Sơn Hà Chẩm – Chương 41

Sơn Hà Chẩm – Chương 41

Chương 41

Hôm nay ta đến rồi, nàng đi theo ta đi

Editor: Khuê

Beta: Zens Zens

Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Trường Nguyệt và Vãn Nguyệt đều biết Sở Du đang nói đùa. Từ trước khi xuất giá, tính nàng vẫn luôn thất thường như vậy.

Còn cảm giác của Sở Du thì lại xuất phát từ nội tâm thật, nàng đúng là muốn ăn cho đỡ sợ.

Cố Sở Sinh gọi tên nàng? Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.

Nếu như hỏi kiếp trước Cố Sở Sinh ghét ai nhất, Sở Du cảm thấy chắc chắn chính là mình. Hắn đối xử với ai cũng luôn lịch sự nhã nhặn, chỉ duy nhất đối với nàng là luôn ác mồm ác miệng. Đối với ai hắn cũng có thể dùng lý trí để cân nhắc thiệt hơn, chỉ duy đối với nàng là sự chán ghét đã vượt cả lý trí.

Hắn gọi tên nàng ư, tuyệt đối không thể nào.

Nhưng nghĩ lại, Sở Du có phần không dám chắc.

Thật ra trước khi nàng xa xôi ngàn dặm đi tìm Cố Sở Sinh, nàng cũng chưa hiểu hắn lắm. Lúc đó, hình tượng Cố Sở Sinh trong lòng nàng là một đại ca ca hoàn mỹ. Khi ấy, tình cảm của Cố Sở Sinh đối với nàng là gì?

Nàng không biết.

Bất chợt, Sở Du nảy ra một ý nghĩ hết sức tự luyến, lẽ nào ngay từ ban đầu Cố Sở Sinh đã thích mình? Chỉ vì một vài chuyện sau này, hoặc là hành động trốn theo trai của nàng khiến hắn thay đổi thái độ?

Cũng đâu có khả năng Cố Sở Sinh trọng sinh trở lại?

Nghĩ đến đây, Sở Du ngay lập tức gạt bỏ.

Nàng và Cố Sở Sinh dây dưa mười hai năm, tình cảm từng bước chuyển xấu, về sau hai người nhìn nhau là đã ghét. Lúc cả hai mới thành thân, tình hình không tệ đến vậy. Đôi khi Cố Sở Sinh cũng sẽ đối xử tốt với nàng, nhất là khi hắn không được tỉnh táo lắm. Ví dụ như lúc bọn họ ở phủ nha Huyện lệnh đơn sơ, ban đêm lọt gió. Có lúc hai người ngủ say, bị gió lùa, hắn sẽ mơ màng ôm chặt nàng rồi hỏi: “Có lạnh không?”

Nhưng sau đó thì sao?

Sau đó tình cảm dần chuyển xấu, nàng không thích hắn làm nhiều chuyện tiểu nhân âm hiểm, hắn không thích dáng vẻ lỗ mãng chẳng giống phụ nữ của nàng. Cho đến khi trở lại Hoa Kinh, Sở Cẩm xuất hiện, hắn muốn đón Sở Cẩm vào phủ, hai người lại càng ầm ĩ liên miên.

Nàng ghen ghét đến biến đổi hoàn toàn, hắn thất thố đến mặt mày khó ưa.

Trải qua mười hai năm, cuộc tình này, hoặc có thể gọi là tình cảm đơn phương của nàng chỉ còn lại thương tích đầy mình.

Nếu như Cố Sở Sinh trọng sinh, e rằng giây phút nhìn thấy nàng, không biết trong lòng chán ghét cỡ nào, đương nhiên là chạy càng xa càng tốt, không chậm một bước.

Nhớ lại kiếp trước, những suy nghĩ nực cười kia trong lòng Sở Du dần dần biến mất. Nàng cũng không muốn biết tại sao Cố Sở Sinh lại gọi tên nàng. Dù gì kiếp này, hắn cũng đã không còn liên quan đến nàng nữa.

Nàng quay đầu nhìn Cố Sở Sinh nằm trên giường, căn dặn Vệ Thu: “Chăm sóc hắn cho tốt, ta đi nghỉ trước.”

Nói xong, nàng trở về phòng mình.

Mấy ngày bôn ba liên tục, nàng cũng hơi mệt mỏi. Mặc dù bây giờ thân thể nàng khoẻ hơn thân thể bệnh tật năm đó rất nhiều, nhưng cũng không thể cố quá.

Kiếp này nàng phải bảo vệ tính mạng cho tốt, biết tiếc mạng, không làm mấy chuyện điên rồ vì kẻ không xứng đáng nữa.

Ngủ ngon một giấc, sau khi Sở Du tỉnh lại, Trường Nguyệt và Vãn Nguyệt hầu hạ nàng dậy. Cố Sở Sinh vẫn còn đang hôn mê. Sở Du dẫn Trường Nguyệt Vãn Nguyệt đi dạo phố, tìm được con vịt quay. Sau khi ăn xong, nàng gói vịt mang về cho Vệ Thu.

Lúc Sở Du trở về Cố Sở Sinh cũng đã tỉnh, nàng vào trong phòng thăm hắn.

Lúc nàng vào, Cố Sở Sinh đang húp cháo, bảy tám thị vệ Vệ gia canh giữ hắn đang ăn cơm. Sở Du vừa mang vịt quay vào, cả căn phòng lập tức thơm phức. Cố Sở Sinh ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt toát lên sự vui vẻ. Sở Du vờ như không nhìn thấy vẻ mặt của hắn. Sau khi đưa gói vịt quay cho thị vệ, nàng bước tới trước mặt Cố Sở Sinh.

Ánh mắt của Cố Sở Sinh vẫn nhìn chỗ vịt quay kia không rời. Sở Du nghĩ hắn thèm, liền nói: “Ngài ăn cháo tạm đi, bây giờ ngài chưa thích hợp ăn những thứ kia.”

Nghe thấy lời này, tim Cố Sở Sinh hơi rung động.

Đã rất lâu rồi hắn không nhận được sự quan tâm của Sở Du.

Hai mươi năm sau khi nàng chết, vô số người tỏ vẻ quan tâm hắn, nhưng lại không có một ai khiến hắn cảm thấy sự quan tâm đó là thật lòng xuất phát từ nội tâm. Cho dù là Sở Cẩm, săn sóc hắn hai mươi năm nửa đời sau, cũng không khiến hắn cảm thấy an tâm phần nào.

Hắn bưng chén cháo, vô số chua xót khổ sở trào dâng.

Hắn muốn kể cho nàng chuyện hai mươi năm ấy, muốn nói cho nàng biết hai mươi năm không có nàng, hắn đã sống đau khổ thế nào. Nhưng những lời kia kẹt lại ở răng, chỉ có lệ nóng tuôn ra. Trong khoảnh khắc Sở Du nói câu “Mau ăn cháo đi. . .”, nước mắt chợt rơi xuống.

Sở Du thấy Cố Sở Sinh khóc thì hết hồn, nửa câu sau “Đừng làm chậm trễ chúng ta lên đường” bị nuốt trở về. Cả đời nàng chưa từng thấy Cố Sở Sinh khóc, dù cho lúc phụ thân bị xử tử, những năm gặp nạn kia, thời điểm gian nan nhất, hắn cũng chỉ trầm giọng bảo: “Nàng lại đây.”

Sau đó hắn sẽ ôm lấy nàng, vùi đầu vào lòng nàng, cả người run run, cắn chặt hàm răng, không nói một lời.

Nàng biết Cố Sở Sinh thuở thiếu thời kiêu ngạo bao nhiêu, cho nên lúc Cố Sở Sinh khóc, nàng bị doạ đến nỗi phải cẩn trọng mở miệng: “Xảy… xảy ra đại sự gì à?”

Cố Sở Sinh đời này, thời điểm hắn đau khổ nhất chính là khi phụ thân hắn chết. Khi ấy hắn còn không khóc, sao bây giờ lại khóc? Chẳng lẽ còn có chuyện gì khiến hắn đau khổ hơn chuyện cha chết?

Hay là do kiếp này nàng không ở bên cạnh Cố Sở Sinh, nên tính tình hắn đại biến?

Cố Sở Sinh một tay bưng cháo, một tay giơ lên lau nước mắt, sau đó ngẩng đầu, mỉm cười: “Không có gì, chẳng qua lâu rồi không có ai đối xử tốt với ta như vậy, nhất thời đa cảm mà thôi.”

Lý do này. . .

Sở Du tạm tin.

Nếu không nàng cũng không tìm ra lý do nào nữa.

Nàng nhìn thiếu niên đỏ mắt đang bưng cháo trước mặt, đột nhiên cảm khái, thở dài: “Ngài mau ăn cháo rồi uống thuốc nghỉ ngơi đi, đừng suy nghĩ nhiều quá, không tốt cho việc dưỡng thương. Chúng ta còn phải nhanh chóng lên đường. . .”

“Vậy chúng ta lên đường thôi.” Cố Sở Sinh quả quyết nói: “Ta còn chịu được.”

“Không, không!” Sở Du bị dáng vẻ liều mạng của Cố Sở Sinh làm hết hồn. Tối qua, đại phu còn nói với nàng người này quá tàn nhẫn với bản thân, nếu còn giày vò thêm một chút nữa là ngay cả mạng cũng không còn. Nàng đến dẫn người về tố cáo ngự trạng, chứ không phải đi nhặt xác cho hắn. Vì vậy, Sở Du vội nói: “Ngài đừng lộn xộn, cứ nghỉ ngơi cho khoẻ. Bây giờ không gấp đến mức ấy, sau khi trở về Đại nhân còn một trận chiến cần đánh, chừa cho mình chút đường lui đi.”

Nghe vậy, Cố Sở Sinh ngẫm nghĩ chốc lát, rốt cuộc cũng gật đầu.

Hắn cúi đầu húp cháo. Sở Du ngồi bên cạnh đám thị vệ, vừa trò chuyện vừa ăn vịt quay.

Cố Sở Sinh lẳng lặng ngồi một bên nhìn. Trước kia hắn ghét nhất là tính cách không theo khuôn khổ này của Sở Du, xưa nay nàng không hề cố kỵ chuyện nam nữ khác biệt. Nàng ở trong quân doanh thì tán dóc với quân sĩ, còn về đến nhà ngoại trừ bề ngoài xem như không tệ, còn bên trong thì chẳng hề có dáng vẻ của Đại phu nhân . Nếu ở võ tướng thế gia, tính cách như vậy cũng chẳng sao. Nhưng trong mắt Cố Sở Sinh xuất thân từ dòng dõi thư hương, đây chính là lỗi lớn.

Thế nhưng trải qua hai mươi năm, hắn đã gặp đủ hạng người xấu xa bẩn thỉu. Giờ phút này nhìn Sở Du cắn hạt dưa, hắn lại thấy đáng yêu vô cùng.

Nhưng mà Sở Du tán gẫu cả nửa ngày trời, đến khi hắn ăn cháo xong, nàng cũng không nói với hắn một câu, trong lòng hắn không khỏi có chút khó chịu. Mặc dù hắn có thể hiểu bây giờ nàng là Đại phu nhân Vệ gia, tán gẫu cùng thị vệ Vệ gia cũng chẳng sao, thân thiết với một người ngoài mới không tốt. Thế nhưng hắn vẫn không kiềm chế được phần chua xót buồn bã trong lòng kia.

Tại sao hắn không sống lại sớm hơn một chút. .

Cố Sở Sinh nhắm mắt lại, giận bản thân mình. Nếu hắn sống lại lúc hắn vẫn là Đại công tử Cố gia, lúc Sở Du vẫn chưa thành thân, dù bất cứ giá nào hắn cũng phải cướp lấy mối hôn sự này.

Hắn hít sâu một hơi, chậm rãi mở mắt, cuối cùng quyết định chủ động một chút. Hắn mở miệng gọi: “Đại phu nhân.”

Sở Du nghe thấy Cố Sở Sinh gọi, hết sức thoải mái quay đầu nhìn hắn: “Cố đại nhân có chuyện gì?”

“Ta có vài việc muốn thương nghị với Đại phu nhân. Đại phu nhân có thể cho người xung quanh lui xuống không?”

Sở Du không ngờ tới Cố Sở Sinh sẽ nói thế. Nàng nhìn thoáng qua Vệ Thu, thấy sắc mặt hắn bình tĩnh, chẳng tỏ vẻ gì. Sở Du do dự chốc lát, nàng biết Cố Sở Sinh chưa bao giờ hành xử tùy tiện, chắc chắn hắn có việc quan trọng muốn nói nên mới muốn người xung quanh lui xuống. Vì thế nàng suy ngẫm một lát, giơ tay lên nói: “Vậy phiền Cố công tử buông rèm.”

Bảo Cố Sở Sinh buông rèm là để hai người cách rèm nói chuyện, đây cũng xem như tỏ rõ thái độ của Sở Du.

Cố Sở Sinh không ngờ Sở Du sẽ nói vậy. Sau một lát sững sờ, hẳn cảm thấy trong lòng có phần cay đắng.

Hắn với nàng phu thê một đời, nhưng trước giờ cũng chưa từng cách rèm gặp mặt.

Tuy nhiên, hắn chỉ có thể giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhấc tay lên nói: “Mời buông rèm.”

Vãn Nguyệt và Trường Nguyệt bước lên, giúp Cố Sở Sinh buông rèm. Sở Du gật đầu với Vệ Thu, Vệ Thu lập tức dẫn mọi người đi ra ngoài. Chờ nghe thấy tiếng cửa phòng đóng lại, Sở Du ngồi xuống cạnh bàn, điềm tĩnh nói: “Cố đại nhân có chuyện gì cứ nói.”

“Lần này nàng đến đây là do Vệ Uẩn phái tới?”

Cố Sở Sinh nghe thấy giọng Sở Du ở ngoài, trong lòng chua xót khôn cùng. Hiện giờ trong phòng không có ai, vậy mà Sở Du vẫn còn thái độ như vậy, rõ ràng là muốn vạch rõ giới hạn với hắn.

Thế nhưng không nên như vậy…

Cố Sở Sinh không hiểu. Nàng thích hắn như vậy, bằng lòng vì hắn mà từ bỏ tất cả danh dự bỏ trốn, tại sao… lại như vậy chứ?

Cố Sở Sinh khắc chế cảm xúc của mình, nghe Sở Du ở bên ngoài đáp: “Đúng là tiểu Hầu gia phái thiếp thân đến cứu Cố đại nhân. Hiện giờ, Trương Đăng đã được Vệ phủ ta cứu, Vệ phủ ta đều biết mọi chuyện Cố đại nhân làm. Bây giờ Cố đại nhân bị Diêu Dũng đuổi giết, tiểu Hầu gia lo lắng an nguy của Cố đại nhân, vì vậy bảo thiếp thân đến đây. Sau khi cứu Cố đại nhân trở về kinh thành sẽ trình chuyện Diêu Dũng lên thánh thượng, đòi lại công bằng cho Cố đại nhân.”

Cố Sở Sinh không lên tiếng, hắn nghe Sở Du cứ một chốc lại “Vệ phủ ta”, hắn cảm thấy lòng đau như dao cắt.

Vệ phủ có liên quan gì tới nàng? Vệ Quân đã chết, rõ ràng Vệ Quân đã không còn, thậm chí hai người còn chưa động phòng, có thể ngay cả gặp cũng chưa từng gặp người đàn ông đó, vậy mà nàng lại muốn chôn vùi cả đời cùng hắn ta sao?!

Vô số cảm xúc cuộn trào trong lòng hắn, khiến cho lý trí của hắn gần như sắp vỡ tung. Nhưng hắn vẫn cố kiềm chế bản thân, nhìn hoa mai thêu trên rèm, bình tĩnh hỏi: “Bước tiếp theo, tiểu Hầu gia dự định để ta tố cáo ngự trạng, còn ngài ấy liên kết với những người khác bảo vệ ta. Không biết lúc ta cáo trạng với hoàng thượng, tiểu Hầu gia còn có dự định gì?”

Sở Du lắng nghe Cố Sở Sinh phân tích. Từ trước đến nay, nàng luôn tin tưởng Cố Sở Sinh đa mưu túc trí, liền hỏi: “Dự định mà Cố đại nhân nói là dự định gì?”

“Phần cáo trạng của ta cũng chỉ là chôn một hạt giống trong lòng Bệ hạ, không biết tiểu Hầu gia còn có những dự định gì để tưới nước bón phân cho hạt giống này bén rễ nảy mầm không?”

“Chuyện ấy đương nhiên là có.” Sở Du muốn khiến Cố Sở Sinh an tâm. Nếu để Cố Sở Sinh biết hắn phải một mình một ngựa đi đánh Diêu Dũng, hắn tuyệt đối sẽ không làm. Vì vậy nàng chỉ có thể trấn an hắn: “Cố đại nhân chỉ cần làm tốt chuyện của mình. Những chuyện khác, tiểu Hầu gia sẽ tự có sắp xếp.”

“Vệ Đại phu nhân có biết, Cố mỗ làm việc này là mạo hiểm tính mạng hay không?”

Cố Sở Sinh nhìn hoa mai đung đưa, cảm thấy bản thân đã không kìm nén nổi nữa.

Người ở ngay bên ngoài, hắn chỉ cần vén rèm lên là có thể nhìn thấy nàng, tiến lên một bước là có thể ôm nàng.

Vậy mà giờ phút này, hắn chẳng làm được gì cả, thậm chí còn phải gọi nàng một tiếng Vệ đại phu nhân.

Sở Du nghe Cố Sở Sinh nói, không khỏi cười. Nàng biết Cố Sở Sinh làm những chuyện này là phải có mưu đồ, vì vậy nàng nhấp một ngụm trà, mỉm cười: “Cố đại nhân yên tâm. Sau khi chuyện thành, Vệ gia chắc chắn sẽ không bạc đãi ngài, Cố đại nhân muốn gì thì cứ nói.”

Nàng nghĩ thứ Cố Sở Sinh muốn bây giờ bất quá cũng chỉ là lợi ích trên quan trường. Những thứ này, dù Cố Sở Sinh không nói, nàng cũng sẽ nói Vệ Uẩn cho. Với khả năng của Cố Sở Sinh, để hắn làm một Huyện lệnh thật đáng tiếc.

Nhưng người bên trong lại hồi lâu không đáp.

Sở Du hơi nghi hoặc, gọi một tiếng: “Cố đại nhân?”

“A Du.”. Cuối cùng tiếng nói bên trong lại vang lên lần nữa, xen lẫn giọng nói trầm khàn của Cố Sở Sinh: “Nếu như ta muốn nàng thì sao?”

Lời vừa buông ra, Sở Du đơ người.

Cố Sở Sinh nhắm mắt lại.

Kỳ thực hắn không nên nói ra vào lúc này, nhưng hắn không chịu được, cũng không bình tĩnh nổi. Hắn không muốn thấy nàng hờ hững xa cách như thế, cũng không muốn bản thân khổ sở che giấu, thảm hại như vậy.

Trước kia có bao nhiêu người mắng chửi hắn lòng lang dạ sói, lời này quả thật không sai.

Cho đến giờ hắn vẫn luôn là con sói cô độc. Hễ hắn nhìn trúng thứ gì thì nhất định sẽ cắn chết không buông.

“Trước khi nàng thành thân từng viết cho ta một phong thư, muốn ta bỏ trốn cùng nàng.” Cố Sở Sinh chậm rãi mở mắt, vén rèm, lộ ra khuôn mặt tinh xảo như ngọc của hắn.

Ánh mắt thiếu niên mang theo sự mãnh liệt, cố chấp điên cuồng. Hắn nhìn chằm chằm Sở Du, nghiêm túc nói: “Ta đồng ý. Hôm nay ta đến rồi, nàng đi theo ta đi.”

【 Vở kịch nhỏ 】

Cố Sở Sinh: A Du, nếu ta muốn nàng thì sao?

Vệ Uẩn: Quân địch còn ba mươi giây tới chiến trường.

P/s (Zens): Thấy mọi người nghỉ dịch rảnh rỗi quá, cộng thêm ngày lễ Giỗ tổ Hùng Vương nên hôm nay post luôn chương mới. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ! ^^

 

4.8 18 votes
Article Rating
guest
297 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Nguyễn Ánh
Nguyễn Ánh
1 Tháng Cách đây

Theo bản thân tớ thấy cố dở hơi vẫn còn tự tin thái quá hoặc quá ỷ lại vào tình cảm mãnh liệt của Sở Du nên cứ ngỡ rằng c lúc nào cg ở đấy chờ 1 mình mình

Tử Yên
Tử Yên
1 Tháng Cách đây

tại sao mọi người đều như vậy “có không giữ, mất mới đi tìm”.

Trí tâm
Trí tâm
1 Tháng Cách đây

Hết thuốc chữa. Nhiễm độc tận tâm

Nuna2000
Nuna2000
1 Tháng Cách đây

Thấy tội nam phụ nhưng cách nghĩ của nữ chính kiếp này là hợp lý

Tien
Tien
25 Ngày Cách đây

VỆ UAN : thấy anh còn nhỏ nên cai gốc tường nhà anh àh.

Hương trần
Hương trần
24 Ngày Cách đây

Tội cho nam phụ quá, hối hận k biết co kịp ko

Lê Long Nhã Châu
Lê Long Nhã Châu
14 Ngày Cách đây

Tên tra nam đúng là quá ảo tưởng sức mạnh mà

Yobi
Yobi
12 Ngày Cách đây

Chị có phải đồ vật đâu mà lúc muốn thì đòi lúc k muốn thì vứt bỏ vậy ~(=^=)~

Phước Thuận
Phước Thuận
12 Ngày Cách đây

tự dưng cũng thấy tội cho anh Cố, đều kệ thôi

Mai Hồng Thu
Mai Hồng Thu
11 Ngày Cách đây

Nhiều lúc cũng thươnh Cố Hoài Sinh, vừa thương vừa hận,hnay ta đến rồi nàng đi theo ta đi😭😭😭

297
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!