Chương 78 (1)
Vệ gia dẫn người đánh tới rồi
Editor: Zens Zens
Đăng ký nhận thông báo chương mới: Link
Lưu ý khi đọc truyện trên website: Link
Facebook Zens Zens: Link
***
Mặc dù ngoài miệng mắng cô nương ngốc, nhưng khi ôm người này, chàng vẫn cảm thấy vô số hạnh phúc trào dâng trong lòng. Chàng cảm giác người trong lòng hít thở đều đều, dù cho chẳng làm gì vẫn cảm thấy hạnh phúc tột cùng.
Tựa như nước sông sau khi bị ngăn lại quá lâu đột nhiên thông dòng, lại tựa như cỏ dại mềm dẻo sau khi bị chèn ép dưới đá quá lâu đột nhiên bừng dậy. Nước sông trôi nhanh vùn vụt, cỏ dại đón nắng vươn lên. Đây là lẽ thường ở đời, cảm xúc cũng chẳng thể kiềm nén nổi.
Chàng yên lặng ôm nàng hồi lâu, cuối cùng cảm thấy tay hơi mỏi. Dường như Sở Du cũng cảm thấy không thoải mải, khẽ rên lên một tiếng. Vệ Uẩn ngẫm nghĩ, bèn đặt nàng nằm trên nóc nhà, sau đó phủ áo khoác cho nàng, bản thân thì nằm bên cạnh lặng lẽ ngắm nàng.
Quãng thời gian ngắm nàngítrôi qua rấtînhanh, không baoịlâu sau, tiaínắng sớm đầuÎtiên chiếu rọiílên gương mặtòSở Du. Lôngími nàng khẽữrun, Vệ Uẩn]vội vàng lậtímình quay đi.ýSở Du bịýánh nắng đánhìthức, nàng mởạmắt ra, lậpẩtức nhìn thấyếbóng lưng VệἷUẩn. Sở Duăđộng đậy, phátἳhiện trên ngườiỹmình đang đắpİáo khoác củaữVệ Uẩn. Nàngànhớ mang mángἵhình như tốiàqua nàng đãɩkéo Vệ Uẩnịlên đây, SởỉDu không khỏiļgiơ tay đỡḷtrán. Nghỉ ngơiờmột lúc, nàngîngồi dậy, vỗἶbả vai VệáUẩn. Vệ Uẩnĩxoay lưng vềIphía nàng, ậmĨừ đáp mộtỵtiếng. Sở Duidịu dàng nói:ɨ“Tiểu Thất, taĩdẫn đệ xuốngẵnhé?”
Vệ Uẩnỉchống người dậy,ḹmắt cũng khôngỉmở. Sở Duḻmỉm cười, giơἶtay vòng quaỏthắt lưng VệắUẩn, đáp xuốngạđình viện, đỡἲVệ Uẩn lênįxe lăn, đẩyíchàng trở vềIphòng. Lúc điẫngang Thẩm VôẻSong đang ômổBạch Thường ngãệmột bên, SởiDu đá mộtĩphát lên ngườiẹnằm dưới đất,ỉnhắc nhở: “Dậyịđi.”
Thẩm VôêSong bất mãnàậm ừ rồiùlại đổi tưèthế, ôm BạchọThường càng chặtềhơn.
Sở Du đặtỹVệ Uẩn lênἱgiường, căn dặn:³“Đệ ngủ thêm‹một lát đi,đta chuẩn bịếthuốc ngâm choôđệ.”
Vệ Uẩnợđưa lưng vềîphía nàng giốngīnhư ngủ chưaĭtỉnh, thấp giọngỉđáp một tiếng.
SởḻDu cũng khôngđnghĩ nhiều, nàngîđứng dậy điílấy thuốc nấuừnước. Ánh nắngἵsoi vào mắt,jcó một giâyįlát nàng chợtĮngẩn ngơ, trongἷđầu bỗng loéïlên vài đoạnàtrí nhớ, hìnhếnhư là thiênưđăng chầm chậmẩbay lên, cóímôi ai đóἲđặt lên môiĪnàng.
Sở Du khôngfkhỏi bật cười,ưngước đầu vỗἱmặt mình, cảmấthấy con người,sống lại mộtЇlần bỗng nhiên°lại giống như¹thời thiếu nữ,îsẽ mơ nhữngjgiấc mơ lạỡlùng.
Thời niên thiếu,ịnàng cũng từngõnhư vậy. Khiìđó nàng thầmìthương trộm nhớỉCố Sở Sinh,ẻnàng muốn ngườiầđó, muốn đếnἷmột cách trầnâtrụi, không hềắcó một chútẩngượng ngùng củaĩthiếu nữ. Nàngẻcũng chẳng cảmịthấy có vấnìđề gì, chẳngĩqua vì SởổCẩm cho nêninàng chưa baoígiờ biểu hiện,ĩcũng chưa baoọgiờ nói ra.
ThíchImột người khôngâsai, âm thầmįđặt ở trongịlòng thì cóẩliên quan ai.
VệİUẩn liên tụcỷngâm nước thuốcÏhai ngày. Cuốiἳcùng Sở Duĩcũng nghe ngóng° được tinİtức của VệựThu và Vệ)Hạ ở SaīThành. Chính xácủmà nói khôngļphải là ngheĩngóng được tinĩtức của VệụThu và VệịHạ, mà làìnghe nói cóứmột đội quânıĐại Sở tinhìnhuệ đang quấyềnhiễu thần dânḹBắc Địch khắpἵnơi.
Sở Du ngheúthấy tin tức¸này lập tứcivui vẻ, trởạvề báo choẩVệ Uẩn. Nàngợvừa cắn hạtịdưa vừa nói:³“Vệ Thu vàἱVệ Hạ thậtĩlợi hại, taởcòn cho rằngắbọn họ trốnḽở nơi nàoéđó không raýchứ.”
Vệ Uẩnỉkhông lên tiếng,échàng nhìn bảnĺđồ Sở Duỏđưa cho chàng,ḻphía trên đánhỉdấu những nơiừVệ Hạ vàđVệ Thu từngỏđi qua. Hiệnínay bọn họỳđã hoàn toànÍtrở thành độiềquân du kíchïcủa Đại Sởἱtại hậu phương,Bắc Địch, đánhỏtới đâu thìấcướp lương thựcĩvà ngựa chỗĩđó rồi chạyủtới nơi khác,ἱkhông dừng lạiíquá một đêm.īĐợi quân BắcíĐịch phái binhíđuổi tới, bọnịhọ đã sớmĬkhông thấy tămẻhơi.
“Tô Tra vàáquân đội Đại(Sở bế tắcỹtrên mặt trậnĩchính, Tô Xánọở sau lưngỷđuổi theo VệἷThu và VệđHạ đến sứt°đầu mẻ trán.”ἲSở Du nằmİtrên ghế, cườiỉhíp mắt nói:í“Ta cứ thắcịmắc sao bọnổchúng không ráoúriết truy tìmểchúng ta?”
“Tô,Xán ước gìũđệ trở về.”ỏVệ Uẩn gõἴbàn, hờ hữngínói: “Hắn cònĪmong thả đệítrở về đấuỗđá với TriệuẵNguyệt, như thếồáp lực nộiḽbộ của BắcɪĐịch sẽ nhỏéđi rất nhiều.”ợ
Sở Du ngẩnàngười, sau đóἰlập tức hiểuḹra.
Đúng rồi, lúcìtrước Tô Xánfchừa cho VệờUẩn một conôđường sống. Nếuịnhư hắn thậtἱlòng muốn giếtứVệ Uẩn, vàiingười kia củaẵnàng vốn khôngẻthể cản nổi.
Cóăđiều dù saoàVệ Uẩn cũng³đã dắt theoɨhơn hai nghìnịngười đánh thẳngâvào Vương Đình,ıuy hiếp Hoàngἲđế, gây raỗchuyện lớn nhưịvậy ở BắcἵĐịch. Đối vớiềthần dân Bắc)Địch mà nói,(đây hẳn làòkhuất nhục chưaỉtừng có. Nếuỉnhư Tô Traìvà Tô Xáníkhông tỏ thái²độ gì, eỉlà dân chúngớsẽ không phục.İCho nên bọnỹchúng vừa giảĮvờ đuổi giếtìVệ Uẩn, vừaĨthả nước đểổchàng rời đi.
SởìDu cau mày:²“Vậy có phảiắchúng ta có(thể trực tiếp,rời đi không?”ĺ
Nếu như TôàXán đã cóįý này, ắtỉsẽ không raÏlệnh truy nãởnghiêm ngặt.
Vệ Uẩníngước mắt nhìnúSở Du: “Chúngỡta đi rồi,ốVệ Thu vàĩVệ Hạ phảiľtính sao?”
SởĩDu khựng lại,ủcó chút doídự, dường nhưỗcũng không nghĩĺra cách nàoỡhay hơn.
Ánh mắtùVệ Uẩn dờiạvề bản đồ:ẳ“Đệ dẫn bọnỹhọ tới, đươngỏnhiên phải dẫnἲbọn họ về,}có thể dẫnỉbao nhiêu ngườiưthì dẫn bấyinhiêu người, làmẵgì có chuyệnìđệ chạy, bỏộbọn họ lạiểđây.”
Dứt lời,đVệ Uẩn đẩyẵxe lăn raẳngoài: “Tìm ThẩmáVô Song, chânİcủa đệ cònầchưa lành, cóựphải hắn khôngòcần đầu nữaứrồi không.”
Sở[Du đi tìmảThẩm Vô Song.ẽHắn đang ởľtrong sân đàođthảo dược, ngheứthấy lời SởệDu nói, hắnḹngước mắt lênébảo: “Muốn nhanhỳkhỏi? Được đấy,}chỗ ta cóùmột ít thuốc[mạnh, không cóĩvấn đề gì,íchỉ có đauừthôi. Ta vốn:định vài ngàyẹtới còn khôngỷđi được sẽĩdùng thuốc…”
“Dùngĩthuốc đi.”
VệếUẩn điềm tĩnhἷlên tiếng. ThẩmíVô Song ngướcẳmắt nhìn chàng,¸cười híp mắt:ù“Chịu không nổiḹthì tiêu luônịđấy.”
Vệ Uẩn³đáp một tiếng,ìkhông hề nhiềuĩlời.
Tối cùng ngày,ḻThẩm Vô Songẽnấu thuốc cho¸Vệ Uẩn. Hắn³cho Vệ Uẩníuống trước chénἷthứ nhất, uốngêxong không hềỏcó cảm giácĩgì. Thẩm Vô¹Song duỗi tayắvào thùng tắm{bên cạnh thămỉdò nước thuốc,ửnước nóng đếnứtay Thẩm VôĭSong đỏ ửng.ḻHắn nhìn SởỏDu, lạnh nhạtểnói: “Đặt vàoậđi.”
Sở Duúbế Vệ Uẩn,{từ từ thả¸chàng vào trongÍthùng.
Lúc thả bànỏchân vào, Vệ]Uẩn hơi nhíu]mày, cảm giác²giống như kimởchâm. Đợi chânỡchìm vào nước,ợnước ngâm đếnỗthắt lưng, mộtĩcơn đau đớnİđột ngột ậpjtới, Vệ Uẩnịkhông nhịn đượcfbất chợt nắm{lấy thùng nước.ìSở Du dừngọđộng tác, nhìnèmặt Vệ Uẩnồtrở nên táiỉxanh, Thẩm VôĮSong bên cạnhīđiềm tĩnh mởặmiệng: “Đặt xuống³đi.”
Vệ Uẩnồnhắm mắt lại,ỏgật đầu, cuốiἱcùng Sở Duἵmới buông tay,đthả cả ngườiịVệ Uẩn ngồiĭvào thùng tắm.
VệịUẩn nắm chặtứthùng, bắp thịtἱtoàn thân căngìcứng. Thẩm VôềSong im lặng,nhìn chàng, cănềdặn Sở Du:ũ“Cậu ấy phảiềngâm trong nướcýthuốc bốn canhậgiờ. Ta điÏnấu thuốc, mỗiộcanh giờ uốngòmột bát, cậuỵấy sẽ càng‹ngày càng đau,Їcó thể sẽởvùng vẫy. Đếnỉlúc đó, côễkhông thể đểầcậu ấy raἰngoài. Nếu nhưìra ngoài, đóịkhông chỉ làăvấn đề thấtíbại trong gangẹtấc đâu.”
ThẩmĩVô Song ngước¸mắt nhìn SởïDu, nghiêm túcônói: “Người muốnfchết ở chỗếta, cô đừngậđổ cho ta.”ả
Vẻ mặt Sở Du rét lạnh, nàng mím môi, lạnh lùng điềm tĩnh đáp: “Ta biết rồi.”
Chàng chỉ mới mười lăm tuổi, thế nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể kiềm chế được bản thân. Lúc đưa phụ huynh trở về, chàng vẫn không suy sụp. Thời khắc này đau đến như vậy, chàng vẫn không hé răng.
Sở Du rủ mắt nhìn Vệ Uẩn.Nàng canh giữ bên cạnh Vệ Uẩn, nhìn cơ thể Vệ Uẩn gồng mình trong thùng tắm, trên mặt đã không còn chút máu.
Bắt đầu từ khi nàng sinh ra đã ở biên giới Tây Nam. Nơi đó quanh năm tràn ngập khí độc, người Trần Quốc thủ đoạn âm hiểm, không hung dữ tàn bạo giống như người Bắc Địch. Bọn họ mang theo khí âm nhu của hoa cỏ ngấm vào xương tủy, u ám đáng sợ như rắn độc.
Trước nay chàng vẫn luôn khống chế cảm xúc của mình, chưa từng làm tổn thương người khác.Đó là cảm giác đau đớn giống như kim châm, châm chích toàn thân.
Vệ Uẩn không nói lời nào, chàng đau đến cắn răng, chỉ có thể gật đầu.
Mặt Vệ Uẩn đổ mồ hôi lạnh, Sở Du ngồi trên bục bên cạnh chàng, từ tốn nói: “Ta trò chuyện với đệ một chút, đệ đừng nhìn chằm chằm trong nước mãi thế.”
“Chén thuốc thứ ba như rút gân lột da.”
Vệ Uẩn không nói lời nào, chàng đau đến cắn răng, chỉ có thể gật đầu.
“Ta đây.”
Thẩm Vô Song đổ thêm thuốc xong, đứng thẳng người dậy nhìn Vệ Uẩn.
Sở Du suy nghĩ: “Nói từ đâu đây? Để ta nhớ xem, thời gian còn dài lắm.”
Sở Du nhìn thấy dáng vẻ của Vệ Uẩn, cả trái tim đều thắt lại.Giọng Sở Du bình đạm kể lại chuyện lúc nàng còn bé.
Sở Du suy nghĩ: “Nói từ đâu đây? Để ta nhớ xem, thời gian còn dài lắm.”
“A Du…”
Bắt đầu từ khi nàng sinh ra đã ở biên giới Tây Nam. Nơi đó quanh năm tràn ngập khí độc, người Trần Quốc thủ đoạn âm hiểm, không hung dữ tàn bạo giống như người Bắc Địch. Bọn họ mang theo khí âm nhu của hoa cỏ ngấm vào xương tủy, u ám đáng sợ như rắn độc.
“Chén thuốc thứ nhất như vạn kim châm chích.”
Đối với kẻ địch thì vô cùng tàn nhẫn, đối với đồng tộc thì hết lòng hết dạ.
Nhưng bọn họ yêu hận rõ ràng, yêu người thì thẳng thắn bộc trực, hận người thì hận thấu xương.
Đó là cảm giác đau đớn giống như kim châm, châm chích toàn thân.
Đối với kẻ địch thì vô cùng tàn nhẫn, đối với đồng tộc thì hết lòng hết dạ.
Vệ Uẩn cố gắng lắng nghe, nhưng chàng đã có phần không nghe nổi nữa.
Cho nên Trần Quốc tuy nhỏ nhưng lại có thể đối kháng với quốc gia khổng lồ như Đại Sở ở biên giới Tây Nam.
Hai canh giờ nhanh chóng trôi qua, Thẩm Vô Song bưng một bát thuốc đi vào, đưa cho Vệ Uẩn: “Uống đi.”
Thật ra nàng kể chuyện không mấy thú vị, đều chỉ là chút chuyện nghe thấy khi còn nhỏ. Nhưng nghe một lát, không biết tại sau Vệ Uẩn lại bị giọng nói của nàng hoàn toàn hấp dẫn, đau đớn của chàng giảm bớt đi nhiều. Vệ Uẩn chỉ im lặng nhìn Sở Du, ánh mắt mơ màng, tựa như một đứa trẻ.
Chàng gọi nàng hết lần này đến lần khác, nàng cũng đáp lại hết lần này đến lần khác.
Vệ Uẩn mơ màng mở mắt, ngây ngốc nhìn Sở Du. Chàng run rẩy vươn tay nắm lấy bàn tay Sở Du đặt bên cạnh thùng tắm.Hai canh giờ nhanh chóng trôi qua, Thẩm Vô Song bưng một bát thuốc đi vào, đưa cho Vệ Uẩn: “Uống đi.”
Nàng canh giữ bên cạnh Vệ Uẩn, nhìn cơ thể Vệ Uẩn gồng mình trong thùng tắm, trên mặt đã không còn chút máu.Vệ Uẩn cắn răng, uống một hớp cạn sạch chén trên tay Thẩm Vô Song. Thẩm Vô Song lại xách một cái thùng tới, đổ thêm nước thuốc vừa điều chế vào.
Thời điểm đổ thêm nước thuốc, Vệ Uẩn cảm thấy giống như có lưỡi dao cắt ngang huyết nhục, lóc từng miếng thịt tựa như lăng trì.
Sở Du cảm thấy cái lạnh men theo tay nàng, truyền vào tim nàng. Nàng xoa tóc chàng, khàn giọng nói: “Ta ở đây, ta ở đây.”
Chàng theo bản năng muốn đứng dậy, nhưng nhanh chóng phản ứng kịp, mạnh mẽ ép bản thân ở lại trong nước thuốc. Thẩm Vô Song nhanh tay nhét một chiếc khăn để Vệ Uẩn cắn, nói với Sở Du: “Cô tiếp tục canh chừng.”
Đợi đến canh giờ thứ ba, thần trí Vệ Uẩn đã gần như mơ hồ, Thẩm Vô Song lại đưa thuốc cho chàng uống, cả người Vệ Uẩn đều phát run.
Sở Du nhìn thấy dáng vẻ của Vệ Uẩn, cả trái tim đều thắt lại.
“Chén thuốc thứ tư…” Thẩm Vô Song chần chờ một lúc, chậm rãi nói: “Từ gân cốt đến máu thịt không khỏi đau đớn cùng cực. Rốt cuộc là đau cỡ nào… ta cũng không dám thử.”Nàng chỉ có thể lặp lại chiêu cũ, tiếp tục kể đề tài vừa nãy.
Vệ Uẩn cố gắng lắng nghe, nhưng chàng đã có phần không nghe nổi nữa.
Đợi đến canh giờ thứ ba, thần trí Vệ Uẩn đã gần như mơ hồ, Thẩm Vô Song lại đưa thuốc cho chàng uống, cả người Vệ Uẩn đều phát run.
“Ta đây.”
Sở Du nhìn chàng co ro trong nước thuốc bèn giơ tay nhúng vào trong nước, nhưng nàng không hề cảm giác được bất cứ đau đớn nào.
Vệ Uẩn cắn răng, uống một hớp cạn sạch chén trên tay Thẩm Vô Song. Thẩm Vô Song lại xách một cái thùng tới, đổ thêm nước thuốc vừa điều chế vào.Nàng nhíu mày, nhìn Thẩm Vô Song đang thêm nước thuốc vào thùng, cau mày hỏi: “Rốt cuộc là đau cỡ nào?”
Khi đó bọn họ tuỳ tiện, phô trương, còn mang theo chút ấu trĩ ngây ngô. Cho dù là Cố Sở Sinh mười lăm tuổi gánh vác thù nhà lưu lạc biên cương cũng vẫn kiêu ngạo không chịu cúi đầu với hương thân(*) địa phương. Lúc hắn thảm hại vì bị khinh khi, hắn sẽ bảo nàng cút đi, cảm xúc hắn cũng sẽ mất khống chế, sẽ vì đau đớn mà lùi bước.
“Chén thuốc thứ nhất như vạn kim châm chích.”
Rốt cuộc Thẩm Vô Song cũng mở miệng, vẻ mặt mang theo sự kính nể: “Bệnh nhân gan lì nhất ta từng gặp cũng chỉ ngồi được bên trong không quá bốn canh giờ, hơn nữa ở canh giờ thứ hai đã la hét đòi ra ngoài. Cậu ấy… rất giỏi.”
“Chén thuốc thứ hai như ngàn đao lăng trì.”
(*) Hương thân: là một tầng lớp thuộc xã hội phong kiến Trung Quốc, bao gồm sĩ tử thi rớt hoặc chưa thi đậu, trung tiểu địa chủ có học thức, trung tiểu quan lại về hưu hồi hương, nguyên lão tông tộc có địa vị xã hội ở địa phương.
“Chén thuốc thứ ba như rút gân lột da.”
Sở Du không khỏi nhớ lại mình lúc mười lăm tuổi, Cố Sở Sinh lúc mười lăm tuổi, Sở Cẩm lúc mười lăm tuổi là dáng vẻ thế nào.
Nàng chỉ có thể lặp lại chiêu cũ, tiếp tục kể đề tài vừa nãy.
“Chén thuốc thứ tư…” Thẩm Vô Song chần chờ một lúc, chậm rãi nói: “Từ gân cốt đến máu thịt không khỏi đau đớn cùng cực. Rốt cuộc là đau cỡ nào… ta cũng không dám thử.”
Nghe vậy, trái tim Sở Du đều co thắt.
Nghe vậy, trái tim Sở Du đều co thắt.
Thẩm Vô Song đổ thêm thuốc xong, đứng thẳng người dậy nhìn Vệ Uẩn.
Nhưng dù là vào lúc này, chàng vẫn không hề dụng lực. Chàng kiềm chế sức lực của mình, dán mặt lên bàn tay Sở Du, giống như đang tìm kiếm sự an ủi nào đó. Chàng vẫn luôn đổ mồ hôi lạnh, dù cho ngâm trong nước thuốc bỏng rát, nhưng thân thể lại lạnh lẽo như băng.
Vẻ mặt Sở Du rét lạnh, nàng mím môi, lạnh lùng điềm tĩnh đáp: “Ta biết rồi.”
Vệ Uẩn vẫn luôn ngồi trong thùng tắm, chàng đã đau đến cắn rách cả khăn, toàn thân run rẩy, nhưng vẫn cố kiềm chế chính mình, co ro trong thùng, không nói một lời.
“Cậu ấy rất giỏi.”
Chàng theo bản năng muốn đứng dậy, nhưng nhanh chóng phản ứng kịp, mạnh mẽ ép bản thân ở lại trong nước thuốc. Thẩm Vô Song nhanh tay nhét một chiếc khăn để Vệ Uẩn cắn, nói với Sở Du: “Cô tiếp tục canh chừng.”
Rốt cuộc Thẩm Vô Song cũng mở miệng, vẻ mặt mang theo sự kính nể: “Bệnh nhân gan lì nhất ta từng gặp cũng chỉ ngồi được bên trong không quá bốn canh giờ, hơn nữa ở canh giờ thứ hai đã la hét đòi ra ngoài. Cậu ấy… rất giỏi.”
Nhưng bọn họ yêu hận rõ ràng, yêu người thì thẳng thắn bộc trực, hận người thì hận thấu xương.
“Chén thuốc thứ hai như ngàn đao lăng trì.”Sở Du rủ mắt nhìn Vệ Uẩn.
Chàng chỉ mới mười lăm tuổi, thế nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể kiềm chế được bản thân. Lúc đưa phụ huynh trở về, chàng vẫn không suy sụp. Thời khắc này đau đến như vậy, chàng vẫn không hé răng.
Cho nên Trần Quốc tuy nhỏ nhưng lại có thể đối kháng với quốc gia khổng lồ như Đại Sở ở biên giới Tây Nam.Sở Du không khỏi nhớ lại mình lúc mười lăm tuổi, Cố Sở Sinh lúc mười lăm tuổi, Sở Cẩm lúc mười lăm tuổi là dáng vẻ thế nào.
Khi đó bọn họ tuỳ tiện, phô trương, còn mang theo chút ấu trĩ ngây ngô. Cho dù là Cố Sở Sinh mười lăm tuổi gánh vác thù nhà lưu lạc biên cương cũng vẫn kiêu ngạo không chịu cúi đầu với hương thân(*) địa phương. Lúc hắn thảm hại vì bị khinh khi, hắn sẽ bảo nàng cút đi, cảm xúc hắn cũng sẽ mất khống chế, sẽ vì đau đớn mà lùi bước.
Mặt Vệ Uẩn đổ mồ hôi lạnh, Sở Du ngồi trên bục bên cạnh chàng, từ tốn nói: “Ta trò chuyện với đệ một chút, đệ đừng nhìn chằm chằm trong nước mãi thế.”Bắt đầu từ khi nàng sinh ra đã ở biên giới Tây Nam. Nơi đó quanh năm tràn ngập khí độc, người Trần Quốc thủ đoạn âm hiểm, không hung dữ tàn bạo giống như người Bắc Địch. Bọn họ mang theo khí âm nhu của hoa cỏ ngấm vào xương tủy, u ám đáng sợ như rắn độc.Chàng gọi nàng hết lần này đến lần khác, nàng cũng đáp lại hết lần này đến lần khác.(*) Hương thân: là một tầng lớp thuộc xã hội phong kiến Trung Quốc, bao gồm sĩ tử thi rớt hoặc chưa thi đậu, trung tiểu địa chủ có học thức, trung tiểu quan lại về hưu hồi hương, nguyên lão tông tộc có địa vị xã hội ở địa phương.
Sở Du nhìn chàng co ro trong nước thuốc bèn giơ tay nhúng vào trong nước, nhưng nàng không hề cảm giác được bất cứ đau đớn nào.Nhưng Vệ Uẩn không có.
Trước nay chàng vẫn luôn khống chế cảm xúc của mình, chưa từng làm tổn thương người khác.
Khi Sở Du nhìn thẳng vào sự kiềm chế và lạnh lùng điềm tĩnh của Vệ Uẩn, nỗi đau chi chít tuôn ra từ trong đáy lòng. Nàng không nhịn được mà giơ tay, phủ lên đầu chàng, khàn giọng nói: “Tiểu Thất…”
Vệ Uẩn mơ màng mở mắt, ngây ngốc nhìn Sở Du. Chàng run rẩy vươn tay nắm lấy bàn tay Sở Du đặt bên cạnh thùng tắm.
Nhưng dù là vào lúc này, chàng vẫn không hề dụng lực. Chàng kiềm chế sức lực của mình, dán mặt lên bàn tay Sở Du, giống như đang tìm kiếm sự an ủi nào đó. Chàng vẫn luôn đổ mồ hôi lạnh, dù cho ngâm trong nước thuốc bỏng rát, nhưng thân thể lại lạnh lẽo như băng.
Sở Du cảm thấy cái lạnh men theo tay nàng, truyền vào tim nàng. Nàng xoa tóc chàng, khàn giọng nói: “Ta ở đây, ta ở đây.”
Vệ Uẩn cắn răng không lên tiếng, đầu óc chàng mơ hồ, trước mắt chỉ còn người này. Mặt chàng áp vào tay nàng, nghe giọng nói của nàng, trầm thấp gọi: “Tẩu tẩu…”
Nhưng Vệ Uẩn không có.
“Ta đây.”
“A Du…”
“Ta đây.”
Chàng gọi nàng hết lần này đến lần khác, nàng cũng đáp lại hết lần này đến lần khác.



Sinh tử lưỡng cách, trần niên cựu sự như nét bút thoáng qua. Cách một đời nhưng với Sở Du chỉ như vừa xảy ra. Cố Sở Sinh có chút tội nghiệp nhưng chuyện không thể vãn hồi là vậy
Vệ Uẩn không phải người tầm thường, cho nên phải gánh vác chịu đựng những điều người thường không thể làm, nhưng đến cuối cùng nhất định sẽ có được những thứ người thường không thể có. Vừa thương vừa khâm phục ghê gớm :((
Tiểu Thất vất vả gòi, đọc mà xót lòng xót dạ hết sức
Thương tiểu thất quá, cũng may lúc đau đớn tận cùng lúc nào cũng có tẩu tẩu ở bên cạnh.
Tiểu thất kiên cường, dũng manh, sở du sẽ sớm đổ chàng thôi yên tâm
Một điều rất thích ở Vệ Uẩn chính là chàng là tướng quân lãnh đạo ba quân nhưng lại không lạm sát người vô tội, luôn là người có trách nhiệm và hết lòng bảo vệ những người chàng tín nhiệm.
Vệ Uẩn người cũng như tên, nhẫn nhịn chịu đựng. Còn Cố Sở Sinh thì không nhẫn nại được như thế, vậy nên a Cố mới là nam phụ =))
Thương A Uẩn quá. Chỉ có A Du là liều thuốc giảm đau hữu hiệu nhất dành cho A Uẩn thôi
Giờ phần nào hiểu được cá tính hào sảng của Sở Du do đâu mà hình thành. Dám yêu dám hận, dám bộc trực theo đuổi nhưng cũng dám buôn bỏ không níu kéo.
Tiểu Thất thật dũng cảm, thương cho sức chịu đựng của chàng. Thà bản thân mình đau chứ không để người khác khó chịu hay đau như mình.
Thương Vệ Uẩn quá, chàng biết mình phải gánh vác trọng trách nặng nề nên ráng chịu đau khi ngâm thuốc, vì chắc chàng nghĩ nam nhi Vệ Gia muốn bảo vệ gia tộc và người mình thương thì phải ráng chịu đau chữa bệnh, chứ chân khập khiễng thì có thể bảo vệ được ai.