Sơn hà chẩm – Chương 29 (2)

Sơn hà chẩm – Chương 29 (2)

Chương 29 (2)

Đệ nhất định sẽ khiến đám người kia nợ máu trả bằng máu

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Vệ Uẩn gật đầu một cái, để Vệ Hạ và Vệ Thu dìu ra ngoài. Sau khi ra khỏi cửa, chàng liền nhìn thấy Thái y đang thấp thỏm đứng đó. Vệ Uẩn cười âm trầm với Thái y một tiếng, nói: “Vệ mỗ trì hoãn trong cung mệt mỏi, muốn trở về nghỉ ngơi sớm. Thái y có thể theo ta về Vệ phủ chẩn trị hay không?”

“Xin nghe theo Hầu gia phân phó.”

Sau khi Vệ Trung và Vệ Quân chết, Vệ Uẩn lập tức trở thành người thừa kế hợp pháp nhất. Thánh chỉ thừa kế tước vị đã sớm ban xuống vào ngày Vệ Uẩn trở về Vệ gia, rất nhiều người chưa kịp sửa miệng cách xưng hô, nhưng Thái y lại là người cực kỳ tuân thủ quy củ.

Vệ Uẩn gật đầu một cái, dẫn theo Thái y lên xe ngựa. Chàng nằm nghiêng trên xe, để Thái y chẩn mạch.

Thái y khám một hồi, nói một tràng bệnh cũ, cuối cùng cau mày: “Nhưng… cũng đâu đến mức này.”

Vệ Uẩn không lên tiếng, chàng nhấp một ngụm trà, hỡ hững nói: “Thái y, ngài khám lại xem.”

Chàng không ho khan nữa, giọng nói trong trẻo lạnh lùng: “Rõ ràng Vệ mỗ thân thể hư nhược nhiều bệnh, gió rét cũng không chịu nổi, sao lại không bệnh được?”

Thái y không lên tiếng, ông nhìn vào mắt Vệ Uẩn. Trong mắt đối phương mang theo huyết ý khiến người khác khiếp sợ, nhưng trên mặt lại nở nụ cười như có như không: “Thái y, chứng thân thể hư nhược chú trọng ở điều dưỡng. Bệnh này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, bệnh đến như tuyết lở, điều dưỡng thích đáng là xong, tùy thời khỏe lại. Ngài nói có đúng không?”

Đến bây giờ Thái y đã hiểu rõ ý của Vệ Uẩn, ông không dám hó hé câu nào, cả người run rẩy.

Vệ Uẩn chống cằm nhìn ông: “Thái y cũng sẽ có lúc chẩn sai. Ta cảm thấy thân thể ta hư nhược, ông cảm thấy thân thể ta hư nhược, nhưng một trăm tên lang băm bảo ta thân thể không phải hư nhược, vậy ta sẽ đánh cho hắn nói phải thì thôi. Nhưng rõ ràng thân thể ta hư nhược, Thái y lại nói ta không phải, vậy là không đúng rồi.”

Thái y toát mồ hôi lạnh, Vệ Hạ ở bên cạnh đẩy ra một cái hộp, Vệ Uẩn hất cằm: “Thái y, lễ mọn nho nhỏ, không đủ kính ý.”

Thái y không đám nhúc nhích, Vệ Uẩn duỗi tay cầm lấy, mở hộp ra: “Bản hầu đích thân mở cho ngài nhé.”

Sau khi mở ra, bên trong đặt hai hàng đĩnh vàng xếp chỉnh tề.

Vệ Uẩn ôn hòa nói: “Thái y, dưới gối ngài còn có hai trai hai gái đúng không?”

Thái y nghe nói thế thì rít sâu một hơi, nâng mắt nhìn chàng. Trong mắt chàng ẩn chứa sự không hài lòng, một hồi sau Thái y lắc đầu một cái nói: “Hầu gia hãy thu lễ vật này lại đi, ngài đúng là mắc chứng thân thể hư nhược, ta sẽ thành thật báo với bên trên. Phiền ngài dừng xe lại, thả lão hủ xuống.”

Vệ Uẩn gật đầu với bên cạnh một cái, xe ngựa dừng lại. Thái y đeo rương thuốc, cúi đầu đi xuống, nhưng bước đến một nửa, ông đột ngột mở miệng đáp trả, có phần hơi phẫn nộ: “Lão hủ chưa bao giờ nghĩ Vệ gia sẽ lại sinh ra một kẻ tâm cơ khó dò, tham sống sợ chết như ngài! Hầu gia đã làm Vệ gia hổ thẹn rồi!”

Vệ Uẩn nghe nói thế, sắc mặt biến hóa lớn. Thái y xoay người định đi, Vệ Uẩn đột ngột gọi giật lại.

“Lão bá.” Thái y dừng bước, cơ thể cứng đờ. Nghe giọng nói lạnh băng của Vệ Uẩn, ông ta mới cảm thấy lúc nãy mình quá xúc động. Nhưng cốt khí khiến ông không thể nói được lời xin lỗi, Vệ Uẩn nhìn bóng lưng ông, một hồi sau mới cười khẽ: “Thôi, ông đi đi.”

“Chỉ là lão bá, ta muốn ông hiểu rõ, nếu ta là Vệ Tiểu Thất, vậy đương nhiên ta sẽ bất chấp tất cả vì dân vì nước, đầu rơi máu chảy, nhưng ta là Vệ Uẩn.”

Ánh mắt Vệ Uẩn rét lạnh: “Ta là Trấn Quốc Hầu, Vệ Uẩn.”

Lúc chàng nói những lời này hoàn toàn không giống một hài tử mười mấy tuổi. Mỗi một chữ đều cực kỳ rõ ràng, giống như là đang tuyên bố điều gì.

Thái y không lên tiếng, ông đưa lưng về phía chàng. Một lát sau, giọng Thái y nói cứng đờ: “Hi vọng Hầu gia ghi nhớ cho dù ngài là Hầu gia hay là Thất công tử Vệ gia thì vẫn là Trấn Quốc Hầu. Ngài xuất thân từ môn hạ Vệ gia…” Ông nghiêng đầu nhìn chàng, nghiêm túc nói: “… Đây là khí phách nhiệt huyết hiếm hoi của Đại Sở, hi vọng ngài sẽ không làm nhục nó.”

Lần này Vệ Uẩn không đáp, chàng nhìn sự sáng trong trong đôi mắt ông cụ, nhất thời không có lời nào để nói.

Chàng cảm thấy có thứ gì đó tuôn ra từ lồng ngực, cuồn cuộn không dứt. Vệ Uẩn siết chặt bệ cửa sổ, không nói một lời.

Chờ về đến nhà, vừa vào cửa, Sở Du đã bước lên đón, gấp gáp hỏi: “Bệ hạ nói thế nào?”

Vệ Uẩn thuật lại chuyện trong cung một cách đơn giản, Sở Du thả lỏng, sau đó hỏi: “Sao đệ lại không muốn ra tiền tuyến?”

Trong trí nhớ của nàng, năm đó Vệ Uẩn lưng đeo sinh tử trạng, tự thỉnh lệnh ra tiền tuyến, ngăn cản tình thế rối ren sau khi giang sơn sụp đổ, đặt nền móng cho địa vị của mình. Nhưng còn lần này Vệ Uẩn lại giả bệnh không đi là có ý gì?

“Cái chết của phụ thân và huynh trưởng có liên quan mật thiết tới Diêu Dũng.” Vệ Uẩn không hề che giấu suy nghĩ trong lòng, giao áo lông cáo cho Vệ Thu, ngồi một bên, tự rót trà cho mình, nhấp một ngụm, chậm rãi nói: “Hôm nay mọi thứ ở tiền tuyến đều do ông ta nắm giữ. Nếu đệ đi, e rằng chỉ là lặn lội ngàn dặm đến chịu chết mà thôi.”

Lúc Vệ Uẩn nói những lời này, trong mắt ẩn chứa sự sắc bén như đao.

Sở Du nhìn vào mắt chàng, mấp máy môi, hỏi sang chuyện khác: “Vậy đệ định tiến cử ai đi?”

“Vẫn còn đang nghĩ.” Vệ Uẩn cau mày: “Dù sao vẫn nên tìm một người thích hợp.”

Sở Du nghe chàng nói, toan muốn mở miệng nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn chọn im lặng.

Đời trước Vệ Uẩn hô mưa gọi gió, chứng tỏ bản thân Vệ Uẩn là người rất có năng lực. Vì vậy nếu không phải đại sự đã biết trước thì Sở Du sẽ không can thiệp vào lựa chọn của chàng.

Cái chết của người Vệ gia đã khiến nàng hiểu rõ, cái mà nàng tự cho rằng “biết” chưa chắc là tin chính xác, so với không biết gì hết càng đáng sợ hơn nhiều.

Nàng suy nghĩ rồi gật đầu nói: “Vậy đệ cứ từ từ mà nghĩ, có gì thì gọi ta.”

Vệ Uẩn đáp bằng giọng mũi một tiếng, ngồi tại chỗ, cầm tách trà phát ngốc.

Sở Du do dự một hồi rồi đi ra ngoài. Trước khi ra khỏi cửa, Vệ Uẩn đột nhiên gọi nàng lại.

“Tẩu tử.” Chàng mờ mịt mở miệng: “Nếu như ta cũng giống như một chính khách, trở nên không từ thủ đoạn nào thì phải làm sao đây?”

Sở Du nghe thấy câu hỏi này, nàng quay đầu nhìn chàng. Dường như thiếu niên có chút ủ rũ, nàng suy nghĩ rồi chậm rãi nói: “Nước trong quá ắt không có cá.”

Vệ Uẩn ngẩng đầu lên nhìn nàng, muốn nói gì đó, dường như Sở Du biết chàng định nói gì, vội nói tiếp: “Đúng vậy, nhưng đệ cũng phải chắc chắn đó là nước.”

“Trong hay không trong là quan hệ mức độ, chứ không phải là quan hệ có hay không có. Tiểu Thất, thật ra sở dĩ phụ thân và các huynh của đệ gặp nạn là vì bọn họ không đủ cảnh giác và nhạy bén với triều đình. Nếu bọn họ có một nửa sự suy tính của đệ hôm nay, có lẽ sẽ không xảy ra chuyện.”

Vệ Uẩn nghe nói thế thì mím môi thành một đường thẳng. Sau một hồi đấu tranh, chàng từ từ ngẩng đầu: “Đệ không quan tâm.”

Sở Du có hơi mờ mịt, không hiểu người trước mặt đang nói về điều gì.

Vệ Uẩn nhìn nàng chằm chằm, mắt nhuộm ánh sáng, nhen đốm lửa.

“Vũ nhục gia môn Vệ gia cũng được, vấy bẩn gia phong cũng được, đệ đều không quan tâm. Đệ chỉ hận tại sao đệ không tỉnh ngộ sớm hơn. Nếu như đệ tỉnh ngộ sớm một chút, có lẽ phụ thân và huynh trưởng sẽ không phải chết. Cho nên, đệ không quan tâm mình trở nên thế nào, đệ chỉ quan tâm có thể bảo vệ cho mọi người hay không, có thể đứng ở nơi cao hay không.”

“Sớm muộn gì cũng có một ngày ——”

Vệ Uẩn siết chặt nắm đấm, ánh mắt sáng rực. Chàng ngồi trên xe lăn, cắn răng khẽ run, giọng nói trầm khàn: “Đệ nhất định sẽ khiến cho đám người đó —— nợ máu trả bằng máu!”

5 1 vote
Article Rating
guest
85 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
dakhuc5890
dakhuc5890
6 Ngày Cách đây

thích 1 na9 tính toán như vậy, chứ cứ trung với vua mà ko tính toán gì thì cuối cùng cũng ra đi như cha na9 mà thôi

Anh thư
Anh thư
5 Ngày Cách đây

Vệ uẩn trở nên như vậy cũng đúng thôi, có thù tất báo. Như cha và các huynh vì trung thành vì giang sơn hoàng đế đổi lại bị gài bẫy hi sinh trên chiến trường. Chàng đã nhận ra hoàng đến như thế, nên điều quan trọng nhất là chàng sẽ bảo vệ được vệ gia

Thư
Thư
1 Ngày Cách đây

Hơi lộ ra cốt cách hầu gia sát phạt vô tình rồi

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
85
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x