Cá muối cứu thế – Chương 94

Chương 94

Dụ dỗ báng bổ

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên Website: Link

Facebook Zens Zens: Link 

***

Tiếp tục…

Là tiếp tục cái mà cô nghĩ sao?

Thần linh ngoại hình hợp gu cô mở miệng mời mọc, thế này ai chịu cho nổi?

Vân Thiển rối rắm, mặt dưới ngón tay vừa lướt qua da thịt láng mịn trước ngực ngài, cô bỗng bừng tỉnh.

Đây là cạm bẫy!

Giống như những chuyện thần linh từng làm trước đây, tình huống bây giờ chắc chắn là khảo nghiệm.

Còn vì sao thn linh]mun kho nghimcô, nhìn thnlinh rnh riIchia ra nhiuphân thân nhưvy là biếtàbình thưng chcâchn chng có,gì làm, chícn quá rnhũquá chán thìchuyn gì cũnglàm đưc.

Nghĩđến cuc chiếnɪth thành lúc¸đó như cóngưi th ba[thao túng chiếnàcc, Tô Quâníli biu lthái đ thnlinh đã đếnthế gii nàyýt trưc, támĩphn ngưi thba đó làthn linh, nhưvy có thĩthy ngài rnhĩđến mc đjnào.

【 Mình phikính trng thnlinh, sao mìnhũli có thĪlàm chuyn như¸vy vi ngài!

Gii đt nhiênnghe thy tiếnglòng đng đnca Vân Thin,ãnhìn ngưi ph)n lúc nãycòn đng tayЇđng chân viìngài kéo vtáo bào haibên li, sauáđó ly thmïmng đp kínngài t đuôđến chân .

“Tôiìcó ti, bâygi tôi sįt pht mình.”I

Gii b bcĪkín mít: “…

Ngài thế nàyîcó gi làt mình chucùkh không?

Trưc kiaìVân Thin baìln by lưtmun ra tay¹vi ngài, bngài t chi.

Bâyļgi ngài chđng tng choVân Thin, ngưin li mangòlòng cnh giác.

Chĺs tha mãnĪca Lưi biếngtrong cơ thĩVân Thin đãôđy, ch đimt quãng thiIgian là có{th thu hi.

Chs tha mãnâca Tính dcvn cn tăngõthêm, mc dùèkhông dùng mtvài ch đcbit nhưng nhngch khác trênɪcơ th cũngàcó th khiếnêngưi ta thaÍmãn.

Tham lam qulà làm rt}đưc, ngài tngcm nhn thôngqua phân thân,ìch khi đt[đến đim nàođó thì khíca Tính dcmi hin lên.

LúcĮđó, ngài chcm thy đámphân thân thíchchuyn này đúnglà chán ngt.

Ngàitng nói viÎTham lam “Takhông có hngĩthú vi conngưi, càng khôngcó hng thúĮvi chuyn này.”

Đôi khi nóichuyn không nêntuyt tình quá,Ĩdù là thnlinh cũng vy.

Giikhông biết phi]m ming thếnào vi cô.

VânīThin chui trv t cáil mình ti,bày t tháiļđ nhit tìnhging như khănquàng đ sali cái l,İquay v nhàg ca mình,bt đu tùpht —— khôngÎđp chăn điЇng.

Vân Thin: Đâylà cách trng³pht bn thânīcc k tànnhn.

Hôm sau, VânĩThin dy rtĩsm, bên ngoàiáphòng vang lêntiếng nói chuynkhe kh.

Là Giiývà Tô Quân.

Nghek thì âmsc hai ngưitương đng, nhưngging điu nóichuyn li chngging nhau. Nếuínghe ging nóimà không nhìnmt, ngưi khács không nghĩèc hai cùngmt ngưi.

Chàobui sáng.” VânÏThin chào hi:hai ngưi.

Gii và(Tô Quân mtđng mt ngi,tng ngưi gtđu vi VânúThin xem nhưchào hi.

Quan sátfbu không khíôgia hai ngưi,İhn ngăn cáchĬđã đưc loiìb.

Tô Quân biết[đưc nhim vâvà lai lchýca Vân Thinót Gii, còncó mt vàiįthông tin bíàmt mà anhphi tr giárt ln. Cáiếgiá chính làtương lai lúcíGii cn, anhìphi là ngưiđu tiên trév bn th.

Giiđã ha sĭgi li ýĩthc bn thânìanh.

Còn vic nhôanh bo vĺVân Thin thì¸đó vn làvic anh nênĩlàm.

Không cn bnth nhc nh.

“Tô}Quân s theonàng tr v,ìgii tr phinphc mà nàngùgp phi.” GiiĮnhc nh VânîThin. Lúc trưc,ĩngài thu đưccu nguyn nhưnglưi hi đáp,tình hung bâyɩgi không ging³khi đó, đươngnhiên thái đıcũng thay đi.

VânThin không quêntrưc khi mìnhýbưc vào thếgii tn thế,fcô b ũđàn bà điênïĐng Lan LanĮuy hiếp. Bâygi, Gii chđng đ xutgiúp cô giiĬtr phin phc,vy không còn²gì tt hơn.

Côtò mò hi:“Ngài thn linh,(vì sao ĐngLan Lan muntìm ngài?”

Giilc đu khôngİđáp, trong lòngīngài có mtsuy đoán, nhưngıcòn ch chngthc.

Vân Thin điícâu hi: “Nhânơt tn thếnơi này làếth lĩnh yêuquái cát sao?

Côýkhông hi thiênthch. Sau khiTô Quân thuêphc thiên thch,Chúa cu thếãcũng không xuthin nhc nhdit tr thànhcông.

Gii gt đu,đáp: “Tô Quâns x lýchuyn này.”

Dađi th hóng)gió, Vân Thinįsung sưng chngcn làm gì.

Sauíkhi Văn TưúThành biết đưcĩchuyn này thìívô cùng hâmõm, làm tínâđ sưng tht.Anh hi GiiĪcó còn cnîtín đ kháckhông, nht làĩkiu tín đjthích ăn ungêy.

Gii t chi.

“Tach cn mttín đ làânàng.”

Văn TưThành: D chóđến thế giitn thế giết(*)!ơQuá đáng!

(*) Xutphát t câuõ“D chó ti³giết, cóĬnghĩa là btĮcht th hintình cm chngkhác gì ngưc]đãi chó đcĬthân, khiến chóímt cnh giácĨmà b giếténgay ti ch

Myngày sau đó,Tô Quân liĮdng sc mnhbên trong thiênïthch cùng viïđám Bo thchếsư Thiết Kính¹Lôi lao tâmjlao lc bônba khp thếđgii, hút lysc mnh saļhóa.

Cát xám mtđi sc mnhìsa hóa tĪt biến thànhmàu vàng sm,th nhưng dưicát dn hiĮphc sc sng,mm xanh đâmfchi. Bn htng bưc đyĩlui không gianósinh tn cayêu quái cát,ôphát trin nơicư trú caêloài ngưi, thanhdanh ca ThànhìĐá Quý lan¹truyn khp nơi.

ThànhĐá Quý ngàycàng đông đúc.

Cuiếcùng Vân Thinvà Văn TưThành cũng đtđưc nguyn vngca bn hti Nht TrungÎthc nghim thànhĩph Hoán Giang,vô lo vôínghĩ mà doưchơi thoi máiÏ thế giiitn thế.

Hai conĺcá mui không³ôm chí lnchng mong gìõhơn, ch muntìm mt nơiÏnng đp, đtĩmt chiếc ghế}nm, dng câyídù che nng,jtay cm lynưc ưp lnh,đeo kính râmưthưng thc ngưiqua đưng muônmàu muôn v.

Giifngi trên btưng quan sáthai ngưi tranhİlun ai cámui hơn màbt cưi khanh[khách.

Văn Tư Thànhùcưi ging nhưùgà m, VânĩThin cưi… vôcùng đáng yêu.

Saukhi nhn raàtình cm, dùɩngưi yêu làmìcái gì cũngs như phmt lp màusc sáng chói.{

Nhưng ngài nhĺđưc chuyn vVân Thin, cònêVân Thin chngÏnh tí gì.

Trongmt cô, ngàich là mtthn linh biếnthái bun chánđcó rt nhiuİphân thân, ngoiĩhình hp guįmình.

Sau khi Táiɨhin hôm qua,ngài và VânThin vn dínhlíu như cũ,íhay là nghĩcách khôi phcký c cacô? Bn thânký c này)ca Gii cũngįchưa khôi phc,ùch có mtįđon ký cngu nhiên thyđưc ti thtrn Hnh Phúc.

“H?Cu nói mìnhìlà thn linh)sao? Cu nói)di, cha mìnhbo thế giixã hi chĺnghĩa không tnti th này…Cu sp biếnmt sao, biến{mt là gì?ĩTi sao khôngícó ngưi tinvào cu thìcu li biếnòmt? Ngưi đpkhông th biếnmt, vy mìnhtin cu…

Mcdù quay ngưcįli ln na,Vân Thin vnch đng trthành tín đca ngài, chưvì ngài nóiīmình s tan,biến.

Tóc trng quntrên đu ngóntay, tâm trngngài rt tt.

“Xut—— Anh có°cm nhn đưcįcm giác làmngưi ta rétìrun không?” Vân²Thin nói nhvi Văn TưĮThành: “Em nghiìng có ngưiĩnghĩ ti em.”j

Văn Tư Thành:“Ngưi nghĩ đếnem nhiu lm.”Anh nhưng mtnói: “Chng phiĭphía sau có]mt ngưi à?”

Vân Thin hongêhn khoát tay:“Anh đng nóiâlung tung, con¹ngưi em rtan phn, chưa[bao gi cóý nghĩ báng¹b.”

“… VăníTư Thành trmmc hi lâu:IVân chó, anhIcm thy emľrt dám nghĩnha. Chng quaanh ch thyìthn linh tươngòđi coi trngtín đ em,ĩlà loi ‘nghĩɪđó thôi, vyúmà em liĭnhy thng lênicp đ ‘bángb ri sao?”

Khí lnh truynĺt đng sauÍti.

Vân Thiển cứng nhắc xoay đầu, ngượng ngùng nở nụ cười buôn bán với thần linh, lập tức nhỏ giọng quát khẽ Văn Tư Thành: “Anh nói vậy là vu khống, trên đời này chẳng có ai tư tưởng thuần khiết hơn em đâu.”

Như sấm rền bên tai.

(*) Công phu nhẫn nhịn

(*) Công phu nhẫn nhịn

Văn Tư Thành bỉu môi.

Giới cấp cho Vân Thiển một lý do chính đáng để cô chấp nhận chạm vào ngài.

【 Đánh giá:… 】

Y phục trắng vừa thấm nước thì mặc cũng như không mặc.

Cuộc sống nhàn nhã ở thế giới tận thế trôi qua từng ngày. Văn Tư Thành nói nếu như thế giới tận thế nào cũng nhẹ nhàng thế này, anh muốn mỗi ngày tới thế giới tận thế trải nghiệm phong thổ thế giới khác. Kiểu nghỉ dưỡng này còn thú vị hơn du lịch vòng quanh thế giới nhiều lần ở thế giới hiện thực.

Vân Thiển thầm mắng: Nhà giàu đáng ghét.

Ngài đào một hồ nước nóng trong sân viện Tô Quân, rảnh rỗi là lại mặc trường bào màu trắng ngâm mình dưới nước, bảo là tu luyện.

Mỗi ngày Thành Đá Quý đều truyền đến tin tức thành quả chiến đấu của nhóm người Tô Quân. Có thêm sức mạnh đá quý thiên thạch, tiến trình của bọn họ diễn ra rất nhanh, hơn một nửa khu vực trên bản đồ đã khôi phục cảnh vật bình thường.

Giống như hướng dẫn viên du lịch nhắc nhở du khách tập hợp lên xe về nhà.

Yêu quái cát bắt đầu phản công, nhưng trước mặt Tô Quân nắm giữ sức mạnh thiên thạch, phản công chỉ là phí công. Thiên thạch sinh ra yêu quái cát,  cũng là khắc tinh của yêu quái cát.

Giới hỏi cô có muốn tu luyện cùng nhau không.

Trong lúc một người một thần lôi lôi kéo kéo, Tô Quân chăm chỉ đã giao chiến với thủ lĩnh yêu quái cát, chỉ cần giải quyết nó, nhân tố tận thế thế giới hiện tại sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt.

Cô vươn tay kéo tóc trắng của ngài, nhón chân hôn mạnh lên cánh môi lạnh băng.

Yêu quái cát không chịu nổi một đòn trước thiên thạch.

Khu vực khôi phục bình thường càng nhiều, có nghĩa là ngày Vân Thiển và Văn Tư Thành về nhà càng gần.

Hoạt động trong đầu Vân Thiển suýt nữa biến từ Bát nhã tâm kinh thành Mười tám điệu sờ(*).

Ta muốn thu hồi phân thân Tính dục trong cơ thể nàng, tình trạng của y bây giờ chưa đủ tách rời khỏi người nàng, y cần bổ sung…” cùng với lời nói bộc trực.

Vân Thiển vẫn ở nhà gỗ nhỏ của mình trong sân viện Tô Quân như cũ. Bởi vì có một người không rõ lai lịch nhưng vừa nhìn đã biết lợi hại là Giới, nên bình thường trừ khi cô chủ động ra cửa, nếu không thì ngay cả Đường Giác cũng không tới quấy rầy.

Cuộc sống nhàn nhã ở thế giới tận thế trôi qua từng ngày. Văn Tư Thành nói nếu như thế giới tận thế nào cũng nhẹ nhàng thế này, anh muốn mỗi ngày tới thế giới tận thế trải nghiệm phong thổ thế giới khác. Kiểu nghỉ dưỡng này còn thú vị hơn du lịch vòng quanh thế giới nhiều lần ở thế giới hiện thực.

Thời gian ở cùng Giới càng nhiều, Vân Thiển liền phát hiện thật ra ngài  không phải thần linh kiêu căng.

Vân Thiển và Văn Tư Thành vừa nghe thấy vậy, trong đầu đã nhận được thông tin tổng kết của Chúa cứu thế.

Trước đây tiếp xúc qua loa, cô cứ tưởng Giới là thần linh rất khinh thường loài người, bây giờ xem ra chẳng phải thế, ngài đối xử rất thân thiện với người khác.

Không thể nào.

Bất kể là cô hay Văn Tư Thành.

Cô không có ý gì với thần linh sao?

Bất kể là cô hay Văn Tư Thành.

Đôi mắt vàng của Giới vẫn luôn lạnh nhạt, nhưng xuyên qua vẻ lạnh nhạt, bên dưới lại là tình cảm dạt dào hơn cả người thường.

Vân Thiển cũng không ghét ở một mình với Giới.

Vân Thiển cũng không ghét ở một mình với Giới.

Nhưng!

Thời gian ở cùng Giới càng nhiều, Vân Thiển liền phát hiện thật ra ngài  không phải thần linh kiêu căng.

Vân Thiển vẫn ở nhà gỗ nhỏ của mình trong sân viện Tô Quân như cũ. Bởi vì có một người không rõ lai lịch nhưng vừa nhìn đã biết lợi hại là Giới, nên bình thường trừ khi cô chủ động ra cửa, nếu không thì ngay cả Đường Giác cũng không tới quấy rầy.

Thần linh này chẳng có ý tứ gì cả… Chắc bởi vì thần linh không có khái niệm riêng tư của loài người.

Ngài đào một hồ nước nóng trong sân viện Tô Quân, rảnh rỗi là lại mặc trường bào màu trắng ngâm mình dưới nước, bảo là tu luyện.

Y phục trắng vừa thấm nước thì mặc cũng như không mặc.

Thần linh này chẳng có ý tứ gì cả… Chắc bởi vì thần linh không có khái niệm riêng tư của loài người.

Vân Thiển không biết thần linh có tu luyện hay không, nhưng cô thì đang tu luyện, luyện nhẫn công(*).

Rõ ràng trước đây là một người cực kỳ chủ động, tại sao bây giờ lại biến thành rùa đen rụt đầu thế?

Thân hình bọn họ đã dần dần tan biến.

Vân Thiển và Văn Tư Thành vừa nghe thấy vậy, trong đầu đã nhận được thông tin tổng kết của Chúa cứu thế.(*) Công phu nhẫn nhịn

Nhóm phân thân: Không, ngài không được!

Cô không có ý gì với thần linh sao?

(*)  Là một điệu dân ca Phúc Kiến, link tại đây https://tinhte.vn/thread/thap-bat-mo-18-cai-so-voi-vi-tieu-bao.447413

Không thể nào.

Mỗi ngày Thành Đá Quý đều truyền đến tin tức thành quả chiến đấu của nhóm người Tô Quân. Có thêm sức mạnh đá quý thiên thạch, tiến trình của bọn họ diễn ra rất nhanh, hơn một nửa khu vực trên bản đồ đã khôi phục cảnh vật bình thường.

Gương mặt, vóc dáng, khí chất, tất cả đều đúng gu thẩm mỹ của cô, nhưng cô không dám làm xằng làm bậy, cô nhớ rất rõ bộ dạng Phù thủy biển bị thần phạt.

Một cái hôn thật mạnh.

Cô khống chế suy nghĩ trong lòng rất tốt, đầu đầy Bát nhã tâm kinh.

Có một hôm Vân Thiển không nhịn được, lúc Giới tu luyện trong ao, cô không trốn trong phòng mà ngồi bên cạnh, nghiêm túc điêu khắc bàn đá.

Đôi mắt vàng của Giới vẫn luôn lạnh nhạt, nhưng xuyên qua vẻ lạnh nhạt, bên dưới lại là tình cảm dạt dào hơn cả người thường.

Cô khống chế suy nghĩ trong lòng rất tốt, đầu đầy Bát nhã tâm kinh.

May mà ý chí cô vững vàng, ghi nhớ giá trị quan xã hội chủ nghĩa, lấy “Thanh tâm quả dục(1)” làm điểm cơ bản, lấy “Tịnh nhãn tảo hoàng(2)” làm phương thức hành động, dùng đá quý tạo thành “Mắt kính người mù”, cứ thế mắt không thấy, tâm không phiền.

Giới hỏi cô có muốn tu luyện cùng nhau không.

Giới nhắc nhở Vân Thiển và Văn Tư Thành chuẩn bị trở về.

Yêu quái cát bắt đầu phản công, nhưng trước mặt Tô Quân nắm giữ sức mạnh thiên thạch, phản công chỉ là phí công. Thiên thạch sinh ra yêu quái cát,  cũng là khắc tinh của yêu quái cát.

Giới thật muốn vặt trụi tóc Vân Thiển xem thử rốt cuộc trong đầu cô đang nghĩ gì.

Tu luyện, cùng nhau.

Ở dưới nước, cùng nhau, chẳng khác nào tu luyện, không mặc quần áo.

Có một hôm Vân Thiển không nhịn được, lúc Giới tu luyện trong ao, cô không trốn trong phòng mà ngồi bên cạnh, nghiêm túc điêu khắc bàn đá.

Hoạt động trong đầu Vân Thiển suýt nữa biến từ Bát nhã tâm kinh thành Mười tám điệu sờ(*).

Tác giả có lời muốn nói:

Rõ ràng trước đây là một người cực kỳ chủ động, tại sao bây giờ lại biến thành rùa đen rụt đầu thế?Yêu quái cát bắt đầu phản công, nhưng trước mặt Tô Quân nắm giữ sức mạnh thiên thạch, phản công chỉ là phí công. Thiên thạch sinh ra yêu quái cát,  cũng là khắc tinh của yêu quái cát.(*)  Là một điệu dân ca Phúc Kiến, link tại đây https://tinhte.vn/thread/thap-bat-mo-18-cai-so-voi-vi-tieu-bao.447413

Ngài nói với Vân Thiển:

May mà ý chí cô vững vàng, ghi nhớ giá trị quan xã hội chủ nghĩa, lấy “Thanh tâm quả dục(1)” làm điểm cơ bản, lấy “Tịnh nhãn tảo hoàng(2)” làm phương thức hành động, dùng đá quý tạo thành “Mắt kính người mù”, cứ thế mắt không thấy, tâm không phiền.

(1) Tâm trong sáng, ngăn ham muốn

(2) Mắt bình thản, loại bỏ dâm dục

***

Giới thật muốn vặt trụi tóc Vân Thiển xem thử rốt cuộc trong đầu cô đang nghĩ gì.

Rõ ràng trước đây là một người cực kỳ chủ động, tại sao bây giờ lại biến thành rùa đen rụt đầu thế?

Văn Tư Thành bỉu môi.

Trong lúc một người một thần lôi lôi kéo kéo, Tô Quân chăm chỉ đã giao chiến với thủ lĩnh yêu quái cát, chỉ cần giải quyết nó, nhân tố tận thế thế giới hiện tại sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt.

【 Đã kiểm tra nhân tố tận thế, độ toàn vẹn thế giới 82% ! 】

Giới nhắc nhở Vân Thiển và Văn Tư Thành chuẩn bị trở về.

Giống như hướng dẫn viên du lịch nhắc nhở du khách tập hợp lên xe về nhà.

Ở dưới nước, cùng nhau, chẳng khác nào tu luyện, không mặc quần áo.

Vân Thiển và Văn Tư Thành vừa nghe thấy vậy, trong đầu đã nhận được thông tin tổng kết của Chúa cứu thế.

Ngón tay ngài chạm lên môi dưới hơi đau rát, lời nói vừa rồi quả nhiên có tác dụng.

Ngài đang dụ dỗ cô báng bổ.

【 Đã kiểm tra nhân tố tận thế, độ toàn vẹn thế giới 82% ! 】

【 Đánh giá:… 】

Vân Thiển cứng nhắc xoay đầu, ngượng ngùng nở nụ cười buôn bán với thần linh, lập tức nhỏ giọng quát khẽ Văn Tư Thành: “Anh nói vậy là vu khống, trên đời này chẳng có ai tư tưởng thuần khiết hơn em đâu.”

Vân Thiển không nghe được âm thanh đánh giá, Giới đột nhiên bước tới cạnh cô, cúi đầu nói một câu.

Như sấm rền bên tai.

Trước đây tiếp xúc qua loa, cô cứ tưởng Giới là thần linh rất khinh thường loài người, bây giờ xem ra chẳng phải thế, ngài đối xử rất thân thiện với người khác.

Mắt Vân Thiển trừng to.

Cô vươn tay kéo tóc trắng của ngài, nhón chân hôn mạnh lên cánh môi lạnh băng.

“!” Văn Tư Thành vội vàng giơ tay mập bịt mắt, ngón trỏ và ngón giữa lại thành thật tách ra, nhìn rất rõ cảnh tượng trước mắt.

Đôi môi mỏng của thần linh chuyển từ hồng phơn phớt sang hồng nhạt, thậm chí còn tăng thêm độ dày.

Một cái hôn thật mạnh.

Thân hình bọn họ đã dần dần tan biến.

Nhưng!

Mắt Vân Thiển trừng to.

Đôi mắt Vân Thiển sáng lấp lánh: “Nếu là nhiệm vụ ngài thần linh giao cho, lại liên quan mật thiết với tôi, tôi chắc chắn sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”

Giới nhìn nhóm Vân Thiển trở về thế giới hiện thực.

Ngón tay ngài chạm lên môi dưới hơi đau rát, lời nói vừa rồi quả nhiên có tác dụng.

Tác giả có lời muốn nói:

Ngài nói với Vân Thiển:

Ta muốn thu hồi phân thân Tính dục trong cơ thể nàng, tình trạng của y bây giờ chưa đủ tách rời khỏi người nàng, y cần bổ sung…” cùng với lời nói bộc trực.

Giới: Ta lên đây!

Giới cấp cho Vân Thiển một lý do chính đáng để cô chấp nhận chạm vào ngài.

Ngài đang dụ dỗ cô báng bổ.

***

Cuộc sống nhàn nhã ở thế giới tận thế trôi qua từng ngày. Văn Tư Thành nói nếu như thế giới tận thế nào cũng nhẹ nhàng thế này, anh muốn mỗi ngày tới thế giới tận thế trải nghiệm phong thổ thế giới khác. Kiểu nghỉ dưỡng này còn thú vị hơn du lịch vòng quanh thế giới nhiều lần ở thế giới hiện thực.Tác giả có lời muốn nói:

Đôi môi mỏng của thần linh chuyển từ hồng phơn phớt sang hồng nhạt, thậm chí còn tăng thêm độ dày.

Đôi mắt Vân Thiển sáng lấp lánh: “Nếu là nhiệm vụ ngài thần linh giao cho, lại liên quan mật thiết với tôi, tôi chắc chắn sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”

Giới: Ta lên đây!

Gương mặt, vóc dáng, khí chất, tất cả đều đúng gu thẩm mỹ của cô, nhưng cô không dám làm xằng làm bậy, cô nhớ rất rõ bộ dạng Phù thủy biển bị thần phạt.

Nhóm phân thân: Không, ngài không được!

5 10 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

5 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Huong Zan
Huong Zan
4 Năm Cách đây

văn tư thành: mù mắt chóa hợp kim lun òi

tran sinh
tran sinh
4 Năm Cách đây

Giới không hồi phục trí nhớ thì thôi chứ đã hồi phục rồi thì Vân Thiển ngài cũng thu phục được, nói gì là phân thân.

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Anh nói gì đó, anh tỏ tình hả?

Azan0306
Azan0306
3 Năm Cách đây

Anh lên đi, anh được anh rất là được luôn ?

Linh
Linh
3 Năm Cách đây

Thế mà Vân chó về thật, hoá ra diện mạo xinh đẹp mới là quan trọng nhất ????
Quả nhiên là người Vân chó thích nhất ra tay có khác, tới luôn đi =)))))

5
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!