Sơn Hà Chẩm – Chương 38 (2)

Sơn Hà Chẩm – Chương 38 (2)

Chương 38 (2)

Hắn trở về Hoa Kinh gặp A Du

Editor: Zens Zens

Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Sở Lâm Dương tiễn Sở Du và Vệ Uẩn lên xe ngựa. Sau khi lên xe, Vệ Uẩn nhìn dáng vẻ nàng, lên tiếng hỏi: “Tẩu tẩu sao vậy?”

Sở Du nghe Vệ Uẩn hỏi, chậm rãi ngẩng đầu lên.

Trong xe ngựa chiếu rọi bóng dáng Sở Lâm Dương và Sở Cẩm trên hành lang(*), ánh mắt nàng có phần mờ mịt.

(*) Câu này mình không chắc, nguyên văn là 马车里映照出长廊上楚临阳和楚锦的身影

“Ta cho rằng kiếp này, ta và muội ấy sẽ không có kết quả tốt.”

Vệ Uẩn không lên tiếng, chàng không hiểu rõ ý Sở Du, nhưng cũng biết nàng đang muốn nói chuyện. Chàng nhìn nàng im lặng trông ra bên ngoài, thần sắc hoang mang.

“Ta đã từng rất hận muội ấy, hận thấu xương. Đệ nói xem, một người đang hận thù, làm sao có thể thấy điểm tốt của người khác?”

Vệ Uẩn không đáp, chàng rót trà, cầm đến trước mặt Sở Du, đặt vào lòng bàn tay nàng.

Độ ấm tỏa ra từ lòng bàn tay khiến nàng cảm thấy cơ bắp toàn thân và trong lòng dần dễ chịu hơn.

“Thật ra cuộc đời một người chỉ cầu mong sự viên mãn trong lòng. Nếu lòng người đó cảm thấy đầy, họ có thể nhìn thấy được hình dáng đích thực của thế giới này.” Vệ Uẩn nhấp trà, chậm rãi nói tiếp: “Nhưng nếu lòng không đầy, cho dù nghĩ gì hoặc chấp nhất thứ gì cũng sẽ bị che mờ đôi mắt. Hoặc là họ sẽ thấy thứ thuần thiện, hoặc là họ sẽ thấy thứ thuần ác, thậm chí thiện biến thành ác, ác biến thành thiện.”

Sở Du không đáp, lời nói của Vệ Uẩn khiến nàng đột nhiên bừng tỉnh.

Kiếp này không chỉ Sở Cẩm không còn như vậy nữa, mà cả Sở Du nàng cũng vậy.

Nàng không khỏi cười khẽ.

“Thật ra ta rất cảm kích ca ca của đệ.”

Vệ Uẩn quay đầu nhìn nàng. Sở Du ngắm cảnh vật ngoài rèm, ánh mắt chứa đựng sự ấm áp.

“Ngày thành hôn, chàng ấy nhìn ta, căng thẳng đến nổi chẳng nói thành lời. Về sau lúc đưa lụa đỏ vào tay ta, suốt quãng đường chàng ấy vô cùng cẩn thận, sợ ta té ngã.”

“Đời này chưa có ai đối xử với ta như thế.” Sở Du thở dài: “Đó là lần đầu tiên ta cảm thấy, trong lòng bắt đầu đủ đầy.”

Lúc trọng sinh trở về, lòng nàng vẫn còn vô số oán hận, chỉ muốn trốn chạy.

Đó là tia ấm áp đầu tiên của nàng.

Vệ Uẩn không lên tiếng.

Thật ra khoảnh khắc chàng nghe Sở Du nói, vô số tiếc thương bỗng chốc trào dâng, suýt nữa chàng đã bật thốt—— Sau này, đệ cũng sẽ đối tốt với tẩu như vậy.

Tuy nhiên lời này chỉ kẹt lại giữa răng môi, chàng lập tức cảm thấy không ổn.

Đó là chuyện ca ca có thể làm, không phải chàng. Ca ca là chồng nàng, là sự tồn tại hoàn toàn khác với chàng. Có một số việc, Vệ Quân có thể, nhưng Vệ Uẩn không thể.

Chàng đối tốt với nàng, mãi mãi chỉ có thể ở ngoài vạch tuyến, dừng lại trong lễ nghĩa.

Mặc dù chàng muốn mang toàn bộ những thứ tốt đẹp nhất trên đời cho nàng, để báo đáp tình nghĩa của nàng đối với Vệ phủ, và báo đáp sự ấm áp của nàng dành cho chàng lúc nguy nan, nhưng quả thật có những thứ có thể cho, nhưng cũng có những thứ phải có tư cách mới có thể cho.

Vệ Uẩn không thể nói rõ đây làm cảm giác gì. Chàng nhấp trà, ngắm nhìn cảnh sắc bên ngoài, bỗng cảm thấy trà hôm nay có phần chua chát.

*********

Lúc Sở Du và Vệ Uẩn đang bàn bạc những chuyện kế tiếp tại Hoa Kinh, bên ngoài Côn Dương xa xôi ngàn dặm, Cố Sở Sinh đang ngồi trong phủ nha Huyện lệnh xem công văn.

Sau khi Bạch Thành bị phá, Côn Dương trở thành yếu địa quan trọng đứng mũi chịu sào. Diêu Dũng cũng đóng quân ở đây, cùng trấn thủ Côn Dương với hắn.

“Công tử.” Người hầu cận Trương Đăng vội vã đi từ ngoài vào, nhỏ giọng nói: “Văn thư lý lịch đã chuẩn bị xong, ngài xem khi nào thì thích hợp để đi?”

Cố Sở Sinh không đáp, một tay hắn cầm bút, một tay giơ lên. Trương Đăng đặt văn thư đã chuẩn bị xong vào tay hắn, đồng thời nói: “Ngoài thành, người và ngân lượng đã chuẩn bị theo lời công tử dặn dò, công tử không cần lo lắng.”

“Ừ.”

Cố Sở Sinh nhanh chóng mở văn thư ra. Sau khi xác nhận không có vấn đề, hắn cầm bút lên phê sổ sách đang làm dở, hỏi: “Công Tôn Mậu đã nhận bạc chưa?”

Công Tôn Mậu là tâm phúc bên cạnh Diêu Dũng, biết rất rõ thái độ của Diêu Dũng. Cố Sở Sinh cho ông ta bạc là muốn dò xét thái độ của Diêu Dũng.

Trương Đăng yên tâm gật đầu: “Nhận rồi.”

Bàn tay cầm bút khựng lại, Cố Sở Sinh ngẩng đầu nhìn Trương Đăng: “Nhận thế nào?”

“Thì… cứ cầm lấy thôi.” Trương Đăng nhìn vẻ mặt của Cố Sở Sinh, có cảm giác hình như mình làm sai gì đó. Hắn chần chừ thuật lại cặn kẽ ý của Công Tôn Mậu: “Công Tôn tiên sinh còn nói buổi chiều sẽ tới mời ngài qua phủ, tiến cử ngài với Diêu…”

Lời còn chưa dứt, Cố Sở Sinh lập tức bật dậy, bắt đầu dọn dẹp hành lý. Trương Đăng ngớ người không hiểu: “Đại nhân, ngài đang làm gì đấy?”

“Đi.”

Cố Sở Sinh nói một cách dứt khoát. Trương Đăng chẳng hiểu mô tê gì: “Không phải Công tôn tiên sinh đã đồng ý tiến cử Đại nhân với Diêu tướng quân sao? Sao Đại nhân còn muốn đi?”

“Ngươi có thấy ai nhận hối lộ mà trực tiếp cầm lấy vậy chưa?” Cố Sở Sinh lạnh lùng nhìn Trương Đăng: “Nếu không phải chủ thượng ngầm tỏ ý, sao ông ta dám nhận tiền trắng trợn như vậy?”

Trương Đăng nghe nói thế thì sực tỉnh, lập tức cảm giác mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng, phụ giúp Cố Sở Sinh dọn dẹp đồ đạc.

Cố Sở Sinh đã sớm chuẩn bị xong những thứ cần thiết, hôm nay chỉ cần lấy ra. Hắn vác đồ lên, dự định bước ra ngoài. Còn chưa tới cửa, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân vội vàng. Cố Sở Sinh lập tức đưa đồ cho Trương Đăng, lạnh giọng nói: “Ngươi trốn đi.”

Dứt lời, Cố Sở Sinh lập tức giả vờ điềm nhiên ngồi trước bàn đọc sách, tiếp tục xem sổ sách.

Không bao lâu sau, một nam tử trung niên mặc bạch y thêu cành trúc dẫn người bước vào. Người này tay cầm quạt lông, mặt có bộ râu đẹp, hai hàng binh lính đi theo sau lưng, đứng ngoài đình viện, mặt mày nghiêm nghị.

Người tới là đệ nhất mưu sĩ Công Tôn Mậu dưới trướng Diêu Dũng. Ông ta bước lên trước, hành lễ với Cố Sở Sinh: “Cố đại nhân.”

“Công Tôn tiên sinh.”

Cố Sở Sinh đứng lên, mỉm cười, bước lên trước hành lễ: “Sao hôm nay Công Tôn tiên sinh lại tới đây?”

“Có chút chuyện mà thôi.”

Công Tôn Mậu chắp tay, nói: “Diêu tướng quân ngưỡng mộ tài hoa Đại nhân đã lâu, tại hạ phụng lệnh tướng quân đến đây, đặc biệt mời Đại nhân qua phủ một chuyến.”

“Vậy thì hay quá!” Vẻ mặt Cố Sở Sinh kích động, reo lên: “Ta đã muốn gặp tướng quân lâu rồi. Đại nhân ở phòng khách đợi tại hạ chốc lát, tại hạ thay hoa y để diện kiến tướng quân rồi đi.”

“Cần gì phải thế?”

Công Tôn Mậu nhấc tay ngăn Cố Sở Sinh lại: “Chúng ta chẳng phải hạng người phàm tục, tướng quân tán thưởng tài hoa và khí độ của Đại nhân, chứ không phải hoa y trên người. Cố đại nhân cứ theo ta đi, đừng để Đại nhân đợi lâu.”

Cố Sở Sinh nghe nói thế thì lộ vẻ mặt nghi hoặc: “Tướng quân có chuyện gì đặc biệt à, sao lại mời gấp gáp như vậy?”

Vẻ mặt Công Tôn Mậu chững lại, chỉ hơi thoáng mất tự nhiên, sau đó nhanh chóng cười nói: “Cố đại nhân hiểu lầm rồi, chẳng qua hôm nay con trai đang ở nhà chờ tại hạ. Tại hạ muốn về sớm nên định làm cho xong việc.”

“Thế à.” Cố Sở Sinh gật đầu: “Tiên sinh thật là người biết lo cho gia đình. Vậy Cố mỗ cũng không làm khó tiên sinh, bây giờ đi ngay thôi!”

“Đa tạ, đa tạ.” Công Tôn Mậu vội vàng chắp tay cảm ơn. Cố Sở Sinh mỉm cười, hoàn toàn không để tâm, vừa nói vừa cười bước ra ngoài với Công Tôn Mậu.

Đoàn người vừa đi không bao lâu, Trương Đăng đã thò đầu ra từ sau bình phong. Hắn ta cầm bội kiếm, tung người nhảy lên xà nhà, chạy dọc theo đó rồi đẩy mái ngói, nhảy ra ngoài.

Lối thoát này là do Cố Sở Sinh đã chuẩn bị sẵn để phòng ngừa cho thời khắc này.

Trương Đăng chạy theo lộ tuyến đã vạch ra, nhanh chóng rời khỏi phủ nha. Nhìn thấy bóng dáng Trương Đăng đi xa, ám vệ Vệ gia núp trong bóng tối đồng loạt nhìn về phía Vệ Thu.

Vệ Thu ra dấu với nhóm ám vệ phía Nam, ba ám vệ nhanh chóng chạy theo Trương Đăng. Còn Vệ Thu dẫn người đuổi theo Cố Sở Sinh đang đi về hướng chỗ Diêu Dũng ở.

Cố Sở Sinh và Công Tôn Mậu trò chuyện suốt đường đi, không ngừng ba hoa về sự kính nể đối với Diêu Dũng. Công Tôn Mậu nghe thấy chỉ mỉm cười, trong lòng hết sức vui vẻ, cảm thấy Cố Sở Sinh này đúng là đồ ngu.

Diêu Dũng bỏ thành, hắn còn dám sơ tán dân chúng? Sao có thể nhường công lao này cho hắn. Không thể cho hắn, nhưng lại sợ sau này hắn vào kinh đề cập với thiên tử, nên đương nhiên Diêu Dũng chỉ có thể giết hắn.

Công Tôn Mậu nhìn thiếu niên tràn trề sức sống trước mặt, trong lòng tiếc rẻ —— tài tuấn thế này, đúng là đáng tiếc.

“Sông hộ thành này vốn được Nhậm thái thú Côn Châu trước đây xây dựng, bao quanh thành trì, nối liền với Yến Giang bên ngoài. Mặc dù hôm nay mùa đông, nhưng lượng nước sông vẫn không giảm.”

Cố Sở Sinh giới thiệu sông hộ thành với Công Tôn Mậu, hào hứng hỏi lại: “Đại nhân có biết tại sao không?”

Công Tôn Mậu cũng cảm thấy kỳ lạ. Bình thường vào mùa đông, lượng nước chảy sẽ giảm xuống, thậm chí khô cạn, tại sao nước sông hộ thành ở Côn Dương vẫn chảy xiết?”

Cố Sở Sinh cưỡi ngựa đi về phía trước, chỉ lên một con sư tử đá bên bờ sông hộ Thành: “Tiên sinh, ngài đến đây xem, chính là nhờ cái này…”

Công Tôn Mậu theo bản năng bước đến. Trong chớp mắt, Cố Sở Sinh đột ngột vươn tay kẹp chặt hai bên Công Tôn Mậu, dao trong tay áo đặt ngang người ông ta, quát lớn: “Đứng yên!”

Ngay lập tức, Công Tôn Mậu sáng tỏ tình cảnh của mình. Cố Sở Sinh không phải không nhận ra dụng ý của Diêu Dũng, mà là nhận ra quá rõ!

Mồ hôi lạnh Công Tôn Mậu toát ra sau lưng. Ông ta biết thủ đoạn xưa nay của Diêu Dũng, nếu ông ta để Cố Sở Sinh chạy thoát, e rằng cả nhà lớn bé đều không sống nổi!

“Mặc kệ ta!”

Công Tôn Mậu quát lớn: “Bắt hắn lại!”

Sắc mặt Cố Sở Sinh đại biến, sau khi điểm huyệt Công Tôn Mậu, hắn tung người kéo ông ta nhảy xuống sông hộ thành.

Trong chớp mắt, vũ tiễn bắn tới. Cố Sở Sinh chìm xuống nước, nâng Công Tôn Mậu lên để ngăn mũi tên trên đầu, đẩy người trôi theo dòng nước.

Đám người trên bờ hoàn toàn chẳng thấy bóng người đâu, nhất thời không biết làm sao.

Tất cả ám vệ Vệ gia đều nhìn về phía Vệ Thu, lo lắng hỏi: “Lão Đại, không thấy người, làm sao đây?”

Vệ Thu mím môi, ra lệnh: “Vệ Bính trở về dùng bồ câu đưa thư bẩm lại với Hầu gia, những người khác đi theo ta!”

Nhóm người tách ra, đám người trên bờ cũng rối rít chạy về hướng hạ lưu. Cố Sở Sinh trốn trong khoảng trống dưới sư tử đá ở bờ sông, bịt lấy vết thương, thở dốc.

Đã nhiều năm rồi hắn chưa từng bị ép đến mức này.

Nhưng không sao…

Trong mắt hắn ánh lên sự nồng nhiệt, hắn sẽ sống sót, hắn sẽ trở về Hoa Kinh.

Về đến Hoa Kinh là có thể gặp được A Du.


4.9 14 votes
Article Rating
guest
274 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
annieng
annieng
2 Tháng Cách đây

thật không biết muốn gặp lại để làm gì, quá trễ để hối hận, chỉ còn lại mình mắc kẹt trong quá khứ

Yến Hoàng
Yến Hoàng
2 Tháng Cách đây

Cố Sở Sinh trở lại rồi, biến cố còn dài dài. Bây giờ chỉ lo cho SLD thôi

Thúy Hiền
Thúy Hiền
2 Tháng Cách đây

Cố Sở Sinh muốn gặp lại Sở Du để làm gì trời, hối hận muộn màng còn quay lại chi nữa, Sở Du luôn chờ hắn chết mất rồi

Kathniel0108
Kathniel0108
2 Tháng Cách đây

Trên đời ko có thuốc chữa hối hận đâu anh giai. Có trở về thì Sở Du cũng ko còn là Sở Du ngày trc, sẽ ko vì một Cố Sở Sinh thay đổi mà quay đầu nhìn lại đâu.

Last edited 2 Tháng Cách đây by Kathniel0108
Nguyen Lanh
Nguyen Lanh
2 Tháng Cách đây

He he, xui cho Cố Sở Sinh là kiếp này Du Du cũng trọng sinh và cũng đã hoàn toàn chết tâm với hắn

Trinh Ho
Trinh Ho
2 Tháng Cách đây

Một người đã buông tay. Một người thì hối hận muốn níu kéo. Như SD đã hết hận CSS thì chắc chắn đã hết yêu rồi. Còn hận mới còn yêu.

Quỳnh Hoa Các
Quỳnh Hoa Các
2 Tháng Cách đây

Hối hận cũng đã muộn màng. Đã là một kiếp người

Thuhuyen
Thuhuyen
2 Tháng Cách đây

Chấp niệm kiếp trc của SD là CSS, chấp niệm kiếp này của CSS lại là SD, anh Cố đã bỏ lỡ chị 1 lần rồi nên khó có thể quay lại lắm

Người qua đường Ất
Người qua đường Ất
2 Tháng Cách đây

Giờ mới bắt đầu tìm lại thứ đã mất thì có ích gì

Thục Như
Thục Như
2 Tháng Cách đây

Sợ cha này còn chấp niệm lớn quá mf gây ra nhiều chuyện biến thái thì tong! Ổng lại qua mưu mô nên càng đáng sợ

274
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!