Sơn Hà Chẩm – Chương 47

Sơn Hà Chẩm – Chương 47

Chương 47

Chỉ đến phủ Trưởng công chúa mà sao giống như đi vào đầm rồng hang hổ vậy?

Editor: Zens Zens

Các bạn có thể đăng ký nhận thông báo chương mới theo bài viết này của mình nhé: Link

Lưu ý: Nếu mình phát hiện truyện bị đem ra khỏi web này thì truyện sẽ bị pass, có thể sẽ dựa vào số lượng comment để mở pass, hoặc cũng có thể sẽ đặt câu hỏi mở, tuỳ theo cảm hứng lúc đó của mình. Vì vậy các bạn tranh thủ đọc chương nào thì để lại comment chương đấy, kẻo sau này lại quên nội dung nhé!

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Cố Sở Sinh cầm lấy trang giấy viết địa điểm và ngày tháng từ tay Vệ Uẩn, đọc cẩn thận thời gian bên trên, không nói gì nhiều.

Sau khi Vệ Uẩn ra tù đã thành công tiếp nhận hết mọi lực lượng trù bị của Vệ gia, Cố Sở Sinh không hề bất ngờ khi Vệ Uẩn có thể sờ tới được hành trình của Hoàng Đế. Sở dĩ hiện nay hắn vẫn phải dựa dẫm vào Vệ Uẩn là vì những thứ sức mạnh thế gia đại tộc sở hữu này chính là thứ mà hắn không có.

Năm đó thù hận giữa Hoàng đế và Tần Vương gần như không chết không thôi. Phụ thân Cố Sở Sinh đụng phải kiếm của Hoàng đế, Hoàng đế sẽ không cho Cố gia giữ lại bất cứ thứ gì. Nếu như không phải năm đó Cố Sở Sinh cắn răng vào cung, chủ động nộp tất cả thế lực ngầm và gia sản của Cố gia, đồng thời giao ra Thế tử Tần Vương, e rằng ngay cả hắn cũng chẳng thể sống sót.

Mọi người đều cho rằng phụ thân hắn vì Tần Vương mà can gián Hoàng đế nên mới chọc giận Đế vương, nhưng lại không biết nguyên nhân thật sự chọc giận Đế Vương chính là phụ thân hắn che giấu con trai của Tần Vương.

Hôm nay mặc dù Cố Sở Sinh trọng sinh, nhưng lại chẳng khác gì lớp người nhập sĩ bình thường. Không bám vào thế gia đại tộc, hắn vốn chẳng có bất cứ cơ hội tiến thân nào.

Vệ Uẩn chờ đợi Cố Sở Sinh xem xét thời gian cẩn thận.

Thời gian Cố Sở Sinh tố cáo ngự trạng rất quan trọng.

Bây giờ, Hoàng đế vẫn còn bảo vệ Diêu Dũng, không ai biết sự khoan dung của ông ta đối với Diêu Dũng lớn đến cỡ nào. Nếu như Hoàng đế cho rằng chuyện Diêu Dũng bỏ thành mặc kệ dân chúng không phải là chuyện lớn, thì việc Cố Sở Sinh tố cáo ngự trạng chính là bỏ mạng uổng phí.

Muốn tố cáo ngự trạng thì phải có kỹ xảo, tố cáo làm sao khiến thiên hạ đều biết mới có thể bảo vệ tính mạng Cố Sở Sinh.

Cố Sở Sinh xem một lát, rồi nói: “Ngày mùng một tháng giêng này đi.”

Mùng một tháng giêng, Hoàng đế sẽ lên tế đàn cúng tế. Ngày đó dân chúng vây xem đông đúc, Cố Sở Sinh chọn ngày này đúng là thời điểm náo nhiệt nhất.

Vệ Uẩn gật đầu, nhưng lòng vẫn có chút không yên. Cố Sở Sinh thấy vẻ mặt của Vệ Uẩn liền hiểu ý: “Ngài đang sợ chúng ta bức bách Bệ hạ như thế sẽ khiến Bệ hạ phật ý?”

Vệ Uẩn ngước mắt nhìn hắn: “Chúng ta đã từng ép Bệ hạ một lần.”

Vì để chàng ra tù, Sở Du đã quỳ gối trước cửa cung, nửa ép nửa cầu xin Hoàng đế một lần. Nếu như Cố Sở Sinh lại tố cáo ngự trạng ngay trước đám đông, Vệ gia chắc chắn không thể ra mặt nữa.

Cố Sở Sinh trầm mặc không nói, Vệ Uẩn đứng dậy, mở miệng: “Tạm thời cứ quyết định thời gian này, để ta suy nghĩ thêm.”

Cố Sở Sinh đáp một tiếng, nói tiếp: “Hạ quan không rõ chuyện trong kinh lắm, xin Hầu gia để lại người kể rõ tỉ mỉ mọi chuyện cho hạ quan nghe.”

Vệ Uẩn “Ừ” một tiếng, ngẩng đầu nhìn Vệ Hạ: “Ngươi ở lại.”

Dứt lời, Vệ Uẩn một mình ra ngoài, suy nghĩ xem nên làm gì.

Hoàng đế trọng dụng Diêu Dũng nhiều năm, không ngoài lý do Diêu Dũng là một thanh đao để đối phó với thế gia bên ngoài, còn do Hoàng đế luôn tin tưởng rằng Diêu Dũng rất có năng lực. Bởi Diêu Dũng giỏi trù tính, lại thích tranh công đoạt quyền, ai không ở tiền tuyến thì sẽ không biết rõ chuyện tiền tuyến. Hoàng đế chỉ thấy kết quả trên chiến báo, dù cho biết ở giữa tất có mờ ám, nhưng rất khó để đưa ra đánh giá chính xác hoàn toàn.

Công trạng của Diêu Dũng mười phần thì trong lòng Hoàng đế ước lượng chiếm bảy phần, nhưng ông ta lại không biết trên thực tế ngay cả ba phần cũng chưa chắc có.

Hiện nay, trước tiên chàng để Hoàng đế hoài nghi Diêu Dũng vô dụng dối trá, tiếp theo chàng lại bảo Tống Thế Lan phối hợp trên chiến trường khiến Diêu Dũng liên tục tháo chạy, rồi bảo Tống Thế Lan một mực đẩy hết trách nhiệm lên người Diêu Dũng. Như vậy đương nhiên trong lòng hoàng đế sẽ nảy sinh nghi ngờ, người chàng cài cắm bên người Diêu Dũng lại châm ngòi vào thêm, giữa quân thần tất nảy sinh rạn nứt.

Đợi lúc đến Thiên thủ quan, chàng sẽ nói Sở Lâm Dương và Tống Thế Lan đặt bẫy Diêu Dũng. Thiên thủ quan vừa mất, dưới tình huống Hoàng đế đang cảm thấy Diêu Dũng vô dụng, đương nhiên sẽ càng trách mắng Diêu Dũng nhiều hơn. Chàng lại cho gián điệp tiết lộ tin tức Hoàng đế có ý giết Diêu Dũng đổi Vệ Uẩn xuất sơn, đến lúc đó Diêu Dũng tất phản.

Thiên thủ quan bị phá, Diêu Dũng lại phản, Tống Thế Lan và Sở Lâm Dương tránh hoạ không ra. Tướng lĩnh Hoàng đế có thể sử dụng trong tay chỉ có một mình Vệ Uẩn.

Đến lúc đó, chàng xin lương, mở rộng binh chế, đưa binh sĩ giả vờ bỏ trốn của Vệ gia ở tiền tuyến tẩy trắng, trở thành quân chính quy lần nữa. Cho dù trong lòng Hoàng đế biết rõ, ông ta cũng chẳng thể làm được gì.

Mọi chuyện mặt sau đều đã sắp xếp xong xuôi, bước đi này của Cố Sở Sinh liền trở nên cực kỳ quan trọng. Nếu như không thể chôn hạt giống này vào lòng Hoàng đế, vậy tất cả mọi chuyện phía sau đều thành công cốc.

Chàng có thể bảo Cố Sở Sinh đi tố cáo ngự trạng, nhưng xét cho cùng, chàng cũng không trông mong vụ án này lật đổ được Diêu Dũng. Đây chỉ là một kíp nổ, chỉ cần chôn vào lòng Hoàng đế, khiến Hoàng đế biết được hành vi dối trá của Diêu Dũng, như vậy Cố Sở Sinh sống hay chết cũng không quan trọng.

Nhưng chàng không làm được.

Chàng còn chưa phải là chính khách máu lạnh mưu tính thâm sâu. Cố Sở Sinh hôm nay là một lương thần cứu giúp dân chúng Bạch Thành, dù cho hắn hai mặt, nhưng hắn không làm gì sai. Vệ Uẩn không thể trơ mắt nhìn hắn đi chịu chết.

Hơn nữa, Cố Sở Sinh cố tình tố giác vụ án này, nếu như Hoàng đế thiên vị đến cùng, nói không chừng còn thay đổi suy nghĩ, cảm thấy là thòng lòng người khác bày sẵn, cố ý hãm hại Diêu Dũng. Dù sao mấy năm nay, Diêu Dũng vì Hoàng đế xông pha, đắc tội không ít thế gia.

Cho nên tốt nhất chuyện này đừng cố tình làm, không nên do bọn họ chủ động nói cho Hoàng đế, phải để Hoàng đế gián tiếp biết được.

Vậy làm sao để Hoàng đế biết?

Vệ Uẩn nghĩ tới nghĩ lui, đột nhiên nhớ đến một người.

Đó chỉ là một ý nghĩ đại khái mơ hồ, chàng vội vã lập tức chạy đến phòng Sở Du. Sở Du đang luyện chữ, nhìn thấy Vệ Uẩn vội vội vàng vàng đi vào, không khỏi lo lắng hỏi: “Sao thế?”

“Tẩu tẩu.” Vệ Uẩn nghiêm túc hỏi: “Quan hệ giữa người và Trưởng công chúa thế nào?”

Nghe hỏi vậy, tim Sở Du mới thả lỏng. Nàng chuyển mắt về lại trang giấy của mình, ung dung đáp: “Đệ hãy nói là chuyện gì đi đã.”

Vệ Uẩn trình bày sơ lược suy nghĩ của mình với Sở Du. Nàng cân nhắc trong lòng, gật đầu nói: “Ta hiểu rồi, ta sẽ đi đến phủ Trưởng công chúa.”

“Tẩu và Trưởng công chúa…”

“Không tính là thân quen.” Sở Du thành thật trả lời: “Nhưng nếu là chuyện khiến Thái tử không vui, bà ấy hẳn rất vui vẻ làm.”

Kiếp trước Trưởng công chúa vẫn luôn đè đầu Thái tử đến cùng. Hôm nay chỉ mới cứu Vệ Uẩn một lần, nàng phỏng chừng Trưởng công chúa còn chưa hả dạ.

Vệ Uẩn cũng biết đại khái chuyện phát sinh lúc chàng ở trong ngục, hơi không không dám tin hỏi: “Cũng chỉ là chút chuyện gió trăng, Trưởng công chúa cần gì làm đến mức ấy?”

Nghe vậy, mắt Sở Du nhẹ nhàng lườm về phía Vệ Uẩn. Vệ Uẩn lập tức tim đập nhanh, theo bản năng nói ngay: “Nhưng Thái tử làm chuyện như vậy là không đúng! Trưởng công chúa làm thế là đương nhiên!”

Vệ Uẩn kịp thời bổ cứu khiến Sở Du hài lòng. Nàng nhìn gương mặt Vệ Uẩn dù vẫn còn nét trẻ con, nhưng đã không thể che giấu được vẻ anh tuấn. Sở Du  ngẫm nghĩ một lát rồi vẫn dặn dò: “Tiểu Thất, vì vậy sau này đệ không thể tuỳ tiện phụ lòng phụ nữ, không phải vì đối phương, mà là vì chính bản thân đệ.”

Vệ Uẩn sững sờ, Sở Du nói hết sức chân thành: “Đối với đa số phụ nữ mà nói, tình yêu là cả một đời. Đệ thử nghĩ xem lúc cuộc đời một người bị huỷ diệt, cô ta có thể báo thù đến mức nào?”

“Vậy còn tẩu?” Vệ Uẩn hỏi lại theo bản năng, trong đầu bỗng hiện lên gương mặt Cố Sở Sinh. Sở Du cười khẽ: “Nếu ta có thể xem chuyện đánh đối phương làm niềm vui giống như Trưởng công chúa, đương nhiên ta cũng bằng lòng ấn mặt đối phương xuống đất mà đá. Nhưng nếu như ta phải trả giá quá lớn để huỷ diệt một ai đó…” Trong mắt Sở Du toát lên sự khinh bỉ: “Hắn đáng sao?”

Lời vừa dứt, Vệ Uẩn bỗng thấy yên lòng. Chàng thở phào, nhìn Sở Du, nghiêm túc nói: “Tẩu tẩu yên tâm, đệ thích ai thì chắc chắn sẽ đối xử với nàng rất rất tốt, chỉ tốt với một mình nàng, tuyệt đối không phụ lòng.”

Nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của Vệ Uẩn, Sở Du sững người. Nàng bỗng nhiên nảy sinh sự hâm mộ đối với vị thê tử tương lai kia của Vệ Uẩn.

Kiếp trước Vệ Uẩn đã cưới ai?

Sở Du suy nghĩ, từ từ nhớ ra một cái tên —— Thanh Bình Quận chúa.

Vị Thanh Bình Quận chúa này là trưởng nữ của Nguỵ Vương, vô cùng xinh đẹp, nghe nói cầm kỳ thư hoạ không gì không tinh thông, rất giỏi y lý, là một mỹ nữ kiêm tài nữ. Nàng không chỉ xinh đẹp, có tài, có quyền, mà còn có đức hạnh. Đời trước khi Vệ Uẩn đánh Đông dẹp Tây, nàng ấy mở thiện đường, đích thân chẩn bệnh, rất có tiếng tăm.

Nghĩ đến việc Vệ Uẩn gặp được một người như vậy, Sở Du vô cùng yên tâm, nhưng lại có vài phần luyến tiếc. Nàng nghĩ tới nghĩ lui, đây hẳn là tâm trạng mẹ già gả con gái.

Đợi đến lúc Vệ Uẩn lấy vợ, vậy cũng xem như nàng nhìn chàng trưởng thành. Vệ gia bỗng phải thay đổi một Đại phu nhân, quả thật nàng có chút mất mát.

Tuy nhiên Sở Du cũng hiểu sớm muộn gì cũng có một ngày như thế, vì vậy nàng điều chỉnh lại tâm trạng, cười nói: “Chờ sau này Tiểu Thất tìm được người mình thích, ta nhất định sẽ chuyển lời này cho cô ấy.”

Vệ Uẩn nghe nàng nói, ban đầu là ngẩn người, sau đó lại có phần mờ mịt.

Người chàng thích?

Những từ này gộp lại, trong một thoáng, chàng bỗng cảm thấy vừa xa xôi vừa chua xót.

Chàng không thể nói rõ đây là cảm giác gì, chỉ có thể gật đầu theo quán tính, thầm đáp: “Ừm.”

Sở Du không dây dưa ở đề tài này nữa. Sau khi hai người bàn bạc sơ lược lý do đến phủ Trưởng công chúa, Sở Du lập tức thay y phục, dặn người chuẩn bị bái thiếp, gửi đến phủ Trưởng công chúa.

Trước khi ra cửa, Vệ Uẩn đuổi theo, lo lắng nói với nàng: “Đệ quên dặn tẩu, giao thiệp với Trưởng công chúa phải cẩn thận một chút.”

Sở Du nghi hoặc, Vệ Uẩn nghiêm túc nói: “Nếu Trưởng công chúa bày tiệc rượu, tẩu đừng nên ở lại, trở về sớm mới tốt.”

Sở Du mù mờ gật đầu, ngẫm nghĩ rồi nói: “Nhưng lần này ta đi cầu người, nếu bà ấy thiết đãi mà ta không ở, e là không ổn cho lắm?”

Vệ Uẩn ngẩn người, sau đó cắn răng nói: “Vậy được rồi, nhưng chỉ lần này thôi, tẩu đi đi.”

Sở Du không lên tiếng, nàng ngồi lên xe ngựa suy ngẫm lời Vệ Uẩn, nhưng cứ cảm thấy quái quái.

Chỉ đến phủ Trưởng công chúa một chuyến, sao giống như đi vào đầm rồng hang hổ vậy?

Vở kịch nhỏ

Vệ Uẩn: Bất quá chỉ là chuyện gió trăng, Trưởng công chúa cần gì làm đến mức ấy?

Sở Du nhẹ nhàng lườm mắt.

Vệ Uẩn: Trưởng công chúa làm đúng lắm! Trưởng công chúa làm hay lắm!

Sở Du: Ừm, bản năng cầu sinh của đệ rất mạnh đấy.

P/s (Zens Zens): Chương 48 vào ngày mai nhé!

4.8 13 votes
Article Rating
guest
231 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Hientran
Hientran
1 Tháng Cách đây

Vệ Uẩn trưởng thành rồi.chỉ nhìn cái liếc mắt of Sở tỷ mà xoay chiều gió ngay

Huyen ha
Huyen ha
1 Tháng Cách đây

Bản chất thê nô lộ nhanh thế lườm nhẹ một cái thay đổi chủ ý ngay haha

Moon
Moon
1 Tháng Cách đây

Đúng là đội vợ lên đầu là trường sinh bất lão, du tỷ lườm phát thì người mình không thích vệ uẩn cũng khen luôn

Kỳ Anh
Kỳ Anh
1 Tháng Cách đây

Chuyện chính khách vẫn đang quá sức đối với Vệ Uẩn, chưa thể dứt khoát ngay đc, dù sao tiểu thất vẫn còn là một đứa trẻ…
Còn Thanh Bình Quận chúa, kiếp này có khi nào tác giả để nàng ta hắc hóa không nhỉ 😅

Dangthuong
Dangthuong
1 Tháng Cách đây

Thê nô lộ dần🤣

Banhdaudo0808
Banhdaudo0808
1 Tháng Cách đây

Cũng may là tiểu thất kịp thắng xe quay đầu lại chứ k là bị đánh rồi haha
Chắc là sợ Sở Du đi về rồi dắt theo mấy tên trai lơ chắc Vệ Uẩn giận tím người 😂

Cathy
Cathy
1 Tháng Cách đây

Vệ Thất biết đón ý nói hùa rùi nè🤣

Dạ Nguyệt
Dạ Nguyệt
1 Tháng Cách đây

Bản năng cầu sinh 🤣. Mới liếc cái thôi là hiểu

Thương nguyễn
Thương nguyễn
1 Tháng Cách đây

Vợ mình không sợ thì còn sợ ai, nhỉ :)))) nể vợ thì sống lâu mà đội vợ lên đầu thì trường sinh bất tử :))

Thanh Tú
Thanh Tú
1 Tháng Cách đây

Chắc anh Uẩn sợ trưởng công chúa dạy hư chị chứ gì . Con đường truy thê còn gian nan lắm anh cố lên nhé

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
231
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x