Sơn Hà Chẩm – Chương 37

Sơn Hà Chẩm – Chương 37

Chương 37

Tiêu rồi, hại ca rồi

Editor: Zens Zens

P/s (Zens Zens): Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Hôm sau, Sở Du thức dậy sửa soạn, lúc đến phòng ăn đã nhìn thấy Vệ Uẩn ngồi ở đấy. Ba người nữ nhân gồm Tưởng Thuần, Liễu Tuyết Dương, và Vương Lam đang ngồi trò chuyện, còn Vệ Uẩn thì ngồi quỳ ở vị trí chủ tọa, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Đầu chàng đội ngọc quan, khoác ngoại bào xanh ngọc. Lúc chàng ngồi quỳ, eo lưng thẳng tắp, toát lên nhuệ khí thiếu niên, giống như bảo kiếm dựng đứng.

Nghe tiếng bước chân của Sở Du, chàng chậm rãi mở mắt, gật đầu: “Đại tẩu đến rồi.”

“Ừ.” Sở Du ngồi vào vị trí của mình, trông dáng vẻ rõ ràng là định ra cửa của Vệ Uẩn, không khỏi hỏi: “Hôm nay đệ định ra ngoài à?”

Vệ Uẩn gật đầu: “Hôm nay Sở đại nhân đến Lạc Châu, đệ tới tiễn.”

Sở Du sững sờ. Hôm qua Sở Lâm Dương từng nói với nàng chuyện phải đi Tây Nam, nhưng lại không nói hôm nay. Sở Du đang định lên tiếng, Vệ Uẩn liền nói: “Nếu đã là nhà mẹ Đại tẩu, chi bằng Đại tẩu cùng đi với đệ một chuyến.”

Sở Du mỉm cười đáp ứng. Vệ Uẩn nhìn thấy chân mày khóe mắt người nọ toát lên sự vui vẻ thì thần sắc không khỏi mềm dịu xuống.

Dùng bữa với cả nhà xong, Vệ Uẩn dẫn Sở Du ra cửa. Sau khi lên xe, Sở Du chợt nhớ ra: “Hôm nay phụ thân và huynh trưởng ta xuất phát đi Tây Nam, vậy khi nào Tống gia mới ra tiền tuyến?”

“Hôm nay đã đi rồi.” Xe ngựa lắc lư, Sở Du nhìn ra ngoài rèm xe, thấy trên đường có rất nhiều lưu dân.

Tiền tuyến chiến hỏa loạn lạc, Hoa Kinh cũng bị ảnh hưởng ít nhiều. Số lượng lớn lưu dân tràn vào Hoa Kinh, cửa hàng quán xá tiêu điều rất nhiều.

Nhìn thấy lưu dân, Sở Du không khỏi nhớ đến Cố Sở Sinh. Thật ra kiếp trước, Cố Sở Sinh không dùng cách sơ tán dân chúng để xuất hiện trước mặt người khác. Hắn vốn là Huyện lệnh Côn Dương, vì vậy hắn quản lý Côn Dương trật tự gọn gàng, sau đó đầu quân cho Diêu Dũng. Dưới sự cất nhắc của Diêu Dũng, hắn từ Huyện lệnh Côn Dương thăng chức lên làm Thái thú. Tiếp theo, hắn lại đầu quân cho Vệ Uẩn, được Vệ Uẩn cất nhắc trực tiếp lên làm Chủ sự Kim bộ, trở thành đặc sứ Hộ bộ. Trên danh nghĩa, hắn là quan lại trung ương, nhưng thực tế lại là đặc phái của Côn Châu, quản lý tài chính và quyền điều động quân lương của ba châu gồm Côn Dương, Thanh Châu và Bạch Châu.

Kiếp trước của Sở Du, Đại Sở và Bắc Địch đánh nhau chừng hai năm, gần như khoắng sạch quốc khố. Nhưng nhờ vào năng lực quản lý tài chính xuất sắc của Cố Sở Sinh, Đại Sở không phát sinh nạn đói trên diện rộng, xem như cũng đủ liệu cơm gắp mắm.

Bây giờ, Cố Sở Sinh sử dụng chiêu sơ tán dân chúng, không biết có còn đầu quân cho Diêu Dũng như kiếp trước hay không. Nếu như hắn không thể đầu quân Diêu Dũng, vậy dân sinh hai châu Bạch Châu và Thanh Châu sẽ do ai quản lý, đợi đến khi Vệ Uẩn tiếp nhận thì không biết tình hình sẽ ra sao nữa.

Sở Du cau mày suy nghĩ chuyện chiến trường. Vệ Uẩn chú ý đến ánh mắt nàng, chàng nhìn lưu dân ăn xin bên ngoài, cho rằng Sở Du thấy lưu dân thì không đành lòng, liền bảo: “Hôm qua đệ đã liên kết với các phủ, dự định mở kho lương cứu tế những lưu dân này trước. Đợi lát nữa, đệ sẽ đến phủ Tạ thái phó thương lượng đối sách.”

“Mở kho lương không phải là cách.”

Sở Du ngẫm nghĩ: “Chi bằng chúng ta mua ít đất, thu nhận bọn họ làm nhân công, khai khẩn đất hoang, trồng ít lương thực đi.”

Ngày tháng đánh giặc còn dài, đất phong của Vệ gia đều ở chiến tuyến, lương thảo hệ trọng, cần phải lập kế hoạch.

Vệ Uẩn nghe vậy, cân nhắc nói: “Giá đất Hoa Kinh rất đắt, cho dù là tất cả gia sản Vệ Phủ, e rằng cũng không thể an trí được nhiều…”

“Không phải Vệ phủ, đến Tỉ Thủy đi.”

Tỉ Thủy ở tại Lan Châu, cách Hoa Kinh chừng ba trăm dặm. Lan Châu non cao nước biếc, là nơi hiểm yếu, lại nằm sâu trong lòng Đại Sở, ít có chiến tranh. Sở Du nhớ lại đời trước, ước chừng khoảng mùa xuân sang năm, Hoa Kinh đã không thể chống đỡ nổi. Lúc đó, trừ các võ tướng như Vệ Uẩn, không ai nghĩ tới việc Thiên thủ quan sẽ bị phá, càng không ai ngờ chỉ trong một đêm Bắc Địch lại tiến quân thần tốc, binh lính ồ ạt đến tận dưới cổng thành Hoa Kinh. Lúc đó, quý tộc trong kinh thành gấp gáp cuốn tiền tài bỏ chạy, đa phần nơi họ đến chính là Tỉ Thủy. Thế là trong khoảng thời gian ngắn, Tỉ Thủy tấc đất tấc vàng, giá đất phi thăng.

Sở Du nghĩ đến tương lai, nhưng không tiện nói rõ, đành dò hỏi Vệ Uẩn: “Đệ cảm thấy Diêu Dũng có thể trấn thủ được Thiên thủ quan không?”

“Không.” Vệ Uẩn đáp một cách chắc nịch: “Trừ khi có người khác giúp đỡ, nếu không với tính tình của ông ta, chắc chắn sẽ không trấn thủ nổi Thiên thủ quan.”

“Sao đệ có thể khẳng định như vậy?”

Sở Du biết Diêu Dũng không trấn thủ nổi, nàng vốn cho rằng Vệ Uẩn cũng chỉ suy đoán, chứ chưa từng nghĩ Vệ Uẩn lại khẳng định như thế.

Chàng mỉm cười, rót trà cho Sở Du, lại lấy điểm tâm từ trong ngăn kéo ra, chậm rãi đáp: “Trước giờ, tên Diêu Dũng này thiên về việc giở thủ đoạn. Ông ta rất quý binh lực của mình, chưa bao giờ dám để lính mình đánh trực diện với Bắc Địch. Nếu không phải bất đắc dĩ, ông ta sẽ không bao giờ làm tổn hại vây cánh của mình.”

“Hiện nay cả tiền tuyến đều là người của ông ta. Đệ không ra tiền tuyến, ông ta tuyệt đối không an tâm, chắc chắn sẽ bảo tồn binh lực. Cho nên, nếu thật sự đánh nhau trên chiến trường, vậy phải có người đồng ý trích máu hợp lực, để ông ta ở bên cạnh yểm trợ. Bệ hạ hiểu rõ suy nghĩ của Diêu Dũng, vì vậy một lòng muốn đẩy đệ ra chiến trường. Đệ không đi, Bệ hạ liền phái Tống gia đi. Một mặt, Tống gia cũng sẽ không đánh hết sức, mặt khác đệ đã kết đồng minh với Tống Thế Lan.” Vệ Uẩn nhấp một ngụm trà, giọng nói điềm tĩnh: “Đệ giúp Tống Thế Lan đẩy Tống Văn Xương ra chiến trường. Với tính cách của hắn, e rằng Tống Văn Xương sẽ không sống được bao lâu. Hắn đồng ý với đệ chỉ cần hắn nắm giữ binh quyền Tống gia thì sẽ lập tức sơ tán dân chúng, tuyệt đối không giao tranh chính diện. Diêu Dũng bỏ thành, dám chắc hắn chạy còn nhanh hơn ông ta.”

“Nếu vậy, e rằng Bệ hạ sẽ nổi giận.”

Sở Du nhíu mày, Vệ Uẩn nhướng mày: “Chẳng phải đệ đang đợi ông ta nổi giận à? Nếu ông ta muốn phạt đào binh, kẻ đứng mũi chịu sào chính là Diêu Dũng. Nếu ông ta không phạt Diêu Dũng, đệ sẽ thu xếp ổn thoả ở Hoa Kinh, đảm bảo không để ông ta phạt Tống Thế Lan. Còn nếu ông ta phạt Diêu Dũng, phạt nhẹ thì e rằng Diêu Dũng xem thường, còn phạt nặng thì đệ có thể trở về tiền tuyến rồi.”

“Đệ thật lợi hại.” Sở Du bật cười: “Đệ còn có thể thu xếp ổn thoả giúp hắn à. Vậy sao lúc bị tống vào ngục, ta không thấy đệ thu xếp ổn thoả cho bản thân?”

“Tình huống lúc đó không không giống bây giờ.” Vẻ mặt Vệ Uẩn trầm tĩnh: “Lúc đó đệ còn nhỏ, chưa tiếp quản rất nhiều chuyện trong Vệ phủ. Thêm nữa khi đó Vệ phủ xảy ra chuyện, cứu Vệ phủ chẳng được lợi lộc gì, cho nên bọn họ không hề tận tâm tận lực. Nhưng hôm nay, chúng ta mượn Tống gia đánh Diêu Dũng, tất cả thế gia đều cùng một chiến tuyến. Đệ làm chim đầu đàn, bọn họ âm thầm thúc đẩy, ngu gì không làm? Hơn nữa, hiện nay Trưởng công chúa cắn Thái tử rất dữ, có Trưởng công chúa làm núi dựa…” Khuôn mặt Vệ Uẩn lộ ra vẻ đắc ý: “Đệ sợ gì chứ?”

“Đệ ấy.” Sở Du nhìn Vệ Uẩn bàn chuyện quốc gia đại sự, nhưng trên mặt tràn đầy sự khoe khoang chỉ có ở thiếu niên, không khỏi bật cười: “Tâm tính thiếu niên thế này, e là phải chịu thiệt.”

“Sao thế được?” Vệ Uẩn sáp đến gần, cười đùa: “Không phải còn có tẩu tẩu giúp đệ sao?”

Lời vừa dứt, hai người lập tức ngẩn người. Vệ Uẩn chỉ sáp đến gần theo thói quen, trước đây, mỗi khi nói chuyện với trưởng bối, chàng đều không biết lớn nhỏ như vậy. Tuy nhiên khi đến gần, chàng mới phát hiện, thật ra Sở Du cũng chỉ đồng lứa với mình mà thôi.

Da nàng rất đẹp, trơn bóng như ngọc, trắng nõn như sứ, cho dù nhìn gần cũng chẳng thấy chút tỳ vết nào. Mặc dù không đánh phấn, nhưng nàng cũng không kém những quý nữ danh môn mỗi ngày tốn một mớ thời gian dưỡng da tô vẽ.

Ánh mắt Vệ Uẩn không nhịn được mà dừng trên da thịt nàng. Ở kiếp này, thường ngày Sở Du rất ít khi tiếp xúc với nam giới ở cự ly gần như vậy. Vệ Uẩn đột ngột sáp tới, lúc này nàng mới phát giác giữa nam và nữ thật sự rất khác nhau.

Nhiệt độ trên người Vệ Uẩn rất nóng, giống như một mặt trời nhỏ, vừa đến gần là có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng giãy kia.

Sở Du hơi ngượng ngùng, nhưng ngoài mặt lại giả vờ trấn tĩnh. Một lúc sau, Vệ Uẩn cười nói: “Da tẩu tẩu đẹp thật đấy, ngày thường người bôi hương cao nào thế? Chi bằng cho toàn bộ nữ quyến trong phủ đều dùng giống vậy đi.”

Sở Du nghe Vệ Uẩn nói thế thì cũng chẳng biết đáp sao, thở phào một hơi.

Vệ Uẩn lui về khoảng cách an toàn, mặt vẫn treo nụ cười trong trẻo như cũ. Tuy nhiên, dường như nơi chóp mũi của chàng vẫn còn phảng phất mùi hoa quế.

Sau này không thể áp sát như vậy nữa.

Chàng nghĩ, bằng không cứ cảm thấy có gì đó là lạ.

Sau khi Vệ Uẩn lùi về vị trí của mình, rốt cuộc Sở Du cũng bình tâm lại, tiếp tục đề tài vừa rồi: “Tống Thế Lan không giúp Diêu Dũng, bọn họ thi nhau chạy trốn, vậy chuyện mất Thiên thủ quan chỉ là sớm muộn.”

“Phải.”

Vệ Uẩn đáp một tiếng. Thật ra chàng còn có rất nhiều dự định khác, chẳng qua vẫn chưa đến bước đó, chàng không tiện nói nhiều. Sở Du ngước mắt nhìn thoáng qua vẻ mặt Vệ Uẩn, cân nhắc từ ngữ, tránh để bản thân tiết lộ quá nhiều chuyện tương lai: “Nếu Thiên thủ quan thất thủ, đánh thẳng từ Thiên thủ quan đến Hoa Kinh cũng chỉ mất một ngày đường, Hoa Kinh lập tức trụ hết nổi. Vả lại, quý tộc lưu vong bên ngoài, tất nhiên vật giá, giá đất tại đó sẽ tăng vọt. Chúng ta mượn tiền mua một ít đất trồng trọt trước. Như vậy, đợi đến khi bán đất, không chừng chúng ta còn kiếm được một khoản nhỏ.”

“Vậy tẩu tẩu cảm thấy Hoa Kinh thất thủ, mọi người sẽ chạy về Tỉ Thủy?”

Vừa dứt lời, Vệ Uẩn liền hiểu ngay: “Đúng rồi, Tỉ Thủy cách Hoa Kinh không xa, lại là đất phong của Trưởng công chúa, vốn có trọng binh canh giữ. Quan trọng nhất là nơi đó hiếm yếu, có thể phòng thủ, đương nhiên quý tộc sẽ tìm nơi an toàn để ở.”

“Nhưng mà…” Vệ Uẩn nhíu mày: “Nếu bọn họ không đến Tỉ Thủy, vậy tiền vay này phải tính sao?”

“Thế thì phải trông nhờ vào đệ từ từ mà trả rồi.” Sở Du đặt tay lên vai chàng, nghiêm túc nói: “Trấn Quốc Hầu, ngài phải cố lên đấy.”

Vệ Uẩn ngớ người, sau đó trầm mặc, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Được rồi, vậy đệ phải tìm người có tiền để vay.”

“Tìm ai?” Sở Du ngạc nhiên. Vệ Uẩn mỉm cười: “Sở Lâm Dương.”

Sở Du đứng hình.

Tiêu rồi, hại ca rồi.

Nhìn thấy dáng vẻ vừa kinh ngạc vừa hoảng hốt của Sở Du, Vệ Uẩn thích chí. Qua một lát sau, Sở Du bình tĩnh lại, nàng nghiêm túc nói: “Hứa với ta một chuyện.”

“Sao?”

“Đừng bảo chủ ý vay tiền này là của ta.”

***

P/s (Tác giả):

Sở Du: Đừng bảo chủ ý vay tiền này là của ta.

Sở Lâm Dương (mỉm cười): Vậy đừng hòng mượn một cắc nào chỗ ta.

Vệ Uẩn: Đại ca, đều do Sở Du mượn đấy.

Sở Lâm Dương: Đến đây, cho ngươi một cắc.

=))))))

P/s (Zens Zens): Chương này không dài nhưng mà edit mấy đoạn bày mưu tính kế này xoắn hết cả não >___<

Các bạn like facebook Zens Zens để cập nhật thông tin nhé >>> Link

5 17 votes
Article Rating
guest
295 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
可以叫我安安
可以叫我安安
2 Tháng Cách đây

Hâhha đại ca chuẩn bị xuất tiền thôi chứ ai đời lại k cho vay bao giờ hâhha

Lehonglien
Lehonglien
2 Tháng Cách đây

Tiêu rồi, hại đại ca rồi.
Đọc đoạn này buồn cười ghê

Zynny
Zynny
2 Tháng Cách đây

Tình cảm của anh chị sẽ là mưa dầm thấm lâu ^^

Yến Hoàng
Yến Hoàng
2 Tháng Cách đây

Mà Sở Lâm Dương có nhiều tiền lắm hả?

Cẩm Hà
Cẩm Hà
2 Tháng Cách đây

Mưu kế nhưng không nặng nề đọc truyện cảm giác nhẹ nhàng thoải mái, cảm ơn tác giả và editor

Irispham
Irispham
2 Tháng Cách đây

Đúng là em gái gả đi như bát nước hắt ra ngoài. Tốn tiền rồi ca ca ơi

Hoàng Mỹ Linh
Hoàng Mỹ Linh
2 Tháng Cách đây

Thôi xong..muội muội hố ông anh mắc bệnh muội khống rồi. Thế này a chạy đâu cho thoát :)))

annieng
annieng
2 Tháng Cách đây

haha tiêu Lâm Dương có bệnh muội khống rồi, chương này nhẹ nhàng vui vẻ, tình cảm 2 người mưa dầm thấm đất

Thúy Hiền
Thúy Hiền
2 Tháng Cách đây

Dễ thương ghê, 2 người thân nhau như chị em xong thân thành phu thê luôn

Yến Hoàng
Yến Hoàng
2 Tháng Cách đây

Sở Lâm Dương có nhiều tiền lắm hả? mà SLD kinh doanh cái gì để có tiền

295
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!