Sơn Hà Chẩm – Chương 46 (2)

Sơn Hà Chẩm – Chương 46 (2)

Chương 46 (2)

Nàng đau lòng chàng

Editor: Zens Zens

Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Sở Du gọi chàng đến bên hành lang, ở đây đã chuẩn bị sẵn rượu nhạt trà bánh. Sở Du ngồi xuống, dựa lên cột nhà, chỉ vào rượu nhạt đối diện nói: “Ngồi đi.”

Vệ Uẩn nghe lời ngồi xuống. Sở Du dựa vào cột nhà, gập chân lên, cầm chén rượu, mỉm cười nhìn Vệ Uẩn. Còn Vệ Uẩn lại rũ chân ở mép hành lang, hai tay đặt hai bên, cúi mắt ngồi đấy giống như tiểu cô nương.

Sở Du bất giác bật cười, nhưng lúc này nàng không dám trêu chàng nhiều, chỉ cố nén cười, hỏi: “Sao đệ lại gây gổ với Cố Sở Sinh rồi, kể ta nghe thử xem?”

“Tên nhãi ranh hắn…” Vệ Uẩn không trả lời thẳng, nghiêng đầu mắng: “Ngông cuồng!”

“Ừ.” Sở Du gật đầu, chuyện này nàng lại tán thành, nội tâm con người Cố Sở Sinh này cực kỳ kiêu ngạo. Trên phương diện chính trị, hắn hoàn toàn là một con nghiện cờ bạc, trước giờ luôn cảm thấy bản thân sẽ không thua.

Ngẫm nghĩ một lúc, Sở Du sợ là thái độ này đã chọc giận Vệ Uẩn. Nàng mỉm cười nói: “Hắn là như vậy, người có chút tài thì ít nhiều cũng có tật xấu. Ngày sau, đệ còn gặp nhiều lắm, phải học cách bao dung.”

Dứt lời, nàng rót chén rượu cho Vệ Uẩn: “Lòng người làm đại sự không thể quá nhỏ nhen, nếu không đố kỵ và đa nghi lâu ngày sẽ bước lên đường nghiêng, cũng không có sức thu hút người tài.”

“Lời tẩu nói, đệ đều hiểu cả.” Vệ Uẩn cúi đầu, để tuỳ Sở Du đặt chén rượu cạnh tay chàng, rũ mắt nói: “Chi bằng tẩu kể đệ nghe chuyện giữa người và Cố Sở Sinh đi.”

Thật ra chàng vốn dĩ không nên hỏi, trước giờ chàng không phải là người thích nghe chuyện quá khứ của Sở Du. Nhưng khi nghe Cố Sở Sinh nói “hắn và Sở Du là thanh mai trúc mã, còn có ký hiệu chỉ hai người nhận biết được”, nghe Sở Du kể nàng làm sao quen biết Cố Sở Sinh, Cố Sở Sinh có tính cách gì, chàng bất chợt dâng lên cảm giác bài xích. Chàng cảm thấy mình giống như một người ngoài, không thể hoà nhập vào thế giới của bọn họ, thậm chí chàng cũng không biết thế giới của bọn họ đã từng trải qua những gì.

Nhưng sau khi hỏi ra những lời này, Vệ Uẩn liền cảm thấy thất lễ, vội nói: “Đệ chỉ tò mò thôi, tẩu không nói cũng không sao.”

“Thật ra cũng chẳng có gì.”

Sở Du rũ mắt, trước giờ chưa có ai hỏi chuyện của nàng và Cố Sở Sinh, giống như chuyện nàng yêu Cố Sở Sinh là chuyện xảy ra một cách đột ngột. Nàng bảo yêu hắn, mọi người cứ thản nhiên chấp nhận, chưa từng có ai hỏi một câu vì sao.

“Ta nghĩ chuyện của ta và hắn phải kể từ năm ta mười hai tuổi ấy.”

Sở Du lãnh đạm mở miệng. Thật ra khởi đầu của nàng và Cố Sở Sinh cũng không phức tạp. Nàng được cứu trên chiến trường, từ đó thầm mến nhiều năm, tiếp theo bị Sở Cẩm giật dây bỏ trốn theo trai, rồi lại bị từ chối.

Sở Du mười lăm tuổi và Cố Sở Sinh đơn giản đến không thể đơn giản hơn.

“Sau khi gặp được ca ca đệ, ta nhận ra kỳ thật ta yêu không phải là Cố Sở Sinh, ta yêu là ảo tưởng mà Cố Sở Sinh mang đến cho ta. Năm mười hai tuổi ấy, hắn chìa tay ra với ta, ta cho rằng hắn sẽ cho ta tình yêu, nhưng thật ra hắn sẽ không cho, và cũng không có trách nhiệm phải cho. Kỳ thật ta và Sở Cẩm không khác biệt mấy, Sở Cẩm chưa từng cảm nhận được tình yêu thương trong gia đình, thế là con bé sử dụng mọi thủ đoạn để theo đuổi một người đối tốt với nó, ta cũng thế.”

Kiếp trước nàng cố chấp mười hai năm, cầu xin chính là sự viên mãn trong tim này. Bởi vì niên thiếu không có được, cho nên ra sức khát cầu.

Giờ nghĩ lại, Sở Cẩm dùng mọi thủ đoạn, cùng thứ nàng mong muốn, chẳng phải đều giống nhau sao?

Nàng nhìn thấu Sở Cẩm, cũng nhìn thấu chính mình. Có điều đoạn đường này của nàng không thể kể ra được, chỉ có thể lấy Vệ Quân nguỵ trang, nói ra lòng mình: “Lòng người đều sẽ có khiếm khuyết, sẽ có không trọn vẹn, nhưng không thể cứ sống mãi trong sự không trọn vẹn này.”

“Cho nên tẩu từ bỏ Cố Sở Sinh?”

Vệ Uẩn nhíu mày, Sở Du nhẹ nhàng cười: “Nên nói đó là lý do ta buông bỏ chấp niệm của mình. Còn Cố Sở Sinh…”

Sở Du nhấp ngụm rượu, khẽ thở dài: “Có lẽ ta đã từng thích, thế nhưng buông bỏ chính là buông bỏ. Hôm nay nhìn thấy hắn, ta chỉ cảm thấy như người qua đường mà thôi. Nếu không phải giúp đệ, hẳn là cả đời này kiếp này, ta và hắn cũng sẽ không gặp lại.”

Vệ Uẩn không tiếp lời, chàng cúi đầu nhìn đá cuội dưới chân trong đình viện. Một hồi sau, chàng chậm rãi nói: “Thật ra đệ tức giận không phải là Cố Sở Sinh, mà là bản thân mình.”

“Hửm?”

Sở Du nghi hoặc: “Đệ tức giận bản thân chuyện gì?”

Vệ Uẩn trầm mặc một lúc, Sở Du im lặng chờ đợi. Lát sau, cuối cùng Vệ Uẩn mới ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn Sở Du, thấp thỏm hỏi: “Tẩu tẩu, có phải đệ trẻ con lắm không?”

Nghe vậy, Sở Du sững người. Lát sau, nàng lại bật cười: “Đệ tức giận chuyện này à?”

“Chẳng qua đệ và Cố Sở Sinh cách nhau chỉ ba tuổi…” Vệ Uẩn mím môi: “Nhưng đệ lại cảm thấy, người này tâm tư thâm sâu, khiến cho đệ mặc cảm tự ti. So với hắn, đệ thấy mình chỉ đang phô trương thanh thế, cố tình ra vẻ chững chạc. Hắn mới là thâm sâu thật sự, cho dù là nắm bắt cảm xúc hay suy đoán lòng người đều chuẩn xác đến phát sợ.”

Sở Du nghe vậy, nàng uống một hớp rượu: “Đệ cảm thấy mình phô trương thanh thế ra ngoài, sao không nghĩ hắn cũng đang phô trương thanh thế trước mặt đệ?”

Nàng vẫn còn nhớ dáng vẻ Cố Sở Sinh thuở thiếu niên thế nào. Cố Sở Sinh mười bảy tuổi so với Vệ Uẩn mười bốn tuổi là kẻ tám lạng người nửa cân, ai cũng chẳng tốt hơn ai. Cả hai đều là con cưng, nhưng sở trường và phương hướng khác nhau, làm gì đến nỗi khác nhau một trời một vực?

Chẳng qua dù sao Cố Sở Sinh cũng lớn hơn, với lại từ nhỏ hắn là kẻ thích ra vẻ, e là doạ Vệ Uẩn rồi.

Nàng nhấc tay lên vỗ vai Vệ Uẩn: “Đừng ủ rũ nữa, nếu đệ thật sự cảm thấy mình không bằng hắn, vậy đệ phải cố gắng lên. Hơn nữa, ta cảm thấy Tiểu Thất nhà chúng ta đâu đâu cũng hơn hắn cả, sao lại không bằng Cố Sở Sinh được?”

Vệ Uẩn nghe vậy liền ngẩng đầu, nghiêm túc hỏi: “Vậy đệ hơn hắn chỗ nào?”

Không ngờ Vệ Uẩn lại thật sự hỏi vấn đề này, Sở Du vừa thuận miệng nói sững người tại chỗ.

Tuy nhiên vẻ mặt thiếu nhiên nhìn nàng lại trong sáng nghiêm túc, không chấp nhận chút dối gạt nào. Sở Du trầm mặc một lát, từ tốn đáp: “Đệ hơn hắn nhiều lắm, nhất thời ta kể không hết.”

“Vậy tẩu cứ từ từ kể, ta từ từ nghe.”

Vệ Uẩn cầm chén rượu, nhìn thẳng phía trước. Sở Du bất đắc dĩ, dựa lên cột nhà, nhìn chằm chằm Vệ Uẩn, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ: “Đệ đẹp hơn hắn.”

Không ngờ nàng mở miệng lại nói cái này, Vệ Uẩn không kiềm được đơ người. Sở Du thấy chàng giống như được khen đến xấu hổ, không khỏi vỗ tay cười to: “E là Tiểu Thất chúng ta cũng chẳng biết bản thân mình rất đẹp nhỉ. Đệ có biết lúc ta còn chưa lấy chồng, đệ mười ba tuổi đi theo phụ thân khải hoàn trở về, ta và các vị tiểu thư quý tộc ra nghênh đón các người. Lúc đó, ta ngồi ở trong phòng bao trà lâu, nhìn thấy người nhà Vệ gia dẫn quân vào thành. Hôm đó, đệ đi theo sau lưng ca ca đệ, vừa xuất hiện, ta lập tức nghe người ta kháo nhau: Ôi chao, tiểu công tử đó tuấn tú quá, ta mới nhìn mà đã không dứt ra được, sau này lớn lên chắc chắn là đệ nhất mỹ nam Hoa Kinh.”

Sở Du khoa trương bắt chước giọng điệu tiểu thư kia, nói rồi, đến chính nàng cũng không nhịn được mà bật cười. Vệ Uẩn im lặng nhìn nàng: “Khi đó tẩu cũng thấy đệ?”

“Thấy chứ.” Sở Du hồi tưởng lại quá khứ xa xôi. Thật ra nếu tính cho đúng thì chắc là đã trôi qua mười bốn năm, song khi nàng cố ý nhớ lại, cứ cảm thấy ký ức kia mới như hôm qua. Đáng lý nàng phải sớm quên từ lâu, nhưng vào giờ phút này nàng vẫn nhớ dáng vẻ người nhà Vệ gia mặc ngân giáp, hăng hái vào thành như cũ. Sở Du nhấp rượu, thở dài: “Nhìn một cái đã thấy.”

Nghe thế, cuối cùng trong lòng Vệ Uẩn cũng giãn ra đôi chút.

Chàng phát hiện mình đúng là lỗ tai mềm. Sở Du nói vài lời dễ nghe là chàng đã cảm thấy vui vẻ. Thế là Vệ Uẩn lại truy hỏi tiếp: “Trừ đẹp ra, đệ còn có gì hơn Cố Sở Sinh?”

Sở Du không lên tiếng, nàng uống hơi nhiều, nâng mắt nhìn đôi mắt thuần khiết của thiếu niên lúc này. Ánh mắt kia như đá quý, dẫn dụ những kẻ rình mò tiến về phía trước. Sở Du không nhịn được mà tiến lại gần quan sát, nhẹ nhàng chỉ ngón tay như ngọc lên ngực Vệ Uẩn, môi như hoa đào mỏng manh bật ra hai chữ: “Tâm chính(*).”

(*) Tâm chính: trái tim ngay thẳng chính trực

“Đệ như trăng sáng trên trời.” Nàng cười khẽ: “Hắn như hương muộn dưới trăng. A Uẩn, đệ không cần phải so sánh với hắn. Hoa nở rồi sẽ tàn, chỉ có nhật nguyệt vĩnh hằng. Đời người chỉ có tâm chính, mới được dài lâu.”

“Thông minh cũng được, xuất thân cũng được, đó chưa bao giờ là điều quan trọng nhất, làm sao làm người mới là gốc rễ quyết định số phận cuộc đời một con người.”

Vệ Uẩn không lên tiếng, ánh mắt chàng dừng trên đầu ngón tay Sở Du: “Nếu vậy, tẩu tẩu cảm thấy phải làm sao để làm người?”

“Không thẹn với người, không thẹn với lòng.” Sở Du dựa cột, thở dài: “Đừng tổn thương người khác, chính là điểm mấu chốt để làm người; nhưng đừng tổn thương bản thân mới là điểm mấu chốt để làm chính mình.”

“Thật khó.”

Vệ Uẩn nói một cách quả quyết. Sở Du bật cười: “Cho nên mới nói làm người rất khó.”

Vệ Uẩn không trả lời, chàng phát hiện Sở Du có một sức mạnh kỳ diệu. Bất cứ lúc nào, chỉ cần nàng nói vài lời đơn giản với chàng, chàng sẽ cảm thấy tất cả đều được vỗ về. Thời gian và thế giới dường như đều tách khỏi bọn họ. Hai người ở trong một không gian độc lập, thế giới này chỉ có bọn họ, bình lặng trò chuyện.

Vệ Uẩn cầm chén rượu của Sở Du rót cho chàng, trò chuyện với nàng, nghe nàng khen ngợi chàng hết câu này đến câu khác.

Nàng nói chuyện, chàng uống rượu. Hai người ngồi sóng vai trên hành lang giống như hai đứa trẻ giãi bày tất cả tâm sự và tương lai.

Vệ Uẩn nói chàng muốn báo thù cho Vệ gia, muốn diệt Bắc Địch, muốn để đất nước có một quân chủ thánh minh, muốn thấy non nước thanh bình, tứ hải yên vui.

Sở Du nói đợi thiên hạ thái bình, nàng muốn đến Lan Châu, tìm một nơi non xanh nước biếc, gặp gỡ người mình yêu. Nàng muốn làm cái gì thì làm cái đó, tốt nhất là nuôi năm con mèo, và còn phải có một ao cá nhỏ.

Vệ Uẩn uống rượu, có hơi mệt. Chàng cứ uống rượu là rất dễ mệt, còn Sở Du là người càng uống càng hăng. Chàng gắng gượng hỏi nàng: “Sao tẩu lại muốn nuôi năm con mèo?”

“Lúc còn nhỏ ở biên cảnh, đại ca không thích mèo.” Sở Du khoa tay múa chân: “Ta chưa từng nuôi, nhưng cách vách có một cô em gái, con bé nuôi năm con mèo. Mỗi ngày, ta đều thèm, nhưng chỉ có thể trèo tường qua vuốt mèo chơi. Khi đó ta nghĩ chờ sau này ta lớn lên, thăng quan tiến chức, ta nhất định phải nuôi năm con mèo!”

Vệ Uẩn nghe vậy thì gật gù, ậm ừ đáp lại. Sở Du càng nói càng hăng, tỉ mỉ miêu tả cuộc sống hướng tới tương lai của mình. Nói một hồi, Vệ Uẩn cũng hết hùa theo nổi, đột ngột gục xuống đầu vai Sở Du. Sở Du sững người, nàng nghiêng đầu nhìn sang, thấy gương mặt say ngủ không hề phòng bị của Vệ Uẩn. Lát sau, nàng mới từ từ hoàn hồn.

Nàng cũng không biết mình bị gì.

Lúc nào nàng cũng nhìn thấy đứa trẻ này gắng gượng cố bày ra dáng vẻ Trấn Bắc Hầu. Khi chàng đột ngột tựa lên vai nàng, Sở Du bỗng nhiên cảm thấy đau lòng.

Thật ra đã lâu rồi Vệ Uẩn không được ngủ ngon.

Hôm qua cả hai đều bôn ba suốt đêm, lúc nàng ngủ thì Vệ Uẩn không ngủ, khi nàng thức thì Vệ Uẩn vẫn thức như cũ. Hôm nay tinh thần nàng vẫn dồi dào, nhưng chàng đã không thể chịu nổi mà gục xuống vai nàng.

Cảm giác say bốc lên đầu, nàng cảm thấy cái người bên cạnh mình giống như đệ đệ ruột của mình vậy. Nàng không đành lòng xê dịch chàng, bèn bảo Vệ Hạ cầm tấm thảm đắp lên người chàng, ngồi uống rượu, ngẩng đầu ngắm trăng.

Không biết đã qua bao lâu, Vệ Uẩn từ từ tỉnh lại, lâu rồi chàng không được ngủ sâu như vậy. Chàng nhập nhèm mở mắt ra, liền nhìn thấy Sở Du ngồi bên cạnh.

Sở Du cầm bầu rượu nhỏ, mỉm cười với chàng: “Tỉnh rồi?”

Gió đêm thổi qua, Vệ Uẩn tỉnh rượu hơn nhiều. Chàng ngồi thẳng dậy, chiếc thảm trên người tuột xuống, nhỏ giọng đáp: “Vâng.”

“Đệ tỉnh rồi, vậy ta đi đây.”

Sở Du chống người đứng lên. Nàng mặc áo choàng rộng thùng thình, tóc xoã tuỳ ý, giơ bầu rượu nhỏ trong tay, xoay lưng về phía chàng lắc lắc bầu rượu: “Đệ ngủ sớm đi, gặp lại sau.”

Dứt lời, nàng chân không bước trên hành lang, xoay người rời khỏi.

Vệ Uẩn nhìn ánh trăng chiếu lên cơ thể người nọ, gió thổi khiến tay áo rộng và mái tóc dài tung bay. Dây buộc tóc màu đỏ hiện lên trên nền trắng vô cùng nổi bật, nút kết tua rua màu đỏ buộc trên bầu rượu trong tay nàng rung lắc lên xuống giữa không trung theo động tác của nàng.

Chàng cứ thế lẳng lặng ngắm nhìn. Vệ Hạ bên cạnh bước đến, cẩn trọng hỏi: “Hầu gia, đi ngủ chứ?”

Vệ Uẩn rũ mắt, cầm bình rượu mà vừa rồi Sở Du mới uống, đột nhiên chàng rất muốn biết rượu Sở Du đã uống có vị gì.

Chàng uống một ngụm. Rượu Sở Du thích là rượu trái cây, có chút vị ngọt, quấn quanh răng môi, ăn mòn đến mức ý chí con người cũng biến mất, mềm yếu vô cùng.

Chàng cúi đầu nhìn bình rượu nhỏ trong lòng bàn tay. Lát sau, chàng đứng dậy, nói với Vệ Hạ: “Sau này rượu tẩu tẩu uống đều phải hâm lại rồi mới dâng lên, nếu không không cho người uống.”

Vệ Hạ ngẩn người. Hắn há miệng, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại chẳng nói gì.

Sáng hôm sau thức dậy, Vệ Uẩn lại đi tìm Cố Sở Sinh lần nữa.

Cố Sở Sinh đang thay thuốc. Nghe Vệ Uẩn đến, hắn bình tĩnh bảo người băng bó xong vết thương rồi mới bước lên trước, cung kính hành lễ: “Không biết hôm nay Hầu gia đến đây có gì chỉ giáo?”

Dứt lời, ánh mắt Cố Sở Sinh bất giác quan sát Vệ Uẩn.

Khí chất trên người Vệ Uẩn không giống hôm qua, rõ ràng hôm qua chàng chỉ giống như con thú nhỏ nhe răng trợn mắt, xù hết lông lên chống lại kẻ địch. Nhưng hôm nay, Vệ Uẩn đột ngột khép lại gai ngược, bày ra tư thái điềm tĩnh ôn hoà.

Tuy nhiên sự ung dung ôn hoà này lại không hề giả tạo. Bất cứ ai nhìn vào chàng cũng có thể nhận ra cảm giác áp lực âm thầm phát ra từ mỗi hành động giơ tay nhấc chân của chàng. Đó không phải là cố ý, mà là xuất phát từ địa vị cao quý và bẩm sinh.

Cố Sở Sinh không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể trầm mặc đợi Vệ Uẩn mở miệng. Vệ Uẩn nhấp một ngụm trà, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Vệ mỗ đến đây là vì muốn tạ lỗi chuyện hôm qua. Hôm qua, Vệ mỗ xuất khẩu nói bừa, xin Cố đại nhân đừng trách.”

Cố Sở Sinh không ngờ Vệ Uẩn lại đến để nói chuyện này. Hắn im lặng, đợi Vệ Uẩn nói tiếp.

Vệ Uẩn điềm tĩnh nhìn hắn: “Hôm qua ta đã nhắc đến chuyện của Đại nhân và tẩu tẩu ta với tẩu ấy. Ta sẽ không can thiệp vào chuyện này, nhưng ta cũng không hi vọng chuyện của hai người sẽ ảnh hưởng chuyện triều chính.”

“Đó là đương nhiên.”

Cố Sở Sinh không ngờ Vệ Uẩn lại có thể tách hai chuyện này ra. Hắn ngẩng đầu nhìn Vệ Uẩn, thiếu niên mười lăm tuổi trải qua cơn giận dữ như ngày hôm qua, nhưng giữa đôi mày không hề chứa một chút oán niệm, ngược lại còn chân thành nói: “Cố đại nhân muốn làm lính hầu để đổi lấy tiền đồ, Vệ Uẩn đáp ứng, nhưng không thể lấy chuyện của tẩu tẩu làm tiền đặt cược được, Cố đại nhân hiểu chứ?”

“Hiểu.”

Cố Sở Sinh gật đầu một cách dứt khoát, không hề đắn đo.

Vệ Uẩn lấy một trang giấy trong tay ra, nâng chén trà lên nhấp một ngụm.

“Bên trên là thời gian xuất hành sắp tới của Bệ hạ, ngươi chọn một ngày lành…” Vệ Uẩn đặt chén trà xuống, thấp giọng nói: “Tố cáo ngự trạng đi.”

4.8 14 votes
Article Rating
guest
230 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Ngọc Anh
Ngọc Anh
1 Tháng Cách đây

Giống y như chó con, phải xoa đầu gãi tai vs khen nó thì nó mới vui🤣🤣. Cưng ghê

Linh
Linh
1 Tháng Cách đây

Nói đẹp hơn CSS mà Tiểu Thất cũng khoái chí, đúng là chưa lớn mà, hèn chi Sở Du cứ xem như đệ đệ ruột, hic.

Phuong Duong
Phuong Duong
1 Tháng Cách đây

Một SD như vậy, ai mà ko động lòng? Phóng khoáng tiêu sái! Vì vậy mà CSS kiếp trước mới cảm thấy thua kém và ko chấp nhận đc, cũng mài mòn cái khí chất ấy theo thời gian!

MaiOanh Do
MaiOanh Do
1 Tháng Cách đây

Cún con, vuốt vuốt khen khen nọt tí là ngoan ngay.

Ngôn Mẫn
Ngôn Mẫn
1 Tháng Cách đây

Vệ Uẩn đáng yêu ghê , Sở Du nói anh đẹp hơn Cố Sở Sinh anh còn xấu hổ nữa, cưng thật.

Hientran
Hientran
1 Tháng Cách đây

Chậc.vệ Uẩn được Sở tỷ khen ngợi tý là lấy lại phong độ ngay được

Kỳ Anh
Kỳ Anh
1 Tháng Cách đây

Lỗ tai mềm, khen một câu đã vui tận trời, có cái đuôi đằng sau chắc điên cuồng vẫy nhỉ =))) Chờ đợi mấy cảnh tình cảm của nam nữ chính, đế xem tiểu Vệ còn “trung khuyển” đến mức độ nào =)))

Huyen ha
Huyen ha
1 Tháng Cách đây

Sở du vuốt lông cho tý là ngoan ngay sau này kiếp thê nô chắc luôn rồi

Moon
Moon
1 Tháng Cách đây

Được du tỷ khen một cái là vệ uẩn sướng run người luôn, cố sở sinh không có cửa đâu

Dangthuong
Dangthuong
1 Tháng Cách đây

Tâm hồn CSS là ông lão rồi nên vệ uẩn khí thế kém hơn chút

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
230
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x