Sơn hà chẩm – Chương 24 (2)

Sơn hà chẩm – Chương 24 (2)

Chương 24 (2)

Bổn cung đã ra tay, chưa từng thua trận nào!

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Sở Du không nói, nàng khẽ nhíu mày, nghiêm túc suy nghĩ.

Nếu nhận tội, sau này bọn họ muốn lật lại vụ án sẽ rất khó khăn. Nếu như Trưởng công chúa quả thật có thành ý hiến kế, vậy đây chính là một nước cờ hiểm. Nhưng nếu Trưởng công chúa muốn hại Vệ gia…
zenszens.wordpress.com
Sở Du nghiêm túc xem xét toàn bộ lập trường của Trưởng công chúa trong việc này. Thấy nàng do dự, Trưởng công chúa cũng hiểu nàng đang suy nghĩ điều gì, bà ta nâng quạt tròn lên, nhẹ nhàng điểm lên trán nàng một cái, cười khẽ: “Hoặc là, cô nhận đi.” Nhưng mà tay nàng bỗng nhiên dừng lại, chậm rãi ngẩng đầu, thấy trước mặt hoàng hoa tùng.
Sở Du ngẩng đầu, nhìn chăm chú Trưởng công chúa.

Lần này nàng đã hiểu ý của bà. Sở Du nhận và Vệ Uẩn nhận là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. “Vì sao tổng làm không sạch sẽ ni…” Nàng dùng lá cây thổi mạnh chính mình lòng bàn tay bùn.
Sở Du ở Hoa Kinh, cũng giống như hầu hết những người tại Hoa Kinh và Hoàng đế, vốn không biết tình hình ở chiến trường. Nàng nhận, thật ra cũng chẳng có nghĩa lý gì. Tương lai chỉ cần phán một câu nhẹ nhàng “Ta chẳng biết gì cả” là phản cung được ngay.

Nhưng Vệ Uẩn không giống vậy. Bây giờ chàng là nam nhân duy nhất của Vệ gia, cũng là người duy nhất sống sót trên chiến trường của Vệ gia. Mỗi lời chàng nói đều có đủ trọng lượng. Nàng không dám ngẩng đầu, thậm chí không dám trợn mắt. Nếu vừa mở mắt phát hiện nó lại.
Cuối cùng Sở Du cũng sáng tỏ ý tứ của Trưởng công chúa. Hôm nay Hoàng đế không thể trực tiếp thả Vệ Uẩn bởi vì ông ta cần Vệ gia nhận tội trạng này. Ông ta không thể để cho người trong thiên hạ nhìn ra bản thân đang chột dạ, ông ta đã quyết tâm muốn giữ Thái tử. Nhưng Hoàng đế cũng không muốn phải hi sinh Vệ Uẩn, hi sinh danh dự người chết thì không sao, nhưng nếu quả thật phải lấy mạng Vệ Uẩn, lòng dạ Hoàng đế vẫn chưa ngoan độc tới vậy. Bất luận thế nào Vệ gia cũng là chết thay cho Đại Sở, thay Hoàng tộc chắn đao. Về tình về lý, Hoàng đế không thể để Vệ Uẩn chết. Nàng không biết kế tiếp phát sinh cái gì, đợi đến lại lấy lại tinh thần thời điểm, nàng cũng đã lại.
Vệ gia là trung thần lương tướng, bất luận là vì tài năng Vệ gia hay do tổ tiên là trung thần, Hoàng đế đều không có cách nào bỏ mặc Vệ Uẩn chết được.

Hơn nữa, Vệ Uẩn còn nhỏ tuổi. Nếu để chàng sống, đến khi chàng nắm giữ hết thế lực phương Bắc của Vệ gia, Hoàng đế còn có thể thao túng một chút. Nếu Vệ Uẩn chết, đến khi Vệ gia được giải oan, chắc chắn các thế lực còn sót lại của Vệ gia ở phương Bắc sẽ liều chết phản công. Đây không phải là kết quả Hoàng đế muốn thấy. Nàng này một hào, liền phụ cận rừng rậm phi điểu đều bị kinh bay, đợi đến gió êm sóng lặng về.
Cho nên Sở Du muốn cứu Vệ Uẩn thì phải cho Hoàng đế một bậc thang, một lý do để ông ta có thể vượt qua pháp lý mà tha cho Vệ Uẩn.
zenszens.wordpress.com
“Thiếp thân đã hiểu.” Nàng bỗng nhiên có chút ngượng ngùng , chà xát tay muốn tránh xa một chút, nhưng là này vừa.
Sở Du gật đầu, thở dài, chụm tay áo lại, đầu chạm đất, cung kính nói: “Thiếp thân lập tức trở về, mang theo bài vị Vệ gia đến cửa cung, cầu xin Bệ hạ triệu kiến.”

Trước đó nàng lo lắng nếu không thương lượng với Hoàng đế trước thì liệu có giống như đang ép bức ông ta không, nhưng xem ra hôm nay, cái Hoàng đế cần chính là ép bức như vậy. Đây là một cái tiểu hồ bạc, hồ nước rất trong suốt, có một cái dòng suối nhỏ lưu kinh nơi này.
Sở Du ngẩng đầu nhìn hướng Trưởng công chúa, chân thành nói: “Đến lúc đó, mong rằng Điện hạ sẽ giúp đỡ một phần.”

“Cô yên tâm.” Mắt Trưởng công chúa mang theo hàn ý: “Ta sẽ giúp cô cản trở Thái tử. Có điều cô phải nhớ thật kỹ chuyện Thái tử đã làm hôm nay!”
zenszens.wordpress.com
“Công chúa yên tâm.” Hơn nữa không riêng như thế, nó còn tại cá phía dưới phô một tầng tiểu hoàng hoa. Nó đại khái.
Sở Du vội nói: “Vệ phủ ta tuyệt đối sẽ không quên chuyện Thái tử đã làm.”

Trưởng công chúa gật đầu một cái, không nhiều lời nữa. Bà nheo mắt lại, tựa như mệt mỏi. Sở Du thấy bà không muốn nói nữa thì lập tức cáo lui.

Lúc trở về Vệ phủ, nàng gọi Tưởng Thuần tới. Nàng ấy đang viết thư hồi âm cho Liễu Tuyết Dương, hôm nay Liễu Tuyết Dương đã an ổn ở tại Lan Lăng, cho nên mới muốn hỏi thăm tình hình như thế nào. Tưởng Thuần vừa viết hồi âm xong thì nghe Sở Du tìm mình, nàng ấy vội vàng chạy tới. Nhìn thấy Sở Du đang thay y phục, nàng ấy liền hỏi: “Muội định đi đâu? Nàng đến bây giờ đều cảm thấy bất khả tư nghị, tựa hồ liền lão thiên đều ở giúp nàng, nàng bắt.
“Tỷ phân phó tất cả già trẻ lớn bé trong phủ tập trung đến từ đường, mang theo linh vị đến quỳ trước cửa cung với muội.”

Tưởng Thuần ngẩn người, hơi nghi hoặc hỏi: “Để làm gì?” Về nhà thời điểm phát sinh không thoải mái sự tình, trong nhà lại gặp tặc.
“Muội và Trưởng công chúa đã bàn bạc.” Sở Du hạ giọng: “Hôm nay Bệ hạ không muốn giết chết Tiểu Thất, chẳng qua ông ta không xuống đài được thôi. Chúng ta phải cho Bệ hạ một bậc thang.”
zenszens.wordpress.com
Tưởng Thuần nghe vậy thì lập tức hiểu ngay, lạnh giọng gật đầu nói: “Ta đi đây.” Nguyên bản đặt ở đống lửa bên thịt nướng không thấy , không biết bị cái nào đi ngang qua thú.
Dứt lời nàng ấy lập tức xoay người, vội vã vào hậu viện, báo cho trên dưới trong phủ thay một bộ đồ tang sạch sẽ rồi tập trung ngoài sân.

Sở Du vào tới trong viện thì nhìn thấy Trình Tuyết, Tạ Cửu, Diêu Giác, Trương Hàm, Vương Lam đều ở đây. Nàng không khỏi nghĩ tới vừa rồi ý đồ công kích của nàng Hắc Nhị, nếu là kia đầu mẫu sói lời.
Sở Du không ngờ bọn họ cũng tới, không khỏi ngạc nhiên. Nàng cười: “Không ngờ đoạn đường này lại được các vị theo cùng.”
zenszens.wordpress.com
“Đoạn đường khó nhất cũng đã trải qua với cô rồi.” Vẻ mặt Tạ Cửu bình thản: “Đi thêm một đoạn đường cuối cùng thì có làm sao?” Nàng một kiện một kiện đem trên người quần áo bẩn thoát xuống dưới, bùn, lá cây, cỏ bột phấn.
“Coi như chúng ta xui xẻo.” Diêu Giác cười lạnh: “Gặp quỷ thì đã làm sao?”

“Cũng đã ở đến bây giờ.” Trương Hàm thở dài lên tiếng: “Thôi thì ở lâu thêm một lúc, có chỗ nào cần chúng ta giúp đỡ, Thiếu phu nhân cứ việc phân phó.”
zenszens.wordpress.com
“Thiếu phu nhân…” Vương Lam hoảng hốt lên tiếng, đang muốn nói gì đó, Sở Du liền ngắt lời: “Tiểu Lục, cô đừng đi, bụng cô như vậy rồi, cũng nên suy nghĩ cho đứa trẻ.” Nàng cường chống đứng lên mãnh rót mấy miệng, sau đó lại dùng vải lẻ thấm đẫm nước ấm cho.
“Ta phải đi.” Vương Lam nở nụ cười khổ: “Khi chàng còn sống, các vị ca ca và tẩu tẩu ở đâu thì chàng cũng mang ta tới đó. Hôm nay, nếu chàng biết một mình ta ở nhà, e rằng sẽ tức giận. Đến lúc đó ta chỉ đứng bên cạnh, sẽ không cản trở gì đâu.”

Sở Du mấp máy môi, Tưởng Thuần lại lên tiếng: “Nếu nàng ấy không đi, chỉ sợ càng khó yên lòng hơn.” Sơn động ngoại trời mưa càng lúc càng lớn , thỉnh thoảng có động vật tiếng kêu to truyền tiến.
Sở Du suy nghĩ một lát, cuối cùng gật đầu nói: “Quản gia hãy chăm sóc Lục Thiếu phu nhân thật tốt.”
zenszens.wordpress.com
Sau khi nói xong, Sở Du liền cùng mọi người nói: “Chờ lát nữa, sau khi dâng hương khấn nguyện, chúng ta sẽ mang linh vị đến trước cửa cung, cầu xin Bệ hạ thả Tiểu Thất ra. Tiểu Thất còn ở trong lao nữa, ta chỉ e đệ ấy sẽ không rời khỏi đó được . Chúng ta vừa là trưởng bối của đệ ấy, phải thay người nhà che chở cho Tiểu Thất. Mọi người…” Nàng nhấc tay: “Đi thôi.” Nàng nhìn nó như vậy thời điểm, kỳ thực trong lòng là có chút không đáy , nếu nó lại biểu hiện.
Sau khi dứt lời, nàng dẫn mọi người đến từ đường rửa tay dâng hương, quỳ gối ở đó. Nàng quỳ hàng thứ nhất, còn lại năm vị Thiếu phu nhân quỳ ở hàng thứ hai. Sau khi dâng hương dập đầu, Sở Du tiến lên, nâng linh vị của Vệ Trung, quản gia thì nâng linh vị Vệ Quân đứng sau lưng nàng, những người phía sau thì mạnh ai nấy ôm linh vị phu quân của mình. Chờ phía sau xong hết, liền dựa theo thứ tự thân phận mà mang theo linh vị đi.

Bốn đời Vệ gia có một trăm ba mươi hai linh vị. Sở Du mang theo linh vị bước ra đại môn Vệ phủ, những người khác cũng xếp thành hai hàng dọc theo sau. Áo trắng như tuyết, chỉ có linh bài là đen nhánh, vô cùng nổi bật.
zenszens.wordpress.com
Bọn họ xếp hàng trùng trùng điệp điệp tiến về phía cửa cung. Đi tới đâu, mọi người đều ghé mắt trông theo đến đấy. Nó ôn nhu cùng trung thành đều sẽ cho một cái khác sinh linh, nó mềm mại tốt tươi da lông sẽ.
Lúc đến cửa cung thì chỉ thấy một màu trắng xóa, thị vệ canh cửa có hơi hoảng hốt. Sở Du tiến tới trước, thị vệ chợt rút đao ra, hỏi: “Người tới là ai?”

“Thế tử phi Sở Du của phủ Trấn Quốc Hầu mang theo chư vị sinh tử bốn đời Vệ phủ, cầu kiến Bệ hạ!” Này một đêm, không có xao động cùng bất an, có chính là ấm áp ôm ấp, bởi vì bọn họ lẫn nhau.
Bọn thị vệ nghe vậy thì hai mặt nhìn nhau. Trưởng quan tiến lên, cung kính hỏi: “Thiếu phu nhân có thánh chỉ tiến cung không?”

“Không.” Nàng cảm thấy chính mình là hạ xuống bệnh căn , mới không đến nửa năm thời gian phải một.
“Vậy…” Trưởng quan hơi chần chờ: “Sao Thiếu phu nhân không để cho người thông bẩm rồi trở về chờ Bệ hạ triệu kiến?”

“Nếu Bệ hạ chịu gặp, thiếp thân cần gì phải làm thế?”
zenszens.wordpress.com
Sở Du giương mắt nhìn về phía vị hán tử thật thà phúc hậu đối diện, khẽ mỉm cười: “Thiếp thân biết chuyện này đã khiến Đại nhân khó xử, ta cũng không muốn làm khó Đại nhân. Chẳng qua phiền Đại nhân thông bẩm Bệ hạ một tiếng…”  Dứt lời, Sở Du liền cầm linh vị, quỳ phịch hai gối xuống: “Nếu không gặp được Bệ hạ, dù cả nhà Vệ gia quỳ ở đây hóa đá cũng sẽ không trở về.”

Sở Du vừa quỳ, đoàn người phía sau lập tức quỳ theo. Lớp lớp trùng điệp, y phục trắng xóa, linh vị đen nhánh, vô cùng chỉnh tề, khi quỳ xuống giống như sóng triều dập dờn, khiến lòng người run rẩy chấn động. ‘Vù vù -‘ này hội nó đang dùng móng vuốt lay vừa săn trở về thịt, động tác cấp tốc vừa chuẩn xác.
Trưởng quan do dự một lát, cuối cùng nói: “Vậy… hạ quan sẽ vào bẩm báo với Bệ hạ.” Thời tiết dần dần nóng về sau, nàng đã chưa thỏa mãn cho dùng nước ấm lau người, tắm bồn là.
Sau khi Trưởng quan nói xong liền lập tức xoay người bước vào nội cung. Người Vệ gia cứ quỳ trên đất, Vương Lam ngồi trong xe ngựa, ôm Vệ Vinh, từ trong màn xe nhìn ra bên ngoài vô cùng lo lắng.

Hôm nay trời trong xanh, cũng xem như thời tiết đẹp. Hơn một trăm người Vệ phủ quỳ ở đây, không phát ra bất kỳ âm thanh nào. Mặt trời ngày thu chiếu xuống cơ thể, ánh nắng phản chiếu bỏng rát đôi mắt. Hang đáy có một loạt đột đi ra giác, này hạ có thể lấp đầy than củi trực tiếp dùng để đun nóng.
Trưởng quan nói là vào cung bẩm báo Thiên tử, nhưng vào rồi lại không thấy trở ra. Sở Du cũng không để ý, hôm nay bày ra cục diện lớn như vậy chính là muốn cho Thiên tử bậc thang cao một chút. Dĩ nhiên thanh thế càng lớn càng tốt.
zenszens.wordpress.com
Tin tức Sở Du quỳ ở cửa cung đã lan truyền khắp Hoa Kinh. Ai cũng đều có tính toán trong lòng, cùng chờ đợi tin tức ở trong cung, không nói lời nào.

Đợi đến sáng sớm ngày thứ hai, các đại thân lục tục vào triều. Sở Du vẫn chắn ở cửa cung, Thừa tướng Thư Lỗi vừa vào đã nhìn thấy cảnh này. Ông lập tức hạ màn xe xuống, nói với người hầu: “Đổi cửa khác, không đi cửa đó nữa.”
zenszens.wordpress.com
Người hầu nghi hoặc, quay đầu nhìn Thư Lỗi: “Sao vậy Đại nhân?”

“Anh hùng liệt sĩ ở đây, sao có thể giành lối?” Hang đáy góc nóng, bởi vậy nàng là giẫm ở một cái đào bồn thượng , “A…” Nàng thật sâu thở.
Thư Lỗi trừng mắt với người hầu: “Ta đi cửa phụ được rồi.”

Có Thư Lỗi mở đầu, mọi người đến trước cửa cung đều tự động đi đường vòng. Khi Tạ thái phó đến, ông dừng lại đứng trước mặt Sở Du.
zenszens.wordpress.com
“Vệ Thiếu phu nhân…” Nhưng là vì nàng chữa thương thời điểm, nó mỗi lần đều muốn nóng bỏng đào bát nhìn như.
Tạ thái phó cất tiếng thở dài: “Người cần gì phải như vậy?”

“Huyết mạch duy nhất của Vệ gia còn ở trong ngục, thân là trưởng tẩu của đệ ấy, sao thiếp thân có thể ngồi yên trong nhà?” Nàng tìm được hồng hương đậu ở trong này sinh trưởng , bánh đậu đỏ là rất không tệ món chính.
Sở Du giương mắt nhìn về phía Tạ thái phó, nàng đã quỳ một ngày một đêm, sắc mặt có chút tiều tụy. Tạ thái phó mở miệng, định nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ buông lời: “Chân thành khiến sắt đá cũng phải mòn.”

Dứt lời, ông lắc đầu một cái, chắp tay bước vào cung.
zenszens.wordpress.com
Sở Du ngẩng đầu nhìn bóng lưng Tạ thái phó, lòng sáng tỏ ý của ông.

Quỳ quá ít sẽ không xứng với câu chân thành khiến sắt đá cũng mòn.

Nàng nhắm mắt lại, không nhiều lời. Bởi vì có quanh năm suốt tháng bao trùm dày đặc mùn, nơi này thổ nhưỡng tương đối phì nhiêu.
Trong triều không có bất kỳ ai nhắc tới chuyện này, cho đến cuối buổi, một vị đại thần Ngự sử đài trẻ tuổi họ Trần không nhịn được mở miệng nói: “Bệ hạ, hôm nay già trẻ lớn bé Vệ gia đều đã quỳ ở bên ngoài. Vệ gia bốn đời tam công trung liệt, cho dù Vệ Trung phạm tội tày trời thì cũng không thể đối xử với gia đình trung nghĩa như vậy!”

Tào Hùng nghe thế thì liền đứng dậy, cả giận: “Trần đại nhân nói vậy sai rồi. Bảy vạn nhân mã há phải trò đùa. Theo lão phu, tội Vệ Trung phạm phải hôm nay, cho dù diệt tộc cũng chưa hết tội!” Đoạn rơi diệp hành lệch lạc không đều, mặt trên còn có một chút tiểu mà nhỏ vụn cắn cắn dấu.
“Tào đại nhân nói vậy không khỏi quá ép người quá đáng!” Mặt Trần ngự sử đỏ rần: “Cho dù dân thường phạm pháp cũng có phương pháp lưu dưỡng. Hôm nay Vệ Uẩn là huyết mạch duy nhất còn lại của Vệ gia, chớ nói tới việc Vệ Uẩn còn chưa nhận tội, cho dù có nhận thì cũng phải chăm sóc mẫu thân tới cuối đời rồi mới trở lại chịu phạt. Đây là luân lý ở đời, lời Tào đại nhân nói thật vô cùng tàn bạo!”

Tào Hùng nghe thế thì nổi giận, bắt đầu rùm beng trên triều với Trần ngự sử. Nhưng hai người cũng không tính là nhân vật thực quyền trên triều, sau khi ồn ào buổi sáng qua đi rồi cũng thôi.
zenszens.wordpress.com
Sở Du cũng nghe nói chuyện này. Nàng biết, trong triều càng làm lớn thì Bệ hạ càng “hài lòng”. Vì chống cái này trộm đạo tiểu động vật, bọn họ chuẩn bị làm một cái ly ba. Nguyên liệu chính.
Sở Du không nôn nóng, bình tĩnh quỳ ở đó.

Hết một ngày nắng đẹp, lại tới một ngày mưa dầm dề, những người thể lực không tốt liên tục ngã xuống. Người được đưa trở về, nhưng linh vị vẫn ở lại làm bạn với mọi người. Loại này ly ba không cần rất cao, chủ yếu dự phòng chính là này ngão xỉ động vật, như là dương.
Đợi đến sáng ngày thứ ba, mặt trời gay gắt, người ngã xuống ngày càng nhiều. Mà trong triều, người tranh chấp thay Vệ gia cũng ngày càng nhiều.
zenszens.wordpress.com
Đợi đến ngày thứ tư, mưa như trút nước, người ngồi quỳ chỉ còn một nửa. Hôm ấy, Trưởng công chúa cũng tới. Bà bước từ chiếc xe phượng hoa lệ xuống, khẽ liếc nhìn Sở Du rồi nhẹ nhàng vỗ vai nàng. Bởi vì gieo trồng chu kỳ quá dài, bọn họ chủ yếu đồ ăn nơi phát ra vẫn là thịt cùng loại cá, Đại.
Mưa như thác đổ, Sở Du cảm giác giọt mưa giống như ngàn vàng rơi trúng nàng.

Nàng gian nan mở mắt nhìn về phía Trưởng công chúa. Bà mỉm cười bảo: “Đừng lo, Vệ Uẩn sẽ nhanh chóng trở lại.”
zenszens.wordpress.com
Dứt lời, tay bà giơ lên sửa sang lại y phục, vén tóc ra sau tai.

“Bổn cung đã ra tay, chưa từng thua trận nào!”

5 2 votes
Article Rating
guest
123 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Thư
Thư
1 Ngày Cách đây

Tấm lòng cẩu sở du xứng đáng được hưởng lại quả ngọt vô giá trên đời

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
123
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x