Chương 23 (2)
Thư phóng thê này không tới lượt Vệ Uẩn đệ ký!
Editor: Zens Zens
Đăng ký nhận thông báo chương mới: Link
Lưu ý khi đọc truyện trên website: Link
Facebook Zens Zens: Link
***
Sở Du im lặng lắng nghe, mắt đặt trên người Sở Cẩm. Sở Cẩm hơi khẩn trương, không nói một lời, chỉ có Tạ Vận bên cạnh là nói chuyện: “Hôm nay hôn sự A Cẩm và Tống gia đã định…”
“Tống gia?” Sau đó theo này nam nhân phía sau lại bò ra đến một cái thân hình bé bỏng hài tử, tóc tương đối.
Sở Du nghi hoặc, nghiêng đầu nhìn về phía Tạ Vận: “Đại công tử phủ Hộ Quốc Công – Tống Văn Xương?”
zenszens.wordpress.com
“Sao con biết?” Một cái tóc đen nam nhân bỗng nhiên theo cây cối mặt sau nhảy ra, hắn phàn một đoạn đoạn.
Tạ Vận kinh ngạc: “Phụ thân đã nói với con chuyện này sao?”
“Đoán.” Sở Du nhíu mày: “Không phải nghị thân cùng Cố Sở Sinh à, sao đổi thành Tống Văn Xương?” Sau đó theo này nam nhân phía sau lại bò ra đến một cái thân hình bé bỏng hài tử, tóc tương đối.
“Cái tên Cố Sở Sinh!”
zenszens.wordpress.com
Tạ Vận nhắc tới Cố Sở Sinh đã lập tức nổi giận: “Chúng ta bằng lòng kết thân với hắn là đã xem trọng hắn rồi, thế mà hắn dám từ chối hôn sự này!”
“Mẫu thân…” Sở Cẩm lúng túng can ngăn: “Đừng nói nữa.” Mà giống hiện ở tình huống như vậy vẫn là lần đầu tiên phát sinh, đại khái đó là của nàng người.
“Sao lại từ chối?”
Sở Du không yên lòng, vuốt ve thư phóng thê trong tay áo, uống một hớp trà. Tạ Vận mở miệng muốn nói nhưng suy nghĩ một lát rồi khoát tay: “Thôi thôi, từ chối thì từ chối, dù sao Tống thế tử cũng tốt hơn hắn ta nhiều. Từ trước đến nay A Cẩm luôn tốt số, không thèm để ý mấy chuyện nhỏ nhặt đó.”
Sở Du cười khẽ, gậtἷđầu: “Đúng làỗtốt số.”
Hợpývới hai đời,ỡchạy không thoátímệnh thủ tiết.
XưaĬnay, Tống thếútử vẫn luônĭchung tình vớiọSở Cẩm. Kiếpãtrước, hắn taἲcũng theo đuổiợmuốn kết hônòvới nàng ta,,vốn tính toánểsau khi Sở:Cẩm thủ tiếtĨthì gả choủTống Văn Xương.ÏAi ngờ Vệĩgia xảy raïchuyện, Tống giaừliền bị đẩyἵra tiền tuyến.ἵTống Văn Xươngốmuốn lập côngỉtrạng, kết quảíkhông có Vệìgia, tiền tuyếnjhoàn toàn tanïrã. Tống giaòvừa ra, chưaẩđến nửa tháng°thì tiền tuyếnậđã tan tác.ẽBắc Địch chĩaòmũi kiếm vềỷHoa Kinh, lúcẻnày triều đìnhàkhông có ngườiúdùng, nhờ vậyĩVệ Uẩn mớiỉcó cơ hộiἵxung phong.
Sở Duỷkhông nói nhiều,ệmặc dù cũngếhiếu kỳ tạiỷsao Cố SởũSinh từ hôn,:nhưng chuyện này,đã không cònjliên quan vớiïnàng nữa.
Từ trước‹đến nay nàng)là người nhưἲvậy, nếu đã(yêu thì sẽḷtoàn tâm toànõý.
Nếu đã buôngáthì sẽ buôngõbỏ sạch sẽ.
Bấtỷquá cũng từngùbên nhau nhiềuânăm, nên khiɩnghe thấy cái]tên Cố SởểSinh, lòng nàngIchợt thoáng rungắđộng, nhưng chỉùvẻn vẹn nhưẽvậy mà thôi.
Nóiïxong Sở DuÏliền bảo: “Mẫuằthân, con cònôcó chuyện khác,ìngười về trướcẩđi.”
“Con khôngĩvề cùng taisao?” Tạ Vậnỵhơi khẩn trương,ịSở Du cười:î“Con đã cầmấthư phóng thêựnày thì cóIthể ra điẳbất cứ lúcìnào. Chẳng quaớnếu đi ngayḻhôm nay sẽÏảnh hưởng khôngītốt đến danhftiếng, bỏ đáìxuống giếng cũngìkhông phải chuyệnĩhay ho gì.ùĐợi một thờiĨgian nữa, con¹sẽ đi. MẫuÎthân hãy vềɪtrước đã.”
TạõVận do dựìmột lát, nhưngựnhớ đến lờiĩTạ thái phóỉkhen ngợi Sở}Du, nên vẫnâgật đầu.
Sở DuỡtiễnTạ Vận raìngoài. Tạ Vậnẩđi trước, SởỗDu và SởĩCẩm bước songằsong ở phía³sau. Sở Cẩmổthở dài, vẻỵmặt chân thànhọnói: “Tỷ tỷèkhông chịu về,ỉcó phải làịvì lo lắngjchuyện tái giáịhay không?”
SởľDu giương mắtếnhìn Sở Cẩm,ỉSở Cẩm cườiẻkhẽ: “Tỷ tỷứchớ lo, cho¹dù người khácĩkhông cần tỷ,ḽnhưng ở phươngḷxa vẫn cònļHuyện lệnh thấtíphẩm Côn DươngỉCố Sở Sinh)chờ tỷ. Tuyírằng kém xaợcao môn đại(hộ như Tốngịgia và Vệἱgia, nhưng dángốvẻ Cố SởìSinh đoan chính,²cũng coi nhưĩlà một trang¸tuấn kiệt, sẽókhông làm xấuẽmặt tỷ tỷ.ìTỷ chịu khổIvài năm rồiîsẽ đến lúcịqua cơn bĩícực đến hồiĩthái lai, đúngẩkhông?”
Sở Cẩmİnhấn mạnh chữĮ“Huyện lệnh Thấtἳphẩm” thì SởỉDu đã hiểuẽý của nàngĩta.
Nàng cười dịuīdàng: “A CẩmĪvẫn còn ganhĩtị chuyện taịđược gả vào)cao môn à?”ḻ
“Cả nhà Vệặgia đã chếtìhết rồi, cònìnói gì mà}cao môn?!”
SởóCẩm đổi sắcổmặt, Sở Duợgiơ tay vénỏtóc lên, cườiḻnhẹ: “Cho dù[Vệ gia chỉỉcòn lại mộtảmình Vệ Uẩn,ľthì Tống giaIcũng không có³cách nào soÎsánh được.”
Nóiẩxong, ba ngườiİbước tới trướcĨcửa. Sở Duýnhấc tay lên,³nói với SởīCẩm: “Bậc cửaỡhơi cao, muộiácẩn thận kẻoẵngã.”
Rốt cuộc[Sở Cẩm cũngľnhịn hết nổi,ừcười gằn: “Tỷĺcứ chờ màãxem.”
Sở Duỳgật đầu: “Ừ,īta chờ.” Nóiĩxong, nàng cầmἷtay Sở Cẩm,ἶthân thiết nói:ɨ“Mau gả choửTống thế tửἳđi, nếu khôngàqua thôn nàyừsẽ không cóĺnhà trọ khácỷđâu, tiếc lắmỗđấy.”
“Không cần¹tỷ nói!” SởọCẩm nghiến răngẻnạt ngang. Lúcắnày Tạ Vậnẹđã lên xeòngựa, bà quayỉđầu lại thìọthấy Sở Cẩmývà Sở Duớcòn đang nóióchuyện, không khỏijhỏi: “Tình cảmĩtỷ muội haiíđứa tốt thậtḷđấy, con không(mau buông tay:đi?”
Lời nàyİkhiến cả haiíbuồn nôn phátõói, nhưng vẫnỗcố bày raıdáng vẻ hảoítỷ muội. SởἴDu không gượngỷép bản thânữnữa, vội vàng°buông ra. Nàngĩgiơ tay lênẵnói: “Muội muội,ễxin mời.”
Dáng³vẻ như bảoıngười khác “điĩmau không tiễn”ỵnày làm SởíCẩm tức muốnĬnổ phổi. Nàngĩta hất tay°áo rồi điĩvề hướng xeăngựa. Tạ Vậnặnhíu mày laỉrầy: “Sao conếlại làm thếìvới tỷ tỷ?”ô
Lúc này SởờCẩm mới ýộthức được mìnhīthất thố, mởằmiệng nhưng khôngígiải thích đượcủgì.
Sở Du thấyộxe ngựa Sở,gia đã điựxa, lúc nàyfmới lạnh mặtìcho người chuẩnἷbị xe ngựa,ḷđi thẳng tớiệthiên lao.
Sở giaữở trong quânĮđội rất cóắđịa vị. TạĭVận có thểệgặp Vệ Uẩnừlà do nểạmặt mũi củaỡSở Kiến Xương.ọTựa như SởắDu có thểăgặp Vệ Uẩn,útrừ do đútĮlót, còn mộtốphần là nhờữSở Kiến Xương.
LúcíSở Du vàoỡthiên lao thìẽVệ Uẩn đangẹnằm nghỉ, vìícó Sở Du,thu xếp trênἷdưới nên chàngỏkhông chịu khổằquá nhiều, nhưngềvết thương trênắngười vẫn chưaạlành như cũ.ÍChàng nghe cóặtiếng người điớvào nên mởèchoàng mắt, lúcĪthấy Sở Duẵthì sững sờ,ɩcuống quýt lôifkéo quần áoỡche đi vếtũthương trên người.íNhưng chàng vừaịgiơ tay lênľthì đã ngheḽSở Du lạnhļlùng nói: “Khỏiéche, che khôngóhết đâu!”
Tay Vệ Uẩn cứng đờ, nhưng chàng vẫn sửa sang quần áo lại để trông bản thân không quá chật vật. Chàng ngồi thẳng lên, cười hỏi: “Sao đại tẩu lại tới đây?”
Sở Du lấy phong thư phóng thê ra, trong mắt ẩn chứa lửa giận: “Cái này, ai bảo đệ ký thì đệ ký, ai bảo đệ viết thì đệ viết sao?!”Giọng nói chàng không khỏi dịu dàng hơn: “Tẩu đừng nóng, nếu đệ làm sai chỗ nào thì tẩu cứ nói với đệ là được.”Vệ Uẩn có hơi không đè nén được tâm trạng, khó khăn lên tiếng: “Đệ biết tẩu là một cô nương tốt, trông thì có vẻ rất lợi hại, rất thành thục, nhưng xét cho cùng tẩu cũng chỉ mới mười lăm tuổi. Đệ là nam nhân Vệ gia cho nên đi không được, chạy cũng không thoát. Đệ phải gánh vác chuyện này, nhưng tẩu không cần. Tẩu còn đang độ thanh xuân, thậm chí chỉ mới gặp mặt đại ca một lần, tẩu không cần phải lãng phí tuổi xuân ở lại Vệ gia. Hôm nay tẩu trở về, nếu Vệ gia xảy ra chuyện, người cũng có thể sống sót. Nếu Vệ gia không có chuyện gì, đệ sẽ luôn khắc ghi phần ân tình này, vĩnh viên chăm sóc cho tẩu. Tuy rằng đệ thay mặt đại ca viết thư phóng thê, nhưng người vĩnh viễn là tẩu tử của đệ.”“Đệ nói rõ ràng cho ta biết, đây là cái gì?”
“Ngoại trừ ta, đệ hay bất kỳ ai khác cũng không được!”
Nhất thời Sở Du vừa cảm thấy buồn cười, lại vừa thấy bất đắc dĩ. Nàng nhìn Vệ Uẩn, đón lấy ánh mắt trong suốt kiên định của đối phương. Từ nàng phát hiện, sở dĩ giờ phút này nàng còn đứng đây, đại khái nguyên nhân có thể là vì ánh mắt ấy.
Sở Du lấy phong thư phóng thê ra, trong mắt ẩn chứa lửa giận: “Cái này, ai bảo đệ ký thì đệ ký, ai bảo đệ viết thì đệ viết sao?!”
Vệ Uẩn nhìn lá thư sững sờ.
“Đó cũng không phải ta xin!”
Hôm nay chàng đã suy nghĩ rất rõ ràng, và cũng đã sắp xếp hết kế hoạch cả đời này cho nàng.Hai tay chàng đặt lên đầu gối, siết chặt quần áo, khó nhọc đáp: “Là mẫu thân tẩu đến xin…”
Hai tay chàng đặt lên đầu gối, siết chặt quần áo, khó nhọc đáp: “Là mẫu thân tẩu đến xin…”“Đó cũng không phải ta xin!”
Sở Du mím chặt môi. Vệ Uẩn thấy dáng vẻ thiếu nữ ẩn nhẫn lửa giận thì không khỏi buồn cười. Chàng cảm giác cuối cùng cũng thấy được vài phần trẻ con trên người nàng.Sở Du tức giận đến ngực phập phồng. Nàng nắm thư phóng thê, chỉ vào Vệ Uẩn, cả giận quát: “Đệ có biết nếu hôm nay ta không giữ lại lá thư này, ta và Vệ gia sẽ không còn quan hệ gì không?!”
Vệ Uẩn nói lời này vô cùng nghiêm túc. Sở Du nhìn vào mắt chàng, ngẩn ngơ.
Vệ Uẩn nghe thế thì trong lòng run rẩy. Chàng siết chặt quả đấm, gian nan xoay đầu, khàn giọng nói: “Hôm nay không còn quan hệ gì với Vệ gia… cũng là chuyện tốt.”
Tay Vệ Uẩn cứng đờ, nhưng chàng vẫn sửa sang quần áo lại để trông bản thân không quá chật vật. Chàng ngồi thẳng lên, cười hỏi: “Sao đại tẩu lại tới đây?”Vệ Uẩn nói vậy thì sao Sở Du có thể giận tiếp được nữa? Nhưng nàng thật sự rất giận việc Vệ Uẩn không thèm bàn bạc đã tùy tiện ký thư phóng thê. Nàng đành nghiêm mặt đáp: “Ta nhận thư phóng thê này của đệ, sau này nếu ta muốn đi thì ta sẽ lấy ra. Còn trước đó, nếu ta không nói, không ai có thể đuổi ta đi.”“Vệ Uẩn!”. Sở Du lên giọng: “Ta ở bên ngoài ngày đêm tất tả ngược xuôi, mắt đệ có mù hay không?! Nếu muốn rời khỏi Vệ phủ thì ta đã đi từ sớm, còn chờ đến bây giờ hay sao?!”
“Đệ nói rõ ràng cho ta biết, đây là cái gì?”
Vệ Uẩn không lên tiếng. Sở Du tiến lên từng bước, giọng nói vừa gấp vừa giận: “Đệ tùy tiện ký cái này, có từng nghĩ đến ý muốn của ta chưa? Nếu ta không muốn đi, người nhà lấy vật này ra ép ta thì sao? Nếu họ ép ta gả cho người khác thì sao? Đệ ký vật này mà hoàn toàn không nghĩ tới ta hả?!”
“Chính vì nghĩ cho tẩu nên đệ mới ký.”
Nói xong, rốt cuộc Vệ Uẩn cũng tỉnh táo lại. Chàng xoay đầu, mắt đặt lên người Sở Du, nghiêm túc nói tiếp: “Ngày sau, nếu đệ không chết, tất sẽ khiến cho Vệ phủ đông sơn tái khởi. Suốt cả đời đệ sẽ kính người như trưởng tẩu, nếu tẩu lập gia đình lần nữa, Vệ phủ ta sẽ trở thành núi dựa cho mẫu tộc tẩu, là chỗ dựa cho tẩu. Còn nếu người không có nơi để đi, đệ sẽ cung kính nghênh đón tẩu trở về, vĩnh viễn là Thiếu phu nhân Vệ phủ, và cũng là Đại phu nhân Vệ phủ.”
Vệ Uẩn có hơi không đè nén được tâm trạng, khó khăn lên tiếng: “Đệ biết tẩu là một cô nương tốt, trông thì có vẻ rất lợi hại, rất thành thục, nhưng xét cho cùng tẩu cũng chỉ mới mười lăm tuổi. Đệ là nam nhân Vệ gia cho nên đi không được, chạy cũng không thoát. Đệ phải gánh vác chuyện này, nhưng tẩu không cần. Tẩu còn đang độ thanh xuân, thậm chí chỉ mới gặp mặt đại ca một lần, tẩu không cần phải lãng phí tuổi xuân ở lại Vệ gia. Hôm nay tẩu trở về, nếu Vệ gia xảy ra chuyện, người cũng có thể sống sót. Nếu Vệ gia không có chuyện gì, đệ sẽ luôn khắc ghi phần ân tình này, vĩnh viên chăm sóc cho tẩu. Tuy rằng đệ thay mặt đại ca viết thư phóng thê, nhưng người vĩnh viễn là tẩu tử của đệ.”
Cho dù Vệ gia chỉ còn lại một mình Vệ Uẩn, thì đó cũng là minh chứng sắc son chỉ thuộc về Vệ gia, tiếp nối ý chí của Vệ gia.
“Vệ Uẩn!”. Sở Du lên giọng: “Ta ở bên ngoài ngày đêm tất tả ngược xuôi, mắt đệ có mù hay không?! Nếu muốn rời khỏi Vệ phủ thì ta đã đi từ sớm, còn chờ đến bây giờ hay sao?!”Nói xong, rốt cuộc Vệ Uẩn cũng tỉnh táo lại. Chàng xoay đầu, mắt đặt lên người Sở Du, nghiêm túc nói tiếp: “Ngày sau, nếu đệ không chết, tất sẽ khiến cho Vệ phủ đông sơn tái khởi. Suốt cả đời đệ sẽ kính người như trưởng tẩu, nếu tẩu lập gia đình lần nữa, Vệ phủ ta sẽ trở thành núi dựa cho mẫu tộc tẩu, là chỗ dựa cho tẩu. Còn nếu người không có nơi để đi, đệ sẽ cung kính nghênh đón tẩu trở về, vĩnh viễn là Thiếu phu nhân Vệ phủ, và cũng là Đại phu nhân Vệ phủ.”
Ánh mắt này nàng đã từ thấy qua ánh mắt của Vệ Quân. Lúc ấy, nàng mặc giá ý cưỡi ngựa truy đuổi theo quân đội Vệ gia.Vệ Uẩn nói lời này vô cùng nghiêm túc. Sở Du nhìn vào mắt chàng, ngẩn ngơ.
Cả thiên hạ đều biết, Trấn Bắc Vương Vệ Uẩn ân oán phân minh, có thù tất báo.Tuy hôm nay mặt mũi còn non nớt, nhưng Sở Du đã từng thấy qua thần sắc kia, chàng không hề nói đùa.
Cả thiên hạ đều biết, Trấn Bắc Vương Vệ Uẩn ân oán phân minh, có thù tất báo.
Hôm nay chàng đã suy nghĩ rất rõ ràng, và cũng đã sắp xếp hết kế hoạch cả đời này cho nàng.
Tuy hôm nay mặt mũi còn non nớt, nhưng Sở Du đã từng thấy qua thần sắc kia, chàng không hề nói đùa.Nhất thời Sở Du vừa cảm thấy buồn cười, lại vừa thấy bất đắc dĩ. Nàng nhìn Vệ Uẩn, đón lấy ánh mắt trong suốt kiên định của đối phương. Từ nàng phát hiện, sở dĩ giờ phút này nàng còn đứng đây, đại khái nguyên nhân có thể là vì ánh mắt ấy.
Ánh mắt này nàng đã từ thấy qua ánh mắt của Vệ Quân. Lúc ấy, nàng mặc giá ý cưỡi ngựa truy đuổi theo quân đội Vệ gia.
Cho dù Vệ gia chỉ còn lại một mình Vệ Uẩn, thì đó cũng là minh chứng sắc son chỉ thuộc về Vệ gia, tiếp nối ý chí của Vệ gia.
Vệ Uẩn không lên tiếng. Sở Du tiến lên từng bước, giọng nói vừa gấp vừa giận: “Đệ tùy tiện ký cái này, có từng nghĩ đến ý muốn của ta chưa? Nếu ta không muốn đi, người nhà lấy vật này ra ép ta thì sao? Nếu họ ép ta gả cho người khác thì sao? Đệ ký vật này mà hoàn toàn không nghĩ tới ta hả?!”Sở Du mím chặt môi. Vệ Uẩn thấy dáng vẻ thiếu nữ ẩn nhẫn lửa giận thì không khỏi buồn cười. Chàng cảm giác cuối cùng cũng thấy được vài phần trẻ con trên người nàng.
Giọng nói chàng không khỏi dịu dàng hơn: “Tẩu đừng nóng, nếu đệ làm sai chỗ nào thì tẩu cứ nói với đệ là được.”
“Đệ chỉ muốn tốt cho người.”
Giọng nói chàng mang lẫn tiếng thở dài: “Nhưng đệ không biết phải làm gì, hoặc có thể làm gì. Đệ không biết nên làm sao nữa, tẩu dạy đệ đi?”
Vệ Uẩn nói vậy thì sao Sở Du có thể giận tiếp được nữa? Nhưng nàng thật sự rất giận việc Vệ Uẩn không thèm bàn bạc đã tùy tiện ký thư phóng thê. Nàng đành nghiêm mặt đáp: “Ta nhận thư phóng thê này của đệ, sau này nếu ta muốn đi thì ta sẽ lấy ra. Còn trước đó, nếu ta không nói, không ai có thể đuổi ta đi.”
“Ta gả cho ca ca đệ, gả vào Vệ gia là quyết định của ta. Ta không hối hận, thậm chí còn cảm thấy có vài phần may mắn. Vì ta gả đến đây nên khí khái gia môn không đến nỗi bị người ta đạp xuống bùn.” Sở Du nghiêm túc nhìn chàng. Trong lòng Vệ Uẩn hơi rung động, nghe nàng nói năng khí phách: “Lúc ta tới là do ta tự chọn, khi ta đi cũng phải do ta tự đi. Vệ Uẩn, đệ nghe cho rõ đây, cả đời này, nếu ta không mở miệng thì không đến lượt đệ ký thư phóng thê.”
Sở Du tức giận đến ngực phập phồng. Nàng nắm thư phóng thê, chỉ vào Vệ Uẩn, cả giận quát: “Đệ có biết nếu hôm nay ta không giữ lại lá thư này, ta và Vệ gia sẽ không còn quan hệ gì không?!”“Ngoại trừ ta, đệ hay bất kỳ ai khác cũng không được!”
P/s (Zens Zens): Các bạn nhớ nhé, thời điểm này Sở Du đã nhận được thư phóng thê rồi, không còn là con dâu Vệ gia nữa, chẳng qua không công khai ra ngoài thôi.
Có giấy phóng thê này cũng tốt, để Vệ Uẩn dễ theo đuổi hơn
Anh nhìn xa trông rộng ?
Đọc p/s của editor mới phát hiện thư phóng thê này quan trọng ntn trong tương lai
Sau có khi vệ uẩn lại chỉ mong cướp lại đc giấy phóng thê ấy chứ. Lo ngay ngáy :))
Nam9 có khác từ nhỏ đã có khí khái rồi
Sau này có khi lại lộ ngay ngáy tìm cách lấy lại ấy chứ
Rồi thì phóng thê rồi xong lại nạp thê à :3
đúng là nam9 có khác, thâm cơ ghe, nói đùa vậy thôi chứ ổng thật sự nghĩ cho vị tẩu tử này của mình