Chương 111 (4)
Thần giáng
Editor: Zens Zens
Đăng ký nhận chương mới: Link
Quy định đọc truyện trên Website: Link
Facebook Zens Zens: Link
***
Kiếm nhập vào thân, ánh sáng xanh bừng lên, cơ thể những người kia bị ánh sáng xanh chiếu trong suốt, có thể thấy rõ ma chủng trong cơ thể bọn họ từ từ bung nở, sau đó vỡ tan.
Nháy mắt ma chủng Tu chân giới bị quét dọn sạch sẽ, Tà Thần trợn mắt, mặc kệ Tần Uyển Uyển, quay đầu định bay lên trời. Thế nhưng ngay lúc hắn xoay đi, quang kiếm trong tay Tần Uyển Uyển bừng sáng, đột ngột đâm vào cơ thể hắn, động tác Tà Thần ngưng trệ. Quầng sáng vàng kim trên không ầm một tiếng, phóng xuống người Tà Thần!
“Nàng…” Tà Thần từ từ vỡ vụn dưới sự gột rửa của ánh sáng vàng trong cơ thể, hắn chấn kinh nhìn Tần Uyển Uyển cầm kiếm trước mặt mình: “Vậy mà nàng…”
“Nếu như năm đó taỉở tuyết sơn…”jTần Uyển Uyểnịbiết hắn muốnùhỏi gì, nhưngánàng không trả)lời vấn đề{không quan trọng,ịngược lại ngướcỗmắt nhìn hắn:â“Ta sẽ quayḽlại đổi ngươi.”ỉ
Tà Thần ngâyũngười. Khoảnh khắcἶđó, thời gianổhóa đá trênỗtuyết sơn, ngàyớngày chờ đợiỉđồng bạn trởẹlại tái hiệnủtrước mắt hắn.
HắnÍbật cười: “Nàngɩtưởng các ngườiỉcó thể giếtĩta?”
“Hôm nayèta biến mất,ìchỉ cần sauĩnày nhân gianỉcó ác, tấtjsẽ có ta.”ĺ
“Nhưng đồng dạng…”,Giản Hành Chiứđột ngột xuấtệhiện sau lưngủhắn, đâm mộtЇnhát xuyên thân.ļÁnh mắt yỹxuyên qua vaiἶhắn, nhìn TầnõUyển Uyển đốiḷdiện, nở nụìcười: “Chỉ cầnÍnhân gian cóủthiện, tất sẽïcó chúng ta.”ḷ
Ánh sáng từìhai thanh kiếmúbừng sáng, TàľThần đau đớnểla hét: “Nhưngîkhông tới! Nàngốkhông tới! Khôngịai trong cácἴngười tới cả!”ị
Cơ thể hắnọvỡ vụn, hóaḻthành khói đeníbay lên, nhưngớánh sáng trắng‹bốn phía lạiậbao bọc lấyãtất cả, tinhâlọc, cuối cùngỡhóa thành làn¸gió mát, trôiõgiạt tứ phương.
ĐợiïTà Thần ởígiữa hai ngườiứhoàn toàn biếnîmất, nàng vàêy đứng trênựkhông trung, ốngìtay áo mộtÍtrắng một lamĩtung bay, cảỗhai yên lặngởnhìn nhau tựaụnhư tái ngộİsau nghìn vạn}năm.
Khắp người TầnỉUyển Uyển đềuũlà thương tích,ưnàng mỉm cười,įnhắc nhở GiảnẻHành Chi: “Chuyệnìcòn chưa xongệđâu.”
Giản HànhìChi gật đầu,ìgiơ tay ấnẳlên trán TầnfUyển Uyển. Mộtửluồng linh lựcĺchảy dọc toànạthân nàng, vếtộthương trên ngườiấnàng biến mất.õGiản Hành Chiáquay đầu nhìnЇbốn phía, ngầmẩhiểu căn dặn:ĩ“Như cũ.”
“Taàcứu người.” TầnĬUyển Uyển mỉmīcười.
“Ta giết người.”ḷ
Giản Hành Chiıkhông nói thêmẻnữa, ngự kiếmơbay đi.
“Thập phươngẽtru tà, vạnἶkiếm nghe lệnh.”ú
Bầu trời vangịlên tiếng củaἶGiản Hành Chi,âkiếm của toànịbộ thế giớiứđồng loạt bayỡlên bày trận.
“Giết!”ĩ
Tiếng vừa dứt,ãphi kiếm cácậnơi chém thẳngũvề phía xácἵkhô đang cắn}người.
Nơi Giản HànhẫChi đi, mộtựkiếm chém qua,ỉtà mị cuốnằsạch.
Từ xa, TạặCô Đường đãínghe giọng GiảnЇHành Chi, yỉngẩng đầu lên,ïnhìn thấy bóngựdáng áo lamécầm kiếm quétũqua không trung.ĨGiản Hành Chiĭnhướng mày cườiἷmột tiếng vớiữy: “Trông cậuâkhông được rồi,fđể ta giúpốmột tay!”
Dứtílời, y chémẳầm lên dungἳnham, pháp trậnịbên trên cấpἶtốc khôi phục,ịkim kiếm treoẳcao vốn đangìyếu ớt lậpòtức vụt sáng.
“TạèCô Đường.” GiảnôHành Chi bayắvề nơi xa,íđể lại câuểnói: “Mau phi{thăng đi, Thiênĩgiới chờ cậu!”ἶ
Dứt lời, bóng²dáng Giản HànhỳChi đã khôngăthấy đâu, TạỉCô Đường cầmúkiếm cười khẽ.
“Ừ.”ỏ
Giản Hành Chiỉtrừ tà khắpỡnơi. Tần UyểnïUyển xoay đầu{lại, chạy tớiĩtrước mặt ThượngỉTuế và TháiđHằng trị thương‹cho bọn họıtrước. Thượng Tuếfvà Thái Hằngíbị thương kháứnhẹ, sau khiạổn định mộtộchút liền chạyắđi cứu những)người khác.
Tần UyểnĩUyển bước tớiɨtrước mặt NamịPhong và ThúyảLục. Nam PhongĮchỉ còn lạiἳcái vỏ, nóịnằm trong vũngımáu, khẽ thởỉdốc: “Chủ nhân…”áNó ngước mắtỉlên: “Ta… taốcòn có thểốphi thăng không?”ỗ
“Có ta vàãGiản Hành ChiĨở đây.”
TầnấUyển Uyển ômiNam Phong vàoĮlòng, ánh sángèbao phủ lênİngười Nam Phong,ỷhơi thở nóõổn định lạiẳnhiều. Tần UyểnàUyển an ủi:ậ“Ai không choíngươi phi thăng,:Giản Hành Chiăđánh hắn.”
“Tốtõquá…” Nam Phongềthều thào: “Ta…ềta cũng cóừthể phi thăngũrồi. Chủ nhân…ĺta… ta đauđquá… Ta muốnăngủ một giấc.”ĭ
“Ngủ đi.”
TầnẹUyển Uyển dịuĮdàng nói: “ĐếnẳTiên giới, taítạo cơ thểĭlại cho ngươi.”ũ
Tần Uyển Uyển²nói xong, ngẩngơđầu nhìn sangỹThúy Lục cảἰngười đầy máuóbên cạnh.
“Yêu đanểcủa tỷ hủyЇrồi.”
Nàng bìnhítĩnh lên tiếng.ļThúy Lục thởịgấp: “Bà đâyīvẫn là mộtîcon chim xinhẹđẹp.”
“Thúy Lụcứtỷ tỷ…” TầnáUyển Uyển mỉmẻcười nhìn nàng:Ї“Chúng ta hẹnụgặp ở Tiênỳgiới.”
Dứt lời,ưnàng đứng dậy,ậgiơ tay lênīchém một kiếm.ẻQuang kiếm quétịqua cơ thểẩThúy Lục, miệngÍvết thương trênởngười nàng taửbiến mất, ánh)mắt di chuyểnἱtheo mũi kiếmĩcủa Tần UyểnóUyển. Tần UyểnũUyển xoay người.
Nàngĩbước tới mépừtế đàn, nhìnẳxuống cả thếìgiới. Quan sátĬhồi lâu, nàngỉgiơ tay vungừmột kiếm vềẽphía thế giớiắbên dưới.
Chém mộtẩnhát, thực vậtýtái sinh, cỏứmọc chim bay,ọmây đen tanĩbiến, vạn vậtấbừng bừng sứcỵsống.
Tần UyểnặUyển ngắm nhìn²thế giới sốngểlại, trông thấyḷTiên quân áoïlam ngự kiếmỉbay về.
Giản HànháChi vừa đápἳxuống đất, bắtãđầu oán trách:ĩ“Vừa rồi cóĩcon chim suýtḹđụng vào ta,ớlông chim vỗềhết lên mặt.”é
Tần Uyển Uyển³bật cười, gỡălông chim trênḹtrán y xuống:ứ“Người đi đâuìthế? Sao lâuĪvậy?”
“Chẳng phảiíta hứa choịNinh Huy Hà°một cơ thểỡsao?”
Giản HànhľChi cười: “Vừaľđi gặp YêníVô Song vàÏNinh Huy Hà,:tiện tay nặnÏmột cơ thể,cho họ.”
Dứt}lời, y nhìnĩthấy Tần Uyển‹Uyển ôm NamíPhong trong lòng,ἲnhíu mày hỏi:á“Nó sao thế?”ẫ
“Về Tiên giớiặtừ từ dưỡngáthương.”
Tần UyểnựUyển nhìn GiảnĭHành Chi đau,lòng, an ủiỹy: “Cơ thểìnó hỏng rồi,}đúng lúc cảiỹtạo cho nóặmột cơ thểḹkhác.”
“Ừ.” GiảnỳHành Chi ômἲNam Phong, ngướcìmắt: “Mọi chuyệnἶsắp xếp ổnĩthỏa chưa?”
Dứtɪlời, y quayỗđầu nhìn xung]quanh, thấy ThượngɨTuế và TháiĨHằng đứng bênịcạnh, dường nhưởđã đợi bọnɩhọ rất lâu.
“Nếu cậu không đi, với bộ dạng này của cậu…” Thấy Giản Hành Chi nhìn sang, Thượng Tuế lạnh nhạt liếc y: “Tiểu thế giới này sắp sụp đến nơi rồi.”
Giản Hành Chi ngước mắt nhìn Thúy Lục, Thúy Lục xoay đầu đi không nhìn y.
“Vậy…” Tần Uyển Uyển nghe thấy lời nó, chần chờ chốc lát. Ngày này đến đúng dự liệu, nhưng lại có chút đột ngột. Nàng lưỡng lự hồi lâu, lúc nhìn màn hình đếm ngược, rốt cuộc mở miệng: “Tạm biệt.”
Giản Hành Chi nghe vậy định phản bác theo bản năng, nhưng nhớ tới thân phận của Thượng Tuế, y cố nhịn xuống, nặn ra một câu: “Người nói phải.”
Giản Hành Chi được 38 đưa về, không biết y trở lại bằng cách nào nhưng nhìn bộ dạng thì không giống con đường bình thường.
“Haiz…” 38 thở dài: “Phụ nữ các cô sao đều thế vậy? Thôi đi, sau này ta ngậm kẹo que.”
“Vậy…” Tần Uyển Uyển do dự chốc lát, dè dặt nhìn sang Thượng Tuế: “Chúng ta làm sao trở về?”
Dứt lời, Thượng Tuế bước tới vòng tròn do bốn mảnh Ngọc Linh Lung kết thành, giơ tay lên, vòng tròn lập tức biến thành vòng tròn khép kín.
Dứt lời, điểm sáng trong đầu nàng chậm rãi biến mất.
Giản Hành Chi được 38 đưa về, không biết y trở lại bằng cách nào nhưng nhìn bộ dạng thì không giống con đường bình thường.
“Bây giờ cô đi à?”
Giản Hành Chi nghe vậy định phản bác theo bản năng, nhưng nhớ tới thân phận của Thượng Tuế, y cố nhịn xuống, nặn ra một câu: “Người nói phải.”
Thượng Tuế nghe thấy câu hỏi của Tần Uyển Uyển, bất lực trừng nàng, trực tiếp đoạt lấy Ngọc Linh Lung trên thắt lưng: “Lúc còn bé thông minh biết mấy, sao bây giờ lại ngốc như vậy?”
Hai người lần lượt nhận diện: Tạ Cô Đường không ở đây, Thúy Lục, Lạc Hành Chu, Liễu Phi Sương, Ninh Bất Ngôn, Ninh Xương Hà, Yên Vô Song, Ninh Huy Hà, Kim Kiếm Đồng Tử…
Dứt lời, Thượng Tuế bước tới vòng tròn do bốn mảnh Ngọc Linh Lung kết thành, giơ tay lên, vòng tròn lập tức biến thành vòng tròn khép kín.
Thái Hằng nghe vậy, quay đầu nhìn nhóm người Lạc Bất Phàm sau lưng, giơ tay thi lễ, ôn hòa nói: “Trăm năm nay được chư vị chiếu cố, cầu chúc chư vị tu thành đại đạo, ngày sau gặp lại trên Tiên giới, có thể đến Tịch Sơn uống chung rượu nhạt.”
Đường lên trời trải thẳng tới đỉnh. Thượng Tuế chắp tay sau lưng, bước lên trước dẫn đường: “Đi thôi.”
“Khụ…” Giản Hành Chi hoàn toàn không muốn để người ta biết đoạn quá khứ này, khẽ ho một tiếng, nhanh chóng lấp liếm đề tài câu chuyện: “Biết rồi, đừng nói nữa.”
Thái Hằng nghe vậy, quay đầu nhìn nhóm người Lạc Bất Phàm sau lưng, giơ tay thi lễ, ôn hòa nói: “Trăm năm nay được chư vị chiếu cố, cầu chúc chư vị tu thành đại đạo, ngày sau gặp lại trên Tiên giới, có thể đến Tịch Sơn uống chung rượu nhạt.”
“Cậu gọi ai chim mập?!”
“Lời cảm tạ này phải để chúng ta nói.” Lạc Bất Phàm thở dài: “Hai vị Tiên quân vì bổn giới mà hi sinh rất nhiều, chúng ta không thể báo đáp, thẹn ở trong lòng. Ngày sau chúng ta sẽ tạo kim thân, xây chùa miếu vì các vị Tiên quân, cung phụng hương khói, tỏ chút tâm ý.”
“Sau này đừng hút thuốc nữa.”
666 nghe vậy, im lặng một hồi. Nó nhìn ba giây đếm ngược, vươn cánh tay nhỏ bên trong ra, nhẹ nhàng ôm lấy y: “Ngài cũng rất tốt, tương lai hạnh phúc nhé, Giản Hành Chi.”
Bọn họ mặc quần áo tu sĩ, thấy Giản Hành Chi nhìn qua, bèn xúc động nói: “Tiên quân, Thành chủ Thúy Lục cố ý dùng trận dịch chuyển đón chúng ta tới đây! Nghe nói hai người sắp đi, chúng ta đến đây đưa tiễn. Bây giờ chúng ta đổi nghề rồi, trở thành sát thủ, không cần sống như trước đây nữa…”
“Đa tạ.”
“Á.” Lạc Hành Chu đột ngột sực nhớ, chạy ra khỏi đám đông, đưa cho Giản Hành Chi một lá bùa: “Quên mất, đây là đồ sư huynh bảo ta đưa ngài.”
Thái Hằng và nhóm người lịch sự cảm tạ xong cũng bước lên thang trời, xoay người dặn dò Tần Uyển Uyển và Giản Hành Chi: “Hai đứa tạm biệt nhanh lên, tiểu thế giới này không chịu nổi linh lực của Giản Hành Chi đâu.”
“Nếu cậu không đi, với bộ dạng này của cậu…” Thấy Giản Hành Chi nhìn sang, Thượng Tuế lạnh nhạt liếc y: “Tiểu thế giới này sắp sụp đến nơi rồi.”
“Lời cảm tạ này phải để chúng ta nói.” Lạc Bất Phàm thở dài: “Hai vị Tiên quân vì bổn giới mà hi sinh rất nhiều, chúng ta không thể báo đáp, thẹn ở trong lòng. Ngày sau chúng ta sẽ tạo kim thân, xây chùa miếu vì các vị Tiên quân, cung phụng hương khói, tỏ chút tâm ý.”
Dứt lời, Thái Hằng đuổi theo Thượng Tuế, bước lên trên cao.
“Đi đây.”
Giản Hành Chi nhìn lá bùa ngây người. Lạc Hành Chu gãi đầu, nhớ lại: “Sư huynh nói ngài nhìn thứ này là biết cái gì, không cần nhiều lời.”
Tần Uyển Uyển và Giản Hành Chi nhìn nhau, xoay đầu lại, phát hiện rất nhiều người tới tế đàn.
Hai người lần lượt nhận diện: Tạ Cô Đường không ở đây, Thúy Lục, Lạc Hành Chu, Liễu Phi Sương, Ninh Bất Ngôn, Ninh Xương Hà, Yên Vô Song, Ninh Huy Hà, Kim Kiếm Đồng Tử…
Thậm chí còn có một đám người kỹ nam quán tại Quỷ Thành lúc trước Giản Hành Chi ở.
“Hở?”
Bốn người bước lên thang trời. Thượng Tuế và Thái Hằng đi phía trước, hai tiểu bối đi phía sau.
Bọn họ mặc quần áo tu sĩ, thấy Giản Hành Chi nhìn qua, bèn xúc động nói: “Tiên quân, Thành chủ Thúy Lục cố ý dùng trận dịch chuyển đón chúng ta tới đây! Nghe nói hai người sắp đi, chúng ta đến đây đưa tiễn. Bây giờ chúng ta đổi nghề rồi, trở thành sát thủ, không cần sống như trước đây nữa…”
Lúc trước y tưởng Tạ Cô Đường và Thúy Lục đã hủy lá bùa này rồi, nhưng hiện tại phát hiện hoá ra bọn họ vẫn không nhẫn tâm.
“Khụ…” Giản Hành Chi hoàn toàn không muốn để người ta biết đoạn quá khứ này, khẽ ho một tiếng, nhanh chóng lấp liếm đề tài câu chuyện: “Biết rồi, đừng nói nữa.”
“Chúng ta không thể ở đây lâu, không nói nhiều nữa…” Tần Uyển Uyển mỉm cười, giơ tay lên tạm biệt mọi người: “Núi xanh không đổi, nước biếc còn dài, hẹn ngày gặp lại.”
“Đúng vậy.” 38 thở dài: “Nhiệm vụ kế tiếp, chủ nhân kế tiếp, cảm ơn sự chiếu cố của cô.”
“Á.” Lạc Hành Chu đột ngột sực nhớ, chạy ra khỏi đám đông, đưa cho Giản Hành Chi một lá bùa: “Quên mất, đây là đồ sư huynh bảo ta đưa ngài.”
Giản Hành Chi nhìn lá bùa ngây người. Lạc Hành Chu gãi đầu, nhớ lại: “Sư huynh nói ngài nhìn thứ này là biết cái gì, không cần nhiều lời.”
Giản Hành Chi không lên tiếng, y nhìn lá bùa bố trí kết giới.
Lúc trước y tưởng Tạ Cô Đường và Thúy Lục đã hủy lá bùa này rồi, nhưng hiện tại phát hiện hoá ra bọn họ vẫn không nhẫn tâm.
Mà lúc này 666 cũng bắt đầu gỡ cài đặt rời đi.
Giản Hành Chi ngước mắt nhìn Thúy Lục, Thúy Lục xoay đầu đi không nhìn y.
Thậm chí còn có một đám người kỹ nam quán tại Quỷ Thành lúc trước Giản Hành Chi ở.
Giản Hành Chi cười một tiếng: “Được rồi, chim mập già, ta không tính toán với cô nữa.”
“Xin lỗi.”
“Cậu gọi ai chim mập?!”
Tần Uyển Uyển và Giản Hành Chi nhìn nhau, xoay đầu lại, phát hiện rất nhiều người tới tế đàn.
Thúy Lục lập tức quay đầu, mở miệng định mắng.
Nghe vậy, Giản Hành Chi trầm mặc chốc lát.
Tần Uyển Uyển kéo tay áo Giản Hành Chi, quay đầu nhìn Thúy Lục: “Thúy Lục tỷ tỷ, Tiên giới gặp lại.”
“Đi đây.”
“Hả?” Tần Uyển Uyển kinh ngạc: “38, cậu phải đi sao?
Thái Hằng và nhóm người lịch sự cảm tạ xong cũng bước lên thang trời, xoay người dặn dò Tần Uyển Uyển và Giản Hành Chi: “Hai đứa tạm biệt nhanh lên, tiểu thế giới này không chịu nổi linh lực của Giản Hành Chi đâu.”
Giản Hành Chi vẫy tay, ôm Nam Phong cùng xoay người với Tần Uyển Uyển, đạp thang trời, bước lên trên cao.
Giản Hành Chi không lên tiếng, y nhìn lá bùa bố trí kết giới.
Khoảnh khắc bước lên thang trời, tiếng máy móc gỡ cài đặt đồng thời vang lên trong đầu hai người, kèm theo tiếng thông báo cứng nhắc: “Nhiệm vụ ủy thác đã hoàn thành trọn vẹn, AI sắp tách khỏi ký chủ.”
“Tạm biệt.”
“Hả?” Tần Uyển Uyển kinh ngạc: “38, cậu phải đi sao?
“Đúng vậy.” 38 thở dài: “Nhiệm vụ kế tiếp, chủ nhân kế tiếp, cảm ơn sự chiếu cố của cô.”
“Vậy…” Tần Uyển Uyển do dự chốc lát, dè dặt nhìn sang Thượng Tuế: “Chúng ta làm sao trở về?”
“Vậy…” Tần Uyển Uyển nghe thấy lời nó, chần chờ chốc lát. Ngày này đến đúng dự liệu, nhưng lại có chút đột ngột. Nàng lưỡng lự hồi lâu, lúc nhìn màn hình đếm ngược, rốt cuộc mở miệng: “Tạm biệt.”
“Tạm biệt.”
Giản Hành Chi thấy 666 bắt đầu biến mất, giọng điệu hoảng hốt. 666 hừ một tiếng: “Nếu không thì sao? Ở lại để ngài mắng ta à?”
“Sau này đừng hút thuốc nữa.”
“Đa tạ.”
“Haiz…” 38 thở dài: “Phụ nữ các cô sao đều thế vậy? Thôi đi, sau này ta ngậm kẹo que.”
Dứt lời, điểm sáng trong đầu nàng chậm rãi biến mất.
Mà lúc này 666 cũng bắt đầu gỡ cài đặt rời đi.
“Chúng ta không thể ở đây lâu, không nói nhiều nữa…” Tần Uyển Uyển mỉm cười, giơ tay lên tạm biệt mọi người: “Núi xanh không đổi, nước biếc còn dài, hẹn ngày gặp lại.”
“Bây giờ cô đi à?”
Giản Hành Chi thấy 666 bắt đầu biến mất, giọng điệu hoảng hốt. 666 hừ một tiếng: “Nếu không thì sao? Ở lại để ngài mắng ta à?”
Nghe vậy, Giản Hành Chi trầm mặc chốc lát.
“Xin lỗi.”
Dứt lời, Thái Hằng đuổi theo Thượng Tuế, bước lên trên cao.
“Hở?”
666 kinh ngạc quay đầu, Giản Hành Chi mỉm cười: “Thật ra cô là hệ thống rất giỏi, đa tạ cô đã chiếu cố.”
666 nghe vậy, im lặng một hồi. Nó nhìn ba giây đếm ngược, vươn cánh tay nhỏ bên trong ra, nhẹ nhàng ôm lấy y: “Ngài cũng rất tốt, tương lai hạnh phúc nhé, Giản Hành Chi.”
666 biến mất trong thức hải Giản Hành Chi, y và Tần Uyển Uyển đồng thời cảm nhận được, cả hai nhìn nhau không khỏi bật cười.
Tần Uyển Uyển kéo tay áo Giản Hành Chi, quay đầu nhìn Thúy Lục: “Thúy Lục tỷ tỷ, Tiên giới gặp lại.”
Bốn người bước lên thang trời. Thượng Tuế và Thái Hằng đi phía trước, hai tiểu bối đi phía sau.



Ừa mau phi thăng đi, còn phải làm phù rể nữa chứ
Đồ ngốc anh không nhận ra là Thúy Lục à, bạn của anh đó
Vãi chim mập già, một câu thôi mà sát thương cực lớn ?
Tương lai hạnh phúc nhé, Giản Hành Chi.
38 với 666 dễ thương quá, luôn cố gắng trợ giúp ký chủ hết sức có thể
Kết cục rồi. Vui quá đi mất.