cười nhạo: “Ngươi vốn không thích nàng!”Vở kịch nhỏGiản Hành Chi vui vẻ, quyết định đi bộ một vòng trong sân viện ngắm trăng, đợi lát nữa quay về, không chừng Tần Uyển Uyển đã ngủ say như chết.

Giản Hành Chi: “Ngươi thích thê tử ta, ta muốn giết ngươi.”

Yên Vô Song: “Ta thề ta không thích thê tử ngươi.”

Giản Hành Chi: “Không ngờ ngươi lại không thích thê tử ta? Ta muốn giết ngươi.”

Yên Vô Song: “…”

Yên Vô Song: “…”

Mợ nó, đồ thiểu năng.

5 6 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

4 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Tự nhiên thấy Yên Vô Song mắng đúng lắm ?

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Móa sao có người ngốc như cái tên này chứ chời ?

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Ủa vụ gì nữa dị? Thuốc ngủ thôi mà?

Duy Nhiên
Duy Nhiên
3 Năm Cách đây

“Mợ nó đồ thiểu năng”. 1 câu chốt lại hết tính cách của bạn Giản luôn ?

4
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!