Sơn Hà Chẩm – Chương 68 (2)

Chương 68 (2)

Tẩu tẩu, đệ đau

Editor: Zens Zens

Đăng ký nhận thông báo chương mới: Link

Lưu ý khi đọc truyện trên website: Link

Facebook Zens Zens: Link

***

Lúc này Vệ Uẩn đã lấy được ngựa do người Tô Xán chuẩn bị. Chàng ngồi trên ngưạ quay đầu lại nhìn, lạnh lùng cười với Tô Tra một tiếng rồi kéo Tô Xán chạy thẳng vào rừng rậm trong núi.

Truy binh sau lưng nhiều không đếm xuể, vô số mũi tên bắn lén bắn từ đằng sau đến.

Tần Trà đem cái trạc nghiên cứu một hồi lâu nhi.

Vệ Uẩn tránh né tứ phía, vào đến trong rừng, rốt cuộc chàng mới hỏi: “Người đó là ai?”

“Triệu Nguyệt.”

Tô Xán biết Vệ Uẩn đang hỏi điều gì, tốc độ nói của hắn rất nhanh, vội vã đáp: “Lúc trước chính Triệu Nguyệt đến tìm ta hiến kế sách này. Ngươi cho rằng Tô Tra và ta có thể thăm dò Đại Sở các ngươi, tính toán chuẩn xác Diêu Dũng sẽ không cứu người như vậy sao?”

Nhưng nếu là huy trong lời nói, liền.

Vệ Uẩn siết chặt dây cương. Chàng lấy được tin tức mình muốn, ngay lập tức quăng Tô Xán đi, lạnh giọng nói: “Thân ai nấy lo.”

Dt li, chàng phóng thngvào rng. TôòXán còn đnhôchi gì đóànhưng đã khôngkp, đành đth v htng chy thcmng sang hưngếkhác ra ngoài.

VUn cưi ngaphi như điên,ìsau lưng dnjcó ngưi đui{kp. Chàng vachém giết vachy v trưc,{nhưng ngưi xôngİlên càng ngàycàng nhiu.

Tô Traúbiết chàng chy°vào rng, cý bo sátth bám đuôiïđui theo. Trongĩchuyn giết ngưi{truy tung này,sát th chuyên²nghip hơn binhlính nhiu.

Cơ thV Un dnmang thương tích,chàng cn răng)chy v phíatrưc.

Nga đã mt}t lâu, chàngbt vết thươngìchy thc mng.Sát th đuiЇsát đng saukhông ri, chàngícũng không biếtrt cuc mìnhĨđã chy baolâu, ch cmthy trong mingtoàn là mùimáu tanh.

Bi vìmt quá nhiumáu, trưc mtÏchàng mơ h,ngay c cmkiếm cũng trnên hết scïkhó khăn.

Chàng biếtmình không thúchu ni na,ínhưng chàng chĭcó th cjchu.

Li mt đt,sát thu đuilên. Khi nghethy vũ tinxé gió đngsau bn đến,ăchàng đã khôngâcòn sc lcítránh né, mũitên bt chtĩgăm vào ngưichàng. V Unnm trên đt,ļnghe tiếng nưcào ào nơiɪxa, chàng khónhc bò vĩphía trưc.

Chàng phisng.

Chàng nht đnhfphi sng.

Chàng di]chuyn lên trưctng chút mt.êNgưi đui theoĨđng sau laoti, cm kiếmíđnh đâm chàng.:V Un bt:cht dn hếtsc lc cuicùng lăn mtvòng, bng chàng(nghe thy mttiếng hét chóiĩtai: “Tiu Tht!!”ɨ

Chàng gian nanm mt.

Máu đãdính đy mtjchàng. Chàng chănhìn thy buítri xanh biếc:như gt ra.

Là:ai đang gijchàng…

V Un đìđn, tiếng nóiìnày rt quen.

Hìnhĭnhư là

S Du.

Nghĩđến cái tênnày, chàng khôngìnhn đưc mmũcưi. Nhưng chtrong thoáng chcy, chàng nhìnįthy mt bóngdáng quen thucnhy t trêncao xung. VUn bt chttrng to mt,înhìn đi phươngquăng roi qunly tht lưngchàng, cun chàngİlên, cùng ômđly nhau.

Tc đbn h rơiÎxung rt nhanh,ôngay khonh khcếnàng hoàn tt:đng tác, bnèh đã rơiđến đim cui.Chàng không kpnghĩ gì, chôm cht lynàng xoay ngưi,rơi m xungènưc.

Nưc v dnâdp khiến chàngcm thy xươngɪct trên ngưi(v nát tngìmnh. Chàng boìv cht ch:ngưi trong lngngc, mùi máuİtanh lan raígia răng môi,ĭhơi m toơra t lngngc chàng, trongđu chàng loélên vô s}ý nghĩ.

Sao nàngìli đây?

Sao)nàng li cóêth đây?!

Nhưng(ý nghĩ nàych là mtèthoáng cht loéĩri b sóngnưc v mnh}vào, khiến chàngbt tnh.

V Unva ngt, SĩDu vùng rakhi lòng chàng,ıkéo c ngưiĩchàng ni lênìtrên.

Thác nưc đÎt trên đuxung khiến conİngưi gn nhưkhông th thni. Sóng nưc³ t, mtítay nàng nmcht ly chàng,quay cung trongýdòng nưc.

Nàng kéoíchàng bơi theoïdòng nưc vh du, cơhết sc miăbơi đưc vàoôb.

V Un ungphi nưc, scmt cc k³khó coi. SýDu đt chàngĩnm ngang, sauđó n bngép nưc ra,li cúi đuúbóp mũi chàng,ľnâng hàm dưilên, dt khoáthôn xung, thiíkhí vào mingchàng. Lp điélp li như]thế vài ln,ĩcui cùng VũUn cũng ho}khan. Chàng chmrãi m mt,S Du khôngđi chàng tnhítáo đã mtítay vác VĩUn lên, tìЇbng chàng lênvai ri chy,va chy vaênói: “Đ cmthy không cònnưc trong bngthì gi ta,ta đi tưíthế cho đ.”í

V Un hoİkhù kh ramt búng nưc,ĩcui cùng miĺdn dn thôngìkhí.

“Tu tu… VîUn khó nhcúth dc: “Thjđ xung đi.”Į

S Du ngheívy, vi vàng,đt V Unđxung.

Giờ khắc này, khắp người Vệ Uẩn đều là thương tích, trên vai còn cắm một mũi tên. Sở Du không dám tuỳ tiện rút tên ra, nàng đặt vai Vệ Uẩn khoác lên người mình, nương theo sức lực của nàng mà dựa vào, chạy thẳng về phía trước.

Có thể bản thân chàng cũng không biết mình đang nói gì, chỉ dựa theo bản năng, tựa đầu lên vai nàng, bật ra một câu thế này ——

“Ừm…”

Sở Du thoáng sững sờ.

Nàng vừa chạy vừa tạo dấu vết giả, đề phòng bị truy tìm. Chạy hết nửa ngày, đến buổi tối, rốt cuộc nàng mới tìm được sơn động để dừng chân.

Sở Du hoảng hồn, đang định đỡ Vệ Uẩn dậy, bỗng nhiên nghe thấy giọng nói Vệ Uẩn giống như đứa trẻ làm nũng, lại mang theo chút khàn khàn.

Vừa làm xong hết thảy, Sở Du đang định nói gì đó, Vệ Uẩn rốt cuộc không chịu nổi nữa, gục đầu vào lòng nàng.

Sở Du lấy lương khô và nước đưa cho Vệ Uẩn, đặt dao găm bên cạnh, đồng thời áp tay lên y phục Vệ Uẩn.

Dù động tác của nàng rất nhẹ, Vệ Uẩn vẫn đau đến cau mày. Thế nhưng trong cơn đau, men theo đầu ngón tay lơ đãng tiếp xúc lại sinh ra một loại cảm xúc hạnh phúc ẩn sâu dưới đáy lòng, khó nói thành lời.

Con ngươi Vệ Uẩn co lại, nắm chặt tay Sở Du, vội nói: “Tẩu muốn làm gì!”

Sau một lúc, Sở Du đã xử lý xong vết thương của Vệ Uẩn, nàng giơ tay phủ lên đầu vai chàng.

Sở Du kéo tay chàng ra. Chỉ nghe một tiếng “roẹt” vang lên, y phục của Vệ Uẩn đã bị xé quá nửa, lộ ra thương tích chồng chất đầy mình.

Sở Du kéo tay chàng ra. Chỉ nghe một tiếng “roẹt” vang lên, y phục của Vệ Uẩn đã bị xé quá nửa, lộ ra thương tích chồng chất đầy mình.

Da chàng trắng, vết thương lỗ chỗ đan xen bên trên càng hiện lên dữ tợn hơn. Sở Du nhìn vết thương kia, động tác thoáng khựng lại, không nhịn được mà giơ tay run rẩy chạm vào phần da thịt xem như còn lành lặn.

Con ngươi Vệ Uẩn co lại, nắm chặt tay Sở Du, vội nói: “Tẩu muốn làm gì!”

Sự ấm áp khiến Vệ Uẩn bất giác giật mình, chàng ngoảnh mặt đi, đau khổ nhắm mắt lại.

Độc giả: Cô nói đi, rốt cuộc tại sao cô lại muốn viết tình tiết cẩu huyết như thế hả?Mặc Thư Bạch đeo còng tay ngồi trong phòng thẩm vấn: Vì tình yêu.

Sở Du rủ mắt, lẳng lặng mà nhìn. Lát sau, nàng hít sâu một hơi, cầm bình rượu bên cạnh đổ lên vải gạc, bắt đầu lau vết thương cho Vệ Uẩn.

Dù động tác của nàng rất nhẹ, Vệ Uẩn vẫn đau đến cau mày. Thế nhưng trong cơn đau, men theo đầu ngón tay lơ đãng tiếp xúc lại sinh ra một loại cảm xúc hạnh phúc ẩn sâu dưới đáy lòng, khó nói thành lời.

***

Nhiệt độ trên người chàng đã bắt đầu tăng lên, tay nàng trở nên vô cùng mát lạnh. Chàng mờ mịt ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt ngẩn ngơ.

Vẻ mặt nữ tử trước mặt điềm tĩnh, bàn tay ấn xuống không hề run rẩy, bình tĩnh nói: “Ta rút mũi tên ra giúp đệ.”

Cảm xúc đáng xấu hổ này khiến Vệ Uẩn cuộn chặt nắm tay. Chàng nhắm mắt lại, không dám bật ra tiếng nào.

Sau một lúc, Sở Du đã xử lý xong vết thương của Vệ Uẩn, nàng giơ tay phủ lên đầu vai chàng.

Nhiệt độ trên người chàng đã bắt đầu tăng lên, tay nàng trở nên vô cùng mát lạnh. Chàng mờ mịt ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt ngẩn ngơ.

【Vở kịch nhỏ】

Vẻ mặt nữ tử trước mặt điềm tĩnh, bàn tay ấn xuống không hề run rẩy, bình tĩnh nói: “Ta rút mũi tên ra giúp đệ.”

Sở Du lấy lương khô và nước đưa cho Vệ Uẩn, đặt dao găm bên cạnh, đồng thời áp tay lên y phục Vệ Uẩn.“Tẩu tẩu, đệ đau.”

“Ừm…”

Sự ấm áp khiến Vệ Uẩn bất giác giật mình, chàng ngoảnh mặt đi, đau khổ nhắm mắt lại.

Vệ Uẩn đã không còn bất cứ ý thức phản kháng nào, thậm chí chàng không thể nghe rõ người trước mặt đang nói cái gì. Chàng chỉ đờ đẫn nghe thấy giọng nói của nàng, dường như đang hỏi han, nhưng người ấy nói gì, thật ra chàng cũng không để ý nữa.

Da chàng trắng, vết thương lỗ chỗ đan xen bên trên càng hiện lên dữ tợn hơn. Sở Du nhìn vết thương kia, động tác thoáng khựng lại, không nhịn được mà giơ tay run rẩy chạm vào phần da thịt xem như còn lành lặn.

Sở Du thấy chàng sắp mất đi ý thức, nàng chuẩn bị sẵn tất cả thuốc men và dụng cụ băng bó, nhanh tay rút mũi tên ra, rồi vội vàng bôi thuốc cầm máu, sau đó buộc chặt vết thương bằng băng gạc, phòng ngừa chảy máu nhiều hơn.

Sở Du rủ mắt, lẳng lặng mà nhìn. Lát sau, nàng hít sâu một hơi, cầm bình rượu bên cạnh đổ lên vải gạc, bắt đầu lau vết thương cho Vệ Uẩn.

【Vở kịch nhỏ】

Vừa làm xong hết thảy, Sở Du đang định nói gì đó, Vệ Uẩn rốt cuộc không chịu nổi nữa, gục đầu vào lòng nàng.

Sở Du hoảng hồn, đang định đỡ Vệ Uẩn dậy, bỗng nhiên nghe thấy giọng nói Vệ Uẩn giống như đứa trẻ làm nũng, lại mang theo chút khàn khàn.

Có thể bản thân chàng cũng không biết mình đang nói gì, chỉ dựa theo bản năng, tựa đầu lên vai nàng, bật ra một câu thế này ——

Nàng vừa chạy vừa tạo dấu vết giả, đề phòng bị truy tìm. Chạy hết nửa ngày, đến buổi tối, rốt cuộc nàng mới tìm được sơn động để dừng chân.

“Tẩu tẩu, đệ đau.”

Giờ khắc này, khắp người Vệ Uẩn đều là thương tích, trên vai còn cắm một mũi tên. Sở Du không dám tuỳ tiện rút tên ra, nàng đặt vai Vệ Uẩn khoác lên người mình, nương theo sức lực của nàng mà dựa vào, chạy thẳng về phía trước.

Sở Du thoáng sững sờ.

Sở Du thấy chàng sắp mất đi ý thức, nàng chuẩn bị sẵn tất cả thuốc men và dụng cụ băng bó, nhanh tay rút mũi tên ra, rồi vội vàng bôi thuốc cầm máu, sau đó buộc chặt vết thương bằng băng gạc, phòng ngừa chảy máu nhiều hơn.

Một câu nhẹ nhàng như vậy lại khiến nàng cảm thấy toàn thân đau như xát muối, kim châm.

***

Giờ khắc này, khắp người Vệ Uẩn đều là thương tích, trên vai còn cắm một mũi tên. Sở Du không dám tuỳ tiện rút tên ra, nàng đặt vai Vệ Uẩn khoác lên người mình, nương theo sức lực của nàng mà dựa vào, chạy thẳng về phía trước.“Tẩu tẩu, đệ đau.”【Vở kịch nhỏ】

Một câu nhẹ nhàng như vậy lại khiến nàng cảm thấy toàn thân đau như xát muối, kim châm.

Độc giả: Cô nói đi, rốt cuộc tại sao cô lại muốn viết tình tiết cẩu huyết như thế hả?

Mặc Thư Bạch đeo còng tay ngồi trong phòng thẩm vấn: Vì tình yêu.

Độc giả: …

5 9 votes
Đánh giá bài viết
Nhận thông báo email
Nhận thông báo cho
guest

54 Góp ý
Inline Feedbacks
View all comments
Lê Long Nhã Châu
Lê Long Nhã Châu
3 Năm Cách đây

Lâu lâu Tiểu Thất mới được làm nũng thế này mà

Thao Tran
Thao Tran
3 Năm Cách đây

Bạn Tiểu Thất này thì cảm kích rồi làm nũng, còn Cố Sở Sinh được giúp thì chỉ thấy mất mặt, haizzz, nghĩ cũng biết kết quả ra sao rồi.

lephuonganh
lephuonganh
3 Năm Cách đây

Vệ Uẩn làm nũng kìa ?

Hường Zân
Hường Zân
3 Năm Cách đây

Huhu hai người yêu nhau đi em chịu hông có nỗi thành gia rồi lập nghiệp mà iuuuu nhaooo đi anh chị ới ời ơiiiiii

54
0
Would love your thoughts, please comment.x
error: Alert: Content is protected !!