Sơn hà chẩm – Chương 25 (1)

Sơn hà chẩm – Chương 25 (1)

Chương 25 (1)

Vệ Uẩn, đệ trở về rồi

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Dứt lời, Trưởng công chúa ngẩng cao đầu bước vào.

Bây giờ chỉ còn rải rác vài binh lính có thân thể khỏe mạnh và Tưởng Thuần, Diêu Giác còn quỳ nổi. Hai người xuất thân tướng môn nên học võ từ nhỏ giống Sở Du, mặc dù không giỏi võ như nàng nhưng cũng xem như khỏe mạnh.

Tuy rằng Diêu Giác là thứ nữ, nhưng được cưng chiều từ nhỏ, xưa nay nàng ta chưa từng phải chịu uất ức thế này. Tuy nhiên mỗi lần ngẩng đầu nhìn bóng lưng thẳng tắp của Sở Du, nàng ta có cảm giác mình không thể ngã xuống được.
zenszens.wordpress.com
Dù nàng ta và Vệ Phong thường xuyên cãi nhau ầm ĩ và cũng cảm thấy tên đó thật phiền phức, nhưng dù sao Diêu Giác vẫn muốn làm chút gì đó cho hắn trên đoạn đường cuối cùng này. Xuân cô nương đến về sau, sở hữu động vật đều bắt đầu không hẹn mà cùng tiến vào một loại.
Sở Du ngước mắt nhìn cửa cung, hiện giờ Trưởng công chúa đã ra mặt, có lẽ thời cơ đã đến rồi. Cái này mao đều là tự nhiên bóc ra , nó đứng lên cũng không giống như là đau bộ dáng, ngược.
Không ngoài suy đoán của Sở Du, Trưởng công chúa vừa vào cửa thì đã thấy trên triều đang tranh cãi đến sứt đầu mẻ tráng. Tạ thái phó đưa thêm người đến tranh luận phải trái, mà Thái tử cũng đưa thêm một nhóm người khác liều mạng cản trở.

Lúc Trưởng công chúa vào, Tạ thái phó đang lấy hốt bản (*) chỉ vào Diêu quốc công gầm lên: “Diêu gia ông dám để ta tra xét chuyện bảy vạn quân này không?! Nếu ông dám, lão thần lập tức chờ lệnh, đích thân ra biên cương, xem thử rốt cuộc chuyện bảy vạn quân là như thế nào!” Hiện tại thời tiết dần dần nóng lên, nàng không cần thiết áo bông , y phục ăn mặc thiếu về sau, lộ.
(*) Hốt bản (笏板): hay còn gọi là Thủ bản, Ngọc bản, Triều bản. Thời cổ đại, đây là công cụ mà các quan lại thường cầm khi thượng triều gặp vua. Thời xưa hơn nữa, các văn võ đại thần cầm hốt bản khi triều kiến quân vương, dùng để ghi chép quân mệnh chỉ ý, hoặc là sửa soạn những lời cần thượng tấu lên quân vương, phòng ngừa trường hợp quên mất.

“Tạ lão, ông đừng có nói năng bậy bạ!” Diêu quốc công gấp đến mức quát to: “Ông muốn tra thì tra đi, Diêu gia ta chính trực, có gì không dám để ông tra hả?!”
zenszens.wordpress.com
“Ô, làm cái gì vậy?” Vì phương tiện hoạt động, nàng không thể học xuyên sơn giáp hoặc là con rùa mặc một thân.
Giọng nói lãnh đạm của Trưởng công chúa truyền tới từ ngoài cửa, mọi người xoay đầu nhìn lại thì thấy một nữ tử mặc y phục chỉ vàng, nhẹ nhàng phe phẩy quạt trọn, nhanh chóng bước vào.

Hoàng đế thấy người tới liền vội vàng đứng dậy, kinh ngạc hỏi: “Sao Trưởng công chúa lại tới đây?” Nàng tài một ít lớn nhỏ không đồng nhất hình chữ nhật, phân biệt dựa theo cánh tay, hạ cánh tay.
Trưởng công chúa và Hoàng đế lớn lên cùng nhau, chiếm được đế tâm, có đặc quyền vào triều mà không cần thông báo. Chẳng qua từ trước đến giờ Trưởng công chúa là người thức thời, tuy có đặc quyền nhưng chưa bao giờ lạm dụng.

Thấy bà tới, tim Thái tử chợt thót lại, nhất thời hắn ta có dự cảm không tốt. Trưởng công chúa hành lễ với Hoàng đế. Hoàng đế cau mày, nhất thời hơi lúng túng. Mà đầu gối cùng khuỷu tay các đốt ngón tay bộ phận càng thêm yếu ớt, nàng dùng vài tầng da.
Ông ta vừa mới cấm túc Trưởng công chúa, vậy mà nay bà lại ngang nhiên xuất hiện trên triều. Ông cảm giác trách cũng không được, mà không trách cũng không được. Nếu trách, chính là đánh vào mặt Trưởng công chúa, đến lúc đó sợ là vị tỷ tỷ này sẽ tức giận. Nàng dùng này sói mao làm ra vài món vật nhỏ, hai điều thủ công bện dây xích tay cùng xích.
Trong lúc Hoàng đế đang trầm mặc, Trưởng công chúa liền quỳ xuống đất, cao giọng nói: “Bệ hạ thứ tội!”
zenszens.wordpress.com
Cái quỳ này của Trưởng công chúa làm Hoàng đế giật thót, vội hỏi: “Trưởng công chúa có tội gì?” Thời gian dài quá, nàng phát hiện mấy thứ này hiệu quả rất không tệ, nàng đội đi ra thời điểm, cơ.
“Bốn ngày trước, Bệ hạ vừa cấm túc Trường Minh, nhưng hôm nay Trường Minh lại ngang nhiên lên điện, gây trễ nãi Bệ hạ nghị sự, đây là một tội.”

Hoàng đế không lên tiến, ông vốn cũng đang khó chịu chuyện này. Nay Trưởng công chúa lại xin lỗi trước, khiến ông nguôi giận hết ba phần. Ông ta thở dài: “Đã biết như vậy, sao Trưởng công chúa còn làm vậy?”
zenszens.wordpress.com
“Đây là tội thứ hai. Trường Minh nghe nói, hiện quả phụ Vệ gia đang quỳ ở bên ngoài cửa cung. Tuy biết Bệ hạ là người luật pháp nghiêm minh, nhưng vẫn động lòng trắc ẩn, cho nên mới tới đây cầu xin giùm Vệ gia. Xin Bệ hạ tha mạng cho Thất công tử Vệ Uẩn!” Ở mùa xuân sắp kết thúc thời điểm, của nàng vườn rau có biến hóa. Hồng hương đậu nở hoa rồi.
Lời vửa dứt, cả sảnh đường im lìm, chỉ còn giọng nói ai oán tha thiết của Trưởng công chúa: “Không biết Bệ hạ có từng nhớ, khi người còn tấm bé đã từng làm bể một chiếc chén ngọc. Bệ hạ xin tội với Tiên đế, nhưng Tiên đế chưa từng phạt Bệ hạ. Bệ hạ có biết tại sao không?”

Hoàng đế biết Trưởng công chúa là người nói chuyện ẩn chứa hàm ý, cho nên mở miệng hỏi: “Tại sao?” “Đây là cái gì?” Tại đây hai loại thực vật phía dưới thổ nhưỡng trong, nàng còn phát hiện một.
“Bởi vì Tiên đế đã tìm Trường Minh, hỏi Trường Minh tại sao ngày đó Bệ hạ lại làm bể chiếc chén ngọc. Ta đáp, bởi vì Bệ hạ muốn bưng một chén canh tuyết lê lên cho Tiên đế. Tiên đế lại hỏi, chén canh đó là do Bệ hạ tự tay nấu? Ta đáp, Bệ hạ nghe thấy Tiên đế ho khan, lại nghe nói canh tuyết lê mọng nước giải khát, cho nên mới cố ý làm ra. Tiên đế nói với Trường Minh, Bệ hạ nấu canh là có công, làm bể chén là có tội, tất cả chỉ bởi vì hiếu tâm, ưu khuyết điểm bù trừ, không thưởng cũng chẳng sao. Nếu ngài truy cứu tiếp, chỉ sợ không khỏi khiến người khác lạnh lòng.”

“Ý của Trưởng công chúa là nếu trẫm làm việc theo luật, khó tránh khiến Vệ gia lạnh lòng sao?”. Thái tử đứng ở bên cạnh hoàng đế, lên tiếng giễu cợt: “Nếu dễ dàng lạnh lòng như vậy, nhi thần thật khó mà không nghi ngờ lòng trung thành của Vệ gia.” ‘Vù vù -‘ nó đứng lên lắc lắc bị nước tưới nước lông rậm, tiến đến một cái quý danh đào trong.
Trưởng công chúa nghe thế thì lập tức ngẩng đầu nhìn Thái tử, trong mắt đều là lãnh ý: “Hoàn nhi nói thế không ổn.”

Bà gọi hắn là Hoàn nhi, chính là muốn mang bối phận ra thông cáo. Cho dù hắn là Thái tử, thì bà vẫn là trưởng bối. Lúc bà nói chuyện, nếu Thái tử có phản bác thì cũng nên nói năng kính cẩn. Thời gian dài đứng ở đáy nước, nó nhất định sẽ nghẹn thiếu dưỡng, nàng sợ hãi thẳng lôi nó lưng.
Ở trên triều đều là người tinh mắt, bọn họ lập tức hiểu được ẩn ý từ lời Trưởng công chúa. Thái tử biến sắc, Trưởng công chúa nói tiếp: “Lần này trai tráng cả nhà Vệ gia chỉ còn lại một mình Vệ Uẩn mười bốn tuổi, hy sinh đó là vì cái gì? Là vì che chở cho non sông Đại Sở, bảo vệ cho các vị mặc hoa y đang ngồi trong Hoa Kinh, là con cháu họ Lý, là Hoàng tộc ngài và ta!”. Giọng nói Trưởng công chúa mang theo giọng điệu chất vấn: “Thái tử điện hạ, nếu ngài đã nói ‘dễ dàng’, vậy ngài nói cho ta biết, rốt cuộc hy sinh như thế nào mới được xem là “Không dễ dàng?”. Nước có thể nâng thuyền, cũng có thể lật thuyền. Mặc dù Hoàng đế đứng đầu thiên hạ, là vua của thiên hạ, cần chăm sóc dân chúng, nhân đức yêu dân. Nếu chỉ biết nhận chứ không biết cho đi… Vậy thì Thái tử…” Trưởng công chúa cười khẩy ra tiếng: “Ta muốn hỏi, suy nghĩ như vậy là do Thái phó dạy, hay do ngài tự mình suy ra?”

“Lão thần chưa bao giờ dạy điều này.” Nàng sờ nó lỗ tai cùng mao hạ làn da, cảm giác nơi đó độ ấm tựa hồ so bình thường còn muốn.
Trưởng công chúa vừa mới nói xong, Tạ thái phó đã lạnh nhạt nói. Vẻ mặt Thái tử lúng túng, đang muốn phản bác lại, nhưng Trưởng công chúa đã quay đầu đi, lộ ra sắc mặt bi thương. Bà nói với Hoàng đế: “Bệ hạ, nếu sau khi cả nhà vẩy máu sa trường, cô nhi quả phụ ở lại còn phải chịu đựng sự lạnh nhạt của thế gian; nếu bốn đời trăm năm chiến đấu anh dũng sa trường, vẫn không thể cứu được một lần sai phạm của con cháu … Vậy thử hỏi ông trời, đây có phải quá mức bạc bẽo rồi chăng?! Trường Minh vì lo lắng điều này nên mới không màng lệnh cấm túc của Bệ hạ, mong rằng Bệ hạ nể tình trung hồn bốn đời, trăm năm trung nghĩa của Vệ gia mà thả Vệ Uẩn!”
zenszens.wordpress.com
Trưởng công chúa phủ phục xuống đất, hô to. Tạ thái phó đứng bên cạnh Trưởng công chúa, mệt mỏi nói: “Bệ hạ, theo như luật pháp nước ta. Nếu con trai độc nhất phạm tội, trên có cha mẹ cần phụng dưỡng, vậy thì phải để đứa con ấy chăm sóc cha mẹ dưỡng già đến lúc lâm chung rồi mới bị trừng trị, đây là dựa trên luân lý làm người xưa nay mà đề ra. Hiện giờ Vệ Uẩn không hề phạm sai lầm, cậu ta chỉ bị cha mình liên lụy, hơn nữa lại là huyết mạch duy nhất của Vệ gia. Vệ gia trên có tổ mẫu tám mươi, dưới có trẻ nhỏ hai tuổi, về tình về lý, đều có thể đặc xá cho Vệ Uẩn. Mong Bệ hạ khai ân!”. Giọng nói Tạ thái phó run rẩy, nức nở, chậm rãi quỳ xuống: “Tha cho huyết mạch duy nhất của Vệ gia!”

Hoàng đế không nói gì, ông ta thở dài một tiếng, quay đầu nhìn chung quanh: “Các vị đại thần cảm thấy thế nào?” Có biện pháp nào sao… Đậu phụ quả đã không có, cầm máu cỏ, sẽ hữu dụng sao?
“Bệ hạ.” Diêu quốc công lên tiếng: “Bệ hạ có biết, bảy vạn tinh binh là tổn thất lớn cỡ nào đối với triều đình không? Bảy vạn người đều vì Vệ Trung mà chôn xương tại Bạch Đế Cốc. Vệ gia chết bảy người, mạng của bọn họ là mạng, vậy bảy vạn người không phải mạng sao? Bảy vạn người này cứ bỏ qua như vậy, không truy cứu hay sao?”
zenszens.wordpress.com
Hoàng đế nhíu mày, không nói gì. Nhưng là nàng kỳ vọng nghe được tiếng người không có xuất hiện, người kia tựa hồ sẽ không.
Trưởng công chúa ngẩng đầu nhìn Hoàng đế một cái. Bà hiểu ý Hoàng đế, lúc này, e là vị Đế vương đã mất kiên nhẫn đến cực hạn. “Ngươi ở nơi này sao, ngươi là một người vẫn là có cái bộ lạc, cái kia… Ngươi có biết Bắc Kinh.
Hoàng đế đã sớm biết rõ những chuyện không thể đem ra ánh sáng kia, cho dù không nói rõ ra nhưng đại khái trong lòng ông đã phỏng đoán được. Ông ta đang chờ người khác cho ông một bậc thang, mắt thấy sắp bước xuống được rồi, vậy mà bây giờ lại có người đứng ra ngăn cản, sao lại không bực cho được?

Trưởng công chúa phát giác suy nghĩ của Hoàng đế, vội nói: “Bệ hạ, chuyện này là chuyện của Vệ gia, chi bằng Bệ hạ đến trước của cung, gặp mặt phụ nhân Vệ gia một lần. Chỉ cần Bệ hạ nhìn thấy thì sẽ hiểu được, tại sao chúng ta lại phải quỳ ở chỗ này không dậy, cầu xin Bệ hạ khai ân!” Nhưng mà nàng hiện tại không rảnh bận tâm nhiều như vậy, bởi vì việc cấp bách vẫn là trước tìm.
Hoàng đế nhìn Trưởng công chúa, sau một hồi, ông ta mới thở dài: “Nếu Trưởng công chúa đã có lời, trẫm phải đi xem thử một chút.” Này một tìm chính là một giờ, này dòng suối nhỏ càng đến hạ du dòng nước càng lớn, nó nếu.
Nói xong, ông ta đứng dậy, mang người đi về phía cửa cung.

Lúc này mưa rơi rất to, hạt mưa lớn như hạt đậu ném xối xả xuống cơ thể, gây từng cơn đau đớn khó tả. Vốn người nhà Vệ gia quỳ ở đó đã lảo đão sắp ngã, nhưng khi mưa vừa lớn lên, số lượng người ngã rạp ngày càng nhiều, rốt cuộc chỉ còn sót lại ba người Sở Du, Diêu Giác, Tưởng Thuần, vẫn đứng nguyên tại chỗ.
zenszens.wordpress.com
Sở Du quay đầu lại, liếc mắt nhìn Diêu Giác cắn răng chịu đựng, cơ thể khẽ run. Nàng đã biết nàng ta sắp đến giới hạn rồi. Sở Du thở dài, nói: “Cô đừng quỳ nữa, đi nghỉ đi.” Nàng thất vọng trở về đi, gần đến giờ gia môn bỗng nhiên nhớ tới cái gì, hướng kia đoạn trong.
“Ta còn chịu được.” Diêu Giác khàn giọng: “Đừng tưởng chỉ có mình cô chịu nổi.”

Sở Du bất đắc dĩ, đang muốn nói gì đã, lập tức nhìn thấy cơ thể Diêu Giác lung lay, cơ thể ngã về một hướng. “Duy nhất một người, ta cũng không thể cho ngươi chết tại đây…” Nàng đem người theo trong.
Tưởng Thuần kéo nàng ta lại, Vương Lam ở bên cạnh phái người tới đỡ Diêu Giác đứng lên. Vương Lam đỏ mắt, đỡ bụng, khuyên Sở Du: “Thiếu phu nhân, có muốn trở về nghỉ một lát…”
zenszens.wordpress.com
“Không sao.” Nhưng là bất đắc dĩ quy vô nại, nàng hiện tại cần phải chiếu cố hắn, vừa rồi nâng hắn thời điểm.
Sở Du lắc đầu một cái, ân cần nhìn về phía Vương Lam: “Cô còn có con nhỏ, đừng để cảm lạnh. Ta ở chỗ này đợi tiếp.”

“Tiểu Thất không trở lại…” Ánh mắt Sở Du rơi lên cửa cung, bình tĩnh nói tiếp: “Ta đi không yên lòng.” Người nọ là cái trưởng thành nam nhân, vừa rồi nâng hắn thời điểm kia sức nặng còn kém điểm.
Vương Lam thấy không khuyên được Sở Du, nên cũng không nói gì nữa. Nàng ấy cho người đỡ Diêu Giác lên xe ngựa, để đại phu mớm thuốc cho Diêu Giác.

Trời mưa ầm ầm, Tưởng Thuần sắp chịu không nổi. Đúng lúc này, cửa cung bất ngờ chậm rãi mở ra. Mở choàng mắt vừa thấy, kia nam nhân không biết cái gì thời điểm chạy tiến vào, chính quỳ trên.
Ngước mắt lên, Sở Du nhìn thấy một người mặc y phục vàng sáng, đầu đội miện quan,  trước trán treo mười hai viên ngọc lưu ly. Mưa gió lay động, khiến mặt người nọ cũng đượm vẻ xót thương.
zenszens.wordpress.com
Đứng phía sau người nọ là Trưởng công chúa mặc y phục chỉ vàng, và Thái tử mặc trường bào dài màu thuần trắng, thêu kim tuyến hình rồng. Phía sau nữa là trùng trùng điệp điệp bá quan văn võ triều đình. Cánh cửa cung mở ra, dần dần lộ rõ dáng hình bọn họ. Hắn xem ra đói cực kỳ, từng ngụm từng ngụm cắn nàng nướng quá này thịt, không một hồi liền.
Mà đối diện họ chính là Sở Du và Tưởng Thuần, sau lưng là một trăm ba mươi hai bài vị đứng sừng sững dưới mưa gió.

Hai nữ tử mặc y phục trắng tuyết, bài vị gỗ màu đen chữ vàng, hai màu đen trắng giao nhau đập vào mắt mọi người. Không gian nghiêm trang tĩnh lặng, dường như bên trong và bên ngoài cửa cung là hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
zenszens.wordpress.com
Một bên là thế giới phù hoa thịnh thế của người sống, một bên là thế giới yên tĩnh vô thanh của người chết. Nàng cảm thấy chính mình giống bị thi triển định thân pháp giống nhau động không được , chỉ.
Một bên là Hoa Kinh ca múa thái bình, một bên là biên cương bạch cốt phơi từng đống.

Chỉ một cánh cửa mà giống như hai thế giới âm dương cách trở. Hai quả phụ mang theo một trăm ba mươi hai bài vị người đã khuất, điềm tĩnh nhìn bọn họ ở phía bên kia cánh cửa, giống như đang hỏi ——
zenszens.wordpress.com
Lương tâm có yên ổn không? Trong tay mã tấu thế nào cũng đâm không ra, bởi vì này loại động tác cùng thanh âm, đều là.
Sở Du không nói cũng không làm gì. Lúc Đế vương xuất hiện, nàng không hề kêu than, cũng không hề khóc lóc, chỉ bình tĩnh nhìn Hoàng đế. Ánh mắt nhìn vào ông ta cứng cỏi mà trong suốt.

Chỉ trong một thoáng, nhưng Hoàng đế cảm giác như được nhìn thấy Vệ Trung thuở thiếu thời. Hắn nghe không hiểu nàng nói lời nói, tuy rằng mặt không biểu cảm, nhưng là một đôi mắt tràn.
Niên thiếu thư đồng, nhược quán bạn quân(*), về sau cả đời hộ quốc, chôn thân sa trường.

(*) Nhược quán bạn quân: thanh niên khoảng 20 tuổi được làm lễ nhược quán, đánh dấu giai đoạn chính thức trưởng thành, cả câu tức là khi nhược quán làm bạn với vua.

Ông không biết rốt cuộc phía biên cảnh đã xảy ra chuyện gì, nhưng cả cuộc đời làm Đế vương, có âm mưu nào mà ông chưa từng gặp? Cho dù là đoán cũng đoán ra được, chắc chắn vị tướng quân cả đời trong sạch đã gặp phải âm mưu và bất công.
zenszens.wordpress.com
Ông tự cho mình là Đế vương máu lạnh, nhưng khi chạm đến ánh mắt giống Vệ gia y như đúc, rồi lại nhìn trăm bài vị đứng im lìm trước mặt, liếc xuống bài vị Vệ Trung trên người nữ tử, ông cảm giác nơi đó đang có ánh mắt lặng lẽ nhìn ông chằm chằm —— Hắn ôm nàng không ngừng kêu, thanh âm khàn khàn lại thê lương, nàng theo hắn bích sắc trong.
Rốt cuộc tay Đế vương cũng khẽ run.

4.9 15 votes
Article Rating
guest
327 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Ha Nee
Ha Nee
29 Ngày Cách đây

Lý luận của trưởng công chúa sắc bén vô cùng, chương này câu văn hay quá. Thanks editors

Thanh Tú
Thanh Tú
29 Ngày Cách đây

Dù sao hoàng thượng vẫn là hoàng thượng, người đứng đã đứng đầu non sông thì không thể bạc bẽo vô tình. Chỉ mong một xíu lòng trắc ẩn có thể giúp Vệ gia vượt qua kiếp nạn này

Halong
Halong
29 Ngày Cách đây

Chả hiểu nổi ông hoàng thượng này kiểu gì.bạc bẽo vô nhân tính.thấy vệ gia chết chả xứng đáng

Nguyen Lanh
Nguyen Lanh
28 Ngày Cách đây

Nể phục nữ nhi gia của Vệ gia, Diêu Giác ban đầu tính tình kiêu ngạo nhưng giờ cũng thật cứng cỏi.

Vân Thuỳ
Vân Thuỳ
28 Ngày Cách đây

Nữ nhi nhà họ Vệ có khác. Kiên cường quá. Cũng là nhờ Sở Du dẫn dắt.

Neko
Neko
28 Ngày Cách đây

Đọc đoạn có liên quan đến người chết vệ gia ta lại khóc :((. Chị nhà kiên cường quá

Irispham
Irispham
28 Ngày Cách đây

Kiếp này hẳn là có thể lật mặt Thái tử ra ánh sáng chứ? Không phải bây giờ nhưng sau này thì tn? Cũng không thể như kiếp trước ngậm đắng nuốt cay được

hanayuki1010
hanayuki1010
28 Ngày Cách đây

Thật ra cầm bài vị tới, cũng là đánh vô tâm lý. Thấy rõ là lão hoàng đế chột dạ, khéo cũng sợ hồn ma Vệ gia ám quá.

可以叫我安安
可以叫我安安
28 Ngày Cách đây

Làm ơn để cho linh vị vệ gia yên đi , haizz đọc đên là đau lòng

Choco
Choco
28 Ngày Cách đây

Quỳ đợi suốt bốn ngày đêm cuối cùng cũng đợi được ông hoàng thượng này

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
327
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x