Sơn Hà Chẩm – Chương 50

Sơn Hà Chẩm – Chương 50

Chương 50

Khốn kiếp, ngươi đã nói gì với tẩu tẩu ta?

Editor: Khuê

Beta: Zens Zens

Đăng ký nhận thông báo chương mới: Link

Quy định đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Sở Du sững sờ, một lát sau, nàng nhẹ nhàng đáp với bên ngoài một tiếng, sau đó quay đầu nói với Cố Sở Sinh: “Đợi lát nữa xe ngựa của ngài đến cửa sau, ngài hẳn đi ra.”

Nói xong, nàng vén góc rèm, bước ra ngoài.

Vừa ra ngoài rèm đã có một chiếc dù che phía trên đầu nàng, Sở Du ngước mắt lên nhìn, là Vệ Uẩn cầm dù. Chiếc dù không lớn, chàng lại giơ lên đầu nàng cao như vậy, mưa liền xối trên người chàng.

Vệ uẩn nhìn nàng, khuôn mặt ngập tràn sự vui vẻ, trên người toát lên sự phấn chấn mà nàng đã mất từ lâu, khiến cả thế giới đều trở nên bừng sáng bởi sự xuất hiện của người này.

Sở Du im lặng nhìn chàng, thoáng ngẩn ngơ.

Vệ Uẩn lấy làm lạ, gọi một tiếng: “Tẩu tẩu?”

Tiếng gọi này khiến cho tâm trí Sở Du quay về, nàng vội giấu đi sự hoảng hốt, cúi đầu, xuống xe ngựa.

Vệ Uẩn che dù cho Sở Du. Xe ngựa lại chuyển động lần nữa, chàng quay đầu, đúng lúc rèm xe lay động, lộ ra khuôn mặt Cố Sở Sinh.

Tim Vệ Uẩn thắt lại, nhưng ngoài mặt vẫn không biểu hiện gì, chỉ nhích lại gần một chút, che dù trên đầu Sở Du.

Trước giờ, chuyện đau lòng của con người đều là càng nghĩ càng đau. Vừa rồi Sở Du kể lại đầu đuôi một lượt chuyện quá khứ với Cố Sở Sinh, đến khi nói xong, nàng cảm thấy giống như bản thân vừa trải qua cuộc đời kia lần nữa, cả người mệt mỏi đến mức đi đường cũng không nổi.

Sự rã rời toát ra từ người Sở Du, và còn có sự bi thương tuyệt vọng theo đó mà đến. Dù Sở Du không nói gì, nhưng Vệ Uẩn đi bên cạnh nàng lại có thể cảm nhận rõ ràng.

Ánh mắt Vệ Uẩn dừng lại trên khuôn mặt Sở Du, khuôn mặt nàng mệt mỏi, thần sắc giống như một lão bà tuổi xế chiều, hệt như bất cứ lúc nào cũng có thể tọa hóa(*) mà đi.

(*) Tọa hóa: trong đạo Phật được dùng để chỉ những hòa thượng ngồi tu thiền rồi chết.

Cõi đời này dường như không còn gì khiến nàng lưu luyến, sự đến và đi của nàng đều trở nên hoàn toàn không thể khống chế.

Tim Vệ Uẩn không khỏi có chút hoảng sợ, chàng nối gót sau lưng Sở Du. Chờ Sở Du vào phòng, nàng phát hiện Vệ Uẩn vẫn đi theo sau, không nhịn được bật cười: “Đệ theo ta vào đây làm gì?”

“Đệ ngửi thấy mùi rượu trên người tẩu tẩu, sợ tẩu tẩu uống rượu choáng váng, hơi lo lắng.”

Vệ Uẩn ngồi quỳ đối diện Sở Du. Sở Du xõa tóc, nghiêng người nằm trên sập, bình tĩnh nói: “Không sao, tửu lượng của ta không chỉ có vậy, chẳng qua hơi say, không quá đáng ngại.”

“Nhưng dáng vẻ của tẩu tẩu lại giống như rất say.”

Vệ Uẩn khẽ cười: “Để đệ ở cạnh tẩu đi, đệ yên tâm hơn.”

Sở Du hiểu suy nghĩ của chàng. Nàng không phải là người biết che giấu tâm sự, nhất là ở trước mặt của người thân, nàng cũng chẳng cần giấu giếm.

Từ lúc nào nàng đã coi Vệ Uẩn là người thân?

Sở Du cũng không biết.

Tay nàng đang cầm lò sưởi tay, đôi mắt bình tĩnh nhìn thiếu niên kia, quan sát kỹ chàng.

Thật ra cảm giác say của nàng tăng lên, chính nàng không phát hiện, nhưng lại thể hiện ở hành động. Nàng cảm thấy nóng nực, liền đá vớ ra. Vệ Uẩn nhìn đôi chân trần của nàng rũ xuống phía trước sập nhỏ, không tự chủ được mà bước tới, nhặt đôi vớ bị nàng đá ra, cúi đầu mang vào cho nàng.

Vệ Hạ bên cạnh nhìn thấy, vội vàng bước lên kéo tay Trường Nguyệt đi ra ngoài. Trường Nguyệt hơi không hiểu, Vệ Hạ lập tức dùng sức bịt miệng nàng, kéo ra ngoài.

Vệ Hạ và Trường Nguyệt đi ra, trong phòng chỉ còn lại Vệ Uẩn và Sở Du. Suy nghĩ của Sở Du hơi chậm chạp, mắt nàng dừng trên người Vệ Uẩn, nhìn người thiếu niên nửa ngồi trước mặt, bình tĩnh mang vớ cho mình. Chàng còn ngẩng đầu cười với nàng, dịu dàng nói: “Mùa đông đất lạnh, tẩu vẫn nên mang vớ vào, đừng tùy hứng.”

Sở Du trầm mặc, nàng rũ mắt, hoàn toàn chẳng để ý đến ai.

Vệ Uẩn nhìn mái tóc đang buông xõa của nàng, bên trên còn thấm nước mưa ẩm ướt. Chàng cũng rảnh rỗi không có việc gì làm, bèn đứng dậy, đi sang bên cạnh lấy khăn, đứng sau lưng Sở Du, nhẹ nhàng nói: “Tẩu tẩu, đệ giúp người lau khô tóc nhé?”

Sở Du không nghĩ nhiều, nàng nhẹ giọng đáp một tiếng, ngồi thẳng người để cho Vệ Uẩn lau tóc.

Tóc của nàng rất dài, vừa đen lại vừa dày. Vệ Uẩn lau bằng khăn từng chút một. Đôi tay kia có thể cầm trường thương nặng mấy chục cân khuấy động càn khôn, giờ khắc này lại đột nhiên trở nên dịu dàng tỉ mỉ lạ thường.

Độ ấm của chàng ở phía sau lưng nàng, nhắc nhở về sự tồn tại của người này. Sở Du không nói, chàng cũng không nói, mái tóc dài của nàng rũ xuống, che khuất mặt nàng. Qua một lát sau, Vệ Uẩn bỗng cảm thấy có gì đó rơi xuống mu bàn tay chàng.

Chàng thoáng sững sờ, sau đó lập tức luống cuống: “Tẩu tẩu, có phải đệ mạnh tay quá không?”

Sở Du không nói gì. Vốn dĩ nàng không cảm thấy tủi thân, nhưng bỗng nhiên Vệ Uẩn hỏi vậy, nàng liền cảm thấy muôn vàn uất ức trào dâng.

Kiếp trước kiếp này, tất cả cùng cộng lại một chỗ. Sở Du cắn môi, không có cách nào lên tiếng, môi bị nàng cắn đến trắng bệch, đầu vai khẽ run .

Vệ Uẩn không dám bước lên trước xem. Chàng đứng sau lưng nàng, chỉ nhìn người này rơi nước mắt không thành tiếng như thế lại khiến lòng chàng cảm thấy đau như có thiên quân vạn mã giẫm đạp.

Nàng ngồi phía trước chàng, đến gần mới phát hiện ra hóa ra người này lại mảnh mai nhỏ nhắn như vậy.

Nàng giống như một đóa hoa nho nhỏ xinh đẹp, nhẹ nhàng rung rinh dưới gió mưa, đẹp đến mức khiến chàng muốn đến gần, lại yếu ớt đến mức khiến chàng đau lòng.

Chàng lắng nghe tiếng khóc của nàng, cảm nhận sự cô độc kia dâng lên xung quanh nàng. Chàng muốn nói gì đó, nhưng lại không biết an ủi thế nào.

Sự bất lực ăn mòn chàng, khiến chàng đứng lặng thinh. Hồi lâu sau, cuối cùng chàng cũng không thể chịu nổi nữa, vươn tay kéo đầu nàng, nhẹ nhàng tựa lên người chàng.

Trong nháy mắt chạm đến ấm áp kia, Sở Du chẳng thể kiềm chế nổi nữa, bỗng òa khóc thành tiếng.

Nàng đã kìm nén lâu như vậy, nhiều năm như vậy.

Mười hai năm kiếp trước, nàng chưa từng khóc, kiếp này nàng cũng chưa từng khóc. Nhưng khi ở trong lòng thiếu niên này, rốt cuộc nàng đã tìm thấy một chốn an lòng, gào khóc thật to.

Vệ Uẩn lẳng lặng đứng đấy, để mặc nàng dựa vào, bàn tay dịu dàng vuốt tóc nàng.

Thậm chí chàng không hỏi nàng vì sao khóc, mà chỉ cho nàng chỗ dựa bình lặng, không hỏi nguyên do.

Sở Du khóc hồi lâu, rốt cuộc cũng mệt. Nàng cứ thế mà ngủ trong lòng chàng, giống như đứa trẻ khóc xong rồi ngủ.

Vệ Uẩn phát hiện nàng ngủ, nhẹ nhàng đặt nàng xuống sập, đắp chăn, cẩn thận đi ra ngoài.

Chợt vừa ra khỏi cửa, chàng lập tức sải bước đi về phía phòng khách hậu viện. Vệ Hạ nhìn nước thấm trên người chàng, cảm nhận được cơn giận bừng bừng của Vệ Uẩn, không dám nói thêm câu nào .

Vệ Uẩn xông thẳng đến trước cửa phòng Cố Sở Sinh, chân đá văng cửa.

Cố Sở Sinh còn chưa thay đồ, y phục xốc xếch ngồi quỳ trên đệm bồ đoàn, rũ mắt nhìn một cây trâm.

Mắt Vệ Uẩn nhìn về cây trâm kia, không nói không rằng, nhấc chân đạp mạnh một cú lên ngực Cố Sở Sinh.

Cố Sở Sinh bị chàng bất ngờ đạp ngã sang một bên, Vệ Uẩn bước lên túm cổ áo hắn, hung ác như sói áp sát tới gần.

“Ngươi đã nói gì với tẩu tẩu ta?”

Cố Sở Sinh không lên tiếng, vẻ mặt như đã chết. Vệ Uẩn tát hắn một cái, giận dữ gào lên: “Nói mau!”

***
P/s (Zens Zens): Thông báo quan trọng

Bắt đầu từ Chương 51 – 64, mình sẽ Pass truyện. Câu hỏi gợi ý Pass sẽ được tổng hợp trong bài này >>> Link

Lưu ý: Ai biết câu trả lời thì hãy giữ cho riêng mình nhé, mọi comment tiết lộ Pass hoặc gợi ý Pass khác đều bị xoá mà không cần hỏi lại.

Hi vọng mọi người sẽ ủng hộ mình và cám ơn các bạn đã dành tình yêu cho Sơn Hà Chẩm ^^

Dưới đây là câu hỏi gợi ý pass cho Chương 51, pass của chương chính là câu trả lời cho câu hỏi đó (Lưu ý: nhớ kết hợp với yêu cầu trong ngoặc đơn để ghi pass cho đúng nhé)

Câu hỏi gợi ý Pass Chương 51: Hai anh trai của Sở Du tên là gì? (Pass viết thường, không dấu, viết liền nhau, ghi tên Đại ca trước, Nhị ca sau, nhớ chỉnh sang bàn phím sang gõ tiếng Anh để tránh gõ có dấu nhé)

Vì câu hỏi quá dễ nên mình từ chối trả lời thêm các câu hỏi về Pass nhé! Như mình đã nói, ai đã đọc truyện chắc chắn sẽ trả lời được, ai không trả lời được hoặc không nhớ thì… đọc lại truyện nhé các bạn =))

Lưu ý: Ai gõ pass đúng nhưng không vào được thì hãy thử các cách sau:

  • Đổi Trình duyệt web (safari, chrome,…), sau đó vào lại website và gõ lại pass
  • Sử dụng dụng cụ lên mạng khác, ví dụ PC, điện thoại, iPad,….

4.5 15 votes
Article Rating
guest
225 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Phan Thị Tú Oanh
Phan Thị Tú Oanh
2 Tháng Cách đây

Sở Du chỉ để lộ ra sự yếu đuối mỏng manh của mình trước mặt Vệ Uẩn thôi, và cách hai người an ủi lẫn nhau cũng rất tình cảm.

Bách Hợp
Bách Hợp
2 Tháng Cách đây

chàng chỉ lộ phần trẻ con trước mặt nàng, nàng cũng chỉ để lộ điểm yếu cho changd thấy, trời sinh một cặp r

BeoyHeo
BeoyHeo
1 Tháng Cách đây

Thương A Du quá. Bao năm gồng mình mạnh me , cuối cùng cũng khóc được để giải toả hết mọi đau thương. Chỉ có ở bên A Uẩn nàng mới được thoải mái, tự do bộc lộ mình.

An Thư
An Thư
1 Tháng Cách đây

Chị Du vẫn còn đau lòng chuyện quá khứ mà, nói buông làm sao buông được chứ… Coi bộ hành trình yêu đương của Tiểu Thất vất vả đây

Linh Nguyễn
Linh Nguyễn
1 Tháng Cách đây

Mấy khi a uẩn đc làm chỗ dựa cho du tỷ, cũng vui quá đi chứ

Aloha!!
Aloha!!
1 Tháng Cách đây

Vệ Uẩn có đánh thế chứ đánh nữa thì chắc cố sở sinh cũng ko đánh trả. Nghe Sở Du nói chắc tê tái cả ngườ rồi

Rachel
Rachel
1 Tháng Cách đây

Tôi nhìn câu hỏi xong bỗng chốc tên Đại ca và Nhị ca trong tôi bỗng bay mất =))))) bé Uẩn điên thật rồi

Chi Chi
Chi Chi
1 Tháng Cách đây

Sở Du kiếp nào cũng là người hi sinh, làm chỗ dựa cho người khác. Chỉ có tâm chính như tiểu Thất mới khiến nàng mở lòng mà yếu đuối một lần

Minh Anh
Minh Anh
1 Tháng Cách đây

Nhìn màn đi hỏi tội của Tiểu Thất mà tui thấy đáng quá!! Đánh tra nam, chắc CSS sẽ day dứt đến hết đời

Hồng Phượng
Hồng Phượng
1 Tháng Cách đây

Sau khi kể lại quá khứ đau thương của kiếp trước ra giống như xé toạc vết thương mà mình vẫn giấu kĩ, sau đó yếu lòng cực kì. Bạn Du thật may mắn là lúc yếu lòng đó có bạn Uẩn bên cạnh

error: Xin bạn đừng copy, cám ơn!
225
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x