Sơn Hà Chẩm – Chương 40 (1)

Sơn Hà Chẩm – Chương 40 (1)

Chương 40 (1)

Cố Sở Sinh khiến nàng cảm thấy hình như bản thân nảy sinh ảo giác

Editor: Khuê

Beta: Zens Zens

Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Quyết định đi tìm Cố Sở Sinh, Sở Du lập tức chọn người, chuẩn bị ngân phiếu, lương khô, vũ khí, dược liệu, kéo bừa một đại phu và ám vệ mà Vệ Uẩn chuẩn bị cho nàng ra khỏi phủ ngay trong đêm.

Nàng cấp tốc chạy ngày đêm đến Côn Dương tụ họp với Vệ Thu. Từ trước đến nay, Cố Sở Sinh là người cảm thấy “Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất”, ước chừng sẽ không lập tức rời khỏi Côn Dương, ở tạm lại đó một thời gian, đợi Diêu Dũng lơ là cảnh giác mới tiếp tục lên đường.

Sau khi Sở Du mang theo người sử dụng tên giả đến Côn Dương, Vệ Thu liền dẫn Sở Du đến nơi Cố Sở Sinh mất tích. So với mấy ngày trước, dòng chảy hôm nay đã chậm hơn nhiều, Vệ Thu chỉ vị trí Cố Sở Sinh rơi xuống nước: “Hắn nhảy từ đây xuống.”

“Sau khi hắn nhảy xuống thì không thấy đâu à?” Sở Du nhìn con sông, quan sát xung quanh.

Vệ Thu nhíu mày: “Đột nhiên chẳng thấy người đâu nữa.”

Sở Du không lên tiếng. Nàng biết rõ con sông hộ thành này, dù sao năm đó nàng và Cố Sở Sinh đã từng ở Côn Dương nhiều năm. Thật ra phía trong sư tử đá trấn thủ bên sông hộ thành rỗng ruột, khi nước sông chảy qua, phần dưới sẽ ngập, nhưng vẫn còn thừa khoảng trống chừng nửa người, mà bên trên chỗ sư tử đá há miệng là nơi thông khí, rõ ràng là một chỗ dùng để giấu người.

Trong trường hợp người dưới sông bơi về hướng nào đó, ít nhất hắn cũng phải ngoi lên hít thở, không thể nào biến mất như vậy. khả năng duy nhất chính là, lúc ấy Cố Sở Sinh không đi đâu xa, mà ẩn nấp ngay tại đó.

Lối đi vào bên trong sư tử đá hơi quanh co, trong một chốc, nàng không thể nói rõ ràng được. Hơn nữa, nàng cũng lo lắng chẳng may người khác quan sát hoàn cảnh không tỉ mỉ, bỏ lỡ kí hiệu mà Cố Sở Sinh để lại.

Vì vậy, Sở Du quan sát sư tử đá kia, rồi cho người buộc một sợi dây ngang thắt lưng, đích thân leo xuống. Sau khi xuống sông, nàng nín thở, bơi đến vị trí rỗng trong sư tử đá, thò đầu vào.

Bấy giờ đang là ban ngày, ánh sáng chiếu vào miệng sư tử, Sở Du lập tức nhìn thấy vết máu loang lổ trên vách.

Nhìn qua có vẻ vết máu lưu lại chưa được bao lâu, Sở Du quan sát màu sắc và lượng máu, đoán chừng Cố Sở Sinh không bị trúng độc hay bị thương nặng. Lúc đang định rời đi, nàng bỗng nhìn thấy một ký hiệu.

Ký hiệu này được khắc bằng vật sắc nhọn, rất nhỏ, nhưng Sở Du lại có thể hiểu ý nghĩa của ký hiệu đó—–

Đông.

Sở Du sực nhớ ra.

Đây là một kiểu ám hiệu do nàng, Cố Sở Sinh và Sở Cẩm đã tự nghĩ ra lúc chơi đùa. Về sau khi khẩn cấp, nàng thường dùng cách này để liên lạc với Cố Sở Sinh. Nhưng tại sao hôm nay, Cố Sở Sinh lưu lại dấu vết này ở đây?

Là hiện tại hắn và người của hắn dùng cái này làm ám hiệu, hay là….

Hắn biết nàng sẽ tới?!

Sở Du ngẩn người. Trong phút chốc, nàng cảm thấy thật hoang đường, lúc này mà Cố Sở Sinh lại đoán được nàng sẽ trở về tìm hắn ư?!

Phải rồi, Sở Du năm mười lăm tuổi một lòng si mê hắn, hắn cũng không phải kẻ ngốc, đương nhiên biết rõ tình cảm của nàng. Hôm nay, Cố Sở Sinh gặp nạn, hắn lại muốn đầu quân cho Vệ phủ, chắc chắn đoán được nàng sẽ đi tìm hắn.

Sở Du không nhịn được cảm thấy hơi buồn cười. Người này cũng quá đề cao bản thân rồi, nàng đã lập gia đình, hắn vẫn cho rằng bản thân có sức hấp dẫn mạnh mẽ như vậy sao?

Sở Du ngụp đầu xuống nước lần nữa, bơi lên bờ. Trường Nguyệt và Vãn Nguyệt vội vàng bước đến dựng rèm, giúp Sở Du thay y phục. Sau đó, Sở Du liền cầm kiếm, ra lệnh: “Đi về phía thượng nguồn tìm.”

Cố Sở Sinh bị thương, kỳ thật bơi phía hạ nguồn sẽ bớt tốn sức hơn, còn bơi lên thượng nguồn thì phải bơi ngược dòng, không biết hắn lấy đâu ra sức mà làm chuyện như vậy.

Nhưng đúng là lựa chọn như vậy an toàn hơn, Sở Du cũng không ngạc nhiên trước lựa chọn của Cố Sở Sinh. Hắn luôn là kẻ đập nồi dìm thuyền (*), ép bản thân đến đường cùng cũng chẳng phải lần một lần hai.

(*) Đập nồi dìm thuyền: câu nói này dựa theo tích Hạng Vũ đem quân đi đánh Cự Lộc, sau khi qua sông thì dìm hết thuyền, đập vỡ nồi niêu để binh sĩ thấy không có đường lui, phải quyết tâm đánh thắng.

Sau khi Sở Du dẫn người đi lên thượng nguồn tìm kiếm, rất nhanh đã nghe thấy tiếng người hét lên: “Chỗ này có cành cây bị gãy!”

Sở Du vội vàng đi đến bên con sông, gạt cành cây ra kiểm tra chốc lát, vân vê một nắm bùn đất, cẩn thận ngửi, sau đó đứng dậy nói: “Đi.”

Trong bùn đất có lẫn mùi máu, chắc chắn Cố Sở Sinh đã đi qua nơi này.

Có điều hắn vốn là người tỉ mỉ, nhưng ngay cả chuyện xoá sạch dấu vết cũng không làm được, có thể thấy tình trạng của hắn không lạc quan mấy.

Cố Sở Sinh để lại ký hiệu “Đông” cho nàng, nàng cứ đi thẳng theo hướng đông tìm kiếm. Chưa đi được bao lâu, bọn họ đã nghe thấy có người báo: “Phu nhân, chỗ này có vải rách.”

Sở Du nhìn lướt qua, mảnh vải kia nhuốm máu, thấy Trường Nguyệt đã bước ra ngoài. Một lát sau, giọng Trường Nguyệt vang lên: “Phu nhân, chỗ này có dấu vết cành cây gãy, chắc là đi về hướng này.”

Sở Du không lên tiếng. Thỉnh thoảng Cố Sở Sinh cũng có thể mắc sai lầm, nhưng sao có thể để lại vải rách và cành cây gãy chỉ rõ hướng đi lộ liễu như vậy?

Không thể nào, đây không phải là tính cách của hắn.

Sở Du suy nghĩ một lát, nhìn về hướng Đông giống như chưa hề có ai đi qua, bình tĩnh nói: “Tiếp tục lục soát hướng Đông.”

Tất cả mọi người đều kinh ngạc, quả thật không thể nhận ra bất kỳ dấu vết của con người nào ở hướng đó.

Nhưng không một ai dám nhiều lời, nhóm người nghe theo Sở Du tiếp tục tìm kiếm về phía Đông. Tìm đến đêm, mọi người đều thấm mệt, Trường Nguyệt bỗng phát hiện ra một sơn động, liền đề xuất với Sở Du: “Phu nhân, hay là chúng ta vào sơn động nghỉ ngơi một đêm?”

Sở Du cũng hơi mệt, nàng đồng ý. Tiếp theo, Vệ Thu đốt đuốc, bước vào trong sơn động.

Ám vệ Vệ gia mở đường, Vãn Nguyệt Trường Nguyệt và người của Sở Du đi theo phía sau hộ vệ, Sở Du cầm kiếm đi ở giữa, bước chân có hơi chênh vênh.

Tìm như thế suốt một ngày, Sở Du cũng hơi mệt, nàng muốn mau chóng đi ngủ sớm, nghỉ ngơi xong lại tìm tiếp.

Vệ Thu dẫn người vào sơn động trước, sơn động gập ghềnh, Vệ Thu cung kính nhắc nhở: “Phu nhân cẩn thận dưới chân.”

Sở Du vừa bước vào sơn động, cũng chính trong nháy mắt này, bỗng nhiên đuốc trong tay Vệ Thu tắt ngúm. Sở Du còn chưa kịp phản ứng đã bị một người kéo vào trong ngực, kề lưỡi dao sắc bén lên cổ nàng. Trong bóng tối, nàng nghe thấy giọng nói khàn khàn của Cố Sở Sinh: “Không được nhúc nhích.”

Trên người hắn nhuốm mùi máu xen lẫn bùn đất, hơi thở dồn dập, rõ ràng đã rất suy yếu. Tay hắn chạm vào nàng nóng hầm hập, tương phản với mũi dao lạnh băng. Sở Du chưa kịp lên tiếng, Vệ Thu đã đốt đuốc lên, lập tức nhìn thấy Sở Du bị Cố Sở Sinh uy hiếp, trên tay Cố Sở Sinh cầm lưỡi dao bén nhọn, lạnh lùng nói: “Không ai được động đậy, nếu không ta không bảo đảm vị phu nhân này…”

Lời còn chưa dứt, vẻ mặt tức giận của Trường Nguyệt lọt vào mắt Cố Sở Sinh, giọng hắn bất chợt ngưng bặt. Một lúc sau, hắn mới ý thức được người đến là ai.

Là Sở Du.

Là Sở Du mà hắn ngày nhớ đêm mong, hao tâm tổn sức muốn về Hoa Kinh gặp mặt!

Tim hắn đập cực nhanh, nhất thời không biết nên nói gì, cho đến khi giọng nói lạnh băng của Sở Du vang lên: “Bỏ dao ra.”

Nghe vậy, Cố Sở Sinh vội vàng rút dao lại, giấu trong tay áo. Sở Du lập tức lùi sang một bên, Vệ Thu vội vàng bước lên ngăn giữa Cố Sở Sinh và Sở Du, lạnh giọng nói: “Ngươi muốn làm gì?”

Ánh mắt Cố Sở Sinh nhìn về phía Sở Du, tuyệt nhiên không dịch chuyển.

Sở Du mười lăm tuổi không nhuốm tử khí ở cuối kiếp trước. Giờ phút này, nàng vẫn còn bừng bừng sức sống, hoạt bát lanh lợi, thậm chí tại thời điểm thật sự gặp nàng, hắn còn bỗng dưng cảm thấy hoá ra Sở Du năm mười lăm tuổi lại có sự trầm tĩnh ung dung mà sau này không có được.

Tại sao năm đó hắn không nhận ra?

Cố Sở Sinh quan sát kỹ Sở Du trước mặt, nhớ lại bản thân mình lúc thiếu niên.

Hắn mất hai mươi năm dây dưa với nàng, lại ở hai mươi năm sau khi nàng chết đi hồi tưởng lại quãng thời gian nàng còn sống, sau đó càng ngày càng lún sâu vào ký ức, đến khi không thể tự thoát ra nữa.

Niên thiếu quá kiêu ngạo, khi đó rõ ràng hắn thích nàng, nhưng mỗi lần được nàng cứu lại càng cảm nhận sâu sắc sự bất lực và xấu hổ.

Nàng không phải kiểu người nói chuyện nhẹ nhàng, vì lòng dạ thẳng thắn nên vốn chẳng thèm suy nghĩ trước khi nói. Nếu là người bình thường thì chẳng sao, nhưng lại gặp trúng người trải qua biến cố gia đình, tính tình nhạy cảm như hắn.

Vì vậy mỗi câu nói vô tâm của nàng đều biến thành sự cười nhạo và nhục nhã.

Lúc bọn họ bị đuổi giết, nàng cõng hắn chạy, cười nói với hắn: Cố Sở Sinh, thân thể chàng yếu xìu, cứ như đại cô nương vậy. Sau này chàng tốt nhất vẫn nên dựa vào ta mà sống đi.

Bây giờ nghĩ lại, những lời nói đó rõ ràng đáng yêu như vậy, thế mà năm đó hắn lại chỉ thấy nhục nhã và tức giận. Thế là hắn trở về cầm kiếm lên, chiều chiều kiên trì luyện kiếm trong đình viện, cho đến khi nàng cũng không thể thắng được hắn.

Bọn họ đã bỏ lỡ quá nhiều năm, mãi đến lúc nàng chết.

Hắn giả vờ lãnh đạm theo thói quen, nhưng trong sự trống vắng từ ngày này qua năm nọ, hắn dần dần hồi tưởng lại quá khứ. Cho đến lúc chết dưới kiếm Vệ Uẩn, lúc hắn hoảng hốt nghĩ “Nếu A Du còn sống, chắc nàng sẽ không nỡ nhìn thấy hắn như vậy”, khi ấy hắn mới chợt nhận ra nếu như năm đó không hề thích nửa phần, cớ sao lại vì một câu nói mà mỗi ngày khổ luyện trong đình viện nhiều năm?

Hắn nhìn Sở Du đang nói chuyện với Trường Nguyệt trước mặt, lúc nàng giơ tay lên sờ vết dao trên cổ mình, hắn không nhịn được mà đỏ mắt, run rẩy cánh môi.

Vệ Thu nhìn Cố Sở Sinh không nói gì nãy giờ, nhưng cứ nhìn chằm chằm Sở Du, thậm chí còn sắp khóc đến nơi, trong lòng hắn không khỏi nảy sinh cảm giác bất an vô cớ. Hắn tiến lên một bước, chặn ánh mắt của Cố Sở Sinh, nghiêm nghị quát: “Ngươi đang nhìn gì đấy? Đại phu nhân Vệ phủ chúng ta là người mà ngươi có thể nhìn hả?!”

P/s (Zens Zens): 

Cảm ơn bạn Khuê đã phụ mình edit chương này nhé!

Chương này mình làm không kịp nên tạm thời khất nửa chương sang thứ 2 nha mọi người. Like và theo dõi Facebook Zens Zens để cập nhật tin tức và chương mới: Link

 

5 12 votes
Article Rating
guest
282 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Sen nguyen
Sen nguyen
8 Tháng Cách đây

Khi có trong tay thì chà đạp đến khi mất đi mới hối tiếc

Bắp Nấm
Bắp Nấm
8 Tháng Cách đây

Haiz, dù là tra nam nhưng cũng có phần đáng thương..

Sweet mandy
Sweet mandy
8 Tháng Cách đây

Cảm ơn ad 🙂

Uyên
Uyên
8 Tháng Cách đây

H chị khác xưa r

Sen nguyen
Sen nguyen
8 Tháng Cách đây

Có chương mới rồi

Huỳnh Tố Lệ
Huỳnh Tố Lệ
8 Tháng Cách đây

Trải qua 1 đời mới hiểu rõ lòng mình, nhưng đã muộn mất rồi. Cố Sở Sinh đáng trách nhưng cũng đáng thương.

Ytnqng
Ytnqng
8 Tháng Cách đây

Nói thế nào nhỉ, biết SD đích thân đi là vì có lợi cho VU sau này cơ mà như này lại khiến CSS ảo tưởng thêm nên mình cũng k ưng cách này lắm

Nấm
Nấm
8 Tháng Cách đây

kiếp này a thâm tình nên e sẽ k bảo a là tra nam, CSS

HC Pé Pi
HC Pé Pi
7 Tháng Cách đây

Cuối cùng cũng gặp đc nhau rồi :(( nhưng đáng tiếc Sở Du đã ko còn là cô nương 1 lòng hướng về phía ngươi nữa rồi, Cố Sở Sinh.

Thichdoctruyn
Thichdoctruyn
7 Tháng Cách đây

Cam on zens va b Khue

282
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!