Sơn Hà Chẩm – Chương 43

Sơn Hà Chẩm – Chương 43

Chương 43

Kẻ giết người, Vệ Uẩn Vệ gia

Editor: Zens Zens

Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Cố Sở Sinh nghe nói thế, lòng bỗng giật mình.

Kiếp trước đúng là hắn bị Vệ Uẩn giết. Sau khi Sở Du chết, hắn không biết phải theo đuổi điều gì. Vệ Uẩn vẫn luôn bất mãn với Hoàng gia, còn hắn lại thuộc phái bảo hoàng, vì vậy tranh đấu gần hai mươi năm. Cuối cùng, tân hoàng không thích Vệ Uẩn, có ý giăng bẫy chàng. Vệ Uẩn lập tức dẫn người đánh thẳng vào kinh đô, còn hắn ra sức phản kháng, nhưng rốt cuộc lại bị một phong thư của Vệ Uẩn đánh nát.

Trong lá thư đó, Vệ Uẩn nói cho hắn biết trên tay chàng còn giữ hôn thư của Sở Du và Vệ gia năm đó, hỏi hắn có muốn lấy hay không.

Mọi người đều tưởng đây là trò đùa của Vệ Uẩn, chỉ bằng một bức hôn thư của người đã chết hai mươi năm, sao có thể so với an nguy Thiên tử? Cho dù Cố Sở Sinh hồ đồ cũng không hồ đồ đến vậy.

Thế nhưng Cố Sở Sinh lại biết đó là vì Vệ Uẩn đã nhìn thấu hắn.

Cuộc đời hắn đã sớm mất đi thứ để theo đuổi, cái hắn khổ sở truy tìm bất quá chỉ là ảo ảnh của người kia. Người khác nói nàng đã chết, nhưng ở trong lòng hắn, nàng vẫn vẫn luôn còn sống.

Hôn thư của thê tử và kẻ khác, đương nhiên hắn phải lấy lại.

Thế là hắn mở cổng thành Hoa Kinh, đứng trước cổng. Khi đó, dựa theo mưu tính của hắn, nếu thủ thành thêm một ngày, Vệ Uẩn sẽ không chống đỡ nổi.

Thế nhưng hắn vẫn thua, thua trong tay cố nhân đã chết hai mươi năm trước.

Lời Sở Du nói đều trúng phóc.

Hắn không hận Vệ Uẩn, thậm chí còn hơi cảm kích, ít nhất tìm được một lý do cho cái chết của hắn. Hắn vốn chỉ là cô hồn dạo bước nơi trần thế, có cái gì để theo đuổi chứ?

Hắn không nói tiếp nữa, Sở Du thấy hắn im lặng, bèn xoay người rời đi.

Cố Sở Sinh chậm chạp bỏ kiếm xuống, chán nản ngồi trên giường, đầu óc rối bời.

Sau khi Sở Du ra khỏi cửa, Trường Nguyệt và Vãn Nguyệt nhanh chóng bước lên nghênh đón, lo lắng hỏi: “Phu nhân, hắn không làm gì chứ?”

Vệ Thu nghe thế liền ngẩng đầu nhìn Sở Du. Sở Du vội cười: “Với sức vóc của hắn thì có thể làm gì ta được? Các ngươi làm gì thì làm nấy đi, đợi hắn nghỉ ngơi cho khoẻ, chúng ta lại lên đường.”

Có lời này của Sở Du, mọi người mới bắt đầu việc ai nấy làm. Sở Du, Vãn Nguyệt và  Trường Nguyệt trở về phòng mình. Vừa vào phòng, Vãn Nguyệt đã sốt ruột hỏi: “Phu nhân, người và hắn không nói cái gì chứ?”

Sở Du biết Vãn Nguyệt lo lắng. Từ trước đến nay, Vãn Nguyệt là người thông minh. Lúc trước, Sở Du cố chấp muốn bỏ trốn, cũng nhờ Vãn Nguyệt liều mình ngăn lại. Vãn Nguyệt biết tình cảm sâu sắc của nàng đối với Cố Sở Sinh, sợ lúc này nàng làm chuyện gì ngốc nghếch.

Sở Du cười: “Đừng lo, ta chẳng nói gì cả, chính hắn rủ ta cùng nhau bỏ trốn.”

Vừa nghe vậy, hai thị nữ lập tức trợn tròn mắt. Trường Nguyệt cầm kiếm, xoay người nói: “Nô tì đi giết hắn.”

“Quay lại!”

Vãn Nguyệt vội lên tiếng, gọi người muội muội tính tình nóng nảy này lại. Nàng quay đầu nghiêm túc nhìn Sở Du: “Phu nhân đã đồng ý?”

Sở Du nhìn dáng vẻ sốt ruột của các nàng thì cảm thấy buồn cười. Nàng lật chén, đổ trà vào chén đất, cười bảo: “Sao thế được, ta đâu phải ngốc. Ta nói với hắn rằng ta đã lập gia đình, còn thật lòng thích Vệ Quân, dự dịnh thủ tiết cho chàng đây.”

Vãn Nguyệt nghe thế thì thở phào. Nàng nhìn Sở Du, gương mặt toát lên vẻ vui mừng: “Cuối cùng tiểu thư cũng trưởng thành rồi.”

Nàng không gọi “phu nhân”, mà là “tiểu thư” như lúc nàng chưa lấy chồng. Động tác uống trà của Sở Du khựng lại, nàng ngẩng đầu nhìn về phía Vãn Nguyệt, thấy ánh mắt không lẫn tạp chất của đối phương.

Kiếp trước Trường Nguyệt đi trước, Vãn Nguyệt vẫn luôn ở bên cạnh nàng. Sau này, nàng để Vãn Nguyệt xuất giá, nể mặt Cố Sở Sinh, lại thêm Vãn Nguyệt khôn khéo nên gả không tệ, trở thành thê tử của một phú thương. Sau khi nàng lập gia đình cũng thường đến thăm Sở Du, chăm lo rất nhiều, đến tận trước khi Sở Du chết cũng đều do nàng chăm sóc hầu hạ.

Nhìn cô nương giống như trưởng tỷ này, Sở Du bất giác xót xa. Giọng nàng nghèn nghẹn, chậm rãi nói: “Mấy năm nay ta không hiểu chuyện, đã khiến ngươi lo lắng rồi.”

“Không sao.” Vẻ mặt Vãn Nguyệt dịu dàng: “Phu nhân bình an là nô tì yên tâm rồi, sớm hay muộn cũng không quan trọng.”

Sao lại không quan trọng?

Kiếp trước nàng hiểu chuyện quá muộn.

Nhưng Sở Du không nói ra những lời này, nàng nhẹ nhàng cười, đổi đề tài: “Có điều Cố Sở Sinh đã có tâm tư như vậy, sau này chúng ta vẫn nên tránh đi.”

Vãn Nguyệt đồng ý gật đầu. Trường Nguyệt nổi giận đùng đùng ngồi xuống lại, đặt kiếm lên chân, lầu bầu: “Vậy cứ thế bỏ qua cho hắn à?”

“Thế ngươi nói thử xem, hắn đã làm sai chuyện gì khiến ngươi không thể bỏ qua?

Sở Du mỉm cười trêu chọc Trường Nguyệt. Trường Nguyệt há miệng nhưng nhất thời không thể bới ra lỗi sai của Cố Sở Sinh. Hắn và Sở Du không qua lại thân thiết, xích mích duy nhất cũng chỉ là chuyện trả lại thư hẹn bỏ trốn của Sở Du thôi.

Trường Nguyệt nghẹn hồi lâu, rốt cuộc mắng: “Hắn bị mù nên mới từ chối phu nhân! Từ chối xong rồi còn có mặt mũi quay lại? Nô tì nhìn thấy tên tặc tử này là muốn đâm hắn một kiếm rồi!”

“Được đấy.”

Sở Du thoải mái đáp, Trường Nguyệt “Hả?” một tiếng. Sở Du nâng mắt cười: “Chờ vụ này kết thúc, hắn trở nên vô dụng rồi, ngươi có bản lĩnh giết hắn thì ta đây tán thành hai tay. Nếu ngươi thiếu thanh kiếm sắc bén, ta còn có thể dâng bảo kiếm của ta cho ngươi mượn làm thịt tặc tử!”

Trường Nguyệt cũng chỉ tức nên nói, Sở Du mà bảo nàng giết thật, nàng cũng chẳng dám. Nghẹn một hơi trong ngực, mất nửa ngày sau, cuối cùng Trường Nguyệt thở dài nói: “Thôi vậy.”

Bởi vì có ý định tránh mặt Cố Sở Sinh, về sau Sở Du cũng không đi thăm hắn ta nhiều nữa. Hai ngày sau, Vệ Thu đến bẩm báo Sở Du rằng vết thương của Cố Sở Sinh đã ổn định. Sau khi nghe tin có thể lên đường, Sở Du lập tức dẫn người xuất phát.

Đoàn người sử dụng văn thư thông quan giả, ngụy trang thành thương nhân đưa công tử bệnh tật vào kinh chạy chữa, đi thẳng một đường đến Hoa Kinh.

Gần đến Hoa Kinh, mọi người đều thấm mệt. Mắt thấy Hoa Kinh đã ngay trước mắt, Sở Du nhẩm tính thời gian, quyết định tạm thời ở trọ nghỉ ngơi, đồng thời phái người vào Hoa Kinh báo tin sắp đến cho Vệ Uẩn.

Lúc đoàn người vào nhà trọ, bên trong không có bao nhiêu người. Tiểu nhị bước lên chào đón, cười hỏi: “Công tử nghỉ chân hay là ở trọ?”

Cố Sở Sinh được Vệ Thu dìu đỡ, khẽ ho mấy tiếng, quay đầu nhìn về phía Sở Du. Sở Du vội bước lên trước nói: “Chúng ta ở trọ.”

Nói xong, Sở Du và tiểu nhị đếm số người, chọn phòng. Đoàn người ngồi xuống ăn cơm, Vệ Thu âm thầm mang đồ ra thử độc xong, mới bảo mọi người ăn cơm.

Trong nhà trọ không có nhiều khách. Không bao lâu sau, một nhóm đàn ông vạm vỡ khác cầm đao cười bước vào. Bọn họ vừa vào liền muốn uống rượu ấm, ngồi bên cạnh hò hét ầm ĩ, khiến cho cả tửu quán ồn ào trong nháy mắt.

Cố Sở Sinh thoáng nhìn qua người đến, không nói gì. Một tên to con sau khi uống vài hớp, cầm rượu tới trước mặt Sở Du, cười nói với đám người: “Ơ, tiểu nương tử này tuấn tú nhỉ.”

“To gan!”

Một thị vệ đột ngột đứng lên, người bên cạnh cười lớn, tên cao to quay đầu lại nói: “Thằng oắt con này nói ông đây to gan đấy!”

Dứt lời, tên to con quay đầu qua, cười cợt người nọ: “Ông đây to gan thì đã sao? Ông đây chẳng những muốn khen tiểu nương tử xinh đẹp, còn muốn cướp nàng ta chơi…”

Lời còn chưa dứt, kiếm Vệ Thu đã rút ra.

Sở Du nhấp một ngụm rượu, nghe Cố Sở Sinh ho khan dồn dập. Sở Du vội bày ra dáng vẻ gấp gáp chạy tới: “Ca ca, huynh sao vậy?”

Nghe tiếng ho khan, bấy giờ Vệ Thu mới sực nhớ hiện giờ là lúc nào. Hắn vội vàng thu kiếm, nhưng đối phương lại không muốn bỏ qua.

Cố Sở Sinh vươn tay về phía Sở Du, ho khan dữ dội. Sở Du vội vàng đỡ lấy Cố Sở Sinh: “Ca ca, huynh sao vậy? Lên lầu nghỉ ngơi trước đi!”

Dứt lời, nàng đỡ Cố Sở Sinh đi lên trên. Vãn Nguyệt và Trường Nguyệt cũng theo sau. Đám người vạm vỡ kia còn muốn đi theo, nhưng thị vệ Vệ gia đã lập tức chắn đao ngăn lại.

Sở Du và Cố Sở Sinh vừa mới lên tới lầu. Cố Sở Sinh lập tức kéo Sở Du, gấp gáp nói: “Là người của Diêu Dũng, chạy mau!”

Sở Du không kịp hỏi làm sao Cố Sở Sinh nhận ra, nàng huýt sáo, kéo Cố Sở Sinh chạy thật qua hành lang, nhảy thẳng xuống cửa sổ.

Bóng đêm đã tối đen, tuy nhiên ngay khoảnh khắc Sở Du và Cố Sở Sinh vừa đáp xuống, vô số vũ tiễn lập tức bắn về phía họ!

Cố Sở Sinh vứt áo khoác về phía vũ tiễn bắn tới, trong nháy mắt che khuất tầm mắt đối phướng. Sở Du nhân cơ hội này nhanh chóng dẫn hắn chạy vào rừng.

Đám người Vệ Thu nghe tiếng huýt sáo liền biết không ổn, lập tức xông ra ngoài theo. Tuy nhiên rõ ràng đối phương đã thăm dò thực lực của bọn họ, người tới đông gấp hai lần, bao vây xung quanh.

Vãn Nguyệt và Trường Nguyệt cản ở phía sau. Sở Du nhìn thoáng qua là biết tình hình không ổn. Nàng nhíu mày, huýt sáo lần nữa.

Ngay lập tức, đám người vây quanh Vãn Nguyệt và Trường Nguyệt đã biết vị trí của Sở Du, xông về phía của nàng. Sở Du ném Cố Sở Sinh về phía rừng rậm, vội vã nói: “Trốn đi, đừng ra ngoài.”

Sau đó chạy vào trong rừng.

Rất nhiều sát thủ đuổi theo Sở Du, nàng ngồi im mai phục ở trên cây, đám người kia bắt đầu vây thành vòng tròn, đánh xoay vòng.

Cố Sở Sinh nhìn vị trí Sở Du, vân vê hòn đá trên tay, ném về hướng ngược lại với Sở Du.

“Chỗ này!”

Đám người chạy về hướng Cố Sở Sinh ném hòn đá. Trong chớp mắt, Sở Du lập tức hiểu ý Cố Sở Sinh. Sau khi đám người kia băng qua dưới chân nàng, ánh kiếm treo ngược quét qua, trực tiếp lấy đầu một đám người từ đằng sau, sau đó đổi một thân cây, ngồi im bất động.

Máu chảy đầy đất, phía xa là tiếng thị vệ Vệ gia và quân địch đánh nhau dữ dội, thế nhưng cánh rừng lại yên tĩnh đến đáng sợ.

Một thanh niên với khuôn mặt lạnh lùng vác đao bước tới, lạnh giọng hỏi: “Các ngươi còn chờ gì nữa?”

“Đại… Đại nhân…” Đám sát thủ run rẩy đáp: “Bọn chúng trốn trên cây, chúng thuộc hạ không tìm được!”

Tên thanh niên không lên tiếng, đại đao sau lưng bị ném ra, xoay tròn trên không trung chém vào cây đại thụ. Ngay lập tứ, mười mấy gốc cây lớn lảo đảo ngã xuống, mà chỗ Sở Du đang ở chính là một trong số đó!

Sở Du không còn cách nào khác, đành tung người nhảy lên. Ngay khoảnh khắc đó, tên thanh niên cầm đại đao đột ngột đánh tới.

Đao pháp kia vừa ác vừa nhanh. Sở Du né tránh linh hoạt, nhưng vẫn cảm thấy có chút tốn sức. Cố Sở Sinh núp trong bóng tối tính toán đường đi của hài người, cố gắng che giấu hơi thở, không nói một lời.

Mười mấy tên sát thủ bao vây Sở Du. Sở Du gian nan né tránh, ánh đao trong đêm kèm theo hơi lạnh, nàng căn bản không dám đỡ lấy. Cố Sở Sinh trốn trong bóng tối, thấy một tên sát thủ đâm về phía Sở Du, hắn không thể ngồi yên được nữa, ném cục đá trên tay về phía tên đó!

Cũng chính lúc này, thanh niên cầm đao lập tức tập kích về phía Cố Sở Sinh, trường kiếm của Sở Du cũng đuổi theo. Cố Sở Sinh nắm chặt đoản đao trên tay áo, chờ đợi tên kia để tấn công bất ngờ.

Ai ngờ nửa đường tên kia đột nhiên xuất một chưởng phong quét qua bụi rậm Cố Sở Sinh ẩn núp. Cố Sở Sinh vốn đã bị thương, lại bị chưởng phong này đánh bất ngờ khiến hắn văng mạnh ra ngoài, đập vào thân cây, phun máu.

Sau khi xác nhận tình trạng của Cố Sở Sinh, tên thanh niên mới vung đao chém về phía hắn. Sở Du vội vã đuổi theo, lúc mũi đao của tên kia đâm tới, nàng kịp thời kéo Cố Sở Sinh lên. Nhìn thấy phương hướng lưỡi đao chém về phía Sở Du, đầu óc Cố Sở Sinh nổ tung, vội nhào về phía Sở Du. Đao bất ngờ chém trúng người hắn, máu bắn lên mặt nàng. Mắt thấy đao thứ hai sắp sửa chém xuống, bỗng nghe bọn họ thấy tiếng mũi tên lao vút tới, một ánh sáng bạc vẽ ra trong đêm. Tên thanh niên xoay người né tránh, ngay lập tức lại có ba mũi tên từ ba hướng khác nhau bắn đến.

Mũi tên kia không phải bay thẳng đến đây, mà là bắn lên cây trước rồi lại vòng qua, nhưng mỗi một góc độ đều cực kỳ xảo quyệt. Dù cho thân hình tên thanh niên kia nhanh nhẹn, nhưng đến mũi tên thứ ba cũng bị ghim dính lên cây.

Tên thanh niên giận dữ, rút mũi tên ra, đỏ mắt chém về phía Sở Du. Cũng chính khoảnh khắc đó, thiếu niên bạch y trường thương nhảy từ trên lưng ngựa xuống trước mặt Sở Du, không hề do dự mà nhắm thẳng vào tên thanh niên.

Thương pháp biến hoá, dường như mỗi chiêu đều mang theo thế ngàn quân khuynh đổ Thái Sơn. Thanh niên kia đã bị bắn trúng một tên, động tác chậm chạp đi nhiều, rất nhiều tên trợ thủ xung quanh cũng xông tới. Sở Du ném Cố Sở Sinh đi, xông vào cuộc chiến, ngăn cản sát thủ xung quanh.

Trường thương như rồng rẽ nước, bay lượn trong đêm. Tên thanh niên bị người tới ép thối lui liên tục, đối phương bất quá cũng chỉ là thiếu niên, nhưng vừa thành thục, lại không hề có nửa phần mệt mỏi.

Cuối cùng, một thương tựa sấm sét bất ngờ đâm vào phế tạng thanh niên kia. Hắn ta bị đóng đinh lên cây, máu tươi chảy ra, khàn giọng lên tiếng: “Ngươi là ai?”

Thiếu niên nâng mắt, trong đôi mắt xinh đẹp là một mảng điềm nhiên.

“Kẻ giết người, Vệ Uẩn Vệ gia.”

Tác giả có lời muốn nói:

Nghe bài “Tướng quân của ta ơi” mọi người đề cử, đoạn phía trước không có rap vừa hát lên đã nghĩ ngay đến gương mặt si ngốc của Tiểu Thất nhà ta.

Zens Zens: Bài đó đây! Bài gốc có đoạn rap phía sau, nhưng mình không thích nên mình lấy bài này.

【 Vở kịch nhỏ】

Vệ Thất: Từ đó về sau, ta chính là nam tử tự mang BGM (Background Music), đi đường cũng phải thêm phông nền.

Cố Sở Sinh: Là một pháp sư, ngồi bụi cỏ là kỹ năng thiết yếu.

Sở Du: Ta còn chưa đánh mà, có thể cho cơ hội được không? Không thì làm sao ta hút fan?

Vệ Thất: Không thể.

Sở Du: Tại sao???

Vệ Thất: Thứ nhất, như vậy ta không thể tỏ ra soái. Thứ hai, nàng không thể bị thương.

Sở Du: …

5 11 votes
Article Rating
guest
260 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Thanh Tâm
Thanh Tâm
7 Tháng Cách đây

Ủ ôi anh Vệ xuất hiện ngầu quáaaa

Lyly
Lyly
7 Tháng Cách đây

Vệ Uẩn đã xuất hiện

NoNa
NoNa
7 Tháng Cách đây

Ôi ôi! Uẩn Uẩn đã trở lại…anh hùng cứu nỹ nhân..
Cơ mà tui cũng mê “Tướng quân của ta ơi” bản của lão Khúc hát, nghe hay còn thêm đoạn hí nữa..quá tuyệt!!

Nguyễn Hà
Nguyễn Hà
7 Tháng Cách đây

Ngầu quáaaaaaaaaa

Nguyễn Minh
Nguyễn Minh
7 Tháng Cách đây

Trường Nguyệt, Vãn Nguyệt thấy thương quá. Kiếp trước vì Du mà khổ theo, kiếp này chắc chắn phải tốt hơn nha

Vy Phan
Vy Phan
7 Tháng Cách đây

Hahhaa anh hùng luôn xuất hiện cuối cùng.

Nguyen tram
Nguyen tram
7 Tháng Cách đây

Đợi mãi anh cũng lên sàn rồi

Kiều Oanh Đoàn
Kiều Oanh Đoàn
7 Tháng Cách đây

Xuất hiện cũng phải ngầu như vậy hả Tiểu Thất 😌😌

Thị Vi Vi
Thị Vi Vi
7 Tháng Cách đây

Cuối cùng Tiểu Thất cũng tới kịp

Huỳnh Tố Lệ
Huỳnh Tố Lệ
7 Tháng Cách đây

Có lẽ mình đa cảm quá, vẫn mong chị Du và Tiểu Thất thành đôi, nhưng cũng thương cho Cố Sở Sinh. Thôi thì chỉ mong kiếp này anh buông bỏ được chấp niệm để sống thanh thản hơn.

260
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x
error: Alert: Content is protected !!