Chương 111 (1)
Thần giáng
Editor: Zens Zens
Đăng ký nhận chương mới: Link
Quy định đọc truyện trên Website: Link
Facebook Zens Zens: Link
***
“Hộ pháp!”
Khoảnh khắc sấm sét đánh xuống, Thượng Tuế quát lớn một tiếng, nhóm Lạc Bất Phàm nghe vậy lập tức đáp xuống xung quanh Tần Uyển Uyển. Thượng Tuế vung tay một cái, vô số pháp bảo bay lên đầu Tần Uyển Uyển, pháp trận dưới chân nàng bay lên.
Đệ tử danh môn chính phái Độ Kiếp hầu hết do sư trưởng bảo vệ, pháp bảo giúp đỡ, nhưng từ khi Tần Uyển Uyển đến tiểu thế giới này thì chưa từng được hưởng đãi ngộ đó.
Giản Hành Chi ở tiểu thế giới này quá nghèo, trừ tấm thân thì chẳng có cái gì, mỗi lần mang nàng độ kiếp đều là cố sức chống đỡ. Hôm nay từ Hóa Thần thăng lên Độ Kiếp, nàng rốt cuộc cảm nhận được sức mạnh của tiền bạc.
Sấm sét đì đùng, Tần‹Uyển Uyển đứng{giữa pháp trậnìnhưng lại chẳngãcảm thấy gì.ẻNàng xoay đầu,ịxuyên qua phápḹtrận nhìn tiênốnữ áo đỏḹlụa dài, chủỷđộng mỉm cười,ἷôn hòa nói:ḹ“Cảm ơn người,ímẹ.”
Thượng Tuếửngây ra, hơi(mất tự nhiênɩngoảnh đầu đi.îTần Uyển Uyểnậlại dời mắtẫlên người TháiỏHằng, khẽ gọiỡmột tiếng: “Cha.”ἶ
“Lo độ kiếp,đi.” Thái Hằngọcăn dặn: “Chaỡvà mẹ conỷở đây.”
“Sao:con nói nhiềuộthế? Sợ sấmἷsét đánh khôngảchết con à?”ìThượng Tuế thấyọTần Uyển Uyểnịlải nhải, liềnỉthúc giục: “Ngồiïxếp bằng xuống,ỉtay kết ấnịhoa sen, linhìlực từ thiênãlinh xuống, cònĪnhớ pháp quyếtẩTịch Sơn không?”ẽ
“Nhớ.”
Tần UyểníUyển dựa theoẵhướng dẫn củaībà ngồi xếpỉbằng xuống. NgheỗTần Uyển Uyểnfnói nhớ, ThượngỉTuế nở nụđcười không thểữnghe thấy, mangôtheo đôi chútôkiêu hãnh nhưngἰkhông để TầnẳUyển Uyển biết,ổchỉ nói: “Vậnêhành tâm phápĨTịch Sơn, dẫnjlinh lực nhậpứvào luân xaĨtim(*)…”
(*) Hayẹcòn gọi làịHeart Chakra, mộtỵthuật ngữ dùngẩtrong yoga. LuânĩXa được xemđlà nguồn năngẫlượng trung tâmïcủa cơ thểệcon người và[có liên quanầđến các phảnêứng của cơἶthể, tình cảmợhay tâm lýúcủa một người.ừLuân xa timẹlà luân xaêliên quan đếnẫlòng từ bi,ựtình yêu, sựếcân bằng, vàĨsự hạnh phúc;ẫcơ quan nàyİcòn là một]phần của hệịmiễn dịch, vàĬhệ nội tiết,ỉsản xuất raánhững tế bàoḷT chịu tráchɩnhiệm đánh trảạbệnh tật, vàâthường bị ảnhļhưởng xấu khiĪcăng thẳng.
Tần UyểnÍUyển nghe theoểlời Thượng Tuế,ỉnhắm mắt lại.đThái Hằng ngồiẫxếp chân, lấy¸một cổ cầmjra. Tiếng đànỗdu dương vangẽlên, mang theoễcông dụng ngưngưthần thanh tâm.
GiảnọHành Chi dùngễphương thức songἶtu giúp linhịlực để lạiĩcho nàng truyềnĺvào cơ thểỉsuôn sẻ, TầnịUyển Uyển dẫnīdắt linh lựcầgiội rửa gânèmạch lần nữa,ăbình tĩnh nói¹với 38: “Đếnìlúc này, ngươiộcó thể nóiỹcho ta biếtîrốt cuộc nămiđó xảy ra¸chuyện gì rồiôchứ?”
“Cô đãịlấy được quyềnĩhạn tối cao,[hỏi đi.”
“Rốtụcuộc năm đóãphụ mẫu taïđã thương lượngồthế nào vớiờcác người?”
“Dựaávào tài liệuímáy chủ đưaĭcho chúng ta,ìnăm đó phụ(mẫu cô điđtới tiểu thếḷgiới này vốnfchỉ muốn tìmólối thoát choịcô, nhưng lạiỗngoài ý muốnảphát hiện sựũtồn tại củađTà Thần. Lúcònày, Giản HànhīChi là bánẻthần duy nhấtécủa tiểu thếÎgiới này, yửnhờ phụ mẫuícô trợ giúpềy tiêu diệtóTà Thần. Đểẫtrao đổi, yễsẽ tặng hếtĩcông đức cứuἶthế cho cô,ἵgiúp cô cóầcơ hội sốngỉsót, nhưng côỷchỉ có thểįsống chứ khôngủthể tu luyện.”í
“Có điều côớbiết rồi đấy,íTà Thần mạnhêhơn họ nghĩ,ấkế hoạch gốcĩcủa họ làἳLận Ngôn Chi‹làm vật chứa}phong ấn, thôngìqua độ hóaỉtiêu diệt TàẹThần, nhưng họjphát hiện mìnhứkhông có thờiĩgian chậm rãiỉđộ hóa TàóThần. Sau nhiềuớlần thất bại,ἱhồn thiện cònIlại của LậnjNgôn Chi, phụïmẫu cô, LạcĪBất Phàm củaɪThiên Kiếm Tông,,Thúy Lục cùngìnhau quyết địnhìkế hoạch trămḽnăm sau này.)Bọn họ lấyĺhồn phách của[Lận Ngôn Chiìlàm phong ấn,ìtrực tiếp đánhôchết Tà Thần.ẩPhụ thân cô²mang hồn thiệnìcủa Lận NgônằChi đến một)tiểu thế giớiîkhác chuyển thếồbồi dưỡng, mẫuớthân cô ởãlại tiểu thếầgiới này đuổiĩgiết Tà Thầnịkhắp nơi, truyềnἰkinh giảng đạo,Ĭkhông để hắnícó cơ hộiừmạnh lên.”
“Vềệsau thì sao?ἶVì sao họἱtìm cậu?”
“Trongạquá trình nuôiẵdưỡng Giản Hành[Chi, phụ thânìcô nảy sinhịtình cảm, nguyênjvăn phụ thânẻcô đã nói¸với máy chủíthế này ——”ĩ
Trên màn hình}máy tính, TầnḻUyển Uyển nhìnɩthấy Thái Hằngἷmột trăm nămờtrước, khi đóĩông vẫn cònЇmang dáng vẻẫtiên quân trongỡtrí nhớ nàng.
Phụỡthân nàng mặcũdù tính tìnhἷôn hòa nhưng¹lại cực kỳỉmạnh, khác hẳnựvới dáng vẻíyếu đuối hômἱnay.
Ông đeo kiếmïcủa Giản HànhẽChi tặng trênìthắt lưng, ngẩngíđầu đứng trước°một màn hìnhĮcực lớn.
“Yịkhông phải LậnẫNgôn Chi.” Thái³Hằng nắm chặtếkiếm Giản HànhĮChi tặng mình,ànói với máyồchủ: “Y làầđồ đệ củaἶta, tính cáchİy và LậnạNgôn Chi hoànẫtoàn khác nhau,ềdựa vào đâuễmà y phải}chịu chết vìýdi mệnh củaậLận Ngôn Chi?”ỵ
“Nhưng đây là(nhân quả củaýy.” Âm thanhờmáy móc phátĪra từ máyíchủ, hình ảnhèvô số quỹjđạo sao vaíchạm trên mànồhình: “Chúng taàđã tính toánịtất cả khảùnăng, bắt đầuἲtừ khi LậnụNgôn Chi phânặtách hồn pháchìmình ra, thiếtỉđặt pháp trậnộnhốt Tà Thầnơtrong hồn pháchừcủa y, nhânủquả của yéđã gieo rồi.ựY chỉ làồmột bộ phậnĩcủa Lận NgônụChi, y nhấtẽđịnh phải thựcĩthi số phậnỉmà Lận NgônóChi trao cho.)Bất luận ôngḻlựa chọn giúp}y hay khôngớgiúp y, yữđều sẽ điẫvề phía tửồlộ phong ấnồTà Thần, điều²khác biệt chỉἱlà y tựõnguyện hay làĭbị ba nghìnạthế giới bứcâtử.”
“Không cònfcách nào khác¸sao?” Thái Hắngénắm chặt trường¸kiếm trên eo,ănhìn hình ảnhítinh tú lầnálượt rơi xuống,íkiềm chế cơnỉrun của mình:ἶ“Bất kể trảĭgiá lớn thếẽnào, không cònấcách nào khácọsao?”
Màn hìnhỵxuất hiện rấtĩnhiều chữ sốụchạy liên tục,ìnhững chữ sốứnày cụ thểẹhóa thành mộtĮquỹ đạo saoẻtrên màn hìnhựkhông gian. Sauìkhi va chạm²nhiều lần, rốtòcuộc một vìɩtinh tú độtḻngột bừng sáng,ỉđẩy quỹ đạoĩsao của GiảnļHành Chi lệch,khỏi quỹ đạoĩban đầu, thayýthế Giản HànhĩChi va chạmịvào tinh túἲmà y phảiìchạm, sau đóİbùng phát ánhĩsáng chói mắt,ĩnuốt chửng tinhửtú kia.
Thái Hằngỉsững sờ nhìnỉkhung cảnh này,ịcảm nhận khíἲtức quen thuộcỉcủa tinh túЇđó.
“Đây là…”
“Conjgái ngài, TầnïUyển Uyển.” Giọngḹmáy chủ bìnhútĩnh: “Thông quaôđo lường tínhẽtoán, dẫn quỹìđạo sao củaĩcon gái ngàiἰvào quỹ đạoìsao của GiảnἰHành Chi làícơ hội sốngậduy nhất củaàGiản Hành Chi,ἴđồng thời con{gái ngài cóỏ70% tỉ lệḹthăng cấp thànhïthần. Đây đãôlà kết cụcĩtốt nhất.”
“Cáiẵgiá.”
Thái Hằngĺnhìn chằm chằm{hình ảnh haiỗvì tinh túỉxoay tròn quanhịnhau, kiềm chếicảm xúc mongằđợi và hoảng²hốt của mình.
“Toànòbộ tu viîcủa ngài.”
Màn}hình xuất hiệnḷmột chữ sốícực lớn, máyĮchủ lạnh lùngịmở miệng: “Nhậpêquỹ đạo saoớcủa con gáióngài vào quỹĮđạo sao củaỉGiản Hành Chiícần năng lượngầkhổng lồ, cái¹ngài thay đổiḻkhông chỉ đơnùgiản là thiênămệnh, mà làἷvận mệnh củaïthần.”
“Uyển Uyển…”ĮThái Hằng khôngônhịn được giơîtay lên, chạmỉvào ảo ảnhétinh tú vừaũdịu dàng vừajsáng ngời kia,Ĭkhàn giọng hỏi:à“Uyển Uyển sẽĪcó nguy hiểmầgì không?”
“Côịấy sẽ chịuákhổ.” Máy chủìbiến ra từngἶkhung cảnh dựúđoán: “Cô ấyἷchắc chắn sẽứchịu khổ giống[như ngài lúcįcòn trẻ, phảiìtrải qua trắc]trở trên đời.õCô ấy phảiìthấu hiểu rấtựnhiều tình cảmĩở thế gian,²phải có cơọthể mạnh mẽ,ộý chí kiênècường và lòng,tin vững chắc.”í
“Lấy tính cáchịcủa cô ấyỹhiện nay màầtính toán, đâyẹđều là chuyệnìmà cô ấyữrất khó hoàníthành. Một khiổcô ấy không°thể hoàn thành,ạkhông chỉ cái]giá ngài trảЇsẽ bị hủyïtrong phút chốc,ἱGiản Hành Chiésẽ chết, màụngay cả bảnɨthân cô ấyỵcũng sẽ bịɪcuốn vào nguyìhiểm. Ngài cóɩchắc ——”
Máyìchủ hỏi lầnỉnữa: “Muốn làmáthế không?”
TháiἱHằng không đáp,īông nhìn TầnẻUyển Uyển lấmĩlem bùn đấtậtrên màn hình,ằnhìn cô conἲgái mà mìnhìnuông chiều từỹnhỏ đến lớnỉbị đánh đếnľmáu me đầyỹngười, nằm úpἵdưới đất.
Ôngḷlại dời mắt³lên gương mặt¸Giản Hành Chi,ẳnhìn Giản HànhỉChi ngông nghênhịbất kham, nhìnÏy cõng TầnằUyển Uyển đi[trong sa mạc,ẳnhìn y mộtớthân một mìnhìbị người taàném vào Mậtặcảnh.
Ông ngắm nhìnịhồi lâu, rốtĭcuộc mở miệng:á“Các người tínhịsai rồi.”
“Cáiἱgì?” Máy chủẩkhông hiểu.
Thái Hằngỵnhìn chăm chú[tinh tú củaẩTần Uyển Uyển:ἷ“Những thứ cácồngười nói, UyểnìUyển đều sẽỉcó.”
Máy chủḽtrầm mặc, ngườiậbình thường đềufsẽ nhìn conɩcái mình quaḷlớp kính lọcúcực lớn, mặcÍdù nó làĨvi tính nhưngịnó hiểu.
“Uyển Uyểnỷrất kiên cường,ữrất dũng cảm.ĮNó sẽ muốnḻmạnh hơn, cũngĩsẽ muốn hưởngíthụ cảm giácễchiến thắng. Khiĺthân hữu thấtЇbại, nó cũngịsẽ muốn trởἶnên hùng mạnh¹để bảo vệɨhọ, nó sẽếcố gắng vìjtất cả nhữngởthứ nó muốn,ĩchẳng qua nóâkhông biết nóăcó thể tàiἵgiỏi đến mứcỉnào thôi.”
“Nóừcàng giỏi hơnỹso với cácīngười tưởng tượng.”ỗThái Hằng mỉmãcười: “Nó sẽĩtrở thành thần.”ἲ
“Cho nên sựậlựa chọn củaỷngài?”
“Ta bằng lòng đưa toàn bộ tu vi cho các người…” Thái Hằng ung dung mở miệng: “Cùng nhau thay đổi vận mệnh của chúng.”
“Ta hiểu rồi.”
“Được, chúng ta đã tiếp nhận ủy thác của ngài.” Ba bìa sách xuất hiện trên màn hình: “Dựa vào tính toán, tiểu thế giới này được mười tác giả lấy bối cảnh thiết lập tiểu thuyết khác nhau, trong đó có ba quyển có thể thỏa mãn yêu cầu quá trình thành thần của cô ấy. Ba quyển này lần lượt là kịch bản trạch đấu, kịch bản làm ruộng, kịch bản phản kích Đại nữ chính. Xin hỏi ngài lựa chọn kịch bản nào cho con gái ngài?”
Vì để tiếp nhận biến số này, vị tiên quân tốn mười sáu năm khổ sở đắn đo.
“Phản kích Đại nữ chính!”
Cuối cùng cái đêm vớt thanh kiếm non nớt kia dưới hồ, ông đã đưa ra quyết định.
“Ta bảo Ninh Bất Ngôn, Lạc Hành Chu, Liễu Phi Sương dẫn người giải quyết bên ngoài.” Thúy Lục lạnh giọng giải thích: “Hiện tại các nơi đã hỗn loạn, đâu đâu cũng là thứ này. Toàn bộ ma chủng còn chưa thanh lý trong khu cách ly đều biến thành xác khô, ta đốt sạch cả rồi.”
Thái Hằng không hề lưỡng lự lựa chọn cho con gái, mặc dù ông không hiểu những thứ này là cái gì, nhưng con gái ông ta tuyệt đối không thể đi làm ruộng với trạch đấu, nhất định phải là vai nữ chính!
“Xong, ủy thác của ngài đã được tiếp nhận xử lý.”
Thái Hằng rút kiếm, nhưng khoảnh khắc chạm phải khí đen kia thì lập tức bị đánh bay!
Cảnh tượng trong đầu Tần Uyển Uyển dần dần biến mất , chỉ để lại giọng nói lạnh lùng của máy chủ: “Xin chờ đợi thứ tự xử lý, theo tính toán đo lường hiện tại, thời gian hợp nhất quỹ đạo sao thành công là: Chín mươi tám năm sau.”
Cảnh tượng trong đầu Tần Uyển Uyển dần dần biến mất , chỉ để lại giọng nói lạnh lùng của máy chủ: “Xin chờ đợi thứ tự xử lý, theo tính toán đo lường hiện tại, thời gian hợp nhất quỹ đạo sao thành công là: Chín mươi tám năm sau.”
Lạc Bất Phàm nhìn Thúy Lục chạy tới, gấp gáp hỏi: “Nhóm Hành Chu đâu?”
“Chín mươi tám năm này, phụ thân cô bắt đầu tu hành từ Luyện Khí.” 38 thở dài: “Mẫu thân cô ở lại tiểu thế giới này đuổi giết Tà Thần khắp nơi, nhưng Tà Thần không bao giờ giết sạch được. Bà ấy ở lại tiểu thế giới này càng lâu, sức mạnh càng giảm sút nhiều. Về sau, bà ấy bất đắc dĩ đành băng phong bản thân, tránh linh lực suy kiệt, mà phụ thân cô chỉ có thể canh giữ trong cấm chế bà ấy thiết lập. Rời khỏi mẫu thân cô, có lẽ ông ấy sẽ bị Tà Thần diệt trừ ngay lập tức. Họ vẫn luôn chờ đợi cô và Giản Hành Chi xuất hiện ở thế giới này, có lẽ người khác đợi là Lận Ngôn Chi, nhưng đối với phụ mẫu cô mà nói, người họ đợi là con gái họ và Giản Hành Chi.”
“Ta bằng lòng đưa toàn bộ tu vi cho các người…” Thái Hằng ung dung mở miệng: “Cùng nhau thay đổi vận mệnh của chúng.”
Giọng điệu 38 xúc động: “Bước vào Độ Kiếp, tức có thể sát thần!”
“Cho nên lúc họ ném Giản Hành Chi vào Mật cảnh, họ đã biết y sẽ không chết?”
Ánh mắt Thái Hằng lập tức rét lạnh, tiếng đàn trên tay vang dội hóa thành dao sắc. Lụa dài Thượng Tuế bay ra, bao bọc lấy khí đen.
“Không biết.” 38 lắc đầu: “Nhưng lúc trước máy chủ đo lường tính toán hết thảy đều dựa vào số liệu đã có. Một khi ông ấy tùy tiện thay đổi bất cứ hành động nào, tất cả số liệu sau khi quỹ đạo sao của hai người hợp nhất đều phải tính toán lại. Dù là họ chỉ dịu dàng với cô một chút, cô đều sẽ đánh mất ý chí thành thần của mình. Vì vậy, họ chỉ có thể dựa theo sắp xếp cô chưa từng xuất hiện để đi tiếp.”
“Bằng hữu, mặc dù cô thông minh nhưng cơ sở kiến thức thật thiếu thốn. Chuyện sinh tử vốn chỉ có thần mới có thể kiểm soát, từ khi cô rút kiếm chia hai hồn ba phách cho Giản Hành Chi, cô đã có thần tính rồi, chỉ thiếu một bước cuối cùng ——”
“Vậy là ta thành thần sao?”
“Biến Giản Hành Chi thành một người độc lập đã là biến số mà Thái Hằng không nên có.”
“Cho nên y không thể có thêm nhiều biến số nữa.”
Thái Hằng quay đầu nhìn Thượng Tuế, mỉm cười lắc đầu.
Vì để tiếp nhận biến số này, vị tiên quân tốn mười sáu năm khổ sở đắn đo.
Liễu Nguyệt Hoa ngẩng đầu, nhìn thấy Thúy Lục hóa từ dạng chim thành người, đáp xuống đất, lưỡi dao ánh sáng trên tay vung lên, nháy mắt đánh văng xác khô phía trước.
Cuối cùng cái đêm vớt thanh kiếm non nớt kia dưới hồ, ông đã đưa ra quyết định.
“Xong, ủy thác của ngài đã được tiếp nhận xử lý.”
Dốc hết tất cả tu vi, trao cho đứa trẻ định sẵn phải chết này một sợi sinh cơ.
“Phản kích Đại nữ chính!”
“Biến Giản Hành Chi thành một người độc lập đã là biến số mà Thái Hằng không nên có.”
“Cho nên y không thể có thêm nhiều biến số nữa.”
“Được, chúng ta đã tiếp nhận ủy thác của ngài.” Ba bìa sách xuất hiện trên màn hình: “Dựa vào tính toán, tiểu thế giới này được mười tác giả lấy bối cảnh thiết lập tiểu thuyết khác nhau, trong đó có ba quyển có thể thỏa mãn yêu cầu quá trình thành thần của cô ấy. Ba quyển này lần lượt là kịch bản trạch đấu, kịch bản làm ruộng, kịch bản phản kích Đại nữ chính. Xin hỏi ngài lựa chọn kịch bản nào cho con gái ngài?”
“Vậy là ta thành thần sao?”
Khí đen bị tiếng đàn và dải lụa cùng bóp chết, tan biến giữa không trung. Thượng Tuế không dám lơ là cảnh giác, pháp ấn bay lượn trên tay. Thái Hằng cũng thu hồi cổ cầm, thay bằng trường kiếm, bảo hộ bên cạnh Thượng Tuế, nhìn chằm chằm bốn phía.
Liễu Nguyệt Hoa căng thẳng nhìn xung quanh, giơ tay lên bấm pháp quyết. Một lát sau, Tà Thần bật cười: “Hóa ra tu vi đã phế rồi.”
Tần Uyển Uyển không hiểu, 38 thở dài.
“Bằng hữu, mặc dù cô thông minh nhưng cơ sở kiến thức thật thiếu thốn. Chuyện sinh tử vốn chỉ có thần mới có thể kiểm soát, từ khi cô rút kiếm chia hai hồn ba phách cho Giản Hành Chi, cô đã có thần tính rồi, chỉ thiếu một bước cuối cùng ——”
Giọng điệu 38 xúc động: “Bước vào Độ Kiếp, tức có thể sát thần!”
Dốc hết tất cả tu vi, trao cho đứa trẻ định sẵn phải chết này một sợi sinh cơ.
“Ta hiểu rồi.”
Sấm sét điên cuồng đánh lên người Tần Uyển Uyển. Liễu Nguyệt Hoa hộ pháp cho nàng chống đỡ hết nổi trước tiên, nôn ra một búng máu. Một luồng khí đen đột nhiên bốc từ dưới đất lên, đánh thẳng về phía Tần Uyển Uyển!
“Thúy Lục? Nam Phong?”
Tần Uyển Uyển mở to mắt. Cũng chính lúc này, sấm sét đánh nứt pháp bảo trên đầu Tần Uyển Uyển, tia sét đầu tiên rốt cuộc đánh xuống người nàng.
Dứt lời, vô số cơ thể người bị hút sạch máu thịt gào thét lao từ trong rừng ra. Một bóng đen cực nhanh đánh về phía lưng Thái Hằng, Thượng Tuế bắt lấy Thái Hằng, pháp ấn đánh về phía khí đen trước mặt, nhưng khí đen lại chia làm hai, nhắm về phía Thái Hằng!
Tần Uyển Uyển mở to mắt. Cũng chính lúc này, sấm sét đánh nứt pháp bảo trên đầu Tần Uyển Uyển, tia sét đầu tiên rốt cuộc đánh xuống người nàng.
“Uyển Uyển!”
“Sao cô lại tới đây?”
Thượng Tuế theo bản năng muốn ngăn sấm sét nhưng bị Thái Hằng dùng tiếng đàn can ngăn, Thượng Tuế ngây người chốc lát, nhìn thiếu nữ ngồi giữa tia sét vẻ mặt bình tĩnh, thành thạo dẫn sét truyền đi toàn thân.
“Không biết.” 38 lắc đầu: “Nhưng lúc trước máy chủ đo lường tính toán hết thảy đều dựa vào số liệu đã có. Một khi ông ấy tùy tiện thay đổi bất cứ hành động nào, tất cả số liệu sau khi quỹ đạo sao của hai người hợp nhất đều phải tính toán lại. Dù là họ chỉ dịu dàng với cô một chút, cô đều sẽ đánh mất ý chí thành thần của mình. Vì vậy, họ chỉ có thể dựa theo sắp xếp cô chưa từng xuất hiện để đi tiếp.”
Thái Hằng quay đầu nhìn Thượng Tuế, mỉm cười lắc đầu.
Sấm sét điên cuồng đánh lên người Tần Uyển Uyển. Liễu Nguyệt Hoa hộ pháp cho nàng chống đỡ hết nổi trước tiên, nôn ra một búng máu. Một luồng khí đen đột nhiên bốc từ dưới đất lên, đánh thẳng về phía Tần Uyển Uyển!
Tần Uyển Uyển không hiểu, 38 thở dài.
Ánh mắt Thái Hằng lập tức rét lạnh, tiếng đàn trên tay vang dội hóa thành dao sắc. Lụa dài Thượng Tuế bay ra, bao bọc lấy khí đen.
Khí đen bị tiếng đàn và dải lụa cùng bóp chết, tan biến giữa không trung. Thượng Tuế không dám lơ là cảnh giác, pháp ấn bay lượn trên tay. Thái Hằng cũng thu hồi cổ cầm, thay bằng trường kiếm, bảo hộ bên cạnh Thượng Tuế, nhìn chằm chằm bốn phía.
Thượng Tuế theo bản năng muốn ngăn sấm sét nhưng bị Thái Hằng dùng tiếng đàn can ngăn, Thượng Tuế ngây người chốc lát, nhìn thiếu nữ ngồi giữa tia sét vẻ mặt bình tĩnh, thành thạo dẫn sét truyền đi toàn thân.
“Ta đã nói nhiều năm như vậy, thế mà Thái Hằng ông ngay cả đầu cũng không dám ló…” Giọng nói của Tà Thần tỏa ra từ bốn phương tám hướng, xung quanh rừng trúc bắt đầu có tiếng người.
Liễu Nguyệt Hoa căng thẳng nhìn xung quanh, giơ tay lên bấm pháp quyết. Một lát sau, Tà Thần bật cười: “Hóa ra tu vi đã phế rồi.”
Sau khi nàng ta đáp xuống đất, lần lượt hàng trăm tu sĩ cũng đáp xuống, quần thảo với đám xác khô kia.
Dứt lời, vô số cơ thể người bị hút sạch máu thịt gào thét lao từ trong rừng ra. Một bóng đen cực nhanh đánh về phía lưng Thái Hằng, Thượng Tuế bắt lấy Thái Hằng, pháp ấn đánh về phía khí đen trước mặt, nhưng khí đen lại chia làm hai, nhắm về phía Thái Hằng!
Thái Hằng không hề lưỡng lự lựa chọn cho con gái, mặc dù ông không hiểu những thứ này là cái gì, nhưng con gái ông ta tuyệt đối không thể đi làm ruộng với trạch đấu, nhất định phải là vai nữ chính!
Thái Hằng rút kiếm, nhưng khoảnh khắc chạm phải khí đen kia thì lập tức bị đánh bay!
“Thái Hằng!”
Pháp ấn của Thượng Tuế đánh tan khí đen, quay đầu định bắt lấy Thái Hằng, nhưng khí đen đã lách khỏi mũi kiếm của ông, hóa thành dao sắc chĩa vào ngực ông. Ngay lúc mũi kiếm cắm vào ngực, chợt nghe một tiếng chim hót, đốm lửa phóng từ trên trời xuống đốt cháy khí đen quấn quanh mũi kiếm Thái Hằng! Kế tiếp, một con kiến lớn bay từ trên trời xuống, ủi văng xác khô tấn công Tần Uyển Uyển, hung hổ ngăn cản trước mặt nàng.
“Thúy Lục? Nam Phong?”
“Uyển Uyển!”
Liễu Nguyệt Hoa ngẩng đầu, nhìn thấy Thúy Lục hóa từ dạng chim thành người, đáp xuống đất, lưỡi dao ánh sáng trên tay vung lên, nháy mắt đánh văng xác khô phía trước.
Sau khi nàng ta đáp xuống đất, lần lượt hàng trăm tu sĩ cũng đáp xuống, quần thảo với đám xác khô kia.
“Sao cô lại tới đây?”
“Ta đã nói nhiều năm như vậy, thế mà Thái Hằng ông ngay cả đầu cũng không dám ló…” Giọng nói của Tà Thần tỏa ra từ bốn phương tám hướng, xung quanh rừng trúc bắt đầu có tiếng người.
Lạc Bất Phàm nhìn Thúy Lục chạy tới, gấp gáp hỏi: “Nhóm Hành Chu đâu?”
“Ta bảo Ninh Bất Ngôn, Lạc Hành Chu, Liễu Phi Sương dẫn người giải quyết bên ngoài.” Thúy Lục lạnh giọng giải thích: “Hiện tại các nơi đã hỗn loạn, đâu đâu cũng là thứ này. Toàn bộ ma chủng còn chưa thanh lý trong khu cách ly đều biến thành xác khô, ta đốt sạch cả rồi.”



Đi theo ảnh ảnh cũng đỡ Thiên kiếp cho chị mà, không tệ lắm đâu
Tác giả biết cách tạo hiểu lầm ghê, xin lỗi vì lỡ chửi sư phụ anh hơi nhiều ?♀️
Cha nữ chính thích kiếm của anh quá chừng luôn á
Nghĩ tới cảnh đi làm ruộng hông biết sao, chắc vẫn là Giản Hành Chi đào đất rồi chị gieo trồng hả ?
Iu quá, tới hết rồi, tui biết mọi người không bỏ hai bạn lại mà