Sơn hà chẩm – Chương 30 (1)

Sơn hà chẩm – Chương 30 (1)

Chương 30 (1)

Tẩu tử vẫn rất giận, vẫn luôn rất tức giận

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: https://zenszens.com/2019/02/24/huong-dan-dang-ky-nhan-thong-bao/

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

***

Sở Du không lên tiếng, nàng im lặng đứng cạnh Vệ Uẩn.

Nhận ra độ ấm bên cạnh, chàng từ từ bình tĩnh lại.

Vệ Uẩn cảm thấy dường như trong lòng mình có một con cự thú, nó gào thét cắn xé, rục rịch ngốc đầu dậy. Nhưng độ ấm bên cạnh lại thời thời khắc khắc nhắc nhở chàng, kéo chàng ra khỏi bóng tối.

Vệ Uẩn bình tĩnh lại, nhìn thoáng qua màn đêm bên ngoài, nói với Sở Du: “Tẩu tẩu đi ngủ đi, đêm đã khuya rồi.”

Sở Du đáp một tiếng rồi bước ra ngoài. Đi tới cửa, nàng dừng chân, quay đầu lại nhìn. Thiếu niên ngồi trên xe lăn, ngửa đầu ngắm trăng, trường y trắng thuần tỏa sáng dưới ánh trăng, trông như trích tiên lạc phàm(*), không hề phù hợp với thế gian này.

(*) Trích tiên lạc phàm: tiên mắc đọa rơi xuống phàm trần

Từ trước đến nay, Sở Du đều biết Vệ Uẩn trưởng thành sẽ rất đẹp. Năm đó dù cho chàng được người khác mắng là kẻ nham hiểm, nhưng nữ tử ái mộ chàng cũng xếp hàng dài từ Hoa Kinh đến ngoài Côn Dương. Tuy nhiên Sở Du chưa bao giờ nghĩ ngay từ thuở thiếu niên, chàng đã đẹp như vậy.

Sở Du về đến phòng, ban đêm trằn trọc khó ngủ, nàng nghĩ tới Vệ phủ đời trước.

Đời trước, nàng đào hôn đi tìm Cố Sở Sinh là lúc Vệ gia đang hưng thịnh. Sau khi nghe thấy Vệ gia gặp chuyện, nàng cũng không biết rõ đã xảy ra chuyện gì. Khi đó Đại Sở bất ổn, chỗ Côn Dương nàng đang ở là con đường vận chuyển lương thảo bắt buộc phải đi qua, cũng là phòng tuyến thứ hai nghênh chiến Bắc Địch ngay sau khi Bạch thành bị phá. Do đó, nàng chưa kịp làm chút gì đó cho Vệ gia là đã phải chạy thẳng tới chiến trường.

Một tháng sau, Vệ Uẩn được phái ra chiến trận, xây dựng lại quân đội Vệ gia, đánh với Bắc Địch hai năm tròn.

Trong hai năm này, Cố Sở Sinh hoàn toàn khống chế được tiền tài lương thảo và quân bị đằng sau chiến trường, tạo sự ủng hộ mạnh mẽ nhất cho Vệ Uẩn. Mà Vệ Uẩn thì thẳng tiến một đường đến hang ổ Bắc Địch, san bằng triều đình Bắc Địch, báo mối huyết thù của chàng.

Sau trận chiến này, Vệ Uẩn và Cố Sở Sinh cùng nhau hồi kinh, bắt đầu thời đại văn Cố võ Vệ của bọn họ. Cũng khi đó, Sở Du mới có thể dứt ra, trở về xem Vệ gia. Nhưng khi đó nàng đã chẳng thể giúp được gì cho Vệ gia. Dưới sự dẫn dắt của Vệ Uẩn, Vệ gia đã khôi phục từ lâu. Nếu nàng lại nói cái gì thì giống như đang nịnh hót vậy.

Chưa từng trợ giúp lúc Vệ gia gặp nạn chính là một nút thắt trong lòng Sở Du. Chẳng qua đời trước nàng chìm đắm trong tình yêu, dần dần bào mòn bản thân, cuối cùng trải qua năm dài tháng rộng, nút thắt này cũng từ từ trôi vào quên lãng.

Nhưng kiếp này nghĩ lại, Sở Du cảm thấy có chút tiếc nuối, năm đó Vệ Uẩn đã khổ cực biết bao.

Nếu nàng không tiếp xúc thì bất quá chỉ có lòng kính ngưỡng anh hùng. Tiếp xúc và quen biết Vệ Uẩn rồi, lại biết đây là một người thật sống sờ sờ, nàng khó tránh khỏi có chút đau lòng.

Sở Du bất giác nghĩ ngợi đến khuya rồi mới ngủ. Sáng hôm sau, Tưởng Thuần đã đến từ sớm, cho người vào thông bẩm với Sở Du. Khi Sở Du rửa mặt xong bước ra, nhìn thấy Tưởng Thuần đợi bên trong, nàng tươi cười bước tới: “Sao hôm nay tỷ đến sớm vậy?”

“Năm vị tiểu công tử đã về, sáng sớm bọn họ dậy tập võ, tỷ cũng dậy giúp bọn trẻ học tiết buổi sáng rồi mới tới đây.”

Tưởng Thuần đứng lên, bước tới đón Sở Du. Sở Du mời nàng cùng ăn điểm tâm, vừa gắp đồ ăn cho Tưởng Thuần, vừa nói: “Tỷ đến vì chuyện của năm vị tiểu công tử?”

“Phải, là thế này…” Tưởng Thuần nhấp một ngụm sữa dê, lấy khăn chấm môi, giải thích: “Hôm nay mẫu thân bọn trẻ đều đã rời đi, chỉ còn hai chúng ta chăm sóc. Tỷ nghĩ, ngày thường muội phải trông coi người tới lui trong phủ và giao dịch tiền bạc này nọ đã đủ phiền rồi, chi bằng giao năm vị tiểu công tử cho tỷ đi. Dù sao tỷ cũng là mẫu thân của Lăng Xuân, thường ngày chăm sóc nó, nhân tiện chăm thêm vài đứa cũng chẳng sao.”

“Vậy cũng tốt.” Sở Du gật đầu, sau đó chợt nhớ đến bây giờ Liễu Tuyết Dương đã về nhà, nên hỏi lại: “Tỷ có nói chuyện này với mẫu thân chưa?”

“Đã nói rồi.”

Từ trước đến nay, Tưởng Thuần vốn thông minh. Năm đó làm việc dưới trướng Lương thị nhưng nàng ấy vẫn có thể làm việc đâu ra đấy. Hôm nay đối mặt với Liễu Tuyết Dương vốn đã thờ ơ với mọi thứ, nàng ấy lại càng chu toàn hơn.

“Mẫu thân nói thân thể bà không khỏe, lúc bà đi đã giao con dấu chưởng gia cho muội, sau này mọi chuyện trong nhà cứ giao cho muội xử lý, bảo tỷ tới hỏi muội là được.”

Lúc Liễu Tuyết Dương trở về cũng từng nói lời này với Sở Du. Hôm nay bà nói lại lần nữa với Tưởng Thuần, e rằng đã quyết rồi. Sở Du cũng không từ chối, hôm nay trong nhà có rất nhiều sự vụ lớn nhỏ, thân thể Liễu Tuyết Dương vốn không khỏe, thật sự không thích hợp để làm. Nàng gật đầu một cái nói: “Vậy cũng được, sau này năm vị tiểu công tử giao cho tỷ, trừ nhưng chuyện đại sự như nhập học, còn lại tỷ tự quyết định là được rồi.”

“Tỷ đến đây là để bàn với muội chuyện này…” Trong mắt Tưởng Thuần chất chứa sầu lo: “Vệ gia đời đời đều lấy võ học làm gốc, mấy thứ như thi thư cũng chỉ học sơ qua, không bắt buộc, biết chữ là đã tốt rồi. Nhưng hôm nay… Tỷ không muốn để Lăng Xuân theo gót Nhị lang.”

Tưởng Thuần vừa nhắc đến Vệ Thúc, trong mắt lại hàm chứa hơi nước, nàng vội vàng lấy khăn chấm mắt, cười nói: “Để muội chê cười rồi.”

Sở Du không lên tiếng, vờ như không thấy sự thất thố của Tưởng Thuần, chỉ đáp: “Muội sẽ bàn lại với Tiểu Thất chuyện này, có điều hài tử đều có thiên tính, không nên ép buộc phải làm cái gì. Khóa học sau này sẽ là sáng học võ, chiều đọc sách, chờ lũ trẻ qua mười tuổi rồi lại xem tư chất thế nào. Nó thích đọc sách thì tỷ cũng ngăn không nổi, muốn làm tướng quân thì tỷ cũng cản không được. Sau này, cho dù chúng có muốn làm thợ mộc đi nữa thì cũng là chuyện bình thường.

“Cũng phải.” Tưởng Thuần thở dài một hơi: “Đều là số mệnh.”

Hai người tán gẫu hàn huyên chuyện lũ trẻ, Sở Du đứng dậy đi cùng Tưởng Thuần đến hậu viện xem các tiểu công tử.

Trong năm vị tiểu công tử, đứa lớn nhất là Vệ Lăng Xuân – hài tử của Tưởng Thuần, chưa được sáu tuổi. Thằng bé đang giơ kiếm gỗ đứng trong đình viện, múa máy tay chân.

Ba đứa con của Trương hàm, Tạ Cửu, Diêu Giác sinh cùng một năm, không chênh lệch mấy, gồm Vệ Lăng Thư, Vệ Lăng Mặc, Vệ Lăng Hàn. Ba đứa bé chỉ mới bốn tuổi, chạy theo phía sau Vệ Lăng Xuân, dáng vẻ vô tư hoàn toàn không biết chuyện gì, cãi nhau chí chóe.

Hài tử nhỏ nhất chính là Vệ Lăng Đông do Vương Lam sinh ra, hôm nay chưa tới hai tuổi. Vương Lam lớn bụng ngồi trên hành lang dài, nhìn nhóm nha hoàn dạy Vệ Lăng Đông bước đi. Đứa bé cố sức muốn bò về phía Vương Lam, Vương Lam nhìn nó, phát ra tiếng cười khanh khách.

Sở Du và Tưởng Thuần đứng ở chỗ tối trên hành lang dài, nhìn ánh mặt trời dịu dàng ngày thu chiếu rọi lên hình ảnh này, Sở Du không khỏi thầm than: “Bọn trẻ có biết chuyện cha mẹ mình không?”

“Biết thì biết…” Tưởng Thuần thở dài: “… Nhưng trừ Lăng Xuân hơi hiểu chuyện ra, những đứa trẻ khác không hiểu rõ lắm. Chúng cứ ngỡ qua một thời gian nữa, phụ mẫu mình sẽ trở về chơi đùa với mình.”

“Vậy Lăng Xuân…” Sở Du mấp máy môi, trong mắt Tưởng Thuần ánh lên niềm vui: “Nó ôm tỷ khóc suốt một đêm. Khi tỷ nói sẽ không bỏ lại nó, nó ôm tỷ, bảo tỷ đừng sợ. Sau này nó lớn lên còn mạnh hơn phụ thân nó, sẽ bảo vệ tỷ.”

Sở Du nghe vậy, nàng nhìn về phía đứa trẻ trong đình viện rõ ràng đã thấm mệt, nhưng vẫn huơ từng chiêu kiếm theo lời sư phụ dạy, trong lòng không khỏi xúc động.

“Thế mà nỡ lòng nào.”

Sở Du nhịn không được cảm thán, Tưởng Thuần biết lời nàng nói là có ý gì, bảo: “Đều là duyên phận cả, bọn họ còn trẻ, dù sao vẫn phải tái giá. Muội cũng biết tính tình Trương Hàm và Vương Lam rồi đấy, lỗ tai mềm, trong nhà nói gì nghe nấy. Vương Lam thì tạm thời chưa tính toán, còn gia đình Trương Hàm đã tìm cho nàng một lối thoát cả rồi. Có một vị tiểu quan, từ khi Trương Hàm chưa lấy chồng là đã mến mộ nàng ấy, hôm nay dốc hết gia tài làm sính lễ, gia đình Trương hàm cũng vì muốn tốt cho nàng ấy.”

Sở Du gật đầu một cái, Tưởng Thuần nói tiếp: “Còn Tạ Cửu và Diêu Giác… lúc chưa lấy chồng, họ đã nổi danh khắp Hoa Kinh. Hai người bọn họ quen suy tính cho bản thân, Tạ Cửu từng nói với tỷ, vốn nàng ta định rời đi sớm một chút, bây giờ đã kéo dài đến hôm nay, chỉ sợ càng kéo càng không muốn đi nữa.”

“Dù sao con người cũng thường nuông chiều bản thân, nếu tiếp tục kéo dài, có lẽ nàng ta sẽ cảm thấy chăm sóc hài tử sống qua ngày cũng chẳng có gì không tốt. Nhưng thời niên thiếu, nàng ta và Diêu Giác từng nói muốn làm người đứng trên người khác, sao có thể mai một bản thân như vậy? Hôm nay, Vệ gia đã ổn định, các nàng cũng không còn có lý do gì để ở lại. Nếu chờ thêm vài năm, các nàng sinh con xong, e rằng tuổi cũng đã lớn.”

Gả cho vương hầu tương tướng(*), năm đó họ gả và Vệ gia, cũng là vì thấy dù là con vợ kế nhưng cũng có quân công trên người, người ngoài không dám khinh thường, quyền thế trung thiên.

(*) Vương hầu tương tướng: chỉ các chức quan giai cấp cao quý gồm tể tướng, tướng quân, vương, hầu

Dù cho bị tình cảm làm cảm động, nhưng lý trí vẫn còn đó. Sau tiệc rượu đêm ấy, tất cả tình cảm cũng đã đến lúc phủ bụi vào tim.

Có người cả đời truy cầu danh tiếng, có người cả đời theo đuổi tình cảm, có người cả đời suy tính quyền thế, có người cả đời chạy theo vinh hoa.

Người sống trên đời, mỗi người một sở cầu.

Sở Du gật đầu, nhìn hài tử trong đình viện, không hỏi thêm gì nữa. Không biết qua bao lâu, nàng bỗng thấy một bóng dáng trắng thuần xông vào tầm mắt.

Đám hài tử nhìn thấy người đến, vội vàng chạy sang, vui vẻ reo lên: “Tiểu thúc thúc, tiểu thúc thúc tới!”

“Trước đây Tiểu Thất rất thích chơi cùng bọn chúng, mỗi lần đến đều mang theo một ít bánh đường đỏ.” Tưởng Thuần đứng bên cạnh cười khẽ: “Bọn trẻ rất thích… Ấy?”

Lời còn chưa dứt, Tưởng Thuần đã lộ vẻ mặt nghi hoặc. Vệ Uẩn đứng đó, lần này chàng không mang theo bánh đường đỏ, trên mặt lũ trẻ tỏ ra thất vọng. Dường như Vệ Uẩn đang nói gì đó, chàng xoa xoa đầu Vệ lăng Mặc đang ôm bắp đùi mình.

Vệ Lăng Xuân xách theo kiếm gỗ, nói gì đó với Vệ Uẩn. Vệ Uẩn nhướng mày rồi gật đầu, bảo lũ trẻ tản ra. Tiếp đó, chàng nâng kiếm gỗ bên cạnh, đứng ở giữa, tùy tiện bày tư thế chỉa mũi kiếm xuống đất nhưng gần như là một tư thế phòng thủ hoàn mỹ.

Tưởng Thuần “Á” một tiếng, trái tim co thắt lại, sau đó nhìn thấy Vệ Lăng Xuân cầm kiếm xông về phía Vệ Uẩn. Vệ Uẩn nhấc tay lên huơ một cái đã đánh bật Vệ Lăng Xuân ra.

Vệ Lăng Xuân không chịu thua, lại cầm kiếm xông tới nữa.

Cứ lặp đi lặp lại như thế, Vệ Uẩn vừa để Vệ Lăng Xuân tấn công, vừa chỉ dạy cái gì đó, càng ngày Vệ Lăng Xuân cầm kiếm càng vững vàng, đánh càng mạnh hơn.

Tưởng Thuần biết Vệ Uẩn đang chỉ dạy Vệ Lăng Xuân, nhưng nhìn thấy dáng vẻ này của thằng bé thì nàng lại đau lòng không chịu được. Nàng dứt khoát cáo lui với Sở Du, vội vã bỏ đi, mắt không thấy thì tâm không phiền.

P/s (Zens Zens): Mình mới phát hiện một chuyện nha các bạn, cách tác giả xây dựng triều đại trong bộ truyện từ kiến trúc, lễ chế, trang phục,… dường như đều tham khảo từ triều Hán của Trung Quốc. Để dễ tưởng tượng các bạn có thể xem thử bộ phim Lang Gia Bảng của Hồ Ca đóng (ui, mình thích bộ phim này lắm đó, coi không sót một phút nào luôn). Dưới đây là một đoạn mình cóp nhặt, nói về trang phục trong phim Lang Gia Bảng:

Mặc dù Lang Gia bảng là một bộ phim cổ trang, không nói rõ bối cảnh lịch sử, nhưng đoàn phim về mặt trang phục, lễ nghi đều nghiêm túc nghiên cứu tỉ mỉ, tham khảo lịch sử, nhờ đến sự tư vấn chuyên gia, để thực hiện.

Trang phục nam nữ đều có sự nhất quán về thứ bậc địa vị. Phim dựa theo lễ chế Hán triều mà làm. Nhìn mũ đội đầu và dây thao (tua rua) của nam có thể nhận biết được địa vị, đẳng cấp, thân phận của họ. Trang phục trong cung cũng không làm giống như nhiều bộ phim cổ trang khác màu sắc hoa hoè, trong Lang Gia bảng, người có địa vị càng cao thì màu càng đậm, lên tới Hoàng đế sẽ thành màu đen. Điểm này là căn cứ đặc điểm trang phục Tây Hán mà làm. Mũ đội đầu của hoàng đế và Hoàng tử cũng là mũ thời Hán. Ngọc bội đeo trên người cũng có nghiên cứu, tùy theo thân phận sẽ mang ngọc bội chất liệu màu sắc khác nhau. Một điểm đáng chú ý là ngọc bội sẽ đeo ở phía trước, chứ không đeo bên hông người.

(Nguồn: kites.vn)

24
Leave a Reply

avatar
17 Số lượng chủ đề bình luận
7 Số lượng phản hồi cho các chủ đề bình luận
0 Người theo dõi
 
Bình luận được phản hồi nhiều nhất
Chủ đề bình luận sôi nổi nhất
18 Các tác giả bình luận
Lê Ngọc DiễmTrangHC Pé PihuyenmissSarah Những người bình luận gần đây
mai
Khách
mai

sao chỉ đọc đến chương 30, cho mình hỏi làm sao mới đọc tiếp chương tiếp theo, cảm ơn nhiều

Thủy tạ
Khách
Thủy tạ

T đọc 1 lèo 30 chương giờ mới comment, truyện hay và xúc động quá, có đoạn khóc hu hu luôn, cảm ơn b đã dịch truyện, mong đọc đc chương mới từ b

Sarah
Khách
Sarah

😀 Tiểu thất rất phúc hắc.

huyenmiss
Khách
huyenmiss

Mỗi khi có chương mới là lại vừa vui vừa buồn. Hónging

HC Pé Pi
Khách
HC Pé Pi

Ôi ôi đến hôm nay mới có thời gian chạy vào đọc truyện đây ^_^ công nhận truyện có nhiều câu nói thấm thía ghê ấy, chắc hôm nào phải ngồi chép lại mới đc ^^
Haizzz Tưởng Thuần 1 lúc phải nuôi 5 đứa bé 🙁 thời nay thấy nuôi 1 đứa đã cực khổ trăm bề rồi

HC Pé Pi
Khách
HC Pé Pi

Sao các bạn khác avatar có hình mà của mình ko có vậy hic T.T mình tìm mà ko có nút đăng nhập hay tạo tài khoản j hết trơn 🙁

Trang
Khách
Trang

Cảm thấy rất thích các cô gái trong này ( trừ Sở Cẩm vì chưa thấy nổi bật ). Cô nào cũng có một nét nổi bật riêng. Nói chung cũng tội mấy cô vì chồng chết nên mới phải bỏ đi vì bên phía mẹ đẻ ép. Còn Sở Du thì khác vì Có Sở tướng quân đồng ý nên tiếp tục ở lại được. Đúng là thời nào phụ nữ cũng khổ.

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!