Sơn hà chẩm – Chương 30 (2)

Chương 30 (2)

Tẩu tử vẫn rất giận, vẫn luôn rất tức giận

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận thông báo chương mới: Link

Lưu ý khi đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Sở Du nghiêng người dựa vào cột nhà trên hành lang, nhìn Vệ Uẩn đánh ngã Vệ Lăng Xuân hết lần này đến lần khác. Cứ như thế trong lúc vô tình, trên mặt Vệ Uẩn hiện lên nụ cười vui vẻ.

Đã rất lâu rồi chàng không cười như vậy. Sau khi trở về từ tiền tuyến, chàng chưa từng cười, mỗi lần cười là xen lẫn rất nhiều trạng thái, có ấm áp, có cay đắng, mang theo một chút đột ngột trưởng thành khó hiểu.

Bấy giờ dưới ánh mặt trời sau giờ ngọ, Vệ Uẩn nhìn Vệ Lăng Xuân bò dậy hết lần này đến lần khác, còn bản thân chàng lại giống như hài tử, dần dần lộ ra dáng vẻ tươi cười. Nụ cười kia trong sáng thuần khiết, ẩn chứa luồng hơi thở thiếu niên.

Không biết đã thử bao nhiêu lần, rốt cuộc Vệ Lăng Xuân cũng nằm gục trên đất, không gượng dậy nổi. Vệ Uẩn cầm kiếm, tựa lên cây, giọng nói hàm chứa ý cười: “Lăng Xuân, cháu tệ quá. Nào, đứng lên! Không phải nói hôm nay nhất định phải đánh với ta sao, qua đây đi.”

Tiếng nói của chàng không nhỏ, Sở Du đứng bên cạnh còn nghe thấy được. Không biết tại sao, bỗng nhiên Sở Du cảm thấy hơi ngứa tay.

Thế là nàng bưc rat ch ti,Ĭbt cưi: “ĐĬta đánh thay]Lăng Xuân cho.”

Va nghe thyli này, VUn ngc nhiênãquay đu nhìn³S Du bưcĪra t góc]ti. Nàng ciİáo khoác rnggiao li choVãn Nguyt, đngthi ly dâyĩbuc tóc ctcao tóc lên,ri li lyĪkiếm t giábinh khí bưcıqua, đng trưcmt V Un.

VUn nhìn côɪnương yếu t³gy tong teotrưc mt, mtĨna ngày miýphn ng li,gian nan nói:ï“Cái này, tut, hay làÍđ nhn thuaànhé

Li cònchưa dt đãnghe mt tiếngЇThnh ch giáoêvang lên, sauĨđó kiếm phóng°ti như bchxà, mãnh lit¸đâm v phíaV Un. VɩUn hết hnliên tc lùiâv sau, cănĩbn không dámĬđánh tr.

Nhưng kiếm,S Du quámnh m scİbén, kiếm phongcun lá rngbay tán lon.ĨHài t bêncnh v taytrm tr khenngi, V Unjb S Duđui chy khp,sân. Khinh côngõca S Duèkhông bng V¸Un, nghe thyýV Un vaĺchy va xintha: “Tu t,đ sai ri.ưSau này đs không ănľhiếp bn LăngľXuân na, tuđng đánh

SDu va bcóva bun cưi,đui theo mtılát ri cui°cùng cũng kitsc. Nàng đngÎmt bên vaòchng kiếm vath hng hc.V Un bưngtrà cnh giácti gn nàng,ýdè dt nói:“Tu t, ungïnưc không?”

SíDu ngưc mtĩnhìn chàng, tcĪgin đot ly²tách nưc ttrong tay chàng,tu ng c.ãNàng nhưng màynhìn chàng: “Đávn không đánhìtr, có phixem thưng tahay không?”

Làmgì có.” Vmt V Unêkh não: “Đđây s tu(lm, đ raòtay vi aiícũng không dámÏra tay vibà cô ngàiđâu, đúng không?”ô

S Du nghethy li nàythì nhn khôngđưc mà cưiĩphì. Thy{S Du cưi,V Un miĨth phào nhãnhm, vi mangkhăn đến lylòng: “Tu t,Ïnào, lau mhôi đi, đánhımt không?”

SDu ném kiếmtr li giábinh khí, lykhăn ưt t:trong tay chàng,va lau múhôi va bưcêvào trong. VÏUn ngoan ngoãnăđi theo phíasau. S DuĪliếc nhìn chàng,Ïnàng va toátm hôi, trênmi còn thmđm hơi nưc,ýnhìn thoáng quaīđôi mt kiaĬnhư n chaìlàn thu thy,khiến xương ngưixem nhũn điùmt na.

Chng quaìlúc đó VìUn còn chưaũbiết cái gìígi là thuêthy trêu ngưi.ICh có điuélúc S Du²nhìn qua, chàngcm thy nhưcó gì đóchy rn rnt đu ngóntay ri tíchĩt li trongílòng, làm chàngkhông kim đưcmà ngn ngưi.

VãUn vi vàng)cúi đu, khôngdám nhìn nhiu.âS Du laumt mình bngĩđng tác gingnhư lau cái]bàn, nàng chmrãi nói: “TiuTht, vn đngmt hi cóthy vui vchút nào không?”°

m.” V Unthành tht đáp:ìNhìn đám hàit Lăng Xuân,t nhiên đ)cm thy tinhthn phn chnmnh m hơn.”

S Du cưikh, nhìn véphía bu triôxa xăm cùngɪáng mây đang)hòa ln vàoénhau, đt nhiêndâng lên nimhi vng vôhn: “Ri mi(chuyn s ttĬhơn.”

Vệ Uẩn nhìn theo Sở Du, nhẹ nhàng đáp: “Phải.”

Tẩu tử vẫn rất giận.

Hai người vừa trò chuyện vừa đi về phía phòng ăn, nửa đường bỗng thấy quản gia đang cầm một tấm thiệp bước đến. Nhìn thấy Sở Du, quản gia mỉm cười khom lưng: “Thiếu phu nhân, Hầu gia, đây là thiệp do Tống phủ đưa đến. Ngày kia là thọ thần(*) của Hộ Quốc Công, Tống gia đặc biệt mời Hầu gia và Thiếu phu nhân tham dự.”

“Người đến nói…” Dường như quản gia biết thế nào bọn họ cũng hỏi vấn đề này nên đã sớm dò hỏi người của Tống gia. Ông ta vội đáp: “Hiện nay Tống thế tử và Sở nhị tiểu thư đã đính hôn, bảo rằng Thiếu phu nhân là người của Sở gia, cho nên cố ý mời riêng một tấm thiệp.”

Vệ Uẩn: “…”“Trả lại cho đệ?” Sở Du nhướng mày: “Đồ vào trong tay ta mà còn muốn đòi lại?” Sở Du phẩy mạnh tay áo, xoay người bỏ đi: “Nghĩ hay thật!”(*) Thọ thần: sinh nhật

【Vở kịch nhỏ】“Trả lại cho đệ?” Sở Du nhướng mày: “Đồ vào trong tay ta mà còn muốn đòi lại?” Sở Du phẩy mạnh tay áo, xoay người bỏ đi: “Nghĩ hay thật!”

Vở kịch nhỏ

Sở Du nghe nói thế thì nghi hoặc.

Sở Du: “Vệ Uẩn.”

Hôm nay mặc dù Vệ Uẩn đã được thả ra, nhưng Vệ gia chỉ còn lại một Vệ Uẩn không có thực quyền. Tống gia mời bọn họ là có ý gì?

Không, nàng vẫn luôn rất tức giận.“Đệ sai rồi.”

Quan trọng nhất là tại sao còn cố ý mời đích danh nàng đi?

Quan trọng nhất là tại sao còn cố ý mời đích danh nàng đi?

Không chỉ có Sở Du, Vệ Uẩn cũng cảm thấy kỳ quái. Chàng cầm bái thiếp, phát hiện bái thiếp chia ra thành hai phần, một phần cho chàng, một phần khác là cho Sở Du. Thế là chàng cau mày hỏi lại quản gia: “Ông có biết vì sao bọn họ cố ý mời Thiếu phu nhân đi không?”

Hôm nay mặc dù Vệ Uẩn đã được thả ra, nhưng Vệ gia chỉ còn lại một Vệ Uẩn không có thực quyền. Tống gia mời bọn họ là có ý gì?Sở Du: “Quỳ xuống.”

“Người đến nói…” Dường như quản gia biết thế nào bọn họ cũng hỏi vấn đề này nên đã sớm dò hỏi người của Tống gia. Ông ta vội đáp: “Hiện nay Tống thế tử và Sở nhị tiểu thư đã đính hôn, bảo rằng Thiếu phu nhân là người của Sở gia, cho nên cố ý mời riêng một tấm thiệp.”

Vệ Uẩn nghe nói thế thì nhíu mày Sở Du cũng cảm thấy có chút kỳ quái: “Nhưng mà bọn họ cũng lạ lùng thật, rõ ràng Thiếu phu nhân là Thiếu phu nhân Vệ gia ta, sao lại là người của Sở gia chứ?”

Vệ Uẩn: “Tẩu tử, có gì căn dặn?”

Vệ Uẩn: “Hoàng Đế? Chưa từng sợ.”

Sở Du không trả lời câu hỏi của quản gia, gật đầu nói: “Chúng ta biết rồi, ông đi đi.”

(*) Thọ thần: sinh nhật

Quản gia đáp một tiếng rồi lui xuống, chỉ để lại Sở Du và Vệ Uẩn trên hành lang dài. Sở Du thong thả nhét bái thiếp vào tay áo, Vệ Uẩn chột dạ cúi gằm mặt, nhìn Sở Du sửa sang lại ống tay. Nàng ngẩng đầu nhìn Vệ Uẩn, như cười như không, hỏi: “Ký thư phóng thê vui không?”

“Đệ sai rồi.”

***

Vệ Uẩn chỉ hận không thể lập tức quỳ xuống nhận tội, vội nói: “Là lỗi của đệ, tẩu tẩu lấy thư phóng thê ra đây, đệ sẽ đốt nó rồi lập tức tới Sở gia nói rõ chuyện này với bá phụ bá mẫu…”

(n năm sau)

“Trả lại cho đệ?” Sở Du nhướng mày: “Đồ vào trong tay ta mà còn muốn đòi lại?” Sở Du phẩy mạnh tay áo, xoay người bỏ đi: “Nghĩ hay thật!”

Quần chúng: “Đệch, người này không phải Hoàng Đế à?!

Vệ Uẩn: “…”

Quản gia đáp một tiếng rồi lui xuống, chỉ để lại Sở Du và Vệ Uẩn trên hành lang dài. Sở Du thong thả nhét bái thiếp vào tay áo, Vệ Uẩn chột dạ cúi gằm mặt, nhìn Sở Du sửa sang lại ống tay. Nàng ngẩng đầu nhìn Vệ Uẩn, như cười như không, hỏi: “Ký thư phóng thê vui không?”

Tẩu tử vẫn rất giận.

Không, nàng vẫn luôn rất tức giận.

***

Vệ Uẩn: “…”

Sở Du: “Vệ Uẩn.”(*) Thọ thần: sinh nhậtVở kịch nhỏ“Người đến nói…” Dường như quản gia biết thế nào bọn họ cũng hỏi vấn đề này nên đã sớm dò hỏi người của Tống gia. Ông ta vội đáp: “Hiện nay Tống thế tử và Sở nhị tiểu thư đã đính hôn, bảo rằng Thiếu phu nhân là người của Sở gia, cho nên cố ý mời riêng một tấm thiệp.”Hai người vừa trò chuyện vừa đi về phía phòng ăn, nửa đường bỗng thấy quản gia đang cầm một tấm thiệp bước đến. Nhìn thấy Sở Du, quản gia mỉm cười khom lưng: “Thiếu phu nhân, Hầu gia, đây là thiệp do Tống phủ đưa đến. Ngày kia là thọ thần(*) của Hộ Quốc Công, Tống gia đặc biệt mời Hầu gia và Thiếu phu nhân tham dự.”

Vệ Uẩn: “Được, tẩu tử, lần này người muốn đệ quỳ ván giặt đồ hay là sầu riêng?”

Sở Du không trả lời câu hỏi của quản gia, gật đầu nói: “Chúng ta biết rồi, ông đi đi.”

(n năm sau)

Vệ Uẩn: “Chẳng phải ta đã nói dưới một người à?”

Vệ Uẩn: “Vệ Uẩn ta là Trấn Bắc Vương giết người không chớp mắt, dưới một người trên vạn người. Thiên hạ này không có người nào, không có việc gì làm ta sợ!”

Không chỉ có Sở Du, Vệ Uẩn cũng cảm thấy kỳ quái. Chàng cầm bái thiếp, phát hiện bái thiếp chia ra thành hai phần, một phần cho chàng, một phần khác là cho Sở Du. Thế là chàng cau mày hỏi lại quản gia: “Ông có biết vì sao bọn họ cố ý mời Thiếu phu nhân đi không?”

Sở Du: “Vệ Uẩn.”

Vệ Uẩn: “Tẩu tử, có gì căn dặn?”

Sở Du: “Quỳ xuống.”

Quần chúng: “Không phải bảo không có người nào chuyện nào làm ngươi sợ sao?”

Vệ Uẩn: “Được, tẩu tử, lần này người muốn đệ quỳ ván giặt đồ hay là sầu riêng?”

Quần chúng: “Không phải bảo không có người nào chuyện nào làm ngươi sợ sao?”

Vệ Uẩn: “Chẳng phải ta đã nói dưới một người à?”

Quần chúng: “Đệch, người này không phải Hoàng Đế à?!

Vệ Uẩn: “Hoàng Đế? Chưa từng sợ.”

4.8 31 votes
Đánh giá bài viết
guest
346 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Uyen
Uyen
2 Tháng Cách đây

vở kịch nhỏ dễ thương quá

minh phương
minh phương
2 Tháng Cách đây

ôi !!!! tuổi trẻ của tôi đâu rồi…

My my
My my
2 Tháng Cách đây

Coi cái vở kịch nhỏ mà cười xỉu luôn. Ổng hài quá trời quá đất

Thanh Thư
Thanh Thư
2 Tháng Cách đây

Chưa gì đã bộc lộ bản chất sợ vợ :)))))

346
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!