Sơn Hà Chẩm – Chương 36

Sơn Hà Chẩm – Chương 36

Chương 36

Đại ca, huynh đừng đóng cửa, muội nghe lời mà

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

***

Vệ Uẩn nghe thế liền ngước mắt lên, ánh mắt chứa đựng sự đánh giá.

Sở Lâm Dương điềm tĩnh mở miệng: “Diêu Dũng vô năng, lại là tiểu nhân âm hiểm, nhưng được Bệ hạ hết sức trọng dụng. Nếu Diêu Dũng tiếp tục làm chủ soái trong trận chiến này, chắc chắn sẽ hao mòn thực lực quốc gia, chỉ e đất nước sẽ không còn sức chống trả. Hiện nay, tân hoàng Bắc Địch đã lập lời thề trên tế đàn, thề rằng kỵ binh không vào Hoa Kinh, Bắc Địch tuyệt không rút quân. Điều này cho thấy Bắc Địch rất quyết tâm, chắc chắn không có khả năng đàm phán. Cho nên hôm nay Lâm Dương đến gặp Hầu gia, xin nguyện trợ giúp Hầu gia một tay, nhanh chóng diệt trừ Diêu Dũng.”

Vệ Uẩn không lên tiếng, chàng gõ nhẹ lên mặt bàn. Sở Lâm Dương im lặng ngồi chờ. Một lát sau, Vệ Uẩn khẽ cười: “Dù sao  ta cũng chỉ là một thiếu niên, cớ gì Thế tử lại nghĩ ta có năng lực đó?”

“Không phải ta tin Hầu gia, mà là ta tin Vệ gia.”

Sở Lâm Dương nâng mắt nhìn Vệ Uẩn: “Con rết trăm chân, chết cũng còn ngọ nguậy. Tại hạ không tin quân đội Vệ gia bây giờ không còn sót lại chút gì.”

Trải qua bốn đời tam công gia, không một gia tộc bình thường nào có thể so sánh về thực lực bên trong với Vệ gia được. Nếu không phải Vệ gia trung thành tận tâm, lại chưa từng hoạt động nhiều tại Hoa Kinh, sao Vệ Uẩn lại đến nông nỗi này?

Vệ Uẩn quan sát Sở Lâm Dương kỹ lưỡng. Sở Lâm Dương nâng chén trà, nhấp khẽ, vẻ mặt ung dung tao nhã.

“Vậy Thế tử dự định giúp ta thế nào?”

Vệ Uẩn nhìn chằm chằm Sở Lâm Dương. Sở Lâm Dương nhẹ nhàng mỉm cười: “Hiện nay, nước Nam Việt đã có dị động, ta và phụ thân sắp phải đi Tây Nam. Thời điểm mấu chốt, hi vọng Hầu gia chỉ điểm.”

Vệ Uẩn nghe nói thế thì đồng tử co rút.

Lời này của Sở Lâm Dương chẳng khác nào vào thời khắc quyết định, hắn sẽ giao toàn bộ quyền điều động quân đội Tây Nam  cho chàng!

Nhịp tim Vệ Uẩn đập cực nhanh, nhưng trên mặt vẫn điềm nhiên như cũ: “Ta hiểu rồi.”

Sở Lâm Dương nâng tay lên, chắp tay, mỉm cười: “Đợi tin tốt lành.”

Vệ Uẩn gật đầu, chàng hiểu Sở Lâm Dương đang ám chỉ điều gì, nghiêm túc đáp lại: “Thế tử yên tâm, ta sẽ cố gắng nhanh chóng lật đổ Diêu Dũng.”

Sở Lâm Dương mỉm cười, gật đầu cáo lui.

Cuộc nói chuyện không lâu lắm, Sở Du đứng đợi ngoài cửa một lát đã thấy Sở Lâm Dương bước ra. Nàng tiến lên trước đón, vội hỏi: “Nói xong rồi sao?”

“Ừ.” Sở Lâm Dương gật đầu, đi về phòng ăn cùng Sở Du, tán gẫu với nàng đôi ba câu về chuyện thường ngày của nàng ở Vệ phủ, sau đó hai người bước vào đại sảnh.

Lúc này đồ ăn đã được bày lên, mọi người đều đang chờ hắn. Sở Lâm Tây vừa thấy hai người đã vội vàng bước lên, khoác tay Sở Du làm nũng: “Muội muội tới rồi, Nhị ca đói chết mất.”

“Bộ dạng này của đệ giống Nhị ca chỗ nào chứ?”

Sở Lâm Dương mỉm cười: “Rõ ràng là tiểu đệ.”

“Phải phải phải, đệ là tiểu đệ.” Sở Lâm Tây vội cười nói: “Tiểu đệ mời ca ca tỷ tỷ ăn cơm, được chưa?”

Sở Lâm Tây đùa giỡn khiến bầu không khí cuối cùng cũng sôi nổi lại. Sở Cẩm ngồi yên lặng một bên, không nói lời nào, cúi đầu dùng bữa.

Cả nhà ăn uống nói cười, đợi đến khi trời tối, Sở Kiến Xương dẫn Tạ Vận rời đi. Tạ Vận năm lần bảy lượt khuyên Sở Du về nhà, nhưng thấy không có tác dụng, bà đành ngấn lệ rời đi.

Sở Du tiễn cả nhà lên xe ngựa, Sở Lâm Dương đứng bên cạnh nàng, hắn là người lên xe cuối cùng. Chờ mọi người xong xuôi, hắn quay lại nói: “Ít hôm nữa, huynh sẽ đi Tây Nam. Muội ở lại hãy tự biết chăm sóc bản thân.”

Sở Du nghe thế thì sững người, rất nhiều năm tháng loé lên trong đầu nàng, cuối cùng nàng chỉ nói: “Huynh đến Tây Nam ổn định rồi thì thường xuyên viết thư kể một ít tình hình cho muội, đừng có bặt vô âm tín.”

Nàng muốn nhắc nhở Sở Lâm Dương rất nhiều, ví dụ như đừng đến Phượng Lăng Thành, đừng đi cứu Tống gia, đừng rời khỏi Tây Nam…

Thế nhưng trước khi mở miệng, nàng chợt nhớ đến kết cục của Vệ gia.

Khuyên ngăn không có kết quả, thậm chí có khi nàng cũng không nắm rõ đầu đuôi ngọn nguồn, cho nên nàng chỉ có thể trực tiếp ra tay.

Thay vì nói với Sở Lâm Dương không cho hắn đến Phượng Lăng Thành, chi bằng giải quyết Tống Văn Xương trước khi hắn ta bị bắt. Tống Văn Xương không còn cơ hội được cứu thì cũng sẽ không có chuyện Sở Lâm Dương đi cứu người.

Thay vì dặn dò cả trăm lần, còn chẳng bằng dặn Sở Lâm Dương viết thêm vài phong thư để nàng nắm rõ tình hình của hắn.

Sở Lâm Dương không ngờ Sở Du sẽ nói vậy. Thuở nhỏ, Sở Du rất thân thiết với hắn, sau khi lớn lên thì tình cảm ngày càng hướng nội. Hắn ngẩn người một lúc rồi mới bật cười, dịu dàng đáp: “Biết rồi, muội yên tâm.”

Sau khi dứt lời, Sở Lâm Dương lên xe ngựa. Sở Du nhìn chiếc xe lắc lư rời đi mới chậm rãi trở vào trong phủ.

Nàng đi chưa được mấy bước đã nhìn thấy Vệ Uẩn đứng trên hành lang, cầm đèn chờ nàng. Sở Du hơi kinh ngạc: “Đệ ở đây làm gì thế?”

“Đệ định tiễn Sở tướng quân với tẩu, không ngờ lại đến chậm một bước.

“À, không sao.” Sở Du cười bước tới: “Ta tự tiễn cũng được, người nhà ta không quá để ý mấy chuyện này.”

“Vệ Hạ bảo hình như tẩu xung đột với người nhà?”

Vệ Uẩn mở miệng dò hỏi, Sở Du nhướng mày: “Ai lắm mồm thế?”

“Cũng chỉ là quan tâm thôi.” Vệ Uẩn cầm đèn, từ tốn hỏi: “Đệ tới là muốn hỏi tẩu có cần đệ giúp một tay không?”

“Không cần.” Sở Du đáp theo bản năng. Tuy nhiên sau khi đáp xong, nàng lại hơi hối hận, thở dài một hơi: “Tiểu Thất, có phải khi ai đó bảo đã quen với điều gì, thì người khác sẽ cảm thấy người đó không sao không?”

“Vậy phải xem đối tượng người đó nói là ai, đối tượng ấy có quan tâm người đó không.”

Vệ Uẩn không ngoảnh đầu lại nhìn nàng, chàng nhìn thẳng về trước, giọng nói điềm nhiên vững vàng: “Tẩu nói với đệ không sao, Nhị tẩu nói với đệ không sao, mẫu thân cũng nói với đệ không sao, nhưng đệ chưa bao giờ cảm thấy mọi người thật sự không sao cả. Lòng người đều là thịt, bất quá là tự mình gắng gượng đứng lên, ai lại thật sự không sao?”

Nghe Vệ Uẩn nói, sự xao động trong lòng Sở Du mới phai nhạt dần. Nàng quay đầu nhìn Vệ Uẩn, chỉ trong khoảng thời gian ngắn, dường như chàng lại cao hơn một chút. Thời điểm vừa mới gặp mặt, bọn họ cao xấp xỉ nhau, hôm nay rõ ràng Vệ Uẩn đã cao hơn nàng. Sở Du nhớ đến dáng vẻ của Vệ Uẩn sau này liền trêu chọc: “Tiểu Thất phải mau mau trưởng thành, sau này còn hiếu kính tẩu tẩu.”

Vệ Uẩn nghiêng mắt nhìn nàng, đôi mắt hàm chứa ý cười trong trẻo.

“Được thôi.” Chàng gật đầu: “Đến lúc đó đệ sẽ gom hết nhân sâm lộc nhung, đông trùng hạ thảo đến cho ngài ăn thay cơm. Vệ Thất đệ trước giờ là người hiếu kính trưởng bối, ngài ngàn lần đừng khách sáo.”

Sở Du nghe là biết Vệ Uẩn đang nói móc nàng sau này sẽ trở thành bà lão. Nàng cướp lấy đèn khỏi tay Vệ Uẩn, đánh vào tay chàng một cái. Vệ Uẩn lập tức kêu oang oác, giữ rịt bàn tay, kêu la đau đớn: “Tiêu rồi, gãy xương rồi!”

Sở Du liếc nhìn chàng, hờ hững nhắc: “Làm quá.”

Vệ Uẩn thở dài: “Tẩu tẩu, người không thấy xót cho đệ.”

“Ta thấy xót cho đệ chứ.” Sở Du khẽ mỉm cười: “Không có đệ, về sau ta lấy nhân sâm lộc nhung ở đâu mà ăn thay cơm đây?”

Hai người vừa đùa giỡn vừa trở về phòng. Trong khoảng thời gian ngắn, Sở Du đã hoàn toàn quên bẵng đi những cảm xúc phiền não, chán ghét và bất an kia.

Chờ Vệ Uẩn đưa nàng về phòng rồi cáo lui, Sở Du mới sực nhận ra, gọi Vệ Uẩn lại: “Có phải đệ đợi ta vì muốn an ủi ta không?”

Vệ Uẩn nghe thế thì vẻ mặt lộ ra một chút ngượng ngùng, chàng sờ mũi, hơi mất tự nhiên đáp: “Đệ thấy tẩu tẩu không vui, chẳng biết phải an ủi thế nào, bèn nhớ tới trước đây tẩu an ủi đệ bằng cách bảo đệ kể vài chuyện non nước cho tẩu nghe. Khi nói chuyện với tẩu, đệ không còn nhớ đến những chuyện đau khổ kia nữa. Cho nên đệ nghĩ, nếu đệ ở trong phủ, thôi thì để đệ trò chuyện với tẩu giải khuây cũng được.”

Sở Du không đáp, nàng nhìn Vệ Uẩn.

Thiếu niên sử dụng cách thức an ủi vừa vụng về lại vừa tầm thường này khác hẳn dáng vẻ tiểu Hầu gia trầm ổn bên ngoài của chàng. Ánh mắt nàng dịu dàng, nhìn chàng thật lâu, cuối cùng mới nói: “Cảm ơn đệ, ta thấy ổn hơn nhiều rồi.”

Vệ Uẩn bật cười: “Vậy thì tốt.”

Sở Du khoát tay áo: “Đệ về phòng đi.”

Vệ Uẩn hành lễ, lui xuống.

Lúc Sở Du ngủ, cuối cùng người nhà Sở gia cũng đã về đến phủ. Tạ Vận bất mãn oán giận Sở Kiến Xương: “Ông xem ông dạy dỗ con bé thành ra thế nào rồi, có còn dáng vẻ nào của nử tử không? Năm đó ta đã bảo ông giao con cho ta, nhưng ông cứ nhất quyết mang đến Tây Nam. Bây giờ ông xem, nó đã trở nên thế nào rồi? Rốt cuộc nó có hiểu ý nghĩa của chuyện thủ tiết ba năm không? Lỡ ba năm sau nó không lấy được chồng, không gả được cho một người tốt thì phải làm sao hả?!”

“Mẫu thân.” Sở lâm Dương đứng đằng sau lên tiếng: “Muội muội không phải là nữ tử tầm thường, mẫu thân đừng so sánh muội ấy với suy nghĩ của nữ tử tầm thường khác. Thay vì nói A Du, chi bằng mẫu thân tự hỏi mình đã dạy dỗ A Cẩm thế nào mà lại khiến muội ấy trở thành nữ tử tâm cơ như vậy?”

“Đại ca!”

Sở Cẩm ngấn lệ bật thốt, nàng ta định nói gì đó, nhưng bỗng nhìn thấy Sở Lâm Dương quay đầu, mỉm cười nhìn nàng: “Muội không cần nói.”

Thấy nụ cười kia, toàn thân Sở Cẩm đột nhiên run rẩy.

Sở Lâm Dương nhấc tay chỉ về hướng từ đường, nhẹ nhàng nói: “Vào trong đó quỳ đi, hửm?”

“Lâm Dương…” Tạ Vận có hơi bất an: “Con làm vậy…”

“Con thế nào? À, không công bằng? Mẫu thân, người có biết thật sự không công bằng là thế nào không?” Ánh mắt Sở Lâm Dương lạnh lẽo: “Nếu như con thật sự không công bằng, người cho rằng Sở Cẩm còn có thể đứng ở đây để mà quỳ từ đường sao? Dựa vào những chuyện vô sỉ mà muội ấy làm, con đã gả muội ấy cho tên bán thịt heo trong hẻm rồi!”

“Sao con có thể khẳng định là nó cố ý…” Tạ Vận cố phản bác, Sở Lâm Dương lạnh lùng cười: “Bởi vì Sở Du là muội muội con, muội ấy cũng là muội muội con, con biết rõ tính tình các muội ấy thế nào. Rốt cuộc là con thiên vị hay là người bất công, mẫu thân, người cũng biết rất rõ mà. A Du có bản lĩnh, có thể không thèm để ý, nhưng người cũng đừng nghĩ mỗi lần xảy ra chuyện là bắt A Du phải nhịn.”

Dứt lời, Sở Lâm Dương ngước mắt nhìn Sở Cẩm đứng bên cạnh, lạnh giọng quát: “Đi quỳ đi!”

Sở Cẩm không nói tiếng nào. Nàng ta lạnh lùng nhìn Sở Lâm Dương, quay người bỏ đi.

Chờ Sở Cẩm đi rồi, Sở Lâm Dương quay đầu lại nhìn Tạ Vận, nhẹ nhàng nói: “Mẫu thân, con đối xử tốt với A Cẩm, người cũng đừng thiên vị mà nên đối xử tốt với A Du một chút. Nếu A Du không tốt, vậy con cũng sẽ khiến A Cẩm không được dễ chịu, có được hay không?”

“Con… Con…”

Tạ Vận nóng giận quát: “Sao ta lại sinh ra một đứa ngỗ nghịch như con chứ!”

Sở Lâm Dương không lên tiếng, chàng điềm tĩnh nhìn Tạ Vận. Ánh mắt kia khiến Tạ Vận rét lạnh khắp người.

Tất cả lời muốn nói kẹt lại trong họng, Sở Lâm Dương thấy bà im lặng, hắn liền tao nhã xoay người đi về hướng từ đường.

Sau khi Sở Cẩm vào từ đường quỳ, một lúc sau, Sở Lâm Dương đã đứng ở sau lưng nàng ta.

Ánh trăng kéo dài chiếc bóng của hắn khiến bóng của hai người đan xen một chỗ. Cơ thể Sở Cẩm không kiềm được mà run rẩy, Sở Lâm Dương nhẹ nhàng thở dài: “Muội nghĩ quẩn gì mà lại đi trêu chọc A Du như vậy?”

Sở Cẩm không lên tiếng, nàng ta siết chặt nắm tay.

Sở Lâm Dương nhìn bóng lưng nàng ta, giữa đôi mày vẫn là vẻ ôn hòa như cũ: “Muội còn nhớ năm muội mười hai tuổi, ta đã nói gì với muội không?”

“Nhớ…” Giọng nói Sở Cẩm run rẩy, giống như đắm chìm vào một cơn ác mộng. Sở Lâm Dương bước đến từ sau lưng nàng ta, nhiệt độ cơ thể hắn áp tới gần. Sở Cẩm run rẩy dữ dội hơn, Sở Lâm Dương ngồi xuống, nhìn sườn mặt nàng ta, mỉm cười: “Thuật lại lần nữa cho ca ca nghe xem?”

“Không được… sinh sự với tỷ tỷ. Không được… đặt bẫy tỷ tỷ. Không được… có ý xấu với tỷ tỷ… Nhường nhịn, bao dung, yêu thương tỷ ấy.”

“Huynh nói sai sao?” Giọng điệu Sở Lâm Dương vẫn dịu dàng như nước, nước mắt Sở Cẩm chầm chậm tuôn rơi, giọng nói khàn đi: “Không có.”

“Vậy muội có thể nói lý do chuyện hôm nay cho ta biết không?”

Sở Cẩm không dám nói lời nào. Nàng ta cắn chặt môi dưới, im như thóc. Sở Lâm Dương nhìn nàng ta, trong mắt chứa đựng sự châm chọc: “Nếu không phải hôm nay A Du nói ra, huynh cũng không biết lá gan của muội lớn đến vậy. Giật dây cho muội ấy bỏ trốn, bôi nhọ danh dự muội ấy. A Cẩm, chẳng lẽ mấy năm qua, huynh đối xử với muội quá tốt rồi sao?”

Sở Cẩm vẫn không nói chuyện, Sở Lâm Dương bất chợt cao giọng: “Nói đi!”

“Huynh muốn muội nói cái gì…” Sở Cẩm khóc lóc quay đầu lại, nàng ta không thể nào kiềm nén được nữa: “Huynh bảo muội nói gì đây?! Huynh muốn lý do, vậy muội hỏi huynh, đều là muội muội của huynh, huynh dựa vào đâu mà đối xử với muội như vậy! Tại sao huynh lại đối xử với muội như vậy!”

“Phải, năm mười hai tuổi là muội đặt bẫy dụ tỷ ấy rơi xuống giếng, nhưng huynh cũng đã trả thù cho tỷ ấy rồi. Muội tin tưởng huynh như vậy, huynh bảo muội xuống giếng thì muội xuống giếng. Kết quả thì sao? Huynh nhốt muội dưới đáy giếng, ở đó tối như vậy, lạnh như vậy, huynh lừa muội ớ đó ba ngày trời! Vì trả thù chuyện tỷ ấy sốt cao ba ngày, huynh cũng nhốt muội dưới giếng ba ngày, thế còn chưa đủ sao?! Huynh dựa vào cái gì mà bảo muội phải nhường nhịn tỷ ấy, tại sao tỷ ấy thích gì thì muội cũng phải cho?”

“Huynh hỏi muội lý do?” Dường như Sở Cẩm chẳng thèm quan tâm điều gì nữa, nàng ta bật cười thật lớn: “Được, muội nói cho huynh biết, so với tỷ ấy, muội còn giỏi hơn rất nhiều! Muội muốn huynh nhìn cho rõ, mắt chó của huynh bị mù rồi. Muội còn giỏi hơn tỷ ấy gấp ngàn lần vạn lần! Muội gả cho người tài giỏi hơn, thanh danh tốt hơn, cái gì cũng giỏi hơn tỷ ấy. Người làm ca ca như huynh sai rồi! Huynh nhìn lầm rồi!”

“Năm đó chính huynh nói ——”

Sở Cẩm khóc đến thở hổn hển. Bình thường nàng ta đều khóc thút thít đáng yêu như hoa lê ướt mưa, thế mà hôm nay nàng ta lại khóc đến bất chấp tất cả, nước mắt nước mũi tèm lem, trông không đẹp chút nào.

Nàng ta giống như một đứa trẻ, phủ phục dưới chân Sở Lâm Dương, đau khổ nói: “Chính huynh bảo cả đời này muội cũng sẽ không bằng tỷ ấy. Nếu muội được như tỷ ấy, huynh cũng sẽ đối xử với muội tốt như thế ——”

“Vậy mà hôm nay huynh còn hỏi muội lý do? Muội còn có thể có lý do nào nữa!”

Còn có thể có lý do nào nữa.

Tất cả chỉ là không cam lòng, chỉ là muốn tranh giành mà thôi. Nàng ta nào có phải tranh vinh hoa phú quý, bất quá chỉ là tranh giành sự yêu thương độc nhất vô nhị này của hắn mà thôi.

Nàng ta cũng muốn được một người đặt trên đầu quả tim như Sở Du.

Sự bênh vực không chút lý trí, quyết tuyệt, điên cuồng của Sở Lâm Dương, càng khiến nàng ta không cam lòng, càng khát vọng, điên cuồng đố kỵ.

Nàng ta khóc thật to, cười thật to, Sở Lâm Dương vẫn luôn yên lặng mà nhìn.

Cuối cùng, nàng ta thôi khóc, nằm phủ phục dưới chân hắn, rấm rứt thút thít. Ánh mắt Sở Lâm Dương nhìn nàng ta mang chút thương hại.

“Xin lỗi, huynh không ngờ chuyện lúc nhỏ lại ám ảnh muội đến vậy.”

Giọng nói của hắn rất dịu dàng, Sở Cẩm chậm rãi ngẩng đầu dậy, ánh mắt chất chứa kỳ vọng. Sở Lâm Dương lấy khăn tay ra, đưa cho nàng ta.

Sở Cẩm nhìn chiếc khăn tay vuông, bất giác ngẩn người.

Người này rất dịu dàng, là kiểu dịu dàng lặng yên, tỉ mỉ chu đáo.

Từ nhỏ nàng ta đã thích người ca ca này nhất. Mỗi năm đến ngày lễ Tết, hắn đều trở về. Khi đó nàng ta sẽ đứng trước cửa, ôm búp bê vải năm trước hắn tặng để chờ hắn.

Mỗi năm, Sở Lâm Dương sẽ tặng nàng ta búp bê khác nhau, tất cả đều là cái nàng thích nhất.

Nhưng năm mười hai tuổi, theo hắn trở về không chỉ có búp bê vải mà còn có người tỷ tỷ vẫn luôn sống tại Tây Nam, đến mười hai tuổi mới hết say xe ngựa.

Nhìn thấy Sở Du, nàng ta mới biết hóa ra tặng nàng ta búp bê vải chỉ là một phần dịu dàng bé nhỏ không đáng kể của hắn. Sở Cẩm thuở nhỏ tâm sinh đố kỵ, bèn ném một con mèo con xuống giếng, dụ Sở Du xuống cứu. Nàng ta muốn dùng cách này để tổn thương Sở Du, giải toả sự bất mãn trong lòng.

Chuyện đó bị Sở Lâm Dương biết được, hắn không mắng nàng ta, ngược lại còn bảo với người trong nhà là dắt nàng ta đi du ngoạn. Khi đó Sở Cẩm hết sức vui mừng, cho rằng không có Sở Du, ca ca sẽ chỉ là ca ca của riêng mình. Nhưng nàng ta không ngờ sau khi Sở Lâm Dương dẫn mình ra khỏi nhà, ban đêm, hắn lừa nàng đến một miệng giếng cạn.

Ca ca mà nàng ta cho rằng tốt nhất lại lừa nàng nhảy xuống giếng, sau đó đứng trên miệng giếng thờ ơ đứng nhìn.

Nàng ta khóc lóc cầu xin hắn kéo nàng lên, nhưng hắn chỉ lặng lẽ nhìn nàng: “Chừng nào A Du hết sốt cao, muội sẽ được lên.”

“Lỡ tỷ ấy chết thì sao?”

Sở Lâm Dương mỉm cười, dáng vẻ tươi cười dịu dàng mà điềm tĩnh. Dưới ánh trăng, nụ cười ấy lại càng khiến lòng người run rẩy.

Hắn nhẹ nhàng hỏi lại: “Muội ấy chết rồi, muội còn sống làm gì? Muội không cần đền mạng sao?”

Trong chớp mắt đó, nàng ta nhìn vẻ mặt ung dung điềm tĩnh của người trước mặt, bao nhiêu sự tuyệt vọng và không cam lòng ùn ùn trào dâng.

Nàng ta khóc lóc hỏi hắn: “Tại sao chứ, tỷ ấy có chỗ nào tốt, muội cũng là muội muội huynh. Tại sao huynh lại đối xử với muội như vậy?”

Sở Lâm Dương lẳng lặng nhìn nàng ta, phát ra tiếng nói lạnh băng: “Muội ấy chỗ nào cũng tốt hơn muội, tâm tính của muội suốt đời này cũng không bằng muội ấy.”

“Sao muội lại không bằng được? Sao muội lại không tốt bằng tỷ ấy? Sở Lâm Dương, nếu muội giỏi hơn tỷ ấy thì sao?”

“Muội?” Sở Lâm Dương càng cười tươi hơn, nhưng lại giống như đang đùa cợt: “Vậy muội muốn gì cũng được.”

Muội muốn gì cũng được.

Lời nói kia đã đè nén trong lòng nàng ta bao nhiêu năm?

Nàng ta đọc sách, học chữ, học thi từ ca phú, tinh thông cầm kỳ thư họa. Tất cả những gì nữ tử đương thời phải làm, nàng ta đều làm đến mức tốt nhất. Còn Sở Du thì làm được gì? Trừ vung gậy múa thương, Sở Du chẳng làm được gì.

Nhưng trong lòng Sở Lâm Dương, Sở Du vẫn là muội muội yêu quý độc nhất vô nhị.

Nếu như mới ban đầu chỉ là sự ghen tị bình thường giữa tỷ muội với nhau, thì theo năm tháng đã trở thành sự căm ghét.

Sở Cẩm gian nan khép hai mắt lại, không nói tiếng nào nữa. Sở Lâm Dương im lặng nhìn nàng ta, một lúc sau, rốt cuộc hắn cũng lên tiếng: “Khi đó huynh còn nhỏ, không biết biện pháp nào tốt hơn, đó là lỗi của huynh. Huynh hi vọng gia định hòa thuận, hi vọng muội có thể tha thứ cho huynh. Vậy nên A Cẩm, sau này đừng gây sự với A Du nữa, hãy ngoan ngoãn xem nàng là tỷ tỷ được không?”

“Nếu muội không làm vậy thì sao?” Giọng Sở Cẩm khàn đi, Sở Lâm Dương tỏ vẻ bất đắc dĩ, thở dài: “Muội biết tính huynh, muội là muội muội huynh, đương nhiên huynh không đành lòng giết muội, đành tùy theo tình huống mà xem xét.”

“Nếu muội lại vu oan hãm hại thanh danh muội ấy, huynh sẽ rút lưỡi muội.”

“Nếu muội ra tay làm muội ấy bị thương, huynh sẽ phế tứ chi của muội.”

“Nếu muội chặn đứng hôn sự của muội ấy, huynh sẽ tìm cho muội một mối hôn sự còn ‘Thích hợp’ hơn, đảm bảo khiến muội hối hận cả đời.”

“Nếu muội hại chết muội ấy.” Đôi mắt Sở Lâm Dương ẩn chứa sự thương hại: “A Cẩm, huynh sẽ cho muội biết, cái gì gọi là sống không bằng chết.”

Sở Cẩm không dám tin, nàng ta chậm chạp ngẩng đầu lên. Sở Lâm Dương ngồi xuống, cúi đầu nhìn nàng ta.

“A Cẩm, con người đều sẽ trưởng thành. Nếu không phải hôm nay huynh ngăn A Du, lần sau nếu muội hãm hại muội ấy, có lẽ sẽ chết luôn đấy.”

“Ca ca sẽ không làm những chuyện ngây thơ như nhốt dưới giếng cạn lần nữa đâu. Muội hiểu không?”

Sự dịu dàng trong ánh mắt Sở Lâm Dương khiến nàng ta sợ hãi. Cả người Sở Cẩm run rẩy liên hồi.

Sở Lâm Dương cởi áo khoác ngoài của mình, dịu dàng đứng bên cạnh nàng ta, rũ mắt nhìn nàng đầy thân thiết, nói: “Đêm khuya sương lạnh, muội cứ ở đó quỳ đi.”

Dứt lời, hắn đứng lên, bước ra ngoài, chầm rãi đóng cửa lại.

Sự tuyệt vọng sợ hãi khi ở trong giếng cạn chờ đợi cái chết năm mười hai tuổi bỗng nhiên trỗi dậy.

Sở Lâm Dương biết sau năm mười hai tuổi, nàng ta đã không thể ngồi một mình trong bóng tối, nhưng hắn vẫn đóng cửa.

Hắn đang trừng phạt nàng! Hắn muốn nàng ta biết, Sở Du là thần thánh mà nàng không thể nào chạm vào, là sự tồn tại mà nàng vĩnh viễn không thể nào chạm đến.

“Không!”

Nàng ta cố gắng ngăn cửa đóng lại, gào khóc: “Đại ca, đừng đóng cửa, muội nghe lời huynh mà, đừng đóng cửa!”

Tuy nhiên không hề có tác dụng.

Giống như năm mười hai tuổi nàng ta bị hắn bỏ lại dưới giếng, hắn chưa từng để ý đến lời nói của nàng.

Sở Cẩm ngồi trong phòng gào khóc, Sở Lâm Dương đứng ngoài cửa, một lát sau mới chậm chạp rời đi.

P/s (Zens Zens): Sở Lâm Dương này bị bệnh cuồng em gái chắc luôn! :v

Xin chào, Sơn Hà Chẩm đã quay trở lại rồi đây. Cám ơn mọi người vẫn luôn ủng hộ truyện nhà mình nhé! Để cảm ơn, hôm nay mình xin post một chương thật dài, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ! <3

5 16 votes
Article Rating
guest
372 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Vân Thuỳ
Vân Thuỳ
2 Tháng Cách đây

Đọc chương này mới biết sao SC lại ghét SD như thế. Thấy đáng ghét nhưng cũng thật đáng thương

Irispham
Irispham
2 Tháng Cách đây

Đúng là bệnh cuồng em gái rồi. Mẫu nam chính đen tối thâm trầm miệng cười tay cầm kiếm đâm người khác điển hình

annieng
annieng
2 Tháng Cách đây

không ngờ lại có một câu chuyện xưa như vậy, anh cả cũng có phần thiên vị, ôn hoà nhưng cũng có một chút biến thái, hơi thông cảm một chút với Sở Cẩm

Thúy Hiền
Thúy Hiền
2 Tháng Cách đây

Người đáng thương cũng có chỗ đáng trách, đọc chương này mới biết sao Sở Cẩm ganh ghét chị mình

Kathniel0108
Kathniel0108
2 Tháng Cách đây

Nói chung cũng là do việc đối xử trong gia đình bên trọng bên khinh. Mặc dù Sở Cẩm có phần đáng thương nhưng ko vì thế mà xóa đi đc lỗi làm của mình. Là Sở Cẩm tự tay hại tỷ tỷ mình bị bệnh, tự mình đánh mất đi cảm tình của huynh trưởng, tự cho mình là tài giỏi bày mưu hãm hại tỷ tỷ mình.

Nguyen Lanh
Nguyen Lanh
2 Tháng Cách đây

Chả hiểu sao lão hoàng đế lại trọng dụng một tên vô năng âm hiểm như Diêu Dũng nữa. Sở Lâm Dương cuồng em gái dã man luôn ấy,

Trinh Ho
Trinh Ho
2 Tháng Cách đây

Sở cẩm ganh ghét sở du vì tình thương của người anh trai dành cho SD. Như đó là mạng người đó hơn nữa còn là tỷ tỷ ruột nữa chứ. Lòng người khó đo

Thuhuyen
Thuhuyen
2 Tháng Cách đây

Thấy anh cả như vậy cx thắc mắc là nếu ko thích Sở Cẩm tại sao kiếp trc lại hao tâm tổn sức cứu Sở Cẩm làm gì

Quỳnh Hoa Các
Quỳnh Hoa Các
2 Tháng Cách đây

Ca ca thật đáng sợ mà 😂😂😂 đây chính xác là nam chính phúc hắc trong những câu chuyện nam cường =))

Người qua đường Ất
Người qua đường Ất
2 Tháng Cách đây

Dù có chuyện hồi bé thì thấy sở cẩm đã đáng ghét rồi, nhỏ nhen đố kị ngấm vào máu

372
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!