Chương 94
Dụ dỗ báng bổ
Editor: Zens Zens
Đăng ký nhận chương mới: Link
Quy định đọc truyện trên Website: Link
Facebook Zens Zens: Link
***
Tiếp tục…
Là tiếp tục cái mà cô nghĩ sao?
Thần linh ngoại hình hợp gu cô mở miệng mời mọc, thế này ai chịu cho nổi?
Vân Thiển rối rắm, mặt dưới ngón tay vừa lướt qua da thịt láng mịn trước ngực ngài, cô bỗng bừng tỉnh.
Đây là cạm bẫy!
Giống như những chuyện thần linh từng làm trước đây, tình huống bây giờ chắc chắn là khảo nghiệm.
Còn vì sao thần linh]muốn khảo nghiệmἳcô, nhìn thầnồlinh rảnh rỗiIchia ra nhiềuỉphân thân nhưἵvậy là biếtàbình thường chắcâchắn chẳng có,gì làm, chỉícần quá rảnhũquá chán thìắchuyện gì cũngắlàm được.
Nghĩỉđến cuộc chiếnɪthủ thành lúc¸đó như cóḽngười thứ ba[thao túng chiếnàcục, Tô Quânílại biểu lộấthái độ thầnễlinh đã đếnừthế giới nàyýtừ trước, támĩphần người thứằba đó làừthần linh, nhưỉvậy có thểĩthấy ngài rảnhĩđến mức độjnào.
【 Mình phảiἰkính trọng thầnỏlinh, sao mìnhũlại có thểĪlàm chuyện như¸vậy với ngài!ẵ】
Giới đột nhiênἶnghe thấy tiếngἲlòng đứng đắnứcủa Vân Thiển,ãnhìn người phụ)nữ lúc nãyừcòn động tayЇđộng chân vớiìngài kéo vạtạáo bào haiỉbên lại, sauáđó lấy thảmïmỏng đắp kínổngài từ đầuôđến chân .
“Tôiìcó tội, bâyịgiờ tôi sẽįtự phạt mình.”I
Giới bị bọcĪkín mít: “…”ẵ
Ngài thế nàyîcó gọi làặtự mình chuốcùkhổ không?
Trước kiaìVân Thiển baìlần bảy lượtớmuốn ra tay¹với ngài, bịỗngài từ chối.
Bâyļgiờ ngài chủờđộng tặng cho‹Vân Thiển, ngườiạnọ lại mangòlòng cảnh giác.
Chỉĺsố thỏa mãnĪcủa Lười biếngẫtrong cơ thểĩVân Thiển đãôđầy, chỉ đợiảmột quãng thờiIgian là có{thể thu hồi.
Chỉảsố thỏa mãnâcủa Tính dụcỹvẫn cần tăngõthêm, mặc dùèkhông dùng mộtἵvài chỗ đặcịbiệt nhưng nhữngềchỗ khác trênɪcơ thể cũngàcó thể khiếnêngười ta thỏaÍmãn.
Tham lam quảỷlà làm rất}được, ngài từngḻcảm nhận thôngἱqua phân thân,ìchỉ khi đạt[đến điểm nàoḹđó thì khíồcủa Tính dụcậmới hiện lên.
LúcĮđó, ngài chỉạcảm thấy đámỗphân thân thíchẹchuyện này đúngằlà chán ngắt.
Ngàiỷtừng nói vớiÎTham lam “Taịkhông có hứngĩthú với conợngười, càng khôngẫcó hứng thúĮvới chuyện này.”ị
Đôi khi nóiḻchuyện không nênứtuyệt tình quá,Ĩdù là thầnặlinh cũng vậy.
Giớiỉkhông biết phải]mở miệng thếḹnào với cô.
VânīThiển chui trởỉvề từ cáiủlỗ mình tới,ầbày tỏ tháiļđộ nhiệt tìnhἴgiống như khănẹquàng đỏ sửaểlại cái lỗ,İquay về nhàốgỗ của mình,ừbắt đầu tựùphạt —— khôngÎđắp chăn điЇngủ.
Vân Thiển: Đâyỹlà cách trừng³phạt bản thânīcực kỳ tànằnhẫn.
Hôm sau, VânĩThiển dậy rấtĩsớm, bên ngoàiáphòng vang lênớtiếng nói chuyệnḻkhe khẽ.
Là Giớiývà Tô Quân.
Ngheẫkỹ thì âmộsắc hai ngườiọtương đồng, nhưngịgiọng điệu nóiủchuyện lại chẳngἳgiống nhau. Nếuínghe giọng nóiừmà không nhìnỏmặt, người khácữsẽ không nghĩècả hai cùngấmột người.
“Chàoệbuổi sáng.” VânÏThiển chào hỏi:hai người.
Giới và(Tô Quân mộtἲđứng một ngồi,ẹtừng người gậtἱđầu với VânúThiển xem nhưọchào hỏi.
Quan sátfbầu không khíôgiữa hai người,İhẳn ngăn cáchĬđã được loạiìbỏ.
Tô Quân biết[được nhiệm vụâvà lai lịchýcủa Vân Thiểnótừ Giới, cònỳcó một vàiįthông tin bíàmật mà anhỏphải trả giá‹rất lớn. Cáiếgiá chính là‹tương lai lúcíGiới cần, anhìphải là ngườiἲđầu tiên trởévề bản thể.
Giớiḻđã hứa sẽĭgiữ lại ýĩthức bản thânìanh.
Còn việc nhờôanh bảo vệĺVân Thiển thì¸đó vốn làậviệc anh nênĩlàm.
Không cần bảnịthể nhắc nhở.
“Tô}Quân sẽ theoứnàng trở về,ìgiải trừ phiềnἳphức mà nàngùgặp phải.” GiớiĮnhắc nhở VânîThiển. Lúc trước,ĩngài thu đượcựcầu nguyện nhưngộlười hồi đáp,ữtình huống bâyɩgiờ không giống³khi đó, đươngỉnhiên thái độıcũng thay đổi.
VânủThiển không quênặtrước khi mìnhýbước vào thếἴgiới tận thế,fcô bị ảũđàn bà điênïĐặng Lan LanĮuy hiếp. Bâyỉgiờ, Giới chủịđộng đề xuấtậgiúp cô giảiĬtrừ phiền phức,ờvậy không còn²gì tốt hơn.
Côặtò mò hỏi:ở“Ngài thần linh,(vì sao Đặng‹Lan Lan muốnỹtìm ngài?”
Giớiởlắc đầu khôngİđáp, trong lòngīngài có mộtấsuy đoán, nhưngıcòn chờ chứngỵthực.
Vân Thiển đổiícâu hỏi: “Nhânơtố tận thếẩnơi này làếthủ lĩnh yêuἰquái cát sao?
Côýkhông hỏi thiênửthạch. Sau khiịTô Quân thuêphục thiên thạch,‹Chúa cứu thếãcũng không xuấtẹhiện nhắc nhởảdiệt trừ thànhụcông.
Giới gật đầu,ẽđáp: “Tô Quânἴsẽ xử lýἳchuyện này.”
Dựaἲđại thụ hóng)gió, Vân Thiểnįsung sướng chẳngỡcần làm gì.
Sauíkhi Văn TưúThành biết đượcĩchuyện này thìívô cùng hâmõmộ, làm tínâđồ sướng thật.ểAnh hỏi GiớiĪcó còn cầnîtín đồ khácỳkhông, nhất làĩkiểu tín đồjthích ăn uốngêấy.
Giới từ chối.
“Taỡchỉ cần mộtẩtín đồ làânàng.”
Văn TưḷThành: Dụ chóἳđến thế giớiỉtận thế giết(*)!ơQuá đáng!
(*) Xuấtỳphát từ câuõ“Dụ chó tới³giết” , cóĬnghĩa là bấtĮchợt thể hiệnặtình cảm chẳngẵkhác gì ngược]đãi chó độcĬthân, khiến chóímất cảnh giácĨmà bị giếténgay tại chỗ
Mấyẳngày sau đó,ễTô Quân lợiĮdụng sức mạnhầbên trong thiênïthạch cùng vớiïđám Bảo thạchếsư Thiết Kính¹Lôi lao tâmjlao lực bônờba khắp thếđgiới, hút lấyẫsức mạnh saļhóa.
Cát xám mấtờđi sức mạnhìsa hóa từĪtừ biến thànhổmàu vàng sẫm,ịthổ nhưỡng dướiụcát dần hồiĮphục sức sống,ịmầm xanh đâmfchồi. Bọn họọtừng bước đẩyĩlui không gianósinh tồn củaởyêu quái cát,ôphát triển nơiỉcư trú củaêloài người, thanhịdanh của ThànhìĐá Quý lan¹truyền khắp nơi.
ThànhἲĐá Quý ngàyỳcàng đông đúc.
Cuốiếcùng Vân Thiểnấvà Văn TưẳThành cũng đạtἷđược nguyện vọngịcủa bọn họἷtại Nhất TrungÎthực nghiệm thànhĩphố Hoán Giang,ẹvô lo vôínghĩ mà dạoưchơi thoải máiÏở thế giớiitận thế.
Hai conĺcá muối không³ôm chí lớnộchẳng mong gìõhơn, chỉ muốnỳtìm một nơiÏnắng đẹp, đặtĩmột chiếc ghế}nằm, dựng câyídù che nắng,jtay cầm lyịnước ướp lạnh,ỉđeo kính râmưthưởng thức ngườiẫqua đường muônỳmàu muôn vẻ.
Giớifngồi trên bờắtường quan sátảhai người tranhİluận ai cáởmuối hơn màổbật cười khanh[khách.
Văn Tư Thànhùcười giống nhưùgà mẹ, VânĩThiển cười… vôểcùng đáng yêu.
Sauịkhi nhận raàtình cảm, dùɩngười yêu làmìcái gì cũngἳsẽ như phủἱmột lớp màuềsắc sáng chói.{
Nhưng ngài nhớĺđược chuyện vềẩVân Thiển, cònêVân Thiển chẳngÏnhớ tí gì.
Trongầmắt cô, ngàiỵchỉ là mộtổthần linh biếnẫthái buồn chánđcó rất nhiềuİphân thân, ngoạiĩhình hợp guįmình.
Sau khi Táiɨhiện hôm qua,ậngài và VânỳThiển vẫn dínhờlíu như cũ,íhay là nghĩỉcách khôi phụcẻký ức củaệcô? Bản thânịký ức này)của Giới cũngįchưa khôi phục,ùchỉ có mộtįđoạn ký ứcễngẫu nhiên thấyộđược tại thịứtrấn Hạnh Phúc.
“Hả?ịCậu nói mìnhìlà thần linh)sao? Cậu nói)dối, cha mìnhἲbảo thế giớiẩxã hội chủĺnghĩa không tồnịtại thứ này…ựCậu sắp biếnịmất sao, biến{mất là gì?ĩTại sao khôngícó người tinἲvào cậu thìỵcậu lại biếnòmất? Người đẹpớkhông thể biếnỳmất, vậy mìnhịtin cậu…”
Mặcởdù quay ngượcįlại lần nữa,ốVân Thiển vẫnḽchủ động trởỗthành tín đồổcủa ngài, chỉưvì ngài nóiīmình sẽ tan,biến.
Tóc trắng quấnẩtrên đầu ngónỉtay, tâm trạngἳngài rất tốt.
“Xuỵtỉ—— Anh có°cảm nhận đượcįcảm giác làmựngười ta rétìrun không?” Vân²Thiển nói nhỏẻvới Văn TưĮThành: “Em nghiìngờ có ngườiĩnghĩ tới em.”j
Văn Tư Thành:ị“Người nghĩ đếnịem nhiều lắm.”ọAnh nhướng mắtầnói: “Chẳng phảiĭphía sau có]một người à?”‹
Vân Thiển hoảngêhồn khoát tay:ἶ“Anh đừng nóiâlung tung, con¹người em rấtịan phận, chưa[bao giờ cóỵý nghĩ báng¹bổ.”
“…” VăníTư Thành trầmỗmặc hồi lâu:I“Vân chó, anhIcảm thấy emľrất dám nghĩẻnha. Chẳng quaἶanh chỉ thấyìthần linh tươngòđối coi trọngớtín đồ em,ĩlà loại ‘nghĩ’ɪđó thôi, vậyúmà em lạiĭnhảy thẳng lênicấp độ ‘bángỡbổ’ rồi sao?”ợ
Khí lạnh truyềnĺtừ đằng sauÍtới.
Vân Thiển cứng nhắc xoay đầu, ngượng ngùng nở nụ cười buôn bán với thần linh, lập tức nhỏ giọng quát khẽ Văn Tư Thành: “Anh nói vậy là vu khống, trên đời này chẳng có ai tư tưởng thuần khiết hơn em đâu.”
Như sấm rền bên tai.
(*) Công phu nhẫn nhịn
(*) Công phu nhẫn nhịn
Văn Tư Thành bỉu môi.
Giới cấp cho Vân Thiển một lý do chính đáng để cô chấp nhận chạm vào ngài.
【 Đánh giá:… 】
Y phục trắng vừa thấm nước thì mặc cũng như không mặc.
Cuộc sống nhàn nhã ở thế giới tận thế trôi qua từng ngày. Văn Tư Thành nói nếu như thế giới tận thế nào cũng nhẹ nhàng thế này, anh muốn mỗi ngày tới thế giới tận thế trải nghiệm phong thổ thế giới khác. Kiểu nghỉ dưỡng này còn thú vị hơn du lịch vòng quanh thế giới nhiều lần ở thế giới hiện thực.
Vân Thiển thầm mắng: Nhà giàu đáng ghét.
Ngài đào một hồ nước nóng trong sân viện Tô Quân, rảnh rỗi là lại mặc trường bào màu trắng ngâm mình dưới nước, bảo là tu luyện.
Mỗi ngày Thành Đá Quý đều truyền đến tin tức thành quả chiến đấu của nhóm người Tô Quân. Có thêm sức mạnh đá quý thiên thạch, tiến trình của bọn họ diễn ra rất nhanh, hơn một nửa khu vực trên bản đồ đã khôi phục cảnh vật bình thường.
Giống như hướng dẫn viên du lịch nhắc nhở du khách tập hợp lên xe về nhà.
Yêu quái cát bắt đầu phản công, nhưng trước mặt Tô Quân nắm giữ sức mạnh thiên thạch, phản công chỉ là phí công. Thiên thạch sinh ra yêu quái cát, cũng là khắc tinh của yêu quái cát.
Giới hỏi cô có muốn tu luyện cùng nhau không.
Trong lúc một người một thần lôi lôi kéo kéo, Tô Quân chăm chỉ đã giao chiến với thủ lĩnh yêu quái cát, chỉ cần giải quyết nó, nhân tố tận thế thế giới hiện tại sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt.
Cô vươn tay kéo tóc trắng của ngài, nhón chân hôn mạnh lên cánh môi lạnh băng.
Yêu quái cát không chịu nổi một đòn trước thiên thạch.
Khu vực khôi phục bình thường càng nhiều, có nghĩa là ngày Vân Thiển và Văn Tư Thành về nhà càng gần.
Hoạt động trong đầu Vân Thiển suýt nữa biến từ Bát nhã tâm kinh thành Mười tám điệu sờ(*).
Ta muốn thu hồi phân thân Tính dục trong cơ thể nàng, tình trạng của y bây giờ chưa đủ tách rời khỏi người nàng, y cần bổ sung…” cùng với lời nói bộc trực.
Vân Thiển vẫn ở nhà gỗ nhỏ của mình trong sân viện Tô Quân như cũ. Bởi vì có một người không rõ lai lịch nhưng vừa nhìn đã biết lợi hại là Giới, nên bình thường trừ khi cô chủ động ra cửa, nếu không thì ngay cả Đường Giác cũng không tới quấy rầy.
Cuộc sống nhàn nhã ở thế giới tận thế trôi qua từng ngày. Văn Tư Thành nói nếu như thế giới tận thế nào cũng nhẹ nhàng thế này, anh muốn mỗi ngày tới thế giới tận thế trải nghiệm phong thổ thế giới khác. Kiểu nghỉ dưỡng này còn thú vị hơn du lịch vòng quanh thế giới nhiều lần ở thế giới hiện thực.
Thời gian ở cùng Giới càng nhiều, Vân Thiển liền phát hiện thật ra ngài không phải thần linh kiêu căng.
Vân Thiển và Văn Tư Thành vừa nghe thấy vậy, trong đầu đã nhận được thông tin tổng kết của Chúa cứu thế.
Trước đây tiếp xúc qua loa, cô cứ tưởng Giới là thần linh rất khinh thường loài người, bây giờ xem ra chẳng phải thế, ngài đối xử rất thân thiện với người khác.
Không thể nào.
Bất kể là cô hay Văn Tư Thành.
Cô không có ý gì với thần linh sao?
Bất kể là cô hay Văn Tư Thành.
Đôi mắt vàng của Giới vẫn luôn lạnh nhạt, nhưng xuyên qua vẻ lạnh nhạt, bên dưới lại là tình cảm dạt dào hơn cả người thường.
Vân Thiển cũng không ghét ở một mình với Giới.
Vân Thiển cũng không ghét ở một mình với Giới.
Nhưng!
Thời gian ở cùng Giới càng nhiều, Vân Thiển liền phát hiện thật ra ngài không phải thần linh kiêu căng.
Vân Thiển vẫn ở nhà gỗ nhỏ của mình trong sân viện Tô Quân như cũ. Bởi vì có một người không rõ lai lịch nhưng vừa nhìn đã biết lợi hại là Giới, nên bình thường trừ khi cô chủ động ra cửa, nếu không thì ngay cả Đường Giác cũng không tới quấy rầy.
Thần linh này chẳng có ý tứ gì cả… Chắc bởi vì thần linh không có khái niệm riêng tư của loài người.
Ngài đào một hồ nước nóng trong sân viện Tô Quân, rảnh rỗi là lại mặc trường bào màu trắng ngâm mình dưới nước, bảo là tu luyện.
Y phục trắng vừa thấm nước thì mặc cũng như không mặc.
Thần linh này chẳng có ý tứ gì cả… Chắc bởi vì thần linh không có khái niệm riêng tư của loài người.
Vân Thiển không biết thần linh có tu luyện hay không, nhưng cô thì đang tu luyện, luyện nhẫn công(*).
Rõ ràng trước đây là một người cực kỳ chủ động, tại sao bây giờ lại biến thành rùa đen rụt đầu thế?
Thân hình bọn họ đã dần dần tan biến.
Vân Thiển và Văn Tư Thành vừa nghe thấy vậy, trong đầu đã nhận được thông tin tổng kết của Chúa cứu thế.(*) Công phu nhẫn nhịn
Nhóm phân thân: Không, ngài không được!
Cô không có ý gì với thần linh sao?
(*) Là một điệu dân ca Phúc Kiến, link tại đây https://tinhte.vn/thread/thap-bat-mo-18-cai-so-voi-vi-tieu-bao.447413
Không thể nào.
Mỗi ngày Thành Đá Quý đều truyền đến tin tức thành quả chiến đấu của nhóm người Tô Quân. Có thêm sức mạnh đá quý thiên thạch, tiến trình của bọn họ diễn ra rất nhanh, hơn một nửa khu vực trên bản đồ đã khôi phục cảnh vật bình thường.
Gương mặt, vóc dáng, khí chất, tất cả đều đúng gu thẩm mỹ của cô, nhưng cô không dám làm xằng làm bậy, cô nhớ rất rõ bộ dạng Phù thủy biển bị thần phạt.
Một cái hôn thật mạnh.
Cô khống chế suy nghĩ trong lòng rất tốt, đầu đầy Bát nhã tâm kinh.
Có một hôm Vân Thiển không nhịn được, lúc Giới tu luyện trong ao, cô không trốn trong phòng mà ngồi bên cạnh, nghiêm túc điêu khắc bàn đá.
Đôi mắt vàng của Giới vẫn luôn lạnh nhạt, nhưng xuyên qua vẻ lạnh nhạt, bên dưới lại là tình cảm dạt dào hơn cả người thường.
Cô khống chế suy nghĩ trong lòng rất tốt, đầu đầy Bát nhã tâm kinh.
May mà ý chí cô vững vàng, ghi nhớ giá trị quan xã hội chủ nghĩa, lấy “Thanh tâm quả dục(1)” làm điểm cơ bản, lấy “Tịnh nhãn tảo hoàng(2)” làm phương thức hành động, dùng đá quý tạo thành “Mắt kính người mù”, cứ thế mắt không thấy, tâm không phiền.
Giới hỏi cô có muốn tu luyện cùng nhau không.
Giới nhắc nhở Vân Thiển và Văn Tư Thành chuẩn bị trở về.
Yêu quái cát bắt đầu phản công, nhưng trước mặt Tô Quân nắm giữ sức mạnh thiên thạch, phản công chỉ là phí công. Thiên thạch sinh ra yêu quái cát, cũng là khắc tinh của yêu quái cát.
Giới thật muốn vặt trụi tóc Vân Thiển xem thử rốt cuộc trong đầu cô đang nghĩ gì.
Tu luyện, cùng nhau.
Ở dưới nước, cùng nhau, chẳng khác nào tu luyện, không mặc quần áo.
Có một hôm Vân Thiển không nhịn được, lúc Giới tu luyện trong ao, cô không trốn trong phòng mà ngồi bên cạnh, nghiêm túc điêu khắc bàn đá.
Hoạt động trong đầu Vân Thiển suýt nữa biến từ Bát nhã tâm kinh thành Mười tám điệu sờ(*).
Tác giả có lời muốn nói:
Rõ ràng trước đây là một người cực kỳ chủ động, tại sao bây giờ lại biến thành rùa đen rụt đầu thế?Yêu quái cát bắt đầu phản công, nhưng trước mặt Tô Quân nắm giữ sức mạnh thiên thạch, phản công chỉ là phí công. Thiên thạch sinh ra yêu quái cát, cũng là khắc tinh của yêu quái cát.(*) Là một điệu dân ca Phúc Kiến, link tại đây https://tinhte.vn/thread/thap-bat-mo-18-cai-so-voi-vi-tieu-bao.447413
Ngài nói với Vân Thiển:
May mà ý chí cô vững vàng, ghi nhớ giá trị quan xã hội chủ nghĩa, lấy “Thanh tâm quả dục(1)” làm điểm cơ bản, lấy “Tịnh nhãn tảo hoàng(2)” làm phương thức hành động, dùng đá quý tạo thành “Mắt kính người mù”, cứ thế mắt không thấy, tâm không phiền.
(1) Tâm trong sáng, ngăn ham muốn
(2) Mắt bình thản, loại bỏ dâm dục
***
Giới thật muốn vặt trụi tóc Vân Thiển xem thử rốt cuộc trong đầu cô đang nghĩ gì.
Rõ ràng trước đây là một người cực kỳ chủ động, tại sao bây giờ lại biến thành rùa đen rụt đầu thế?
Văn Tư Thành bỉu môi.
Trong lúc một người một thần lôi lôi kéo kéo, Tô Quân chăm chỉ đã giao chiến với thủ lĩnh yêu quái cát, chỉ cần giải quyết nó, nhân tố tận thế thế giới hiện tại sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt.
【 Đã kiểm tra nhân tố tận thế, độ toàn vẹn thế giới 82% ! 】
Giới nhắc nhở Vân Thiển và Văn Tư Thành chuẩn bị trở về.
Giống như hướng dẫn viên du lịch nhắc nhở du khách tập hợp lên xe về nhà.
Ở dưới nước, cùng nhau, chẳng khác nào tu luyện, không mặc quần áo.
Vân Thiển và Văn Tư Thành vừa nghe thấy vậy, trong đầu đã nhận được thông tin tổng kết của Chúa cứu thế.
Ngón tay ngài chạm lên môi dưới hơi đau rát, lời nói vừa rồi quả nhiên có tác dụng.
Ngài đang dụ dỗ cô báng bổ.
【 Đã kiểm tra nhân tố tận thế, độ toàn vẹn thế giới 82% ! 】
【 Đánh giá:… 】
Vân Thiển cứng nhắc xoay đầu, ngượng ngùng nở nụ cười buôn bán với thần linh, lập tức nhỏ giọng quát khẽ Văn Tư Thành: “Anh nói vậy là vu khống, trên đời này chẳng có ai tư tưởng thuần khiết hơn em đâu.”
Vân Thiển không nghe được âm thanh đánh giá, Giới đột nhiên bước tới cạnh cô, cúi đầu nói một câu.
Như sấm rền bên tai.
Trước đây tiếp xúc qua loa, cô cứ tưởng Giới là thần linh rất khinh thường loài người, bây giờ xem ra chẳng phải thế, ngài đối xử rất thân thiện với người khác.
Mắt Vân Thiển trừng to.
Cô vươn tay kéo tóc trắng của ngài, nhón chân hôn mạnh lên cánh môi lạnh băng.
“!” Văn Tư Thành vội vàng giơ tay mập bịt mắt, ngón trỏ và ngón giữa lại thành thật tách ra, nhìn rất rõ cảnh tượng trước mắt.
Đôi môi mỏng của thần linh chuyển từ hồng phơn phớt sang hồng nhạt, thậm chí còn tăng thêm độ dày.
Một cái hôn thật mạnh.
Thân hình bọn họ đã dần dần tan biến.
Nhưng!
Mắt Vân Thiển trừng to.
Đôi mắt Vân Thiển sáng lấp lánh: “Nếu là nhiệm vụ ngài thần linh giao cho, lại liên quan mật thiết với tôi, tôi chắc chắn sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”
Giới nhìn nhóm Vân Thiển trở về thế giới hiện thực.
Ngón tay ngài chạm lên môi dưới hơi đau rát, lời nói vừa rồi quả nhiên có tác dụng.
Tác giả có lời muốn nói:
Ngài nói với Vân Thiển:
Ta muốn thu hồi phân thân Tính dục trong cơ thể nàng, tình trạng của y bây giờ chưa đủ tách rời khỏi người nàng, y cần bổ sung…” cùng với lời nói bộc trực.
Giới: Ta lên đây!
Giới cấp cho Vân Thiển một lý do chính đáng để cô chấp nhận chạm vào ngài.
Ngài đang dụ dỗ cô báng bổ.
***
Cuộc sống nhàn nhã ở thế giới tận thế trôi qua từng ngày. Văn Tư Thành nói nếu như thế giới tận thế nào cũng nhẹ nhàng thế này, anh muốn mỗi ngày tới thế giới tận thế trải nghiệm phong thổ thế giới khác. Kiểu nghỉ dưỡng này còn thú vị hơn du lịch vòng quanh thế giới nhiều lần ở thế giới hiện thực.Tác giả có lời muốn nói:
Đôi môi mỏng của thần linh chuyển từ hồng phơn phớt sang hồng nhạt, thậm chí còn tăng thêm độ dày.
Đôi mắt Vân Thiển sáng lấp lánh: “Nếu là nhiệm vụ ngài thần linh giao cho, lại liên quan mật thiết với tôi, tôi chắc chắn sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”
Giới: Ta lên đây!
Gương mặt, vóc dáng, khí chất, tất cả đều đúng gu thẩm mỹ của cô, nhưng cô không dám làm xằng làm bậy, cô nhớ rất rõ bộ dạng Phù thủy biển bị thần phạt.
Nhóm phân thân: Không, ngài không được!



văn tư thành: mù mắt chóa hợp kim lun òi
Giới không hồi phục trí nhớ thì thôi chứ đã hồi phục rồi thì Vân Thiển ngài cũng thu phục được, nói gì là phân thân.
Anh nói gì đó, anh tỏ tình hả?
Anh lên đi, anh được anh rất là được luôn ?
Thế mà Vân chó về thật, hoá ra diện mạo xinh đẹp mới là quan trọng nhất ????
Quả nhiên là người Vân chó thích nhất ra tay có khác, tới luôn đi =)))))