Sơn hà chẩm – Chương 01

Sơn hà chẩm – Chương 01

Chương 01:

Nàng hoàn toàn có thể bắt đầu cuộc đời lại lần nữa

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận thông báo chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Tháng chín, mưa thu se lạnh. Tiếng mưa tí tách ngoài đình viện hòa lẫn với tiếng tụng kinh niệm phật rơi vào tai Sở Du, làm đầu óc nàng mơ màng, buồn ngủ. “Ta đi cùng chủ nhiệm liều mạng!” Tiếp theo đồng sự dừng một chút, lắm miệng hỏi một câu,“Đúng rồi, tiếp mấy hào nhiệm vụ?”
Người nàng có cảm giác lành lạnh, đầu gối đau như kim châm, có vẻ đã quỳ rất lâu rồi. Phía ngoài là âm thanh ồn ào vừa xa lạ lại vừa thân quen.

“Con bé sắp xuất giá rồi, nếu cứ quỳ mãi thế này, nhỡ xảy ra chuyện thì sao?”
“Không uống thuốc, một lòng muốn chết? Ân?”
“Ta thấy ông nói vừa có lý lại vừa vô lý. Ta hỏi ông, con bé có từng ra khỏi phủ tướng quân nửa bước chưa?! Nếu chưa, vậy thì xử phạt cái gì?”

“Bây giờ đánh cũng đã đánh, mắng cũng đã mắng, rốt cuộc các người muốn thế nào nữa?”. Giọng nói nữ nhân xen lẫn tiếng nức nở: “Chẳng lẽ ép chết A Du thì mới chịu dừng tay hay sao?!”.

Ai đấy?
“Đổi đi,” Tống Triệt phân phó công tác tổ.
Suy nghĩ của Sở Du có hơi rời rạc. Nàng ngẩng đầu lên, đập vào mắt là dáng vẻ từ bi của Quan Thế Âm Bồ Tát. Hương khói lượn lờ khiến khuôn mặt của đức phật có chút mơ hồ.

Sở Du thoáng kinh ngạc khi nhìn thấy tượng Bồ Tát chạm ngọc này. Bởi vì khi tổ mẫu nàng qua đời, bức tượng này cũng được tùy táng theo.

Mà tính đến nay, tổ mẫu nàng đã qua đời gần mười năm.

Nếu nói tượng Bồ Tát chạm ngọc đấy khiến nàng kinh ngạc thì sau khi thần trí dần dần tỉnh táo lại, nghe thấy giọng nói khách khí kia thì Sở Du lại càng giật mình hơn.

Rõ ràng giọng nói đấy là của mẫu thân đã mất bốn năm trước!

Đây là đâu?

Trong lòng nàng hốt hoảng, dần dần nhớ lại giây phút cuối cùng kia.

Lúc đấy hẳn là mùa đông, nàng bệnh rất nặng, nằm cuộn trong chăn. Xung quanh là bếp than kém chất lượng đang cháy, lúc sau còn bốc ra khói đen.
Hắn dời xuống, ái muội ma sát nàng màu ngọc bạch cổ
Có người dẫn theo một đứa trẻ chưa đầy tám tuổi vén rèm đi vào. Nàng ta mặc váy dài màu thủy lam, được may từ gấm Tứ Xuyên, khoác áo lông chim hạc. Khuyên tai trân châu trơn bóng rũ xuống hai bên, khẽ đung đưa theo từng động tác. Dù đã gần ba mươi nhưng vẫn mang theo khí chất ngây thơ xinh đẹp chỉ có ở thiếu nữ, khác một trời một vực với người nằm trên giường bệnh là nàng.
Hắn cho nàng mà nói, chính là một cái nhiệm vụ, nhưng là đối với Trường Hi mà nói, nơi này là rõ ràng , là hắn đang ở sinh tồn thế giới.
Nàng và nữ tử trước mặt đây gần bằng tuổi, nhưng người trước mặt vẫn mang dung mạo như thuở ban đầu, còn nàng thì lại giống như cụ bà kinh qua bể dâu. Hai tay nàng thô ráp, chằng chịt vết thương. Bởi vì thường xuyên ưu sầu mà xuất hiện ra các nếp nhăn mỏng manh vắt ngang khuôn mặt. Mọi thứ trong đôi mắt trở nên tĩnh mịch tuyệt vọng, còn đâu dáng vẻ hiên ngang oai hùng của Đại tiểu thư phủ tướng quân năm nào.

Nàng ta bước lên, cung kính hành lễ với nàng giống như khi còn ở phủ tướng quân: “Tỷ tỷ.”

Sở Du đã không còn đủ sức lực. Nàng chậm chạp đưa mắt về phía đứa bé bên cạnh nàng ta, lẳng lặng nhìn.“Ta đi cùng chủ nhiệm liều mạng!” Tiếp theo đồng sự dừng một chút, lắm miệng hỏi một câu,“Đúng rồi, tiếp mấy hào nhiệm vụ?”
Đứa bé kia nhìn thấy Sở Du nhưng không tỏ vẻ thân thiết gì, ngược lại còn bước lui, bộ dạng sợ sệt.

Hô hấp Sở Du đã chậm dần, nàng ta phát hiện nỗi ưu tư của nàng, vội đẩy đẩy đứa bé, nói: “Nhan Thanh, gọi phu nhân đi.”

Đứa bé tiến lại gần, cung kính gọi một tiếng Đại phu nhân.

Đồng tử Sở Du đột nhiên co lại.

Đại phu nhân? Cái gì mà Đại phu nhân? Rõ ràng nàng mới là mẫu thân nó! Rõ ràng nàng đã mang thai 10 tháng sinh ra nó.
Mắt thấy Trường Hi nhẫn nại đến thái dương bắt đầu nhẵn nhụi xuất mồ hôi, nàng sau này lui lại mấy bước, rớt ra khoảng cách
“Sở Cẩm…”. Tiếng Sở Du run run. Nàng muốn bật ra tiếng mắng chửi, nhưng nhìn thấy bộ dạng ung dung thong thả của muội muội thì đột nhiên phát hiện.

Chửi rủa cũng không còn tác dụng gì.

Giờ khắc này, cả kiếm trong tay và kiếm trong lòng nàng đều đã mất. Nếu muốn đứa bé này gọi nàng một tiếng mẫu thân thì cần phải có sự đồng ý của người muội muội đang ở trước mặt đây.

Nàng nhìn Sở Cẩm cầu xin. Sở Cẩm hiểu ý nàng nhưng chỉ cười, giả vờ không biết. Nàng ta dém chăn cho nàng, dịu dàng nói: “Sở Sinh sẽ tới ngay, tỷ tỷ đừng quá mong nhớ.”

Sở Du biết Sở Cẩm sẽ không để nàng nghe được tiếng gọi mẫu thân của Cố Nhan Thanh. Nàng giữ chặt lấy nàng ta, nhìn đăm đăm.
zenszens.wordpress.com
Sở Cẩm lẳng lặng đánh giá nàng, sau một lúc mới chậm rãi nở nụ cười.

Nàng ta phẩy tay, để người khác đưa Cố Nhan Thanh lui xuống, sau đó cúi đầu nhìn vào mắt Sở Du.
Nàng có chút mộng, hoàn toàn không nháo hiểu được bọn người kia như thế nào đều một cỗ não.
“Có vẻ như tỷ tỷ sắp không qua khỏi?”

Sở Du không nói được gì, lời Sở Cẩm là sự thật.

Cơ thể nàng đã sớm lụn bại, sắp không xong rồi. Nhiều lần nàng cầu xin Cố Sở Sinh cho nàng trở lại Hoa Kinh, gặp lại phụ thân mình… Trong cuộc đời này, ông chính là người nam nhân duy nhất đối xử tốt với nàng.

Nhưng Cố Sở Sinh lại bác bỏ yêu cầu ấy. Giờ đây khi nàng đã không còn ở nhân thế bao lâu nữa, rốt cuộc Cố Sở Sinh cũng trở lại Kiền Dương. Hắn nói sẽ mang nàng về Hoa Kinh.

Nhưng e rằng không về được rồi, có lẽ nàng sẽ chết tha hương xứ người.

Sở Cẩm nhìn nàng, thần sắc dần dần lạnh tanh.
Trực tiếp nghiêng đầu hôn nàng, tiến quân thần tốc.
“Hận à?”

Nàng ta bình thản mở miệng. Ánh mắt đăm đăm của Sở Du đã thay cho câu trả lời.
“Ta đi cùng chủ nhiệm liều mạng!” Tiếp theo đồng sự dừng một chút, lắm miệng hỏi một câu,“Đúng rồi, tiếp mấy hào nhiệm vụ?”
Sao lại không hận?

Nàng vốn là thiên chi kiêu tử (*), thế mà lại rơi xuống bước đường như hôm nay. Sao lại không hận?

(*) Thiên chi kiêu tử: con cưng

“Nhưng tỷ dựa vào cái gì để hận?”. Giọng nói Sở Cẩm êm mượt: “Ta có chỗ nào có lỗi với tỷ không, tỷ tỷ?”

Lời này làm Sở Du ngẩn người. Sở Cẩm nhấc tay, dịu dàng phủ lên bàn tay Sở Du như khi còn nhỏ.

“Mỗi một con đường đều do tỷ chọn. Trước giờ A Cẩm luôn luôn nghe lời tỷ, đúng không?”

“Tỷ tỷ muốn bỏ trốn để gả cho Cố Sở Sinh, A Cẩm giúp tỷ.”

“Vì muốn giành công trạng cho Cố Sở Sinh, tỷ xông pha chiến trường khiến cơ thể tàn tạ. Chuyện này không liên quan đến chàng.” “Ta đi cùng chủ nhiệm liều mạng!” Tiếp theo đồng sự dừng một chút, lắm miệng hỏi một câu,“Đúng rồi, tiếp mấy hào nhiệm vụ?”

“Chính tỷ tỷ tự nguyện gả cho Cố Sở Sinh, không ai bức tỷ, đúng chứ?”

Phải, là nàng muốn gả cho Cố Sở Sinh.

Năm đó Cố Sở Sinh và Sở Cẩm đã đính ước từ bé, nhưng nàng lại thích Cố Sở Sinh trước. Khi Cố gia gặp nạn, Cố Sở Sinh bị biếm đến biên cảnh. Sở Cẩm tới khóc lóc kể lể với nàng, sợ đến biên cảnh sẽ chịu khổ. Nàng thấy muội muội vô tình với Cố Sở Sinh, cho nên mới tự đề nghị gả cho Cố Sở Sinh, còn Sở Cẩm thì thay nàng gả cho Thế tử Vệ Quân của phủ Trấn Quốc Hầu.

Lúc đó tất cả mọi người đều cảm thấy nàng điên rồi, dùng một mối hôn nhân tốt đổi lấy một công tử nghèo túng không ai dám đụng vào. Phụ thân yêu thương nàng đương nhiên sẽ không đồng ý, mà Cố Sở Sinh vốn không yêu nàng nên cũng không đồng ý.

Không ai ủng hộ đoạn tình cảm này của nàng, là chính bản thân nàng dùng mọi cách để theo Cố Sở Sinh đến Kiền Dương. Là Cố Sở Sinh bị tình nghĩa của nàng làm cho cảm động, vì cảm kích nàng lúc nguy nan không rời không bỏ, cho nên hắn cưới nàng.

Cố Sở Sinh vốn không phải vật trong ao. Nàng và Cố Sở Sinh ở biên cảnh sáu năm, chịu đựng mọi gian khổ, còn sinh một đứa con cho hắn. Hắn từng bước thăng quan tiến chức, trở lại Hoa Kinh, con đường làm quan thẳng tiến tới Nội các Thủ phụ.
zenszens.wordpress.com
Nếu chỉ vậy thôi thì cũng coi như một giai thoại.

Nhưng vấn đề lại là, từ đầu đến cuối trong lòng Cố Sở Sinh đều chỉ nhớ một mình Sở Cẩm. Sở Cẩm thay thế nàng, nhưng vừa gả qua Trấn Quốc Hầu phủ thì cả nhà bên đấy đã tử chiến sa trường, chỉ còn lại Vệ Uẩn mười bốn tuổi đơn độc chống đỡ cao môn. Lúc đó Sở Cẩm không muốn thủ tiết vì Vệ Quân, nên đã cầm lấy phong thư phóng thê của Vệ gia, khôi phục thân phận độc thân. “Ta đi cùng chủ nhiệm liều mạng!” Tiếp theo đồng sự dừng một chút, lắm miệng hỏi một câu,“Đúng rồi, tiếp mấy hào nhiệm vụ?”
Cố Sở Sinh gặp lại Sở Cẩm. Hai người nối lại tình xưa vô cùng hòa hợp, chẳng lẽ lúc này Sở Du phải nhịn sao?

Sau khi Sở Cẩm vào cửa, nàng bắt đầu ầm ĩ náo loạn, vì ghen tuông mà đánh mất dần tình nghĩa của Cố Sở Sinh. Cuối cùng, hắn lấy danh nghĩa phụng dưỡng mẫu thân, đẩy nàng tới Kiền Dương.

Nàng ở Kiền Dương ngây ngốc sáu năm, cho đến tận lúc chết. Nhẩm tính lại thì nàng đã làm bạn với Cố Sở Sinh mười hai năm.

Sở Cẩm hỏi đúng lắm.

Tại sao nàng hận?

Cố Sở Sinh không cần nàng, năm đó cũng đã nói rõ là nàng cưỡng cầu.

Cố Sở Sinh thích Sở Cẩm. Còn nàng ỷ vào sự hy sinh của bản thân mà ép buộc hai người bọn họ phải chia lìa.

Có lẽ bọn họ cũng có sai, nhưng ngàn sai vạn sai lại là do nàng không nên cố chấp yêu một người, mà người đó không yêu mình.
“Yêu, đã trở lại a?” Bạch Uyển Thư đứng lên, môn y nha một tiếng trống rỗng mở ra, nàng chút không hoảng hốt trương.
Gió tuyết càng lớn, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập mà vững vàng của nam nhân. Xưa nay hắn đều như vậy, vui buồn không hiện ra mặt, ai cũng không thể biết trong lòng hắn nghĩ gì.

Một lát sau, có nam nhân xốc rèm tiến vào.

Hắn mặc quan phục màu tím thêu mãng xà, đầu đội kim quan, thoạt nhìn gầy yếu rất nhiều, nhưng gương mặt vẫn còn vẻ tuấn tú nhã nhặn.

Hắn dừng chân, đứng ở cửa. Gió tuyết hỗn loạn lùa vào, Sở Du khó chịu ở ngực, phun ra một búng máu.

Đột nhiên nàng phát hiện, mười hai năm, cho dù tình cảm thắm thiết nhường nào cũng đều phai nhạt cả rồi.

Sở Du nhìn người nam nhân ấy, chợt nhận ra bản thân đã không còn yêu thương từ lâu. Tình yêu của nàng đã hao mòn theo năm tháng, chỉ còn lại sự cố chấp.

Nàng đã không còn yêu hắn, chẳng qua là không cam lòng mà thôi.

Nghĩ thông suốt điểm này, đột nhiên nàng cảm thấy hối hận vì quãng thời gian mười hai năm ấy.

Mười hai năm trước nàng không nên đi tới bước đường này, không nên vì theo đuổi kẻ bạc tình mà bỏ nhà tha hương, cũng không nên cho rằng bản thân có thể dùng sự nồng nhiệt làm tan chảy khối băng lạnh lùng.

Nàng chậm rãi nở nụ cười, giống như mười hai năm trước, khi vẫn còn là đích trưởng nữ của phủ tướng quân, tư thế hiên ngang oai hùng, tay cầm trường thương, thần thái ngạo nghễ.
Sở hữu chuẩn bị đi chủ nhiệm văn phòng xin giúp đỡ Tần Trà chia sẻ nhiệm vụ đàn ông, toàn bộ đều nhịp thu chân về bước.
“Cố Sở Sinh.” Nàng thở hổn hển, khẽ nói: “Nếu được tái sinh, xin nguyện cùng quân, không còn dính líu!”

Đồng tử Cố Sở Sinh chợt co rút. Sở Du nói xong lời này liền lập tức phun ra một búng máu. Sở Cẩm sợ hãi hét lên, Cố Sở Sinh vội chạy lên trước ôm người vào lòng.

Hai tay hắn run run, giọng nói khàn đi: “A Du…”

Nếu được tái sinh…

Tâm nguyện cuối cùng trước khi chết cứ quanh quẩn trong đầu Sở Du, nàng bừng tỉnh như hiểu ra gì đó. Nỗi vui mùng như điên tuôn trào trong lòng, nàng đứng bật dậy.

Lão thái quân đang tụng kinh bên cạnh bị nàng làm hết hồn. Sở Du đứng dậy chạy lảo đảo ra ngoài, xông tới cửa lớn nhìn chăm chú đôi vợ chồng Sở đại tướng quân đang tranh chấp.

Sở phu nhân Tạ Vận được Sở Cẩm dìu dắt, bà đang đứng tranh chấp với Sở Kiến Xương. Sở Kiến Xương đã sắp bùng nổ lửa giận, cố gắng khống chế cảm xúc: “Trấn Quốc Hầu phủ là gia đình thế nào chứ, bà muốn gả ai thì gả sao? Cố Sở Sinh là cái loại thư sinh văn nhược(*), sao có thể sánh bằng Vệ thế tử? Đừng nói là Vệ thế tử, cho dù là Vệ Thất Lang Vệ gia mới mười bốn tuổi kia cũng còn tốt hơn Cố Sở Sinh nhiều! Đừng nói tới chuyện làm ảnh hưởng mặt mũi của phủ Trấn Quốc Hầu, cho dù không có quan hệ này thì ta cũng tuyệt đối không gả con gái cho hắn!”

(*) văn nhược: nho nhã yếu đuối

“Ta mặc kệ ông muốn gả A Du cho ai. Ta chỉ biết hôm nay ông vừa đánh nó, vừa bắt nó quỳ ở bên trong!”

Tạ Vận đỏ mắt: “Người khác thì ta mặc kệ, nhưng đây là con gái ta. Ta chỉ muốn nó bình an. Nếu hôm nay nó quỳ ở đây mà xảy ra chuyện gì, ông có thể đền ta một đứa con gái hay không?!”

“Nó đã học võ từ nhỏ, bà đừng có xem thường nó.” Sở Kiến Xương nhíu mày: “Da nó dày lắm!”

“Sở Kiến Xương!”

Tạ Vận cao giọng: “Ông có còn nhớ nó chỉ là một đứa con gái hay không?!”

“Cho nên ta còn chưa có dùng quân côn đâu!”

Sở Kiến Xương buột miệng, mặt Tạ Vận đỏ rần, bà tức giận giơ tay lên. Bàn tay phải vừa định quét xuống thì chợt nghe tiếng Sở Du vui sướng hét lên dồn dập: “Cha, mẹ(*)!”

(*) Ở đây tác giả dùng từ Đa (爹) Nương (), nên mình dịch thẳng ra là cha – mẹ luôn cho thân thiết.

Giọng nói đó không giống như ngày thường mà dường như bao hàm rất nhiều cảm xúc. Tựa như người lữ khách đã bôn ba dặm trường, nếm trải hồng trần tang thương.
Hắn kỳ thật hoàn toàn có thể đem diễn viên toàn thay đổi, nhưng phía sau hắn nhìn Trường Hi cùng phía trước hoàn toàn.
Hai người hơi sửng sốt xoay lại, lập tức thấy Sở Du chạy ào tới, nhào vào lòng Sở Kiến Xương.

“Cha…”

Sự ấm áp bất chợt ập tới, cơ hồ khiến Sở Du bật khóc thành tiếng.

Còn sống, tất cả đều còn sống. Mọi chuyện đều chưa hề xảy ra, nàng hoàn toàn có thể làm lại cuộc đời một lần nữa.

***

P/s (Tác giả):

Nam chính là Vệ Uẩn! Vệ Uẩn! Vệ Uẩn! Đừng có đứng sai đội nha!!!

Cốt truyện: Chồng trước trọng sinh x Nữ chính trọng sinh x Em chồng.

Tiếp theo, tôi biết đây là đoạn mở đầu cẩu huyết tầm thường.

Nhưng cẩu huyết không quan trọng, quan trọng là xào nấu có ngon hay không…

P/s (Zens Zens): Đào hố rồi! Đào hố rồi! Cuối năm nhảy hố mới đi mọi người ơi ~~~ Nói trước là truyện hay lắm nhé \(^o^)/

4.9 34 votes
Article Rating
guest
748 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
hanayuki1010
hanayuki1010
1 Tháng Cách đây

Ban đầu đọc văn án, thấy nam chính tướng quân lại còn 14 tuổi làm mình tự dưng nhớ tới bộ Tướng quân 14 tuổi. Nhưng đây là 1 câu chuyện khác rồi.

Tuyết Ninh
Tuyết Ninh
1 Tháng Cách đây

Yêu không phải là sai có sai có lẽ là do ta quá nặng tình. Thể loại trọng sinh đúng gu của em. Cảm ơn editor đã dịch truyện

Yến Hoàng
Yến Hoàng
1 Tháng Cách đây

Chào ad. Cảm ơn ad đã edit truyện này. Mình rất thích truyện cổ đại nhất là vừa cổ đại vừa trọng sinh mình càng thích. Huống chi truyện này có cả nam phụ trùng sinh. Đặc sắc đây. Mình không biết mấy chương sau sẽ như thế nào nhưng mình thấy chương này rất hay và chi tiết. Hi vọng các chương sau đều như thế.

nhi
nhi
1 Tháng Cách đây

Hi ad. Trước hết cho mình xin cảm ơn vì đã adit bộ truyện này. Mình đã thích truyện ngay từ khi đọc văn án. Mới đọc chương đầu nhưng mình thấy nó rất hay. Và mình mong các chương sau đều sẽ hay như vậy

mchnha
mchnha
1 Tháng Cách đây

Chương đầu mà đã hấp dẫn rồi á

mchnha
mchnha
1 Tháng Cách đây

Mong kiếp này mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn, không phụ người có lòng

Nhung
Nhung
1 Tháng Cách đây

Đọc văn án là thấy hay rồi, còn là thể loại trọng sinh đúng gu mình nữa. Cám ơn bạn đã edit truyện.

Tran Nguyen
Tran Nguyen
1 Tháng Cách đây

Lâu rồi không đọc bộ tỷ đệ luyến nào, lại còn trọng sinh nữa. Mở màn hấp dẫn nè

Transinh
Transinh
1 Tháng Cách đây

Ngay từ ban đầu tình cảm chỉ cưỡng cầu từ một phía thì cả hai bên đều khó lòng nào thấu hiểu được nhau. Nữ chính đánh đổi mười hai năm để chặt đứt đay rối trong lòng mình để bắt đầu cuộc đời mới, vừa tiếc nuối nhưng cũng phần lớn là vui mừng. Cảm ơn bạn editor đã cho mình biết đến bộ truyện này.

LamAnh
LamAnh
1 Tháng Cách đây

Đọc phần đầu thì thấy CSS cũng vẫn còn tình cảm với n9 … hay do đứng trước sinh tử nên vậy thôi 🤔

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
748
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x