Sơn Hà Chẩm – Chương 42

Sơn Hà Chẩm – Chương 42

Chương 42

Vì sao phải ở sau khi hắn ôm ảo mộng chết đi, lại kéo hắn đến đây, lăng trì như thế?

Editor: Zens Zens

Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Sở Du không lên tiếng.

Nàng trầm mặc, kiềm nén cảm xúc của mình. Có một phút chốc, nàng sợ bản thân kích động nhảy lên đâm người trước mặt này một đao.

Hắn bảo nàng đi theo hắn.

Đây là ý gì?

Những lời này chứng tỏ hắn nhẹ nhàng phủ nhận sáu năm cố gắng, sáu năm đau khổ, hết thảy mười hai năm đều bị lời nói này phủ định sạch.

Nàng yêu hắn mười hai năm, hận không thể moi hết tim gan ra cho hắn chỉ vì một câu nói này, nhưng hắn không nói. Ngược lại ở kiếp này, ngay lúc nàng chẳng cho hắn thứ gì, hắn lại nói những lời này với nàng.

Là nàng sai rồi sao?

Ông trời cho nàng trọng sinh trở về là muốn đánh một chưởng lên đầu nàng, nói cho nàng biết nàng sai rồi sao?

Không phải Cố Sở Sinh niên thiếu không thích nàng, mà là nàng bào mòn tình yêu của Cố Sở Sinh?

Nhưng nàng đã làm sai cái gì?

Nàng dốc hết tâm tư bảo vệ hắn, thương tích chất chồng, năm năm tháng tháng mài mòn góc cạnh, biến thành Cố đại phu nhân năm đó.

Nàng vốn dĩ là người có thể một roi quất nữ tử lắm mồm xuống ngựa, quay đầu lại chịu được mười đòn quân côn. Nhưng ở bên cạnh hắn, nàng học cách dối trá, học cách mỉm cười trầm ổn, giống như một phụ nhân hậu trạch đấu khẩu với người khác.

Nàng vốn dĩ là người sau cuộc chiến vây quanh đống lửa, đập vò rượu, uống thống khoái, hát ca vang cùng các tướng sĩ. Nhưng sau khi lấy hắn lại giống như mãnh hổ rút nanh vuốt chính mình, trở thành một con mèo ngoan ngoãn.

Hắn luôn nói nàng không tốt, không thích nhìn điệu bộ giả tạo của nàng. Nhưng nếu hắn thật sự nhìn kỹ, sao lại không thấy Sở Du và Cố đại phu nhân căn bản là hai người khác nhau.

Nàng vì tình yêu đánh mất chính mình, khó trách khiến người khác khinh thường.

Thấy Sở Du trầm mặc, Cố Sở Sinh hơi bất an, thấp thỏm mở miệng: “A Du…”

“Đừng gọi ta như vậy.”

Sở Du bất chợt cắt lời hắn, sắc mặt Cố Sở Sinh tái đi, nàng ngước mắt lên nhìn hắn.

Cố Sở Sinh thiếu niên không có khí chất tàn nhẫn của sau này. Cố Sở Sinh sau này làm quan mười hai năm, trên quan trường đã không còn sự kiêu ngạo nhiệt huyết lúc thiếu niên. Cố Sở Sinh nàng thấy lúc này vẫn còn thanh sạch. Nàng hít sâu một hơi, kiềm chế tất cả cảm xúc cuộn trào, lùi về sau mấy bước, rồi lại ngồi quỳ xuống lần nữa.

“Niên thiếu không hiểu thế sự, mạo muội cầu quân, là ta quá phận.”

Nàng lẳng lặng nhìn hắn, ánh mắt quyết tuyệt: “Thế nhưng hôm nay lòng thiếp đã tỏ, xin Cố đại nhân xem đó như trò đùa, mây khói thoảng qua.”

Nghe nói thế, Cố Sở Sinh dần siết chặt nắm tay: “Lòng thiếp đã tỏ? Xem như trò đùa? Có người lấy chuyện này ra làm trò đùa sao, có người lấy chuyện bỏ trốn theo nam tử để đùa giỡn sao?”

“Nàng thích ta, trong lòng nàng không rõ ư?!”

“Rõ chứ.” Sở Du nhìn dáng vẻ thất thố của Cố Sở Sinh, bản thân trái lại bình tĩnh xuống. Nàng nhìn đôi mắt ửng đỏ của hắn, giọng điệu bình thản: “Thiếp thân biết, lúc niên thiếu mình từng thích Đại nhân. Mười hai tuổi năm ấy, người nọ áo đỏ giá ngựa mà đến, thiếp thân vui mừng khôn xiết.”

Nghe thế, nước mắt Cố Sở Sinh không thể kiềm chế được nữa, từ từ lăn xuống.

Mười hai tuổi năm ấy…

Mười hai tuổi năm ấy, lúc thành bị phá, hắn vốn ra ngoài báo tin, nhưng xa xa lại nhìn thấy cô nương đó.

Đấy là lần đầu tiên hắn cầm tay một cô nương, cũng là lần đầu tiên ôm ấp một người.

Sau khi nàng chết, hắn từng mường tượng lại cảnh tượng đó vô số lần. Khi ấy, Cố Sở Sinh vẫn là Đại công tử Cố gia. Hắn hăng hái nhiệt huyết, trẻ tuổi tự mãn, đó hẳn là thời khắc đẹp đẽ nhất đời hắn.

Hắn run rẩy, mím chặt môi, nước mắt lã chã.

Hắn muốn ngăn cản lời nói tiếp theo của nàng, muốn tất cả lời nói ngừng ngay tại thời khắc này. Nhưng hắn biết, hắn phải nghe, chỉ khi nghe, hắn mới biết mình có thể làm gì.

“Cái Sở Du muốn bất quá chỉ là một chút dịu dàng. Từ khi sinh ra đến nay, phụ thân và huynh trưởng chưa từng xem Sở Du là nữ tử, mẫu thân cũng chưa từng xem Sở Du là nữ tử. Thế nhưng ngay thời khắc công tử vươn tay, Sở Du xem công tử là sự cứu rỗi, cho nên cái ta yêu không phải là công tử, mà chỉ là sự ảo tưởng mà Sở Du vẽ ra.”

Dứt lời, Sở Du chậm rãi mỉm cười: “Cho đến khi gả cho Thế tử, Sở Du mới biết cái gọi là tình cảm không phải là như thế.”

“Nàng chỉ mới gặp hắn một lần.”

Cố Sở Sinh khàn giọng nhắc nhở: “Sau đó, hắn đã chết rồi.”

Sở Du khẽ cười: “Mặc dù chỉ gặp mặt một lần, nhưng trong mỗi hành vi cử chỉ, chàng đều đối với ta rất tốt. Cái tốt Cố công tử cho ta bất quá cũng chỉ như một người đối với một nữ tử bình thường, còn cái tốt Thế tử cho ta là như châu như ngọc. Sau khi ra chiến trường, dù lúc bận rộn, Thế tử cũng không quên gởi thư cho ta. Ta ngưỡng mộ Thế tử anh hùng hào kiệt, mặc dù chàng tử trận sa trường, nhưng vĩnh viễn tồn tại trong lòng thiếp thân.”

Cố Sở Sinh không nói nên lời. Hắn siết chặt nắm tay, toàn thân run rẩy.

Đau quá, sao lại đau như thế.

Vì sao hắn phải trọng sinh, vì sao lại phải trở về, chính tai nghe thấy Sở Du nói trước giờ nàng chưa từng yêu hắn, chỉ là tự mình ảo tưởng mà thôi.

Nàng cho rằng hắn không biết sao?

Hắn biết, nhưng hắn vẫn luôn lừa mình dối người. Nhiều năm trôi qua, hắn vẫn biết người nàng ái mộ chính là anh hùng nam nhi đội trời đạp đất, chưa bao giờ là tiểu nhân chính khách trốn trong bóng tối, lần giở thủ đoạn. Nếu như cái nàng hướng tới là ánh mặt trời chói chang, thì hắn chính là ánh trăng u tối.

Nàng đã nhìn lầm người, nàng tự cho là đúng. Có điều nàng là người vẫn luôn cố chấp ngoan cố, vì vậy mới có thể cố chấp một lần là sáu năm trời.

Sáu năm sau, cuối cùng nàng không thể chịu nổi nữa, rốt cuộc muốn hoà ly với hắn.

Hắn vẫn luôn chờ ngày đó. Tình yêu này của nàng giống như lâu đài trên không(*), sao hắn lại không biết đấy chỉ là ảo tưởng.

(*) Lâu đài trên không: ví những điều xa vời, ảo tưởng.

Có một ngày nàng sẽ tỉnh mộng, có một ngày nàng sẽ nhận ra.

Nhưng hắn lại không có cách nào khác, chỉ có thể ở trong đau khổ, vùng vẫy, không thoát ra được.

Cho nên hắn nhiều lần tự nhủ mình ghét nàng, thời niên thiếu nói đi nói lại, cứ tưởng rằng đó là sự thật. Cho đến khi nàng chết, hắn mới không nói những lời tổn thương người như vậy nữa, mới dám từ từ mở ra trái tim giấy nắm chặt trong tay, nhìn rõ tim mình.

Nhưng vì sao lại nói cho hắn biết?

Vì sao phải ở sau khi hắn ôm ảo mộng chết đi, lại kéo hắn đến đây, lăng trì như thế?

Hắn nhìn ánh mắt thuần khiết ôn hoà của nàng, hỏi không ra.

Sở Du thấy hắn không nói lời nào mà chỉ rơi lệ. Nàng thở dài, thấp giọng nói: “Chuyện niên thiếu mạo muội, vẫn xin công tử lượng thứ. Trời cao biển rộng, dân sinh lắm gian truân, công tử có tài trị quốc an dân, cũng có chí hướng rộng lớn, mong ngày sau đại triển hoành đồ(*), trở thành bảo vật nước nhà, bảo vệ lê dân bá tánh Đại Sở ta…” Dứt lời, nàng nâng mắt nhìn hắn, chậm rãi mở miệng: “Thịnh thế giang sơn.”

(*) Đại triển hoành đồ: thực hiện kế hoạch to lớn

“Ta không muốn!”

Cố Sở Sinh đột ngột quát. Hắn nhìn chằm chằm vào mắt Sở Du, giống một đứa trẻ, gằn ra từng chữ: “Ta không muốn.”

Tại sao ta phải toại nguyện cho nàng?

Tại sao nàng có thể ung dung rời đi, lại còn có thể yêu cầu hắn làm này làm nọ, nàng là gì của hắn? Nàng dựa vào đâu lại chỉ huy việc làm của hắn như vậy.

Cố Sở Sinh giống như quay trở về lúc tranh chấp cùng Sở Du năm đó. Nàng không thích hành vi tiểu nhân của hắn, chê trách hắn không màng đại cục. Lúc nào hắn cũng gây gỗ với nàng, rất ghét nàng vì người khác mà xung đột với hắn.

Hắn đợi nàng thuyết phục hắn, trách mắng hắn.

Nhưng Sở Du nghe xong, chỉ ngẩn người. Lát sau, nàng gật đầu: “Cũng phải, đây là lựa chọn của Đại nhân. Thiếp thân chỉ thuận miệng nói, Đại nhân không cần nghĩ nhiều.”

Dứt lời, Sở Du đứng lên nói: “Nếu không còn chuyện gì khác, thiếp thân cáo lui.”

Nghe thế, Cố Sở Sinh ngẩn người. Hắn nhìn Sở Du đi ra, khàn giọng hỏi: “Tại sao nàng không mắng ta?”

Sở Du cảm thấy kỳ lạ. Nàng đứng bên cửa, ngoảnh lại nhìn hắn: “Ngài có lựa chọn của ngài, ngài và ta không can hệ nhau, ta mắng ngài làm gì?”

“Ý nàng là…” Ánh mắt hắn dại đi: “Nàng không thích ta. Ta và nàng không có quan hệ, cho nên đối với nàng, ta là người tốt hay xấu đều không liên quan?”

“Chắc là vẫn có nhỉ?” Sở Du thở dài, cười khẽ: “Nếu Cố đại nhân là người xấu, muốn giết ngài, hẳn sẽ rất phí sức đấy.”

“Nàng muốn giết ta?” Cố Sở Sinh nghe thế, chậm rãi bật cười. Hắn chống người dậy, rút kiếm treo ở cạnh giường, xoay chuôi kiếm đưa cho nàng: “Vậy nàng đến đây.”

Sở Du cau mày. Cố Sở Sinh nhìn mũi kiếm chỉ vào mình, lòng đầy sảng khoái. Hắn cười to, cất tiếng: “Nàng đến giết ta đi!”

Sở Du không lên tiếng, nàng bình tĩnh nhìn hắn: “Đại nhân vẫn chưa làm sai chuyện gì, ta giết ngài làm chi? Còn nếu ngài làm sai chuyện gì…” Sở Du nhấc tay vén tóc ra sau tai, mắt nhìn về nơi xa: “Ta cần giết, đương nhiên sẽ không nương tay. Ta không cần giết, tự nhiên sẽ có người giết ngài.”

“Không nói đâu xa…” Bản thân Sở Du không hề phát giác tiếng cười của nàng ẩn chứa đôi chút tư niệm: “Nếu ngài hại nước hại dân, với tính tình của Tiểu Thất nhà chúng ta, e rằng đệ ấy chính là người đầu tiên muốn ra tay.”

Tác giả có lời muốn nói:

Vệ Uẩn: Ngại quá, kẹt xe, 6 giờ vẫn chưa chạy tới đoàn phim. Mọi người chờ tí, 9 giờ ta chắc chắn sẽ tới.

P/s (Zens Zens):

Hôm nay rảnh rỗi nên tám với mọi người một chút.

Mọi người có biết nghĩa của tên Vệ Uẩn và Sở Du là gì không? 

Trong tiếng Trung, chữ Uẩn được viết thế này 韫 (là giản thể của chữ 韞), nghĩa của nó là “cất giấu”.

Lấy ví dụ một câu trong Luận Ngữ có chữ Uẩn:

子貢曰:有美玉於斯,匵而藏諸?求善賈而沽諸?

子曰:沽之哉!沽之哉!我待賈者也!

Hán – Việt là:

Tử Cống viết:  Hữu mỹ ngọc ư tư, uẩn độc nhi tàng chư ? Cầu thiện cổ nhi cô chư?

Tử viết: Cô chi tai, cô chi tai! Ngã đãi cổ giả dã.

Dịch nghĩa:

Tử Cống nói: Có viên ngọc đẹp ở đây, cất giấu vào rương? Hay tìm thương nhân biết giá trị mà bán?

Khổng tử đáp: Bán đi, bán đi! Ta đang đợi người thương nhân đó đây.

Giải nghĩa: 

Khổng tử có tài nhưng không ra làm quan, như viên ngọc quý bị cất giấu.Tử Cống đem chuyện ngọc quý để dò la tâm ý Khổng Tử. Viên ngọc là ẩn dụ chỉ tài năng, ý của Khổng tử là mình đang chờ vua chúa mời ra làm quan.

Rồi, bây giờ đến tên của Sở Du. Trong tiếng Trung, chữ Du được viết thế này 瑜

Đố mọi người, nghĩa của nó là gì? Hehe, tra đi, tra xong sẽ có bất ngờ đấy!

Cho mọi người luôn web từ điển nè, vì website ko cho copy nên, mọi người copy chữ 瑜 từ Link1 rồi dán vào Link2 này để tra nhé ^^

4.9 12 votes
Article Rating
guest
261 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Nguyễn Minh
Nguyễn Minh
8 Tháng Cách đây

Nói đi nói lại, nói tới nói lui, nói sâu nói xa thì tựu chung lại đoạn tình duyên của Sở Du và Cố Sở Sinh đi đến nông nỗi ở kiếp trước cũng do sự cố chấp ích kỉ của chàng Cố mà thôi. Câu cuối của Sở Du ứng cho cái kết của Cố trong quá khứ luôn rồi.

Hảo
Hảo
8 Tháng Cách đây

Cất giấu vẻ đẹp của ngọc chăng? Vẻ đẹp của nàng duy mình ta thấy, k nuốn trao ai 🤣

Liên Nguyễn
Liên Nguyễn
8 Tháng Cách đây

“Du” có bộ Ngọc. Danh từ là ngọc đẹp, Khuất Nguyên có câu Hoài cẩn ác du hề, ngoài ra còn có nghĩa khác là vẻ đẹp sáng của ngọc. “Uẩn” là cất giấu chẳng lẽ là cất giấu nàng chỉ mình ta độc chiếm 😂

Huỳnh Tố Lệ
Huỳnh Tố Lệ
8 Tháng Cách đây

Cố Sở Sinh cũng đáng thương. Kiếp trước sai lầm, kiếp này muốn sửa nhưng không có cơ hội nữa.

NoNa
NoNa
8 Tháng Cách đây

Sai lầm đã tạo ra thì kg cách nào vãn hồi chỉ còn cách sửa chữa. Nhưng sửa như nào mới quan trọng. Thôi thì Sở Du đã buông bỏ thì cũng mong Cố Sở Sinh cũng vậy…

Đông
Đông
8 Tháng Cách đây

chị là ẩn dụ của viên ngọc quý, anh thì chỉ muốn đem giấu đi

sunrises6
sunrises6
7 Tháng Cách đây

Kiếp trước Cố Sở Sinh có lỗi nhiều hơn là không sai. Nhưng công bằng mà nói, thật ra cái tôi của cả Cố Sở Sinh lẫn Sở Du đều quá lớn, không ai chịu nói năng cho đàng hoàng. Cố Sở Sinh nhạy cảm còn Sở Du thẳng toạc móng heo, hai bên không cố gắng điều hòa tính tình nên dẫn đến một chuyện tình tan nát.

Hà Phương
Hà Phương
7 Tháng Cách đây

Anh Vệ Uẩn mất tích lâu quá mãi chưa thấy ngoi lên kaka 😅 thật ra nói đi cũng phải nói lại Cố Sở Sinh cũng là 1ng đáng thương, mog rằng kiếp này anh cũng sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình 😟

Sen nguyen
Sen nguyen
7 Tháng Cách đây

Hóng liệt cũn có chương mới. Suy cho cùng thì vì sở du chết cố sở sinh mới biết yêu, nếu ko chết thì ko biết sẽ còn chà đạp như thế nào nữa

Hwangmin
Hwangmin
Reply to  Sen nguyen
7 Tháng Cách đây

Vây nên mới nói CSS là tra nam =)) có ko giữ, mất đi rồi mới tiếc

HC Pé Pi
HC Pé Pi
7 Tháng Cách đây

Ye cuối cùng cũng theo kịp tiến độ ra truyện rồi ^^ ui đọc cmt của bạn Liên Nguyễn thấy tên của 2 người ý nghĩa ghê á ^_^ Thường thì mấy motip nam9 đời trước đối xử tệ bạc phụ lòng nữ9 sau khi cả 2 người trọng sinh lại thì sẽ là chị trốn anh đuổi, giải tỏa hiểu lầm các kiểu rồi 2 người lại bên nhau. Nhưng truyện này sau khi trọng sinh thì anh đã thành nam phụ mất rồi :(( cũng thấy đáng thương cho anh nhưng biết sao đc, đời không như mơ… Đọc thêm »

1 2 3 26
261
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!