Sơn Hà Chẩm – Chương 44 (1)

Sơn Hà Chẩm – Chương 44 (1)

Chương 44 (1)

Mỹ nhân gây hoạ

Editor: Zens Zens

Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Tiếng vừa dứt, Vệ Uẩn đột ngột rút trường thương ra. Đối phương lập tức phun một búng máu, xụi lơ trượt theo thân cây xuống đất.

Vệ Uẩn không đến một mình, chờ lúc chàng xử lý tên thanh niên kia xong, thế cục đã được khống chế. Vệ Uẩn thu trường thương về bên người, bước nhanh đến trước mặt Sở Du, vội vã hỏi: “Tẩu có trở ngại gì không?”

“Hở?”

Sở Du tra kiếm vào vỏ, quay đầu nhìn, lấy làm lạ: “Ta không bị thương, có gì trở ngại chứ?”

Vệ Uẩn nghe vậy, bấy giờ mới yên tâm. Người khác đỡ Cố Sở Sinh đến, Vệ Uẩn quay đầu qua quan sát hắn.

Lúc này, Cố Sở Sinh mặc trường sam màu xanh lam, bên trên dính máu và bùn đất, ngọc quan trên tóc đã rơi mất lúc đánh nhau, chỉ nhìn từ quần áo thì không khỏi trông hơi nhếch nhác. Tuy nhiên vẻ mặt người này trấn định, thần sắc sáng trong. Lúc đi về phía Vệ Uẩn, hắn mang theo khí thế chỉ gặp được ở chính khách lăn lộn triều đình nhiều năm như Tạ thái phó.

Lần đầu gặp mặt, Vệ Uẩn đã nảy sinh cảnh giác.

Đồng thời, Cố Sở Sinh cũng quan sát Vệ Uẩn.

Hắn nhớ lại thời điểm gặp Vệ Uẩn ở kiếp trước, thật ra hẳn là sớm hơn so với bây giờ một chút. Kiếp trước không có Sở Du, sau khi Vệ Uẩn thoát khỏi ngục thì lao thẳng ra chiến trường. Lúc đó, Bạch Thành đã bị phá, hắn đơn độc trấn thủ Côn Dương. Đêm ấy, thiếu niên dẫn binh đến, cưỡi ngựa đứng ngoài cổng thành, ngửa đầu nhìn hắn phía trên thành lâu, lạnh lùng mở miệng: “Vệ Uẩn Vệ gia, phụng mệnh đến đây thủ thành.”

Luồng khí âm u trên người thiếu niên quá nặng, nặng đến nỗi khiến hắn dù cách hơn ba mươi năm hồi tưởng lại lần nữa, ký ức vẫn còn như mới.

Tuy nhiên hôm nay gặp được Vệ Uẩn, chàng lại không hề giống với năm đó.

Ngũ quan Vệ Uẩn hôm nay cũng không thay đổi bao nhiêu, nhưng luồng khí âm u đời trước lại hoàn toàn không thấy đâu. Chàng và Sở Du sóng vai, bạch y ngân thương, đứng như trúc thẳng tùng xanh, cười đến lãng nguyệt thanh phong(*).

 (*) Lãng nguyệt thanh phong: trăng sáng gió mát

Vệ Uẩn lễ chào hắn, vẻ mặt chân thành: “Cố đại nhân đi đường cực khổ, Vệ mỗ đến chậm, để Cố đại nhân kinh sợ rồi.”

Thật ra dựa theo thân phận của bọn họ hôm nay, đây chắc chắn được xem là đối xử trọng hậu. Cố Sở Sinh vội vàng đáp lễ, vẻ mặt kính cẩn: “Tiểu Hầu gia xem trọng rồi. Cố mỗ bị người đuổi giết, nhưng lại còn liên luỵ Hầu gia, là Cố mỗ không phải.”

“Chuyện này cụ thể thế nào, trong lòng bản Hầu rõ ràng.” Vệ Uẩn nhìn xung quanh, vẻ mặt điềm tĩnh: “Nơi này không nên ở lâu, mời Cố đại nhân lên ngựa, sau khi cấp tốc trở về Hoa Kinh, chúng ta lại bàn bạc kỹ lưỡng.”

Nghe vậy, Cố Sở Sinh cũng không chần chừ nữa, sau khi gật đầu, ba người lập tức lên ngựa, chạy về hướng Hoa Kinh.

Vệ Uẩn giao Cố Sở Sinh cho đám người Vệ Thu chăm sóc, rồi dẫn người đi ở phía trước với Sở Du.

Vệ Uẩn cưỡi ngựa đến gần Sở Du, quan sát nàng, rồi lại xác nhận lần nữa: “Tẩu tẩu không có trở ngại gì thật chứ?”

“Không có.” Sở Du mỉm cười: “Ta chưa đánh thật thì đệ đã đến rồi, tay còn chưa nóng nữa.”

Vệ Uẩn nghe vậy, đôi mắt ẩn chứa ý cười mỏng manh: “Tẩu tẩu đừng khinh thường. Người tới hôm nay là Mạc Bắc Kim đao tên Trương Trình. Tẩu tẩu đụng phải hắn, e là phải chịu thiệt một chút.”

Lời Vệ Uẩn nói là thật. Sở Du cũng hiểu, đối với loại người có thần lực trời sinh, nàng đúng là bó tay. Nàng nhìn Vệ Uẩn, lấy làm lạ: “Chẳng phải ta chỉ mới bảo người đi báo tin à, sao đệ đã tới rồi?”

“Hai ngày trước, tẩu tẩu nói mình đã đến Thiên thủ quan. Đệ liền tính nhẩm ngày, đoán chắc hôm nay tẩu sẽ đến gần đâu đây, cho nên tới xem thử.”

Vệ Uẩn nói vô cùng nhẹ nhàng, câu nói đơn giản, nhưng lại tràn đầy quan tâm.

Bắt đầu từ hai ngày trước đã tính ngày chờ, e là lo lắng lâu lắm rồi.

Nhưng Vệ Uẩn biết chàng nắm rõ hành tung của Sở Du như thế cũng không chỉ là vì lo lắng. Sở Du đi một lần là mười mấy ngày. Từ sau khi chàng trở về Hoa Kinh, chàng chưa bao giờ tách khỏi Sở Du quá lâu như vậy, nhất thời có hơi không quen.

Lúc đi trên hành lang ở đình viện, chàng cứ cảm thấy cần phải có tiếng Sở Du nhỏ giọng dạy tiểu công tử học võ. Lúc đi tới phòng sách, chàng cứ cảm thấy trong một phút chốc sẽ được nghe Vệ Hạ báo Sở Du đến. Thậm chí lúc ăn cơm, chàng vẫn cảm thấy cần phải có Sở Du ngồi đối diện chàng, nở nụ cười trong trẻo, trò chuyện với Tưởng Thuần.

Người ta bảo những thứ thói quen này đều do nuôi lâu mà thành. Vốn dĩ chàng cảm thấy Sở Du đi thêm vài ngày nữa là chàng sẽ quen thôi.

Kết quả thời gian Sở Du đi càng dài, chàng lại càng lo lắng. Thậm chí ban đêm nằm mơ, chàng còn mơ thấy nàng mặc tố y(*), vẻ mặt tiều tuỵ, ngồi quỳ trong xe ngựa, điềm tĩnh gọi một tiếng, Vệ đại nhân.

(*) Tố y: áo trắng

Vẻ mặt Sở Du trong mơ chết lặng, giống như lữ khách sau khi trèo đèo lội suối đã đi đến đường cùng.

Chàng nhìn thấy dáng vẻ Sở Du trong mộng thì vô cùng đau lòng, muốn hỏi một tiếng “Tẩu tẩu, người sao vậy?”, nhưng lại đột nhiên tỉnh giấc, thấy trời đã sáng.

Vì thế chàng càng chờ càng sốt ruột, biết tin Sở Du đến Thiên thủ quan, chàng lập tức đích thân đến đón.

Có điều chàng sẽ không kể những chuyện trước đó, nhưng chỉ với vài câu nói, Sở Du vẫn thấy ấm áp trong lòng, cảm kích nói: “May mà hôm nay đệ tới đón, nếu không e rằng hôm nay không đánh tới sáng thì không về được.”

Vệ Uẩn không đáp, chàng kéo dây cương, nhìn đằng trước.

Sở Du lấy làm lạ: “Đệ sao thế?”

“Vừa rồi đệ đang nghĩ…” Giọng nói Vệ Uẩn có hơi cứng nhắc: “Nếu hôm nay tẩu tử gặp bất trắc thì phải làm sao?”

“Vì một chuyện không quan trọng như vậy mà khiến tẩu tử có mệnh hệ gì…” Giọng Vệ Uẩn cương cứng: “Người bảo lòng đệ làm sao vượt qua được chuyện này.”

Sở Du ngẩn người, nàng đến là do nàng yêu cầu, nàng làm thì lại làm không xong, đương nhiên Vệ Uẩn không vui cũng là chuyện thường tình.

Nàng mím môi nói: “Sau này ta sẽ không lỗ mãng như thế. Hôm nay vốn nên trực tiếp vào kinh, là ta không…”

Tiếng nói Sở Du nhỏ dần, vẻ mặt Vệ Uẩn vẫn không thay đổi. Sở Du cũng nhận ra cái Vệ Uẩn quan tâm không phải là chuyện nàng làm tốt hay không tốt, mà là chuyện nàng gặp nguy hiểm có lần một thì sẽ có lần hai.

Sở Du không cách nào hứa hẹn là cả đời sẽ không gặp tình huống nguy hiểm. Vốn là người sống trên sa trường, ai lại hứa hẹn được sinh tử của ai?

Hai người trầm mặc đi về hướng Hoa Kinh. Sáng sớm hôm sau, đoàn người mới tới Hoa Kinh, vào đến Vệ Phủ.

Vừa vào phủ, Tưởng Thuần đã dẫn người nghênh đón, lo lắng hỏi: “Chuyện gì vậy? Trên đường ta nhận được tin, bảo phải gọi sẵn đại phu…”

Dứt lời, Tưởng Thuần bước đến trước mặt Sở Du, dìu tay nàng, nhìn từ trên xuống dưới, quan tâm hỏi: “Muội bị thương sao?”

“Không có.” Sở Du gượng gạo khoát tay: “Muội chỉ đơn giản gặp mai phục thôi, không bị thương.”

“Bảo đại phu khám cho Cố đại nhân đi.”

Vệ Uẩn cởi áo khoác giao cho hạ nhân, cởi giày bước lên hành lang, dặn dò: “Gọi một nữ đại phu khám tổng quát cho Đại phu nhân.”

Nghe thấy lời này, mặt Sở Du hiện lên vẻ bất đắc dĩ. Tưởng Thuần nâng mắt, nghi ngờ nhìn Sở Du. Sở Du thở dài: “Nghe đệ ấy, nghe đệ ấy hết.”

Vệ Uẩn khựng lại, cuối cùng vẫn nghiêm mặt đi vào trong nhà.

Cố Sở Sinh được đưa đến phòng cho khách. Vết thương của hắn khá nghiêm trọng nên điều đại phu giỏi nhất Vệ Phủ qua cho hắn.

Sau khi Tưởng Thuần xác nhận Sở Du thật sự không bị thương thì để Sở Du trở về nghỉ ngơi trước.

Mấy ngày nay Sở Du đi đường bôn ba, cũng cảm thấy hơi mệt mỏi. Trở về phòng, nàng chẳng thèm tắm rửa mà lập tức ngã xuống giường lớn, ngủ mất.

Đánh một giấc đến xế chiều, Sở Du mới từ từ tỉnh giấc, nàng gọi người lấy nước tắm rửa. Lúc Sở Du đang ngâm nước lau người, chợt nghe thấy tiếng Vệ Uẩn truyền từ bên ngoài đến: “Tẩu tẩu đâu?”

“Đại phu nhân vẫn đang tắm.”

Trường Nguyệt đứng bên ngoài kính cẩn thưa: “Xin Hầu gia đợi trong chốc lát.”

Vệ Uẩn không đáp lời ngay, hình như là sững sờ. Lát sau, Sở Du nghe thấy chàng giả vờ trấn định, không khó nhận ra sự luống cuống trong đó: “Vậy ta ra tiền sảnh đợi tẩu tẩu.”

Dứt lời, chàng xoay người vội vã đi mất.

Tiếng bước chân giống hệt như chạy trốn khiến Sở Du không kiềm được mà phì cười.

Nàng xoay đầu nhìn Vãn Nguyệt đang lau người cho mình, cười bảo: “Ta đáng sợ thế à?”

“Dù sao tiểu Hầu gia cũng chỉ là thiếu niên…”  Vãn Nguyệt xối nước cho nàng, hơi bất đắc dĩ nói: “Mất tự nhiên cũng là chuyện bình thường.”

“Ta nói này…” Sở Du xoay người lại, ghé lên mép thùng nước, nhớ lại cảnh Vệ Quân đón dâu hôm đó, ánh mắt ấm áp: “Đàn ông Vệ gia bọn họ hình như đều rất dễ xấu hổ. Ngươi nói nếu sau này Tiểu Thất lấy vợ, có phải cũng lắp bắp nửa ngày trời vẫn không nói được một câu suôn sẻ không?”

“Đó là chuyện tương lai mà.”

Vãn Nguyệt thở dài, xối nước cho Sở Du: “Nếu tiểu Hầu gia lấy vợ, ngài cũng nên suy tính cho bản thân mình. Rốt cuộc Đại phu nhân Vệ Phủ cũng chỉ có một, đến lúc đó tuổi ngài đã không còn nhỏ, nên vì mình tìm lối riêng.”

“Ta cần vì mình tìm lối đi?”

Sở Du vờ nghe không hiểu lời Vãn Nguyệt nói. Vãn Nguyệt ngước mắt nhìn nàng: “Ngài cũng đâu thể sống một mình cả đời thật, dù sao cũng nên có một đứa con chứ?”

Sở Du không đáp.

Công phu nàng luyện, chiêu thức thiên về âm. Người bình thường luyện không sao, nhưng kiếp trước nàng đã bị thương nhiều lần, lại thêm chiêu thức luyện tập không đúng, thể chất lại cực kỳ âm hàn, không dễ thụ thai.

Trăm cay nghìn đắng cũng vì muốn một đứa con, rốt cuộc đứa bé kia lại nhận Sở Cẩm làm mẫu thân.

Con cái đối với nàng, trừ mang thai mười tháng có một chốc ấm áp, những ký ức khác đều chẳng lấy làm vui vẻ. Mặc dù biết đó không phải là lỗi của đứa bé, nhưng nàng cũng không mong đợi gì ở con cái.

“Thật ra cũng chẳng sao.” Nàng thở dài: “Ta sống một mình rất tốt.”

“Ngài nói lời trẻ con rồi.” Vãn Nguyệt có hơi bất đắc dĩ: “Chờ ngài già thì sẽ hiểu cái tốt của con cái.”

Sở Du không lên tiếng. Nàng mơ hồ nhớ lại mấy tháng mang thai đứa trẻ kia, tâm trạng nhìn thấy bụng lớn dần từng chút một.

Qua hồi lâu, rốt cuộc nàng lên tiếng: “Nếu có thể gặp được người thích hợp rồi lại nói tiếp.”

Vãn Nguyệt không tiếp tục theo đuổi đề tài này nữa, nàng đưa Sở Du khăn lau người, khoác y sam, thoa nước hoa, lau tóc, xong rồi Sở Du mới bước về phía tiền sảnh.

5 8 votes
Article Rating
guest
246 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Illusion
Illusion
2 Ngày Cách đây

Nếu Sở Du đã biết như thế sao ko điều chỉnh luyện tập để có thể có con nhỉ?

Nguyễn Ánh
Nguyễn Ánh
1 Ngày Cách đây

Nhìn a Uẩn ngại ngùng lại nhớ đến ng thích mình, gặp mk mà mấp máy môi mãi mới nói được 1 câu, đáng yêu ghê

Tử Yên
Tử Yên
12 Giờ Cách đây

cảm giác Sở Du vẫn chưa thể thoát khỏi ám ảnh năm xưa.

Đợi đến lúc sủng vậy

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
246
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x