Sơn Hà Chẩm – Chương 44 (2)

Sơn Hà Chẩm – Chương 44 (2)

Chương 44 (2)

Mỹ nhân gây hoạ

Editor: Zens Zens

Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Lúc Sở Du vào tiền sảnh, Vệ Uẩn đang ngồi quỳ tại chỗ ngẩn người, không biết đang nghĩ cái gì. Sở Du bước khoan thai vào phòng, lên tiếng gọi “Tiểu Thất?”. Bấy giờ, chàng mới ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng trên người Sở Du, gật đầu: “Tẩu tẩu.”

Mùa đông gió lạnh, đầu Sở Du còn chưa khô hẳn đã xoã tóc ra tiền sảnh. Vệ Uẩn nhìn dáng vẻ xoã tóc này của Sở Du thì không khỏi ngây ngốc, vội vàng bảo người tăng thêm than lửa, gọi Trường Nguyệt cầm khăn đến, cau mày hỏi: “Sao tẩu không lau khô tóc rồi hẳn đến? Tẩu để tóc ướt ra ngoài không sợ về già sinh bệnh à?”

“Ta làm gì yếu ớt đến vậy?”

Sở Du mỉm cười: “Ta nghĩ chắc chắn đệ có rất nhiều chuyện muốn hỏi, cho nên lập tức đến đây thuật lại tình hình cho đệ nghe trước. Tóc không thể chải gọn trong một chốc, ta nói xong còn phải đi ăn cơm, vì vậy đến đây trước.”

Sở Du phải ăn cơm với Tưởng Thuần và Liễu Tuyết Dương. Trước mặt họ, nàng khó mà bàn những chuyện chính sự này, chỉ đành nói trước với Vệ Uẩn.

Vệ Uẩn đã sớm bảo người chuẩn bị ít điểm tâm, bất đắc dĩ nói: “Đệ biết là tẩu phải ăn cơm, tạm thời lót dạ rồi từ từ nói.”

Lúc này Trường Nguyệt cầm khăn bước vào, giao cho Vãn Nguyệt. Vãn Nguyệt ngồi quỳ sau lưng Sở Du, tỉ mỉ lau tóc giúp cho nàng.

Sở Du bắt đầu kể từ lúc đến Côn Dương, giấu đi đoạn Cố Sở Sinh nói chuyện với nàng, kể đầu đuôi những chuyện đã trải qua cho Vệ Uẩn nghe một lượt. Vệ Uẩn nghe xong thì gõ bàn, từ tốn nói: “Xem ra mọi người đã bị theo dõi trên đường đi, nếu không bọn chúng không thể chuẩn bị kỹ lưỡng như vậy.”

Sở Du đáp một tiếng. Vệ Uẩn ngước mắt nhìn nàng: “Đệ còn một chuyện hơi mạo muội.”

Sở Du cảm thấy kỳ lạ. Nàng nhìn vào ánh mắt điềm tĩnh của Vệ Uẩn: “Vệ Thu kể với đệ là người và Cố Sở Sinh từng ở riêng một phòng thương nghị đại sự, không biết đại sự này là gì?”

Lời vừa ra khỏi miệng, Vệ Uẩn có chút hối hận.

Thật ra chàng cũng không biết tại sao mình muốn hỏi câu này. Câu hỏi này quả thật hơi khó nghe, giống như chàng đang nghi ngờ Sở Du. Tuy rằng chàng không hề nghi ngờ nàng, nhưng nếu không hỏi, chàng cứ cảm thấy có gì đó kỳ lạ cồn cào trong lòng. Nghĩ tới nghĩ lui, chàng quy chụp chuyện này thành sự quan tâm đối với Sở Du. Dù sao hôn sự của Sở Du là chuyện chàng cần bận tâm, không thể để Sở Du bị tên ất ơ nào đó lừa được.

Sở Du lẳng lặng nhìn chàng, thấy Vệ Uẩn dời mắt sang hướng khác, nàng nhẹ nhàng cười: “Hầu gia đang nghi ngờ ta?”

“Đệ không có.”

Nghe vậy, trong chớp mắt, mặt Vệ Uẩn đỏ lên. Chàng hấp tấp giải thích giống như đứa trẻ: “Đệ chỉ hỏi thử, tẩu không nói thì thôi, không phải là ép tẩu nói, rồi tẩu không nói, đệ lại nghĩ lung tung cái gì?”

Thấy Vệ Uẩn đỏ mặt, lòng Sở Du buông lỏng, nàng đoán được đại khái ý của Vệ Uẩn. Dựa theo tính tình của Liễu Tuyết Dương, đương nhiên bà sẽ nhờ cậy Vệ Uẩn dò tìm ứng viên hôn phu giúp nàng. Hôm nay Vệ Uẩn hỏi chuyện này, e rằng hiểu lầm giữa nàng và Cố Sở Sinh có gì đó.

Cố Sở Sinh trẻ tuổi tuấn tú, xưa nay đều là ứng viên rể hiền trong lòng phụ huynh, đương nhiên trừ cha nàng ra. Nhưng lý do của ông là ông không xem trọng một văn thần như Cố Sở Sinh, diện mạo bản thân Cố Sở Sinh ưu tú hay không. Sở Du biết Liễu Tuyết Dương một lòng muốn tìm hôn phu cho nàng thế nào, nếu Vệ Uẩn biết ý của Cố Sở Sinh, hơn phân nửa là sẽ nói cho Liễu Tuyết Dương. Đợi ngày Cố Sở Sinh một bước lên mây, e rằng Liễu Tuyết Dương sẽ dốc sức làm mai.

Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, Sở Du mỉm cười đáp: “Đệ không nghi ngờ ta là tốt rồi. Lòng phòng bị của hắn rất nặng, chỉ là lấy thân phận gia thần dò hỏi ta kế hoạch của đệ. Nhưng đệ vốn không hề nói kế hoạch cho ta biết, ta bảo không biết, rồi cũng chẳng nói gì nữa.”

Vệ Uẩn đáp một tiếng, trầm mặc gật đầu, không hỏi gì nhiều.

Tuy nhiên lòng chàng lại biết Sở Du không nói thật với chàng. Vệ Uẩn ngẩng đầu nhìn Sở Du.

Bây giờ đã về đêm, trong phòng đã đốt đèn, vừa rồi thêm than lò hơi nhiều, ai nấy đều rịn ra một lớp mồ hôi, thế nhưng trên người Sở Du vẫn thanh mát như ngọc.

Dưới ánh nến, nước da Sở Du hiện lên trơn bóng như ngọc, trông như trứng gà bóc, chỉ mới nhìn mà đã có thể mường tượng ra xúc cảm khi chạm vào.

Càng chết người hơn không chỉ là nước da bạch ngọc, còn có chiếc cổ thon dài kéo một đường xuống dưới, men theo độ cong mà lồi lên.

Nữ tử không chải búi tóc khoác lên mùi vị lười nhác, giống như chú mèo phơi nắng sau giờ ngọ, tao nhã tản mạn.

Mất đi sự đoan trang và xa cách, người trước mặt đột nhiên trở nên có thể chạm vào. Thế là tất cả ý niệm bỗng ồ ạt tuôn ra, nhưng bị đá lớn mạnh mẽ ép chặt. Ý niệm giãy giụa muốn lật tung hòn đá, gây nên sóng to gió lớn.

Vệ Uẩn chẳng qua cũng chỉ bình đạm nhìn lướt qua người Sở Du, nhưng lại đứng chững tại đó.

Sở Du điềm nhiên uống trà. Thấy chàng hồi lâu không đáp, nàng không khỏi nhíu mày, cầm chén trà ngẩng đầu, nghi hoặc hỏi: “Tiểu Thất?”

Nữ tử mềm giọng gọi tên chàng, Vệ Uẩn đột ngột bừng tỉnh. Chàng nhanh chóng sắp xếp lại biểu cảm, lưng toát mồ hôi lạnh.

Thế nhưng ngoài mặt chàng vẫn trấn định, chậm rãi đáp: “Vừa rồi đột nhiên đệ nhớ đến chuyện khác, không chú ý.”

Sở Du gật đầu, thấy Vệ Uẩn không hỏi tiếp chuyện riêng của nàng nữa, nàng hài lòng đổi đề tài: “Hôm nay Cố Sở Sinh đã đến, đệ dự định sắp xếp thế nào?”

“Tạm thời cứ dưỡng thương cho tốt đã.”

Vệ Uẩn nốc một ngụm trà, mắt nhìn thẳng ra cửa, không dám liếc về phía Sở Du một giây. Chàng cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại: “Đợi lát nữa đệ đi tìm hắn, hỏi trước tình hình rồi lại quyết định.”

“Cũng được.” Sở Du gật đầu: “Đệ đã ăn rồi à?”

“Ăn rồi.” Vệ Uẩn vẫn nhìn chằm chằm tiền sảnh, chàng chỉ muốn mau chóng rời đi.

Chàng cảm thấy dường như cả bầu không khí giờ phút này đều bất ổn. Từ trước đến nay ngũ giác chàng nhạy bén, hôm nay lại càng nhạy bén gấp bội. Chàng cảm thấy khắp nơi không khí đều tràn ngập mùi hương hoa lan, chính là mùi Sở Du thường dùng. Ngay lúc này, mùi hương đang quấn lấy chóp mũi, sau đó từ từ chui vào khoang mũi, làm lòng người cũng nhộn nhạo theo.

Sở Du không hề nhận ra sự bất ổn của Vệ Uẩn, gật đầu nói: “Vậy ta đến phòng ăn dùng cơm với mẫu thân và A Thuần. Đệ muốn tìm Cố Sở Sinh thì đi đi, ta đi trước.”

Vệ Uẩn rũ mắt, phát ra một tiếng “Ừm” từ trong khoang mũi.

Sở Du thấy chàng không còn căn dặn gì khác thì đứng dậy, dẫn Trường Nguyệt và Vãn Nguyệt rời đi.

Chờ nàng đi khỏi hồi lâu, tiếng bước chân đã hoàn toàn nhỏ hẳn, Vệ Uẩn mới chầm chậm ngước mắt lên.

Ánh mắt chàng dừng ở ngoài cửa, giống như dưới ánh trăng vẫn còn bóng dáng thướt tha của người nọ.

Vệ Hạ nghi hoặc hỏi: “Hầu gia, ngài nhìn gì vậy?”

Vệ Uẩn không lên tiếng.

Vệ Hạ hỏi tiếp: “Hầu gia?”

Vệ Uẩn ổn định lại tâm trạng, đứng lên, điềm tĩnh nói: “Đi gặp Cố Sở Sinh.”

 

【Vở kịch nhỏ 】

Vệ Uẩn: Đại phu, ta mắc một chứng bệnh rất kỳ lạ.

Mặc Thư Bạch: Cậu nói triệu chứng thử xem.

Vệ Uẩn: Ta nảy sinh cảm giác ỷ lại mãnh liệt với một người, không gặp nàng thì trong lòng lo lắng, lo nàng ăn ngon không, ngủ ngon không, có ai ức hiếp nàng không…

Mặc Thư Bạch: Có phải cậu còn cảm thấy nàng xinh đẹp đệ nhất thiên hạ. Nàng làm chuyện gì cũng vô cùng giỏi giang, dù cho thuộc lòng bài thơ cũng là thông minh tuyệt đỉnh?

Vệ Uẩn: Đúng đúng đúng, chính là triệu chứng này.

Mặc Thư Bạch: À, cậu đừng lo, mẹ ta cũng đối với ta như vậy.

Vệ Uẩn: Cho nên chứng bệnh này là…

Mặc Thư Bạch: Dựa dẫm người thân! Kính lọc(*) người thân! Tình cảm thân nhân!

(*) Kính lọc: cách nói ví von nhìn một người nào đó qua lớp kính lọc, lúc nào cũng thấy người đó tốt

Vệ Uẩn: À, ta hiểu rồi.

Mặc Thư Bạch: Sở Du, cô nhìn ta làm gì, có gì bất mãn thì nói đi.

Sở Du: À, thật ra ta cũng có triệu chứng này. Ngài nói xong ta cũng hiểu rồi, đa tạ đại phu!

Mặc Thư Bạch: Ờ, hành y cứu người là thiên chức của ta.

Cố Sở Sinh: Ha ha.

Mặc Thư Bạch: Cố Sở Sinh, cậu cười cái gì?

Cố Sở Sinh: Xạo, xạo nữa đi, đây chẳng phải là muốn tạo cơ hội cho ta sao?

Mặc Thư Bạch: Cố Sở Sinh, khi nào chứng tự luyến hoang tưởng của cậu chữa khỏi thì ta sẽ thả cậu ra. Tạm thời bây giờ cậu đến đây, châm một kim nữa nào.

5 3 votes
Article Rating
guest
55 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Thao
Thao
5 Ngày Cách đây

Rõ ràng cũng chỉ là những hành động thường ngày, nội dung câu chuyện không ám muội thế mà cứ cảm thấy có gì đó rục rịch rồi!

dakhuc5890
dakhuc5890
4 Ngày Cách đây

Ha Ha, thế là anh đổ chị trước, phải vậy chứ, cứ quoằn quoại vậy đi nha, vui ghê, ha ha

Anh thư
Anh thư
3 Ngày Cách đây

Những rung động nhẹ nhàng đã xuất hiện trong lòng Vệ Uẩn, một hạt nầm đã được gieo trồng trong trái tim chàng trai ấy

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
55
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x