Sơn hà chẩm – Chương 26 (2)

Sơn hà chẩm – Chương 26 (2)

Chương 26 (2)

Đệ hi vọng tẩu ở lại

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Vệ Uẩn bước ra khỏi linh đường, Vệ Hạ phản ứng lại trước tiên, nhanh chóng bước lên dìu chàng. Vệ Uẩn cũng không từ chối, để Vệ Hạ và Vệ Đông giúp đỡ đi ra.

Chờ chàng đi rồi, Vãn Nguyệt bên cạnh mới hỏi ý Sở Du: “Thiếu phu nhân, chúng ta trở về chưa?”

Sở Du gật đầu, bấy giờ mới trở về phòng của mình.

Sau khi về phòng rửa mặt chải đầu, Sở Du cảm thấy mình đã hoàn toàn ngã quỵ. Nàng nằm trên giường bệnh, ngủ liên tục ba ngày, mơ mơ màng màng, không được tỉnh táo.

Sở Du chỉ cảm giác được từng bát thuốc rót vào, mơ hồ nghe thấy tiếng rất nhiều người. Nàng mở mắt lên nhìn, nhưng cảm thấy mất rất nhiều sức lực.

Vệ Uẩn bị thương ngoài da, chỉ có xương đùi là cần phải tịnh dưỡng. Sau khi băng bó xong, chàng bắt buộc phải ngồi xe lăn, nhưng đây cũng chẳng phải chuyện to tát. Nghe thấy Sở Du nhiễm phong hàn không dậy nổi, thế là bắt đầu từ ngày thứ hai, chàng đã đến đó chăm sóc.

Ngày đầu tiên sốt, Sở Du sốt rất cao, mọi người thay phiên nhau canh chừng. Đến lúc nửa đêm thì toàn bộ nữ quyến đều chịu hết nổi, chỉ có sức khỏe Vệ Uẩn tốt nên canh chừng trong phòng cùng với hạ nhân.

Tưởng Thuần vốn muốn khuyên Vệ Uẩn đi ngủ, dù gì cũng có hạ nhân ở đây, chắc sẽ không xảy ra chuyện gì. Nhưng Vệ Uẩn lại lắc đầu: “Không trông chừng tẩu tẩu, lòng đệ khó yên tâm.”

Tưởng Thuần hơi chững người. Sau đó nàng mới hiểu, không phải Vệ Uẩn gác đêm cho Sở Du mà là muốn mượn danh gác đêm để tìm cớ che đậy bản thân mất ngủ.

Mặc dù chàng không khóc không nháo, nhưng không có nghĩa là chàng không đau không buồn.

Thế là Tưởng Thuần lui xuống, chỉ để lại hạ nhân và Vệ Uẩn canh giữ gian ngoài cửa phòng Sở Du.

Vệ Uẩn không vào trong, chỉ ngồi tại gian ngoài, cầm bảng chữ mẫu của Vệ Quân, nghiêm túc luyện tập phỏng theo nét chữ Vệ Quân.

Sau khi Vệ Quân chết, nội tâm Vệ Uẩn không yên, chàng bắt đầu luyện tập chữ viết của Vệ Quân.

Vệ Quân là Thế tử. Vì vậy, ngay từ khi còn nhỏ, mọi việc đều được yêu cầu phải làm tốt nhất. Liễu Tuyết Dương xuất thân là dòng dõi thư hương, nên yêu cầu đối với Vệ Quân khá cao. Thế nên, tuy rằng Vệ Quân xuất thân tướng môn, nhưng chữ viết lại rất đẹp.

Trước đây Vệ Quân cũng từng thúc giục chàng học hành nghiêm túc, nhưng trước giờ chàng không muốn lãng phí tâm tư vào phương diện này. Hiện giờ Vệ Quân đi rồi, chàng lại ở đây hoàn thành mong đợi của Vệ Quân đối với mình. Việc này giúp chàng cảm thấy bản thân có thể lại chạm vào được người ca ca giỏi giang mọi mặt trong lòng mình.

Thời điểm Vệ Uẩn đang bắt chước chữ mẫu, Sở Du đang chìm sâu trong giấc mộng.

Trong mơ, nàng bước một mình trên nền tuyết.

Đây là thời điểm nào?

Nàng ngẫm nghĩ. Nhìn thấy bình nguyên tuyết rơi nghìn dặm, trên cỏ khô đọng đầy hạt băng, Sở Du lờ mờ nhớ ra đây là lúc nàng mười hai tuổi.

Năm mười hai tuổi, nàng theo chân phụ thân ra biên cảnh. Năm ấy Bắc Địch đánh tới bất ngờ, lúc đó nàng đang chơi đùa ở ngoại thành, khi trở về thì đã binh hoang mã loạn. Khi đấy, phụ thân nàng đã lui binh, Sở Du không biết mình nên đi đâu.

Thế là nàng chạy về phía ngoại thành xa xa, định trốn vào cánh rừng. Âm thanh công thành chém giết và tiếng vó ngựa phương xa khiến lòng nàng hoảng loạn, mờ mịt, không biết phải đi đâu.

Cũng chính vào lúc này, thiếu niên tóc vấn kim quan (*), áo đỏ, choàng trắng, cưỡi ngựa chạy đến, đột nhiên dừng lại trước mặt nàng, lo lắng hỏi: “Sao muội vẫn còn ở đây?”

(*) Kim quan (金冠): cái mà đàn ông thời xưa hay chụp lên búi tóc trên đầu ấy.

Nàng ngẩng đầu lên nhìn thiếu niên mặt như quan ngọc (*), mắt như hàn tuyết, lưng đeo bội kiếm, tuấn tú tiêu sái.

(*) Mặt như quan ngọc (面冠如玉): quan ngọc chính là viên ngọc đính trên mũ. Người xưa thường có thói quen đính một viên ngọc thật đẹp lên mũ để tỏ rõ thân phận. Viên ngọc này phải có tính chất thuần khiết, hoàn mỹ, không tì vết. Người xưa dùng câu “Mặt như quan ngọc” là để chỉ một người có gương mặt trắng trẻo, giống như viên ngọc trên mũ vậy, thường là có ý khen.

Hắn ta vươn tay về phía nàng, thúc giục: “Lên đi, ta dẫn muội đi.”

Nàng do dự một lát, cuối cùng cũng đặt tay vào trong tay hắn, được hắn kéo lên ngựa, ôm vào lòng, chạy băng băng ra chiến trường.

Đó là Sở Du mười hai tuổi và Cố Sở Sinh mười bốn tuổi.

Không có tình yêu nào là vô duyên vô cớ. Sở Du nghĩ lại, có lẽ khoảnh khắc ấy là lần đầu tiên nàng nhận ra mình thích Cố Sở Sinh.

Nàng yêu thiếu niên đưa tay về phía nàng trong một khắc đó, chỉ vì một khắc, tuyệt vọng cả đời.

Vì vậy, khi nàng ý thức được đây là giây phút kia, hô hấp nàng bắt đầu dồn dập. Sở Du liều mạng chạy trốn.

Nàng muốn rời khỏi nơi này, nàng không bao giờ muốn gặp Cố Sở Sinh nữa. Nàng không muốn cuộc sống lại giống như kiếp trước. Nàng cũng không muốn nghe bất kỳ một câu nói nào giống như kiếp trước.

Trong mơ, nàng cố sức chạy, cố sức trốn, nhưng vẫn nghe tiếng vó ngựa đuổi theo.

“Lên đi, ta dẫn muội đi.”

“Lên đi, ta dẫn muội đi.

Giọng nói thiếu niên vẫn theo sát sau lưng, giống như ma quỷ, đeo bám không buông.

Sở Du dốc sức chạy về phía trước, thế nhưng lại trốn không thoát, dù chạy thế nào cũng trốn không thoát.

Nàng thở hồng hộc từng hơi, đâm đầu chạy một cách gần như tuyệt vọng. Sở Du cảm giác xung quanh tựa như có nước lũ dâng lên, nàng liều mạng giãy giụa trong dòng nước, nhưng không ai cứu nàng. Trong lúc mơ màng, Sở Du bắt được một cái gì đó. Nàng cố sức nắm lấy, dường như nước mắt giống như nước lũ tràn vào mũi nàng. Khi cảm giác mình sắp bị chìm hoàn toàn, Sở Du gần như từ bỏ vùng vẫy. Ngay lúc này, nàng nghe được tiếng gọi, tẩu tẩu.

Đây là tiếng của Vệ Uẩn.

Chàng nghe thấy Sở Du ngủ không yên, cho nên lòng cũng bất an. Đúng lúc Trường Nguyệt ra ngoài bưng thuốc, Sở Du hét to một tiếng “Cứu ta!”. Vệ Uẩn chẳng thể ngồi yên được nữa, chàng đẩy xe lăn, xốc rèm, dừng lại bên cạnh Sở Du.

Chàng vừa mới bước tới bên cạnh Sở Du, định giơ tay lên sờ trán xem có hạ sốt chưa, không ngờ bàn tay lại bị bắt lấy. Nàng níu chặt lấy tay áo chàng, giống như bắt được cọng rơm duy nhất.

“Cứu ta…”

Nàng run rẩy bật ra thành tiếng, mở miệng lặp đi lặp lại: “Cứu ta…”

Vệ Uẩn cau mày, khẽ gọi: “Tẩu tẩu.”

Sở Du bị vây hãm trong cơn ác mộng, lời nói mơ mơ màng màng, Vệ Uẩn chỉ loáng thoáng nghe thấy một cái tên, dường như nàng đang gọi… Sở Sinh?

Nàng nói rì rầm, Vệ Uẩn nghe không rõ lắm, chỉ nhìn thấy thiếu nữ nhắm chặt hai mắt, níu lấy tay áo chàng, tựa như vô cùng sợ hãi.

Buông xuống khí thế trầm ổn thường ngày, giờ phút này rốt cuộc Sở Du cũng có chút dáng vẻ như thiếu nữ mười lăm tuổi.

Vệ Uẩn thay Sở Du đổi khăn trên trán, dời mắt xuống hàng mi run rẩy của nàng.

Sở Du rất đẹp. Thật ra ở tuổi mười lăm nàng vẫn chưa trưởng thành, dáng vẻ chín chắn thường ngày hoàn toàn dựa vào trang điểm. Hiện giờ, sau khi đã tẩy trang liền có thể thấy được phần ngây ngô và non nớt của thiếu nữ.

Da nàng trắng tựa mỹ ngọc, hiện giờ đang toát mồ hôi, thêm phần ửng hồng. Vệ Uẩn cau mày, nhìn nàng chìm sâu trong cơn ác mộng mà không thể làm gì, chỉ có thể liên tục gọi nàng: “Tẩu tẩu, tỉnh lại.”

Giọng nói của chàng tựa như băng qua núi cao biển rộng, như tiếng Phật Đà tụng niệm, siêu độ vong hồn chìm sâu trong dòng Vong Xuyên.

Sở Du nghe tiếng gọi của Vệ Uẩn, nội tâm như được tiếp thêm sức mạnh, dần dần bình ổn lại.

Giọng nói ấy như ánh đèn soi lối, nàng cứ đi về hướng âm thanh, thấy được vầng sáng nhàn nhạt.

Đến lúc Sở Du mở mắt ra đã nhìn thấy thiếu niên ngồi bên cạnh mình, hoa văn mây cuộn màu vàng kim áp sát bên cạnh, mái tóc dài buộc băng trán phía sau, giữa lông mày nhuốm đầy vẻ lo âu, chỉ khi nhìn thấy Sở Du mở mắt thì mới từ từ giãn ra, hóa thành ý cười: “Tẩu tẩu tỉnh rồi.”

Sở Du lẳng lặng nhìn người thiếu niên trước mặt, nhất thời không nhận ra ai.

Nàng ngẩn ngơ một chốc, sau đó mới hoàn hồn: “Là Tiểu Thất à…”

Lúc đang nói chuyện, Trường Nguyệt đã bưng thuốc vào, thấy Sở Du tỉnh thì kích động reo lên: “Thiếu phu nhân, người tỉnh rồi!”

Sở Du gật đầu một cái, giơ tay để Trường Nguyệt dìu dậy.

Cơ thể nàng có chút khô nóng, Vệ Uẩn đứng bên cạnh mang nước đến cho nàng. Sau khi uống vài hớp, Sở Du mới ngẩng đầu nhìn sắc trời: “Giờ nào rồi?”

“Giờ Mão rồi  (*).”

(*) Giờ Mão: 5-7 giờ sáng

Trường Nguyệt nhận lại ly nước từ tay Sở Du. Sở Du gật đầu, dời mắt lên người Vệ Uẩn: “Sao đệ lại ngồi đây canh chừng?”

“Tẩu tẩu nhiễm bệnh, trong lòng Tiểu Thất không yên tâm.”

Vệ Uẩn đáp vô cùng kính cẩn. Sở Du nhìn chàng, hỏi thẳng: “Là không yên tâm hay là không thể ngủ được?”

“Cả hai.”

Trước mặt Sở Du, Vệ Uẩn không hề giấu giếm: “Vốn dĩ khó ngủ, sẵn tiện đến đây trông chừng tẩu.”

Sở Du nhàn nhạt đáp khẽ một tiếng. Nàng vừa tỉnh lại từ trong giấc mộng nên cũng không buồn ngủ, vì vậy ngồi trò chuyện với Vệ Uẩn. Sở Du nghiêng người dựa lên giường, uể oải hỏi: “Sao lại không ngủ được?”

“Vì sẽ nằm mơ.”

“Hửm?” Sở Du nâng mắt, Vệ Uẩn rũ mi nhìn hoa văn trên vạt áo: “Đệ mơ thấy ca ca và phụ thân vẫn còn sống.”

Mộng càng đẹp, tỉnh mộng càng tàn khốc.

Sở Du không nói gì. Một lát sau, nàng đổi đề tài: “Đệ đã gặp Bệ hạ?”

“Vâng.”

“Có nói gì không?”

“Bệ hạ bảo đệ hãy thông cảm sự khó xử của ông ta.”

Sở Du nghe nói thế thì phát ra tiếng cười giễu khe khẽ, mệt mỏi nhìn về phía chàng: “Đệ trả lời thế nào?”

Mặc kệ là Vệ Uẩn đáp gì thì đấy cũng là một đáp án khiến Bệ hạ hài lòng. Nếu không, chàng sẽ không thể ở đây lúc này.

Tuy rằng Sở Du từ từ khiến Hoàng Đế có cảm giác Vệ gia trung thành, nhưng dù sao chuyện này cũng là ông ta có lỗi với Vệ gia. Nếu như Vệ Uẩn có gì bất mãn, chắc chắn sẽ không thể ở đây bây giờ. Dù sao diệt cỏ tận gốc cũng là chuyện thường tình của các bậc đế vương.

“Đệ nói với ông ta, có nhiều việc đệ không hiểu rõ, nhưng đệ biết mình là người của Vệ gia.”

Đáp án này khiến Sở Du cảm thấy rất thú vị. Nàng gập chân, đặt tay lên đầu gối mình, cười hỏi: “Ý của đệ là gì? Là đang biểu lộ lòng trung thành khi nhắc đến gia huấn Hộ quốc hộ quân, sinh tử bất hối của Vệ gia à?

“Không.” Vệ Uẩn cười khẽ: “Ý của đệ là, đệ là người của Vệ gia. Mà khoản nợ của Vệ gia, đệ sẽ đòi lại từng cái từng cái một.”

Sở Du nghiêng đầu, nhìn chàng mỉm cười.

Nàng không ngạc nhiên gì với suy nghĩ này của Vệ Uẩn. Đời trước, Vệ Uẩn là một người ân oán phân minh, có thù tất báo, dĩ nhiên đời này sẽ không thể đột nhiên biến thành trung thần được.

“Người Vệ gia bảo hộ là giang sơn bách tính…” Giọng chàng bình đạm: “…Chứ không phải trung thành với một dòng tộc, một cá nhân.”

“Đệ nói những điều này…” Tuy rằng Sở Du biết đáp án, nhưng vẫn cười hỏi: “…Không sợ ta sẽ nói ra ngoài sao?”

Nếu hôm nay nàng nói chuyện này ra ngoài, chắc chắn Vệ Uẩn sẽ không còn sống để ngắm mặt trời ngày mai.”

Nhưng Vệ Uẩn lại nâng mắt nhìn về phía Sở Du, ánh mắt điềm tĩnh: “Nếu tẩu tẩu có lòng hại đệ, sao phải trăm cay nghìn đắng cứu đệ thoát khỏi thiên lao?”

Sở Du đón lấy ánh mắt chàng.

Trải qua nhiều sóng gió, nàng nhìn Vệ Uẩn biến từ một thiếu niên bình thường hóa thành thiếu niên trầm ổn điềm tĩnh như bây giờ. Chàng đã thay đổi rất nhiều, nhưng chỉ duy nhất đôi mắt này vẫn sáng trong như thuở ban đầu.

Trấn Bắc Hầu tương lai có một đôi mắt sắc bén nhắm thẳng vào lòng người. Nàng chưa bao giờ nhìn kỹ vào ánh mắt như hàn đàm (*) kia. Hiện giờ nghĩ lại, nếu năm đó nàng nhìn kỹ một chút, có khi nào cũng có thể nhìn thấy sự trong suốt thuần khiết, ẩn chứa ánh nước dập dềnh như ánh mắt thiếu niên lúc này chăng?

(*) Hàn đàm: hồ nước lạnh lẽo

Nàng cũng từng đặt tay lên trái tim tự hỏi, tại sao có thể vì Vệ gia mà làm đến nước này?

Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Vệ Uẩn, nàng đã dần dần hiểu rõ. Nàng làm như vậy không phải vì Vệ gia, mà là vì đôi mắt này.

Nàng thích đôi mắt trong trẻo như vậy, chỉ hi vọng tất cả những người có ánh mắt như thế trên đời đều có thể bình an suôn sẻ cả đời.

Anh hùng nên có người làm bạn. Nàng không có chốn để đi, chi bằng ở lại làm bạn với anh hùng.

Thế là nàng khe khẽ cười.

“Đúng vậy.” Nàng nhẹ nhàng thở dài: “Ta là Thiếu phu nhân Vệ phủ, sao có thể hại đệ được?”

Nghe tiếng thở dài này, Vệ Uẩn mấp máy môi, do dự hỏi: “Vậy người… có dự định gì?”

“Cái gì mà dự định gì?”

Sở Du lấy làm lạ, Vệ Uẩn nói tiếp: “Hôm nay người của Diêu gia và Tạ gia đã đến gặp Tứ tẩu và Ngũ tẩu. Đệ nghĩ bọn họ cũng đã có dự tính của riêng mình. Ít ngày nữa, có lẽ Sở gia cũng sẽ phái người sang đây. Hiện giờ đệ cũng đã được thả ra, không biết tẩu tẩu có dự định gì tiếp theo?”

Nghe thế, Sở Du không khỏi vui vẻ.

“Vừa rồi đệ mới nói chuyện quan trọng như vậy với ta, bây giờ lại hỏi ta có dự định gì, chẳng lẽ rõ ràng đệ cảm thấy ta có thể gả cho người khác nhưng vẫn nói chuyện quan trọng như vậy với ta?”

“Vệ Uẩn…” Mắt Sở Du ngập tràn sự thấu suốt: “Đệ nói xem, là đệ quá giả tạo, hay là quá ngây thơ đây?”

Vệ Uẩn không lên tiếng, bị nàng nhìn thấu tim đen khiến chàng hơi khó chịu. Vệ Uẩn mím môi, không nói tiếng nào. Sở Du tựa lên đầu giường, nhìn Vệ Uẩn, cảm thấy rất thú vị. Vừa nghĩ đến chuyện người mình trêu chọc là người được gọi là Trấn Bắc Vương hiểm ác trong tương lai, bất chợt nàng có cảm giác sảng khoái vi diệu.

Sở Du nhìn Vệ Uẩn cười, thử ngồi thẳng người, nhích đến gần, trêu chọc: “Hay là thế này đi, ta đi hay ở sẽ tùy đệ quyết định. Nếu đệ bảo đi, ngày mai ta sẽ trở về Sở gia. Nếu đệ bảo ở lại, thì ta sẽ ở lại. Không biết ý của Thất công tử thế nào?”

Vệ Uẩn mím môi, càng thêm trầm mặc. Sở Du quan sát vẻ mặt của chàng, muốn biết suy nghĩ của chàng, nhưng mặt Vệ Uẩn lại rất bình tĩnh, không thể nhận ra điều gì.

Sở Du thấy Vệ Uẩn im lặng hồi lâu không đáp, mới huơ tay trước mặt chàng: “Vệ Uẩn?”

Vệ Uẩn ngẩng đầu, nhìn Sở Du.

Ánh mắt chàng hết sức chuyên chú, lại kiên định: “Về lý trí mà nói, đệ hi vọng tẩu đi. Tẩu đang ở độ tuổi thanh xuân tươi đẹp, tìm một người tái giá không phải chuyện khó. Tẩu cũng chỉ mới gặp mặt đại ca một lần, không thể nói là tình cảm sâu đậm. Tẩu ở lại đến bây giờ, bất quá cũng chỉ vì tấm lòng nghĩa hiệp. Hiện giờ Vệ Uẩn đã bình an ra tù, tẩu tẩu cũng có thể yên tâm, tính ra không còn lý do để lưu lại nữa. Vì vậy, nếu tẩu đi cũng là chuyện tốt với người.”

Sở Du chống cằm, hờ hững hỏi: “Nhưng?”

“Về tình mà nói, đệ hi vọng tẩu ở lại.”

Chàng nhìn Sở Du, dường như đã suy ngẫm rất lâu, vẻ mặt hết sức chân thành: “Đệ hi vọng tẩu có thể ở lại Vệ gia.”

“Lý do?”

Vệ Uẩn không lên tiếng, chàng không rành nói dối, nhưng lại chẳng thể nói lời chân thật này ra khỏi miệng được.

Chàng sợ một Vệ gia không có Sở Du.

Nếu Sở Du không còn ở đây. Chỉ cần nghĩ đến việc cô nương duy nhất vẫn giữ vững nụ cười trong ngôi nhà chỉ toàn tiếng khóc không còn ở đây, chàng đã cảm thấy sợ hãi.”

Không có Sở Du, không phải là không đi tiếp được, chẳng qua chỉ cảm thấy quá gian khổ, quá tăm tối.

Hơn nữa, nếu như ngay từ ban đầu không nếm được mùi vị có người làm bạn trên đường, có lẽ chàng có thể chết lặng mà tiến về phía trước. Nhưng nay đã nếm được rồi, bỗng dưng trở về vị trí cô độc ban đầu, vậy thì mọi chuyện lại trở nên vô cùng tàn nhẫn.

Nhưng chàng không dám nói những lời ỷ lại như vậy, chuyện này khiến chàng cảm thấy mình giống như một đứa trẻ quấn lấy người lớn đòi kẹo, khiến chàng cảm thấy bản thân thảm hại không thể chịu nổi.

Vệ Uẩn trầm mặc không nói, Sở Du cũng không ép. Nàng nhìn vẻ mặt căng thẳng của thiếu niên một lát rồi mới khe khẽ bật cười.

“A Uẩn, đệ vẫn còn là trẻ con.”

Nàng nhìn chàng với vẻ mặt dịu dàng. Vệ Uẩn ngẩng đầu ngỡ ngàng, nhìn vào ánh mắt ôn hòa của Sở Du.

“Thỉnh thoảng đệ mềm yếu cũng không sao. Ta sẽ ở lại Vệ gia, cùng đệ gầy dựng lại phủ Trấn Quốc Hầu. Ta không biết mình có thể ở lại đến bao giờ, có lẽ một ngày nào đó ta sẽ tìm được ý nghĩa mới trong cuộc sống, hoặc sẽ gặp một người ta thích. Nhưng trước mắt, ta sẽ ở bên cạnh đệ, đợi đệ trưởng thành.”

“Đệ sẽ trở thành một người tốt, là Đại tướng quân lưu danh sử sách.” Nàng nâng bàn tay trắng nõn đáp xuống đầu Vệ Uẩn. “Mà ta hi vọng, ta có thể cố hết sức làm chút gì đó cho đệ, cho Vệ gia.”

P/s (Zens Zens):

Tuần sau mình bận nên post trước chương mới cho mọi người nhé!

4.9 27 votes
Article Rating
guest
336 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Phuong Duong
Phuong Duong
2 Tháng Cách đây

VU nói đúng! Trung thành với 1 ông vua như ông hiện tại chẳng khác nào ngu trung, che chở ccho một tên ko ra gì làm tan nát mấy vạn gia đình!

YiJiubAeR♌️
YiJiubAeR♌️
2 Tháng Cách đây

Vẫn còn là niên thiếu mà ))) ỷ lại một chút cũng ko sao đâu:))))

Vương ánh
Vương ánh
2 Tháng Cách đây

Vệ gia trung thành với quốc gia với bách tính chứ không phải với một gia tộc nào cả

Linh Nguyễn
Linh Nguyễn
2 Tháng Cách đây

Vệ Uẩn ms 14 thôi, ỷ lại tẩu tẩu cũng không sao 😚

Moon
Moon
2 Tháng Cách đây

Vệ uẩn ỷ lại sở du dễ thương quá. Sd bị ốm thì lo lắng ngồi trông cưng quá đi

Dangthuong
Dangthuong
2 Tháng Cách đây

Đúng câu trưởng tẩu như mẹ🤣

Banhdaudo0808
Banhdaudo0808
2 Tháng Cách đây

Bảo vệ người dân là k sai nhưng trung thành với một người k đáng như ông vua và thái tử này thì là quá sai rồi

NhiNhi
NhiNhi
2 Tháng Cách đây

vệ uẩn suy nghĩ sâu sắc thật đấy.
Chắc cố sở sinh sắp lên sàn rùi đây

Dạ Nguyệt
Dạ Nguyệt
2 Tháng Cách đây

Trưởng tẩu như mẹ thật 😂

Min
Min
2 Tháng Cách đây

Vệ gia trung với quốc gia bách tính, chứ không phải với một ông vua nào cả. Đây là khác biệt rõ nhất của Vệ Uẩn với những người khác Vệ gia, và có lẽ chính điều này khiến cậu ấy sống rạng rỡ nhất.

336
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!