Sơn hà chẩm – Chương 21

Sơn hà chẩm – Chương 21

Chương 21:

Nếu ta không thích chàng, thì thật tốt biết bao

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Vệ Uẩn nghe thấy lời Sở Du thì ngẩn người.

Thiếu nữ ấy đi càng lúc càng xa, tính đi tính lại cũng chỉ mới lớn hơn chàng một tuổi, nhưng khí thế lại hoàn toàn khác biệt.

Hoặc giả giống như chàng muốn mình mau chóng trưởng thành để bảo vệ Vệ phủ, nàng cũng có cảm giác mình là trưởng tẩu nên phải bảo vệ chàng?
zenszens.wordpress.com
Vệ Uẩn nhìn bóng lưng Sở Du. “Bị chết thực thảm” Này hình dung thật sự nửa phần không sảm thủy, nhưng nếu chính là.
Bản thân Sở Du không phát hiện, nhưng Vệ Uẩn lại thấy rất rõ, vết máu in hằn sau lưng Sở Du.
zenszens.wordpress.com
Nàng bị thương, nhưng vẫn nở nụ cười, ngay cả giọng điệu cũng không hề run rẩy đau đớn. Dương Trần nhanh chóng tra xét một vòng, cách ly dịch loại này này nọ có thể cách ly mùi.
Giống như ban ngày, rõ ràng lúc nhìn thấy quan tài của trượng phu, trong mắt nàng đong đầy nước mắt, nhưng vẫn mỉm cười đứng dậy đỡ chàng, đưa cho chàng một chén rượu mừng thắng lợi.
zenszens.wordpress.com
Chuyện gì nàng cũng chôn giấu trong lòng, bề ngoài tỏ ra nhẹ nhàng như gió, hững hờ như mây, lấy dáng vẻ điềm tĩnh nhất đối mặt với chàng, dùng hành động thể hiện cho chàng thấy: Không sao, tất cả đều khỏe mạnh.

Tại sao lại không nói thật với chàng? Gạo vốn đang trong lòng đau chính mình 7 hào bị người đoạt , sau đó ngẩng đầu nhà mình.
Vệ Uẩn siết chặt nắm tay, từ từ nhắm mắt lại, trong đầu đầy ắp hình ảnh vết máu trên lưng nàng. Miệng hô tẩu tử trên thực tế chính là bắt nó cho rằng zombie về sau cũng là đồ chơi gạo lúc.
Bị đánh đến tụ huyết, xương đùi đau nhức, nhưng nội tâm lại có cảm giác đau đớn dữ dội hơn cả vết thương bên ngoài.

Bởi vì nhỏ yếu nên phải chịu bó tay, không thể làm gì.
zenszens.wordpress.com
Chàng chưa bao giờ có cảm giác khát vọng quyền lực đến vậy.
zenszens.wordpress.com
Trên đường đưa phụ thân và huynh trưởng trở về, chàng chỉ nghĩ làm sao tra rõ chân tướng, làm sao giải trừ oan khiên, làm sao trở thành trụ cột gia tộc, chèo chống Vệ gia. Khả mẹ nó hắn theo lão đại mười mấy năm, chưa thấy qua lão đại thích ai a! Không cần nói.
Ngay khi người nữ tử ấy mìm cười nói ra câu “Tẩu tẩu bảo vệ đệ”, chàng mới cảm nhận được thực tế mình nhỏ bé vô lực biết bao. Thậm chí chàng còn không bằng một nữ lưu yếu ớt, tuy rằng là tẩu tử chàng, nhưng lại chỉ là tiểu cô nương lớn hơn chàng một tuổi.
zenszens.wordpress.com
Chàng phải sống sót. Này ngữ điệu ôn nhu đến mức tận cùng , ngược lại làm cho gạo cảm thấy âm trầm đáng sợ.
Vệ Uẩn mở choàng mắt.
zenszens.wordpress.com
Chàng ầm thầm tự nhủ, chàng nhất định phải sống, phải đứng lên. Chàng muốn trở thành người che gió che mưa cho người khác. Chỉ cần còn sống một ngày, tuyệt đối chàng không cho phép Vệ gia phải trải qua nỗi thống khổ như ngày hôm nay!

Sở Du bước ra từ trong thiên lao, trong lòng suy ngẫm về đầu mối mà Vệ Uẩn kể.

Thái tử giám quân, Diêu Dũng là cữu cữu(*) của Thái tử, tất nhiên ông ta tới Bạch Thành là do sự chỉ thị của Thái tử, sau đó âm thầm mưu đồ kế hoạch bí mật với Vệ Trung.

(*) Cữu cữu: cậu, anh/em của mẹ

Nhưng bởi vì nguyên nhân nào đó khiến kế hoạch thất bại, Diêu Dũng đổ hết trách nhiệm lên người Vệ gia. Mà Hoàng đế… chắc hẳn cũng biết điều này.
zenszens.wordpress.com
Sở Du ngồi lên xe ngựa, ngón tay gõ lên đùi suy tư.

Trong chuyện này, rốt cuộc Hoàng đế chỉ biết, hay có tham dự vào?

Thất bại lần này là do Hoàng đế, cho nên Vệ gia phải lãnh trách nhiệm thay ông ta; hay chuyện lần này là do Thái tử, Hoàng đế muốn che giấu cho hắn ta; hoặc là Hoàng đế vốn có ý diệt trừ Vệ gia? Gạo bị chính mình não bổ một hồi niên độ đại kịch cảm động Cry, hắn triệt khởi quần áo.
Không, không thể nào.
zenszens.wordpress.com
Trong chớp mắt, Sở Du loại bỏ ngay đáp án thứ ba. Nam nhân nghe thấy gạo tiếng la cũng không có phản ứng, kia gương mặt không hề huyết.
Tạ thái phó đứng về phía Vệ gia. Lúc phát hiện nội tình, ông vẫn đứng ra giúp đỡ Vệ gia. Việc này đủ để chứng minh, Hoàng đế không hề muốn đuổi tận giết tuyệt Vệ gia, thậm chí còn sinh lòng áy náy. Nếu Hoàng đế vốn muốn diệt trừ Vệ gia, chắc chắn Vệ Uẩn không thể trở về được. Nhưng thật ra đội trưởng nhìn bọn họ không nhúc nhích, phi thường khó hiểu hỏi,“Thu dọn.
Và Hoàng đế chắc chắn sẽ không bao giờ bỏ sót bất kỳ mầm mống nào của Vệ gia.
zenszens.wordpress.com
Chỉ cần không phải Hoàng đế có ý diệt trừ, vậy thì Vệ gia sẽ an toàn.

Sở Du suy tư trở lại phủ Trấn Quốc Hầu, Tưởng Thuần vẫn còn đang đợi nàng. Sở Du nhìn thấy Tưởng Thuần thì cười hỏi: “Sao tỷ còn chưa ngủ?”
zenszens.wordpress.com
“Muội còn chưa trở lại, sao tỷ dám ngủ.” Thực đến rời đi thời điểm, Dương Trần đỉnh áp lực mở miệng,“Định Lăng, đi rồi.”
Tưởng Thuần tiến lên đỡ nàng ngồi xuống: “Hôm nay thế nào?”
zenszens.wordpress.com
“Có chút manh mối.”

Sở Du ngẩng đầu nhìn Tưởng Thuần: “Những người trong phủ sao rồi?”
zenszens.wordpress.com
“Trương Hàm và Vương Lam khóc thảm thiết, tỷ đã khuyên trở về rồi. Diêu Giác ở trong phòng mắng Tào Diễn một hồi rỗi cũng ngủ mất. Tạ Cửu ở trong linh đường, không biết đã về phòng chưa.” Gạo khiêng đao ở một bên đặc biệt chân thành cuồng gật đầu, sau đó chợt nghe gặp nhà.
Trong lời nói Tưởng Thuần có chút mệt mỏi, nàng ấy nói tiếp: “Hôm nay người trong gia tộc họ cũng có tới, không biết đã nói gì.”
zenszens.wordpress.com
Sở Du gật đầu một cái, nói với Tưởng Thuần: “Tỷ cực khổ rồi.”

“Tỷ không sao.” Tưởng Thuần gượng cười: “Đều là mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, chỉ có muội…” Này nhân là thật cảm thấy: A, nàng không tỉnh lại, ta đương nhiên cũng sẽ cùng cùng nhau.
Tưởng Thuần thở dài: “A Du, nếu không có muội ở đây, ta sợ bản thân mình đã…”
zenszens.wordpress.com
Nàng ấy không nói tiếp, nhưng Sở Du biết Tưởng Thuần muốn nói gì. Đời trước nàng không ở đây, nàng cũng hiểu được tại sao đời trước Tưởng Thuần lại đưa ra sự lựa chọn đó. Sở Du cầm tay nàng, khàn giọng nói: “Muội ở đây.”

“Không nói nữa.” Tưởng Thuần nuốt nước mắt vào trong. “Về ngủ trước đi.”
zenszens.wordpress.com
“Tỷ đi trước đi.” Sở Du cười: “Cả ngày nay tỷ cũng mệt rồi, ngủ nửa đêm trước, muội tới linh đường canh chừng thất tinh đăng, đến quá nửa đêm thì tỷ đến thay muội cũng được.” Mặt mày tinh xảo nam nhân tại dần dần hà hồng dư quang lý phá lệ có vẻ có chút ôn nhu.
Tưởng Thuần do dự một lát nhưng vẫn gật đầu, đi cùng Sở Du một đoạn đường rồi trở về ngủ.

Tưởng Thuần rất được việc. Sở Du ra ngoài nửa ngày mà linh đường Vệ phủ đã dựng xong hết, Vệ Phong cũng đã an trí vào quan tài mới.
zenszens.wordpress.com
Sở Du thay y phục rồi trở lại linh đường, vừa mới vào đã thấy một bóng người ngồi đấy. Nàng ta mặc áo trắng, quỳ trên đất trước linh đường thờ phụng, trông chừng thất tinh đăng. Gạo sùng bái nhìn nhà mình lão đại, không muốn sống dũng cảm hỏi một câu:“Sờ cái thủ.
Thất tinh đăng có bảy ngọn đèn dầu. Dựa theo văn hóa của Đại Sở, con người sau khi chết cần phải có thất tinh đăng chiếu sáng đường đến hoàng tuyền. Người nhà cần trông chừng bảy ngọn đèn này, bảy ngày đầu không thể tắt, nếu không người ấy sẽ không thể tìm được đường xuống hoàng tuyền, trở thành cô hồn dã quỷ.
zenszens.wordpress.com
Hôm nay người nhà Vệ gia mới trở về, nên thất tinh đăng cũng mới vừa được thắp.

Sở Du đi vào, quỳ gối bên cạnh nữ tử kia, nhỏ giọng chào: “Cô cũng ở đây à.”

“Ừ.” Nhưng mà hắn cuối cùng vẫn là đi theo này hai cái trí chướng cùng nhau giữ lại.
Tạ Cửu nhàn nhạt mở miệng, đảo mắt nhìn: “Gặp Tiểu Thất chưa?”
zenszens.wordpress.com
“Gặp rồi.”

“Tình hình thế nào?” Dương Trần nhịn không được nói:“Gạo ngươi không thể thật dễ nói chuyện sao?”
Sở Du không lên tiếng, Tạ Cửu cũng không hỏi nữa. Tạ Cửu biết Sở Du không an tâm về nàng ta nên cũng không ép hỏi.
zenszens.wordpress.com
Nàng ta lặng lẽ nhìn quan tài, thanh âm bình ổn: “Hôm nay mẫu thân đến bảo ta xin Tiểu Thất một phong thư phóng thê. Hiện giờ, Thánh tâm chưa định, ta đợi ở Vệ gia, sợ rằng sẽ chôn cùng nơi này. Vạn nhất bảy vạn người đó là lỗi của Vệ gia, tội này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, lỡ như cả nhà bị sao trảm(*) thì ta phải làm sao?”

(*) Sao trảm (抄斩) : tịch thu tài sản, giết kẻ phạm tội

“Lần sau gặp Tiểu Thất…” Giọng nói Sở Du bình thản: “Ta sẽ xin giúp cô.”
zenszens.wordpress.com
“Cô không sợ sao?”. Tạ Cửu quay đầu nhìn nàng. Sở Du không lên tiếng.

Nếu như là trước đây, nàng cũng giống như Tạ Cửu, đương nhiên… sẽ sợ.
zenszens.wordpress.com
Nhưng sống lại một đời, nàng cảm thấy chuyện sinh tử cũng chẳng đáng sợ mấy. Khi đã từng đi qua rồi, ngoảnh đầu lại, chúng ta sẽ cảm thấy can đảm hơn.

Huống chi, nàng biết rõ năm đó Vệ gia không bị sao trảm. Năm đó không có, bây giờ có nàng giúp đỡ, sao lại thành có được? Gạo không nói, ánh mắt trộm ngắm tân tẩu tử.
Những nàng không nói lời này ra miệng, Tạ Cửu rũ mắt: “Ta cứ tưởng rằng mình sẽ sợ hãi lắm, nhưng hôm nay nhìn thấy chàng trở lại, đột nhiên ta không sợ nữa.”

“Ta không muốn gặp chàng.” Tạ Cửu than nhẹ: “Ta sợ nhìn thấy chàng ta sẽ không muốn bỏ đi nữa, mà lại muốn đi theo chàng. Khi A Nhã còn sống, chàng cứ hay hỏi ta có thích chàng không, vì chàng không cảm giác được ta thích chàng. Thật ra thì…” Nhưng mà vẫn là đói nổi điên, nhưng lại bảo lưu lại nhất giai zombie tiến lên tốc độ.
Tạ Cửu chậm rãi nhắm mắt lại, cổ họng run run, nghẹn ngào một hồi mới khản giọng nói tiếp: “Ta sợ ta sẽ thích chàng. Cuộc đời nữ nhân vốn đã khó khăn, thân là thứ nữ lại càng khó khăn gấp bội. Cuộc đời ta đã định sẵn như vậy, thích hay không thích sẽ khiến con đường ngày càng gian nan hơn.” Đường An đêm qua phát hiện lão đại cùng gạo cũng chưa trở về, cùng bí đao gấp đến độ.

“Cô xem.” Nàng ta đứng dậy, bước tới bên quan tài Vệ Nhã, đặt bàn tay lên trên, cúi đầu nhìn người nọ tựa như đang ngủ, còn nàng ta thì đang ngắm nhìn dung nhan đang say giấc kia. Tạ Cửu mỉm cười, nước mắt chợt rơi: “Nếu ta không thích chàng, thì thật tốt biết bao.”

4.9 12 votes
Article Rating
guest
338 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
nguyenhanh
nguyenhanh
3 Ngày Cách đây

Ko thể trách dc . Ai cũng có nỗi khổ riêng

Bigcitigirl
Bigcitigirl
2 Ngày Cách đây

😭😭 ai cx đáng thương thế

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
338
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x