Sơn hà chẩm – Chương 28 (3)

Sơn hà chẩm – Chương 28 (3)

Chương 28 (3)

Sa trường báo sinh tử, Hoa Kinh nhất phong lưu

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Sở Du nhắm mắt lại, ổn định tinh thần.

Đến nay, bảy người ra đi của Vệ gia đã được hạ táng, có điều Vệ Uẩn phải đứng lên bắt đầu lại lần nữa, chặng đường sau này sẽ càng gian nan, nàng phải giúp đỡ Vệ Uẩn bước tiếp.

Sau khi nghỉ ngơi xong, Sở Du phái người báo cho Liễu Tuyết Dương và Vệ Uẩn, rồi đến phòng Liễu Tuyết Dương gặp họ.

Lúc Sở Du tới, Vệ Uẩn đã đến từ lâu. Vẻ mặt Liễu Tuyết Dương không tốt lắm, tang phu tang tử là đả kích quá lớn đối với bà. Thấy Sở Du bước vào, bà mệt mỏi hỏi: “Có chuyện gì thế?”

Sở Du kể lại đầu đuôi nguyện vọng của Tạ Cửu. Liễu Tuyết Dương vừa nghe Tạ Cửu nói vậy, liền bắt đầu rớt nước mắt. Vệ Uẩn lẳng lặng lắng nghe, không nói gì nhiều. Chờ sau khi Sở Du nói xong, Liễu Tuyết Dương rốt cuộc lên tiếng: “Bọn họ… bọn họ…”

Dứt lời, bà cũng không biết nên trách ai, nghẹn cả nửa ngày rồi mới nói: “May mà người Quân Nhi cưới là con.”

“Tuổi của các vị Thiếu phu nhân không còn nhỏ nữa, không giống con. Nếu họ ở lại Vệ gia thêm vài năm, chặng đường sau này sẽ càng khó đi hơn.” Sở Du khuyên nhủ: “Mẫu thân, người hãy đặt mình vào hoàn cảnh của họ, nếu như người là họ, mẫu thân sẽ nghĩ thế nào?”

Vừa bị nói thế, Liễu Tuyết Dương ngẩn người. Một lát sau, bà thở dài thườn thượt: “Làm sao ta lại không biết đạo lý này? Chỉ là nghĩ đến đấy là những đứa trẻ của Vệ phủ, lòng ta lại…”

Nói xong, bà khoát tay một cái: “Thôi thôi, họ muốn đi thì cho họ đi, ép ở lại cũng chỉ hại các nàng mà thôi, chẳng ích lợi gì cho Vệ phủ, cứ thế đi.”

Liễu Tuyết Dương vừa nói vừa sai người hầu đưa bút mực qua, căn dặn Vệ Uẩn viết thư phóng thê. Chờ sau khi Vệ Uẩn viết xong, lúc này Liễu Tuyết Dương mới sực nhớ, quay đầu nhìn về phía Sở Du: “Bọn họ đều mưu tính cho bản thân, còn A Du thì sao?”

“Con còn nhỏ…” Sở Du cười: “…Cũng chẳng có dự định gì, nên trước tiên muốn giúp tiểu thúc chấn hưng lại Vệ phủ, chờ năm vị tiểu công tử lớn một chút rồi nhắc lại sau. Thân thể mẫu thân không khỏe, dù sao thì trong phủ cũng phải còn lại vài người chứ.”

“Con…” Liễu Tuyết Dương ngập ngừng, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ bảo: “Con yên tâm, Vệ phủ chúng ta sẽ không để con chịu thiệt.”

Sở Du gật đầu một cái, nhận thư phóng thê từ tay Vệ Uẩn. Sau khi xem xét xong xuôi từng cái, mới nói với Liễu Tuyết Dương và Vệ Uẩn: “Vậy con đi đưa cho bọn họ đây.”

Liễu Tuyết Dương gật đầu, thần sắc mệt mỏi.

Chờ Sở Du đi xa, Liễu Tuyết Dương mới thở dài: “A Du này đúng là đứa trẻ ngốc. Bây giờ nó đã mười lăm, nếu ở lại gầy dựng Hầu phủ với con, vậy ít nhất cũng phải hơn hai mươi tuổi. Đến lúc đó, sao có thể dễ dàng tìm được một lang quân?”

Vệ Uẩn không lên tiếng, đỡ Liễu Tuyết Dương ngồi xuống giường.

Thân thể Liễu Tuyết Dương vốn không tốt, trải qua trận phong ba lần này lại càng suy yếu hơn. Bà ngồi trên giường, nói với Vệ Uẩn: “Thật khó cho tấm lòng của Đại tẩu con, con phải ghi nhớ trong lòng thật kỹ. Vốn dĩ nó có thể không ở lại, nhưng hôm nay nó ở lại, chính là ơn nghĩa.”

“Con biết.”

Vệ Uẩn gật đầu, trong mắt không hề có chút ý tứ qua loa: “Ơn nghĩa của Đại tẩu, con đều ghi khắc trong lòng.”

“Nó không suy tính cho bản thân, nhưng chúng ta cũng nên suy tính thay nó. Đời này của nó quá gập ghềnh, vừa gả vào cửa đã không có trượng phu. sau này con phải chiếu cố nó thật tốt, không được ngỗ nghịch bất kính.”

“Nhi tử hiểu.”

“Con giao hữu rộng hơn những phụ nhân chúng ta. Ngày sau trọng chấn Hầu Phủ, con hãy để ý một chút đến những thanh niên tài tuấn đến tuổi thay Đại tẩu và Nhị tẩu con. Gia cảnh không tốt cũng chẳng sau, có Vệ gia chúng ta chiếu cố, dù gì họ cũng sẽ không quá tệ, quan trọng là người đó phải có phẩm chất đoan chính, biết thấu hiểu lòng người.”

Vệ Uẩn nghe nói thế thì ngẩn người, nhất thời không đáp. Liễu Tuyết Dương đợi một hồi nhưng không nghe thấy tiếng chàng, liền quay đầu hỏi: “Tiểu Thất?”

“Vâng.” Vệ Uẩn nghe tiếng gọi mới sực tỉnh, vội vàng nói: “Con sẽ chú ý, nếu sau này có người thích hợp, con sẽ tính toán thay cho các tẩu tẩu.”

Liễu Tuyết Dương nằm trên giường, gật đầu một cái, trong mắt hiện lên sự ưu sầu: “Đáng tiếc cho Quân nhi của ta… Nếu nói về thấu hiểu lòng người, ai có thể so được với nam nhi Vệ phủ chúng ta? A Du là một cô nương tốt như vậy… Còn có A Thuần nữa… Haizz.” Dứt lời, Liễu Tuyết Dương thở dài một hơi, lại nói tiếp: “Đáng tiếc…”

Vệ Uẩn nghe nói thế cũng không đáp lại. Cho đến khi hầu hạ Liễu Tuyết Dương ngủ xong, chàng mới bước ra.

Sau khi ra khỏi cửa, Vệ Uẩn có chút ngẩn người, Vệ Hạ nhịn không được hỏi: “Thất công tử đang nghĩ gì thế?”

“Ta đang nghĩ…” Ánh mắt Vệ Uẩn lạc trôi nơi xa: “Nếu như Đại tẩu và Nhị tẩu rời khỏi Vệ gia, Vệ gia sẽ trở nên thế nào?”

Vệ Hạ nghe nói thế thì thở dài: “Chúng ta hiểu ý công tử, nếu Thiếu phu nhân và Nhị Thiếu phu nhân rời đi, vậy trong phủ chúng ta đúng là…”

Dứt lời, Vệ Hạ lại nói: “Thế nhưng dù sao cũng không thể để hai người họ ở mãi Vệ phủ. Thiếu phu nhân và Nhị Thiếu phu nhân còn trẻ, đặc biệt là Thiếu phu nhân. Nếu cô ấy không thể nếm trải chuyện tình cảm trên đời này một lần, dù thế nào cũng rất đáng tiếc.”

“Huynh nói bậy bạ gì đấy.” Vệ Thu trừng mắt: “Đừng có nói vớ vẩn trước mặt Thất công tử.”

Vệ Uẩn không lên tiếng, nghe Vệ Hạ nói vậy, trong lòng chàng có chút ngẩn ngơ.

Tưởng Thuần may mắn có hài tử, nhưng Sở Du thì giữ không được, cũng không thể giữ.

Chẳng những chàng không thể giữ, mà còn phải suy tính lối thoát cho nàng, tìm một người nam nhân xứng đôi với nàng.

Mà nếu nay nàng tái giá, dù cho khắp thiên hạ biết nàng chưa từng viên phòng, nhưng với thân phận tái giá, e rằng muốn lấy người nam nhân phẩm tính xứng đôi cũng không dễ dàng nhỉ?

Chỉ đành chờ chàng trọng chấn phủ Trấn Quốc Hầu, rồi sau này lại xem xét thử có thể lấy quyền thế để mưu tính con đường gấm vóc cho nàng hay không.

Rất nhiều suy nghĩ ngổn ngang trong đầu Vệ Uẩn. Vệ Thu và Vệ Hạ vẫn đang tranh chấp sau lưng chàng.

Vệ Uẩn còn trẻ, trong phủ còn chưa phân người hầu riêng phù hợp với chàng . Nay Vệ Quân đã ra đi, Vệ Hạ và Vệ Thu dứt khoát phân lại cho Vệ Uẩn.

Vệ Uẩn nghe Vệ Hạ la hét ầm ĩ phía sau: “Vệ Thu, huynh là đồ gỗ mục, để một cô nương đang tuổi niên hoa thủ tiết cả đời, huynh tàn nhẫn vậy sao?”

“Huynh…”

“Được rồi.” Vệ Uẩn cảm thấy rốt cuộc cũng nghĩ ra biện pháp, lãnh đạm nói: “Với tình hình hiện nay, cho dù tẩu tẩu tái giá cũng có phần không ổn thỏa, chờ sau này ta chấn hưng Hầu phủ sẽ chọn một người thật tốt cho tẩu ấy.”

“Đến lúc đó, tẩu tẩu thích ai, ta sẽ bảo người đó đến đây đề thân.”

“Nếu hắn ta không tới thì sao?” Vệ Hạ có chút ngạc nhiên, Vệ Uẩn nghe thấy thế thì cười khẩy: “Nếu hắn muốn chết, thì cứ để hắn chọn.”

Lời này vừa buông ra, Vệ Hạ lập tức tin phục, cảm thấy đây quả là biện pháp rất tốt.

Vệ Hạ còn đang định nói gì, quản gia đã vội vội vàng vàng chạy từ hành lang dài đến, khi tới trước mặt Vệ Uẩn, ông ta hạ thấp giọng, nói: “Công tử, người trong cung đến, bảo rằng Bệ hạ muốn ngài vào cung một chuyến.”

Vệ Uẩn nghe vậy, trong mắt lóe lên tia sắc lạnh. Một lát sau, chàng nói với Vệ Thu: “Lấy xe lăn đến đây, lấy thêm áo lông cáo và lò sưởi tay nữa.”

Vệ Thu đáp một tiếng, Vệ Uẩn bước nhanh đến phòng Sở Du, lạnh giọng nói: “Tẩu tẩu, cho đệ mượn một ít phấn.”

“Để làm gì?”

Sở Du đi từ phòng ra, đưa một ít phấn cho Vệ Uẩn. Vệ Uẩn xông đến trước gương, bắt đầu thoa phấn lên mặt, vừa thoa vừa đáp: “Bệ hạ triệu đệ vào cung, e rằng không có chuyện tốt.”

Vừa nghe lời này, Sở Du lập tức khẩn trương, nhíu mày: “Nếu Bệ hạ bảo đệ ra tiền tuyến, đệ chớ nên kích động mà đồng ý…”

“Ta biết.” Không đợi Sở Du dứt câu, Vệ Uẩn đã thoa xong phấn. Chàng thoa không đều, bất đắc dĩ Sở Du phải bước đến trước mặt chàng, nhấc tay bôi đều lại.

Bàn tay nàng mang theo độ ấm, lúc chạm lên gương mặt rét lạnh của chàng, Vệ Uẩn toan rụt về sau theo bản năng, nhưng chàng vẫn ép mình đứng yên, nín thở, để nàng bôi đều phấn trên mặt.

Da Vệ Uẩn vốn trắng, bây giờ lại bôi thế này, nhìn ban đêm lại càng trắng bệch như tờ giấy. Vệ Thu đẩy xe lăn, lấy áo lông cáo đến. Vệ Uẩn gãi đầu để tóc rơi lòa xòa hai bên mang tai, ôm lò sưởi tay, ngồi lên xe lăn. Trong nháy mắt, chàng lập tức hóa thành một công tử ốm yếu, khẽ ho khan hai tiếng, giống như sắp sửa mọc cánh quy tiên thật vậy.

Sở Du nhìn hành động này của Vệ Uẩn, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Vệ Uẩn ngồi trên xe lăn, ôm lò sưởi tay, nhập vai ngay tức khắc. Chàng ho khẽ hai tiếng, sau đó nói với Vệ Thu bằng giọng điệu suy yếu: “Đi thôi.”

5 1 vote
Article Rating
guest
92 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Bunbull
Bunbull
25 Ngày Cách đây

Vệ uẩn mưu dũng song toàn… chờ ngày chấn hưng vệ gia để vệ uẩn tìm người gả sở du hahaha

Ha my
Ha my
24 Ngày Cách đây

Hay cho Vệ Uẩn, giỏi cho Vệ Uẩn…ha ha…. phải thế mới được chứ. Trung với nước hiếu với dân chứ k phải là với dòng họ nào cả nhé. Vua cũng vậy nhé….

Huyền
Huyền
21 Ngày Cách đây

Vệ Quân là rường cột, nhưng rường cột dựng nên nhà, Sở Du và Tưởng Thuần lại là người giữ lửa, để ngôi nhà thành tổ ấm.

Lâm quynh
Lâm quynh
19 Ngày Cách đây

Dễ thuong quá

Roe
Roe
18 Ngày Cách đây

kết có hậu cho sóng gió Vệ gia

dakhuc5890
dakhuc5890
6 Ngày Cách đây

Bao giờ na9 mới có tình cảm với nu9 đây, đến giờ vẫn hy vọng nu9 cưới đc người đàn ồng tốt, hu hu

Anh thư
Anh thư
5 Ngày Cách đây

Đến lúc mà kiếm người để gả tẩu tẩu thì chắc nhìn ai cũng ko ưng, thấy ai cũng ko xứng. Đến lúc đó chắc mới biết đc tình cảm của mình :))

Thư
Thư
1 Ngày Cách đây

Vệ ca cũng lắm mánh khóe ghê

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
92
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x